172 Giờ Trên Mặt Trăng

Lượt đọc: 708 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
NEW YORK

Bầu trời Manhattan mang một màu xanh xám xịt khi chiếc taxi chở gia đình Nomeland lướt trên cầu Brooklyn, tiến về khách sạn Bốn Mùa sang trọng trên phố Đông Năm Mươi Bảy. Một tấm màn tối tăm và ảm đạm phủ lên khắp thành phố, khác hẳn với tưởng tượng của Mia, và có lẽ cả của bố mẹ cô nữa. Bầu không khí trong xe thật căng thẳng, vài lời ít ỏi vang lên đều nhuốm màu lo lắng đầy dè dặt. Cho đến giờ mọi chuyện chỉ như một trò chơi, một kì nghỉ đang chờ phía trước. Nhưng rồi họ đã dần dần nhận ra sự nghiêm trọng của tình hình.

Đây hoàn toàn không phải một kì nghỉ.

Họ đang mạo hiểm. Gửi con gái mình ra ngoài vũ trụ.

Nhỡ cô không trở về nữa thì sao?

Có biết bao nhiêu trục trặc có thể xảy ra!

Họ nhớ lại những tấm ảnh về tàu con thoi Challenger được chiếu đi chiếu lại trên tivi vào năm 1986. Nó đã nổ tung thành một biển lửa chỉ sau khi cất cánh có bảy mươi ba giây, giết chết mọi người trên tàu. Nhưng không phải là ngay lập tức.

Buồng lái nơi họ ngồi không bị phá tan ngay trong vụ nổ. Có khả năng tất cả vẫn còn sống trong suốt hai phút bốn mươi lăm giây trước khi họ rơi xuống mặt biển với một lực mạnh gấp hai trăm lần trọng lực trái đất – đủ để tiêu diệt họ trong nháy mắt.

Trong những giây phút đó liệu họ có biết là mình sắp chết?

Có lẽ.

Rất có thể.

Thực ra, chỉ có bố mẹ Mia nghĩ về chuyện đó. Bản thân Mia không biết về vụ tai nạn thảm khốc đó vì khi ấy cô còn chưa ra đời. Điều cô đang nghĩ tới khi chiếc taxi giảm dần tốc độ và đỗ lại bên ngoài khách sạn là các bạn của mình.

Lúc này họ đang làm gì?

Liệu họ có đang tụ tập cùng nhau trong khi cô vắng mặt?

Cô không muốn nghĩ đến điều đó.

Liệu họ có đang vui vẻ không?

Nhưng cô không thể ngăn được mình.

Nhân viên khách sạn mở cửa xe cho cô, và cô đặt bước chân đầu tiên lên vỉa hè đẫm nước của New York. Chỉ trong giây lát cơn mưa đã làm tóc cô ướt sũng và dính bết vào mặt, khiến khuôn mặt cô trông càng buồn hơn.

“Chà, vậy là đến nơi rồi đấy,” bố cô mỉm cười nói, huých nhẹ khuỷu tay vào sườn cô.

Mia không cười đáp lại.

“Mệt không con?” Bố cô hỏi.

Cô gật đầu.

Họ đứng đó giây lát, cả hai đều chực nói về điều mình vừa nghĩ khi ở trong xe. Nhưng chưa ai kịp nói thì một nhân viên khuân vác của khách sạn đã chạy ra ngắt ngang và chất hành lí của họ lên xe đẩy.

“Chào mừng đến New York,” anh ta nói và nhe răng cười. “Xin lỗi vì cơn mưa. Không phải thời tiết lúc nào cũng thế này đâu.” Anh ta giơ ô lên che cho họ dù họ chỉ đứng cách cửa vào vài bước. “Mời đi theo tôi.”

---❊ ❖ ❊---

Tối hôm đó hai đại diện của NASA gặp họ tại khách sạn. Điều đáng ngạc nhiên là họ cung cấp ít thông tin về bản thân nhiệm vụ lên Mặt Trăng hơn là về những cuộc phỏng vấn và giao lưu trực tuyến lẫn blog video rồi chương trình truyền hình rồi chiến dịch quảng cáo rồi chuyến đi vòng quanh thế giới sẽ bắt đầu ngay sau khi họ trở về.

“Vâng, đây là một cơ hội đặc biệt với con bé,” mẹ cô nói.

