Dường như đến một nửa dân số Nhật Bản đổ về Sân bay Quốc tế Narita trong ngày hôm đó. Nhưng hầu hết trong số họ chẳng hề đi đâu cả. Họ đều đến để xem Midori Yoshida chào tạm biệt đất nước của mình trên đường lên Mặt Trăng. Ánh đèn flash của máy ảnh ùa tới như cơn bão ngay khi chiếc taxi chở cô chậm lại ngoài Sảnh đón khách số 2, và Midori đột nhiên thấy sợ hãi. Nhưng chuyện này cũng có mặt thú vị. Tất cả những con người này đều tới để thấy mặt cô .
Cô quả thực đã định mặc một bộ trang phục ánh bạc theo kiểu từ thời tương lai mà Yoshimi may giúp cô. Cô đã mặc nó một lần khi tới Harajuku, và rất được chú ý. Nhưng đến phút chót bố cô đã cầu xin cô mặc thứ gì đó trang trọng hơn, nên cuối cùng cô đành mặc một chiếc váy dài màu xám và áo khoác đen bó sát cùng một chiếc áo cũng màu đen bên trong. Thứ duy nhất cô quyết không bỏ là đôi giày thể thao Onistuka Tiger bụi bặm mà cô đã tha đi khắp Tokyo suốt mấy tháng qua. Đó là đôi giày cô thích nhất, và dù bố cô nghĩ cô nên đi bốt hoặc ít nhất là một đôi giày tử tế, cô khăng khăng rằng đôi giày thể thao này là thứ duy nhất cô sẽ mang để đến New York.
Nhưng dù một phần trong cô thấy thích thú với đám đông khổng lồ vây quanh taxi khi dừng ở cửa, một phần khác trong cô không hề thấy thoải mái chút nào. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Mới giây trước cô vẫn là con người bình thường của mình, đi chơi cùng các bạn ở Harajuku và mơ về một ngày nào đó sẽ chuyển tới nơi cô có thể làm đúng những điều mình muốn. Vậy mà một giây sau cô đã biến thành Cô Midori Yoshida, một biểu tượng quốc gia mà mọi tờ báo và đài truyền hình mơ được phỏng vấn. Chẳng mấy chốc cô sẽ ngồi trên máy bay, hạ cánh ở đầu bên kia thế giới, gặp gỡ giới truyền thông quốc tế, và bắt tay với không biết bao nhiêu người xa lạ.
Và rồi sau đó sẽ là... Mặt Trăng.
Mặt Trăng. Đã không còn đường quay đầu lại. Mỗi email trong hàng ngàn email cô nhận trong mấy tháng gần đây đều khẳng định điều đó: Guồng máy đã vận hành. Và không gì có thể dừng nó lại. Midori toát mồ hôi lạnh trên hàng ghế sau và cố gắng tập trung hít thở để bình tĩnh lại, phớt lờ những chớp đèn nháy sáng ở bên ngoài và những bàn tay áp vào cửa sổ.
“Tuyệt quá phải không?” Cô nghe tiếng mẹ hỏi ngay trước khi mở cửa ra khỏi taxi. “Họ đến đây vì con đấy, Midori. Chỉ để nhìn thấy con.”
Midori mở cửa và đặt chân lên mặt đường nhựa. Tiếng chụp lách tách của máy ảnh vang lên dồn dập hơn.
Chuyện này xảy ra thật rồi, Midori.
Cô bước ra khỏi xe và cố ép mình vẫy tay chào đám người đang tươi cười dõi theo cô.
Loạt đèn flash bùng lên khiến cô phải lấy tay che mắt để chắn bớt chùm ánh sáng chói lòa. Cô đi vòng tới cốp xe, xách vali lên và mỉm cười với bố cô đang ưỡn ngực tự hào. Rồi cô chen lên phía trước cùng bố mẹ theo sau và biến mất trong đám đông phóng viên đang tranh nhau đặt câu hỏi.
“Cảm nghĩ của cô lúc này là gì, cô Yoshida?”
“Cô có vui mừng không?”
“Cô đã nói chuyện với hai người thắng cuộc khác chưa?”
