Cậu thiếu niên mười sáu tuổi Antoine Devereux ngồi một mình trên sân ga tàu điện ngầm Dupleix. Hôm đó là một ngày dài, một trong những ngày dài nhất trong đời cậu. Cái kiểu ngày cứ kéo dài lê thê không dứt dù người ta có giết bao nhiêu thời gian chăng nữa. Thế mà buổi sáng thì hoàn toàn khác. Sáng hôm đó vẫn là một buổi sáng đẹp trời như bao buổi sáng khác trong suốt năm tháng qua kể từ ngày cậu gặp Simone ở bữa tiệc tại nhà Laurent trên đồi Montmartre. Kể từ khi họ thành đôi trong tuần sau đó, cậu hầu như chẳng thèm ngủ nữa. Cậu không cần ngủ. Ở bên cô giống như được kết nối với một thỏi pin khổng lồ. Cô là kiểu cô gái có thể khiến người ta lao vào cuộc chiến vì mình. Và cậu chỉ thiếu điều ước rằng mình có thể cùng cô chuyển tới một hoang đảo chưa ai đặt chân tới, để yên tâm rằng sẽ không có ai khác khám phá ra cô hoàn hảo đến thế nào.
Nhưng giờ thì đã quá muộn.
Một gã Noël ngu ngốc nào đó chẳng biết đã từ đâu xuất hiện và khiến cô thay lòng đổi dạ.
Mà lại vào tháng Tư, chứ chẳng phải là tháng nào khác. Tháng Tư, giữa lòng Paris! Còn có gì buồn thảm hơn thế? Nếu có ai quyết định trao giải cho thất bại thảm hại nhất, cậu chỉ cần ló mặt ra là sẽ thắng chắc.
Cậu nhìn đồng hồ. Đáng lẽ tàu phải đến từ lâu rồi mới phải.
Bỏ cuộc, cậu rời khỏi ga tàu và quyết định cuốc bộ về nhà. Cậu hướng về phía tháp Eiffel trước. Trời đã bắt đầu tối, đám du khách chen chúc như cá mòi trong các thang máy của tòa tháp để lên trên đỉnh. Đã từng có lần cậu và Simone góp mặt vào đó. Rõ là sến, chẳng một người Paris chính hiệu nào lại đi leo lên đỉnh cái bẫy du lịch khổng lồ đó. Nhưng người ta phải công nhận rằng việc đó cũng có chút gì lãng mạn, và Simone rất thích.
Đó là một ngày cách vài tuần trước Giáng Sinh. Cậu đứng đợi ở chân phía bắc của tòa tháp trong cái lạnh cắt da cắt thịt. Cô đến muộn nửa giờ và khi cô xuất hiện thì hai bàn tay cậu đã gần tím ngắt. May thay cô để cậu sưởi ấm hai tay trong lớp áo len của mình khi họ đi thang máy lên đỉnh tháp. Antoine đợi cho đến khi những du khách khác đã ngắm cảnh xong và xuống dưới hết mới rút một chai rượu vang ra khỏi túi áo khoác của mình. Họ cùng thưởng thức chai vang đỏ lạnh như băng và rồi cô nói rằng cô yêu cậu. Nhưng khi đó hẳn là từ tận tháng Mười Một.
Từ năm tháng trước.
Đáng lẽ người ta phải đóng dấu hạn sử dụng lên các mối tình, để người trong cuộc kịp thoát ra trước khi tất cả ngọt ngào biến chất thành cay đắng.
Cậu bước đi mãi dọc theo phố Rivoli. Hầu hết các cửa hàng đã đóng cửa, ngoài dòng xe cộ ồn ào bất tận, con phố dài đã vắng bóng người. Cậu thầm nhủ không biết ngay lúc này cô đang làm gì. Mới chỉ một giờ đồng hồ trước cậu còn đang ngồi trên giường của cô trong căn hộ nằm trên đại lộ Suffren xinh đẹp, vậy mà tất cả giờ đã là quá khứ.
Liệu hắn ta đã đến đó chưa?
Liệu Noël có đang ngồi trong phòng cô? Phải chăng hắn cứ thế bước vào và thay thế cậu?
