172 Giờ Trên Mặt Trăng

Lượt đọc: 696 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
MỞ ĐẦU
THÁNG HAI, 2010

“Kính thưa các ngài, đã đến lúc rồi,” Tiến sĩ ⬛⬛⬛ nói, ánh mắt quét một vòng qua bảy con người đóng bộ chỉnh tề ngồi quanh bàn họp. Những nhân vật thuộc hàng quyền lực nhất đất nước này đang tụ họp lại trong phòng họp lớn nhất của trụ sở NASA ở thủ đô Washington, vào lúc gần mười một giờ đêm.

Họ sẽ phải sớm đưa ra quyết định.

“Quyết định của các ngài là gì?” Tiến sĩ ⬛⬛⬛ nôn nóng hỏi.

Khói thuốc lá giăng dày đặc trong căn phòng, khiến bầu không khí càng thêm u ám. Mọi điều luật cấm hút thuốc trong công sở đã bị gạt sang bên khi thần kinh căng thẳng đến cực hạn.

“Hừm,” một trong bảy người cất lời, miệng vẫn gặm đầu bút chì, “Ngài phải hiểu rằng đó là một đề xuất cực kì mạo hiểm. Liệu có đáng không?”

“Công chúng đã hoàn toàn hết hứng thú với các nhiệm vụ thám hiểm Mặt Trăng từ trước lần phóng gần đây nhất vào năm 1972,” một người khác nói. “Sao ngài lại nghĩ họ sẽ ủng hộ chúng ta quay trở lại?”

“Chuyện đó có thể giải quyết được,” người thứ ba nói. “Chúng ta có thể nói với họ rằng có nhiều khả năng ta sẽ tìm thấy một lượng lớn tantali 73 1 ở cực nam Mặt Trăng.”

Cả căn phòng lập tức xôn xao, sự căng thẳng bắt đầu tăng dần.

“Hãy tin tôi, các vị không muốn quay trở lại cực nam đâu.”

“Tất nhiên là không.”

“Chết người đấy.”

“Tôi biết điều đó.”

“Nếu là tôi thì tôi sẽ không đụng đến nơi đó nữa.”

“Thưa các ngài,” Tiến sĩ ⬛⬛⬛ ngắt lời, “các ngài có biết việc phát hiện ra tantali 73 có tầm quan trọng đến mức nào không? Hầu hết các công nghệ ngày nay đều phụ thuộc vào chất này. Người ta sẽ đổ tiền vào tài trợ chúng ta.”

“Vậy là chúng ta sẽ lên đó để tìm tài nguyên thiên nhiên ư? Tôi cứ tưởng...” một người nói.

Tiến sĩ ⬛⬛⬛ lại ngắt lời. “Không, chúng ta không lên đó tìm tài nguyên thiên nhiên.”

Vị Tổng Tham mưu trưởng Liên quân Hoa Kì hắng giọng.

“Cho phép tôi nói thẳng với các vị. Chúng ta sẽ không đến cực nam Mặt Trăng, và việc có hay không có tantali 73 trên Mặt Trăng hoàn toàn không quan trọng.”

Sự bối rối lan khắp phòng họp.

“Tôi tin rằng một số trong các ngài đã nghe nói đến Dự án Đường Chân Trời?” Tổng Tham mưu trưởng nói tiếp.

Người lên tiếng đầu tiên trả lời, “Ngài muốn nói đến nghiên cứu đã hoàn thành vào cuối những năm năm mươi? Đó là kế hoạch xây dựng một căn cứ quân sự trên Mặt Trăng phải không? Tôi tưởng nó đã bị bãi bỏ rồi mà.”

Tiến sĩ ⬛⬛⬛ lắc đầu. “Đó không phải căn cứ quân sự.” Ông ta nhìn vị Tổng Tham mưu trưởng. “Đó chỉ là một trạm nghiên cứu thôi. Đúng không ạ?”

Vị Tổng Tham mưu trưởng không trả lời. Ông ta nhìn vị tiến sĩ bằng ánh mắt thân thiện. “Nó được gọi là DARLAH 2. Nó được xây dựng trong những năm năm mươi dưới tên gọi Chiến dịch DP7.”

“Nhưng vì sao... không một ai trong chúng tôi từng được nghe về việc này?”

“Mọi thông tin liên quan đến DARLAH 2 đều là thông tin tuyệt mật cho đến mãi gần đây. Vì lí do an ninh.” Tổng Tham mưu trưởng dừng lời giây lát, băn khoăn không biết có nên nói thêm không.

Vị tiến sĩ đã kịp lên tiếng giải thích trước, “DARLAH 2 được xây dựng từ năm 1974 đến 1976. Nhưng căn cứ này nằm trong Biển Yên Bình 2 , nơi mà, như các ngài đã biết, Armstrong và Aldrin đã hạ cánh vào năm sáu chín. Ngoài ra ở đó không có cuộc hạ cánh nào khác.”

