Mia đứng ở bến xe buýt chờ một chuyến xe đã muộn mười phút. Mùa hè đã đến và đáng lẽ chiều hôm đó phải là một buổi chiều nắng ấm, kiểu ngày mà bạn có thể dạo chơi trên bờ biển cùng bạn bè cho đến tận gần nửa đêm, khi mặt trời cận Bắc Cực của Na Uy lặn xuống và mọi người mới về nhà. Thay vào đó trời lại mưa như trút, khiến mái tóc đen của cô dính bết vào mặt. Mia rùng mình trong lớp áo khoác mỏng và vô thức nhịp chân theo một giai điệu trong khi ngồi trên ghế băng.
Ban nhạc Rogue Squadron đã thành lập được gần hai năm – chính xác là một năm tám tháng – nhưng nó vẫn chưa đi đến đâu. Đúng là các thành viên trong ban đều còn trẻ, và không có nhiều người ở tuổi họ đã làm được những việc như họ đang làm. Nhưng nói thì nói vậy, Mia đã viết phải đến bốn mươi bài hát trong suốt thời gian đó, đã hòa âm và lên nốt gần xong. Và cả biết bao nhiêu bản lời bài hát nữa. Họ đã thu âm một bản thử vài tháng trước, nhưng vẫn chưa gửi đi đâu cả. Trang Facebook của họ có một lượng người ghé thăm khiêm tốn. Buổi biểu diễn duy nhất của họ cho đến giờ là buổi hòa nhạc năm ngoái ở trung tâm thành phố, nơi diễn ra rất nhiều màn biểu diễn âm nhạc dưới lòng đất trong khuôn khổ chương trình Fantastic Underground 10. Mọi chuyện rõ ràng không thuận buồm xuôi gió với Rogue Squadron. Cần phải làm gì đó.
Mia trông thấy xe buýt lăn bánh tới giữa dòng xe cộ. Cô bước lên vỉa hè và đưa tay ra hiệu cho tài xế biết rằng cô muốn lên xe. Cô rất ghét phải làm việc đó – trông cực kì lố bịch. Làm thế để làm gì cơ chứ? Cô đang đứng ở bến xe buýt đây còn gì? Nhưng nếu cô không giơ tay lên và giữ cứng đơ như thế cho đến khi xe dừng lại, thì tài xế sẽ cứ thế phóng vụt qua.
Mia vẫy tay vài lần cho chắc rằng tài xế đã nhìn thấy mình. Chiếc xe dừng lại, cô vừa dùng tay trái để rũ tóc cho đỡ ướt vừa leo lên xe và đặt mấy đồng xu lẻ lên chiếc khay trước mặt lái xe.
“Một vé thiếu niên tới Madla,” cô nói.
Ông ta nhìn cô vẻ mệt mỏi và thờ ơ. “Có chứng minh thư không?”
Đó là câu hỏi ưa thích của lái xe. Họ được trả tiền để hỏi những câu như thế. Biết đâu họ sẽ bắt được thêm một người nữa phải trả đủ tiền vé người lớn. Chưa bao giờ trong lịch sử thế giới lại có lúc trẻ em dưới mười sáu tuổi phải tha chứng minh thư đi khắp nơi như bây giờ.
“Thế chú có giấy phép lái xe buýt không?” Mia đáp lại.
“Tất nhiên.”
“Cho cháu xem đi?” Mia hỏi.
“Không. Cô mới là người phải trình chứng minh thư nếu muốn mua vé thiếu niên. Luật là thế đấy, tiểu thư ạ.”
Mia nhận ra mình khá thích thú với trò này. Một chút lí sự với người lái xe, khiến cả chuyến xe bị trễ và khiến mọi hành khách trên xe trừng mắt nhìn mình trong chốc lát, hoàn toàn hợp với tâm trạng cô lúc này. Cuối cùng người lái xe cũng đành bỏ cuộc, nhận đống tiền xu và trả lại tiền thừa cho cô.