“Việc đầu tiên cô sẽ làm khi tới Mặt Trăng là gì?” “Cô có thấy sợ không?” “Cô có điều gì muốn nói với người dân Nhật Bản không?” “Cô đã chuẩn bị cho việc này thế nào?” “Cô nghĩ việc này sẽ có ảnh hưởng như thế nào tới cá nhân cô?” “Cô đã biết những gì về Mặt Trăng có điều gì khiến cô sợ hãi không cô đã sẵn sàng chưa cô có vui mừng không suy nghĩ của cô lúc này là gì cảm giác của cô ra sao cô thấy thế nào cô có lời cuối nào muốn nói với khán thính giả và gia đình bạn bè không cô sẽ thấy nhớ thứ gì?”
Khi họ đi qua cửa kiểm soát an ninh, xung quanh cuối cùng cũng yên tĩnh lại. Họ chỉ thấy đúng một phóng viên ảnh. Hẳn anh ta đã mua vé máy bay chỉ để được phép vào khu sảnh chờ của chuyến bay quốc tế. Anh ta chụp thêm một vài bức ảnh từ đằng xa rồi mới hài lòng bỏ đi. Họ thấy lúng túng khi đột nhiên thoát khỏi đám đông choáng ngợp trước cửa kiểm soát an ninh nhưng cũng thấy dễ chịu. Ở trong này chỉ có những doanh nhân ngái ngủ trên đường đến hoặc trở về từ những cuộc họp buồn tẻ, và họ đang mải mê với việc riêng của mình mà thậm chí chẳng thèm ngẩng lên nhìn tay phóng viên ảnh vừa đi qua ngay bên cạnh.
Bố Midori dừng trước màn hình chỉ dẫn cửa ra máy bay với vẻ bối rối.
“J5?” Ông lẩm bẩm. “J5?” Rồi ông quay sang mẹ con Midori với cái nhìn hoang mang. “Cửa J5 ở chỗ quái nào nhỉ?”
Ở bên phải sau lưng họ là cửa 61 đến 67. Bên trái là cửa 71 đến 77. Bên trái trước mặt họ là cửa 81 đến 88 và bên phải là cửa 91 đến 99. Không có dấu hiệu nào của cửa J5.
“Chúng ta có vào đúng sảnh đón khách không?” Bố cô vừa hỏi bâng quơ vừa gãi đầu. Mặt ông bắt đầu đỏ lên và mồ hôi lấm tấm trên trán. Bố Midori không thích rơi vào tình trạng như thế này. Ông muốn mọi việc luôn nằm trong tầm kiểm soát và biết mình cần đi đâu. Ông rút tấm bản đồ sân bay ra xem.
“Nào, chúng ta ở đúng sảnh đón khách rồi,” ông tuyên bố. “Chẳng hiểu gì cả. Lẽ ra nó phải ở đây chứ.”
Một nhóm người Nhật mặc complê đi qua, bố Midori liền cúi chào và nhờ họ giúp.
Nhưng họ nhìn ông với vẻ bối rối. “Tôi xin lỗi,” một người trong nhóm đáp. “Ở đây không có cửa ra nào đánh số như thế cả.”
“Tuần nào chúng tôi cũng ra sân bay Narita. Nếu có thì chúng tôi đã biết rồi,” một người khác nói trước khi họ đi tiếp về phía cửa 91 đến 99.
“Làm thế nào bây giờ?” Mẹ cô ảo não kêu lên, đủ to khiến mọi người quay ra nhìn. Midori phát ngượng.
“Chắc chắn nó ở quanh đây thôi,” cô cố trấn tĩnh mẹ. “Mình cứ hỏi ai làm việc ở đây là ra ngay mà.”
Nhưng họ chẳng nhìn thấy một nhân viên sân bay nào. Không lẽ tất cả đã đi ăn trưa cùng một lúc rồi ư?
Mặt bố Midori đã đỏ gay và ông bắt đầu mất bình tĩnh. “Đợi ở đây, đợi ở đây,” ông vừa thở gấp vừa nghiên cứu kĩ tấm bản đồ lần nữa. “Bố sẽ đi hỏi xung quanh xem có ai giúp được mình không. Đừng đi đâu cả nhé.” Đoạn ông hớt hải chạy về một hành lang.
Midori và mẹ lẳng lặng đứng cạnh tấm bảng chỉ dẫn lớn. Lúc nào cũng thế , Midori thầm nghĩ. Cứ mỗi lần họ không hiểu việc gì là lại rối cả lên. Còn những mấy tiếng đồng hồ nữa máy bay mới cất cánh cơ mà. Chẳng có lí do gì mà phải phát hoảng lên cả .