“Vì sao lại xây căn cứ đó?” Một người nãy giờ vẫn yên lặng, hỏi.

“Chúng tôi tìm thấy một thứ,” Tiến sĩ ⬛⬛⬛ trả lời.

“Ngài nói rõ hơn được không?”

“Chúng tôi không biết thứ đó là gì. Kế hoạch của chúng tôi là tiếp tục nghiên cứu và cử người lên trực tại căn cứ trên Mặt Trăng, nhưng các ngài cũng đã biết, sau năm 1976 chúng ta bị cắt nguồn kinh phí. Và như tôi đã nói trước đó, ngân quỹ không phải là lí do duy nhất khiến chương trình trên Mặt Trăng bị hủy bỏ. Sự thật là... thứ chúng tôi phát hiện thấy trên đó không phải loại phát hiện mà chúng ta có thể nhận được tiền để nghiên cứu tiếp. Chúng tôi được lệnh không can thiệp vào việc đó nữa. Vậy nên chúng tôi coi như nó chưa từng tồn tại... và, đằng nào thì tín hiệu của thứ đó cũng đã biến mất.”

“Cho đến khi nó xuất hiện trở lại vào mùa thu năm ngoái,” Tổng Tham mưu trưởng tiếp lời.

Tín hiệu ? Nó? là cái gì cơ chứ?” Một trong số các cử tọa đang bối rối kêu lên. Tiến sĩ ⬛⬛⬛ nhìn người vừa hỏi, rồi với tay lôi thứ gì đó ra khỏi cặp tài liệu. Ông ta đặt một tập tài liệu lên bàn và lôi ra một tấm ảnh cỡ bốn nhân sáu.

“Bức ảnh này được James Irwin của Apollo 15 chụp trên Mặt Trăng. Viên phi hành gia trong ảnh là David R. Scott.”

“Thế còn... người ở đằng sau là ai?” Một người hỏi.

“Chúng tôi không biết.”

“Các ngài không biết ư? Chuyện quái gì thế này?”

“Việc gì cũng có lúc của nó, thưa các ngài. Mọi thông tin các ngài đang hỏi sẽ được trả lời sau khi chúng ta đã bỏ phiếu công khai cho việc tiếp tục tiến hành kế hoạch, mà, tôi phải nhắc các ngài nhớ rằng, đích thân tổng thống hoàn toàn ủng hộ. Nào, giờ hãy thảo luận xem chúng ta sẽ giải thích như thế nào về việc chúng ta có một căn cứ bỏ không trên Mặt Trăng suốt bốn mươi năm mà không ai được biết.”

“Bỏ không? Ngài muốn nói là chưa từng có ai ở tại căn cứ đó ư?” Một trong số các phi hành gia có mặt trong phòng hỏi. “Vậy còn những người đã xây dựng nó thì sao?”

“Họ chưa bao giờ vào trong. Các bộ phận được lắp ráp trên bề mặt Mặt Trăng bằng máy, không phải bằng sức người.”

Một người đã ủng hộ kế hoạch đứng dậy, mỉm cười tự tin: “Chúng ta sẽ nói là chúng ta đã kiểm tra căn cứ này suốt bốn mươi năm, để đảm bảo nó hoạt động tốt.”

“Vậy nó có hoạt động tốt thật không?” Một người khác hỏi.

“Trên nguyên tắc thì có,” người nọ trả lời, dù nụ cười trên mặt không còn tự tin như trước nữa.

Trên nguyên tắc thì chưa đủ đâu.”

“Phải chấp nhận thôi. Chúng ta phải quay trở lại đó trong vòng một thập kỉ, trước khi có người đến đó trước.”

Một vài người có mặt vẫn có vẻ hoài nghi, nếu không muốn nói là sửng sốt.

“Nhưng các ngài định cử ai lên đó? Họ sẽ làm gì?”

“Chuyến đầu tiên sẽ thực hiện ba nhiệm vụ đơn giản. Một: Họ phải kiểm tra căn cứ để bảo đảm nó hoạt động đúng như yêu cầu. Hai: Họ phải nghiên cứu khả năng khai thác những kim loại hiếm trên Trái Đất có thể giúp Hoa Kì chiếm ưu thế trên thị trường sản xuất công nghệ. Và ba – và cũng là nhiệm vụ quan trọng nhất, thưa các ngài – họ phải thu hút sự chú ý của truyền thông, và việc đó sẽ bảo đảm cho chúng ta nguồn tài trợ kinh phí đủ để tiếp tục nghiên cứu và... loại bỏ mọi... vấn đề.”

“Vấn đề thế nào?” Có người hỏi.