“Kiếm chỗ ngồi đi,” ông ta lầm bầm.
“Chú lái cẩn thận nhé,” cô đáp lại và nháy mắt trước khi bước dọc lối đi giữa hai hàng ghế để tìm một chỗ ngồi ở tận cuối xe.
---❊ ❖ ❊---
Leonora, Silje và Kari đang đợi bên ngoài phòng tập khi Mia bước đến. Cả ba đều ướt như chuột lột.
“Tưởng cậu chết trôi ở đâu rồi chứ,” Kari bực dọc nói khi Mia tới.
“Xe buýt đến trễ. Với cả có tí lùm xùm vụ vé xe.”
“Tớ chả hiểu nổi sao cậu không chịu mang thẻ học sinh hay gì đó theo cho xong,” Leonora nói.
“Thế thì còn gì vui nữa?” Mia vừa cười vừa mở khóa cửa.
Gian phòng tập của họ nằm trong một nhà kho ở Kvernevik, và họ chia sẻ gian phòng này với hai nhóm khác chẳng bao giờ tới. Cũng có nghĩa là Mia và Rogue Squadron gần như có toàn quyền sử dụng nó, và đôi khi họ ở đây suốt cả cuối tuần, chơi nhạc đến khuya rồi trải nệm trên sàn mà ngủ. Họ chẳng quan tâm đến việc nó là gian phòng tập xập xệ nhất ở Stavanger, bốn bức tường thấm đẫm mồ hôi và khao khát từ những màn độc tấu và xướng âm vô vọng.
Căn phòng nằm ở tầng hầm lửng bên dưới tầng hầm thật và không có một cửa sổ nào. Ánh sáng ban ngày được mô phỏng lại bằng một dãy bóng đèn gắn cố định trên đầu và một hai cây đèn dưới đất. Khói thuốc lá của Leonora càng làm căn phòng thêm tối tăm, đôi khi khiến các thành viên khác trong ban khó mà nhìn thấy nhau qua làn khói mờ vấn vít. Chưa hết, sàn nhà rải đầy vỏ chai, dây điện, dùi trống gãy, và thức ăn thừa.
Họ không nói chuyện mấy trong khi cắm dây đàn, chỉnh âm trống, bật âm li, và điều chỉnh cả dàn âm thanh. Sau khi lên dây đàn guitar của mình, Mia bước đến trước bộ bàn đạp đa hiệu ứng của mình, khóe mắt liếc thấy Leonora đã ngồi sau dàn trống. Cô gật đầu ra hiệu với tay trống rồi khi nghe thấy giọng đếm “ Một, hai, ba, bốn ” vừa dứt liền thả tay lên dây đàn và bắt đầu vào bài hát “II”.
Đây là một trong những bài hát có nhịp điệu nhanh nhất của họ và là bài tập tốt nhất cho phần khởi động. Mia đã viết bài này vào một ngày đầu tháng Một, nói về hai tòa nhà chọc trời ở New York bị máy bay đâm phải trong một vụ khủng bố.
Trước khi ban nhạc đi tới nốt cuối của bài hát, Leonora đã dừng chơi mà không thèm báo trước. Các tay đàn guitar chơi tiếp thêm vài nhịp, như thể phải chơi chậm dần lại trước khi dừng hẳn. Cuối cùng im lặng bao trùm lên căn phòng.
Bài hát nghe không ổn chút nào. Không phải họ chơi sai, chỉ là bài hát không thành. Như thể một con voi khổng lồ đã lẻn vào phòng tập và nằm đè lên họ. Bốn cô gái tránh nhìn vào mắt nhau.
“Tớ nghĩ mình sẽ chẳng đi tới đâu được,” cuối cùng Mia nói. “Tớ không biết nữa. Cứ như kiểu... bọn mình chơi mãi những bài hát cũ nên càng ngày càng tệ hơn.”
“Ý cậu là sao?” Leonora hỏi.
