172 Giờ Trên Mặt Trăng

Lượt đọc: 697 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần 1
TRÁI ĐẤT
cơ hội - 2018

“Con chưa từng nghe chuyện gì ngu xuẩn đến vậy,” Mia Nomeland trả lời bố mẹ kèm một cái nhìn lãnh đạm. “Không đời nào.”

“Nhưng Mia, con à, con không nghĩ đây là một cơ hội tuyệt vời hay sao?”

Bố mẹ cô đang ngồi cạnh nhau trên ghế sofa, như thể hai người bị dính chặt lấy nhau. Tờ quảng cáo họ cắt ra từ một tờ báo đang nằm trên bàn nước trước mặt họ. Bất kì ngóc ngách nào trên thế giới cũng đều đã được nhìn thấy nó dưới dạng này hay dạng khác. Chiến dịch quảng cáo này đã phát ra rả suốt nhiều tuần trên tivi, đài báo và internet, và cái tên NASA đang trên đường trở thành cái tên nổi tiếng khắp toàn cầu, sánh ngang với Coca-Cola và McDonald.

“Cơ hội để làm gì cơ chứ ạ? Để biến mình thành đứa ngốc à?”

“Thì con cứ thử cân nhắc đi đã.” Mẹ cô vẫn cố thuyết phục. “Một tháng nữa mới hết hạn đăng kí mà.”

“Không! Con không muốn cân nhắc. Con chẳng có việc gì trên ấy cả. Bất kì nơi nào cũng đều có việc gì đó cho con làm ngoại trừ trên Mặt Trăng.”

“Nếu mẹ là con thì mẹ đã đăng kí ngay tại chỗ rồi,” mẹ cô nói.

“Vâng ạ, thế nên con bảo đảm lũ bạn con đều rất mừng vì mẹ không phải là con đấy.”

“Mia!”

“Được rồi, con xin lỗi. Nhưng vấn đề là con... con không quan tâm . Chuyện đó khó hiểu với bố mẹ lắm ư? Bố mẹ vẫn luôn bảo con rằng thế giới có đầy cơ hội và con phải chọn lấy cái này còn bỏ qua những cái khác. Và rằng cuộc đời một con người luôn có thừa cơ hội cơ mà. Đúng không bố?”

Bố cô ậm ừ trả lời và nhìn đi nơi khác.

Mẹ cô thở dài. “Mẹ sẽ để tờ quảng cáo trên mặt đàn piano này ít lâu nhé, phòng khi con đổi ý.”

Lúc nào cũng thế , Mia vừa nghĩ vừa rời khỏi phòng khách. Họ chẳng chịu nghe gì cả. Họ chỉ chờ cho mình nói xong rồi làm theo ý họ.

Mia lên phòng của mình trên gác mái và bắt đầu tập. Riêng trong chuyện âm nhạc, cô không bao giờ lười biếng. Cô đã tập đàn guitar suốt hai năm, và trong một năm rưỡi qua cô là giọng hát chính của ban nhạc Rogue Squadron, một cái tên mang âm hưởng từ những năm bảy mươi nhưng vẫn phù hợp với một ban nhạc punk rock có hơi hướng của một kỉ nguyên khác, có lẽ là năm 1982, hoặc là năm 1984. Dù không phải lúc nào cô cũng nhớ làm hết bài tập về nhà, nhưng cô luôn bảo đảm mình biết rõ về lịch sử thứ âm nhạc của mình hơn bất cứ ai.

Hình ảnh

Phát hiện mới nhất của cô là ban nhạc Talking Heads 3 , một ban nhạc đang dần dần nhưng chắc chắn chiếm được cảm tình của cô. Hay nói cách khác là cô đang cố gắng hết sức để yêu thích họ, vì cô biết nhạc của họ rất hay. Cô vẫn thấy khá khó khăn khi phải nghe lâu. Và cô không biết chắc nhạc của họ là post - punk hay rock hay chỉ là pop, khiến cho mọi chuyện càng phức tạp hơn. Nhưng nó mang cái âm hưởng điện tử lạnh lẽo của những năm tám mươi, khiến cô biết nó sẽ rất hợp với mình, miễn là cô làm quen được với nó.

