Trung tá công an Nguyễn Trọng Vân đang trên đường đi công tác xuống địa bàn dân cư thuộc phường Láng Hạ, thì phải dừng lại bởi cuộc diễu hành của một đoàn người hâm mộ bóng đá Việt Nam.
Họ mang cờ, biểu ngữ và khoác lên người tấm áo màu đỏ có ngôi
sao vàng trước ngực, vừa đi vừa hô vang mấy tiếng “Việt Nam vô địch”. Đội tuyển bóng đá Việt Nam vừa thắng đậm 3 - 1 với đội In-đô-nê-xia tại sân vận động Mỹ Đình. Đoàn người đi dọc theo phố Trần Duy Hưng, vượt qua Nguyễn Chí Thanh về đến Cung thể
thao Quần Ngựa mới giải tán.
Vân dừng lại bên đường nhìn đoàn người đi qua mà lòng thấy phấn chấn lạ. Bản thân anh cũng từng là một người rất ham mê đá bóng. Anh đã từng là một cây văn nghệ và là một cầu thủ
bóng đá trong đội hình của đội bóng trường Đại học An ninh ngày còn là sinh viên. Sau đó ra trường anh đã ít tham gia hơn. Đến lúc có gia đình thì Vân bỏ hẳn và chuyên tâm vào công tác tại cơ
sở. Tuy học an ninh, nhưng Vân lại làm công tác của một sĩ quan cảnh sát. Giờ đây, đã ở tuổi ngoại tứ tuần, Vân đã là một trung tá công an, chuyên phụ trách công tác địa bàn của quận.
Khi đoàn người đi qua, Vân đưa xe ra phố thì gặp ngay người quen. Đó là ông Đường, người ở trong ngõ nhỏ của làng Linh Quang, phường Văn Miếu. Hai người chào nhau. Ông Đường có việc xuống phố Nguyễn Chí Thanh thăm người bạn ốm. Vân hỏi thăm tình hình ông Đường và biết ông sắp chuyển nhà, anh hứa sẽ xuống thăm nhà mới của ông. Trước đây, Vân từng công tác tại Công an phường Văn Miếu. Dân cư ở khu vực đó anh hiểu khá rõ, vì thường xuyên phải xuống địa bàn nắm tình hình và làm công tác trật tự trị an. Ngày ấy anh rất quen với ông Đường.
Không những vì vợ Vân công tác tại ngành văn hoá cùng đơn vị
Với ông mà ông Đường còn là bạn rất thân với luật sư Đàm, người mà anh đã nhờ vả.
Ông Đường nói với Vân:
– Mai tôi chuyển hết đồ đạc sang nhà mới. Hôm sau mời anh tới vui với tôi nhé. Tôi sẽ điện thoại lại cho anh.
Vân trả lời rất chân thành:
– Xin cảm ơn bác. Tôi sẽ đến.Vân xuống phường Láng Hạ gặp thiếu tá An, Trưởng công an phường để trao đổi công tác. Anh thông báo cho An biết có một vài thông tin mới phát hiện một số
phần tử bất lương đang sống lưu vong tại địa bàn phường. Cấp trên đề nghị Công an phường lưu ý và kết hợp với Công an quận rà soát các đối tượng và phần tử bất hảo này. Thông báo của Vân làm lòng An không được yên, nhưng anh cũng sẽ có phương án chuẩn bị, sẽ tổ chức cuộc họp với Ủy ban nhân dân phường để
thực hiện.
Trên đường trở về, Vân cứ nghĩ mãi tới ông Đường. Ông là một người mà anh thấy rất kính trọng, dễ gần, nhưng lại rất khó hiểu, vì ông sống gần như vô tư, đơn giản, mộc mạc quá. Song ông ta suy nghĩ gì, có những dự định gì, thì không ai biết. Vân cảm thấy ông Đường cũng có một cái gì đó thật khó hiểu và khó nắm bắt, gần như chẳng có gì là riêng tư cả. Điều này cứ làm anh thấy kỳ
kỳ, là lạ, mỗi khi nghĩ tới ông. Vợ anh thì vẫn hết lời khen ngợi ông. Nào cần mẫn công tác, nào chu đáo với mọi người, nào ít nói, ít cười, nhưng luôn hòa nhã, nhẹ nhàng, vui vẻ với mọi người. Chẳng khi nào ông đến cơ quan làm việc muộn giờ cả. Ông được phân nhà mới, ai trong cơ quan cũng mừng cho ông và coi đó là một việc đáng ra phải được từ lâu rồi. Nhưng với ông Đường, chuyện ấy cũng không lấy gì làm sung sướng quá, hay là một điều gì ghê gớm để mà phải khoe khoang thái quá. Hình như
ông vẫn sống bình thản như khi còn nghèo khó, vất vả vậy. Có lẽ
cách sống đó của ông đã trở nên bất di bất dịch như một thói quen thường ngày rồi. Điều đó gần như khiến mọi người trong cơ
quan đều hiểu và đã quen với tính nết bình thản thường ngày của ông, cũng như những thói quen sinh hoạt đã trở thành nếp sống của ông rồi.
Suy nghĩ như vậy, nhưng trong lòng Vân vẫn cảm thấy anh sẽ
phải đến với ông nhiều hơn, nhất là ngày ông lên nhà mới. Anh sẽ
đến để thăm nhà mới và chúc mừng ông.