“Ý tớ là mình phải làm gì đó chứ không chỉ ngồi đây chơi đi chơi lại cùng một thứ mãi. Nếu mình tổ chức hòa nhạc sớm thì sao? Hay là thử đến phòng thu? Gì đó đại loại thế. Thực ra bọn mình muốn làm gì để thoát khỏi tình trạng này? Có lúc tớ nghĩ không biết có phải bọn mình chơi cùng nhau chỉ vì bọn mình là bạn, và nếu không lập ban nhạc thì bọn mình cũng sẽ cùng làm cái gì đó khác cũng nên.”


“Cái khác là cái gì?” Silje hỏi.
“Tớ không biết. Chỉ là... Tớ muốn lập ban nhạc. Ban nhạc này là thứ tốt nhất đối với tớ cho đến giờ. Các cậu là điều tốt nhất. Thỉnh thoảng tớ nghĩ đây là thứ đáng giá duy nhất mà tớ có. Ít nhất tớ còn có thể nghĩ, dù thế nào thì mình cũng ở trong một ban nhạc . Nhưng dạo này, tớ thấy mình chẳng đi đến đâu cả.”
Kari có vẻ cáu kỉnh và uể oải ngả mình xuống sofa. “Cậu đang muốn nói gì hả Mia? Rằng bọn mình cần tập luyện nhiều hơn hả? Tớ thấy ngày nào bọn mình cũng tới đây rồi còn gì?”
“Không phải thế,” Mia phản bác. “Nhưng bọn mình phải quyết định xem mình muốn gì.”
“Được rồi, thế cậu muốn gì nào?” Silje hỏi bằng giọng kiềm chế nhất, để không phá vỡ bầu không khí ngay từ đầu buổi tập. “Nếu cậu có thể có bất kì điều gì mình muốn, thì cậu sẽ ước gì hả?”
Mia ngẫm nghĩ một hồi lâu. Nhưng đó hầu như chỉ là giả bộ suy nghĩ. Vì cô đã biết mình muốn gì từ rất lâu rồi. Cô đã nghĩ về nó hằng đêm khi ngồi soạn nhạc trong phòng. Cô nghĩ về nó trước khi ngủ thiếp đi, và cô mường tượng ra nó trong đầu, tất cả. Bìa album, các chuyến lưu diễn, sân bay, khách sạn.
“Tớ ước rằng Rogue Squadron có thể vươn ra ngoài,” cô đáp. “Rằng mình sẽ phát hành đĩa nhạc và đi lưu diễn ít nhất là bốn tháng mỗi năm. Rằng bọn mình cùng ở trong một căn hộ lớn kiêm luôn phòng thu, một căn hộ ở trung tâm Oslo. Rằng bọn mình là một ban nhạc đi vào lòng mọi người.”
Ba cô gái còn lại gật đầu chăm chú khi nghe cô nói.
“Được, tốt thôi,” Silje, luôn là người thực tế nhất nhóm, cất tiếng. “Thế thì...” Cô dừng bặt. Có người đang đập cửa. Tất cả đều nghe thấy tiếng bàn tay đập lên cánh cửa kim loại ở tầng trên.
“Ai thế không biết?” Mia hỏi, quay sang nhìn Kari.
“Làm sao tớ biết,” Kari đáp. “Tớ đâu có nhìn được xuyên tường.”
Leonora đi ra hành lang và mở cửa cho ai đó vào. Vừa nghe thấy giọng nói Mia đã nhận ra ngay lập tức.
Mẹ , cô thầm nghĩ. Mẹ làm gì ở đây cơ chứ?
Trong thoáng chốc cô lo sợ đã có chuyện gì không may xảy ra với Sander, em trai cô. Cậu bé mới chín tuổi và hơi khác biệt với những đứa trẻ khác, nhưng cô rất yêu anh chàng bé nhỏ luôn đội mũ bảo hiểm khi ra đường và hi vọng mùa đông chóng đến để có thể chùm mũ len ra ngoài mũ bảo hiểm để không ai nhìn thấy ấy. Nó đã gặp chuyện gì chăng? Đã có ai qua đời ư?