Tiến sĩ ⬛⬛⬛ đưa tay lên như thể để ngăn lại lời của đối phương. “Như tôi đã nói, chúng ta sẽ nói về chuyện đó sau. Ý tưởng của chúng tôi là biến cả kế hoạch này thành một cuộc ăn mừng kỉ niệm năm mươi năm ngày con người đặt chân lên Mặt Trăng. Chúng ta sẽ xây dựng một phiên bản mới, hiện đại của các tên lửa trong chương trình Apollo kinh điển từ những năm sáu mươi và bảy mươi. Chúng sẽ khiến mọi người có cảm giác hoài cổ.”

“Nhưng có ai dưới tuổi bốn mươi lăm còn nhớ những nhiệm vụ Apollo đó đâu?”

Tiến sĩ ⬛⬛⬛ đợi một hồi lâu trước khi lên tiếng. Ông ta là một người thông minh, và phải giải thích từng chi tiết cho những kẻ tai to mặt lớn lố bịch này khiến ông ta mất dần bình tĩnh. May mắn là ông ta đã tập dượt trước cuộc đối thoại này trong đầu rất nhiều lần, và đã có câu trả lời cho bất kì câu hỏi nào, kể cả về ý tưởng hoàn hảo trong việc thu hút sự quan tâm của cả thế giới vào nhiệm vụ này. “Thưa các vị, nếu chúng ta cử một vài thiếu niên lên đó thì sao?”

Không ai trả lời. Tất cả bọn họ chỉ ngồi đó, chờ ông ta cười vì họ cho rằng ông ta đang nói đùa.

Nhưng ông ta không nói đùa.

“Ngài định cử trẻ con lên đó? Vì lí do quỷ quái gì mà ngài lại muốn cho trẻ con lên Mặt Trăng?” Một người hỏi.

Tiến sĩ ⬛⬛⬛ nở một nụ cười kẻ cả và trả lời. “Nếu chúng ta chọn ba người trẻ tuổi, ba thiếu niên, đi cùng các phi hành gia, chúng ta sẽ khiến cả thế hệ trẻ hứng thú về thám hiểm vũ trụ. Việc đó sẽ tạo ra một cơn sốt tầm cỡ toàn cầu.”

“Nhưng... mới một phút trước ngài còn đang nói rằng có thứ gì đó... chưa xác định trên đó. Rằng không một ai có thể nói chắc thứ đó là gì hay có những hậu quả tiềm tàng nào ta sẽ phải đối mặt. Thế mà ngài lại định cử những thiếu niên vô tội, chưa qua đào tạo lên đó như kiểu chuột bạch vậy sao?”

“Lợi ích nhiều hơn rủi ro,” Tiến sĩ ⬛⬛⬛ trả lời. “Nguy cơ có chuyện xảy ra trong chương trình lần này là rất nhỏ, mà các phi hành gia sẽ có cơ hội lắp đặt các thiết bị quan trọng và thực hiện những nghiên cứu cần thiết. Nói một cách đơn giản, tôi nghĩ nên coi đây là hai nhiệm vụ trong một. Thứ nhất – phần của chúng ta – là tìm được mỏ tantali 73 tiềm năng...”

“Tôi tưởng ngài vừa bảo thực chất chúng ta không hề tìm tantali?”

“Đúng vậy.” Tiến sĩ nói tiếp. “Phần thứ hai sẽ là nhiệm vụ của các thiếu niên, và chúng sẽ không mất mấy công sức đâu. Giới truyền thông sẽ tự động dồn sự chú ý về phía chúng. Chúng sẽ thể hiện nhiệm vụ này như thể một chuyến tham quan Disneyland, chỉ có điều là một phiên bản tuyệt diệu diễn ra ngoài không gian mà thôi. Và, trên hết, bản thăm dò sơ bộ của tôi cho thấy rằng một số tập đoàn lớn hầu như chắc chắn sẽ tài trợ, tức là chúng ta sẽ có đủ số tiền cần thiết cho một nhiệm vụ thứ hai.”

“Còn có cả nhiệm vụ thứ hai nữa ư?”

“Tôi e là vậy.”

“Ngài muốn bọn trẻ tham gia cả chuyến thứ hai nữa ư?”

“Không.”

Tiến sĩ ⬛⬛⬛ giơ lên hai phong bì dày đánh dấu tối mật. “Thiếu niên lên Mặt Trăng, thưa các vị, chính là giải pháp chúng ta đang tìm kiếm. Đó là chiếc chìa khóa mở cánh cửa.”

“Nhưng làm thế nào để quyết định ai sẽ là người đi?”

Tiến sĩ lại nở một nụ cười còn ranh mãnh hơn trước, và trả lời, “Chúng ta sẽ rút thăm.”

« Lùi
Tiến »