Gần bốn ngày đã trôi qua trong con tàu đóng kín. Tình trạng không trọng lực không còn gây trở ngại gì cho họ nữa. Ban đầu họ cũng thấy khó thích nghi với điều kiện mới, với việc phải đảm bảo rằng không có gì trôi nổi lung tung trong khoang điều khiển và rằng mọi quy tắc trong ăn uống đều được tuân thủ nghiêm ngặt. Giờ họ đã có thể dễ dàng di chuyển trong tàu. Sự khác biệt giữa trên và dưới đã không còn ý nghĩa; không có trọng lực chẳng có gì để báo hiệu cơ thể đang đứng thẳng hay đang nằm ngang.
Mia đã từng lo lắng việc mất cảm giác về phương hướng sẽ khiến cô bị say, nhưng việc đó chẳng hề xảy ra. Thật may mắn làm sao. Không chỉ vì các nhân viên của NASA chắc chắn đã từ chối cho cô đi nếu họ nghĩ cô có thể bị say, mà còn vì trong một nơi mà bốn phương tám hướng đều lắp đầy các loại thiết bị có tầm quan trọng sống còn và lại không có cách nào ngăn chặn những dịch thể trôi nổi trong không gian như con tàu này, thì việc nôn mửa chắc chắn sẽ gây ra - nói theo cách nhẹ nhàng là – những hậu quả không mấy dễ chịu. Chất nôn sẽ lềnh bềnh khắp nơi, chậm rãi và nhầy nhụa, và họ sẽ phải thu nhặt nó lại bằng tay từng chút một, trước khi nó dính lên mọi thứ và mọi người, gây ra một thứ mùi không thể chịu đựng nổi – và tệ hơn cả là, có thể khiến tất cả những người còn lại trong phi hành đoàn say theo.
Vào ban đêm họ buộc mình vào giường và ngủ đứng. Ngủ như vậy sẽ đỡ tốn diện tích hơn là nằm xuống. Vào ban ngày họ chen chúc trong căn phòng điều khiển chật chội và quan sát Chỉ huy Nadolsi, Caitlin, Wilson và Stanton làm nhiệm vụ tính toán, kiểm tra, điều chỉnh, và liên lạc với trạm kiểm soát mặt đất của NASA qua radio. Những đoạn tin nhắn vô nghĩa nối tiếp nhau:
“Houston, đây là Ceres . Chúng tôi sẽ chuyển sang 34/5, CR IN PX.”
“Xác nhận, Ceres , chuyển sang 34/5, CR IN PX. Sẵn sàng hút van dẫn DMV.”
“Xác nhận. Van dẫn DMV đã hút. TVI đang ở mức 74.56.”
“54-5. Xác nhận. Vui lòng đọc thông số OTY.”
“Rõ. Chờ một chút. Thông số OTY là 54-5, 54-5, 54-5, 89-7,89-8...”
Ban đầu họ còn thấy thích thú, cố gắng đoán xem những đoạn thông tin đó có nghĩa gì. Nhưng giờ những câu trao đổi qua lại liên miên không dứt qua đường liên lạc chập chờn khiến họ phát chán. Mia cố gắng bỏ ngoài tai tất cả những giọng nói đó.
Các ô cửa sổ trong phòng đọng đầy hơi nước vì hơi thở của tám người chen chúc trong con tàu. Mia phải thường xuyên lau ô kính mới nhìn được ra ngoài. Nhưng bên ngoài cũng chẳng có gì nhiều để nhìn. Những ngôi sao từng làm cô sững sờ và mê mẩn ngày hôm trước đã bắt đầu trở nên nhàm chán. Chúng chẳng hề thay đổi, chẳng có gì thay đổi cả. Thật kì lạ khi cảm thấy mình hoàn toàn bất động, dù biết rõ rằng thực ra mình đang phóng đi với tốc độ hơn ba mươi ngàn dặm mỗi giờ.