“Chúng tôi rất cảm kích vì Mia đã được chọn,” bố cô nói.

“Rõ ràng là sự kiện này sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc sống của cô bé,” một người của NASA nói.

“Con đi ngủ đây,” Mia đột nhiên thông báo và đứng dậy khỏi bàn. Bố mẹ cô và hai người đại diện NASA ngơ ngác nhìn nhau.

“Ngay bây giờ ư?” Bố cô hỏi. “Con định đi bây giờ sao? Mọi người đang nói về con , về chuyến đi của con mà. Con không muốn nói về nó hay sao?”

“Con có ở đây hay không thì mọi người cũng có để ý đâu mà.”

Hai mươi phút sau bố cô đưa Sander lên phòng. Mia vừa đánh răng xong thì ông gõ cửa.

“Mia? Con mở cửa được không? Có người muốn đi ngủ này.”

Cô bước đến mở cửa cho họ vào.

Sander mỉm cười khi nhìn thấy cô rồi lật đật vào nhà vệ sinh, bắt đầu đánh răng ngay lập tức. Đánh răng là món tủ mà cậu bé tự hào nhất. Cậu đánh răng không giỏi và thường phải mất một lúc lâu, vì chú sư tử bông của cậu cũng phải được chải răng thật kĩ thì Sander mới hài lòng. Nhưng ít nhất thì cậu cũng có thể tự mình làm việc đó.

Mia quay lại với chiếc vali cạnh giường để lấy đồ đạc ra. Bố cô đi theo và ngồi xuống một chiếc ghế gần đó.

“Bố xin lỗi,” ông nói.

“Về chuyện gì ạ?” Mia hỏi.

“Về... mọi chuyện. Đây không phải là kế hoạch của con. Nhưng con biết đấy, John Lennon từng nói, ‘Cuộc sống là điều xảy ra khi bạn đang mải lên kế hoạch.’”

Mia không định tranh cãi với John Lennon. Dù sao thì chính cô cũng là một nhạc sĩ.

“Vậy ngày mai thì sao?” bố cô hỏi tiếp. “Có việc gì đặc biệt con muốn làm không, Mia? Mình chỉ còn một ngày cuối cùng trước khi đi Texas thôi mà. Hay là mình đi xem Tượng Nữ thần Tự Do nhỉ? Cũng đáng xem đấy chứ?”

Chao ôi, vậy mới trớ trêu làm sao chứ , Mia thầm nghĩ. Đi thăm Tượng Nữ thần Tự Do trong khi cô còn không thể tự quyết định việc mình sẽ làm với chính cuộc đời mình, chứ đừng nói là một kì nghỉ hè?

“Được ạ, tại sao lại không chứ,” cô đáp mà mắt nhìn đi chỗ khác.

Bố cô thở dài và đứng lên. Trong khoảnh khắc cô lại thấy áy náy. Cô biết ông đã cố gắng hết sức. Đây không phải là lỗi của ông.

“Con xin lỗi,” cô ấp úng.

Bố cô bước lại và ôm cô vào lòng. Mấy năm gần đây những cái ôm như vậy ngày càng thưa hơn, nên nó có ý nghĩa rất lớn với Mia.

“Vậy gặp con ngày mai nhé,” ông nói. “Chúc con ngủ ngon, Mia.”

“Chúc bố ngủ ngon.”

Sander chạy ra khỏi nhà tắm và choàng tay ôm lấy bố miệng vẫn còn dính bọt kem đánh răng.

“Bố ngụ ngon!”

“Chúc con ngủ ngon, Sander,” bố cô vừa nói vừa bế cậu bé lên và đáp lại cái ôm của cậu bằng vòng tay chặt không kém. Rồi ông ôm cả chú sư tử bông của cậu bé. Lớp vải quanh miệng con thú bông đã sờn hết vì bị chải mạnh suốt mấy tháng qua. Đống bông trắng xám lòi ra ngoài khiến con sư tử trông như đang cố khạc cụm lông ra khỏi miệng.

Bố cô bước ra cửa rồi lại ngoảnh về phía Mia.

“Mọi chuyện sẽ ổn thôi,” ông nói. “Bố hứa mà.”

---❊ ❖ ❊---

Cô giúp Sander thay quần áo ngủ rồi cậu bé leo lên giường. Cô kéo chăn đắp lên tận cằm cho cậu.

