Lá thư đến từ ba ngày trước, nhưng cậu đã cảm giác như nó luôn thuộc về cậu từ lâu, và cậu không còn nhớ mình phản ứng như thế nào khi nó đến và cậu nhận ra nó là gì.
Mày sắp lên Mặt Trăng, Antoine ạ.
Đó là điều nó nói.
Rõ ràng là cậu thấy ngạc nhiên. Cả vui mừng nữa. Nhưng không thể trốn tránh sự thật rằng một phần trong cậu đã đoán trước điều này. Vì theo như cậu thấy, cậu là người cần nó hơn bất kì ai.
Nhưng cậu vẫn chưa nói gì với bố mẹ về bức thư cả. Không phải vì cậu không tin họ. Trên thực tế, họ là những người lớn dễ chịu cùng làm việc ở trường đại học Sorbonne, nơi họ tiếp xúc với người trẻ tuổi hàng ngày. Antoine tin rằng nhờ thế mà họ khá tâm lí. Họ hiếm khi khiến cậu thấy ngượng, và cậu có thể nói chuyện với họ hầu như về mọi thứ. Nhưng nói cho họ biết việc này ư – có thể để sau. Cậu muốn giữ bí mật này cho riêng mình thêm ít lâu nữa, tận hưởng cảm giác rằng cậu là người duy nhất ở Paris biết về nó.
Nhưng cậu sẽ không thể giữ bí mật quá lâu. Cậu đã nhận được điện thoại báo rằng ngay khi bố mẹ cậu đã chính thức tán thành, một đại diện từ cơ quan Vũ trụ sẽ đến gặp họ trong tuần tới. Và hôm nay đã là Thứ Hai, tức là đã đến lúc cho họ biết.
Cậu vớ áo khoác và quyết định đi dạo một lát trước khi đưa chiếc phong bì cho bố mẹ xem.
Cậu nói với mẹ rằng mình đến chỗ Laurent, sống ngay sau đồi Montmartre. Nhưng cậu không định đến đó, thậm chí không đi về hướng đó. Cậu sẽ tới nơi mà suốt mấy buổi chiều qua cậu luôn đến ở tới tận tối muộn. Cậu đi gặp Simone. Cú sốc ban đầu khi cô bỏ cậu đã nhạt đi từ hơn một tháng trước và thay bằng cảm giác rằng cậu sẽ sống sót được, dù cậu sẽ không bao giờ có thể hạnh phúc thực sự được nữa. Cảm giác cam chịu đó đã choán lấy cậu từ lúc nào không hay.
Nhưng lạ thay, thứ cảm giác đó không hiểu sao đã biến mất trong tuần vừa qua và thay bằng một thứ khác tồi tệ hơn nhiều. Cơn đau tái phát. Như thể cảm giác tê liệt nhất thời trong cậu đã trôi hết, và giờ cơn đau quặn thắt đã trở lại. Điều duy nhất giúp cậu vượt qua là ý nghĩ rằng cậu sẽ sớm đi xa thật xa khỏi thành phố bội bạc này.
Cơn mưa nặng hạt dần, và Antoine rùng mình khi cuốc bộ trên đoạn đường ngắn tới Tháp Eiffel, trả vài đồng euro lẻ và leo cầu thang lên tầng quan sát đầu tiên. Thời tiết này phần nào lại ủng hộ cậu, vì trên tháp không có mấy du khách. Tầng đầu tiên cũng là nơi tốt nhất cho mục đích của cậu, vì từ đây chẳng có mấy phong cảnh cho khách du lịch ngắm nhìn qua kính viễn vọng, ngoài những tòa nhà xung quanh.
Mà đó chính là điều Antoine định làm.
Cậu lôi túi đựng tiền xu ra, nhét một đồng vào và chỉnh tiêu điểm kính. Cậu hướng ống kính về tầng ba một tòa căn hộ trên đại lộ Suffren.
Cô đang ở nhà. Simone đang ngồi chơi guitar trong phòng.
Nếu thật tập trung, cậu có thể thấy như không phải mình đang đứng trong bộ đồ ngấm nước mưa trên tầng đầu tiên của Tháp Eiffel mà đang ở trong căn phòng ấm áp của cô. Cậu nhìn chằm chằm vào hai bàn tay đang gảy dây đàn, và tưởng tượng rằng mình biết bản nhạc cô đang đánh. Thi thoảng cô lại đặt cây đàn xuống và tựa đầu lên hai tay. Antoine hi vọng cô làm thế vì bất chợt nhận ra mình nhớ cậu. Nhưng cũng có thể chỉ vì cô đang cố nhớ ra giai điệu. Hoặc vì cô bị đau đầu...
