Ngồi bên chiếc bàn tròn với tấm khăn trải bàn màu trắng nhạt rất trang nhã của nhà hàng Hải sản Hồ Tây, nhìn ngắm cảnh sắc mặt hồ chiều Thu, trước một người con gái thật dễ thương, Hà như sống dậy một tình yêu của những năm tháng thời tuổi trẻ. Trong lòng Hà, một tình yêu mới lại đến. Một mối tình lại sống dậy trong anh. Thật là một cảm giác mới lạ, mới lạ đến khó tả.
Trong hai ngày chờ đợi, sau cuộc điện thoại hẹn hò hôm trước, Hà đã nghĩ
nhiều đến Hảo. Một tình cảm mới mẻ, rất tự nhiên, xâm lấn lòng anh. Kể từ
buổi trưa hôm ấy, cái buổi tiệc Long chiêu đãi ở nhà hàng đặc sản của Na Na, Hà như thấy mình nhớ mong, đợi chờ được gặp Hảo, người con gái đã làm anh xao xuyến. Hà cảm thấy rất tự tin ở mình. Anh cũng tin là Hảo chắc cũng sẽ có những suy nghĩ mới mẻ về anh. Và giờ đây, buổi chiều nay, anh và Hảo đã đến với nhau, đã hẹn hò nhau như đôi tình nhân đang yêu thời trai trẻ. Hai người đi một vòng qua đường Thanh Niên đến nơi này. Bây giờ
họ đang ngồi bên nhau trong một nhà hàng ở đường Võng Thị bên Hồ Tây, rất gần nhà Hà. Họ nói chuyện và tâm sự với nhau như trút được nỗi lòng.
Chiều Thu, gió nhẹ bay làm lung lay những mái lều vải nhiều màu sắc, che trên những chiếc bàn con, sơn màu xanh nhạt bên bờ hồ. Gió làm lay những
cành dương liễu và những chiếc lá phi lao. Gió làm kêu xạc xào những lá vàng rơi khắp nền đường. Quanh các bàn tròn, bên những chiếc cốc pha lê, những đôi thanh niên, nam nữ, đang ngồi uống nước mát và ăn bánh ga-tô.
Hà và Hảo ngồi ở một nơi xa tít, tận cuối nhà hàng. Hai chiếc ghế kê sát bên nhau.
Hà đã kể cho Hảo nghe những mơ ước đầy lãng mạn của mình. Anh nhìn ra xa xăm tận cuối con đường, nơi có nhiều đôi thanh niên đang ngồi tâm sự, nói cười rất thanh lịch. Đôi mắt anh thật mơ màng, nhìn lướt qua mặt Hồ
Tây, tới tận các mái nhà lúp xúp ven hồ phía bên kia. Xa xa, mặt sóng Hồ
Tây lấp loáng ánh hoàng hôn, lăn tăn chạy theo làn gió thổi rung rung các cành lá. Chiều tối dần xuống. Những đám lá sẫm màu trên cây liễu bên hồ, buông phủ xuống mặt hồ, đã ngả bóng dài trên mặt nước thẫm xanh.
Hà bỗng nói. Anh nói rất nhiều điều muốn tâm sự với Hảo. Nhưng đến cái điều khó nói nhất là lời tỏ tình, thì anh không nói được. Một niềm yêu thương thầm kín đang dâng trào. Đúng lúc đó, ánh mắt Hảo lướt nhẹ trên má Hà. Nó như một làn hơi ấm làm nóng cả mặt anh. Ôi ánh mắt thân thương, trìu mến biết bao. Hà nghĩ. Và anh như đắm chìm trong đôi mắt ấy.
Còn Hảo thì sao? Cô chậm rãi, đặt nhẹ bàn tay lên cánh tay Hà, rồi nói:
– Anh nói đi. Anh cứ nói đi. Em hiểu và em muốn nghe anh nói điều gì đó.
