Giữa lúc đó thì có tiếng chuông cửa. Mọi người có vẻ ngạc nhiên.
Ông Đường cũng hơi bất ngờ. Ông ngước nhìn bà Đường. Bà Đường cũng nhìn lại ông, lắc đầu. Hai người không mời ai nữa cả.
Trong lúc đó thì cháu Hải, con trai thứ hai của ông Đường đứng lên mở cửa. Cậu vừa đi vừa nói:
– Chắc là bạn bố.
Khi cậu mở cửa thì đó là một người lạ. Ông ta cho biết, ông ở ban quản lý khu nhà, hôm nay mới biết ông Đường lên nhà mới, nên ban quản lý có lẵng hoa đến chúc mừng. Mọi người đều ồ lên vui vẻ. Ông Đường thở ra nhẹ nhàng và đứng dậy, đón tiếp vị khách nọ, mời ông cùng ngồi uống một ly rượu. Ông khách thấy nhà đang đông vui, bèn lựa lời từ chối. Nhưng ông Đường đã rót ra một ly rượu ngoại và đưa đến trước ông ta. Ông khách vừa đứng vừa cầm ly rượu nâng lên và chúc mừng ông Đường. Mọi người cũng đứng dậy cụng ly.
Cạn xong ly rượu, ông khách xin cáo lui, bước ra cửa. Ông Đường tiễn khách ra ngoài hành lang rồi trở vào, đóng cửa và vừa cười vừa mời mọi người tiếp tục. Ông chợt nói:
– Tôi nhớ ra rồi. Hôm trước chuyển đồ đến đây có gặp một anh bảo vệ khu nhà. Anh ta có hỏi tôi khi nào về nhà mới. Tôi nói qua với anh ta. Có lẽ vì vậy, biết hôm nay tôi làm lễ lên nhà mới, chắc anh ta báo ban quản lý tới chúc mừng. Mọi người tiếp tục vui vẻ
đi.
Chi tiết bất ngờ này tưởng như chẳng làm ai phải quan tâm. Ấy vậy mà trong lòng mỗi vị khách ở đây tối nay lại có một cảm giác đặc biệt khác nhau.
Ông Đàm vẫn giữ nguyên vẻ bình thản, song trong thâm tâm ông lại cảm thấy như có một sự ngẫu nhiên nào đó, báo hiệu cho ông một chuyến đi Bắc không xuôn sẻ, một chuyến du lịch không dễ
dàng chút nào. Nhưng ông đành dấu đi những suy nghĩ của mình.
Còn Trần Vinh thì sao? Ông ta cũng đã thường quen với những sự
bất ngờ nho nhỏ như thế này khi ở cùng các gia đình dưới phố.
Họ thường phải mở cửa cho những người khách không mời, không hẹn. Chẳng hạn như người đến thu tiền điện, tiền nước, tiền vệ
sinh và thậm chí cả người đi tiếp thị nữa.
Nhiều khi còn bực mình nữa. Nhưng đó là chuyện thường rồi. Ông Vinh nói như vậy với mọi người. Song, dẫu sao, đối với Trần Vinh, một nhân vật của tổ chức bí mật, ông ta cũng thấy có gì đó không ổn và cần suy nghĩ cho kỹ. Nhất là lại ở nhà ông Đường với người bạn đáng chú ý và có điều nghi vấn vừa ở miền Nam ra thế
này. Cuộc gặp tối nay tưởng như chẳng có gì đặc biệt. Nhưng nghĩ lại, Vinh thấy như có một điều gì đó ẩn chứa những mối quan hệ bí mật mà anh ta chưa hiểu được. Phải chăng, trong cuộc gặp gỡ tối nay ở nhà ông Đường là một cuộc gặp ngẫu nhiên, nhưng sao Vinh lại thấy nó rất đáng quan tâm. Tuy nhiên ông ta cũng đành gác lại suy nghĩ ấy để sau hãy hay.
Song, Vân thì nghĩ khác. Anh nói:
– Đúng là khu chung cư đô thị mới có khác. Mọi sự đón tiếp, quản lý chu đáo thật. Trước đây làm gì có hoa, có quà, có thăm hỏi thế
này.