Liệu cô có đang hạnh phúc, hay vẫn đang nghĩ về cậu? Biết chuyện đó cũng chẳng ích gì cho cậu. Một phần trong cậu mong rằng cô đang khóc và đau khổ, rằng cô đang hối tiếc về việc mình đã làm, rằng cô sẽ bị tàu hỏa cán trên đường đi học ngày mai. Một phần trong cậu mong cô sẽ ngã xuống đường ray và bánh tàu hỏa sẽ cắt não cô thành hai nửa, nội tạng sẽ rỉ ra qua khóe miệng của cô và máu cô sẽ bắn tung tóe lên những khách đi tàu kinh hãi. Thế nhưng phần khác trong cậu vẫn còn yêu cô tha thiết. Phần đó mong cho cô có được mọi điều tốt đẹp nhất trên đời, dù là bên cậu hay bên ai khác có thể khiến cô hạnh phúc hơn cậu.
Antoine miên man hồi tưởng lại mấy tháng qua trong đầu để hiểu vì sao cô chia tay với cậu. Là vì cậu đã làm sai điều gì đó? Cậu đã nói gì không phải? Hay là điều gì đó cậu đã không làm hay không nói? Cậu vắt óc suy nghĩ để tìm câu trả lời, một giải pháp rõ ràng có thể giúp cậu quay trở lại, bước tới bấm chuông cửa nhà cô và nói rằng Mình sai rồi, mình xin lỗi .
Nhưng đôi khi, trước khi kịp mở miệng nói gì, mọi chuyện đã quá muộn.
Tàu đã giương buồm mang theo mối tình của họ. Và không chỉ đơn giản là tàu đã rời bến, mà cả bến cảng đã bị kéo sập, nước đã rút cạn khô, và cả vùng đã biến thành một bãi đỗ xe cô quạnh nhất trên đời.
Đột nhiên Antoine ước mình có thể biến mất mãi mãi và không bao giờ gặp Simone hay thành phố này hay cái thế giới này nữa.
“Xin lỗi, cậu có bật lửa không?”
Antoine dừng bước. Một người đàn ông chạc tuổi tứ tuần đóng bộ chỉnh tề đang đứng trên vỉa hè trước mặt cậu, chắn ngang lối cậu đi. Tay ông vụng về dò dẫm bao thuốc lá.
“Chờ cháu một lát,” Antoine lục trong túi áo khoác tìm bật lửa. Cậu đưa cho người đàn ông, và ông ta bật nó lên.
“Cậu có tình cờ có cả thuốc lá không?”
“Có ngay,” Antoine đáp, tuy không khỏi thấy lạ lùng vì người kia không rút thuốc từ bao thuốc của mình.
“Cảm ơn cậu,” ông ta nói.
“Không có gì ạ.”
Người đàn ông gật đầu hướng về tấm bảng quảng cáo khổng lồ trên cửa hàng bên kia đường.
“Đừng quên hạn chót nhé.” Ông ta nói, rồi cất bước bỏ đi. Antoine không kịp đáp lại thì ông ta đã biến mất trên phố.
Antoine ngước nhìn tấm bảng. Nó tuyền một màu đen, với một hình Mặt Trăng khổng lồ có một nửa khuất trong bóng tối:
Bạn có muốn lên Mặt Trăng?
Cậu đã nghe về nhiệm vụ sắp tới và về chuyện NASA định tuyển ba thiếu niên tham gia chuyến bay lên Mặt Trăng; đám học sinh ở trường đang bàn tán về việc đó. Nhưng cậu chưa từng để ý đến.
Thế rồi ngay lúc đó cậu chợt nghĩ ra: Mới một giây trước mày đang ước điều gì? Mày muốn thoát khỏi đây. Chà... mày còn có thể đi đâu xa hơn thế nữa.
Cậu quyết định ngay lập tức. Cậu sẽ đăng kí. Ngay khi về đến nhà. Chết tiệt, cậu sẽ lên Mặt Trăng, đến nơi xa nhất cậu có thể đi.
Còn cô cứ việc ngồi trong phòng mình tay trong tay với gã Noël đó cho đến ngày đầu bạc răng long.
---❊ ❖ ❊---
Khi về đến nhà, cậu không nói gì với bố mẹ, giả bộ như mọi chuyện vẫn bình thường, và cố rặn một nụ cười khi họ hỏi Simone có khỏe không.
“Mẹ vừa nghĩ đến Simone,” mẹ cậu nói. “Có lẽ hôm nào con mời cô ấy tới ăn tối đi? Chủ Nhật này chẳng hạn? Lâu lắm bố mẹ không gặp, con bé rõ là tuyệt vời. Phải không, Arnaud? Arnaud?”
“Hả? Gì thế?” Cậu nghe tiếng bố hỏi vọng ra từ phòng khách, tiếng báo lật sột soạt.