Hà bỗng nghĩ tới một tình yêu thầm kín chứa đựng trong lòng. Anh không thể giữ nổi lòng mình. Hai bàn tay nắm chặt tay cô gái, Hà nói:
– Anh yêu. Anh đã yêu em.
– Em hiểu và em cũng yêu. Rất yêu anh...
Hảo thổn thức nói trong hơi thở. Hai người nắm tay nhau rất lâu. Dường như
không ai muốn phải xa nhau. Rồi họ hôn nhau, cái hôn của tình yêu nồng nàn, thắm thiết. Đôi môi cháy bỏng của họ chạm vào nhau, như gắn chặt lấy nhau, không muốn tách rời. Hà đã yêu và đã được yêu. Tình yêu tưởng đã tắt lịm trong anh đã được sống lại. Anh nhớ mãi cái cảm giác nóng ấm, mộng mơ và tràn đầy khát khao yêu đương trong cái hôn đó. Hai người hôn nhau rất lâu và thắm thiết.
Đối với Hảo, mối tình này cũng đã đến với cô khá đột ngột. Mới hôm đầu gặp Hà, cô đã cảm thấy có cảm tình với chàng trai này. Trước đó cô đã được anh họ mình, Nguyễn Long kể về Hà khá tỉ mỉ, ra điều mến mộ và như muốn giới thiệu với Hảo về người bạn mà anh gần như đã chọn cho cô. Hảo nghe Long nói một cách nhiệt tình như vậy, cô chỉ cười. Hảo cho rằng, anh cô đã nói vống lên vậy. Rồi đến khi Long báo sẽ tổ chức cuộc gặp với Thái Hà có Na Na đi cùng và anh muốn đưa Hảo đến làm quen người bạn mới, thì Hảo vẫn còn lưỡng lự. Nhưng Na Na đã sốt sắng thay cho Hảo. Na Na nghĩ, Hảo nên đi cùng cho có bạn và thêm phần long trọng. Rồi Na Na nhiệt tình miêu tả
Hà với sự hâm mộ như cô đã biết khá rõ về anh chàng nhà báo nổi tiếng này rồi vậy. Thế là, phần vì anh, vì bạn, phần vì tò mò mà Hảo đã đến bữa tiệc.
Nhưng cô không ngờ, buổi gặp gỡ đó đã làm thay đổi hẳn đời cô. Cô chợt có
cảm tình ngay với Thái Hà. Không ngờ anh cô và Na Na nói đúng. Hà có cái gì đó khá hấp dẫn của một chàngtrai đã đứng tuổi. Trong anh như ẩn chứa những điều bí ẩn mà cô muốn khám phá. Cô cảm thấy mình có chút nao núng khi bắt gặp ánh mắt của Thái Hà. Ánh mắt của một người từng trải mà như có nỗi niềm sâu kín. Và, dù mới gặp, song Hảo đã cảm thấy mình như
đã quen biết anh từ lâu lắm rồi. Chỉ cần như thế cũng đủ. Và khi chia tay, Hà chợt thấy lưu luyến. Rồi những ngày sau đó được Na Na ủng hộ nữa, Hảo càng thấy nhớ nhung và xao xuyến. Cô chợt hy vọng sẽ được gặp lại Hà.
Nhất là sau khi Long về Sài Gòn còn chúc Hảo sẽ đạt được những điều mà chính anh cũng mong muốn. Thế rồi, Hảo đã không thất vọng. Mối tình bất chợt và rất lãng mạn này đã đến với cô rất nhanh và mãnh liệt quá. Và, cô chợt nghĩ, đúng là cô đã bắt gặp một tình yêu sét đánh mất rồi.