Cô tập đàn trong một giờ và soạn một bài hát mới cóp nhặt vài đoạn từ một số bài hát mà cô chắc chưa ai từng nghe. Như vậy là đủ để mang tới tập với ban nhạc trong buổi tập ngày mai. Sau khi chơi thử bài hát năm lần và tin là mình đã ghi nhớ giai điệu, cô đặt cây đàn guitar xuống, cắm tai nghe vào bộ dàn stereo, và ấn nút play . Nhạc của ban nhạc mà cô đã quyết định sẽ yêu thích tràn ngập hai tai cô. Cô nằm xuống giường và nhắm mắt lại.

“Con đang nghe gì thế Mia?” Bố cô vừa hỏi vừa nhấc một bên tai nghe ra. Ông đang cố gắng xoa dịu dư âm khó chịu từ cuộc nói chuyện khi nãy.

“Talking Heads ạ,” cô trả lời.

“Hồi bố còn trẻ ban nhạc này được yêu thích lắm đấy.”

Mia nhìn bố nhưng không trả lời.

“Đó là một cơ hội tuyệt diệu, Mia ạ, Mặt Trăng ấy. Bố - cả bố lẫn mẹ - chỉ muốn điều tốt nhất cho con thôi. Con biết điều đó mà.”

Cô than thầm trong bụng nhưng vẫn cố mỉm cười. “Bố, con xin bố đấy. Đừng nói về chuyện này nữa, được không?”

Nhưng bố cô vẫn không chịu thôi.

“Và cho cả ban nhạc của con nữa, con đã từng nghĩ đến chưa? Chẳng lẽ mấy đứa không muốn được nổi tiếng sao? Bố nghĩ hình ảnh của Rough Squadron trong công chúng sẽ được lợi khi ca sĩ chính là một phi hành gia nổi tiếng thế giới.”

“Rogue Squadron ạ,” cô sửa lại.

“Nói chung là,” ông đáp, “con hiểu bố muốn nói gì rồi đấy.” Rồi ông ra khỏi phòng, cẩn thận đóng cửa lại.

Mia lại nằm xuống giường. Liệu lời ông nói có lí không nhỉ? Không, chẳng có lí chút nào cả. Nói cho cùng thì cô là nhạc sĩ chứ đâu phải người muốn trở thành phi hành gia. Cô lại bật nhạc, và giọng ca sĩ chính David Byrne vang lên: “ Bạn mong đợi gì khi dán mắt vào tivi. Muốn dập lửa hãy chơi với lửa. ” 4

Đã sắp vào tháng Năm, nhưng ở Na Uy trời vẫn còn lạnh buốt. Hai hàng cây ven đường trơ trụi và héo hon, chỉ trừ có vài búp chồi nở sớm lác đác đây đó. Hai tuần đã trôi qua từ khi bố mẹ Mia đưa ra đề xuất ngớ ngẩn nọ.

Cô đang đứng ngoài cổng trường đợi Silje đi vệ sinh, hai chân đi bốt lơ đãng di đi di lại trên mặt đất. Giờ nghỉ trưa sắp hết, và quanh cô học sinh lũ lượt quay lại lớp học vì sợ muộn giờ. Nhưng Mia chẳng vội. Đằng nào thì giáo viên vẫn luôn vào lớp muộn vài phút mà. Họ còn đang ngồi trong phòng giáo viên ăn bánh quy Ritz, uống cà phê đen và nói xấu học sinh cá biệt.

Mia cảm thấy trường của cô là nơi mà ngoài một vài trường hợp là tử tế, các giáo viên đáng lẽ nên chọn bất kể nghề nào khác, trừ nghề dạy học. Nghề lao công chẳng hạn, hay là trông coi nghĩa trang cũng được. Một công việc nào đó mà họ không phải tiếp xúc với người sống. Hầu hết bọn họ chỉ lải nhải cho qua tiết học những bài soạn đã có từ hàng trăm năm trước. Họ có quyền lực tuyệt đối ở nơi này, và họ tận dụng mọi cơ hội để nhắc lũ học sinh nhớ điều đó – vì họ đều biết rằng quyền lực của họ sẽ tan biến như sương dưới ánh mặt trời ngay giây phút họ rời khỏi sân trường và bước chân vào thế giới thực, nơi họ buộc phải tiếp xúc với những người bằng vai phải lứa với họ.

Khi Silje đi ra từ nhà vệ sinh, cô và Mia là hai người duy nhất chưa quay vào lớp.

“Đôi bốt đẹp đấy,” Silje khen.

“Ngày nào tớ chẳng mang đôi này,” Mia đáp, giọng khô khốc. “Cậu không nhận ra sao?”

“Đến giờ mới thấy lần đầu. Cậu kiếm đâu ra vậy?”

