Thiếu tá Trần Vinh, một người có thân hình cao to, rắn chắc, tính tình điềm đạm, nhưng được mọi người khen là rất dí dỏm. Ông vốn hay quan tâm đến người khác. Nhất là lúc bạn bè có việc. Vì vậy, từ trước tới nay không mấy ai để ý tới những cuộc viếng thăm đột ngột của ông. Về bề ngoài, thiếu tá Trần Vinh là một sĩ
quan quân đội, dày dạn kinh nghiệm trong chiến trường. Nhưng, bên trong con người ấy là cả một bầu tâm sự, một nỗi nghĩ suy, lo lắng vì một nhiệm vụ bí mật đeo đẳng suốt đời ông. Đó chính
là cuộc sống hai mặt của một điệp viên trong một tổ chức gián điệp nước ngoài.
Mới vài hôm trước, Trần Vinh đã có một cuộc gặp gỡ đặc biệt với
“sếp” của mình trong tổ chức bí mật đó. Tối hôm ấy, khi Trần Vinh ra phố về, đang lặng lẽ bước trên vỉa hè từ phố Sinh Từ vào phố Văn Miếu, thì chợt giật mình vì một người đi ngược lại. Đó là người phụ nữ dáng cao, bận chiếc váy dài, có bước đi nhẹ nhàng, dáng vẻ khoan thai, rất quí phái. Dưới ánh đèn đường, những dòng người và xe cộ vẫn chạy như mắc cửi. Bóng dáng những người khách bộ hành trên hè phố càng trở nên chậm chạp. Hầu như ai cũng có việc của mình. Ít người để ý đến những người xung quanh. Phía trước, Vinh nhìn thấy dáng người phụ nữ đang tiến lại. Ông có một cảm nhận đặc biệt về dáng người này. Bỗng trong tâm trí ông chợt xao động. Ông đã nhận ra con người đóvới một cử chỉ hết sức đặc biệt. Đó là một người phụ nữ đã làm cho đời ông trở nên tăm tối, như một định mệnh.
Người phụ nữ đi ngang qua ông, hơi nghiêng mình một chút.
Trong cái nghiêng mình đó, ông Vinh chợt hiểu rằng, ông đã gặp lại người quen. Không, đối với ông đó không phải chỉ là một người quen, mà là một người mà ông có nhiệm vụ phải tiếp xúc. Ông đi chậm lại, bước vào một ngõ tối gần đó. Trong cái liếc nhìn lại, ông thấy người phụ nữ đã bước qua đường. Hiểu rằng mình không thể lảng tránh, ông từ từ bước về phía trước, chờ cho người phụ nữ đi qua một đoạn, ông quay lại chỗ mấy hàng phở và gọi một bát phở. Trong lúc ăn, ông cố trấn tĩnh và vạch ra trong óc một kế hoạch gặp gỡ với con người có sức quyến rũ ấy.
Ngồi trong quán ăn, Vinh trầm ngâm suy nghĩ. Ông ăn có vẻ nhẩn nha, nhưng thực ra trong tâm trí ông hết sức khẩn trương. Đã nhiều năm rồi, ông hầu như không gặp người này. Hễ lần nào gặp người phụ nữ ấy là ông lại thêm mất ngủ, bất an. Mặc dù nghề
nghiệp đã bắt Vinh phải làm quen với nó. Nhưng trong thâm tâm ông muốn quên đi những cuộc gặp gỡ ấy. Song, ông không thể
nào quên được con người này. Phải chăng, đó là định mệnh đã gắn chặt với đời ông. Khi ông còn là một sĩ quan trong quân đội, ông không hề nghĩ rằng, về già ông vẫn còn phải suy nghĩ, trăn trở như thế này.
Sinh ra trong một gia đình khá giả tại một vùng quê ngoại thành Hà Nội, lúc tám tuổi, Trần Vinh được cha mẹ gửi vào sống với bà ngoại ở phố Lý Quốc Sư gần Nhà Thờ Lớn. Trần Vinh học hết phổ
thông, không đủ điểm qua kỳ thi vào đại học. Lúc đó là những năm chiến tranh ác liệt. Trần Vinh xung phong vào quân đội và phấn đấu trong binh nghiệp. Năm năm sau, anh tham gia vào lớp
huấn luyện đặc biệt, để chuẩn bị cho đợt chuyển quân vào Nam.
