172 Giờ Trên Mặt Trăng

Lượt đọc: 709 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHI HÀNH ĐOÀN

Ngày đầu tiên, Midori ngồi trong một phòng học nhỏ trong tòa nhà lớn nhất tại Trung tâm Vũ trụ Johnson ở Houston, cùng hai thiếu niên khác mà cô biết tên là Mia và Antoine. Cô không thể hiểu được vì sao cô vẫn chưa được chính thức giới thiệu với họ, dù họ cùng ở một khách sạn ở New York. Cô là người đến sớm nhất trong phòng, theo sau là vài viên sĩ quan không quân và người của NASA. Các huấn luyện viên đến sau đó vài phút cùng hai người bằng tuổi cô. Nhưng họ chưa kịp nói lời nào với nhau hay thậm chí là gật đầu chào thì buổi học đã bắt đầu.

Midori đã được báo trước là sẽ có rất nhiều thứ phải học, nhưng khi những tập sách hướng dẫn được xếp chồng trước mặt, cô mới nhận ra là trước đó mình đã quá chủ quan. Mấy tập sách dày cộp bao gồm đủ thứ từ một khóa học cấp tốc hạng nặng về thiên văn học cho đến cách ăn, cách ngủ, cách tắm, cách đi đứng, và nhiều thứ khác trong môi trường không trọng lực và trên bề mặt Mặt Trăng, nơi trọng lực chỉ bằng một phần sáu ở Trái Đất. Và còn có riêng một cuốn sách chuyên về kĩ năng bảo đảm an toàn và chuẩn bị cho tình huống khẩn cấp. Họ phải học về mọi tình huống sự cố có thể xảy ra, không được bỏ sót một nguy cơ nào.

Midori nhìn xuống đùi. Trên đó đang nằm ba cuốn sách dày, có nhan đề lưu trú ngoài không gian, khoang sinh hoạt, và ceres/demeter. Những từ đó hầu như chẳng có mấy ý nghĩa đối với cô, nên cô đưa mắt nhìn quanh. Hai người còn lại, cô bạn gái người Na Uy và cậu con trai người Pháp, cũng đang ngồi đó, tiện tay lật qua lật lại chồng sách. Cô ước mình có thể giao tiếp với họ dù chỉ qua ánh mắt, hay nụ cười gì đó. Một cách nào đấy để khiến bầu không khí thân thiện hơn chút ít. Cô cảm thấy hơi lạc lõng vì chắc chắn hai người kia là dân cuồng Mặt Trăng trong khi cô thì chẳng có chút hứng thú nào với nó. Giờ cô mới bàng hoàng nhận ra rằng mình sẽ phải tập trung mọi động lực mà mình có để đọc và thuộc hết hơn bảy trăm trang sách dày đặc thông tin này. Đương nhiên là NASA đã dịch sách của cô sang tiếng Nhật, nhưng cũng chỉ đến một mức độ nào đó. Không phải cô đã bị dụ dỗ vào một mùa hè học hành ngập đầu đấy chứ?

“Chào mừng các bạn.” Một người đàn ông mặc comple đen có mái tóc muối tiêu bước tới đứng trước phòng. “Tôi là Tiến sĩ Paul Lewis. Tôi là người điều hành ở NASA này, và tôi rất hân hạnh được chào đón các bạn tới Trung tâm Vũ trụ Johnson. Và trước tiên, cho phép tôi được nói một điều: Ba bạn trẻ ngồi đây ngày hôm nay...” Ông ta dừng lời để tạo cao trào. “Là ba người may mắn nhất trên hành tinh này.” Khuôn mặt ông ta giãn ra thành một nụ cười nở rộng. “Và với một chút cố gắng, các bạn sẽ trở thành những người may mắn nhất trong vũ trụ nữa. Từ trước đến nay không có mấy người được trải nghiệm những gì các bạn sắp trải qua. Các bạn sẽ là những người trẻ tuổi nhất từng rời khỏi bầu khí quyển Trái Đất. Và các bạn sẽ là người thứ mười ba, mười bốn, và mười lăm đặt chân lên một thiên thể. Các bạn sẽ là một phần của một ngành nghiên cứu tiên phong, mũi nhọn. Và còn quan trọng hơn nữa” – ông giang rộng hai tay – “các bạn sẽ là một phần của lịch sử.”