Cô chưa kịp nghĩ thêm gì khác thì mẹ cô đã chạy ào vào phòng và choàng tay quanh cổ cô.
“Chúc mừng con! Ôi, không thể tin được lại chính là con gái tôi!” Giọng bà gần như lạc đi vì vui mừng trong khi Mia giãy giụa vì ngạt thở trong cái ôm của bà.
“Mẹ làm gì ở đây thế này?” Mia cộc cằn hỏi khi cô nhận ra là không có ai bị làm sao cả. “Mẹ muốn gì?”
Nhưng mẹ cô không nhận ra sự chán ghét trong giọng nói của con gái. Bà chỉ nghe thấy sự phấn khích của chính mình.
“Mia, con trúng rồi! Con trúng rồi! ”
“Con trúng cái gì? Mẹ nói gì vậy?”
“Con sẽ lên Mặt Trăng, Mia!”
Như thể có ai vừa nhét vào tay cô một quả bom nguyên tử đã kích hoạt, Mia bất giác lùi lại một bước. Mẹ cô đang đứng trước mặt cô, tay cầm một chiếc phong bì. Mia có thể thấy logo của NASA hiện rõ trên nền giấy trắng.
Vào khoảnh khắc đó cô thấy ghét mẹ mình.
Ghét bà vì đã lao vào đây cắt ngang buổi tập. Ghét bà vì đã làm cô mất mặt ngay giữa phòng tập và khiến cô trông như một đứa trẻ con. Ghét bà vì không bao giờ nghe cô nói. Ngay lúc đó cô thấy ghét bà chỉ vì bà là mẹ mình.
“Mẹ mở thư của con rồi à?” Mia chỉ có thể thốt ra như vậy. Ba cô bạn gái đứng im lặng xung quanh.
Mẹ cô tỏ vẻ bối rối. Đây không phải là phản ứng mà bà mong đợi.
“Không, ừm, bố mẹ...” mẹ cô ngập ngừng cất lời, vừa nói vừa vắt óc lựa chọn từ ngữ. Bà luôn làm thế mỗi khi con gái nổi giận với mình. “Ừm, bố mẹ thấy nó là, ờ, con biết đấy, có chữ NASA trên... phong bì, thế nên... bố mẹ muốn biết chắc trước khi lái xe đến tận đây. Mẹ tin là con hiểu mà. Đúng không?”
“Bố cũng ở đây ạ?”
“Không, bố ở nhà với Sander.”
“Đưa con lá thư,” Mia nói cộc lốc.
“Ôi, Mia, đây là một cơ hội tuyệt vời. Nó là dịp cả đời mới có một lần đấy con,” mẹ cô vừa nói vừa đưa phong bì cho cô.
Mia cầm phong bì trên hai bàn tay run rẩy trong chốc lát rồi vo viên và ném vào tường.
“Có chỗ nào mẹ không hiểu thế? Hả mẹ? Lời con nói có gì quá khó hiểu với mẹ thế nhỉ? Con đã nói là con không muốn đi rồi mà! Con nói cả triệu lần rồi! Con làm quái gì ở trên Mặt Trăng cơ chứ?”
“Mia, con à...”
“Mẹ đang cản trở bọn con luyện tập. Mẹ về đi.”
Mẹ Mia cố gắng giấu sự thực rằng bà đã sắp khóc đến nơi. “Chúng ta nói chuyện sau vậy, Mia nhé. Được không con? Các con luyện tập tốt nhé.” Bà bước về phía cửa rồi dừng lại, mắt cắm xuống sàn nhà. “Mấy đứa phải dọn dẹp đi. Chỗ này kinh quá rồi.”
Rồi bà đi ra.
Mia và các bạn đợi cho đến khi nghe tiếng xe xa dần.