“Ngủ ngoan nhé, Sander.”

Cậu bé có vẻ suy tư. “Chị đang buồn à?” Cuối cùng cậu hỏi.

Mia gật đầu.

“Vì chị sắp đi xa phải không?”

“Không, không phải vậy.”

“Thế vì sao ạ?”

Có cố giải thích vấn đề cho Sander cũng chẳng ích gì. “Tất nhiên là vì chị sắp phải xa em rồi,” cô đáp, ngồi xuống mép giường.

“Em sẽ đi cùng chị, nếu chị muốn. Cả Lion nữa.”

“Xin lỗi em, nhưng không được đâu.”

Sander suy nghĩ hồi lâu. “Nhưng mà,” cậu bé đột nhiên nói, mặt sáng bừng lên “em có thể viết thư cho chị.”

Trong thế giới của Sander mọi chuyện thật đơn giản biết bao. Chẳng hề có giới hạn. Mọi thứ đều có thể. Gửi thư lên Mặt Trăng ư?

“Tất nhiên là em có thể rồi.”

“Em sẽ viết cho chị một lá thư ngay bây giờ,” cậu bé nói.

“Nhưng chị đã đi đâu,” cô cười.

“Để chị mang theo mà.”

“Được rồi.”

Mia kiếm một cây bút và mấy tờ giấy, cùng một chiếc phong bì và mang đến cho Sander. Cô chợt nhớ ra rằng cô chưa bao giờ thấy cậu bé viết gì ngoài tên của mình. Ngay cả khi viết tên cậu cũng hay quên chữ E . Nhưng cô vẫn đưa cho cậu những thứ cậu cần, để đèn ngủ sáng và mặc cho cậu tự viết.

---❊ ❖ ❊---

Mia không ngủ được. Hay là cô đã ngủ rồi nhỉ? Cô mò mẫm trong bóng tối tìm điện thoại di động và thấy nó trên tủ đầu giường.

Đồng hồ chỉ một giờ ba mươi sáng. Thế có nghĩa là cô đã ngủ gần bốn tiếng. Cô nghĩ mình nghe thấy tiếng bố mẹ và mấy người NASA đang nói chuyện ầm ĩ ở phòng bên cạnh. Cô nghe tiếng ly cốc chạm nhau và cả tiếng cười – tiếng cười lớn đến chói tai.

Họ đang nói về chuyện gì nhỉ? Về cô chăng?

Cô nhìn sang giường Sander, nheo mắt để lần ra hình dáng cậu trong bóng tối. Nhịp thở của cậu bé đều đặn và bình thản.

Cô khẽ khàng lật chăn ra và thò chân xuống giường. Đôi bốt đang đợi cô ngoài cửa, sau khi mang chúng vào rồi khoác áo, cô thận trọng ra khỏi phòng rồi đi thang máy xuống đại sảnh đông đúc. Một nhóm khách châu Á đang nhận phòng, vài người đàn ông mặc complê đang ngồi nói chuyện rôm rả bên quầy bar. Cô đứng đó nhìn họ vài phút tự hỏi mình nên làm gì.

Đột nhiên cô nhận ra mình có thể làm bất cứ việc gì. Không ai biết cô đã dậy. Sander đang ngủ, bố mẹ cô đang bận tiếp chuyện mấy người NASA. Sẽ ra sao nếu cô cứ thế bước ra khỏi khách sạn, bỏ lại tất cả? Họ sẽ không bao giờ tìm được cô, trong thành phố này. Cô có thể biến mất mãi mãi. Có lẽ cô có thể đến Mehico? Kiếm vài người bạn, lập một ban nhạc mới, họ có thể ở chung trong một căn hộ tồi tàn giữa lòng thành phố Mehico? Tại sao lại không chứ?

Chỉ riêng ý nghĩ đó đã đủ khiến cô nổi da gà. Nếu cô bỏ đi, sẽ không ai nhận ra trong nhiều giờ liền rằng cô đã biến mất. Họ sẽ không biết cho đến tận bữa sáng, hoặc khi họ gõ cửa phòng cô và Sander. Nhưng khi đó cô đã đi từ lâu.

Mia bước qua cánh cửa xoay ra ngoài hè đường. Người gác cửa khách sạn tiến đến ngay khi nhìn thấy cô.

“Tôi giúp được gì cho cô không ạ?”

