172 Giờ Trên Mặt Trăng

Lượt đọc: 699 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
SHIBUYA, NHẬT BẢN

Midori Yoshida đang đứng ngoài trung tâm thương mại Shibuya 109 ở Tokyo với đống túi xách kẹp giữa hai chân, vừa kiểm tra tin nhắn trên điện thoại vừa đợi hai người bạn gái Mizuho và Yoshimi mua sắm. Đồng hồ đã điểm quá năm giờ, không khí tháng Tư ấm áp bên ngoài dễ chịu hơn hẳn không gian chật chội và bức bối của phòng thử đồ.

Mẹ cô vừa gọi. Midori định gọi lại cho bà nhưng rồi lại đổi ý. Không . Cô sẽ gọi lại sau. Chắc chắn là chẳng có chuyện gì quan trọng. Có bao giờ có gì quan trọng đâu. Mỗi khi bố mẹ cô gọi điện, thì đều là để cằn nhằn rằng đáng lẽ cô phải làm cái này hay cái khác. Hoặc họ gọi khi tức giận vì cô vẫn chưa về nhà. Điều đó chẳng có gì lạ khi họ sống mãi tận Yokohama cách ga Shibuya hoặc Shinjuku gần bốn mươi phút ngồi tàu điện, chưa kể giờ cao điểm.

Kể từ khi bước sang tuổi mười ba gần hai năm rưỡi trước, mỗi tuần Midori luôn vào nội thành Tokyo ít nhất hai lần vào thứ Tư và thứ Bảy. Sau giờ học thứ Tư cô đi săn lùng quần áo – cũ hoặc mới – cùng vải vóc, giày dép, mũ, vòng tay, và những món đồ linh tinh mà cô biết mình không cần đến nhưng vẫn thích. Từng yên kiếm được từ công việc làm thêm buổi tối ở nhà kho siêu thị của chú đều bị cô nướng cả vào những đợt mua sắm này. Bố mẹ cô nghĩ cô đang quăng qua cửa sổ món tiền mà vài năm nữa cô sẽ cần đến. Nhưng trong cách nhìn của Midori, thì nghĩ như vậy thật là vô lí. Có nghĩa lí gì khi sống tốt trong năm sáu năm nữa nếu ngay lúc này cô không sống tốt?

Sự thực là Midori mới chỉ vừa bắt đầu cảm thấy mình đang được tận hưởng cuộc sống, và cô sẽ không chịu từ bỏ điều đó vì bất cứ thứ gì. Cô không bao giờ hiểu được vì sao đám anh chị trong trường luôn chọn cô làm mục tiêu bắt nạt ngay từ khi còn học tiểu học, vì rõ ràng là chẳng có lí do nào giải thích được điều đó. Không có ý khoe khoang, nhưng so với hầu hết con gái trong lớp cô xinh xắn hơn hẳn. Cô không nói chuyện khác người hay tỏ ra chơi trội dưới bất kì hình thức nào. Gu âm nhạc của cô có thể hơi khác với những người khác, nhưng cô cũng đâu có nói nhiều về chuyện đó.

Tình trạng bắt nạt theo cô suốt cả thời tiểu học, và khi cô lên trung học nó vẫn đi theo, như thể đó là một phần nhân dạng của cô vậy. Những trò bắt nạt không quá nghiêm trọng bọn họ không bao giờ đánh cô, và ít nhất chỉ có lũ con gái thường trút giận lên cô. Bọn con trai hầu như chẳng quan tâm. Nhưng như vậy cũng đủ để khiến Midori không thể hoàn toàn thoải mái khi ở trường. Cô chưa bao giờ được sống đúng như mình muốn.

Nhưng từ khi cô thành thiếu nữ thì chuyện đó đã thay đổi. Cô đã được nghe về một nơi ở trung tâm Tokyo gọi là Harajuku, nơi những thiếu niên lạc điệu tụ tập lại vào các Chủ Nhật và hoàn toàn chiếm cứ cả khu vực này trong mấy giờ đồng hồ. Họ đến từ mọi nơi trong thành phố, và tất cả đều có chung một nhu cầu là thể hiện sự khác biệt của mình. Hầu hết quần áo họ mặc là do họ tự may lấy, một tổ hợp màu sắc và phục trang lộn xộn. Một số người trông như từ tương lai đến, một số khác lại ăn vận như những cô hầu châu Âu từ thế kỉ mười chín. Có những người theo tuýp rock-n-’roll của những năm năm mươi, có siêu anh hùng, dân gíp-xi, và những đứa mặc quần áo hay nhuộm tóc như cá bảy màu. Tất cả những ai không thể hòa mình vào bất cứ nơi nào khác đều có ở đây. Tụ tập cùng nhau.

