Antoine đang ngồi trên bậc thềm bên ngoài căn nhà nghỉ hè của gia đình ở Cherbourg - Octeville, bên bờ biển Normandy. Chỉ còn một ngày nữa là cậu và bố mẹ phải lên đường đến Houston. Khóa huấn luyện ở Trung tâm Vũ trụ Johnson cùng hai thiếu niên khác sẽ bắt đầu và từ đó họ sẽ bận rộn suốt cho đến ngày phóng.
Ngày cậu nhận được thư của NASA dường như đã từ cách đây rất lâu. Hôm ấy trên tháp Eiffel cậu xử sự cứ như thể một kẻ điên vậy. May mắn là mọi thứ giờ đã ở phía sau. Cậu ngước mắt nhìn lên bầu trời, nhưng còn quá sớm nên không thấy Mặt Trăng. Chỉ có vầng mặt trời tháng Ba trắng sáng chiếu xuống ngôi làng bên bờ biển, khiến mọi thứ trông như mang hai màu đen trắng. Mọi thứ sẽ bắt đầu từ ngày mai , cậu nghĩ.
Antoine nhặt cuốn album ảnh mà cậu cầm ra bậc thềm lên và mở ra. Bố cậu là người đề nghị cả nhà đến Cherbourg - Octeville trong tuần cuối cùng. Người ta khó có thể thấy buồn bực ở nơi này, khi luôn được thấy đại dương, được hít thở bầu không khí trong lành từ eo biển thổi vào. Và còn cả những màu sắc, cùng ánh sáng.
Điều duy nhất có vẻ không hợp với khung cảnh lí tưởng ở nơi này là cuốn album ảnh cũ kĩ luôn nằm trên giá sách trong phòng khách mà giờ cậu đang cầm trên tay. Khi còn nhỏ Antoine luôn tránh xa cuốn album này như tránh tà. Cậu đã từng giở nó ra xem một lần mà không biết nó là gì, và sau đó cậu bị mất ngủ suốt nhiều ngày liền. Cuốn album có từ năm 1945, một người lính Mỹ đã gửi nó cho cụ cố của Antoine làm kỉ niệm. Khi quân Đồng Minh tiến lên bờ biển Normandy trong Thế Chiến II và mở cuộc tiến công cuối cùng nhằm vào quân Phát xít trong mùa hè năm 1944, Cherbourg đã bị đánh rất nặng nề. Như nhiều người khác, cụ của Antoine đã cưu mang những người lính trong vài ngày cho họ bình phục lại. Một trong những người lính đó sau này đã gửi một album ảnh mà anh ta cùng đơn vị của mình chụp được khi ở đây.
Hầu hết các tấm ảnh chỉ là cảnh vui vẻ của những người lính ôm hôn người dân địa phương, ăn uống cùng nhau và cười với ống kính – nhưng cũng có một vài tấm ảnh cho thấy hậu quả khốc liệt của chiến tranh. Tấm ảnh khiến Antoine kinh sợ khi còn nhỏ chụp lối vào của căn nhà nghỉ hè với một người lính bị trúng đạn nằm gục ngay trên cửa chính, máu anh ta chảy xuống hai bậc thềm phía trước. Một người đồng đội đang ngồi cạnh anh ta với chiếc mũ trên tay và vẻ mặt buồn bã. Bố mẹ Antoine cố gắng thuyết phục cậu rằng người lính chỉ đang ngủ mà thôi, nhưng cậu biết rằng đó không phải là sự thật. Người lính đó đã chết. Khi còn nhỏ Antoine tin chắc rằng người lính, hay hồn ma của anh ta, vẫn còn ngồi ngoài bậc thềm, và trong suốt hai mùa hè liên tiếp cậu quyết chỉ ra vào bằng cửa sau. Nhưng khi lớn lên, cậu lại tạo thành thói quen lật giở cuốn album mỗi lần đến đây, soi xét lỗ đạn cạnh cửa, tự nhắc nhở mình rằng những rắc rối của bản thân chẳng là gì so với nỗi kinh hoàng từng xảy ra ở đây hơn bảy mươi năm về trước.