Hôm nay, mối tình nồng thắm ấy đã được bộc lộ. Cô không thể nào kìm nén nổi lòng mình trước tình yêu mạnh mẽ của Hà. Cô đã trao cho Hà nụ hôn nồng thắm, ngây thơ. Họ đã hôn nhau thắm thiết như thế. Rồi họ nói với nhau về tình yêu, về thơ ca và về nhạc họa. Họ lắng nghe nhau và lặng ngắm cảnh sắc Hồ Tây vào buổi chiều tối mùa Thu ấy. Mặt hồ phẳng lặng chìm sâu trong sương đêm nhờ nhờ trắng và lăn tăn gợn sóng dưới ánh sáng của những ngọn đèn điện trên đường phố hắt xuống mặt hồ êm dịu. Cảnh vật lúc này thật giống như trong một cuốn phim về tình yêu đôi lứa.
Kể từ hôm đó, mối tình của Hà đã trở nên mạnh mẽ và gắn bó hơn đối với Hảo. Và, trong lần gặp gỡ với Hùng sau đó, Hà đã không giấu bạn, anh đã nói cho Hùng biết về những mối quan hệ mới mẻ này và đặc biệt là mối tình rất tự nhiên và hấp dẫn đến ngạc nhiên ấy. Hà cũng hẹn Hùng hôm tới mời Hùng và Na Na tới nhà anh để có buổi ra mắt của Hảo.
***
Khi nghe kể về mối tình mới mẻ và mạnh mẽ như sét đánh này của Hà, Hùng không khỏi băn khoăn. Anh cứ tưởng mình đã hiểu khá rõ tâm tính của bạn bấy lâu nay. Mà đúng vậy, đã mấy năm rồi Hà không hề có rung cảm nào trong lòng về tình yêu, kể từ khi xa vợ con. Vậy mà giờ đây, Hà như
đắm vào mê say. Anh không hiểu nổi, vì sao Hà lại có chuyển biến nhanh đến vậy. Ngay trong chuyến công tác dài ngày vừa qua, Hà vẫn còn lãnh đạm, thờ ơ với phụ nữ và chôn chặt tình cảm trong lòng. Vậy mà...
Nghĩ như thế, Hùng cảm thấy có điều gì đó thật bất ngờ, và anh cũng muốn tìm hiểu về hai người bạn mới của Hà cùng với vị Phó Tổng giám đốc Ngân hàng Nguyễn Long nữa.
Nguyễn Hùng muốn có một số thông tin về những người quen này của Hà.
Anh cần tìm hiểu kỹ về những mối quan hệ này. Hùng muốn đề nghị Huệ
Tĩnh và Vũ Hải giúp anh lục tìm tài liệu về cơ quan và mấy người quen mới của Hà. Trong suy nghĩ của mình, Hùng cho rằng việc này có thể sẽ rút dây động rừng, nếu đây là một cái bẫy mà cô gái kia đang giăng ra với Hà. Tuy anh không nghĩ rằng đây là một ý đồ đen tối của Hảo muốn chiếm lĩnh được
chàng trai tài giỏi, nổi tiếng, nhưng độc thân, giàu có và thế lực này. Mà Thái Hà thì quả đúng là một nhân vật như thế. Và, nếu đó là một âm mưu của cô gái nào đó mê say những điều này ở Hà thì cũng là chuyện thường.
Nếu vậy thì không có gì đáng sợ. Thậm chí cũng tốt cho Hà nữa.
Nhưng Hùng vẫn có một chút băn khoăn lo lắng, phải nghĩ suy thật cẩn thận. Nếu nhỡ ra cuộc tình này có điều gì đen tối thì sao? Và, nếu Thái Hà chẳng may mắc phải lưới tình mỹ nhân của một thế lực, hay một tổ chức nào đó thì sao? Đối với vị trí công tác của Hà hiện nay, anh đã là mộtnhân vật quan trọng mà chính Hùng cần phải bảo vệ. Và nếu đây là một đầu mối hay một điểm yếu nào đó tạo ra sự rạn nứt hoặc sơ hở cho kẻ xấu lợi dụng thì sao? Với trách nhiệm và thói quen
nghề nghiệp của mình, Hùng đặt ra những tình huống và những giả thiết để
anh phải tìm hiểu một
cách chu đáo. Hùng cho mời trung uý Huệ Tĩnh và đại uý Vũ Hải đến gặp.
