172 Giờ Trên Mặt Trăng

Lượt đọc: 710 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
MỘT MÌNH

Mia nheo mắt khi bước ra khỏi tòa nhà sau buổi học đầu tiên. Cô có thể nghe thấy tiếng bánh xe nghiến trên mặt đường của những xe tải và xe nâng hàng thường chạy ngang qua đây và đi xa dần về các nhà chứa máy bay gần đó. Trung tâm Vũ trụ Johnson bao gồm hơn một trăm tòa nhà xếp trong một vực đủ rộng cho một thành phố cỡ nhỏ. Chỉ riêng bãi để xe hầu như luôn trống trơn trước mặt cô cũng có thể khiến bất cứ ai phải trầm trồ vì kích thước bao la của nó. Điều đó khiến cô lần đầu tiên nhận ra quy mô của ngành nghiên cứu du hành không gian đã mở rộng đến mức nào và hẳn nó đã huy động một số tiền khổng lồ ra sao.

Đúng lúc đó, một thành viên của phi hành đoàn cô vừa gặp bước ra hiên nhà. Mia không nhớ được tên cô ấy, nhưng may mà cô ấy đã chìa tay ra trước.

“Caitlin,” người phụ nữ nói.

“Mia ạ.”

“Rất vui được gặp cháu, Mia. Cháu đang định đi đâu?”

Cô chưa quyết định. “Chắc là cháu nên quay lại chỗ bố mẹ,” Mia đáp. “Nhưng cháu không biết chính xác họ đang ở đâu?”

“Chắc là họ đang ở khu nhà khách. Cháu muốn đi nhờ không?”

“Cô có ô tô riêng ạ?”

Caitlin hấp háy mắt nhìn cô. “Ừ, tất nhiên là cô có ô tô riêng. Ai lại muốn cuốc bộ trong cái nơi rộng ngút ngàn này chứ? Đi nào.”

Mia theo Caitlin bước xuống bậc thềm và tới một góc nơi cô ấy đậu chiếc xe Volswagen của mình. Hóa ra nó giống một đống sắt vụn hơn là một chiếc xe, và thực ra điều đó lại hợp với phong cách của Caitlin. Trông cô thực sự không có điểm nào giống với một phi hành gia. Cô trẻ hơn những người còn lại, thân hình cao gầy, mặc chiếc quần jean cũ sờn đút trong đôi bốt. Cô mặc một chiếc áo phông đã bạc phếch trong một chiếc áo khoác khá ngầu khiến Mia muốn hỏi cô đã mua nó ở đâu. Nhưng cô không hỏi.

“Cháu không mở được cửa,” Mia ngượng ngùng đáp sau khi nhấc tay nắm cửa vài lần mà không có kết quả.

“Thử đá nó một cái xem.”

Mia do dự. “Sao ạ?”

Caitlin vòng sang bên cạnh Mia và nện bốt vào cánh cửa. Nó bật mở. “Thế này này.”

Mia ngồi vào ghế cạnh tay lái và cố gắng lựa chỗ đặt chân giữa một đống tạp chí âm nhạc cao ngất chất đầy khắp sàn xe.

“Cứ đạp chúng nó sang một bên, hoặc là giẫm hẳn lên cũng được. Đằng nào cô cũng đọc hết rồi mà. Cô hút thuốc được không?” Caitlin hỏi. Nhưng Mia chưa kịp trả lời thì cô đã châm lửa và khởi động xe. Vài giây sau cô lùi xe ra khỏi bãi đỗ xe và tăng tốc về phía khu nhà khách. Một giai điệu trầm đơn giản nhưng rất đặc trưng vang lên từ loa trên xe, và Mia nhận ra ngay lập tức.

“Cô cũng nghe họ à?” Mia ngạc nhiên hỏi.

“Cháu thích Talking Heads à?”

“Họ tuyệt lắm,” Mia đáp.

Psycho Killer ,” Caitlin đáp rồi hát theo đoạn điệp khúc. “Đoạn ngân này hay quá đúng không? Đây là bài cô thích nhất đấy.”

Mia gật đầu và tự hỏi cô có nên kể mình cũng ở trong một ban nhạc hay không. Nhưng cô quyết định để sau. Sẽ có khối thời gian khi họ đã lên Mặt Trăng.