Vài giờ đầu tiên sau khi họ rời khỏi Trung tâm Vũ trụ Kennedy là thời gian tuyệt vời nhất. Cô cùng Midori, Antoine, và Caitlin túm tụm quanh ô cửa sổ lớn nhất để ngắm nhìn Trái Đất trong khi con tàu bay xung quanh nó. Cảnh tượng thật không thể diễn tả bằng lời. Cô không chỉ thấy rõ mồn một hình dáng của Trái Đất, như thể nhìn một quả bóng, mà còn thấy được tất cả các nước – hầu như tất cả các lục địa. Nước Ý quả thực trông giống một chiếc ủng, và Caitlin đã chỉ cho họ thấy những vụ cháy rừng ở Bồ Đào Nha. Khói vươn cao trên mặt đất thành những dải màu trắng. Điều lạ là họ không thể nhìn thấy bất kì một tòa nhà nào, dù có tới bảy tỉ người sống trên Trái Đất. Không một thành phố lớn nào hiện trong tầm mắt. Như thể cả hành tinh hoàn toàn bỏ hoang.
Nhưng Caitlin đã biết suy nghĩ của cô. “Ban đêm trông khác lắm,” Caitlin nói. “Đến lúc đó cháu mới nhìn thấy ánh đèn ở những nơi có người sống, và còn bao nhiêu phần trên hành tinh không có người ở.”
Khi đó Mia chợt nhớ ra rằng cô vẫn chưa đọc lá thư Sander viết cho mình ở New York hơn ba tháng trước. Mấy ngày đầu ở Houston cô quá bận rộn nên chẳng nhớ được gì ngoài việc huấn luyện. Cô nhớ rằng đã mang lá thư theo khi họ rời khỏi Houston, nhưng sau đó cô đã để nó trong tủ. Giờ cô không nhớ trong lúc vội vã mình có mang lá thư theo hay không. Nhưng hẳn là cô đã mang chứ nhỉ? Cô vội vã lục tìm trong túi đựng đồ cá nhân mà cô được phép mang theo, nhưng không tìm thấy nó. Cô muốn lôi mọi thứ ra để xem lá thư có bị lẫn trong nhật kí hay những thứ linh tinh khác hay không, nhưng cô biết là không thể. Mọi thứ sẽ trôi bập bềnh khắp nơi và rất khó thu lại. Những người khác trong phi hành đoàn cũng sẽ chẳng mấy vui vẻ.
Cô đành từ bỏ ý định và chấp nhận rằng có lẽ lá thư của cậu em trai vẫn đang nằm ở Florida. Có lẽ nó cũng chỉ toàn những điều vớ vẩn, nhưng biết đâu đấy, nó cũng có thể rất thông minh. Sander không giống những đứa trẻ đồng trang lứa khác, nhưng đôi khi nó khiến cô ngạc nhiên vì những khoảnh khắc xuất thần vào lúc cô không ngờ nhất. Nhưng lá thư sẽ phải nằm đó thêm vài tuần nữa. Không ai đọc.
Antoine đang chống tay gà gật sau lưng Mia. Nadolski và Caitlin đang bận rộn với một đống giấy tờ, vừa mải mê ghi chép vào những cuốn sổ tay màu đen vừa trao đổi trong tiếng rì rầm khe khẽ. Aldrich Coleman, thành viên lớn tuổi nhất trong đoàn, đang ngồi tựa đầu lên hai tay, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ông là một người đàn ông năm mươi chín tuổi rắn rỏi với bộ râu ngắn và mái tóc lưa thưa. Trông ông có vẻ còn buồn chán hơn cả Mia, và có lẽ thế thật. Ngay lúc này ông cũng chẳng có việc gì để làm. Nhiệm vụ của ông còn chưa bắt đầu cho đến khi họ hạ cánh xuống Mặt Trăng và tiến vào trong căn cứ. Ông chịu trách nhiệm đảm bảo căn cứ hoạt động tốt và mọi người tuân theo quy định. Nhưng cho đến lúc đó, ông cũng chỉ là một hành khách như họ.
Midori đang ngồi đọc sách bên trái Mia. Mia vỗ nhẹ vào vai cô.
“Cậu đang đọc gì đấy?” Mia hỏi, muốn bắt chuyện để giết thời gian.
Midori hạ cuốn sách xuống, lật lại nhìn bìa, như thể chính cô cũng không rõ mình đang đọc gì.
“ Robinson Crusoe ,” cô đáp. “Cậu biết truyện này không?”
“Tớ biết đại khái.”