Suốt vài tuần qua cô khá sợ phải tạm biệt bố mẹ. Cô đã sống với họ suốt mười lăm năm và đã quen có họ ở bên hằng ngày. Nhưng giờ đây cô nhận ra mình cũng mong ngóng tới lúc đó nữa. Không có họ mọi thứ sẽ bình yên hơn. Họ giống như hai chiếc chân vịt luôn quay tròn khắp xung quanh dù chẳng có lí do gì, luôn miệng nói với cô những lời khuyên và cảnh báo thừa thãi.
Mà chuyến bay tới New York sẽ kéo dài bao lâu nhỉ?
Tám giờ?
Chín giờ?
Hay lâu hơn nữa?
Cô phải tìm cách vượt qua khoảng thời gian lê thê này.
Hai mươi phút trôi qua mà vẫn chưa thấy bóng dáng bố cô đâu. Mẹ Midori bắt đầu lảm nhảm bằng chất giọng the thé vì sợ hãi rằng bố cô có thể đã gặp phải chuyện gì đó.
“Chắc bố chỉ đang nói chuyện với ai đó hoặc đang xếp hàng làm gì đó thôi.”
“Bố con đang mất tích mà sao con chẳng thèm QUAN TÂM gì cả thế?” Mẹ Midori gần như hét lên.
Midori lập tức cúi gằm mặt xuống, mặt mũi đỏ gay vì xấu hổ. “Mẹ bình tĩnh lại đi. Mình còn nhiều thời gian mà.”
“Nhưng có gì KHÔNG ỔN rồi, con không thấy sao?” Mẹ cô đã ở bên bờ vực hoảng loạn.
Thật tình , Midori thầm nghĩ. Có cần phải phóng đại lên thế không? “Mẹ à, bố không mất tích . Bố chỉ đi hỏi đường thôi. Mẹ cứ la hét lên thế mới là không ổn đấy. Mẹ không thấy người ta đang nhìn mình như thể mình bị điên ấy à? Bố sẽ về trong vòng mười phút nữa. Con đảm bảo đấy. Còn nếu đến lúc đó bố vẫn chưa về thì mình sẽ gọi bố qua loa thông báo. Được chưa?”
Mẹ cô yếu ớt gật đầu và cố làm ra vẻ đã bình tĩnh lại đôi chút.
“Con phải vào nhà vệ sinh bây giờ. Ngay đằng kia thôi,” Midori chỉ một tấm biển ở đầu kia của sảnh. “Mẹ đợi ở đây nhé. Con chỉ đi mất ba phút thôi.”
“Con phải đi ngay bây giờ sao, Midori? Mình đợi đến khi bố về đã được không?”
Midori ngẩn ra nhìn mẹ. “Con phải đi ngay bây giờ , chứ không phải là mười phút nữa. Mười phút nữa thì con chẳng cần vào nhà vệ sinh làm gì nữa. Mẹ không hiểu con nói gì à?”
Không đợi mẹ đáp lại, Midori bước về phía nhà vệ sinh.
✽
Có vẻ đã khá lâu không có ai vào nhà vệ sinh. Bồn rửa tay không hề có một giọt nước từ những người rửa tay trước. Không một mảnh giấy lau tay rơi ngoài thùng rác. Chỉ có một trong bốn buồng vệ sinh đang đóng. Midori chọn buồng thứ hai và đi vào. Cô nghe thấy tiếng rì rầm của máy điều hòa, khiến cô nghĩ đến âm thanh trên Mặt Trăng. Theo cô biết thì sẽ không có âm thanh nào cả, vì không có không khí cho âm thanh truyền qua. Cô không thể tưởng tượng nổi điều đó sẽ như thế nào. Từ bé đến giờ cô luôn bị bao vây trong âm thanh. Tiếng người nói, tiếng xe cộ, tiếng gió... Sự im lặng tuyệt đối liệu có đáng sợ không?
Không hiểu vì sao, ý nghĩ đó khiến cô liên tưởng tới buồng vệ sinh có người ở đầu kia. Cô không hề nghe thấy gì từ khi bước vào. Không có đến cả tiếng chân sột soạt hay tiếng hắng giọng. Khi ra đến bồn rửa tay, cô bất giác cúi xuống kiểm tra xem có ai trong gian buồng đó hay không. Ban đầu nó có vẻ trống rỗng. Nhưng khi cúi xuống thấp hơn, cô nhìn thấy hai chiếc giày. Một đôi chân.