“Chúng ta có nên thử xem tay lính già này chạy nhanh được đến mức nào không nhỉ? Cô đoán phải đến bảy mươi dặm một giờ. Cháu nghĩ sao?” Caitlin hỏi.

“Không đời nào,” Mia đáp.

“Trả lời khôn đấy.” Caitlin cười lớn trong khi lên số và nhấn ga. Chiếc xe rung lên bần bật trong khi họ lao trên con đường nhựa về phía khu nhà khách. Mia tin chắc nó sẽ nổ tung bất cứ lúc nào.

“Đừng sợ!” Caitlin hét lên át tiếng gầm của động cơ. “Nó chịu được mà. Hơn nữa, thế này chưa là gì đâu. Thử chờ đến lúc cháu ngồi trên đầu tên lửa xem – lúc ấy mới gọi là rung thật đấy!”

Năm giây trôi qua, bốn, ba, hai, một, rồi Caitlin đạp phanh. Lốp xe rít lên chói tai trên mặt đường trong khi cô quành xe vào bãi đỗ gần cửa vào.

“Thấy chưa. Bảy mươi hai dặm một giờ. Không tồi với một cô gái già, nhỉ?”

“Trông cô đâu có già,” Mia nhanh nhảu đáp.

“Ý cô nói cái xe cơ,” Caitlin mỉm cười nói. “Nhưng dù sao cũng cám ơn cháu.”

Caitlin còn có việc gần đó nên cô chào tạm biệt Mia, chỉ cho cô cửa khu nhà khách trước khi biến mất theo hướng ngược lại. Mia bước lên bậc thềm và tiến vào một đại sảnh rộng rãi. Có khá nhiều người bên trong, nhưng Mia không thấy bố mẹ mình đâu cả. Cô dạo quanh khu nhà khách vài lần mà không tìm được họ nên đành bỏ cuộc và đi tìm một người bảo vệ. Ông ta gọi vài cuộc điện thoại nhưng không có kết quả. Một lúc sau Mia quyết định quay trở lại khách sạn của phi hành đoàn để đợi họ ở đó. Người bảo vệ gọi một cuộc gọi khác cho một lái xe đến đón cô ở cửa khu nhà khách sau vài phút.

Khách sạn của phi hành đoàn thực chất không phải là một khách sạn mà là một tòa nhà lớn hình vuông nằm giữa khu căn cứ khổng lồ, nơi họ sẽ sống trong vài tuần tới. Nó nằm cách không xa khu nhà chứa máy bay, nơi họ sẽ tiến hành huấn luyện và chuẩn bị. Cô biết rằng Sander và bố mẹ đang ở một khách sạn cho dân thường nằm cách hơn một dặm ngoài khu căn cứ, và cô có thể đến đó gặp họ. Nhưng cô nghĩ sớm muộn gì họ cũng sẽ đến đây.

Mia nhận chìa khóa ở bàn tiếp tân và được cho biết hành lí của cô đã được đưa lên phòng trên tầng ba. Ngoài ra còn có một lá thư cho cô nữa.

Một lá thư?

Cô nghĩ chắc hẳn Sander lại viết cho cô một lá thư nữa. Mỗi khi biết làm một việc gì mới cậu bé thường làm đi làm lại. Cô vẫn chưa đọc lá thư đầu tiên.

“Của em đây,” nhân viên tiếp tân nói và đưa cho cô một chiếc phong bì. Mia mở lá thư ngay tại chỗ, và đứng đọc thư cạnh bàn tiếp tân.

Lá thư không phải của Sander, mà là của mẹ cô.

Mia gấp lá thư lại và nhét sâu vào túi sau. Chậc , cô thầm nghĩ.

“Tin xấu chăng?” Nhân viên tiếp tân nhẹ nhàng hỏi.

Cô nhìn thẳng vào mắt anh ta. “Không, thực ra là tin tốt ạ. Chỉ hơi bất ngờ thôi.”

Mia rời khỏi đại sảnh và đi tìm phòng mình. Phản ứng đầu tiên của cô là thấy buồn. Cô cảm thấy như mình bị bỏ rơi. Nhưng đồng thời cô không thể không cảm thấy nhẹ nhõm. Và cả vui sướng. Một sự tự do mà bố mẹ cô đã tặng cho cô. Không thể có chuyện gì tuyệt hơn thế.

