Bí Mật Quân Cờ

Lượt đọc: 1339 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
VI

Ông Đàm bước vào căn phòng dành riêng cho ông trên tầng tám của một khách sạn nhiều tầng ở đường Hoàng Đạo Thuý, đã được ông Đường đặt trước. Nơi đây có cửa sổ nhìn ra phía Tây Nam thành phố. Từ đó có thể nhìn thấy cảnh phố xá tấp nập xe cộ và những khu nhà cao tầng mọc lên san sát ở quận mới Cầu Giấy và khu vực Mỹ Đình. Đứng trên này, ông Đàm có thể quan sát thấy khu nhà Quốc hội mới, Hội trường quốc gia, rồi toà tháp đôi trên đường Phạm Hùng. Ông có thể nhìn thấy những đường phố mới và những ngôi nhà có kiểu cách kiến trúc đẹp mắt trên các phố

rộng rãi, khang trang trong khu vực vừa được quy hoạch. Và, ông cũng có thể nhìn rất rõ những đoàn xe nối đuôi nhau chạy trên đường vành đai, từ cầu Thanh Trì tới cầu Thăng Long để đi sân bay Nội Bài và lên các tỉnh phía Bắc. Hà Nội những năm gần đây đã đổi thay khá nhiều.

Lặng ngắm màn đêm buông xuống bao phủ khắp phố phường, làm nổi bật lên những vệt sáng của những ngọn đèn đường mắc liên tiếp trên cao ở các con phố lớn và ánh đèn pha của xe cộ

ngược xuôi, ông Đàm bỗng cảm thấy như mình có phần lạc lõng.

Trước đây khi còn ở Hà Nội, trong những năm tháng thiếu thời, ông sống trong làng Linh Quang có đâu được nhìn ngắm thành phố trên cao như thế này. Chỉ có những con đường lầy lội, tối tăm. Cũng có đôi lần ông có dịp leo lên mấy nhà cao tầng ở trong trung tâm thành phố, thì lúc đó mới được nhìn thấy cảnh sắc phố

phường Hà Nội. Song, từ mười năm trước, những khu phố ở ngoại thành như thế này chưa có nhiều. Cũng chưa có khi nào ông được lên cao mà ngắm phong cảnh ngoại ô thành phố như bây giờ.

Những năm tháng qua, sống ở Thành phố Hồ Chí Minh, ông luôn

chú tâm vào công việc. Ít có dịp ngồi ngắm cảnh thành phố trên cao.

Đêm nay, sau mười năm xa Hà Nội, trở về nơi chôn rau cắt rốn của mình, lẽ ra ông phải vui sướng, thoả mãn nỗi nhớ nhung mới phải. Vậy mà... Trong ông hôm nay sao thấy nhỏ nhoi, cô đơn và lạc lõng quá. Phải chăng ông cảm thấy mình có tội, có tội nhiều hơn nữa khi mà cả cha ông cũng đã làm cái công việc đầy nguy hiểm và đáng sợ này. Cái công việc trong bóng tối, đi ngược lại với cách sống hằng ngày và phản bội lại đất nước mà ông vẫn gọi là Tổ quốc. Những ý nghĩ mềm yếu ấy chợt đến với ông lúc này, cũng làm cho ông giật mình. Ông choàng tỉnh khi cúi nhìn xuống dưới sân khách sạn đang ồn ào tiếng người, tiếng xe lẫn lộn.

Ông Đàm vội nhủ mình, trấn tĩnh tinh thần, giữ cho đầu óc tỉnh táo. Mấy chục năm qua, ông đã là một điệp viên nhà nghề, dày dạn kinh nghiệm và đã có những phi vụ xuất sắc được cấp trên tin tưởng. Ông vẫn giữ được bí mật của mình trong vỏ bọc là một luật sư giỏi. Không thể nào vì một phút mềm lòng mà để sơ hở, để lộ ra thân phận của ông được. Hơn nữa, ông còn phải giữ kín bí mật của cha ông để lại, và tự mình tìm ra lời giải để giải phóng mình khỏi cuộc sống hiện tại. Cái ý tưởng đưa mình lên cao và bay xa khỏi đất nước này khi ông đã có tất cả, cứ thôi thúc, làm cho ông quyết tâm thực hiện cho được ý nghĩ của mình. Nhiệm vụ

chắp nối mạng lưới bí mật để đưa tin cho tình báo nước ngoài những bí mật quốc gia mà ông phải thăm dò do cấp trên giao, đối với ông vẫn còn phải thực hiện. Song, nhiệm vụ mà tự ông đề ra là tìm cho được một mật danh đặc biệt trong nhóm gián điệp của bố ông, mới là vấn đề nan giải. Nhưng ông không bỏ cuộc.

Ông Đàm nghĩ vậy và lững thững đi trở vào phòng. Ông từ từ, chậm chạp cởi đồ và vào buồng tắm làm vệ sinh buổi tối. Với thói quen nhà nghề của mình, ông quan sát rất kỹ lưỡng nhưng kín đáo mọi chỗ có thể có mắt thần, máy nghe trong căn phòng của khách sạn này. Yên tâm đâu đó rồi ông mới lấy máy vi tính ra để

cập nhật tin tức trên mạng trước khi đi ngủ.

Bỗng có tiếng chuông điện thoại cầm tay. Ông Đàm mở máy. Đó là ông Đường gọi đến hỏi thăm ông có vừa ý với khách sạn này không và có gì cần thì cứ báo cho ông ấy biết. Ông Đàm cảm ơn bạn và chúc ngủ ngon. Rồi ông mở email của mình. Có một vài tin nhắn trong đó cần giải quyết. Tuy nhiên, ông chưa yên tâm vì ông còn chờ một tín hiệu mà ông đang đợi, vẫn chưa xuất hiện.

Cứ để máy mở và ông chuẩn bị đi ngủ.

Hôm nay quả là đã có phần mệt mỏi vì phải căng ra với khá nhiều

sự kiện, ông Đàm nghĩ, mới có, cũ có và cũng quá nhiều điều phải suy nghĩ. Ông Đàm muốn ngủ cho lại sức đã, rồi mai còn có việc.

« Lùi
Tiến »