Từ đó, Trần Vinh luôn là một chiến sĩ dũng cảm. Trần Vinh có năng khiếu về tín hiệu thông tin, nên vài năm trước chiến dịch Hồ
Chí Minh, Trần Vinh được cử đi học lớp kỹ thuật đặc cấp, tương đương trình độ đại học về thông tin. Sau đó anh chuyển về làm việc trong Trung tâm thông tin Bộ Quốc phòng. Trần Vinh là một người làm việc hết sức chu đáo. Anh hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ. Đặc biệt trong chiến dịch Hồ Chí Minh, anh đã có mặt tại chiến trường khi đoàn quân thông tin được điều vào mặt trận.
Cho đến ngày giải ngũ, Trần Vinh vẫn là một quân nhân gương mẫu và có nhiều thành tích.
Thế nhưng, cũng trong thời gian đang làm việc tại Bộ Quốc phòng, có những bước ngoặt lớn đã xảy ra trong đời Vinh. Không ai biết được rằng, lúc này, Vinh đang là mục tiêu tấn công của một nhóm điệp báo nước ngoài. Anh đã lọt vào tầm ngắm của chúng. Bọn chúng hiểu rất rõ về gia thế của Trần Vinh. Anh có người bác ruột từng là một địa chủ, gia đình đã bị nhiều liên lụy trong cải cách ruộng đất. Tuy Trần Vinh không hề bị ảnh hưởng khi bác bị quy là địa chủ, là Việt gian thông giặc, nhưng vết nhơ
Vì có ông bác như thế cũng ảnh hưởng tới tư tưởng và bước đường công danh, sự nghiệp của anh. Biết được điểm yếu này trong tư tưởng của Vinh, nhóm gián điệp nọ tìm mọi cách lung lạc, lợi dụng và lôi kéo, sử dụng Vinh. Vì thế Vinh đã mắc vào những cái bẫy giăng ra của chúng. Từ khi nằm trong tầm ngắm của bọn này, mọi hoạt động của Vinh đều được chúng quan tâm.
Trong một chuyến công tác đột xuất xuống vùng ven biển kiểm tra mạng lưới thông tin của một đơn vị cáp ngầm, Trần Vinh có nhiệm vụ nghiên cứu và lập kế hoạch phát triển thông tin trêntuyến đảo. Anh đã dành toàn bộ thời gian, không nghỉ ngơi, để làm việc một cách khẩn trương. Vì đây là một nhiệm vụ quan trọng được cấp trên giao phó, với yêu cầu hết sức cấp bách.
Chính trong thời gian đó, một điều bất ngờ đã đến với anh. Vào một buổi tối, Trần Vinh lên đảo theo lời mời của đơn vị phòng không trên đảo. Hôm đó có một chương trình biểu diễn văn nghệ
của đoàn văn công quân khu đi tuyến đảo phục vụ các chiến sĩ
ngoài biển. Đây là tối đầu tiên đoàn phục vụ cho các chiến sĩ đơn vị phòng không, nơi Trần Vinh cũng đang công tác.
Anh và các đồng đội đều say mê các tiết mục biểu diễn của đoàn như chưa có dịp nào thưởng thức. Mà thật vậy, trong thời gian công tác trong Bộ Quốc phòng, anh cũng ít khi có dịp thưởng thức văn nghệ. Thành ra, trong chuyến công tác bận rộn này, anh lại cảm thấy thích thú khi được xem đoàn văn công quân khu biểu
diễn tại hòn đảo này.
Đêm đó biển lặng. Bầu trời đầy sao và trong veo. Gió thổi lồng lộng, mang theo hơi nước của biển, làm cho tâm hồn người ta trở
nên thư thái. Cộng với các tiết mục hát múa của các nữ chiến sĩ
Văn công dưới ánh sáng của những ngọn đèn nhỏ nối với các bình ác quy, ẩn trong những cành cây đan nhau làm lưới phòng không, càng làm cho cảnh quan trở nên huyền ảo. Giá mà không có chiến tranh, không có những hồi còi báo động rít lên trên đảo vào những năm tháng đó, thì những đêm như thế trên bờ biển ven hòn đảo này mới tuyệt diệu và thú vị làm sao!
