172 Giờ Trên Mặt Trăng

Lượt đọc: 712 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TẠM BIỆT

Ngày 16 tháng Bảy đã đến. Trước đó vài tuần họ đã chuyển từ Houston đến Trung tâm Vũ trụ Kennedy ở Florida, nơi sự kiện phóng tên lửa diễn ra. Nằm trên đảo Merritt, trung tâm Vũ trụ Kennedy rộng lớn vô cùng, thậm chí còn lớn hơn trung tâm ở Houston. Hàng xóm gần nhất của nó là Trạm Không quân Mũi Canaveral. Từ cửa sổ phòng mình, Mia có thể nhìn ra Đại Tây Dương và dõi theo những con sóng đang chầm chậm đổ lên bờ cát. Và nếu cô ngó ra khỏi cửa sổ về bên trái, cô có thể thoáng nhìn thấy địa điểm phóng, nơi quả tên lửa cao gần một trăm mét đang đứng chờ.

Chỉ còn chưa đầy hai mươi tư giờ nữa. Chỉ trong mười sáu giờ nữa cô sẽ rời khỏi đây. Và quả tên lửa sẽ cất cánh khỏi Trái Đất với cô ngồi trên đó. Với vận tốc mười một ki-lô-mét mỗi giây, họ sẽ rời khỏi bầu khí quyển Trái Đất và rời xa khỏi mọi người cô biết.

Cô đang ở trong phòng xem một bộ phim hài Mỹ trên tivi, nhưng cô không cười. Cô đã làm đúng theo lời mẹ dặn trong lá thư và gọi điện mỗi tuần một lần để báo cho họ biết tình hình của mình. Và như mẹ cô đã gợi ý, có thời gian cho riêng mình thực sự tốt cho Mia, và khoảng cách đã giúp cải thiện mối quan hệ giữa cô và bố mẹ. Lần đầu tiên trong nhiều năm họ có những cuộc trò chuyện dài, và điều khác biệt duy nhất là giờ đây những cuộc trò chuyện đó diễn ra giữa Florida và L.A. Cô và bố mẹ nói đủ thứ chuyện – về chuyến đi, về cảm giác bất an của cô đối với ban nhạc ở nhà, và về Midori và Antoine.

Gần đây cô nói khá nhiều về Antoine, đặc biệt là trong tuần vừa qua. Bản thân cô không tự nhận ra điều đó, nhưng cô có xu hướng luôn nhắc đến cậu bất kể chủ đề nói chuyện là gì. Hôm qua Antoine nói gì đó về chuyện này. Hay Antoine rất giỏi việc đó. Mia cũng luôn nhớ nói chuyện với Sander mỗi lần gọi điện, nhưng cậu bé không hay nói nhiều. Đôi khi cô không thể khiến cậu bé lên tiếng lấy một từ. Nhưng cô không bận tâm. Cô biết rằng cậu bé đang ngồi đó giữ ống nghe bên tai, lắng nghe giọng nói của cô, và nếu cậu bé quá yên lặng cô liền quyết định kể cho nó nghe những chi tiết nhỏ trong cuộc sống của mình.

Thỉnh thoảng cô lại xuống đại sảnh để kiểm tra email hoặc để xem các bạn của cô có đang lên mạng hay không, nhưng chênh lệch múi giờ giữa Na Uy và Florida khiến họ không bao giờ lên mạng cùng một lúc, còn những email họ gửi đều chỉ chúc cô may mắn mà chẳng cho cô chút thông tin nào về những điều cô đang thắc mắc: tình hình ban nhạc như thế nào và ở nhà có những chuyện gì. Cô không bao giờ trả lời những email đó. Nên cuối cùng cô chỉ ở lì trong phòng, kéo ghế ra gần cửa sổ và nhìn ra phong cảnh Mũi Kennedy, nghe Talking Heads, và cố gắng viết những bài hát còn hay hơn của họ. Cô thường chỉ viết vài dòng, rồi lại gạch đi và bỏ cuộc, nhưng cô tự nhủ ít nhất cô cũng sắp lên đường, và đây chỉ là điểm khởi đầu mà thôi, và cô sẽ quay trở lại từ Mặt Trăng với những bài hát thật là hay.