Nghe Vân nói vậy, bà Én tiếp lời:
– Đúng thế. Lúc chúng tôi được về ở trong khu tập thể những năm trước, có đâu được như bây giờ. Nhờ trời, mọi thứ cứ tốt lên là quý lắm rồi.
Nói xong bà Én xin phép dứng dậy đi lấy ly nước lọc. Bà không uống rượu, nhưng vẫn dùng nước trong khi ăn. Bà Én năm nay mới ở tuổi gần bốn mươi. Kém ông Vân năm, sáu tuổi. Khi ông Vân còn là sinh viên trường Đại học An ninh, bà là một thiếu nữ
mới lớn. Lúc đó Vân là cây văn nghệ, thể thao của nhà trường, nên được nhiều người mến mộ. Cùng sống trong một khu phố,
nên cô gái mới lớn Hà Thị Én cũng rất khâm phục Vân. Sau đó vài năm, Én lớn lên, được đi học Đại học Văn hoá rồi xin về làm tại Sở Văn hoá Thông tin Hà Nội. Cô được điều về phòng quản lý bảo tồn, bảo tàng. Tình cảm từ hồi thơ ấu của Én đối với Vân không thay đổi. Và, may mắn thay, Vân cũng là một anh chàng chung tình, nên khi Én học xong, họ đã cưới nhau. Khi hai người cưới nhau, cũng là lúc cơ quan của Vân có một căn nhà trong khu tập thể còn trống, nên hai người được phân đến ở nhà mới. Đó cũng là một món quà tặng nhân ngày cưới của cơ quan đối với đôi vợ
chồng trẻ. Hai vợ chồng này sau đó đã có với nhau hai đứa con.
Năm năm trước, bà Én được đề bạt Phó phòng, rồi lên Trưởng phòng. Mọi người đều xem là một vinh dự. Bạn bè thường khen bà Én là một phụ nữ đảm đang cả việc nhà và việc cơ quan, vừa khéo chiều chồng, vừa giỏi nuôi con.
Khi bà Én về cơ quan công tác thì ông Đường đã ở đấy rồi. Ông là một nhân viên trong ngành bảo tồn, bảo tàng. Ông chỉ học trường trung cấp, nhưng rất có nhiệt huyết tìm tòi, lưu trữ và giới thiệu các hiện vật lịch sử của các thời kỳ khác nhau. Với sự cần cù, chịu khó, không ai trong cơquan không biết đến ông. Bà Én được ông quan tâm, chỉ bảo, giúp đỡ từ ngày đầu, nên rất thân thiết và quí mến ông. Và từ đó, mọi sự thay đổi trong cuộc sống của hai gia đình này, họ đều hiểu rất rõ ràng và khá thân với nhau. Do vậy, những chuyện thường ngày tại nơi công tác, bà Én đều kính trọng ông Đường. Điều đó Vân cũng biết. Trong Vân cũng có sự kính nể ông, nhưng lại có điều gì đó gờn gợn, như
không tin và không hiểu nổi ý nghĩ của ông Đường. Vì sao ông Đường cứ giữ mình, cứ thản nhiên như không trong cuộc sống vất vả bao năm như thế. Thắc mắc này của anh cho đến nay vẫn chưa lý giải được. Mặc dù đã nhiều lần Vân tới chơi nhà ông Đường, chuyện trò với ông, nhưng chỉ biết ông là người thẳng thắn, điềm tĩnh và rất biết nhún nhường, chịu đựng, nhẫn nhịn.
Chính điều này lại làm anh chú ý tới ông hơn. Vân như muốn lý giải về một thái độ, một cách sống tưởng như bàng quan của một người như một tấm gương trước cuộc đời vốn rất phức tạp.
Ông Đường làm anh mến, phục bao nhiêu thì lại thắc mắc bấy nhiêu. Vân nghĩ: “Thôi, đổ thừa điều này tại số trời vậy”. Và anh tạm gác ý nghĩ ấy sang một bên, tiếp tục vui cùng mọi người.
***
Tuy sự việc người đàn ông tối nay xuất hiện đột ngột, không báo
trước tại nhà ông Đường, cũng đã qua đi, nhưng trong lòng mỗi người có mặt tại đây đều có những suy nghĩ khác nhau và đều được giấu kín. Họ vẫn tỏ ra như thường để tiếp tục bữa tiệc.
