172 Giờ Trên Mặt Trăng

Lượt đọc: 698 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
ÔNG LÃO HIMMELFARB

Ông lão ngồi run rẩy trên ghế sofa bên cửa sổ và bối rối nhìn quanh căn phòng. Người già ngồi khắp nơi quanh ông, trên sofa, trên ghế tựa. Một bà lão trông phải gần trăm tuổi kéo lê thân mình trên sàn nhà trải thảm với chiếc khung đỡ đằng trước.

Mấy ông bà già này đang làm quái gì trong nhà mình thế này? Ông lão tự hỏi.

Tên ông là Oleg Himmelfarb. Và nếu không phải ông đã bị lẫn nặng, thì ông sẽ hiểu rằng ông không còn ở nhà mình nữa, và rằng những người già này ở đây là vì họ đều sống chung trong một viện dưỡng lão với ông. Và rõ ràng ông sẽ hiểu rằng chính ông cũng là một ông già, và rằng ông chỉ còn sống được một năm nữa.

Nhưng ông không biết điều đó. Oleg Himmelfarb gần như chẳng còn biết gì nữa.

Chưa đầy sáu năm về trước, ông vẫn còn là một người hoàn toàn khỏe mạnh bình thường, một người ông đáng mến và một người chồng yêu vợ tặng hoa cho bà vào mỗi Thứ Bảy. Trong suốt sự nghiệp dài của mình, Himmelfarb đã từng là một nhân viên quản lí có thứ bậc an ninh cao nhất tại Khu Liên hợp Truyền thông Không gian sâu Goldstone của NASA nằm giữa Sa mạc Mojave.

Nhưng tất cả giờ đã vào quên lãng.

Được trông nom và canh giữ an toàn tại Viện Dưỡng Lão Parson nằm ngoài Miami, ông Himmelfarb một thời thông tuệ đã biến thành một bị thịt nhăn nheo, một món đồ không ai biết phải gửi đi đâu.

Ông ngồi đó trên sofa suốt mấy phút đồng hồ, tay đặt ngoan ngoãn trên đùi, cho đến khi điều dưỡng viên bước vào phòng. Một trong số y tá nâng ông lên khỏi ghế sofa và giúp ông đứng dậy.

“Ông đứng vững chưa nào?” Cô ta hỏi ông mà không cần đợi câu trả lời. Himmelfarb đứng đó, hai tay duỗi thõng bên mình trong khi đợi người ta bảo ông di chuyển. Viên y tá vẫy tay với ông và ông bắt đầu bước về phía cô ta đang chỉ. Tốt nhất là nên như vậy. Đừng kháng cự, chỉ việc làm như người ta bảo . Ít nhất như vậy ông sẽ đỡ phải suy nghĩ, vì mỗi lần ông suy nghĩ, ông sẽ bị đau đầu. Như thể bộ não của ông không còn chịu đựng nổi cơn căng thẳng khi phải quyết định xem cơ thể ông nên làm gì.

“Ông có đi không, ông Himmelfarb?”

Đoàn người già lũ lượt được đưa vào phòng và đặt ngồi trên các hàng ghế xếp thành nửa vòng tròn quanh chiếc tivi. Một vài người giật mình sợ sệt khi màn hình bật sáng. Một điều dưỡng viên nói, “Các ông bà kính mến, hôm nay là một ngày quan trọng, nên chúng ta sẽ xem một chương trình chúng ta không hay xem. Có được không ạ?”

Không ai đáp lại câu hỏi của cô ta. Có vài tiếng lầm bầm vang lên trong số bệnh nhân, nhưng không thể biết được chúng có liên quan gì đến điều cô ta vừa nói không hay chỉ là những điều riêng họ hiểu được.

“Tốt,” cô điều dưỡng viên nói tiếp. “Chắc hẳn các ông bà còn nhớ lần hạ cánh lên Mặt Trăng vào năm 1969 chứ ạ? Chúng ta sắp sửa quay lại đó. Ngay trong khi chúng ta đang nói chuyện, một cuộc rút thăm dành cho thiếu niên đang được tổ chức trên toàn cầu. NASA đã dành cho họ ba chỗ trong chuyến bay sắp tới. Scott, con trai tôi, đã đăng kí rồi đấy. Vì vậy, biết đâu đấy – có thể con trai tôi sẽ được chọn làm phi hành gia năm nay!”

“Bật kênh Thời tiết đi!”, một người già rên rỉ.

Người điều dưỡng viên giả bộ như không nghe thấy và mỉm cười. Bài phát biểu sắp tới của tổng thống, và đặc biệt là cơ may rằng con trai cô có thể sẽ là một trong những người chiến thắng, có ý nghĩa rất lớn với cô. Cô nắm chặt bàn tay trong túi áo và chờ đợi.

Thế rồi khuôn mặt của tổng thống xuất hiện trên màn hình. Ông nói về sự mở đầu của một kỉ nguyên mới trong lịch sử du hành không gian. Ông nói về ba người trẻ tuổi sẽ lên Mặt Trăng trên con tàu Ceres , và ông trưng ra những bản vẽ về căn cứ Mặt Trăng DARLAH 2, nơi họ sẽ sống trong thời gian ở trên đó. Ông cố gắng làm ra vẻ như việc chính phủ đã giữ bí mật về căn cứ này suốt bao năm qua là một chuyện hoàn toàn không đáng nói.

Ông Himmelfarb ngồi thẳng người trên ghế và tập trung vào người đàn ông đang phát biểu, nhưng ông không thể hiểu nổi ông ta đang nói gì. Tuy vậy, dường như có một cái công tắc nhỏ xíu nằm sâu trong não ông đã bật lên khi tổng thống đưa ra những bản vẽ về khu căn cứ Mặt Trăng. Ông đã từng nhìn thấy những hình vẽ đó. Nhưng ở đâu? Và vì sao nó lại khiến ông lo sợ thế này?

Đột nhiên, cả cơ thể ông gồng cứng lại. Ông không thể thở nổi.

Ngay giây phút đó, ông đã nhớ lại rõ ràng mình đã nhìn thấy những bản vẽ đó ở đâu, và khuôn mặt ông đã chuyển từ vẻ thờ ơ, vô cảm sang sợ hãi đến tột cùng.

Ông thét lên.

Tiếng thét vang vọng ra tận ngoài đường cái.

Đó là tiếng thét của một người vừa nhận ra rằng tất cả hi vọng đã tan biến.

« Lùi
Tiến »