172 Giờ Trên Mặt Trăng

Lượt đọc: 703 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
THƯ

Midori nhìn người đưa thư Takumi Watanabe khi ông đứng trước các hộc thư trong sảnh lớn. Ông đưa chiếc phong bì lên trước mặt bằng cả hai tay. Chú chó lab 8 lông đen tên Bob của ông đứng bên cạnh.

“Chà, Midori-chan, xem ra cháu đúng là cô bé may mắn nhất bác từng gặp.”

Midori không biết mình có dám nhận chiếc phong bì hay không.

“Bác nghĩ cháu là cô bé may mắn nhất bác từng gặp,” Takumi lặp lại. Ông vẫn thường lặp lại lời mình nói như thế. Như thể ông không có gì nhiều để nói, nên ông nói mọi thứ hai lần để lấp đầy thời gian.

Midori chưa bao giờ đặc biệt may mắn. Cũng không hẳn là cô hay gặp xui xẻo. Một lần cô từng trúng một cuộc thi trên truyền hình. Sau khi gọi đến tổng đài và trả lời những câu hỏi dễ như chơi từ một người dẫn chương trình ngốc nghếch, cô được thông báo mình là người chiến thắng trong ngày. Nhưng cô đã hiểu lầm thông báo về giải thưởng. Đó không phải là một chiếc máy tính xách tay Mac mà là phiên bản đặc biệt của bộ manga Akira , gộp cả sáu tập lại thành một cuốn dày hai nghìn trang. Cô bán nó cho một cậu bạn cùng lớp ngay trong tuần và tiêu hết số tiền bán truyện ở khu thương mại Shibuya 109.

“Bác nghĩ cháu là người may mắn nhất bác từng gặp,” Takumi lặp lại lần thứ ba. Rõ ràng ông gặp khó khăn hơn hẳn mọi người trong việc kiếm chủ đề nói chuyện.

Cuối cùng Midori cũng chìa hai tay ra nhận lá thư. Chiếc phong bì màu trắng được làm bằng chất liệu giấy hảo hạng. Tên cô được viết đẹp đẽ (và chính xác) bằng tiếng Nhật. Và ở góc trên bên trái cô thấy logo của NASA. Lá thư được đóng dấu bưu điện “Houston, Texas, Hợp chủng quốc Hoa Kì.”

“Sao nào?” Takumi nôn nóng thúc giục.

“Cháu không biết nữa,” Midori đáp, cầm chiếc phong bì trên tay.

“Cháu phải mở ra xem.”

“Thế ạ?”

“Ừ. Nhiệm vụ của người đưa thư là giao thư mà. Nhưng bác đã nhìn thấy lá thư đâu, mới chỉ thấy phong bì thôi. Như vậy chưa tính.”

“Vâng, chắc là vậy.” Cô do dự thêm chốc lát. Cô đột nhiên nhận ra chuyện này trọng đại đến mức nào.

“Midori-chan? Cho bác xem thư đi cháu?”

Chú chó rối rít vẫy đuôi, dường như cũng sốt ruột chẳng kém chủ.

Midori mở phong bì và rút lá thư đánh máy ra.

---❊ ❖ ❊---

Kính gửi cô Midori Yoshida,

Chúng tôi xin trân trọng thông báo rằng cô đã được chọn trong số hàng triệu thiếu niên để tham gia vào phi hành đoàn của con tàu vũ trụ Ceres trên hành trình lên Mặt Trăng vào tháng Bảy năm 2019. Chuyến đi này sẽ đưa cô và hai bạn trẻ khác trên một hành trình lịch sử tới Biển Yên Bình trên mặt gần của Mặt Trăng, nơi những phi hành gia đầu tiên đặt chân lên Mặt Trăng – Neil Armstrong và Edwin “Buzz” Aldrin – đã hạ cánh vào năm 1969. Chuyến đi sẽ kéo dài mười lăm ngày, với bảy ngày ở tại căn cứ Mặt Trăng DarLah. Trước đó, NASA muốn mời cô và gia đình tới Trung tâm Vũ trụ Johnson ở Houston, Texas, để dự chương trình huấn luyện kéo dài ba tháng, tất nhiên mọi chi phí của chương trình sẽ được đài thọ.