Mia cúi nhìn đôi bốt da đen cũ sờn buộc dây lên đến mắt cá của mình. “Trên mạng. Bốt lính dù của Ý.”

“Hoành tráng,” Silje nhận xét. “Vào lớp thôi nhỉ?”

“Giờ tới cậu học môn gì?”

“Toán,” Silje đáp.

“Tớ học tiếng Đức. Với ‘Lông Xù’,” Mia vừa đáp vừa thở dài.

Họ quay vào và leo cầu thang lên tầng hai.

“Tối nay có tập không?” Silje hỏi ngay trước khi hai người chia tay.

“Chắc là có. Leonora sẽ gọi cho tớ nếu cậu ấy đi được.”

“Báo tớ biết với nhé? Phải bảy giờ tớ mới đến được.”

“Bảy giờ là được rồi. À, tối qua tớ vừa viết một bài hát mới đấy.”

“Thế à? Tên là gì?”

“Đang định để là ‘Dội bom lên Hiroshima lần nữa’. Tớ chưa quyết định.”

“Nghe ổn đấy,” Silje cười đáp. “Gặp lại sau nhé.”

Mia đi tiếp lên tầng ba và bước vào lớp. Giáo viên vẫn chưa đến nên cô lướt qua sách tiếng Đức để xem đáng lẽ tối qua mình phải đọc trước thứ gì.

Lông Xù lướt vào lớp cùng một mô hình Mặt Trăng làm từ quả bóng trên tay. Mia đảo tròn mắt. Lạy Chúa, không phải cả cô cũng thế chứ .

Nhưng đúng là như thế, Lông Xù – cô giáo có thân hình bé choắt và mái tóc xù bông to tướng – đã bị nhiễm cơn sốt Mặt Trăng. Bà ta chui lọt thỏm vào sau bàn giáo viên và bắt đầu thao thao bất tuyệt bằng tiếng Đức về sự kiện nóng hổi này và rằng sẽ tuyệt biết bao nếu học sinh của bà được chọn.

Mia lại đảo mắt. Mọi người đều biết rằng Lông Xù đã dạy ở trường quá lâu. Bà chỉ dạy mỗi tiếng Đức và nữ công gia chánh. Và bà ta có một bí mật lớn mà mọi người đều đã biết nhưng bà lại cứ nghĩ là mình luôn giữ kín: Lông Xù chưa bao giờ đi Đức. Bà mới chỉ ra khỏi Na Uy đúng một lần để tới Thụy Điển, từ tận hồi mùa hè năm 1986, và về nước ngay sau bốn ngày.

Nhưng có lẽ việc bà đang đứng trước lớp cùng mô hình Mặt Trăng kẹp bên sườn cũng không phải chuyện gì kì lạ lắm. Cả thế giới đã phát sốt lên trong mùa đông năm nay. Ngày nào báo chí, đài phát thanh, tivi, và mạng internet cũng ngập lụt trong cơn lũ Mặt Trăng này, từ những thông tin chính thống lẫn vụn vặt của các chuyên gia và giáo sư đại học cùng phi hành gia đến những cuộc thi mà bạn có thể tham gia để giành đủ loại giải thưởng chỉ bằng cách trả lời những câu hỏi dễ ợt về du hành không gian. Trong khi đó, hàng triệu thiếu niên bận rộn đăng nhập trang web hoặc xếp hàng ở bàn đăng kí tại các siêu thị và trung tâm thương mại ở gần như mọi thành phố trên thế giới để ghi tên mình vào danh sách tham gia rút thăm.

Vì lí do an toàn, NASA quyết định rằng ba thiếu niên được chọn để lên Mặt Trăng ít nhất phải đủ mười bốn tuổi và không quá tuổi mười tám. Họ còn phải có chiều cao từ một mét sáu mươi hai cho đến một mét chín mươi ba, phải vượt qua vòng kiểm tra tâm lí do một bác sĩ được cấp phép tại địa phương thực hiện, và vượt qua vòng kiểm tra thể lực để giành được một “thẻ xanh” về tình trạng sức khỏe. Tất cả những người đăng kí tham gia phải có thị lực 20/20 và huyết áp khi ngồi không quá 140/90. Ngoài ra còn đủ những bài kiểm tra và rèn luyện khác mà họ phải trải qua nếu họ may mắn nằm trong số ít ỏi những người được chọn.