Chỉ sau vài tháng cô đã kết được nhiều bạn tới mức trước đây ngay cả mơ cô cũng không dám, và cứ như vậy, cuộc sống của cô đã thay đổi hoàn toàn. Giờ thì dù đám con gái trong lớp có nghĩ hay nói gì với cô, cô cũng chẳng quan tâm. Và hơn thế, cô bắt đầu trả đũa lại vào ngay điểm yếu của chúng: tụi con trai. Cô thấy vui khi chơi bóng rổ hay đi uống nước với tụi bạn trai vào giờ nghỉ trưa. Cô có thể nói chuyện với bọn họ về âm nhạc hay chia sẻ những tin tức mới nhất về các ban nhạc sắp đến Tokyo.

Cô biết rõ rằng rồi cuối cùng những cậu trai đó cũng sẽ rơi vào cuộc sống hoàn toàn khác với ước vọng của họ. Từng người trong số họ rồi cũng sẽ trở thành một người làm công ăn lương, cắm thùng đeo cà vạt, làm việc bên bàn giấy từ chín giờ sáng tới năm giờ chiều, trước khi ngủ gật vì kiệt sức trên chuyến tàu về nhà với người vợ cáu kỉnh của mình. Còn những bà vợ cáu kỉnh kia thì sao? Họ chính là lũ con gái tẻ ngắt trong lớp cô, những người đang lãng phí cuộc đời mình bằng chính việc đến trường. Trong thâm tâm, họ biết rõ rằng họ sẽ có cùng một kết cục như biết bao phụ nữ Nhật Bản khác. Họ sẽ phải kết hôn ở tuổi hai mươi lăm. Họ sẽ phải bỏ việc và ở nhà trông nom nhà cửa. Và họ sẽ ngồi đó, ngay ngắn và gọn gàng trong căn hộ tồi tàn của mình, nấu ăn và đợi chồng trở về sau khi làm thêm giờ và lê la ở quán rượu cùng mấy cô gái làng chơi đắt tiền không có bộ ngực xệ tới tận đầu gối. Họ sẽ ngồi đó và ước mình đang ở một nơi hoàn toàn khác, sống một cuộc đời hoàn toàn khác.

Midori sẽ không trở thành một trong số họ. Chắc chắn là như vậy.

Cô có kế hoạch khác.

Và những con người trẻ tuổi ở Harajuku chính là chiếc vé của cô. Họ giúp cô nhớ ra rằng tất cả đều có quyền lựa chọn và rằng họ được tự do làm điều mình muốn với cuộc đời của mình.

Chị gái của Midori, Kyoko, lớn hơn cô bảy tuổi, chắc chắn chưa bao giờ tham gia vào màn tiệc Harajuku này, nhưng chị ấy đã làm một việc trong khả năng của mình để tránh phải rơi vào cái mà chị gọi là “cái bẫy Nhật Bản”. Chị ấy đã trốn thoát. Chị tới Luân Đôn học khi mười chín tuổi và kể từ đó chị chỉ về thăm nhà mỗi năm hai lần. Nhưng chuyện không chỉ có vậy. Mỗi lần trở về trông chị lại có vẻ hạnh phúc hơn. Rất đơn giản, Midori ạ . Kyoko từng nói với cô. Không chỉ có mỗi Nhật Bản. Có cả một thế giới rộng lớn ngoài kia. Em có thể đi bất cứ đâu em muốn. Chỉ cần em quyết tâm là được .

Và Midori đã hạ quyết tâm. Vào ngày cô tròn mười tám và đã tốt nghiệp, cô sẽ rời khỏi Yokohama, rời khỏi Tokyo, rời bỏ cái đất nước ồn ã đang cố hết sức để trở nên hiện đại nhưng vẫn cứ ôm khư khư lấy quá khứ bảo thủ này.