“Chết tiệt. Đúng là chuyện điên khùng nhất mình từng nghe mà,” Silje kêu lên, mắt nhìn chằm chằm Mia.
“Vậy là Lông Xù nói thật về vụ cậu nằm trong số người đăng kí lên Mặt Trăng?” Leonora ngạc nhiên hỏi, tay dò dẫm bao thuốc lá. “Sao cậu không nói gì?”
Silje vẫn sửng sốt nhìn bạn mình không dứt. “Chết tiệt! Không thể tin được! Cậu trúng thật hả?” Cô hỏi giọng hoài nghi. “Cậu có biết bao nhiêu người đã đăng kí không? Chắc phải hơn cả tỉ người ấy.”
Mia thấy bức bối. Họ không hề nói gì về cuộc rút thăm hay về Mặt Trăng kể từ giờ học tiếng Đức ngày hôm trước. Và giờ thì sao? Giờ cô đã được chọn giữa cả triệu người đăng kí đi, dù cô không hề muốn, và các bạn cô sẽ nghĩ cô nói dối họ.
“Chuyện không phải thế đâu,” cô đáp, cố gắng nghĩ xem tiếp theo nên nói gì cho phải. “Tại bố mẹ tớ ấy. Họ tự ý đăng kí tên tớ vào cuộc rút thăm ngu xuẩn này, dù tớ đã nói là tớ không thích rồi.”
“Thật thế hả?” Leonora không biết phải nói gì.
“Nếu đúng thế thì cũng chuối thật,” Silje bình luận. “Tức là nếu cậu đã nói rõ là cậu không muốn đi ấy.”
“Thật mà! Tớ nói đi nói lại không biết bao nhiêu lần.”
“Can thiệp sâu đến thế là cùng,” Leonora vừa nói vừa ngồi xuống sofa và mở một chai nước. “Lại còn đăng kí cho cậu lên Mặt Trăng mặc cho cậu không muốn. Nhưng dù sao thì, chậc chậc! Cậu định thế nào?”
Mia thở dài não nuột. “Tớ chẳng biết,” cô đáp. “Thực tình chẳng biết nữa.”
Kari chưa hề nói gì từ khi mẹ Mia gõ cửa. “Nhưng Mia?” cuối cùng cô mới lên tiếng.
“Ừ?”
“Tại sao cậu không muốn đi?”
Mia không ngờ sẽ bị hỏi câu này. Cô luôn đinh ninh rằng sẽ chẳng ai có hứng thú với cái trò ấy. “Cậu có biết nó ở xa đến mức nào không? Tớ sẽ phải huấn luyện mất bao lâu? Với cả, việc này cũng đâu có bảo đảm an toàn tuyệt đối. Có phải giống như đi chợ đâu. Mà thực tình là tớ có quan tâm gì đến du hành vũ trụ đâu cơ chứ? Bọn mình sống ở đây, ở Stavanger. Na Uy. Châu Âu. Tớ sẽ làm gì trên ấy nào? Ngắm đất đá với hai đứa dở hơi khác và vẫy tay chào máy quay phim suốt cả tuần? Tớ không định phí mất cả năm sau của mình như thế.”
Kari nhìn cô từ trên xuống dưới rồi lắc đầu. “Cậu đúng là đồ ngốc mà.” Cô chậm rãi nói.
“Ý cậu là sao?” Mia không thích cách Kari nói với cô. “Tớ không biết cậu thì thế nào, nhưng tớ có kế hoạch riêng cả rồi,” Mia giải thích. “Vào năm 2019, tớ sẽ biểu diễn trên sân khấu. Có lẽ sẽ thu một album, ít nhất là bản thử. Tớ không định phí thời gian cho mấy trò quảng cáo của NASA đâu. Họ đi mà chọn người khác.”
Kari vẫn ném về phía cô một cái nhìn vẻ không tán thành.