“Em bảo là con bé Simone đúng là đứa tuyệt vời, đúng không?”
“Phải, phải,” giọng bố cậu vọng ra sau vài giây im lặng. “Một cô bé rất đáng yêu. Con phải chăm sóc nó chu đáo đấy, Antoine. Con nghe rõ không?”
Antoine cảm thấy tim mình như dâng lên tận cổ họng và cậu nhận ra mình có thể nôn mửa bất cứ lúc nào, biến thành một đống bầy hầy vô dụng.
“Vâng,” cậu cố gượng đáp lại. “Vâng, con sẽ hỏi cô ấy.”
Rồi cậu trở về phòng, bật chiếc máy tính Mac lên và nhập địa chỉ: www.nasamoonreturn.com.
Chỉ vài cú nhấp chuột, cậu đã tìm được cả tấn ảnh và phim từ những lần đáp lên Mặt Trăng trước trong những năm sáu mươi và bảy mươi, các cuộc phỏng vấn, cùng thông tin về cuộc rút thăm. Người đăng kí phải từ mười bốn đến mười tám tuổi, nhưng tất nhiên cậu đã biết điều đó. Cậu còn biết rằng có lẽ mình sẽ không gặp vấn đề gì với các cuộc kiểm tra thể lực và tâm lí. Dù sao thì cậu cũng có thể chất tốt và không ai trong gia đình có tiền sử bị tâm thần hay bệnh gì tương tự. Bố mẹ và họ hàng của cậu quả là có chút kì lạ, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu có khả năng đột ngột phát điên và xách rìu đi truy sát các thành viên khác trong phi hành đoàn.
Chương trình huấn luyện ngặt nghèo kéo dài ba tháng của NASA thì lại là chuyện hoàn toàn khác. Liệu cậu có đủ sức vượt qua không? Theo những gì cậu hiểu, chương trình sẽ bao gồm các vòng tập chạy hàng ngày, kiểm tra logic, kiểm tra stress, và một số chuyến bay trong Vomit Comet, một chiếc máy bay nhanh chóng leo lên đến độ cao ngoài chín mét, rồi chúi đầu lao thẳng xuống để cho hành khách cơ hội được trải nghiệm cảm giác không trọng lực kéo dài hai mươi lăm giây mỗi lần, hoặc là cảm giác buồn nôn kéo dài suốt hai giờ, nếu bạn thực sự kém may mắn. Ngoài ra còn có các phòng bay ở trên cao, dùng để giúp người được huấn luyện làm quen với các triệu chứng của tình trạng thiếu ôxy, hay còn gọi là thiếu dưỡng khí. Và cuối cùng họ sẽ phải trải qua một thời gian dài trong Phòng thí nghiệm Neutral Buoyancy ở Trung tâm Vũ trụ Johnson. Tại đây, một bể bơi có kích thước 61,5 mét x 31 mét lắp đầy các mô hình tàu vũ trụ và tàu đổ bộ có kích cỡ như thật sẽ huấn luyện họ cách ra vào các khoang tàu ở độ sâu mười hai mét, mô phỏng theo môi trường không trọng lực. Đây chắc chắn không phải chuyện đùa. Đấy là chưa kể đến hàng trăm, thậm chí hàng ngàn trang lí thuyết mà họ sẽ phải học thuộc trước khi rời khỏi mặt đất.
Nhưng tất nhiên là cậu phải đăng kí trước đã. Sau đó chỉ có thể chờ đợi. Ba người thắng cuộc sẽ được thông báo vào giữa tháng Bảy, theo như cậu đọc được. Họ sẽ phải nghỉ học từ tháng Tư cho đến tháng Sáu năm sau để tập huấn cho chuyến đi chính thức.
Trước tiên những người thắng cuộc sẽ bay đến New York để tham gia chương trình truyền hình The Late Show rồi sau đó đến Trung tâm Vũ trụ Johnson ở Houston, Texas, nơi họ sẽ trải qua đợt huấn luyện trước khi cất cánh từ Trung tâm Vũ trụ Kennedy ở Florida vào giữa tháng Bảy. Cậu sẽ phải xin hoãn mấy bài thi cuối kì, nhưng sẽ không có vấn đề gì. Chẳng thể có một lí do xin hoãn thi nào chính đáng hơn thế.