Trần Vinh đang thả mình vào suy tư trong khi nghe những bài hát quan họ, thì có ai đó chạm vào vai anh, rồi một tiếng nói nhỏ:
– Anh Vinh, ban chỉ huy mời anh lên gặp đồng chí Đoàn trưởng.
VInh quay lại, ngạc nhiên:
– Tôi?
– Vâng. Tất cả các đồng chí ở các đơn vị bạn và các đoàn cán bộ
Về công tác. Thôi, đồng chí đi đi.
VInh lặng lẽ bước ra, men theo dải cát về phía chỉ huy sở của đơn vị bảo vệ bờ biển. Anh tới đúng lúc cuộc gặp mặt bắt đầu. Ngoài sân diễn vọng vào tiếng hát của một nữ chiến sĩ với bài hát Quan họ. Nhưng cũng chỉ còn vài tiết mục nữa là đoàn nghỉ và cùng gặp gỡ để liên hoan tạm biệt. Mười lăm phút sau, khi thủ trưởng đơn vị chủ nhà nói những lời chào mừng và cảm ơn, thì đến lượt đồng chí trưởng đoàn phát biểu. Đúng lúc đó, Trần Vinh thấy có người tới bên mình và anh cảm thấy mùi thơm nhè nhẹ. Anh quay lại và hơi xao động. Đó là người nữ chiến sĩ văn công vừa hát bài quan họ. Cô gái cũng nhìn anh và nhoẻn miệng cười thay cho lời chào. Nụ cười thật duyên dáng. Trần Vinh cũng cười đáp lại và anh không giấu nổi sự xúc động. Chao ôi, sao mà nụ cười đáng yêu thế. Nụ cười đến mê hồn. Nụ cười như ánh trăng rằm, cứ như
muốn hút cả hồn anh. Trần Vinh chợt nghĩ.
Khi những lời phát biểu có tính thông lệ đã qua thì không khí trở
nên vui vẻ hơn. Ngồi bên cạnh cô văn công, Vinh thấy thật khó tả. Để tự trấn tĩnh và làm như mình có vẻ đã quen nhiều trường hợp như thế này, Trần Vinh quay sang cô, nói nhỏ:
– Đồng chí hát hay lắm. Tuyệt lắm. Nhưng tiếc là tôi chưa được nghe hết.
Cô gái ngạc nhiên nhìn anh và cười bẽn lẽn:
– Em cũng mới biểu diễn chưa lâu. Thế nào bọn em cũng còn quay lại đây nữa. Anh ở đây chứ ạ?
– Không, tôi cũng sắp đi rồi. Không biết bao giờ đoàn lại đến nhỉ?
– Chắc cũng phải vài tháng, nửa năm anh ạ.
- Thế sao? Tiếc quá, tôi đã đi rồi.
– Vậy anh ở đơn vị nào?
– Tôi ở Bộ.
– Vâng, thế thì tiếc thật, bọn em chắc cũng không có dịp nào gặp lại.
Phòng họp nhỏ bỗng nhiên im lặng. Thì ra thủ trưởng đơn vị trên đảo đang giới thiệu những chiến sĩ xuất sắc của đơn vị tới chào mừng và mời mọi người im lặng. Sau đó trưởng đoàn giới thiệu từng gương mặt diễn viên. Trần Vinh nhớ như khắc vào trong lòng, người nữ văn công có cái tên dễ thương: Lê Ngân Hoa. Theo lời giới thiệu tóm tắt, cô sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Học xong trường nghệ thuật quân đội cô xung phong ra chiến trường, nhưng lại được cử đi học một khoá học đặc biệt dành cho đoàn văn nghệ dã chiến. Sau đó cô được điều về đoàn văn công quân khu, và đi biểu diễn khá nhiều nơi, trong đó có những vùng chiến sự ác liệt.
Cũng chính trong buổi tối đó, người con gái ấy cũng biết được địa chỉ và quê quán của Vinh.