Có người ở trong đó.
Có đến hàng trăm lí do khiến một người ngồi lâu trong nhà vệ sinh ở sân bay. Ví dụ như họ sợ bay. Hoặc họ muốn có một chút thời gian riêng tư. Nhưng... không ai, không một ai, có thể ngồi lâu đến vậy trong yên lặng tuyệt đối.
Không kịp suy nghĩ gì, Midori đột nhiên khẽ khàng gõ cửa buồng vệ sinh. “Xin lỗi?”
Không ai trả lời.
Cô gõ cửa lần nữa, cũng vẫn khẽ khàng như lần trước.
“Xin lỗi, có ai trong đó không? Mọi chuyện ổn cả chứ ạ?”
Nhưng không có hồi đáp.
Midori gõ cửa lần thứ ba, mạnh hơn một chút.
“Này? Cô gì ơi?”
Đột nhiên một ý nghĩ lóe lên: Nhỡ người trong đó đã chết và chỉ còn một cái xác ngồi sau cánh cửa thì sao? Những hình ảnh kinh hoàng lướt qua mắt cô: một người phụ nữ đã chết, miệng há hốc, khuôn mặt trắng nhợt, máu chảy ra từ khóe mắt, trừng trừng nhìn cô. Một con rết bò ra khỏi lỗ mũi cô ta và trườn vào trong áo, biến mất vào một cái lỗ toang hoác đỏ bầm trên ngực.
Nhưng người này chưa chết. Từ bên trong có tiếng hít thở chậm rãi và kéo dài.
Ngay lúc đó Midori nhớ đến một chuyện khiến cô lo sợ. Hồi còn học tiểu học, một cậu bạn cùng lớp cô tên là Kaname đã phao một tin đồn trong trường. Một buồng trong nhà vệ sinh nữ của trường đã bị đóng vài tuần liền, có lẽ vì một chị lớp trên vứt thứ gì đó vào bồn cầu và làm tắc đường ống. Kaname đã kể với Midori và các bạn của cô rằng tấm biển toilet hỏng treo bên ngoài cánh cửa chỉ là lớp vỏ bọc mà các giáo viên quyết định treo lên để không ai cố mở cánh cửa đó. Thực ra là , Kaname nói, có người ở trong đó . Cậu ta dừng lại một lúc lâu để tạo hiệu ứng kịch tính trước khi nói nốt: Tên cô ta là Hanako-chan .
Cậu ta chỉ kể có vậy. Mặc cho họ gặng hỏi đến đâu, Kaname cũng chỉ lắc đầu, và Midori nhớ rằng trông cậu ta có vẻ sợ hãi. Phải đến một tuần sau cậu ta mới đồng ý kể tiếp. Hanako-chan , cậu kể, không còn sống nữa. Nhưng cô ta vẫn ở trong nhà vệ sinh. Các cậu có hiểu không hả? Midori nghĩ rằng mình hiểu. Và nếu cậu gõ cánh cửa và gọi tên cô ta hai lần, cô ta sẽ trả lời “Ơi?” Cô ta sẽ hỏi cậu có muốn chơi với cô ta hay không. Và rồi... cô ta sẽ mở cửa ra...
Tất nhiên cả câu chuyện chỉ là trò nhảm nhí xuất phát từ trí tưởng tượng của một cậu bé. Nhưng đến cuối tuần đó, không một nữ sinh nào dám đi vệ sinh trong trường nữa. Họ cố nhịn đến khi về nhà hoặc lẻn ra khỏi trường để đi vệ sinh ở một ga tàu gần đó. Cuối cùng, vấn đề học sinh nhịn tiểu đến độ không thể tập trung vào bài giảng đã trở nên quá nghiêm trọng nên hiệu trưởng buộc phải sửa gian buồng vệ sinh đó và đích thân gỡ tấm bảng xuống rồi mở cửa ra. Và tất nhiên, gian buồng hoàn toàn trống rỗng.
Nhưng ngay lúc này Midori đang nhìn chằm chằm vào cánh cửa trước mặt.
Đồ ngốc Kaname. Giá mà cậu biết câu chuyện đó ám ảnh tôi đến tận bây giờ.
Cô bước tới cánh cửa và cất tiếng hỏi. “Hanako-san?”
Mấy giây đồng hồ trôi qua.