Khi hai người đến, Hùng đề nghị họ báo cáo sơ qua tình hình công tác trong chuyên án đặc
biệt đã được giao. Nhưng chuyên án bí mật về ngành dầu khí vẫn dẫm chân tại chỗ. Hùng đề nghị
họ tiếp tục tiến hành công việc của mình. Rồi anh đưa vấn đề của Thái Hà ra và đề nghị mọi người
nghiêm túc suy nghĩ, đóng góp ý kiến và có phương án tìm hiểu, giúp đỡ
nhà báo nổi tiếng này.
Tất nhiên Hùng vấn giấu kín vai trò quan trọng của Hà trong nhiệm vụ bí mật mà anh ta tham gia.
Chưa đến lúc cho các chiến sĩ dưới quyền hiểu hết. Hùng tự nhủ, và anh đề
nghị hai người bắt tay
Vào việc một cách kín đáo và khẩn trương ngay III
Ngôi biệt thự bên Hồ Tây của Thái Hà hôm nay trang hoàng rất lộng lẫy. Những ngọn đèn
trang trí ngoài vườn, trong hành lang và ở khu phòng khách đã được bật sáng. Đèn thắp sáng toàn
khu nhà và các đường nhỏ quanh ngôi nhà cũng được thay mới.
Những bộ bàn ghế từ phòng ăn
đến phòng khách, được kê đặt lại thật trang trọng và đều được lau chùi, hút bụi sạch bong. Hà
chuẩn bị chu đáo để tiếp các bạn rồi mới đi đón Hảo.
Hà lái xe vào trong góc sân đỗ lại, rồi xuống xe, mở cửa, mời Hảo vào nhà. Hôm nay Hảo
mặc bộ đồ đầm ngắn màu tím than, bó sát thân hình, làm nổi bật
những đường cong gợi cảm. Màu áo càng tôn thêm nước da trắng mịn trên khuôn mặt xinh đẹp và duyên dáng của Hảo. Nước da
trắng mịn màng của cô còn toát lên từ hai cánh tay, từ đôi chân thon thả, tròn trịa như người mẫu
của cô. Hảo không cần phấn son đã rất xinh. Khi cô chải chuốt, trang điểm thêm, càng trở nên gợi
cảm hơn nữa. Hà dắt tay đỡ Hảo xuống xe. Chờ cô đứng yên bình đâu đó, rồi anh mới đóng cửa
xe và đưa Hảo đi thăm một vòng quanh khu nhà.
Hảo hết sức ngạc nhiên khi tới thăm biệt thự của Hà. Cô không thể ngờ, anh lại đón tiếp chu
đáo và thịnh soạn đến vậy, khi cô được bà giúp việc nói về sự vui mừng và nôn nóng đón chờ cô
hôm nay. Hà đưa cô đi thăm khu vườn trước nhà, Hảo tỏ ra rất khâm phục óc thẩm mỹ của anh.
Anh đã thiết kế và xây dựng một hồ nước, có núi đá, có hệ thống lưu thông nước theo thuật phong
thủy, làm tăng vẻ đẹp thiên nhiên cho ngôi nhà.
Lúc đó, tiếng xe Lotus của Na Na cũng vừa vào đến cổng ngôi biệt thự. Hà và Hảo cùng bước
ra sân chào đón. Cánh cổng vẫn mở. Vừa lúc đó, chiếc Mercedes chở Hùng cũng chợt tới. Hà vui
mừng nói to:
– Thật là có duyên quá. Hai vị khách quý của chúng tôi đã tới đúng lúc, như cùng hẹn với
nhau vậy!
Hình như họ chưa nghe thấy câu đùa của Hà. Chỉ thấy Hà và Hảo còn đang giơ tay vẫy chào.