Chúng tôi đề nghị cô dành vài ngày cân nhắc thật kĩ về việc có muốn tham gia chuyến đi này hay không. Chắc chắn nó sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc sống của cô về sau này. Chúng tôi đề nghị cô thảo luận kĩ với phụ huynh, vì sự cho phép của họ là yêu cầu bắt buộc.

Một đại diện của NASA sẽ liên lạc với cô trong tuần sau để xin phản hồi của cô về lời mời này. Cô và phụ huynh hoặc người giám hộ phải đọc kĩ và kí thỏa thuận bảo mật đính kèm theo đây trước khi nhận cuộc gọi, vì thông tin này cần được giữ bí mật tuyệt đối trước khi chúng tôi ra thông báo chính thức.

Một lần nữa chúng tôi xin chúc mừng cô đã trúng giải.

Trân trọng,

Tiến sĩ Paul Lewis

Thay mặt NASA

---❊ ❖ ❊---

“Thế nào?” Takumi lại hỏi, lần này có vẻ thận trọng hơn. Cô suýt nữa đã quên mất sự có mặt của ông. Cô ngước mắt lên và hai người nhìn nhau hồi lâu. Bob nghếch đầu sang một bên theo dõi.

“Cháu... trúng rồi,” miệng cô cất tiếng, và cô cảm thấy mình bắt đầu loạng choạng.

Trong nháy mắt, Takumi Watanabe nhào tới nhấc bổng cô lên và quay cô vòng quanh trong tiếng cười hân hoan, “Cháu sắp lên Mặt Trăng! Cháu sắp lên Mặt Trăng!”

Chú chó Bob sủa nhặng lên, bối rối vì cơn ồn ào đột ngột. Vài người phụ nữ đi ngang qua dừng lại giây lát nhìn người đàn ông trưởng thành vừa quay tròn một cô bé vừa cười như điên dại.

“Cháu hết nhận thư rồi nhé, Midori-chan,” ông nói mà như hát. “Cháu ở ngoài địa phận đưa thư của bác rồi! Ha ha, tận Mặt Trăng cơ đấy! Ai mà tin nổi chứ?”

Midori không sao thốt nên lời. Có lẽ như vậy lại hay. Nếu không có lẽ cô sẽ khiến ông thất vọng, vì sự thật là Midori chẳng hề nghĩ gì đến Mặt Trăng khi cô đứng trong vòng tay của người đưa thư. Cô không hề nghĩ đến cơ hội độc nhất vô nhị mình vừa nhận được hay việc ở trên Biển Yên Bình. Tất cả những gì cô nghĩ tới chỉ là nơi cô sẽ đến trước chuyến đi vớ vẩn này. Hai từ đó cứ chạy đi chạy lại trong đầu cô.

New York. New York.

Cô biết chính xác việc này có nghĩa gì.

Mày vừa giành được một vé ra khỏi đây, Midori.

---❊ ❖ ❊---

Midori không nói gì với bố mẹ về lá thư cho đến tận giờ ăn tối ngày hôm đó. Họ phấn khích đến mức mời tất cả hàng xóm sang uống rượu sake để khoe tin mừng; và trong thoáng chốc Midori đã thấy cả căn hộ đầy ắp người tới chúc tụng, bày tỏ sự ngạc nhiên, vui sướng và chúc cô may mắn. Midori cũng rất vui mừng, gần như hớn hở. Cô biết rằng đây sẽ là kết thúc cho cuộc sống từ trước đến nay của cô. Đó là một quyết định trọng đại đối với một cô bé mới mười lăm tuổi, nhưng cô đưa ra lựa chọn ngay khi đọc lá thư, và cô quyết sẽ không đổi ý. Cô sẽ không quay về Nhật Bản.

Cô vẫn chưa xác định rõ mình sẽ giải quyết những vấn đề cụ thể như thế nào, vì khi quay lại Trái Đất cô mới mười sáu tuổi. Cô và hai thiếu niên khác sẽ về New York sau đợt họp báo vòng quanh thế giới, rồi sau đó cô có thể chuồn khỏi ánh đèn sân khấu mãi mãi. Tất nhiên, như vậy có nghĩa là cô sẽ phải trốn tránh chính quyền trong vài năm cho đến khi cô đủ tuổi vào đại học... Không, cô phải thừa nhận đó là một kế hoạch tệ hại. Ngoài ra, cô không muốn bỏ bố mẹ mình vĩnh viễn. Đúng là có những lúc họ cực kì khờ khạo – phải nói là rất nhiều lúc – nhưng họ vẫn là bố mẹ của cô. Cô không thể biến mất hẳn khỏi tầm mắt họ.