Midori nhìn xuống đống sách. Có lẽ chỉ cần đọc một cuốn là đủ rồi.

Tiến sĩ Lewis nói tiếp: “Là một trong những người may mắn nhất thế giới, các bạn cũng gánh trên vai trách nhiệm nặng nề. Tôi nghĩ rằng các bạn đã hiểu rõ điều này. Và tôi thấy trên khuôn mặt các bạn không chỉ có sự mong đợi; tôi còn thấy cả lo lắng. Và tôi còn thấy cả sự nhớ nhà. Không có gì đáng xấu hổ cả. Vì các bạn sẽ đi rất xa, xa hơn bất cứ ai trong số các bạn từng đi. Các bạn đã bay một quãng đường tổng cộng là hơn mười tám nghìn dặm để tới đây.” Ông nhìn ba thiếu niên trước mặt. “Đích đến cuối cùng của các bạn còn cách đây những hai trăm ba mươi tám ngàn dặm nữa. Và trên đường đến đó, trong khi Trái Đất ngày càng nhỏ dần đi qua khung cửa sổ trước mắt các bạn... tôi bảo đảm rằng: các bạn sẽ nhớ nhà. Nhưng những điều các bạn sắp trải nghiệm, câu chuyện các bạn sẽ kể sau một chặng dừng chân chỉ kéo dài có một trăm bảy mươi hai giờ, sẽ đáng để kể suốt cả cuộc đời.”

Midori liếc nhìn hai người kia. Ngay lúc này cô đã nhận thấy rằng họ khác cô hoàn toàn. Cả hai đều rướn mình về phía trước, mắt mở to, nuốt lấy từng lời người đàn ông kia nói. Cô tự hỏi rồi chuyện sẽ đi đến đâu. Nhỡ họ quả thực là những con mọt sách thực thụ mà cô không thể nói chuyện cùng được thì sao?

“Vậy, chúng ta sẽ làm gì ở Johnson này trong ba tháng tới nhỉ?” Tiến sĩ Lewis tiếp tục. “Chúng ta sẽ huấn luyện. Chúng tôi sẽ dạy các bạn mọi điều cần biết – về thiết bị, về kĩ năng bảo đảm an toàn, về con tàu các bạn sẽ đi và về căn cứ các bạn sẽ ở. Có ai có thể cho tôi biết mô-đun là gì không?”

Cậu con trai người châu Âu giơ tay.

“Devereux?”

“Mô-đun là những đơn vị cấu thành căn cứ trên bề mặt Mặt Trăng,” cậu ta trả lời bằng tiếng Anh.

Midori đảo mắt chán chường. Rõ ràng cậu ta đã đọc trước về mấy thứ này rồi.

“Chính xác,” Tiến sĩ Lewis đáp. “Để tôi cho các bạn xem.” Ông ra hiệu cho một người mặc comple khác trong phòng, vài giây sau đèn trong phòng liền tối đi và rèm hạ xuống. Tiến sĩ Lewis ấn một nút trên máy tính xách tay trước mặt, và một màn hình máy tính phẳng khổng lồ trên tường hiển thị một biểu đồ của khu căn cứ Mặt Trăng.

“DARLAH 2 bao gồm bốn mô-đun, nằm tại một vùng gọi là Mare Tranquillitatis. Biển Yên Bình. Cái tên này khá cổ, từ thời mọi người nghĩ rằng các khu vực tối trên Mặt Trăng chứa đầy nước. Ngày nay chúng ta đã biết rằng những vùng tối này biểu thị những vùng đất trũng, còn những vùng màu xám trắng là vùng đồi núi và cao nguyên. Chúng tôi đã đánh dấu điểm hạ cánh trên Biển Yên Bình cho các bạn ở đây.”