Dù những yêu cầu nói trên đã hạn chế đáng kể số lượng người đăng kí, vẫn có tới hàng triệu cái tên được ghi danh cho cuộc rút thăm hoành tráng này, và với mỗi ngày rồi mỗi tuần trôi qua, mọi người gần như sắp nổ tung vì háo hức. Dân cá cược đặt tiền xem ba kẻ may mắn sẽ đến từ những nước nào, và liệu trong số họ sẽ có nhiều nam hơn hay nữ hơn. Các chương trình tọa đàm trên truyền hình mời chuyên gia tới để bàn luận những điều nhảm nhí như tác động của việc nhìn thấy Trái Đất từ ngoài không gian lên tâm lí của người trẻ tuổi. Thế rồi đến vô số những cuộc tranh luận bất tận về cái căn cứ trên Mặt Trăng mà chưa một ai từng được nghe nhắc đến. Nó là căn cứ gì? Vì sao lại có nó? Nó có chức năng gì? Liệu người ta có thể tin tưởng rằng nó được xây dựng vì mục đích hòa bình hay không?

Lông Xù đi đến đoạn kết bài diễn thuyết của mình và chuyển sang nói bằng thứ tiếng Na Uy đứt đoạn bà ta luôn mắc phải mỗi khi nói tiếng Đức quá lâu. “Nhưng các em nghe này. Một người đại diện của NASA – đúng vậy, chính là NASA – đã gọi cho trường chúng ta để xác nhận về số học sinh đăng kí tham gia rút thăm. Như các em hẳn đã biết, trường nào có một trăm phần trăm học sinh thuộc diện hợp lệ đăng kí tham gia sẽ có cơ hội được tài trợ để nâng cấp trang thiết bị công nghệ. Đại diện của NASA đã cho biết rằng tới chín mươi mốt phần trăm số học sinh từ khối lớp các em đã đăng kí, và đề nghị chúng tôi khuyến khích số còn lại làm theo. Nhưng chỉ có năm người trong lớp tiếng Đức của tôi đã nắm bắt lấy cơ hội tuyệt vời này.”

Không một ai lên tiếng.

“Các em giỏi lắm, Petter, Stine, Malene, và Henning.”

Bốn học sinh đã đăng kí mỉm cười vẻ tự mãn.

“Và Mia, thật ngạc nhiên. Chúc mừng em.”

Mia gồng cứng toàn thân, “Em chẳng đăng kí gì cả.”

“Ồ, nhưng theo NASA em đã đăng kí mà.”

Mia rướn người về phía trước và cao giọng, “Thế thì chắc chắn là đã có nhầm lẫn rồi! Em không hề đăng kí cho cái giải rút thăm ngu ngốc đó.”

“Bình tĩnh nào Mia. Không có gì phải ngượng ở đây cả.”

“Em không ngượng. Chỉ đơn giản là chuyện đó không đúng sự thật. Và ngay cả đúng chăng nữa, đáng lẽ NASA không được phép công bố thông tin đó cho bất cứ ai.”

Lông Xù phẩy tay ra ý không quan trọng và nháy mắt với Mia, như thể hai người đang có chung một bí mật gì đó. “Rõ ràng trong các điều kiện của quy trình đăng kí em đã cho phép NASA tiết lộ danh tính của em trong số những người tham gia rút thăm. Nhưng chúng ta không cần đặt nặng vấn đề này làm gì. Mỗi người được tự quyết định họ có muốn tham gia hay không mà.”

“Ý cô muốn nói gì ạ?” Mia gần như gào lên, cơn giận dâng lên trong cô. “Em đã nói là em không đăng kí tham gia cái trò đó. Em làm quái gì ngoài vũ trụ mới được chứ? Cô tưởng em không có việc gì hay hơn để làm chắc? Quỷ tha ma bắt Mặt Trăng đi!”

“Chúng ta không nói năng như thế trong lớp của tôi, Mia!”

“Không, chúng em chẳng bao giờ được nói trong lớp của cô cả. Chỉ có cô tự độc thoại suốt cả giờ về bất cứ thứ nhảm nhí nào mà cô muốn!”

Cô giáo đứng dậy và chỉ ra cửa. “Em không cần học giờ của tôi nữa, Mia. Tôi không muốn có mặt em ở đây. Em có thể ra ngoài hành lang mà đợi.”

Mia không phản đối. Cô gạt cuốn sách tiếng Đức khỏi mép bàn cho nó rơi vào ba lô, đứng dậy và ra ngoài. Hành lang vắng tanh, và từ xung quanh cô có thể nghe thấy những mẫu bài giảng rời rạc của các lớp tiếng Na Uy, toán và tiếng Anh. Không kịp suy nghĩ, cô lại mở cửa lớp học của mình và nhìn thẳng vào Lông Xù.