Na Na vẫn ngồi trong xe và hạ kính chắn gió. Khi Hà tới định mở
cửa mời cô xuống, thì Na Na
Vẫy tay bảo chỉ cần chỉ dẫn thôi. Rồi cô đưa xe vào sân theo con đường lát sỏi, tới cạnh chiếc xe
của Hà mới dừng lại. Cô tắt máy rồi xuống xe.
Lúc đó Hùng cũng đã xuống đi bộ vào trong cổng, anh cho lái xe rút lui. Hà và Hảo đứng chờ Hùng và Na Na. Hùng mặc khá giản dị, áo phông trắng và quần bò, anh có phong độ của một nhà thể
thao đã đứng tuổi. Vợ Hùng cũng là một chiến sĩ an ninh, vừa đi công tác vào Thành phố Hồ Chí Minh, do đó anh đến một mình.
Khi Hùng vào tới sân thì Na Na cũng đi tới chỗ ba người. Cô ta ăn vận rất lịch sự, quần Âu, áo sơ mi màu nâu bó sát thân hình rắn chắc, nổi bật khuôn ngực đầy đặn rất có sức lôi cuốn. Mọi người đều nở nụ cười, gật đầu chào nhau. Hà bắt tay Hùng và làm ra vẻ
nghiêm trang, vừa nói, vừa xoay người về phía Hảo:
– Rất mừng gặp bạn. Đây là em Hảo, mình đã kể với ông. Hai người làm quen nhé. Anh Hùng mà anh đã nói với em rồi đấy.
Hảo nhìn Hùng rất nhanh và nói nhỏ nhẹ:
– Em chào anh Hùng.
Hùng cũng nhìn Hảo và nói chân thành:
– Anh chào em. Anh cũng mừng là được gặp em hôm nay. Thật vui quá.
Cũng lúc đó, Hà từ từ quay lại phía Na Na. Hà nói:
– Cảm ơn em nhé. Lẽ ra anh phải đón em mới đúng. Mong em thông cảm cho.
Na Na bĩu môi rất kiểu cách vẻ làm duyên:
– Anh sẽ còn có lỗi nhiều đấy, một khi gặp phải nàng “Son-vây”
này.
Nói rồi Na Na cười thân thiện và nhìn sang Hảo. Lúc đó Hùng cũng quay qua Na Na. Thái Hà giới thiệu:
– Xin trịnh trọng giớí thiệu với anh bạn, đây là nữ doanh nhân, kiêm nữ tài tử Na Na, bạn của bọn mình.
Trong lúc Na Na gật đầu chào Hùng thì Hà nói: - Còn đây là anh Nguyễn Hùng, bạn thân từ hồi nhỏ của anh. Hôm nay xin các bạn vui với chúng tôi. Không say không về đâu đấy.
Sau câu nói của Hà, Hùng vừa tỏ lời cảm ơn Hà, vừa gật đầu với Na Na và nói:
– Cảm ơn các bạn. Rất vui được làm quen với nữ giám đốc tài năng và xinh đẹp. Xin được lĩnh giáo sự chỉ bảo của các bạn.
Lời nói của Hùng vừa thân mật, vừa có vẻ vui đùa, làm cho cuộc gặp gỡ trở nên tự nhiên hơn. Na Na chìa tay về phía Hùng và nói:
– Kính chào anh.
Hai người bắt tay nhau. Hùng chợt cảm thấy bàn tay Na Na rất ấm và mềm mại, nhưng là cái bắt tay xã giao có vẻ rất tự nhiên, không hề có một chút biểu hiện gì.
Sau đó mọi người vào nhà, tới phòng khách, cùng ngồi xuống bộ
sa lông bọc da màu sữa rất trang nhã, đặt giữa phòng. Phía sau là bức tường có bức tranh thủy mặc lớn bằng len, thêu rất đẹp.