“Hanako-san?”
“Ơi?” Người phía sau cánh cửa đột nhiên thầm thì đáp lại.
Midori giật bắn người lùi lại và phải tựa vào bệ rửa tay cho khỏi ngã. Tim cô đập loạn xạ.
“Cô đang tìm cửa J5, đúng không?” Giọng nói bên trong tiếp tục thầm thì.
Midori không nói nên lời. Sao cô biết được? Cô thầm nghĩ.
“Nó ở ngay gần đây thôi, Midori. Nhưng cô không được đến đó. Cô phải hứa sẽ không bao giờ đến đó.”
Midori nghĩ mình nghe thấy tiếng cử động từ trong căn buồng và thấy tay nắm cửa chuyển động.
Cô cố gắng hết sức kéo mình ra khỏi cơn tê liệt tức thời và lao bổ ra hành lang, trở lại sảnh chờ. Cô dừng lại trong giây lát để hoàn hồn và tìm mẹ. Cô tìm đi tìm lại hết trái lại đến phải.
Ở cuối một hành lang hẹp mà trước đó cô không hề để ý thấy, một tấm biển phát sáng trên cánh cửa: J5, trong ánh sáng trắng nổi bật trên nền đen. Rồi cô chợt thấy một bàn tay đặt trên vai mình. Midori dừng phắt lại và thấy mình đối mặt với bố.
“Kìa, con tìm thấy rồi,” bố cô mỉm cười nói, gật đầu về phía tấm bảng. “Đi thôi nào.” Midori ngỡ ngàng đến độ không thể nói được một lời về chuyện vừa xảy ra trong nhà vệ sinh. Cô thậm chí không hề nhận ra bố cô đã mua một chiếc áo phông ngớ ngẩn có dòng chữ fly me to the moon. Ông thấy nó ở một quầy hàng lưu niệm trong khi lang thang quanh khu nhà đón khách và mặc ngay nó lên, như một tuyên bố vào phút chót để cổ vũ cho con gái mình. Ông vội vã bước về phía cánh cửa ở cuối hành lang, còn Midori và mẹ cô lẳng lặng và ngoan ngoãn theo sau.

Hành lang vắng tanh không có lấy một tấm biển báo. Midori thấy bất an và muốn kể cho bố mẹ về điều người ở trong nhà vệ sinh vừa nói, rằng có lẽ họ nên quay lại, nhưng cô sợ rằng họ sẽ chỉ nghĩ không biết cô có đủ tỉnh táo để đi New York hay không. Hơn nữa, bố cô bước qua hành lang quá nhanh nên cô chẳng có thời gian để nghĩ.
“Chắc chắn là đây rồi,” bố cô hớn hở thông báo. “Chắc cửa này mới mở vì họ còn chưa lắp biển báo cố định cho nó cơ mà. Thảo nào mà nó khó tìm đến vậy.” Ông đẩy cánh cửa ở cuối hành lang và giữ nó cho Midori cùng mẹ bước vào trước.
Họ thở phào nhẹ nhõm khi bước vào một sảnh chờ trông chẳng khác gì mọi sảnh chờ khác trong khu nhà đón khách. Nhưng cả ba người đều ngạc nhiên thấy ở đây có đầy hành khách, đang nôn nóng chờ đợi để lên máy bay.
“Tất cả những người này đến đây bằng cách nào thế nhỉ?” Midori hỏi, nhận ra mình có thể nghe thấy chút lo sợ trong chính giọng nói của mình.
Nhưng bố cô lại nhìn nhận chuyện này với vẻ bình tĩnh đến đáng ngạc nhiên, “Chắc họ đến bằng đường khác. Có lẽ mình đi qua cửa dành cho nhân viên hay gì đó. Đúng không?”
Midori lơ đãng gật đầu và vắt óc suy nghĩ để hiểu xem chuyện gì vừa xảy ra trong mấy phút vừa qua. Nhưng mọi chuyện chẳng hề hợp lí chút nào, và cô quyết định gạt nó ra khỏi đầu. Họ đã đến cửa lên máy bay rồi, đó mới là điều quan trọng nhất.
Nhưng người trong nhà vệ sinh đã nói...
Đừng nghĩ về nó nữa, Midori. Đừng nghĩ về nó nữa. Mày sắp đến New York, hãy nghĩ về chuyện đó. Cuộc sống của mày giờ mới bắt đầu.