“Không, cảm ơn,” cô vội đáp.

“Cho phép tôi hỏi bố mẹ cô đâu ạ?”

Mia chỉ về phía quầy bar. “Họ đang ngồi trong kia. Cháu định đi mua phong kẹo cao su ấy mà.”

“Có kẹo cao su ở quầy tiếp tân đấy ạ.”

“Không phải loại cháu thích,” cô đáp.

“Là loại gì ạ?”

“Một hãng kẹo Na Uy. Chắc là khách sạn không có đâu.”

“Na Uy à? Đừng đi xa quá nhé. Đây là New York, không phải nơi khách du lịch nên lang thang một mình vào nửa đêm.”

Cô gật đầu và bước xuống phố, rẽ trái sang Đại lộ Công Viên. Những tòa nhà chọc trời sừng sững trên đầu cô, nơi chỉ những người cực kì giàu có mới có thể ở. Đi qua vài dãy nhà cô nhìn thấy Công Viên Trung Tâm, nơi cô nhận ra qua vô số bộ phim và chương trình truyền hình. Cô biết nó rất lớn – lớn hơn rất nhiều so với công viên mà họ thường đi dạo ở Satavanger, Công viên Hồ Mosvannet. Công viên Trung Tâm giống như Hồ Mosvannet ở cấp số nhân.

Cô tìm thấy lối vào trên Đại lộ Số Năm, và mấy phút sau cô đã ở giữa công viên, dạo bước theo con đường uốn quanh một hồ nước nhỏ. Chỉ có tiếng xe cộ gợi cô nhớ rằng cô đang ở giữa một thành phố lớn. Cô bắt đầu ngâm nga một bài hát mà ban nhạc vừa viết, bài cuối cùng trước khi cô đi. Và lúc đó cô nhớ ra.

Các bạn của cô.

Cô nhìn đồng hồ. Hai giờ ba mươi phút sáng. Có nghĩa là lúc này ở Na Uy đang là khoảng tám rưỡi sáng. Và có nghĩa là họ đang ở phòng tập.

Đột nhiên cảm giác lúc ở trong sảnh khách sạn trở lại với cô. Cô cảm thấy mình có toàn quyền làm bất cứ việc gì mình muốn. Và cô muốn gọi điện cho họ. Gọi điện để biết họ có khỏe không, và có thể để cho họ biết rằng mình đang ở Công viên Trung Tâm.

Một mình. Ừm, tớ muốn đi dạo một vòng. Cần chút không khí trong lành. Thành phố này cũng không tệ lắm. Cô sẽ nói bằng giọng tế nhị, giả bộ như việc mình ở đây là điều bình thường và tự nhiên nhất trên đời.

Cô để quên điện thoại di động ở trong phòng, nên cô ngó quanh tìm điện thoại công cộng. Quanh đây chẳng có gì mấy ngoài cây cối. Gần như không có người. Chỉ có vài người đang chạy bộ ở xa và một đôi tình nhân trẻ loạng choạng dìu nhau về nhà trên con đường trước mặt. Cô mất ít nhất mười lăm phút mới tìm thấy một buồng điện thoại công cộng.

Cô lục túi tìm mấy đồng xu lẻ cô nhận lại khi mua sandwich ở sân bay, và quay số di động của Silje. Ban đầu Mia chỉ nghe thấy tiếng nhạc ầm ĩ, rồi một giọng nói hét lên với những người khác trong phòng: “Các cậu im chút coi? Điện thoại này!”

“Alô?”

“Mia?”

“Ừ, tớ đây.”

Giọng nói lại hét lên, “Này, các cậu, Mia này! Suỵt! Tuyệt quá! Cậu thế nào rồi?” Silje hỏi.

“Ờ, tớ khỏe.”

Chết tiệt , cậu đang ở New York đấy! Điên thật! Cậu đang làm gì?” Silje lại hỏi.

“Tớ đang ở Công viên Trung tâm.” Mia cố tỏ vẻ dửng dưng.

“Thích quá đi ấy chứ. Chỗ đấy tuyệt không?”

“Tuyệt lắm,” Mia đáp.

“Trông có giống trong phim không?”

Mia nhìn quanh công viên. “Ừ, giống.”

“Tuyệt vời.”

“Các cậu thì thế nào?” Mia ngập ngừng.