Hùng là người duy nhất được biết Hà đã mua bức tranh này ở Ấn Độ từ ba năm trước, khi Hà đi du lịch các nước Đông Nam Á và Ấn Độ. Hà không khoe với ai ngoài Hùng. Bên cạnh là chiếc tủ chè hiện đại bằng gỗ quý, rất tương xứng với bộ bàn ghế. Gần đó là một chiếc kệ gỗ được chạm khảm cầu kỳ, cao khoảng 60 phân, trên đặt một chiếc bình sứ cổ, có hoa văn thời Nguyễn. Mọi sự
trang trí trong phòng khách tuy đơn sơ, nhưng rất đẹp mắt và hiện đại.
Hà cầm chiếc bình pha lê đựng nước lọc, rót ra mấy chiếc cốc nhỏ, mời mọi người uống trước khi vào bàn tiệc đã được bày biện sẵn sàng.
***
Nghe và quan sát Na Na trong bữa tiệc tại nhà Thái Hà, Hùng cảm thấy cô gái này có gì đó khá đặc biệt. Na Na rất thông minh.
Trong câu chuyện kể về sự kinh doanh, cô cho rằng, cần nắm bắt thời cơ để vươn lên chiếm lĩnh thị trường, như vậy mới có cơ hội phát triển. Phong cách cô nói chuyện có cái gì đó khá say sưa, có phần phấn khích nữa. Cô cũng kể về tình hình buôn bán tại các chợ lớn ở Sài Gòn, thành phố Hà Nội hiện nay ra sao. Và những người nhà cô buôn bán ở đó cũng đã gặp nhiều khó khăn thế nào.
Đặc biệt, Na Na cũng nói tới nhà hàng của mình đang làm ăn phát đạt, được nhiều vị khách ngoại quốc tới thăm. Hùng nghe và anh chợt nghĩ, đúng là một nữ doanh nhân giỏi. Rất tháo vát và khá sắc sảo. Anh chàng nào tốt số có được cô nàng, hẳn sẽ sướng như tiên. Nghĩ thế và Hùng có ý định sẽ tiếp xúc với Long xem sao.
Trong bữa ăn, Na Na vừa thong thả nói chuyện, vừa nhẹ nhàng tiếp cho Hùng. Cô có phần cởi mở, có vẻ ngây thơ, nhưng lại hết sức kín đáo. Kín đáo cả trong những câu chuyện kể về nghề
nghiệp kinh doanh. Kín đáo cả trong sự quan sát thái độ mọi người, phong cách của họ và cả khi lắng nghe câu chuyện của mọi người kể. Đặc biệt là với Hùng. Na Na hiểu rất rõ viên đại tá an ninh này, đã có một bề dày kinh nghiệm và một trình độ
nghiệp vụ dày dạn trong sự nghiệp công tác đặc biệt của anh ta.
Na Na không những phải hết sức cảnh giác, mà còn phải tỏ ra điềm tĩnh, trong sáng, đứng đắn, nghiêm túc và thân thiện nữa.
Cô không ngờ, con đường đưa Hảo tới với Thái Hà lại dẫn đến những tình huống mới, éo le và đầy thử thách với cô thế này.
Song, Na Na thấy rõ ràng rằng, chính sự mạo hiểm trong mối quan hệ với ông đại tá an ninh này sẽ có thể dẫn cô tới những
thành công bất ngờ. Cô cảm thấy mình tự tin hơn và như có phần trân trọng hai người bạn thế lực này.
Còn Hảo, trong suốt buổi tiệc, cô gần như nói ít nhất. Cô lắng nghe chuyện mọi người và thỉnh thoảng cũng góp vui. Song, trong khi Hùng và Na Na nói chuyện, cô quan sát họ rất ý nhị và nhìn Hà một cách tình tứ, rồi động viên mọi người ăn uống vui vẻ.
Trong phòng ăn rộng rãi, sáng sủa, được bài trí khá đẹp mắt. Góc phòng là một chiếc bàn vuông nhỏ, đặt ly, cốc và vài chai rượu ngoại. Bên cạnh là một chiếc bàn dài, phủ tấm đệm chống nóng, đặt các món ăn vừa làm nóng đem ra để chuẩn bị tiếp khách.