Suốt thời gian qua, cô, Midori và Antoine đã tập luyện không ngừng cùng phi hành đoàn. Họ đã trải qua mọi bài diễn tập cả trăm lần, nhồi nhét vào đầu mọi chi tiết, và đã tập thực hành trong đủ loại môi trường mô phỏng. Cô đã luyện tập cùng những người khác trong một bể bơi lớn để mô phỏng cách di chuyển trên Mặt Trăng. Cô phải cố bắt mình đọc hết từ đầu đến cuối ba cuốn sách hướng dẫn những hai lần. Cô đã sẵn sàng. Việc còn lại lúc này chỉ là chờ đợi. Và lo sợ.

Cô nhìn đồng hồ, cảm thấy như thể nó đang chạy giật lùi hoặc đã chết hẳn. Ngay khi họ đã vào vị trí trong quả tên lửa, mọi thứ sẽ dễ dàng hơn. Và khi đó sẽ là quá muộn để rút lui, quá muộn để quay đầu lại.

Nhưng vẫn còn mười sáu giờ nữa.

Cuộc đếm ngược đã bắt đầu.

16:14:32.

16:14:31.

16:14:30.

Cô cố gắng tập trung vào chương trình trên tivi, bắt mình không nhìn đồng hồ nữa. Nội dung của tập phim này cũng giống mọi tập phim khác. Ba hay bốn người cãi cọ nhau vì một chuyện nhỏ nhặt nào đó trong một căn phòng có một chiếc sofa ở giữa. Và cứ cách khoảng mười giây lại có một tràng cười ghi âm sẵn vang lên để gợi ý rằng toàn bộ chương trình này là một vở hài. Trong phút chốc cô đã nghĩ đến việc gọi cho Silje để chào tạm biệt, nhưng rồi nhanh chóng từ bỏ ý định. Điều cô không cần nhất lúc này chính là tin xấu, và nói chuyện với Silje hay bất cứ thành viên nào khác trong ban nhạc gần như chắc chắn sẽ chẳng giúp tâm trạng cô khá hơn.

Mia lại nhìn đồng hồ: 16:03:22.

Mới chỉ mười một phút trôi qua từ lần kiểm tra trước. Thời gian như một con ốc sên buồn ngủ uể oải.

Cô chụp tai nghe lên tai và nhanh chóng chạy lướt qua các mục trong máy tính đến thư mục chứa các bản thu thử mà ban nhạc đã thu ở nhà Leonora. Cô thử hát theo một vài bài để làm mới lại trí nhớ của mình, nhưng thấy không ổn. Như thể chúng không còn là những bài hát của cô nữa. Bản nhạc nghe xa lạ như thể nó được thu từ một thời đại hoàn toàn khác. Cô tắt giữa chừng bài hát mà họ từng tâm đắc nhất và lướt qua phần còn lại trong thư mục. Cuối cùng cô lại thấy mình đã quay trở về với Talking Heads. Không như âm nhạc của chính ban nhạc của mình, cô không cảm thấy giai điệu của họ xa lạ, mà ngược lại. Gần đây mỗi lần cô nghe họ hát, cô lại cảm thấy như mình hiểu họ rõ hơn. Cô bật một trong những bài mình thích nhất, bài “Life During Wartime 11 ”. “ Đây chẳng phải bữa tiệc, chẳng phải điệu disco, đây chẳng phải nơi nhảy múa hát hò . 12 ”

Cô phải tập trung, phải chuẩn bị sẵn sàng. Cô phải rũ mọi suy nghĩ về gia đình và bạn bè ra khỏi đầu. Mặt Trăng , cô thầm nghĩ. Hãy tập trung vào Mặt Trăng .

Nếu làm tốt trên đó, từ đó về sau mày sẽ được sống đúng như mình muốn.

Cô vặn mức âm lượng lên cao nhất, và tiếng nhạc gầm thét trong tai cô. Có lẽ vì thế nên cô không nghe thấy tiếng gõ cửa. Cô đột nhiên ngẩng lên và thấy Antoine cùng Midori đang cười với mình ở ngưỡng cửa.

“Cả cái Trung tâm Vũ trụ Kennedy này đều nghe thấy tiếng cậu đấy.” Midori phá lên cười.

Cô đã hát to đến vậy mà không nhận ra ư? Mia ngượng ngùng giật tai nghe ra.

“Xin lỗi,” cô nói.