Hình ảnh

“Mọi việc đều ổn. Bọn tớ vừa viết được mấy bài hát mới.”

“Thật à?”

“Tớ nghĩ khá hay đấy. Bọn tớ phải tiếp tục giữ ban nhạc hoạt động mà. Tương lai đâu có chờ dù có người đi nghỉ, đúng không?”

Đi nghĩ? Họ đang kết tội cô đấy sao? Có phải họ thực sự nghĩ rằng cô đã không còn quan tâm đến ban nhạc nữa? Hay là Silje đang đùa? Mia không rõ nữa.

“Ừ, tất nhiên là không rồi,” Mia nói. “Nhưng... ai sẽ hát?”

“Kari. Cậu ấy là người viết lời và mọi thứ. Tớ không hề biết là cậu ấy có thể viết nhé. Càng không biết là cậu ấy hát được luôn. Nhưng cậu ấy hát cực kì ổn, cậu tin nổi không? Kari, cậu là một ca sĩ tuyệt cú mèo đấy!”

Mia có thể nghe thấy những người khác huýt sáo ở phía sau.

cậu ấy còn biết chơi guitar nữa!” Silje nói thêm.

“Nhưng... tớ vẫn là ca sĩ chính chứ?” Mia hỏi nửa đùa nửa thật.

“Tất nhiên rồi. Bọn mình sẽ bàn về mấy vụ đó khi cậu về. Ý tớ là, bọn mình sẽ nghĩ ra cách giải quyết. Nhưng cậu ấy giỏi điên lên được ấy. Cậu muốn nghe không? Chờ một chút...”

Mia chưa kịp đáp thì Silje đã đặt điện thoại xuống. Im lặng trong vài giây, rồi cô nghe thấy họ bắt đầu hát một bài hát mới.

Và nó rất hay. Đó chính là vấn đề. Nó thực sự rất hay.

Cô đứng đó nghe họ hát trong một phút, cho đến khi điện thoại báo hết tiền. Rồi cô gác máy.

“Không ai ở nhà hả?”

Mia giật bắn mình. Có ai đó đang nói với cô bằng tiếng Anh. Cô quay phắt lại và nhìn thảng thốt vào khuôn mặt một người vô gia cư đang đẩy một chiếc xe mua hàng. Ông ta chắc phải gần bảy mươi, mặc một chiếc áo khoác to sụ màu nâu dơ dáy. Nhưng ở ông có vẻ gì đó rất đáng mến, dù chắc chắn đã mấy tháng nay, hay thậm chí đến cả năm nay, ông chưa hề tắm.

“Sao ạ?” Mia trả lời.

“Tôi hỏi ‘Không ai ở nhà à?’” Người đàn ông chỉ chiếc điện thoại.

“À, không. Máy bận ạ.”

“Thời nay là thế đấy. Ai cũng bận suốt ngày. Tôi cũng chẳng biết vì sao, nhưng đúng thế đấy. Quá bận, tất cả bọn họ. Trước đây đâu có thế. Cô đã đến Đảo Coney bao giờ chưa?”

“Chưa ạ”.

“Sân chơi của Thế Giới, người ta gọi nó thế. Nó từng là một nơi tuyệt vời. Hoành tráng. Giờ thì hầu như chẳng còn gì. Hồi tôi còn nhỏ, người từ khắp thế giới đổ về đấy, có đủ trò chơi, đủ loại xe để cưỡi, trời ạ. Có cả một cuộc đua ngựa máy kéo dài mấy giờ liền, rồi ở Dreamland có cả một đường ray xe lửa chạy qua núi, trông như dãy Alps của Thụy Sĩ hay gì đó. Rồi đi thuyền trên kênh đào Venice, rồi xe lửa siêu tốc, rồi đu quay. Rồi có một người huấn luyện sư tử một tay, gọi là Thủ lĩnh Bonavita. Đó là Sân chơi của Thế Giới. Người ta gọi nó thế. Nó từng là một nơi tuyệt vời. Người từ khắp thế giới đổ về đấy.”

Người đàn ông bắt đầu lặp lại lời mình nói, và Mia tự hỏi không biết ông có bị lẩn thẩn không. Trong một thoáng ông chìm đắm vào suy nghĩ của riêng mình.

“Hồi còn nhỏ bọn tôi từng ở đó suốt đêm. Ngủ trên bờ biển. Dưới những vì sao. Giờ thì không làm thế được nữa rồi. Có lẽ vì ngày nay chỗ đó quá nguy hiểm. Buồn lắm.”

