Hùng được mời tới gặp thiếu tướng Thành Cương. Tuy cửa phòng làm việc của Cục trưởng đã mở sẵn, nhưng anh vẫn nhẹ nhàng gõ cửa. Thiếu tướng gật đầu cho phép. Hùng vừa bước vào phòng thì thiếu tướng cũng đã đứng lên. Hùng vừa chào vừa nói từ tốn:
– Kính chào tướng quân.
Thiếu tướng Thành Cương gật đầu và vẫy tay gọi Hùng. Ông nói:
– Chào đại tá. Đừng trịnh trọng nữa. Cháu ngồi xuống. Chúng ta có nhiệm vụ mới khá nặng nề đấy.
Nói rồi ông bắt tay Hùng, tiện thể kéo cánh cửa phòng đóng lại.
Hùng có dáng người cao, to, chắc nịch. Anh cao gần một mét tám. Khuôn mặt tròn, nước da ngăm đen. Giọng nói chậm rãi nhưng rõ ràng. Trông anh thật khỏe mạnh. Không ai nghĩ ở tuổi ngoài bốn mươi mà anh đã là một Đại tá an ninh còn rất sung sức như thời trai trẻ. Thời sinh viên Hùng là một cầu thủ bóng đá của trường Đại học An ninh, rồi sau đó là nhà thể thao nghiệp dư của ngành Công an. Anh từng tham gia thi đấu ở nhiều hội khỏe của ngành. Hùng là một sĩ quan an ninh đã có nhiều thành tích vượt trội khi còn công tác tại Thành phố Hồ Chí Minh. Sau vụ khám phá bí mật của nhóm điệp viên Mỹ cài lại tại Sài Gòn mấy năm
trước, anh được thăng quân hàm Thượng tá vượt cấp. Cũng năm đó anh được điều động biệt phái sang Tổng cục Dầu khí, giữ chức Phó Vụ trưởng Vụ Bảo vệ của ngành.
Năm ngoái anh lại được điều về Cục Phản gián và được thăng cấp bậc đại tá. Hùng có một gia đình khá hạnh phúc, đầy đủ. Vợ Hùng cũng là một chiến sỹ trong ngành an ninh, mang quân hàm thiếu tá, làm việc tại văn phòng Bộ. Con trai anh đang du học ở nước ngoài. Con gái còn học phổ thông. Nguyễn Hùng về Cục đảm nhận chức vụ Trưởng ban An ninh kinh tế. Anh được mọi người quí trọng, coi như một chuyên gia phá án nổi tiếng của ngành.
Anh thường được điều động tham gia vào những nhiệm vụ đặc biệt.
Bố của Hùng là một sĩ quan cao cấp trong quân đội, chiến đấu ở
chiến trường miền Nam. Ông đã hy sinh anh dũng ngoài mặt trận. Lúc đó tướng Cương là một sĩ quan an ninh, cũng ở chiến trường, đã nhận Hùng về đơn vị công tác của mình và coi Hùng như một người con. Hùng cũng là cấp dưới trực tiếp của ông trong nhiều chuyên án phản gián. Anh rất kính trọng ông, và luôn coiông như cha mình. Nhất là từ khi Hùng và Duy Thành, cùng cộng tác tại Thành phố Hồ Chí Minh rồi chơi thân với nhau, Hùng càng gần gũi và thân thiết với gia đình vị tướng tài ba này.
***
Biết Hùng và Duy Thành vẫn thường xuyên liên lạc với nhau, tướng Cương không hỏi chuyện nhiều. Ông vào đề ngay. Ông nói với Hùng rất chân tình. Ông thông báo cho Hùng tin tức trên và đề nghị Hùng nêu ý kiến. Ông cũng muốn Hùng sẽ phải nhận nhiệm vụ chuyên trách về vấn đề này sau cuộc họp sắp tới với Trung tướng Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh. Ông muốn trao đổi với Hùng trước khi trao đổi với các cán bộ của Cục.
Hùng hơi bất ngờ trước thông tin do tướng Cương thông báo. Anh không khỏi băn khoăn về nguồn tin từ ngạch ngoại giao này.