“Chắc không ai thấy phiền đâu. Được nghe cậu hát cũng tốt mà. Ở đây yên tĩnh quá làm tớ muốn bị ảo giác rồi đây.”

“Cậu đang nghe gì thế?” Antoine hỏi bằng chất giọng Pháp đặc sệt. Cái cậu đang nghe là zzì thế?

“Talking Heads.”

Antoine và Midori nhìn nhau. Cả hai đều chưa nghe về ban nhạc này.

“Đó là ban nhạc của cậu à?” Midori hỏi.

Mia lắc đầu. Cô đã kể với họ rằng mình ở trong một ban nhạc ở nhà, nhưng họ chưa nghe các bản thu của cô bao giờ.

“Nhưng cậu có nhạc của chính cậu ở đây chứ? Ban nhạc của cậu ấy?”

Midori tự nhiên bước đến giường và cầm tai nghe đội lên đầu. “Thử nghe xem nào.”

Mia tìm bài hát hay nhất của họ và nhất nút play . Midori lẳng lặng chờ bài hát bắt đầu. Antoine nhích vào gần, nhìn hai cô bạn gái với vẻ mong đợi.

“Oa, hay đấy chứ,” Midori nhận xét, nhịp chân theo tiếng nhạc.

“Cậu nghĩ thế à?” Mia đáp.

Midori bắt đầu nhún nhảy. “Các cậu có định ra album hay gì không?” Cô hỏi.

“Tớ chưa biết.”

“Các cậu phải ra đi!” Midori hét lên và nhảy ra tận nhà tắm. “Các cậu phải bán được cả triệu bản là ít.”

“Cho tớ nghe với,” Antoine nài nỉ, bước đến chắn trước mặt Midori. Cô đưa cho cậu chiếc tai nghe và chẳng mấy chốc cả cậu cũng nhún nhảy theo điệu nhạc. Động tác của cậu trông cứng đơ và hơi buồn cười, nhưng cảnh đó vẫn khiến Mia cực kì hạnh phúc. Những hoài nghi cô vừa cảm thấy trước đó đột nhiên tan biến. Tất nhiên là những bài hát của họ phải hay rồi. Và tất nhiên lời bài hát cùng giọng hát của cô góp một phần rất lớn. Họ có thể thành những ngôi sao lớn trên khắp thế giới.

Và ngay giây phút đó cô càng quyết tâm hơn bao giờ hết rằng ngay khi trở về Na Uy, cô sẽ đưa ban nhạc lên tầm cao mới. Họ sẽ trở thành ban nhạc xuất sắc nhất cả nước.

---❊ ❖ ❊---

Midori và Antoine ngồi chơi trong phòng Mia suốt buổi tối. Mia thích có họ ở bên. Ở cạnh họ cô có cảm giác an toàn, Antoine và Midori. Họ không cần gì từ cô cả.

“Bố mẹ cậu có đến chỗ phóng tên lửa ngày mai không?” Antoine hỏi.

“Chắc là có. Tớ không biết. Thực ra tớ chưa nói với họ về chuyện đó.”

“Sao kì thế?” Midori nói.

“Ờ, họ kì thế đấy,” Mia bật cười. “Bố mẹ các cậu có đến không?”

“Có chứ,” Antoine đáp.

Thực ra cô đã biết điều đó từ trước. Bố mẹ Antoine vẫn luôn ở đây hằng ngày. Họ quả là kiểu người nhiều chuyện. Mia nghĩ có lẽ NASA đã bắt đầu phát ngán với họ. Nhưng tất nhiên họ là những người tốt bụng.

Bố mẹ Midori cũng ở Trung tâm Vũ trụ Kennedy mỗi ngày kể từ khi chương trình huấn luyện chuyển về Florida. Họ trầm lặng hơn. Có lẽ vì họ không nói được nhiều tiếng Anh, nên cô chưa từng thực sự nói chuyện với họ, trừ một lần sau cuộc họp báo đầu tiên và duy nhất được tổ chức ở căn cứ. Giới truyền thông từ khắp thế giới đổ dồn về đấy. Mọi đài truyền hình và tòa báo phỏng vấn họ. Mia để cho Antoine và Midori nói là chính, và may mắn là phi hành đoàn đã chịu trách nhiệm trả lời những câu hỏi khó. Nhiệm vụ chính của Mia là nói rằng cô rất mong đợi được bước trên Mặt Trăng nơi gần như không có trọng lực.