Tiến sĩ Lewis ấn một nút khác và cho hiển thị một bức ảnh.

“Lí do chúng tôi chọn khu vực này là vì nó chính là nơi lần hạ cánh đầu tiên diễn ra vào ngày 20 tháng Bảy năm 1969. Chưa một ai từng đến nơi này kể từ ngày đó. Các bạn sẽ có nhiệm vụ tìm những dấu vết họ để lại. Tôi có thể cho các bạn biết rằng trong số những thứ bị bỏ lại có đôi ủng của Buzz Aldrin đang nằm phủ bụi trên đó.”

Hình ảnh

Hay lắm , Midori nghĩ, thầm quyết định ngay lúc đó rằng cô sẽ là người đầu tiên xí phần đôi ủng. Thử tưởng tượng xem đi đôi ủng đó dạo quanh Harajuku thì sẽ ngầu biết nhường nào? Chợt cô khựng lại. Ô, phải rồi. Cô có định quay lại đó đâu?

Không bao giờ.

---❊ ❖ ❊---

Tiến sĩ Lewis cho họ xem lịch trình của những tuần huấn luyện sắp tới rồi bắt đầu ngay bài giảng về lịch sử Mặt Trăng và tầm quan trọng của nó qua các thời đại. Midori đã bỏ ngoài tai hầu như toàn bộ bài giảng thì tiếng sĩ Lewis đột nhiên gọi cô bừng tỉnh khỏi cơn gà gật bằng cách bật đèn.

“Cuối cùng, hôm nay tôi xin giới thiệu phi hành đoàn với các bạn. Các bạn sẽ được đồng hành cùng những chuyên gia hàng đầu trên hành trình này, và họ sẽ chịu trách nhiệm cho mọi việc. Họ sẽ giao cho các bạn những nhiệm vụ và mệnh lệnh, nhưng họ sẽ chịu mọi trách nhiệm sau cùng. Đừng quên điều đó. Miễn là các bạn nghe theo lời họ nói, các bạn sẽ có một chuyến đi tuyệt vời. Tôi bảo đảm như vậy.”

Từng người trong phi hành đoàn bước lên phía trước và tự giới thiệu về mình. Midori cố gắng chú ý, nhưng buổi gặp mặt này đã chứa quá nhiều thông tin cùng một lúc, nên chẳng mấy chốc cô đã lẫn lộn người nọ với người kia. Những người duy nhất cô nhớ được khá dễ dàng là hai thiếu niên nọ. Tiến sĩ Lewis gọi tên họ và họ tiến về phía ông. Antoine, cậu người Pháp, là một gã trai dáng người mảnh khảnh, cao lêu nghêu với mái tóc sẫm màu và cái mũi to, trông khá dễ thương. (Nghĩ kĩ lại thì phải nói là rất dễ thương.) Rồi đến Mia người Na Uy, cao hơn cô một cái đầu, có mái tóc đen trùm qua mắt. Cô ấy đeo một cặp kính râm to bản và có vẻ ngoài theo kiểu gô-tích thứ thiệt. Không hẳn là người Gô-tích thực thụ, nhưng vẫn rất bảnh , Midori thầm nghĩ. Rồi đến lượt cô bước lên nói tên và quê quán của mình, bắt tay với hai người còn lại và với phi hành đoàn.

“Hôm nay đến đây thôi,” Tiến sĩ Lewis kết luận. “Giờ tôi tin rằng các bạn muốn trở lại gặp gia đình mình ở khu nhà khách. Chúng tôi sẽ gặp lại các bạn tại đây vào chín giờ sáng ngày mai.”

Midori đứng dậy, vớ lấy túi và bước về phía cửa ra. Đến cửa cô nhặt một tờ thông tin có tên họ của mọi thành viên sẽ tham gia chuyến đi. Nên có một cái này , cô nghĩ. Ít nhất là cho đến khi mình phân biệt được mọi người với nhau. Nếu mình có thể làm nổi việc đó.

Hình ảnh
« Lùi
Tiến »