Nhưng còn có một phương án khác. Đó là lợi dụng điểm yếu của bố Tetsuo về nước Mỹ. Ông chưa bao giờ được đến đó, và ông luôn nói mãi về chuyện ông muốn tới đó đến mức nào. Đại Vực Grand Canyon – đó là nơi ông muốn đến xem nhất. Chỉ có Chúa mới hiểu được vì sao. Đối với Midori, Đại Vực chỉ là một thung lũng lớn có vài ngọn núi, mà thứ đó ở Nhật chẳng thiếu gì. Nhưng bố cô nói luôn miệng về nó, với đôi chút sùng kính. Được thôi , Midori nghĩ, bố có thể đến Đại Vực cho thỏa lòng mong ước .

Cô sẽ không nói gì với bố mẹ về ý muốn chuyển đi khỏi Yokohama nói riêng hay Nhật Bản nói chung cho đến khi họ đã đi một đoạn đường dài trong chuyến vòng quanh thế giới sau khi trở về từ Mặt Trăng. Rồi cô sẽ gợi ý họ đi xem Đại Vực. Và rồi, khi họ cùng đứng đó ngắm nhìn quang cảnh (có lẽ cũng chẳng hùng vĩ lắm), cô sẽ mở lời: Nếu chúng ta dọn hẳn tới đây thì sao?

Và có lẽ, có lẽ, họ sẽ đồng ý. Có khả năng lắm chứ, và ngay lúc này cô chỉ có thể tin rằng kế hoạch sẽ thành công. Cuộc sống của cô phụ thuộc vào đó, cô nghĩ thế. Nếu không, cả hành trình lên Mặt Trăng sẽ hoàn toàn vô nghĩa.

---❊ ❖ ❊---

Ánh bình minh đã bắt đầu chiếu xuyên qua lớp rèm mỏng khi Midori ngủ thiếp đi lúc năm rưỡi sáng. Cô muốn thức để suy nghĩ cho kế hoạch của mình, nhưng hai mắt cô cứ díp lại khiến cô không sao nghĩ cho rõ ràng được nữa. Cô nhanh chóng biến mất vào hành lang dài của giấc ngủ, và ở đầu bên kia cô thấy mình đứng trên đỉnh một căn gác ở Brooklyn, với một tách cà phê trên tay và phóng mắt nhìn ra toàn cảnh Manhattan in trên nền trời. Cô mở cửa nóc và gọi với xuống các bạn đang ngồi trong căn gác rộng lớn bên dưới, giữa những bức tranh và trang phục mà họ làm ra. “Bọn tớ lên ngay đây,” họ trả lời vọng lên, và Midori để mở cánh cửa nóc, ngồi tựa lưng vào ống khói và nheo mắt dưới ánh mặt trời tháng Chín tuyệt đẹp và mát rượi.

---❊ ❖ ❊---

Đúng như trong lá thư đã nói, ba ngày sau một đại diện biết tiếng Nhật của NASA gọi cho Midori và hỏi:

“Cô có đồng ý tham gia vào nhiệm vụ này không?”

Midori trả lời không do dự, “Có.”

“Và cô đã bàn bạc vấn đề này với phụ huynh chưa?”

Cô thoáng bất ngờ trước giọng điệu trịnh trọng của người đại diện.

“Ừm, rồi ạ,” Midori đáp. “Tất nhiên là rồi.”

“Tốt. Sau khi chúng ta nói chuyện xong tôi sẽ cần gặp họ. Với sự đồng ý của họ, một trong bốn đại diện của chúng tôi sẽ đến Yokohama vào tuần sau để thảo luận chi tiết với cô và gia đình.”

Cô ngỡ ngàng đưa điện thoại cho bố và ông ngay lập tức ấn định thời gian gặp mặt với NASA.