“Cậu có sợ không?” Midori hỏi.

Mia ngập ngừng. “Tớ cũng không chắc nữa. Còn cậu?”

“Tớ nghĩ là có. Cậu thì sao, Antoine?”

Antoine chầm chậm gật gật đầu. “Có. Sợ lắm.”

“Cứ nghĩ theo cách này này,” Mia nói. “Bọn mình đi xa. Ở ít lâu. Rồi quay về. Thế thôi. Khác biệt duy nhất là lần này bọn mình đi xa hơn bình thường một chút thôi.”

“Và bọn mình đi bằng một tên lửa đốt hết hai mươi tấn nhiên liệu trong một giây đầu tiên thay vì đi bằng ô tô.”

“Và bọn mình được huấn luyện mấy tháng trời về mọi trục trặc có thể xảy ra.”

“Sẽ chẳng có trục trặc gì đâu,” Mia đáp, không hề biết sự tự tin đột xuất đó từ đâu mà có.

“Cậu chắc không?” Midori hỏi.

“Tớ bảo đảm đấy. Tớ sẽ lo cho cậu mà,” Mia hứa.

“Thế còn tớ?” Antoine khó chịu phản đối. “Ai sẽ lo cho tớ, hả?”

Mia bật cười. “Cậu phải tự lo cho mình thôi. Hơn nữa, cậu lớn nhất cơ mà? Đáng lẽ cậu phải lo cho hai đứa bọn tớ.”

“Đúng, đúng,” Antoine đáp, có vẻ hài lòng với ý nghĩ đó.

Mia nhìn đồng hồ. 12:32:56.

Thời gian đã trôi trở lại. Đã đến giờ đi ngủ.

“Mia?”

“Gì hả Midori?”

“Tớ ngủ ở đây với cậu được không?”

“Tại sao?”

“Tớ nghĩ chắc đêm nay tớ không ngủ được một mình trong phòng riêng đâu. Làm ơn đi?” Midori nài nỉ.

Mia gật đầu. “Được thôi.”

“Này!” Antoine lại phản đối. “Thế thì tớ cũng ngủ ở đây. Tớ không chịu trằn trọc một mình ở phòng tớ trong khi các cậu được ngủ ngon lành ở đây đâu.”

“Được rồi,” Mia cười. “Cậu đi lấy chăn nệm rồi về đây mà ngủ. Nhưng không được giở trò gì đâu đấy nhé? Mà Antoine này, cậu phải đợi ngoài hành lang lúc bọn tớ thay đồ, và nằm im trong chăn cả đêm. Đồng ý không?”

Cậu cười và giả bộ tỏ vẻ thất vọng. “Đồng ý.”

“Tốt, vậy đi đi. Tớ sẽ đi ngủ trong mười lăm phút nữa. Đến lúc ấy trong này phải im lặng tuyệt đối đấy.”

---❊ ❖ ❊---

Ngày hôm sau gia đình và bạn bè đổ dồn đến bãi phóng. Mia thấy bố mẹ của Antoine và của Midori đứng vẫy tay sau hàng rào ở điểm phóng. Gia đình các phi hành gia cũng có mặt: vợ họ, con họ. Nhưng không thấy Mẹ. Không thấy Bố. Không thấy Sander. Cô đứng bên xe tải tìm họ ít phút, nhưng họ không xuất hiện. Rồi có thông báo đã đến giờ, nên cô đành leo lên ghế sau xe.

Chính lúc đó cô nhìn thấy họ, và nhận ra họ vẫn đứng đó suốt nãy giờ, gần như nấp phía sau đám đông, để không làm cô thấy ngượng. Trong khoảnh khắc cô nhận ra quả thực mình rất yêu thương họ. Họ vẫy tay về phía cô với cánh tay giơ cao. Và Sander đang đứng giữa bố mẹ, cầm Lion trong tay, cái đầu con sư tử lắc lư sang hai bên trong khi cậu bé vẫy.

Mia trèo lên rồi chiếc xe tải lăn bánh khỏi đoàn người đang vẫy chào, đưa cả phi hành đoàn hướng về bệ phóng. Quả tên lửa khổng lồ Sao Thổ V hiện lên cao dần khi họ tới gần. Trông như thể nó đang chọc một lỗ thủng trên bầu trời.