“Tớ đã đăng kí,” Leonora lí nhí thừa nhận. Cô dập điếu thuốc vào đống đầu lọc đã chất cao như núi trên chiếc bàn cà phê trước mặt và thản nhiên châm một điếu mới.
Mia ngạc nhiên ngoảnh nhìn cô bạn mình.
“Tớ cũng thế,” Silje tiếp lời.
“Cả tớ nữa,” Kari nói.
“Nhưng tại sao?” Mia chỉ có thể nói một câu.
“Tại sao lại không?” Silje đáp. “ Tất cả mọi người đều tham gia cuộc rút thăm đó. Cậu không hiểu nó đình đám đến mức nào sao?”
Mia đưa mắt nhìn lần lượt từ Silje tới Kari rồi sang Leonora. “Nhưng lúc Lông Xù đọc mấy cái tên đó... có mấy người ở trường mình đăng kí đâu. Mà bà ấy cũng không đọc tên các cậu.”
Leonora đáp, “Chỉ có mỗi tớ là học chung lớp tiếng Đức của Lông Xù với cậu. Hôm ấy đi học về tớ mới đăng kí. Vì tớ tưởng cậu đã đăng kí rồi, nên tớ thấy cũng hay. Có lẽ nhiều người trong trường mình cũng nghĩ như vậy và đăng kí sau đó, sau khi nghe Lông Xù nói.”
Mia không thể hiểu nổi chuyện này. Cả ban nhạc của cô đã bị lây cơn sốt Mặt Trăng rồi sao? Cô ngồi phịch xuống sofa cạnh Leonora.
Kari ngồi đầu bên kia. “Dù sao thì cũng không quan trọng nữa rồi. Mia trúng rồi. Mia sẽ lên Mặt Trăng !”
“Còn lâu! Tớ không đi đâu hết!” Cô gần như hét lên.
Bốn cô gái ngồi lặng yên trên ghế, mắt nhìn trân trân vào mấy bức tường, ba trong số họ ước gì tên mình đã được chọn, còn người thứ tư lại thấy như thể mình vừa bị tuyên án tù.
“Tớ nghĩ nếu cậu không đi thì phí lắm,” cuối cùng Silje nói, phá vỡ sự im lặng căng thẳng.
“Cậu nói gì vậy? Cậu sắp thành mẹ tớ rồi đấy.”
Kari khoanh tay trước ngực. “Bọn tớ nghĩ cậu phải nhìn ra toàn cảnh đi, Mia.”
“Bọn tớ? Bọn tớ là sao? Các cậu bàn trước với nhau rồi chắc? Tớ phải nhìn toàn cảnh thế nào?”
“Nghe này,” Kari nói. “Cậu nghĩ Rogue Squadron đang gặp bế tắc, đúng không? Cậu muốn – gì ấy nhỉ? – muốn ban nhạc vươn xa hơn, đúng không? Cậu muốn đi lưu diễn, muốn thu album, muốn ở khách sạn lớn ở Tokyo và L.A, đúng không?”
“Thế thì sao?” Mia lầm bầm hỏi.
“Thế thì sao? Cậu không hiểu à? Đây là cơ hội cả đời mới có một đấy, Mia! Làm gì có dịp nào tốt hơn thế này. Cậu không hiểu cậu sẽ nổi tiếng cỡ nào sao? Sau đó cậu sẽ muốn gì được nấy. Muốn. Gì. Được. Nấy. Muốn có hợp đồng thu âm? Không thành vấn đề . Lưu diễn? Cô muốn bắt đầu từ đâu? Nghỉ học và đưa ban nhạc tiến xa hơn? Chắc chắn rồi. Cậu sẽ là người dưới hai mươi tuổi đầu tiên lên Mặt Trăng. Cậu sẽ có hàng trăm cuộc phỏng vấn, chương trình truyền hình, và khối thứ khác nữa. Bất kì dịp nào trong đó cũng là cơ hội để quảng bá ban nhạc. Bảo đảm bọn mình sẽ được biểu diễn trong chương trình của David Letterman 6 cho xem!”