Cậu ngồi nhìn tấm ảnh chụp những người lính đang rời khỏi các chiến hạm để lên bờ cách đây không xa. Nhưng trông bức ảnh ấy cũng chẳng khác gì đã được chụp trên Mặt Trăng. Những người lính đang lội từng bước chân lên một bờ biển xa lạ bao phủ trong khói và sương. Đâu đó sau lưng họ là cái bóng lờ mờ của một ngọn đồi tối thẫm. Và đó chính là lúc Antoine nhận ra cậu cũng không biết điều gì đang đợi mình ở nơi cậu sắp đến. Không phải là sẽ có người tấn công cậu trên đó, nhưng... Liệu chuyến đi có thực sự an toàn như bố cậu nghĩ? Có bao nhiêu người đã đi trước cậu? Mười? Mười hai? Chắc chắn không thể nhiều hơn được.
Một ý nghĩ bất an – rằng có thể tất cả chuyện này là một sai lầm – bắt đầu lớn dần trong cậu.
Antoine nhìn đồng hồ. Đã gần năm giờ. Trong một giờ nữa họ hàng của cậu từ thành phố sẽ đến, và họ sẽ ở cùng bố mẹ cậu trong buổi tối cuối cùng trước khi cậu lên đường. Mẹ cậu đang ở trong bếp tất bật chuẩn bị các món ăn cho bữa tối. Antoine đặt cuốn album xuống và lội xuống nước.
Họ đã xuất hiện từ chính chỗ này, những chàng trai xấu số được gửi đến để giải phóng nước Pháp. Họ đã nghĩ gì trên đường tiến vào? Họ sợ hãi hay điềm tĩnh, khi đinh ninh trong đầu rằng dù thế nào họ cũng sẽ không sống sót trở về? Cậu nghiền ngẫm hồi lâu với câu hỏi đó nhưng rồi nhận ra mình không thể chấp nhận được nó. Không, cậu phải bình an trở về từ Mặt Trăng. Cậu không làm việc này để tách khỏi Simone càng xa càng tốt. Mà đúng hơn là cậu hi vọng cô sẽ theo dõi trải nghiệm của cậu trên tivi và nhận ra cô vẫn còn yêu cậu. Nếu không, toàn bộ chuyến đi này sẽ trở nên vô nghĩa.
Đúng lúc đó cậu nghe thấy tiếng của một chiếc máy bay. Cậu nhận ra âm thanh đột nhiên xuất hiện không rõ từ nơi nào, nhưng giờ tiếng gầm của động cơ phản lực đã vang lên rất rõ. Không phải thứ tiếng thấp và ổn định của động cơ lúc bình thường, mà nghe rền rĩ như thể viên phi công đang cố gắng trong tuyệt vọng để chỉnh lại đường bay của mình. Antoine ngoảnh đầu ra sau và nhìn thấy một chiếc máy bay chở khách...
... đúng lúc nó lao xuống từ bầu trời .
Cậu há hốc miệng ngồi đó, hoàn toàn tê liệt, nhìn chiếc máy bay xé toạc tầng mây, cắm đầu lao xuống đại dương.
Không, không, không, không, không , cậu nghĩ.
Một giây tiếp theo tưởng chừng kéo dài mãi mãi. Cậu gắng gượng đứng lên nhìn quanh xem có ai để kêu cứu hay không. Nhưng chẳng có lấy một ai. Cậu chỉ có một mình trên cầu tàu, trong khi chiếc máy bay đang lao hết tốc lực xuống mặt biển. Rồi cậu trông thấy đuôi máy bay có sơn hai chữ qu rất lớn.
Không... Không thể nào.
Cậu chưa kịp nghĩ gì khác thì chiếc máy bay đã lao sầm vào những con sóng cách cậu vài ngàn thước ngoài biển và nổ tung thành một khối cầu lửa dữ dội với một âm thanh khủng khiếp khiến Antoine phải bịt chặt hai tai. Ít giây sau luồng khí nóng dội tới cậu khiến cậu phải chạy ra xa. Khi ngoảnh đầu lại nhìn ra, cậu thấy xăng máy bay bốc cháy đang nổi trên mặt biển. Cậu nghe thấy tiếng gào thét từ đằng xa và nheo mắt nhìn ra ánh chiều chạng vạng.
Ngoài đó có người. Những người sống sót! Họ đang bám vào phần đuôi máy bay đang chìm dần.
Phải làm gì bây giờ? Mình có thể làm gì đây?
Cả cơ thể cậu run lên, adrenaline 10 trào dâng trong người cậu, và mạch cậu đập mạnh đến mức cậu nghĩ tim mình sắp vỡ toang vì áp lực. Hai chân cậu tê dại và cậu thấy bụng dạ cuộn lên, lạnh ngắt như đá. Một ý nghĩ duy nhất xoay mòng mòng trong đầu cậu. Mình phải làm gì đó .