New York , cô thầm nghĩ. Rõ ràng phải là New York . Nhưng cô không hiểu vì sao. Có lẽ là vì những bộ phim cô đã xem. Những tấm ảnh. Âm nhạc. Cô tưởng tượng ra mình, Mizuho, Yoshimi, và có thể cả những người bạn Harajuku khác sẽ cùng nhau vượt Thái Bình Dương. Họ sẽ là những neo- modan garus , những cô gái mới của thời hiện đại. Họ sẽ tìm lấy một căn gác lớn trong một tòa nhà cũ, và họ sẽ phải đi bằng một cỗ thang máy cũ kĩ hoen gỉ để lên đến đó. Họ sẽ luôn có bạn đến thăm, những người bạn từ Nhật Bản. Họ sẽ vẽ tranh, may quần áo, soạn nhạc, làm phim, mọi thứ. Họ sẽ già đi bên nhau, không bao giờ kết hôn, không bao giờ biến thành những phụ nữ trung niên héo hon buồn tẻ. Tất nhiên họ sẽ hẹn hò và những người bạn trai của họ sẽ có thể đến sống cùng cộng đồng nhỏ bé của họ một thời gian, miễn là họ bảo đảm sẽ rời đi trước khi thực sự bám rễ ở nơi đó.

Tương lai sẽ là như thế. Chỉ chưa đầy ba năm nữa thôi.

Cô chỉ phải cố gắng chờ đến ngày đó.

---❊ ❖ ❊---

“Midori!”

Cô quay về phía tiếng gọi và thấy hai người bạn bước ra khỏi Shibuya 109 với một đống túi đằng trước khiến họ bước đi cũng có vẻ chật vật. Cô mỉm cười và bước lại với họ.

“Các cậu có để lại gì cho khách hàng khác không vậy?” Cô hỏi.

“Chậc, bọn tớ chưa mua phòng thử đồ mà. Với cả cái máy tính tiền. Đây, cầm đỡ mấy cái túi đi!” Yoshimi đưa tay ra và Midori đỡ giúp cô một phần từ đống đồ.

“Tớ đợi các cậu dài cả cổ. Nếu là con trai thì chắc đã mọc râu rồi đấy.” Midori cười.

“Tại cậu mua đồ quá nhanh đấy chứ, đâu phải tại bọn tớ,” Mizuho phản đối.

“Này nhé, ba tiếng đồng hồ không hề ‘quá nhanh’ đâu nhé!”

“Được rồi, thì bọn tớ mất thời gian hơn dự tính,” Mizuho đáp. “Nhưng có lẽ cái này đền bù được đấy.” Mizuho đưa một cái túi nữa. Họ đã mua cho cô đôi bốt mà cô đã muốn có suốt mấy tháng nay.

“Các cậu điên rồi!” Cô vui sướng kêu lên và ôm chầm lấy họ.

“Bọn mình đi uống nước rồi hãy lên tàu nhé?” Mizuho đề nghị.

Midori do dự. “Tớ không biết nữa, cũng bắt đầu muộn rồi. Bố mẹ tớ vừa gọi...”

“Cậu đã phải về nhà rồi sao?” Yoshimi hỏi.

“Ừ.”

“Nhưng đằng nào thì cậu cũng đã muộn rồi còn gì, có về ngay thì cũng đâu có ở nhà đúng giờ được, đúng không?”

“Chắc vậy,” Midori nói. “Được rồi, đi uống nước một tẹo thôi nhé.”

Họ tiến về cửa hàng Starbucks và ngồi bên một cửa sổ lớn ở tầng hai, nơi họ có thể nhìn ra những màn hình quảng cáo cực lớn trên những tòa nhà bên kia đường. Bên dưới chúng là dòng người tấp nập đi lại qua các ngã tư lớn.

“Cà phê thực ra không tốt cho bọn mình đâu,” Yoshimi nói. “Nhưng ngon thế này thì biết làm sao được?”

“Sao lại không tốt cho bọn mình?” Midori tò mò hỏi.

Yoshimi và Mizuho đồng thanh trả lời: “Vì nó hạn chế chiều cao.”

Midori uống một ngụm lớn. “Mình là người Nhật mà. Đằng nào mình cũng đâu có khả năng cao tới mét chín đâu. Cụng ly nào!”