“Tớ tưởng ông ta giải nghệ rồi mà,” Mia khô khan nói.
“Nhảm nhí. Mấy năm nay ông ấy nói suốt mà có thấy giải nghệ gì đâu? Ông già ấy sẽ còn ngồi đấy đến khi bị người ta xách cổ lôi ra khỏi trường quay.”
Họ cùng bật cười. Một tràng cười ngắn, nhẹ nhàng làm dịu bớt không khí căng thẳng trong phòng.
“‘Đêm nay chúng tôi hân hạnh được giới thiệu với các bạn một ban nhạc hoàn toàn mới’,” Kari cố gắng bắt chước điệu bộ của David Letterman. “‘Một ban nhạc xuất sắc, và ca sĩ chính của nhóm – không hề xa lạ gì với tất cả chúng ta – vừa trở về từ Mặt Trăng. Đến từ Vùng đất Mặt Trời Nửa đêm, xin một tràng pháo tay chào đón phi hành gia thiếu niên Mia Nomeland của Na Uy cùng ban nhạc tuyệt vời của cô, Rogue Squadron!’”
Kari, Leonora và Silje cùng vỗ tay, và Mia không khỏi mỉm cười khi cùng tham gia vào màn biểu diễn tưởng tượng của cô bạn.
“Cứ nghĩ mà xem, Mia,” Silje nói. “Nếu cậu lên Mặt Trăng, cậu sẽ mang về đến cả chục bài hát mới cậu viết trên đó ấy chứ. Thậm chí cả một bản thu thử cậu ghi trên Mặt Trăng. Nếu nó mà không giành được hợp đồng thu âm thì còn gì giành được nữa.”
“Cậu nghĩ họ cho cậu ấy mang guitar lên đó chắc?” Leonora bật cười hỏi.
“Tất nhiên,” Silje đáp. “Nhưng đấy không phải vấn đề chính. Vấn đề là cậu ấy chưa nhận ra việc này có lợi cho bọn mình thế nào.”
“Này, bọn mình có phải Pink Floyd 7 đâu,” Mia đáp, vẫn chưa xuôi hẳn. “Bọn mình định lập kiểu ban nhạc theo phong cách vũ trụ đấy à?”
Kari đảo tròn mắt, “Tất nhiên là không rồi. Bọn mình muốn là gì mà chẳng được. Từ cơ hội này bọn mình có thể có mọi thứ. Chỉ có một việc nhất định phải làm.”
“Tớ phải đi.”
“Chính xác.”
“Nếu không đi cậu sẽ hối tiếc suốt đời đấy, Mia,” Silje nói. “Rồi cậu sẽ làm việc trong cửa hàng McDonald, đội một cái mũ củ chuối và mặc một bộ đồng phục lố bịch, mặt mũi thì đờ đẫn còn người dính đầy dầu mỡ, và nghĩ về cơ hội mà cậu đã từ chối.”
“Tớ đề nghị bọn mình bỏ phiếu,” Kari nói.
“Này! Khoan đã!” Mia phản đối.
Kari đưa cánh tay lên không trung. “Silje?”
Cánh tay Silje cũng đưa lên.
“Leonora?”
Cô châm một điếu thuốc mới rồi giơ tay lên.
“Đa số đã quyết định rồi, Mia. Mùa hè sang năm cậu sẽ ở ngoài vũ trụ.”
Một nụ cười bướng bỉnh, chậm rãi nở trên khuôn mặt Mia, và cô không thể làm gì để ngăn nó lại. Các bạn cô nói có lí, đúng không? Rằng họ có thể thay đổi hoàn toàn tương lai của ban nhạc?
Chỉ một vài tuần thôi mà. Chắc cũng không đến nỗi tệ đâu.
Cô đứng dậy, bước về phía bức tường và nhặt chiếc phong bì NASA rúm ró lên.
Rồi cô quay nhìn các thành viên trong ban nhạc.