“Sao ông không quay lại đấy?” Mia gợi ý.

“Tôi chả dám đâu.” Ông mỉm cười. Kiểu cười buồn bã khiến tim cô chùng xuống. “Mà cô cũng không nên ở ngoài này một mình. Cô làm gì ở đây thế?”

“Cháu đang đợi để đi tiếp. Bố mẹ cháu đang ở Bốn Mùa.”

“Chà, tôi phải nói... khách sạn tốt nhất thành phố đấy. Tôi từng làm việc ở đấy. Làm gác cửa. Nhưng họ đuổi tôi.”

“Tại sao ạ?”

“Vì ai tôi cũng cho vào. Chắc đáng lẽ tôi không nên làm thế. Khách sạn đó đắt đỏ lắm.”

“NASA trả tiền ạ.”

“NASA ấy à? Không tệ nhỉ. Khoan đã. Cô không phải... Ồ, phải, chính là cô! Cô là một trong số họ, đúng không?”

“Trong số ai ạ?”

“Trong số mấy đứa trẻ tội nghiệp họ sắp cử lên vũ trụ ấy.”

Mia gật đầu.

“Chẳng tốt lành gì đâu, tin tôi đi. Đều là vì tiền cả thôi, toàn bộ cái trò này ấy. Ai mà biết được các cô cậu sẽ gặp phải chuyện gì trên đó chứ?”

“Ông có ý gì ạ?”

“Ý là đừng có chọc vào ổ kiến lửa. Cứ lo cho người trên Trái Đất đi đã. Tôi nghĩ các người đừng có nên manh động. Cô biết đấy, hừm, cái gì đi lên... rồi cũng phải rơi trở xuống.”

Ông lôi một trái cam từ trong túi ra, cầm nó trên tay một giây rồi ném nó lên không trung. Nó biến mất vào màn đêm, rồi rơi xuống và vỡ toác trên nền đất, nước và tép cam bắn tung tóe trên mặt đường nhựa.

“Cô thấy chưa? Tôi nghĩ cô nên ở nhà thì hơn.”

“Quá muộn mất rồi ạ. Đấy không phải chủ ý của cháu.”

“Có bao giờ là chủ ý của chính mình đâu. Toàn là ý của người khác. Nào, đến lúc về với người nhà cô rồi.”

“Ông định đưa cháu về khách sạn à?”

“Trông tôi có vẻ có việc gì quan trọng hơn không nào?”

“Cháu đoán là không.”

“Thế thì đi thôi.” Ông vẫy tay về phía đường ra. “Tên tôi là Murray.”

“Cháu là Mia. Ông chìa một bàn tay nhem nhuốc về phía cô, và cô bắt tay ông.”

“Rất vui được gặp cô, Mia.”

Hai người cùng thong thả bước ra khỏi công viên. Vài người qua đường ném về phía họ những cái nhìn kì dị, không hiểu có phải ông già vô gia cư nhếch nhác này đang làm phiền cô không. Một hai người còn dừng lại hỏi cô mọi chuyện có ổn không.

Và cô đáp mọi chuyện đều ổn. Hoàn toàn ổn. Murray vừa đi vừa làm hướng dẫn viên ngẫu hứng cho cô, chỉ cho cô những tòa nhà khác nhau và dạy Mia về tên và lịch sử của chúng.

Trong khi Murray đẩy chiếc xe đựng đống đồ đạc của mình đi trước vài bước còn cô theo sau, cô nhận ra Murray đã viết hai kí tự lớn màu đen lên lưng áo khoác. Cô không biết vì sao nãy giờ cô có thể không nhận thấy chúng. Trông như thể ông đã dùng một cây bút dạ khổng lồ viết lên toàn bộ lưng áo của mình.

“Cái này có nghĩa gì ạ?” Cô tò mò hỏi khi họ dừng ở một ngã tư.

“Cái gì?”

“Chữ viết trên áo khoác của ông ấy. ‘6E’. Đấy là địa chỉ của ông hay gì ạ?”

Murray ngơ ngác nhìn cô, như thể ông không hiểu cô muốn nói gì. “Cô đang nói cái gì vậy? 6E ? Là cái gì?”

“Nó ở trên lưng áo của ông ấy,” Mia nói và đưa tay trỏ.