Hùng báo cáo với vị tướng đã rất chân tình với anh về những suy nghĩ của mình. Lúc đó anh chợt nghĩ đến Duy Thành, người bạn cùng sát cánh cộng tác với anh bao lâu nay, đã chuyển sang ngành Ngoại giao vừa gửi thư từ Luân Đôn về cho anh. Hùng và Thành thân với nhau từ rất lâu rồi. Hùng nghĩ, chắc không phải thông tin từ Thành chứ? Mặc dù Hùng hiểu rõ, Duy Thành là con trai Đại tá Hường, một liệt sĩ Anh hùng quân đội và lại là con nuôi
tướng Cương, nhưng Duy Thành không bao giờ dựa vào vị thế của cha. Với tài năng và đức độ của mình, Duy Thành đã vươn lên những cương vị công tác thích hợp một cách rất xuất sắc. Hùng và Duy Thành trước đã cùng nhau điều tra, khám phá nhiều vụ
án. Khi hai người còn ở Sài Gòn, anh và Thành đã thành công trong vụ điều tra khám phá, bắt gọn tên trùm gián điệp Mỹ trong vụ “Chìa khoá mật”. Anh rất hiểu những điều mà Duy Thành linh cảm thường có ý nghĩa lớn.
Trong thư Thành đã cho biết nhiều điều. Trong đó có chuyện Duy Thành phát hiện ra một Việt kiều di tản sau Giải phóng, nay đã có đóng góp khá tích cực trong phong trào tìm về cội nguồn, góp sức cho Tổ quốc. Song, Duy Thành hơi ngờ ngợ là anh có cảm giác như đã từng gặp hay biết gì về người đó. Nhưng lúc này anh chưa nhớ ra được. Anh muốn nhờ Hùng tìm hiểu về người Việt kiều có tên là Ngô Duy Khiên này giúp anh. Trong Duy Thành hình như có một linh cảm nào đó không yên tâm lắm về con người này.
Duy Thành cũng cho anh biết, công tác ngoại giao tại Anh quốc trong nhiệm kỳ này gặp không ít khó khăn. Anh đã phát hiện ra một đường dây làm ăn kinh tế không bình thường của một nhóm người Việt từ các nước Châu Âu tới Anh quốc. Xu hướng phát triển của người Việt sang nước Anh đang rộ lên. Vì vậy đã có nhiều người Việt từ Châu Âu di cư sang Anh. Trong bối cảnh đó có nhiều phi vụ làm ăn kín cũng được tiến hành. Giới có tiền người Việt ở
Anh cũng đã có những bước mạo hiểm kinh doanh lớn, đã có ảnh hưởng rõ rệt trong hội Việt kiều quốc tế. Đặc biệt là ảnh hưởng của những kẻ có quyền thế trong chế độ Ngụy di tản sang Mỹ
những năm trước. Do đó, trong trào lưu phát triển kinh tế mới ở
trong nước, Hội Việt kiều nhiều nước cũng bắt đầu tìm cách gây ảnh hưởng trong nước và bước đầu có những dự án đầu tư về
nước. Theo như Duy Thành được biết thì Việt kiều ở Anh quốc cũng đã có nhiều nhà kinh doanh đang hướng tới những hoạt động này.
Về vấn đề Việt kiều đầu tư về nước, Hùng cũng đã nắm được một số tình hình. Anh được biết, trong số những Việt kiều giàu đầu tư
Về trong nước có một nhà tư sản lớn dưới chính quyền Sài Gòn cũ
di cư sang Mỹ. Đó là doanh nhân Hồng Sơn. Ông này đã từng là đối tác tham gia dự án phát triển dầu khí ở vùng biển phía Nam Việt Nam trước đây. Lắng đi trong khoảng hơn haichục năm sau ngày Sài Gòn giải phóng, nay ông ta bắt đầu tỏ ra quan tâm hơn
đến vấn đề này. Và, ông ta tiếp tục có những quan hệ với những nhà đầu tư trong nước, tham gia vào công cuộc bí mật này.
Thông qua giới Việt kiều yêu nước, ông ta bắt đầu xin giấy phép vào Việt Nam, triển khai thăm dò dầu khí ở vùng biển miền Bắc.
Tất cả những việc này hầu như được dàn xếp bí mật do một người con của viên tướng Ngụy nổi tiếng có quan điểm tìm về Tổ quốc dàn xếp. Mọi chi tiết về dự án này, Đại sứ Việt Nam tại Mỹ và Cục trưởng An ninh kinh tế cũng được biết.