Họ nâng ba chiếc cốc dùng một lần lên và chạm vào nhau. Và đúng vào giây phút đó Midori nghe tiếng nhạc.

Một bản nhạc cổ điển, vang lên rất to và kịch tính. Cô thấy mọi người trên phố dừng hẳn lại bèn quay ra nhìn.

“Nhanh lên, bắt đầu phát rồi kìa!” Yoshimi ré lên phấn khích và trong nháy mắt đã chạy xuống cầu thang.

“Phát cái gì cơ?” Midori vừa kịp hỏi trước khi vơ lấy cốc nước và chạy theo bạn.

“Quảng cáo của NASA!” Mizuho đáp với lại rồi chạy biến ra đường.

Màn hình video vĩ đại gắn bên hông tòa nhà đang phát một đoạn quảng cáo theo phong cách Hollywood.

“Đã gần năm mươi năm kể từ lần hạ cánh đầu tiên lên Mặt Trăng,” nó bắt đầu. Với những bức ảnh về sự kiện lịch sử năm 1969 làm nền, bài thuyết minh giải thích rằng NASA đã sẵn sàng cử người quay lại Mặt Trăng cho một chuyến đi kéo dài lâu hơn. Rồi chuỗi cảnh hành động bắt đầu. Một quả tên lửa phóng vào vũ trụ với một lực mạnh tới chóng mặt.

Lời thuyết minh dừng lại để tạo hiệu ứng trong khi màn hình cho chạy một đoạn hình ảnh dựng bằng máy tính thể hiện cảnh một con tàu đổ bộ nhẹ nhàng đáp xuống Mặt Trăng. Những phi hành gia nhỏ xíu trèo ra và bắt tay vào công việc. Trên hình nền phía xa là những đường nét của một tòa căn cứ lớn.

“Trong hành trình đặc biệt này,” giọng thuyết minh có phần cường điệu tiếp tục, “NASA đã quyết định tạo một cơ hội cũng đặc biệt không kém cho thế hệ trẻ. Ba thiếu niên ở tuổi từ mười bốn đến mười tám sẽ có cơ hội...” tạm dừng để tạo kịch tính “... được tham gia...” lại một đoạn dừng để tạo kịch tính “... vào hành trình trở lại Mặt Trăng!”

Midori không thể rời mắt khỏi màn hình.

Hình ảnh

Bạn có thể là thiếu niên đầu tiên vào vũ trụ,” giọng thuyết minh thúc giục. “Hãy đăng kí ngay hôm nay trên trang web www.nasamoonreturn.com để trở thành một phần của cuộc rút thăm quan trọng nhất trong lịch sử. Bạn. Được. Mời.

Và cùng với một đoạn kèn lệnh phô trương và hùng tráng, logo của NASA nhá lên trên màn hình trong vài giây trước khi vụt tắt. Rồi đến một thước quảng cáo ô tô ngu xuẩn chạy lên.

“Cậu chưa xem quảng cáo này bao giờ thật sao?” Mizoho kinh ngạc hỏi. “Họ đã phát trên tivi suốt mà. Đi đâu cũng thấy luôn ấy.”

“Tớ đã đăng kí rồi,” Yoshimi đáp. “Các cậu có đăng kí không?”

“Còn lâu,” Mizuho đáp không do dự. “Tớ làm quái gì trên đó cơ chứ? Chẳng có gì để xem, để mua cũng không, để làm cũng không nốt. Chẳng khác gì Roppongi 5 vào ban ngày.”

“Còn cậu thì sao, Midori?”

Nhưng Midori đã chìm đắm trong suy nghĩ của mình và chẳng thể nghe thấy họ nói gì.

Đây là chiếc vé của mình, cô nghĩ. Sớm hơn kế hoạch của mình ba năm, và nó sẽ đưa mình đi xa hơn mình nghĩ, nhưng đây chính là lối ra. Đây chính là con đường để đến New York.

Yoshimi giật tay áo cô và hỏi, “Rất tuyệt đúng không?”

Midori ngắt mình ra khỏi dòng suy nghĩ. “Tuyệt,” cô đáp. “Quá tuyệt. Chắc chắn bọn mình phải đăng kí. Chắc chắn.”

« Lùi
Tiến »