172 Giờ Trên Mặt Trăng

Lượt đọc: 701 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
NADOLSKI

Nhà du hành vũ trụ nhiều kinh nghiệm đưa mắt săm soi con tàu đổ bộ Mặt Trăng với vẻ hoài nghi không giấu giếm. Chỉ huy Lloyd Nadolski năm nay bốn mươi hai tuổi. Ông đã phục vụ NASA gần mười lăm năm và là một trong số ít các phi hành gia từng hoàn thành ba nhiệm vụ ngoài không gian. Lúc này ông đang ở một trong các nhà chứa máy bay của Trung tâm Vũ trụ Kennedy, trung tâm phóng tàu vũ trụ của NASA tại đảo Merritt ven biển Florida. Và ông chẳng mấy hài lòng với cái mình đang nhìn thấy.

“Anh thấy sao?”

Ông quay lại và thấy Ralph Pierce đang tiến về phía mình. Pierce là kĩ sư trưởng chịu trách nhiệm lắp ráp tàu đổ bộ Demeter . NASA đã xây dựng nó trong nhiều năm và mới hoàn thiện phiên bản cuối cùng chưa đầy một tuần trước. Nadolski liếc nhìn con tàu lần nữa.

“Nó có bay được không đây?” Ông hỏi, không hướng câu hỏi tới bất kì ai.

“Bay được, Chỉ huy ạ. Tôi đảo đảm với anh đấy. Chúng tôi đã thử lại hôm thứ Sáu vừa rồi. Mọi bộ phận đều hoạt động tốt.”

Nadolski gật đầu mà không nhìn Pierce và bước quanh con tàu đổ bộ. Nó được thiết kế giống với những con tàu được dùng trong lần đáp lên Mặt Trăng năm 1969 và các nhiệm vụ vào đầu thập niên bảy mươi. Liệu nó có chịu được áp lực không? Bay là một chuyện, còn có thể trông cậy được một trăm phần trăm ngoài vũ trụ lại là chuyện khác. Ngoài đó không có chỗ cho trục trặc kĩ thuật.

Theo như Nadolski được biết thì việc dùng thiết kế từ năm mươi năm trước thay vì dùng thứ mới hơn và tốt hơn là do bên trên ra quyết định, có lẽ từ chính tổng thống cũng nên. Ít nhất việc đó cũng khiến ban thị trường hài lòng. Bản thiết kế cổ điển trông quen thuộc với công chúng hơn nhiều và chắc chắn sẽ gợi cho những khán giả nhiều tuổi hồi tưởng lại quá khứ.

Rốt cuộc thì đó chính là cái mà họ hướng tới: khán giả. Và tiền. Danh tiếng của NASA đang chìm dần đi trong vài thập niên gần đây sau một vài tai nạn nghiêm trọng và một số nhiệm vụ không gây thiện cảm với công chúng xem đài. Cơ quan hàng không vũ trụ đã gửi các phi hành gia lên sửa chữa các vệ tinh, bảng pin mặt trời, và máy dò hạt. Chưa có dấu hiệu nào cho thấy một nhiệm vụ lên Sao Hỏa do người tiến hành sẽ sớm diễn ra. Số người truy cập các trang web của NASA cũng hiếm hoi như khách vào thăm một bảo tàng bị đắp chiếu.

Nadolski gãi đầu. Thật khó tìm ra điểm nào hợp lí trong cả câu chuyện này. Các câu hỏi lại bắt đầu khiến ông băn khoăn, tình trạng ông thường gặp phải kể từ khi nghe về mấy đứa thiếu niên sẽ được đưa vào nhiệm vụ. Ai mà biết được chúng sẽ cư xử thế nào? Nhỡ chúng phát hoảng lên thì sao? Nhỡ chúng nghịch đống thiết bị trên tàu mà không ai phát hiện ra? Vũ trụ đâu phải chỗ chơi cho trẻ con.

Ông lắc đầu xua đuổi ý nghĩ đó đi. Ông đã làm việc cho NASA đủ lâu để hiểu rằng hệ thống kiểm tra và giữ cân bằng của nó luôn là hàng đầu. Và lần này họ lại càng không thể để trục trặc xảy ra. Kết cục xấu của nhiệm vụ này sẽ là hồi chuông báo tử cho cả một cơ quan.

“Hừm,” Nadolski nói sau một hồi lâu im lặng, “miễn là nó bay trót lọt...” Ông bỏ câu nói lơ lửng trong không trung trước khi bồi thêm, “Nếu không, tôi bảo đảm với anh là lúc về tôi sẽ cáu chưa từng thấy. Sẽ có máu chảy đầu rơi đấy.”

Kĩ sư Pierce gượng cười. “Yên chí đi. Tôi bảo đảm nó sẽ hoạt động đúng như yêu cầu.” Anh ta quay người rời khỏi nhà chứa máy bay trong khi Nadolski đứng đó, ném cho con tàu đổ bộ một cái nhìn cuối cùng. Anh dám bảo đảm thế chỉ vì , ông thầm nghĩ, hai ta đều biết rằng nếu nó không hoạt động, anh sẽ chẳng bao giờ gặp lại tôi trên Trái Đất nữa .

Nadolski thận trọng đạp một cái lên một càng bánh xe bên gầm tàu. Cú đá gần như không có lực, chỉ như một cú huých nhẹ, nhưng đã đủ để bộ phận nhỏ bé đó của con tàu rời ra.

Khỉ gió...

Ông cúi xuống, nhặt tấm kim loại hình chữ nhật lên, và quyết định đưa nó cho ca trực tối trước khi về nhà.

« Lùi
Tiến »