“Nhân tiện, mọi người đều biết là cô chưa đi Đức bao giờ. Có lẽ đó là chuyện mà cô nên thấy ngượng đấy nhỉ?” Trong một nửa giây sau đó khuôn mặt người giáo viên thuẫn ra buồn bã, như thể bà vừa bị xử chung thân cho một tội ác nghiêm trọng mà chính bà đã quên mất.

Mia nghe thấy hàng tràng reo hò vang lên từ phía học sinh trước khi cô đóng sầm cánh cửa và bước xuống cầu thang để ra sân trường. Cô cuốc bộ tới đường chạy nằm cạnh phòng tập thể dục, ngồi xuống hàng rào, và lôi điện thoại ra gọi cho mẹ. Một nỗi nghi ngờ khó chịu bắt đầu thành hình trong đầu cô.

Sau lưng Mia, khoảng ba mươi học sinh đang chạy dọc theo đường chạy. Mia không cần nhìn cũng biết đây là trò của bà giáo viên thể dục điên rồ của họ. Bà ta khoảng gần năm mươi tuổi, có một hàng ria quanh miệng, và đã dạy ở đây từ đời nảo đời nào. Bà ta không chấp nhận khái niệm xin nghỉ tập; kể cả bạn có bị bán thân bất toại, bà ta vẫn yêu cầu bạn phải có phong độ theo chuẩn Olympic. Trong đám học sinh đang lặc lè tập chạy, mấy đứa chạy cuối cùng rõ ràng đã tái mét, có đứa mặt đã xanh lè, và sớm muộn gì chúng nó cũng sẽ đổ gục và nôn ọe.

Ngay khi đứa đầu tiên dốc cả cái dạ dày của nó ra đường chạy thì mẹ Mia nhấc máy.

“Mia, chào con. Có chuyện gì vậy? Con đang ở trường cơ mà?”

“Mẹ, có phải mẹ đăng kí tên con vào cái vụ lên Mặt Trăng đó không?”

Đầu dây bên kia im lặng. Hết sức im lặng.

“Mẹ?”

“Mẹ... cả bố và mẹ... nghĩ sau này con sẽ hối tiếc. Thế nên, ừm, bố mẹ...”

Mia gay gắt cắt ngang. “Mẹ có đăng kí tên con không?”

Một quãng im lặng nữa, nhưng lần này ngắn hơn. “Có.”

Mia rền lên. “Bố mẹ nghĩ cái gì vậy không biết?”

“Mia, mọi người ở tuổi con đều nghĩ đây là một cơ hội tuyệt vời. Tại sao...”

“Nhưng con không phải mọi người, đúng không ạ? Bố mẹ chẳng hề tôn trọng thực tế là con có ý kiến khác với bố mẹ. Nếu bố mẹ háo hức đến thế thì sao bố mẹ không tự đi đi? Vì vấn đề chính là thế, đúng không? Vì bố mẹ không đủ điều kiện tham gia nên bố mẹ ghi tên con vào để thay thế. Bố mẹ nghĩ nhờ thế nhà mình sẽ giàu có và nổi tiếng chăng? Đúng thế không?”

“Mia, mẹ thấy con bắt đầu nói chuyện vô lí rồi đấy.”

“Vô lí ạ? Điều vô lí là tự ý làm việc đó sau lưng con đấy.”

“Mia...”

Nhưng Mia đã cúp máy. Hai học sinh đổ vật trên nền cỏ với một tiếng “huỵch” sau lưng cô. Vài giây sau bà giáo viên thể dục chạy tới lôi chúng dậy trong khi chúng nôn đầy ra bộ đồ tập.

Thể dục.

Mia thậm chí không thích cả cái từ đó. Mà chuyện đó không liên quan gì đến thể lực của cô. Cô có thể dễ dàng vượt mặt hầu hết lũ học sinh đang ở trên đường chạy. Cô có thể bơi nhiều vòng trong bể trong khi vẫn mặc nguyên quần áo và lấy được cái hình nộm ngớ ngẩn nằm dưới đáy bể theo yêu cầu mà chẳng hề thấy mệt.

Nhưng tất cả chỉ lãng phí thời gian. Thực ra, nếu so với môn thể dục, một chuyến lên Mặt Trăng có vẻ còn có lí hơn.

« Lùi
Tiến »