Khi xe tải đỗ cạnh tên lửa và khuất dưới bóng của nó, lần đầu tiên cô nhận ra nó to lớn đến mức nào. Trông nó như một con tàu – đúng hơn là một tàu sân bay vĩ đại – dựng đứng.

Thật khó có thể không há hốc vì kinh ngạc. Chỉ riêng khu vực trên đỉnh quả tên lửa là tàu vũ trụ. Nó chỉ là một con tàu nhỏ bé nằm ngay bên trên một vạch đen ở trên cùng. Phần còn lại chỉ để chứa nhiên liệu. Chất dễ cháy nổ. Con tàu vũ trụ là một bản sao giống hệt với con tàu được sử dụng lần đầu tiên năm 1969. Nhưng con tàu hồi đó chỉ có chỗ cho ba người. Con tàu mới này lớn gấp đôi, vì lần này nó phải chở đến tám người. Sẽ khá là chật chội, và họ sẽ phải ở trong đó bốn ngày.

“Các cậu sẵn sàng chưa?” Antoine hỏi, liếc nhìn hai người. Trong bộ đồ du hành vũ trụ với chiếc mũ bảo hiểm ôm bên sườn, trông cậu như một người lớn thực thụ. “Sẽ ổn cả thôi,” cậu nói với cô và mỉm cười.

Mia không trả lời. Cô ngước lên nhìn quả tên lửa đăm đăm. Ngày hôm nay là khởi đầu của một thời kì mới , cô nghĩ. Mia mà mọi người đã biết sắp rời khỏi Trái Đất. Và khi mình trở về, mọi thứ sẽ khác.

Và cô không hề biết suy nghĩ của mình sẽ đúng đến mức nào.

Một thang máy đưa họ lên ngang với đỉnh quả tên lửa. Mia, Midori và Antoine đợi trên cầu hàng không nối giữa con tàu và tháp hỗ trợ cố định cho các phi hành gia ổn định chỗ ngồi trước rồi vào theo. Mia ngồi cạnh Midori. Con tàu đang nằm nghiêng một góc chín mươi độ, nên khi ngồi trên ghế họ phải nằm hướng lưng xuống dưới. Cảm giác thật kì lạ, như thể không còn trên dưới gì nữa. Những nút bấm, màn hình và thiết bị đánh số phát sáng khắp quanh cô. Cô nằm đó nghe những giọng nói chập chờn qua tai nghe khi các phi hành gia liên lạc với tháp trung tâm.

Họ được cho biết còn mười lăm phút nữa thì đến giờ phóng.

“Mấy đứa thế nào rồi?” Cô nghe giọng Caitlin hỏi qua bộ đàm. “Báo cáo tình trạng đi?”

“Tất cả đã sẵn sàng,” Antoine đáp.

“Tất cả đã sẵn sàng,” Midori lặp lại.

“Tất cả đã sẵn sàng,” Mia nói.

“Tốt.”

“Còn mười hai phút nữa.”

“Không còn đường lui nữa rồi.” Mia không rõ ai nói câu ấy. Cô không nhận ra giọng người đó.

“Còn năm phút nữa.”

Caitlin đang kiểm tra các loại máy đo và đồng hồ trên máy tính trước mặt và báo cáo các số liệu về trạm kiểm soát trên mặt đất.

“Còn hai phút nữa.”

Ceres , các bạn đã có thể phóng.”

“Còn một phút nữa.”

“Đã có thể phóng. Đề nghị mọi bộ phận xác nhận tình trạng?”

Tiếng từ trưởng các bộ phận khác nhau ở trạm kiểm soát mặt đất vang lên qua bộ đàm khi họ báo hiệu sẵn sàng:

“TELLMU, sẵn sàng.”

“Chuyên viên dẫn đường, sẵn sàng.”

“FIDO, sẵn sàng.”

“EECOM, sẵn sàng.”

“GNC, sẵn sàng.”

“Y tế hàng không, sẵn sàng.”

“CAPCOM, sẵn sàng.”

“Còn năm mươi giây.”

Chỉ huy Nadolski ấn các nút điều khiển trước mặt bằng động tác nhanh gọn và sự tập trung cao độ.