Sau thời gian hơn ba năm, công ty của vị đại gia kia đã xác định được những điểm quan trọng của những mỏ đầu ở vùng thềm lục địa phía Bắc. Trong một báo cáo công tác thăm dò ông ta đã tiết lộ thông tin này. Sau đó trên một trang mạng Internet, sự kiện này đã được công bố. Trong khi đó, việc thăm dò dầu trên thềm lục địa miền Bắc vẫn diễn ra thầm lặng và nằm trong bí mật, thì việc khai thác, sử dụng các vỉa khí đốt ở các tỉnh đồng bằng sông Hồng lại được thực hiện công khai. Các khu chế biến, khai thác khí ở Thái Bình, Nam Định được nhanh chóng triển khai, đưa vào sử dụng.
Những thông tin đó, Hùng biết được từ những nguồn tin trong nước. Anh nhớ lần gặp người bạn là nhà báo cùng quê Thái Bình, chính là Thái Hà, đã cho anh biết: Hà đã tận mắt chứng kiến những lỗ khoan thăm dò dầu khí ở một vùng ven biển. Thậm chí anh còn chụp được cả ảnh một hố sâu mà người ta đã đốt thử
dầu, vẫn còn vết cháy bám đen quanh hố. Sau đó Hà xin phép tìm hiểu sự thực. Anh được cơ quan có chức năng cho biết những thông tin sơ lược về khoan thăm dò khí đốt trong vùng ven biển đồng bằng Bắc bộ và đề nghị anh giữ kín những bí mật đã biết.
Thông tin này được cơ quan có trách nhiệm bảo mật, tuyệt đối không được tiết lộ. Hùng là người duy nhất được bạn hỏi ý kiến và nói lại thông tin này.
Vì Hùng có quan hệ với Thái Hà nên từ đó Thái Hà đã được cơ
quan an ninh chú ý, lựa chọn, đưa anh vào danh sách những người tham gia dự án, như trên ta đã biết. Hùng có nhiệm vụ bảo vệ người bạn làm báo có trọng trách này.
Những sự việc này Hùng cũng đã báo cáo cụ thể với Thiếu tướng từ trước. Giờ đây, trước thông tin mới này, anh đề xuất ý kiến, trước tiên cần lập hàng rào bảo vệ thông tin để đối phó với các tổ
chức bí mật. Hùng báo cáo suy nghĩ của mình cho rằng, rất có
thể thông tin trên được phát ra từ những tổ chức Việt kiều sống lưu vong tại Mỹ. Hùng nói:
– Theo cháu được biết, một công ty của người Việt tại Mỹ đã tham gia công trình thăm dò dầu khí với ta. Ông này đã đưa ra thông tin tìm thấy mỏ dầu ngoài cửa biển Thái Bình, cách thành phố
cảng Hải Phòng khoảng 40 hải lý. Ta đã kiểm tra tin tức này. Có thể chỉ là thông tin thăm dò phản ứng mà thôi. Cháu nghĩ ta nên điều tra từ đó.
Thiếu tướng Thành Cương nhìn Hùng chăm chú. Ông cũng đã nghĩ
đến việc này, nhưng ai sẽ trực tiếp giải mã bí mật này đây. Nhất là tình hình Việt kiều tại Mỹ. Có phải Hùng đã có phương án gì rồi? Thiếu tướng lặng lẽ quan sát Hùng khi anh nói. Ông thấy yên tâm với ý nghĩ giao cho Hùng phụ trách ban chuyên án này. Ông cũng nghĩ đến tương lai rất rộng mở đối với viên đại tá xuất sắc dưới quyền của mình.
Ông hỏi lại:
– Vậy sẽ phải lập một ban điều tra? Có lẽ Hùng phải đảm nhận việc này thôi.- Sao ạ. Thưa bác, cháu...
Hùng chưa nói hết câu thì tướng Cương đã nhỏ nhẹ:
– Cứ suy nghĩ đi đã. Có gì sẽ cho bác biết trước cuộc họp khẩn với Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh chiều nay.
Hùng chậm rãi cảm ơn ông rồi xin phép ra về. Trong lúc vừa đi về
phòng mình, Hùng vừa nghĩ tới những bí mật trong thông tin mà anh đã biết.
***
Theo đề xuất của tướng Cương, cuộc họp khẩn cấp tại phòng kín của Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh, gồm một số sĩ quan cao cấp, trong đó có Đại tá Nguyễn Hùng. Các thành viên được thông báo về nguồn tin trên, đồng thời đề xuất và bàn thảo về các phương án tác chiến mới. Trung tướng Tổng cục trưởng đồng ý với đề xuất tổ chức một Ban chuyên án đặc biệt và độc lập, do đại tá Nguyễn Hùng phụ trách, trực tiếp xin ý kiến từ thiếu tướng Cục trưởng Thành Cương.