Ông Himmelfarb đang ngồi ở mép giường, nhìn xuống đôi giày da màu nâu của mình. Điều đó có nghĩa giờ đang là buổi sáng và ông phải dậy. Hoặc có nghĩa giờ đang là ban đêm và sắp có người đến cho ông đi ngủ. Ông nhìn ra ngoài cửa sổ. Cây cọ bên ngoài chia ánh nắng thành bảy tia sáng sắc nhọn chiếu cả vào mặt ông. Đó là ánh đèn của ban đêm hay đang là ban ngày? Tốt nhất là nên đợi người khác đến bảo ông phải làm gì. Ông khó mà biết được mình đã đợi bao lâu, nhưng rốt cuộc một người mặc đồ trắng cũng bước vào phòng ông.
“Cháu quay lại rồi đây,” cô ta nói. “Không lâu lắm, đúng không?” Cô ra hiệu rằng mình đã sẵn sàng. “Ông đã sẵn sàng chưa?”
Ông lẩm bẩm một câu trả lời. Ông đã sẵn sàng. Ngày nào ông cũng sẵn sàng. Vì mọi ngày đều như nhau.
“Nếu nhanh chân, chúng ta có thể kịp nghe bài diễn văn của tổng thống đó. Ngày mai là ngày trọng đại, ông Oleg ạ. Họ sẽ lên Mặt Trăng!” Và với những lời đó, cô ta nắm tay ông và dẫn ông đi qua những hành lang trắng toát, vào sảnh xem tivi của viện dưỡng lão.
Ông đã quên phản ứng của mình khi ông nhìn thấy những bức vẽ về căn cứ Mặt Trăng, nhưng có một vẻ quen thuộc ở quả tên lửa sau lưng người đàn ông ăn mặc chỉnh tề đứng trong sảnh tivi. Càng tập trung suy nghĩ ông lại càng không nghĩ ra. Làm sao họ đưa được quả tên lửa khổng lồ ấy vào trong sảnh mà không phải phá trần nhà, ông không sao hiểu được. Chắc chắn họ phải kì công lắm.
Tất cả nhân viên trong viện dưỡng lão biết rằng ông Himmelfarb từng là người canh giữ đài quan sát Không Gian Sâu Goldstone, nhưng không ai biết chính xác ông đã làm gì hay ông đã thấy gì trong suốt những năm đó. Ông Himmelfarb vốn là một người kín đáo và lặng lẽ suốt cuộc đời mình, một người đã tuân theo thỏa thuận bảo mật mình đã kí như thể nó là kinh thánh vậy. Ngay cả người vợ quá cố và các con ông, những người không bao giờ đến thăm ông, cũng chưa bao giờ được biết chi tiết là công việc của ông thực sự liên quan đến thứ gì.
Khi ông mới đến viện dưỡng lão, các con ông còn đến thăm ông đều đặn mỗi tuần một lần. Nhưng sau khi bệnh tình của ông trở nặng, ông ngày càng trở nên xa cách với họ, rồi đến một lúc ông hoàn toàn không nói chuyện với họ nữa. Và cuối cùng khi ông đã không còn nhận ra họ hay thậm chí nhận ra sự có mặt của họ, họ cũng không đến thăm ông nữa. Điều cuối cùng ông Himmelfarb nghĩ được trước khi ông sa vào vực sâu quên lãng là ông nhớ các con mình đến mức nào và ông vui mừng ra sao khi biết rằng chẳng mấy chốc mình sẽ không còn nhận ra họ không bao giờ đến thăm ông nữa. Và rằng ông yêu họ hơn bất cứ thứ gì trên Trái Đất này.