“Được rồi,” cuối cùng cô nói. “Tớ sẽ đi.”
---❊ ❖ ❊---
Từ sau đó tới khi kết thúc, buổi tập đã cho ra những màn diễn tuyệt nhất mà Mia từng biết.
Quyết định đi của cô đã thắp lên một bầu không khí phấn chấn mà cô chưa từng thấy bao giờ. Đã lâu lắm rồi họ không chơi hay như vậy, và họ còn viết được hai bài hát mới, “Đường nào tới L.A” và “Bài ca siêu tốc”. Họ lên kế hoạch cho hai album nhạc và mơ tới những đợt lưu diễn bất tận vòng quanh thế giới trên chiếc xe buýt khổng lồ.
Họ còn chơi lại “II” một lần nữa, và lần này giai điệu đã trở về đúng nhịp. Khi Leonora gõ đoạn diệp khúc cuối Mia ra hiệu họ lặp lại một lần nữa từ nốt cao nhất, và lần này cô hát bằng tất cả những gì mình có. Khi họ đi tới đoạn cuối của điệp khúc, cô vẫn cứ hát mãi, dạo lại khúc nhạc hết lần này đến lần khác, nhanh hơn tất cả những lần tập trước đây. Mia hét vào micro và dồn hết sức lên dây đàn. Một sợi dây đã đứt, nhưng cô vẫn coi như không biết và hát mãi cho đến khi chỉ còn một bức tường tiếng ồn vọng lại, rồi cô quay về phía các bạn và ra hiệu. Họ cùng đếm đến bốn trong đầu và dừng cùng lúc. Chính xác đến từng giây.
Và buổi tập kết thúc.
Căn phòng trở lại yên lặng. Như thể mọi âm thanh đã chìm vào mặt đất.
Không ai bảo ai, họ cùng đặt nhạc cụ xuống và tới ngồi trên sofa. Silje là người đầu tiên lên tiếng. “Trời ạ, vừa rồi là sao?”
Mia nhìn các ngón tay mình. Đầu ngón trỏ của cô đang rỉ máu. “Ý cậu là gì?”
“Tớ thấy cực đỉnh đấy,” Kari nói. “Bọn mình phải phát huy. Cứ như thế là được, các cậu đồng ý không? Càng đến cuối càng phải cố hết sức.”
“Các cậu này, tớ nghĩ đây là khởi đầu của đại sự đấy,” Silje đáp.
✽
Khi họ rời phòng tập vào lúc mười hai giờ kém mười lăm phút đêm để bắt xe về nhà, tất cả đều hơi choáng váng và ngây ngất. Họ tiếp tục hát trên xe buýt, và người tài xế ném về phía họ một cái nhìn dữ dằn qua gương chiếu hậu.
Mia là người cuối cùng trong nhóm xuống xe. Cô cần đi bộ một lát dù trời đang mưa nặng hạt. Một vài chiếc ô tô phóng qua, các tài xế chẳng hề để ý đến cô đang cuốc bộ qua những con phố vắng tanh, dựng cổ áo khoác mỏng lên cao để che gáy cho khỏi ướt. Một cô gái trẻ bước trong mưa với đôi bốt lính dù nặng trịch, dù đang giữa mùa hè. Một thiếu nữ mười lăm tuổi với chiếc tai nghe to tướng, vừa đi vừa gật gù theo điệu nhạc. Và nếu những người lái xe đó để ý kĩ, trong một khoảnh khắc khi đèn pha chiếu sáng khuôn mặt cô, họ sẽ thấy cô đang mỉm cười.
Vì lúc này cô đã quyết ý.
Cô sẽ đi. Và cô sẽ sống hết mình với chuyến đi ấy, nắm bắt lấy cơ hội khi nó đến với mình.
Đây là khởi đầu , cô thầm nghĩ khi bước trên con đường hướng về nhà và đặt chân vào sân trước. Đây là lúc mọi thứ bắt đầu.