Khách ngồi trên ghế tựa có phủ thảm nhung rất đẹp. Bộ bàn ăn đặt giữa phòng được chạm khảm rất cầu kỳ. Bàn được trải vải trắngche kín cả chân bàn. Bữa tiệc khá sang trọng. Các món ăn được đặt trước do một anh đầu bếp mang đến và làm nóng lại để
mời khách.
Hảo đã dự nhiều bữa ăn gia đình, song hôm nay cô mới cảm thấy mình thực sự là được làm khách. Hảo chợt nghĩ, nếu số cô có may mắn, có thể cô sẽ có cuộc sống gia đình lý tưởng ở nơi này. Vậy mà... Lại có người không biết tận hưởng hạnh phúc của mình. Cô chợt nghĩ đến người vợ đã bỏ Hà ra đi và Hà đã phải ly dị. Bất chợt cô cúi xuống, dường như để che giấu điều suy nghĩ của mình. Cử chỉ đó không qua được ánh mắt của Hà. Anh nhìn sang cô và nhỏ nhẹ:
– Em cứ tự nhiên nhé. Nhà chúng mình nay mai rồi mà.
Câu nói đó của Hà, không những làm Hảo mà cả hai người bạn kia cũng chú ý. Họ tỏ ra quan tâm ngay. Na Na nói:
– Xin chúc mừng. Sao mà em Hảo không vui và không tự nhiên kia chứ. Giá điều ấy thành hiện thực sớm đi thì tốt biết bao.
Mọi người cùng cười. Hảo không kém phần lém lỉnh:
– Thôi đi chị dâu ơi. Nóng lòng muốn ăn lắm rồi hả. Đừng có mà gắp bỏ cho người đấy.
Nghe vậy Hùng cũng đùa.
– Nghe nói anh chàng Phó Tổng giám đốc nào đó cũng đã muốn gấp lắm rồi. Na Na, đừng nghĩ chỉ có một mình Hảo là không tự
nhiên đâu nhé.
Na Na chợt hiểu, Hùng đã biết về cô, chắc cũng đã biết khá rõ nữa là khác. Cô muốn thử phản ứng của Hùng, liền nói:
– Xin lỗi anh Hùng. Em cũng mong ông phó nào đó được như anh
Hùng và ông phó này thôi.
Câu nói này Na Na đã dùng một mũi tên bắn vào hai đích, làm Hà và Hùng đều bật cười. Hà chậm rãi nói:
– Ông Hùng không biết đấy thôi, cái chàng phó kia còn hơn chúng ta nhiều lắm. Tôi sợ bị choảng lắm. Và cũng xin ông nữa.
Na Na cười.
– Em cũng xin thú thực. Bọn em cũng đã có dự định rồi. Mong các anh hiểu và thông cảm cho.
Thế là chuyện vui của Hảo rồi Na Na đã làm đầu đề cho mọi người nói về những bữa tiệc cưới, những lễ thành hôn theo phong tục của Việt Nam và các nước trên thế giới rất rôm rả.
Sau đó Hùng nói với Hà, khi nào Long ra Hà Nội, thế nào cũng mời đến để được gặp nhau. Nghe Hùng nói thế, Na Na liền nhận lời tổ chức cuộc gặp gỡ vào cuối tháng này khi Long ra Hà Nội chuẩn bị
cho ngày cưới. Na Na xin hẹn gặp ở nhà hàng của cô. Hùng không khách sáo, xin cảm ơn trước. Hảo bẽn lẽn nói nhỏ:
– Em chỉ sợ ông anh em lại bay ra ngay vì không chờ đợi được thôi.
Nói rồi Hảo liếc nhìn Na Na vẻ ý nhị. Na Na hiểu cái nhìn đó và cũng đùa:
– Rõ là hai anh em nhà cô. Đừng vội. Cái gì đến sẽ đến thôi. Phải không anh Hà, hai anh?
Mọi người gật đầu tán thưởng.