Nhưng cậu biết rằng mình chẳng thể làm gì được. Cậu không có thuyền và cũng chẳng thể bơi ra đến vùng nước hỗn độn ở xa đến vậy.
Cậu đứng đó mắc kẹt trong hoang mang, nhìn trừng trừng ra ngọn lửa nơi đuôi máy bay đang biến mất dần vào lòng biển sâu. Cậu nghĩ dường như tiếng la hét đã giảm dần đi. Có lẽ tất cả bọn họ sẽ chết đuối hết chăng? Cậu quay đầu chạy về nhà để kêu cứu.
Dấu hiệu đầu tiên cho thấy có gì đó cực kì không ổn lập tức hiện rõ.
Cậu lao vào bếp và thấy mẹ cậu đang đứng bên giá bát đĩa mỉm cười nhìn mình.
Bố mẹ cậu không hề nghe thấy gì cả.
Sao họ có thể không nghe thấy nhỉ? Tiếng nổ lớn đến điếc cả tai kia mà.
Nhưng họ không phải là những người duy nhất không nhận thấy, mà không ai khác nhận thấy cả. Mẹ Antoine dè dặt gọi cho bảo vệ bờ biển khi nghe câu chuyện của cậu, nhưng họ báo lại rằng không hề có vụ rơi máy bay nào trong vùng cả. Những người họ hàng của Antoine vừa đến thăm cũng không nhận thấy chuyện gì bất thường.
Cuối cùng Antoine thôi không nói về chuyện đó nữa, chủ yếu vì cậu sợ rằng họ nói đúng. Rằng nó chưa bao giờ xảy ra và toàn bộ chỉ là một ảo giác quá mức sống động. Vì như vậy chẳng có nghĩa là cậu đã mất trí rồi sao?
Nhưng cậu biết là mình không tưởng tượng. Một chiếc máy bay đã rơi xuống eo biển Manche, ngay trước mắt cậu.
Cậu đã chứng kiến người ta bỏ mạng.
Và cậu đã nhìn thấy hai chữ cái khó hiểu trên đuôi máy bay: QU. Có chút hiểu biết về hàng không, cậu biết rằng QU là biểu tượng trên máy bay của hãng hàng không Đông Phi, nhưng... họ không bao giờ bay vào vùng này. Họ chỉ hoạt động ở châu Phi – và hơn nữa, công ty này đã tuyên bố phá sản từ vài năm trước. Bảo vệ bờ biển đã liên lạc với người chủ cũ của hãng hàng không, nhưng họ trả lời rằng chiếc máy bay duy nhất họ từng có đã được bán cho một công ty khác ở Kenya, và đã được sơn lại phần đuôi với logo của công ty đó.
Antoine cực kì lo lắng khi thức giấc vào sáng hôm sau. Nhưng cậu không nhắc đến và bố mẹ cậu cũng giả bộ như đã quên toàn bộ chuyện vừa rồi. Báo đài cũng không nhắc một lời về nó. Sau bữa sáng cậu ngồi trước máy tính trong phòng để tra tìm thông tin về những vụ tai nạn có thể xảy ra trong vùng nhưng chẳng thấy gì. Cậu kiểm tra cả Wikipedia, nơi cậu đọc nhiều bài viết về ảo giác và bất ổn tâm lí, nhưng chẳng có gì có vẻ đúng với trường hợp của cậu. Cách giải thích duy nhất cậu nghĩ ra được là cậu gặp phải một cơn hoảng loạn đột ngột.
Antoine vẫn còn lo lắng vài giờ sau đó khi họ lên chiếc máy bay lớn của hãng Air France đưa họ tới New York. Cậu không thể thoát khỏi ý nghĩ canh cánh trong đầu rằng điều cậu vừa nhìn thấy tối hôm trước là một dấu hiệu. Một lời cảnh báo rằng cậu nên tránh xa khỏi bầu trời. Một dấu hiệu báo trước về mối nguy hiểm ở trên đó.
Cậu cố gắng nhìn vào mặt tích cực. Hãy nghĩ về tương lai , cậu tự nhủ. Nghĩ về cái đang ở phía trước, những trải nghiệm mà mày sẽ có được. Tương lai giờ mới bắt đầu thôi .
Và với những lời đó lặp đi lặp lại trong đầu cho đến khi cậu bình tĩnh lại, máy bay của cậu cất cánh khỏi thủ đô nước Pháp để tiến về nước Mỹ.