Không còn đường lui nữa rồi , cô thầm nghĩ.

---❊ ❖ ❊---

Quả nhiên, một tuần sau, lúc hơn bảy giờ tối một chút, một người Mỹ vận comple chỉnh tề với giọng nói trầm thấp xuất hiện trước cửa căn hộ của họ trên tầng năm. Bố mẹ Midori có lẽ đã nghĩ người đại diện này đến để cho họ biết thông tin chi tiết về kế hoạch sắp tới của con gái mình, nhưng rõ ràng mục đích chuyến viếng thăm của người này hoàn toàn khác.

Người đại diện gạt sang một bên những câu hỏi của họ bằng vài câu trả lời mơ hồ và nhát gừng, rồi mở cặp tài liệu và lấy ra một đống giấy tờ. Midori và bố mẹ phải kí vô số tài liệu, mẫu bảo hiểm, điều khoản pháp lí này khác, quy định về trách nhiệm trong trường hợp này kia, và đủ thứ khác nữa. Họ chẳng thể nào đọc hết tất cả, và chỉ biết kí vào chỗ mà người nọ chỉ cho họ bằng ngón tay được cắt móng gọn ghẽ. Họ kí và kí mãi cho đến khi ông ta có vẻ hài lòng, nở nụ cười và cúi đầu chào thật thấp trước khi cảm ơn họ rồi rời đi, cũng lặng lẽ và vô cảm như khi ông ta tới.

Midori và bố mẹ vẫn ngồi quanh chiếc bàn trà thấp, hơi bối rối về mọi chuyện vừa xảy ra với họ trong một giờ đồng hồ vừa qua. Nhưng người đại diện nọ không hề để lại danh thiếp hay số điện thoại. Hẳn là ông ta đã đang trên đường trở ra sân bay, hướng tới đất nước tiếp theo và phi hành gia thiếu niên tương lai tiếp theo.

Cảm giác ngỡ ngàng của họ kéo dài trong vài tháng tiếp theo, như thể mọi chuyện đang diễn tiến quá nhanh. Khi cuốn lịch chỉ đến tháng Ba, họ thấy như thể mới chỉ vài ngày trôi qua. Đột nhiên Midori cảm thấy cô không có đủ thời gian để làm xong mọi việc. Cô gửi đơn xin hoãn thi ở trường, và được chấp nhận ngay. Cô vội vã nói lời tạm biệt với các bạn ở trung tâm Tokyo. Và lúc này khi cô đã sắp trở thành một nhân vật nổi tiếng, cô phải đi chào hỏi hết họ hàng ở Yokohama, cùng hàng xóm láng giềng và đồng nghiệp của bố, để cho tất cả mọi người đều hài lòng.

Takumi Wataname là người cuối cùng Midori nói lời chào, vào đúng buổi sáng cô và bố mẹ lên đường. Như nhiều người láng giềng và họ hàng khác, ông đứng chờ bên ngoài tòa nhà khi gia đình Yoshida chuẩn bị xuất phát sang Mỹ. Takumi đứng ở tận ngoài cùng của đám đông, để không cản đường ai, và Midori phải chen qua mọi người để tới được trước mặt ông.

“Thượng lộ bình an nhé, Midori-san.”

Đó là lần đầu tiên ông gọi tên cô với kính ngữ “san” dành cho người lớn thay vì “chan” mà mọi người vẫn dùng thân mật với trẻ con. Có lẽ sẽ không ai để ý tới điều nhỏ nhặt đó, nhưng với Midori nó có ý nghĩa rất nhiều. Như thể lúc này họ đã thực sự trở thành hai người bạn. Dù sao thì họ đã cùng nhau chia sẻ thời khắc lịch sử khi cô mở chiếc phong bì chứa thư báo. Có lẽ ông biết rõ kế hoạch của cô hơn cô nghĩ, vì câu cuối cùng ông nói với cô là, “Đừng quên đường về nhà nhé. Thư của cháu vẫn đợi cháu ở đây mà.”

Midori không đáp lại. Cô cúi đầu chào ông và cất bước về phía xe đang đợi ngoài tòa nhà.

Giây phút sau họ đã lên đường tới Sân bay Quốc tế Narita.

« Lùi
Tiến »