Song, điều đó đã để lại cho bữa tiệc một cảm xúc mới, một dư
âm khác lạ đối với mỗi người. Và, riêng với ông Đường, buổi tối đó đã khiến ông phải suy nghĩ khá nhiều.
Sau bữa tiệc, mọi người nói chuyện thêm một lúc nữa rồi mới ra về. Khoảng mười giờ, ông Đường gọi taxi đưa ông Đàm về khách sạn gần đó, rồi quay về.
Ông Đường thu xếp xong mọi việc rồi chuẩn bị đi ngủ. Hôm nay ông đã có một buổi tối rất ý nghĩa. Ông định đi ngủ sớm, vì nghĩ
rằng mình đã uống khá nhiều. Song, khi nằm xuống giường thì tâm trí ông lại rất tỉnh táo. Mọi chuyện buổi tối, mọi cử chỉ, thái độ của từng người như vẫn còn bám theo tâm trí ông. Ông chợt nghĩ đến tình huống bất ngờ mà người khách lạ không mời mà đến. Trước lúc đó, câu chuyện có phần cởi mở hơn. Nhưng sau đó thì có vẻ dịu lại, mọi người uống ít hơn, ít nói hơn.
Ông Đường vẫn còn nhớ lời ông Đàm nói với Vân về những ngày ông ta còn ở Hà Nội. Ông chợt nghĩ, ông đã quen ông Đàm khá lâu rồi. Kể từ ngày học cấp ba, hai người đã học cùng một trường.
Sau đó Đàm vào đại học, còn ông thì vào trung cấp. Ông cũng biết lúc ông Đàm được chọn đi học nước ngoài rồi đến khi về
Đoàn Luật sư Hà Nội ra sao. Rồi mọi hoạt động của ông Đàm, ông đều hiểu khá rõ. Tuy nhiên, việc ông Đàm giúp đỡ bạn Vân thì ông lại chỉ biết sơ sơ. Hơn nữa, khi đó ông còn nhiều việc phải làm nên không để ý lắm. Nay nghe hai người nói, lại thấy hai người nhìn nhau cùng cười, ông Đường mới nghĩ, có lẽ đó là một kỷ niệm quan trọng đối với họ.
Ông và ông Đàm trạc tuổi nhau, hơn Vân cả chục tuổi. Nhưng, như ông nhận xét thì Nguyễn Trọng Vân vẫn tỏ ra hiểu biết và có phần sắc sảo hơn. Không phải vì Vân còn trẻ. Cũng không phải vì Vân là một cảnh sát khu vực. Những việc đó Vân làm như một nhiệm vụ bình thường. Ở con người này, ông Đường cảm thấy như có một nguồn sức mạnh nào đó chi phối anh ta. Trong ánh mắt, trong cái nhìn và mọi cách quan sát, ông thấy trong Vân như ẩn chứa một điều gì đó, một ý nghĩ bí mật nào đó.
Đã nhiều lần nói chuyện với Vân, tìm hiểu về Vân, ông Đường
luôn tỏ ra chân thành, luôn tỏ ra đúng mực, thậm chí có phần tôn trọng một cách kín đáo nữa. Nhưng Vân vẫn không để lộ ý nghĩ gì khác lạ, như thắc mắc của ông. Và, ngay cả việc tối nay, Vân vẫn ung dung, bình thản trước mọi người. Ông Đường chép miệng: Đúng là một gã cảnh sát, lại còn được đào tạo trong trường an ninh nữa chứ, có khác. Phải xem trọng anh chàng này hơn nữa.
Ông Đường nghĩ thế rồi chuyển sang nghĩ đến chuyện ông Đàm ra Bắc lần này. Có lẽ ông sẽ dành thời gian đưa ông đi chơi vài nơi, thăm lại thành phố Hà Nội đổi mới vài hôm. Song, có một điều ông cần phải làm trong thời gian ông Đàm ở Hà Nội. Điều đó cứ canh cánh bên ông bấy lâu nay. Ông vẫn mong gặp được ông Đàm để hiểu cho tường tận.