“Cậu đã bao giờ nghĩ sẽ thế nào nếu cậu bị mắc kẹt trên một hoang đảo chưa? Hoặc sẽ thế nào nếu mọi người trên thế giới biến mất hết, chỉ còn lại một mình cậu, và thứ duy nhất cậu có thể trông cậy vào là bản thân mình? Cậu có bao giờ nghĩ về những chuyện như thế không? Rằng có thể cậu sẽ không bao giờ được gặp một người nào khác ấy?” Midori không đợi câu trả lời đã nói thêm, “Tớ thì nghĩ đến suốt.”
Caitlin bước đến chỗ họ và chen vào bên cạnh Mia.
“Mấy đứa thế nào rồi?”
Mia nhún vai. “Ổn ạ.”
“Thấy cái màn hình kia không?” Caitlin hỏi, chỉ một màn hình nhỏ hiện con số 122 đang phát sáng. Hai cô bé gật đầu. “Số đó có nghĩa là còn một trăm hai mươi hai phút nữa chúng ta sẽ tách rời khỏi Ceres . Và thưa các quý cô, thế có nghĩa là chúng ta sắp phải chuẩn bị cho việc hạ cánh lên Mặt Trăng. Thế nên trừ khi mấy đứa có kế hoạch khác hay hơn, cô đề nghị các cháu bắt đầu mặc đồ du hành vào và chuyển đồ sang tàu đổ bộ.”
Cô dành cho họ một nụ cười tươi và thân thiện khi nói câu cuối, nhưng cả Mia lẫn Midori đều không để ý. Họ đã vội quay sang đánh thức Antoine và bắt đầu lật đật chui từ khoang tàu vào nơi cất bộ đồ du hành kín khí của mình.
Một giờ sau đó trôi qua vội vã. Họ bận rộn mặc trang phục du hành, lắp các ống dẫn, khóa các van. Caitlin dẫn họ qua con tàu tới một cánh cửa hình ô-van, nắm lấy tay nắm tròn rất lớn ở chính giữa và vặn ngược lại. Cánh cửa mở ra.
“Vào đi. Cẩn thận đừng đụng phải cái gì nhé. Ngồi vào ghế ở cuối hàng và thắt dây an toàn vào.” Caitlin biến mất trong giây lát rồi quay trở lại cùng những người khác. Từng người lần lượt chui vào con tàu đổ bộ: Midori, Antoine, Caitlin, Mia, Stanton, Wilson, rồi đến Coleman. Chỉ có Nadolski còn ở lại Ceres , xác nhận những chi tiết cuối cùng với Trái Đất.
“Được rồi, Houston, mọi thứ đã sẵn sàng cho việc tách rời. LOWP đang ở mức 6658. Ceres sẽ bay tiếp trên quỹ đạo thiết lập sẵn cho đến khi chúng tôi kết nối trở lại sau một trăm bảy mươi hai giờ nữa. Tôi sẽ chuyển sang tàu đổ bộ Demeter bây giờ.
“Xác nhận, Ceres . Chúc may mắn.”
“Đây là Ceres . Hết.”
Sau đó Nadolski bước vào tàu đổ bộ. Mia ngạc nhiên thấy màn hình trong tàu Ceres – mới lúc trước còn hiện số 122 – giờ đã cho thấy chỉ còn một phút nữa. Nadolski đóng cánh cửa thép và vặn chặt tay nắm cửa cho đến khi nó được khóa kín. Ông quay lại nhìn bảy con người đang chen chúc trong khoang tàu nhỏ xíu.
“Hi vọng không ai mắc bệnh sợ va chạm.” Ông cười. “Trông các cô cậu cứ như cá mòi đóng hộp ấy.”
Caitlin đeo tai nghe và micro lên. “Houston, đây là Demeter . Đã sẵn sàng tách rời.”
“Xác nhận, Demeter .”
“Chúng tôi sẽ tách rời trong năm, bốn, ba, hai, một.” Cô bật một công tắc, và một tiếng keng vang lên. “Tách rời thành công,” cô thông báo.
“Tốt lắm, Demeter . Các bạn đã có thể hạ cánh.”
