Bí Mật Quân Cờ

Lượt đọc: 1340 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Năm
I

Bữa tiệc tối Chủ Nhật ở nhà Thái Hà diễn ra rất vui vẻ. Khách mời của Thái Hà đã được báo trước, mọi người đều đến đủ. Hôm ấy Hà cũng muốn mời hai cô gái mới quen, song anh vẫn giữ ý, đành để hôm khác. Anh sẽ gọi điện trước cho Hảo và sẽ mời cả

Na Na vào một dịp khác.

Và ngày hôm sau, Hà điện thoại gặp Na Na, hỏi thăm tin tức của cô và Hảo. Được Na Na nhiệt tình ủng hộ, Hà đã điện thăm hỏi và hẹn gặp Hảo. Hảo cũng rất vui khi nhận lời mời của Hà và cảm ơn anh trước. Từ đó, hai người đã có những cuộc tiếp xúc với nhau thường xuyên, khá thân mật. Rồi họ đã như thân thiết với nhau hơn. Trong lòng mỗi người từ ấy đều như có một điều gì đó rất khó nói khi nghĩ về nhau. Mỗi người đều có nỗi niềm như

mong đợi, như trộm nhớ, trộm thương mà chưa nói ra lời. Hà quyết tâm hẹn Hảo, đón cô đi Hồ Tây vào một buổi chiều Thứ

Bảy.

Chiều Thứ Bảy. Mới năm giờ, mọi người đã bắt đầu đổ ra đường khi hết giờ làm việc. Hà cũng định đánh xe đi sớm. Nhưng, khi nhìn qua cửa sổ, thấy phố xá đông chặt như nêm cối, Hà đành nán lại.

Ngôi biệt thự của Hà khá đẹp, nằm bên Hồ Tây, nhìn xuống đường Võng Thị. Phía bên này là đường Lạc Long Quân. Con đường Võng Thị chạy ngoằn ngoèo, uốn lượn quanh hồ, giống như một đường kè của bãi biển. Người ta vẫn gọi nơi đây là khu nghỉ mát của Thủ đô.

Hà chuyển đến đây đã được gần chục năm rồi. Trong trào lưu xây dựng nhà ở đang phát triển của Hà Nội, nhất là vào những năm mới thành lập các quận mới, những phương án đền bù, giải toả, giải phóng mặt bằng theo quy hoạch, nhiều gia đình đã giàu lên trông thấy. Hà vẫn thầm cảm ơn cha anh đã để lại cho anh khu đất rộng rãi ở làng cổ bên Hồ Tây này. Khi thành phố mở

đường Võng Thị nối với đường Lạc Long Quân, nhà anh được đền bù một số tiền lớn. Lúc đó, Hà đang ở trong khu tập thể gần toà soạn báo, anh đã dùng số tiền đền bù xây dựng biệt thự trên khu đất còn lại này. Khu đất còn rộng tới gần hai ngàn mét vuông.

Ngôi nhà anh xây dựng thật khang trang, hiện đại và rất bề thế,

là một ngôi biệt thự khá đẹp lúc bấy giờ. Anh chuyển về ở nơi này cũng là lúc vợ anh mang cả đứa con nhỏ của anh đi Tây, rồi không trở về nữa. Hà trở thành ông chủ độc thân của ngôi biệt thự lộng lẫy ở bên Hồ Tây, có cảnh quan và phong thủy tuyệt vời ấy. Đó là niềm mơ ước đối với nhiều người. Nhưng với Hà, anh đã được sống và thăm nhiều nước Châu Âu và thế giới, anh cho rằng, đó là cuộc sống bình thường. Hà không lấy đó làm hãnh diện.

Dưới phố Lạc Long Quân, tiếng ô tô, xe máy ì ầm. Tiếng ồn ào của mọi phương tiện giao thông dội lên rất rõ. Cứ vào giờ tầm thì những con đường như thế này đông chật. Hà biết vậy, nhưng anh vẫn cứ phải chuẩn bị ra đi. Anh đã hẹn đến đón Hảo từ cơ quan cô. Rồi hai người sẽ đến nhà hàng Hải sản gần nơi anh đang ở.

Hà nhìn lại một lần nữa con đường ven hồ, rồi khoác thêm chiếc áo khoác ra ngoài chiếc áo sơ mi ngắn tay. Vào Thu, trời Hà Nội trong veo, mây trắng trôi lững lờ, gió heo may nhè nhẹ thổi, không khí hơi se lạnh. Đây là một nét rất riêng và thú vị của Hà thành. Hà như có thêm niềm phấn khích, anh ung dung bước xuống cầu thang, đi về phía nhà để xe.

Chiếc xe TOYOTA nổ máy và lăn bánh từ từ qua cổng. Bà giúp việc chào Hà, rồi nhẹ nhàng đóng cửa...

« Lùi
Tiến »