Đột nhiên mọi thứ tối đen.
Trong khoảnh khắc cậu sợ quýnh lên, nhưng rồi cậu sực tỉnh và nhận ra là thời gian dùng kính viễn vọng đã hết. Cậu đút thêm vào một đồng xu mới, và Simone lại hiện ra qua khung cửa sổ.
Cô đang mặc chiếc áo len mà cậu thích nhất. Chiếc áo màu xanh da trời kết hợp với màu tóc khiến khuôn mặt cô sáng bừng lên. Cô mua chiếc áo khi hai người đi chơi cùng nhau vào một ngày tháng Một hiu hiu gió. Họ đang đi dạo sau giờ tan trường và cô thấy lạnh, nên họ chạy vội vào một cửa hàng lớn gần đó. Họ chỉ định đứng trong cửa hàng chốc lát cho ấm người lên, nhưng rồi cô nảy ra ý thử vài món quần áo, còn cậu cũng không có kế hoạch gì. Cậu có bao giờ có kế hoạch nào khác khi ở bên cô đâu chứ? Ở bên cô chính là kế hoạch của cậu. Cậu chính là người tìm thấy chiếc áo và...
Tối đen. Một lần nữa.
Cậu nhét thêm một đồng xu mới.
Khoan, khoan, khoan, khoan, khoan, khoan đã! Cái gì thế này?
Có ai đó vừa vào phòng Simone.
Antoine dí sát mắt vào ống kính. Một nhánh cây ven đường che mất phần bên phải căn phòng, khiến cậu chỉ nhìn thấy một nửa người.
Chắc đó là mẹ cô. Hoặc bố cô.
Không. Đó không phải là bố hay mẹ cô. Nếu là họ hẳn cậu đã nhận ra rồi. Và cô đang choàng tay qua cổ hắn ta...
Cô đang hôn hắn ư?
Cái quái gì vậy?
Mọi thứ lại tối đen một lần nữa.
Antoine miễn cưỡng rời mắt khỏi ống kính và thọc tay vào túi tiền xu. Nhưng cậu quá nôn nóng khiến nó tuột khỏi tay, và đám tiền xu lăn khắp sàn.
Chẳng thèm để ý tới mấy người bảo vệ đang cười nhạo mình, Antoine quỳ xuống gom chỗ tiền thành một đống. Cậu nhét một đồng vào máy rồi đứng dậy. Giờ cậu có thể thấy người kia rất rõ. Cậu không nhận ra hắn, cũng chưa từng gặp hắn bao giờ, nhưng cậu lập tức biết ngay hắn là ai. Noël. Gã người mới .
Tên khốn kiếp! Trong một thoáng Antoine thực sự nghĩ đến chuyện đứng đợi ngoài tòa nhà của Simone để giết hắn khi hắn đi ra. Nhưng việc đó không đáng. Hắn chẳng đáng cho cậu động tay.
Simone lại ngồi xuống chơi đàn, và gã kia luồn tới phía sau cô. Hắn choàng tay quanh người cô và tựa đầu lên vai cô. Cô vẫn tiếp tục hát thêm một lát rồi đột nhiên dừng lại, quay đầu đối mặt với hắn và hôn hắn. Hắn xiết chặt vòng tay quanh cô và cẩn thận đỡ cô khỏi ghế xuống sàn nhà và cả hai biến mất khỏi tầm nhìn.
Antoine bước lùi lại khỏi ống kính và đập nó một cái thật mạnh khiến ống kính quay tít, rồi va sầm vào hàng rào chắn. Đủ rồi .
---❊ ❖ ❊---
Sáng hôm sau, Antoine tỉnh dậy và thấy bố mẹ đứng bên giường với vẻ lo lắng. Trong một lúc lâu, không ai nói gì.
Rồi khuôn mặt họ nở một nụ cười rạng rỡ.
Antoine nhìn họ chằm chằm trong giây lát, không hiểu gì, cho đến khi mẹ cậu lôi ra chiếc phong bì NASA. Họ đã phát hiện ra nó.
“Chúc mừng con trai. Bon voyage! 9 ”
Vài phút tiếp theo là một đoạn kí ức nhạt nhòa kéo dài trong ôm hôn chúc tụng, cùng vài câu hỏi lo lắng rằng cậu đã đi đâu suốt mấy ngày qua.
Nhưng những câu hỏi đó chẳng bao giờ được trả lời.