Trang thông tin cho biết rằng ba người thắng cuộc sẽ mất 172 giờ ở trên Mặt Trăng cộng thêm hơn một tuần cho hành trình đi và về Trái Đất. Họ sẽ ở căn cứ Mặt Trăng DARLAH 2 (kì lạ là cậu chưa bao giờ nghe về một khu căn cứ được xây dựng trên Mặt Trăng dù cậu cũng biết đôi điều về du hành vũ trụ), và từ đó họ sẽ thực hiện một số thí nghiệm trên bề mặt Mặt Trăng. Các phi hành gia hàng đầu với nhiều năm kinh nghiệm sẽ ở bên họ suốt thời gian ở đó để bảo đảm an toàn cho họ trên từng bước đi. Và sau đó tất nhiên sẽ là việc xuất hiện trên truyền thông. Những người thắng cuộc sẽ phải chuẩn bị cho việc trả lời phỏng vấn trên truyền hình, phát thanh, internet cả trước, trong và sau chuyến đi. Họ sẽ phải giao lưu trực tuyến, viết blog, và tham gia các buổi tiệc và họp báo quốc tế sau khi trở về.
Antoine nhìn vào danh sách các thành phố họ sẽ phải đi: New York, L.A, Chicago, Boston, Washington, Luân Đôn, Paris, Berlin, Stockholm, Tokyo, Hồng Kông, Sydney, và nhiều nơi khác nữa.
Xem ra cũng không quá tệ , Antoine tự nhủ, khẽ mỉm cười khi nghĩ đến việc ngoài du hành không gian mình sẽ được thăm thú cả thế giới.
Khi cậu ngồi trước máy tính đọc những thông tin này, dường như Simone đã bị thổi bay ra khỏi tâm trí cậu. Suy nghĩ duy nhất lúc này là cậu phải thắng. Tên cậu phải được chọn.
Cậu nhanh chóng tra trên Google về các số liệu. Hóa ra chỉ có khoảng 8,5 phần trăm dân số Trái Đất nằm trong độ tuổi từ mười bốn đến mười tám. Nếu Trái Đất đúng là có khoảng bảy tỉ người, thì sẽ có khoảng sáu trăm triệu thiếu niên. Và nếu trừ đi số thiếu niên ở những vùng không được tiếp cận với internet – hoặc bất cứ phương tiện nào khác để tham gia vào cuộc thi – thì số lượng người tham gia thực sự sẽ chỉ khoảng ba trăm triệu người.
Vậy nghĩa là cậu chỉ phải vượt qua ba trăm triệu người khác mà thôi.
Tỉ số này rõ ràng không nghiêng về phía cậu. Một chọi ba trăm triệu. Có thể nói rằng bất kì một việc nào khác trong đời cậu cũng sẽ có khả năng thành công cao hơn. Ví dụ như việc Simone sẽ gọi cho cậu trong mười lăm giây sắp tới.
Một cuộc tra cứu nhanh cũng không khiến tinh thần cậu phấn chấn hơn chút nào.
Theo số liệu trên một trang cậu tìm được, thì:
Xác suất ghi 300 điểm trong một cuộc chơi bowling: 1 trên 11.500
Xác suất đưa bóng vào lỗ khi chơi golf : 1 trên 5.000
Xác suất được phong thánh và nhờ thế lưu danh thiên cổ: 1 trên 20.000.000
Xác suất trở thành một phi hành gia: 1 trên 13.200.000
Xác suất bị cá mập trắng tấn công: 1 trên 11.500.000
Xác suất tử nạn trong một tai nạn máy bay: 1 trên 354.319
Xác suất tử vong vì bị mảnh vụn máy bay rơi trúng: 1 trên 10.000.000
Xác suất giành giải Oscar: 1 trên 11.500
Xác suất trở thành tổng thống: 1 trên 10.000.000
Xác suất thành đôi với một siêu mẫu: 1 trên 88.000
Xác suất giành huy chương vàng Olypmic: 1 trên 662.000
Xác suất bị thương nặng trong khi cạo râu: 1 trên 685.000
Xác suất tử vong vì thiên thạch rơi trúng nhà MÌNH: 1 trên 182.128.880.000.000
Trường hợp cuối cùng cũng là trường hợp duy nhất ít khả năng xảy ra hơn việc cậu được lên Mặt Trăng.
Antoine ngồi đó nhìn những con số trong suốt một phút. Rồi cậu với tới bàn phím, nhập tên, ngày sinh, số điện thoại và địa chỉ của mình vào.
Cậu nghĩ ngợi thêm một lần cuối cùng.
Rồi cậu nhấn nút gửi đi .