Cô tìm được phòng mình và bước vào. Talking Heads nhanh chóng hát ầm ĩ qua tai nghe của cô trong khi cô thoải mái duỗi người trên chiếc giường mới.

Mia thân yêu,

Lúc chúng ta đứng trên đỉnh Tượng Nữ Thần Tự Do ở New York ngày hôm đó, mẹ bỗng nhận ra rằng con không còn là đứa trẻ chín tuổi nữa. Mẹ không biết vì sao mẹ lại đột nhiên nghĩ ra điều ấy vào lúc đó. Có thể một phần vì nơi chúng ta đứng. Dù sao thì mẹ đã nhận ra rằng có lẽ gần đây bố mẹ không cho con đủ tự do, đủ không gian riêng. Nghe có vẻ lạ lùng, nhưng với một người mẹ thì đứa con chẳng bao giờ lớn lên. Nó luôn là đứa con bé bỏng của mình, và có lẽ trước giờ mẹ luôn nghĩ về con và Sander như nhau, và đối xử với hai đứa quá giống nhau. Nhưng con không còn chín tuổi như thằng bé nữa, con đã mười sáu tuổi và dù điều đó không có nghĩa là con đã là người lớn, con lại chuẩn bị xuất phát trên một hành trình lớn lao hơn bất cứ điều gì bố mẹ từng làm. Mẹ biết rằng cuộc rút thăm này không phải là mong muốn của con, đến giờ vẫn vậy. Mẹ biết rằng con muốn ở nhà ở Stavanger với ban nhạc của mình và quyết định này đã khiến con mất rất nhiều thứ. Nhưng mẹ vẫn nghĩ rằng đây là một lựa chọn đúng đắn, và con sẽ không bao giờ phải hối tiếc, nó sẽ thay đổi cuộc đời con.

Vấn đề là, bố mẹ đã nhận ra rằng có lẽ ở một mình một thời gian, không có bố mẹ và em quấy rầy suốt ngày, sẽ tốt hơn cho con, để con có thể cảm nhận được việc tự đứng trên đôi chân mình là như thế nào. Vì thế bố mẹ sẽ đưa Sander đến Los Angeles ít lâu. Con cũng biết là chú Harald sống ở đó đúng không, nên bố mẹ và em sẽ ở nhà chú ấy. Mẹ nghĩ việc này sẽ tốt cho tất cả chúng ta – bố mẹ và em có một kì nghỉ còn con có thời gian thư giãn riêng. Con sẽ cần thư giãn trong thời gian sắp tới. Bố mẹ không muốn nói gì với con cho đến khi đã đi khỏi, để con khỏi thấy áy náy và bảo bố mẹ đừng đi. Mẹ tin rằng con sẽ hiểu. Nhưng con phải biết rằng nếu con thấy việc này không đúng và thực sự muốn bố mẹ ở bên con, con chỉ việc gọi điện và bố mẹ sẽ về ngay.

Trong thời gian đó mẹ hi vọng thỉnh thoảng mình có thể trò chuyện qua điện thoại để bố mẹ biết tình hình của con. Nhất là việc đó sẽ rất có ý nghĩa với Sander. Thằng bé gửi lời chào con đấy, tất nhiên là cả Lion nữa. Con biết em con mà.

Cuối cùng mẹ chỉ muốn nói một điều: Bố mẹ và Sander đều hết sức tự hào về con, Mia ạ, và yêu con rất nhiều. Hãy tự chăm sóc cho mình, đừng cố quá sức, hãy làm quen với hai người bạn sẽ đi cùng con, và nếu có việc gì hãy gọi cho bố mẹ. Mẹ đã cho Chỉ huy Nadolski biết về việc này và nhờ ông ấy để mắt đến con. Không hẳn là con sẽ cần, nhưng như vậy vẫn hơn. Con sẽ có một chuyến đi thực sự tuyệt vời đấy.

Bố mẹ và em sẽ về kịp lúc con cất cánh.

Ôm con,

Mẹ

« Lùi
Tiến »