Caitlin hướng về phía hành khách. “Được rồi, mọi người. Chúng ta đã sẵn sàng bắt đầu quy trình hạ cánh lên Mặt Trăng. Chúng ta sẽ hạ cánh trong bốn mươi lăm phút nữa. Như mọi người đã biết, tôi là phi công chính trên tàu đổ bộ, và Chỉ huy Nadolsi sẽ hỗ trợ tôi. Điều đó có nghĩa là từ giờ tôi yêu cầu mọi người phải giữ im lặng tuyệt đối cho đến khi tôi cho phép nói chuyện trở lại. Chúng tôi cần phải tập trung tối đa. Đã rõ cả chưa?”
“Rõ,” Mia và Antoine đồng thanh trả lời.
Caitlin tỏ vẻ không hài lòng. “Tôi hỏi lại lần nữa: Đã rõ cả chưa?”
Lần này không một ai đáp lại.
“Tốt. Vậy chúng ta sẽ bắt đầu.”
---❊ ❖ ❊---
Bốn mươi lăm phút tiếp theo giống một giấc mơ hơn bất cứ thứ gì. Như thể tất cả đều nín thở. Ngoại trừ tiếng trao đổi thầm thì giữa Caitlin và Nadolski và tiếng thông báo đều đặn từ trung tâm điều khiển ở Houston, cả con tàu chìm trong tĩnh mịch.
Rồi, cảnh vật đột nhiên thay đổi. Từ màu đen trống rỗng, giờ Mia đã có thể nhìn thấy bề mặt màu xám của Mặt Trăng qua ô cửa sổ. Mỗi phút trôi qua, những đường nét của nó hiện rõ dần. Cô thấy những đỉnh núi và thung lũng, những ngọn đồi và khe nứt.
Thế rồi khi con tàu đổ bộ bay sang mặt bên, cô nhìn thấy cảnh tượng phi thường nhất mình từng thấy: cảnh Trái Đất mọc đầu tiên trong đời mình.
Khi hành tinh xanh chầm chậm nhô lên trên đường chân trời của Mặt Trăng, đột nhiên cô nhận ra họ đang ở cách quê nhà bao xa.
Caitlin quay nhìn ba thiếu niên.
“Nào, đến lúc nở nụ cười rồi! Chúng ta sẽ kết nối camera và truyền hình ảnh trực tiếp về Trái Đất từ giờ cho đến khi hạ cánh.” Nadolski bật vài công tắc, và hai chiếc máy quay bật sáng. “Vẫy tay chào mọi người ở nhà đi,” ông nói.
Nhưng không ai vẫy tay. Họ quá mải mê ngắm nhìn cảnh tượng bên ngoài.
“Các bạn đã có thể hạ cánh,” trung tâm điều khiển ở Houston thông báo.
“Hạ cánh trong hai phút ba mươi giây nữa,” Nadolski báo cáo về trạm điều khiển mặt đất.
“Xoay xuống ba độ,” Caitlin ra lệnh, và Nadolski làm theo.
“Hạ cánh trong hai phút nữa.”
Mia đã có thể nhìn thấy bề mặt Mặt Trăng rất rõ, và cô nghĩ mình chưa từng thấy thứ gì vô hồn đến vậy. Khắp nơi chỉ một màu xám. Xám xịt. Xám tro. Không một dấu hiệu của sự sống.
“Một phút!”
Midori bám chặt lấy cô. Antoine dán mắt vào cửa sổ.
“Lạy chúa,” cậu kêu lên. “Tuyệt quá!”
Caitlin trừng mắt nhìn cậu đầy nghiêm khắc. “Antoine, trật tự! Nếu không cậu sẽ phải đi bộ từ đây đấy!”
“Ba mươi giây,” Nadolski thông báo.
“Về phía trước hai độ rưỡi, lệch một chút sang trái.”
“Mười lăm giây, đã thấy bụi cuốn lên.”
Im lặng đến độ có thể nghe tiếng kim rơi.
“Mười giây.”
Có thể nghe tiếng cỏ mọc.
“Năm giây.”

Có thể nghe thấy suy nghĩ của Chúa.
“Đã chạm đất. Tắt động cơ. Đèn hạ cánh đã bật.”
Caitlin đang đứng đối diện với Mia và Midori trong khi cô tự hào thông báo với trạm điều khiển ở Houston và hàng triệu người chắc chắn đang theo dõi họ qua truyền hình trực tiếp: “Houston, Demeter đã hạ cánh xuống Biển Yên Bình.”
Mia nhìn ra ngoài cửa sổ.
Họ đã đến đích.