“Thật à?”

“Vâng ạ.”

“6E?”

“Vâng.”

Murray cởi áo khoác giơ lên trước mặt.

“Cái quái gì thế này?” Murray hỏi Mia.

“Đừng hỏi cháu. Áo của ông mà,” cô đáp.

“Nhưng đây không phải nét chữ của tôi”.

“Ông chắc không?” Mia hỏi.

“Tôi chắc không ấy à? Tôi phải biết nét chữ mình viết trông thế nào chứ!”

“Cháu chỉ hỏi thôi mà,” Mia cự lại.

Murray săm soi dòng chữ trên áo mình.

“Không hay rồi,” ông lẩm bẩm.

“Ông bảo sao ạ?” Mia hỏi.

“Không có gì. Không nhắc đến thì hơn,” ông đáp vẻ lo sợ. Rồi ông lập tức ném chiếc áo vào một thùng rác gần đấy.

“Ông không cần nó nữa à?” Mia hỏi. “Chỉ là mực bút dạ thôi mà, giặt là sạch ngay. Cháu bảo đảm.”

Nhưng Murray không nghe cô nói.

Ông ấy đang sợ , đột nhiên cô nghĩ, và nhận ra nỗi sợ hãi đã lây truyền sang mình. Chữ viết trên chiếc áo khoác vẫn nổi rõ từ trong thùng rác. Thỉnh thoảng ông lại ngoảnh nhìn về phía sau, như thể ông lo có ai đang theo dõi mình trong bóng tối.

Ông sợ thứ gì vậy? Cô định hỏi, nhưng không có cơ hội. Khi họ rẽ ở góc Đại lộ Madison giao với Phố Năm Mươi Bảy, Murray đột nhiên dừng lại và nói, “Tốt nhất từ đây cô nên tự đi. Khách sạn ở ngay đằng kia. Nhỡ có người nhìn thấy tôi thì chẳng hay đâu.”

Hình ảnh

“Ông nghĩ họ sẽ nhận ra ông ạ?”

“Tôi không biết, nhưng tôi nhận ra nơi này. Thế là đủ tệ rồi.”

“Thế cũng được.”

“Cẩn thận đấy, và nhất định phải quay lại nhé. Tin tôi đi, Mặt Trăng không phải nơi ở lại được đâu. Điềm gở đấy.”

Dứt lời, Murray giơ tay chào, quay ngược chiếc xe đẩy và trở lại Phố Năm Mươi Bảy.

---❊ ❖ ❊---

Khi Mia nhón chân qua phòng bố mẹ để trở về phòng mình thì đã gần bốn giờ mười lăm. Sander vẫn ngủ ngon lành và có lẽ không hề biết cô vừa ra ngoài. Cô sẽ nhớ cậu bé, Sander bé nhỏ kì quặc. Cô lặng lẽ cởi giày và quần áo rồi leo lên giường.

Có thứ gì đó cọ vào sườn cô. Cô thò tay xuống đùi và chạm phải một vật, bèn lôi nó lên.

Đó là một chiếc phong bì. Sander quả thực đã viết cho cô một lá thư.

Cô định mở nó ra nhưng lại đổi ý. Không , cô nghĩ, mình sẽ để dành đến sau này, khi đã ở trên Mặt Trăng. Khi mình nhớ thằng bé. Đó là điều nó muốn.

Cô nằm trên giường một lát trước khi ngủ thiếp đi, nghĩ về ban nhạc, về các bạn của mình. Chuyện gì sẽ đến với ban nhạc, với cô? Liệu có còn một ban nhạc cho cô trở về? Liệu khi trở lại Na Uy cô có còn là Mia lúc trước?

Chỉ có một điều là chắc chắn. Khi trở lại Na Uy, cô sẽ tự quyết định về cuộc đời mình. Nếu cô muốn làm một ca sĩ (như cô đang muốn), thì cô sẽ trở thành ca sĩ. Và nếu cô không muốn lê la quanh địa cầu theo chương trình của NASA thì cô sẽ từ chối. Cô đã quyết tâm như thế.

Và cô biết cô có thể làm được điều đó.

Vì cô đã trải qua một đêm ở thành phố New York, và nó đã dạy cô một điều quan trọng: Cô là người quyết định con đường mình sẽ đi.

« Lùi
Tiến »