“Ba mươi giây.”

“Mười lăm giây.”

“Mười hai giây.”

“Mười.”

Antoine quay sang Mia và chăm chú nhìn cô.

“Chín, tám, bảy.”

Cậu nhìn không rời mắt. Một cái nhìn trìu mến, ấm áp.

“Sáu.”

Có lẽ đó chính là khoảnh khắc cô đem lòng yêu cậu.

“Năm, bốn – chuỗi khởi động bắt đầu!”

“Ba.” Cậu mỉm cười với cô từ bên trong chiếc mũ bảo hiểm.

“Hai, một...”

“Chúng ta đã cất cánh!”

Áp lực ép họ sát vào lưng ghế. Nụ cười của Antoine biến thành cái nhăn mặt, và một âm thanh rầm rĩ đến choáng ngợp vang khắp khoang lái. Những động cơ tên lửa khổng lồ đẩy họ lên bầu trời với một lực mạnh ngoài sức tưởng tượng, cho đến khi họ lao xuyên qua tầng mây, chuyển động càng lúc càng nhanh hơn. Họ đã được huấn luyện cho giai đoạn này không biết bao nhiêu lần. Họ đã được giới thiệu với mọi hệ thống và biết ý nghĩa của mọi loại âm thanh, họ biết rõ đến từng giây điều gì đang diễn ra. Mọi thứ đang vận hành suôn sẻ. Mặc dầu vậy, một đợt sóng sợ hãi dữ dội vẫn bao trùm lên cô. Cô siết chặt tay nắm ghế ngồi và nhắm nghiền mắt lại.

Xin cho tôi sống sót trở về , cô nghĩ.

Đúng vào giây phút đó các cư dân của Viện dưỡng lão Parson cũng nằm trong số hàng triệu người trên khắp thế giới đang theo dõi cuộc phóng tên lửa. Tất cả người già đủ sức ngồi đều được tập trung trong sảnh chiếu ti vi. Âm lượng được vặn lớn hết mức để cả những người bị lãng tai cũng có thể nghe được, nên khi màn đếm ngược về đến không và các động cơ tên lửa nổ bùng lên, cả nền nhà như rung chuyển.

Các y tá và điều dưỡng viên vỗ tay, một số người già reo mừng. Ông lão Himmelfarb vẫn sợ sệt nhìn vào đôi giày. Ceres đã cất cánh khỏi bệ phóng tại Trung tâm Vũ trụ Kennedy. Ông nhắm nghiền mắt và cố tách mình khỏi mọi tiếng ồn.

---❊ ❖ ❊---

Con tàu vũ trụ rung lắc như thể nó sắp rời ra từng mảnh bất cứ lúc nào. Mia nghĩ mình đã hét lên, nhưng có quá nhiều tiếng ồn nên cô không biết chắc. Cô cố gắng quay đầu sang bên để nhìn Midori, nhưng áp lực quá lớn nên cô không sao cử động được.

Rồi cô nghe thấy một tiếng đoàng lớn khiến cô giật mình kinh hãi.

“Tầng tên lửa đầu tiên đã tách rời,” cô nghe tiếng Nadolski nói. “Chúng tôi đang tiến vào giai đoạn sau.”

“Tốt lắm, Ceres . Chúc may mắn và Chúa phù hộ các bạn!”

Chẳng ích gì khi chống cự lại lực của tên lửa. Họ chỉ có thể để cơ thể tuân theo chuyển động của con tàu. Và khi cô vừa bắt đầu quen với nhịp rung lắc nện lên đầu, thì mọi thứ lại trở nên tĩnh lặng tuyệt đối.

Lúc này cô có thể nhìn một chút ra ngoài cửa sổ bên tay phải, nhưng chỉ nhìn thấy khoảng không đen kịt một màu.

Caitlin tháo đai an toàn và quay sang Mia, Midori và Antoine. Cô móc một cây bút bi từ trong chiếc túi cạnh ghế ra và giơ nó lên trước mặt họ. Rồi cô thả tay. Cây bút chậm rãi bập bềnh, trôi lơ lửng ra xa.

Mia với tay lên, khẽ khàng đẩy cây bút một cái, và nhìn nó xoay vòng về phía Midori.

Họ đã bay vào vũ trụ.

« Lùi
Tiến »