Chuyện tưởng dừng ở đó. Nhưng một điều bất ngờ đã đến. Trong cái đêm liên hoan văn nghệ ấy, máy bay Mỹ lại xâm phạm vùng trời và biển đảo. Đơn vị phòng không báo động chiến đấu. Các vị
khách được bố trí sơ tán xuống khu hầm trú ẩn. Thật bất ngờ, Vinh và Ngân Hoa cùng xuống một căn hầm với một vài người khác nữa. Trong quãng thời gian ngắn ngủi đó, hai người được ở
sát gần bên nhau. Trong hầm trú ẩn chật chội, Ngân Hoa ngồi sát cạnh Vinh. Hơi thở nóng hổi của cô phả bên tai Vinh, khiến anh như đang ở trong một giấc mơ. Những phút giây hiếm hoi đó đã gieo vào lòng Vinh những nỗi xốn xang, xáo động đến khó tả.
Máy bay Mỹ chỉ bay qua hòn đảo, nhưng chúng cũng bị quân dân vùng ven biển bắn cảnh cáo. Chúng đã trút bom xuống một mục tiêu vu vơ ở cách xa hòn đảo này khi bay về căn cứ. Vinh được lệnh trở về chỉ huy sở theo dõi hệ thống thông tin từ xa. Anh đã chia tay người bạn gái với một kỷ niệm khó quên. Ngân Hoa đã gieo cho Vinh một tình cảm thật hấp dẫn đến khó tả.
Bẵng đi một thời gian, rồi họ mới có dịp gặp lại nhau. Đó là một ngày đẹp trời, bên Hồ Tây, hai người tình cờ gặp lại. Khi đó Ngân Hoa đang đi dạo bên bờ hồ cùng mấy người nữ chiến sĩ khác.
Đoàn của cô được điều về Hà Nội biểu diễn cho các đơn vị ở Bộ
Quốc phòng. Còn Trần Vinh được nghỉ một ngày sau khi hoàn thành xuất sắc mạng cáp ngầm trên vùng biển nơi anh côngtác.
Anh đi qua Hồ Tây. Cuộc gặp bất ngờ đó đã khiến cho họ càng thêm gần gũi, nhớ nhung. Cả hai cùng muốn được gặp gỡ nhau
nhiều hơn nữa. Và, trong dịp biểu diễn ở Hà Nội lần ấy, hai người đã trở nên thân thiết. Thế rồi tình cảm nồng thắm của họ ập đến rất nhanh. Đôi trai gái đang tuổi thanh xuân, lại sống trong môi trường khắc nghiệt, nên họ cảm mến nhau rất mãnh liệt và như
hút lấy nhau. Một cuộc tình vụng trộm nhưng khá hấp dẫn đã đến với họ.
VInh có một ngôi nhà nhỏ ở ngoại thành, cách nhà cũ ở quê của Vinh không xa. Đấy là một ngôi nhà nhỏ còn lại của người bác anh, khi ông mất, đã giao cho anh trông coi. Vinh và Hoa hẹn hò, gặp gỡ nhau tại đây.
Vừa gặp nhau, hai người đã như xoắn lấy nhau trong cơn khát khao tình cảm. Mối tình thầm kín của Vinh và tình yêu như kìm nén của Hoa bấy lâu nay, bây giờ mới có dịp bộc lộ. Ham muốn trào dâng. Họ như sống dậy trong tình yêu say đắm và dục vọng đam mê. Ngân Hoa đã thả mình trong mối tình nồng thắm ấy. Và Vinh như một ngọn lửa nồng cháy, ngất ngây trong cuộc truy hoan.
Chỉ có hai người trong một ngôi nhà vắng vẻ, Vinh liền ôm choàng lấy Hoa và hôn tới tấp lên má, lên môi cô. Ngân Hoa lặng người đi trong vòng tay mạnh mẽ của người sĩ quan trẻ chưa hề
biết tới hơi ấm của người con gái. Chuyện gì đến sẽ đến.
Nhưng, thật trớ trêu. Đúng lúc hai người đang còn ngây ngất đam mê với cuộc khám phá, tìm kiếm lạc thú, thì có tiếng gõ cửa làm họ giật mình.
VInh miễn cưỡng ra mở cửa để Ngân Hoa mặc lại quần áo. Một kẻ
lạ mặt xuất hiện. Hắn khá cao to, điển trai và mạnh mẽ. Lập tức hắn dí súng vào sườn Vinh, tuyên bố:
– Hai người đã bị bắt quả tang đang làm chuyện vụng trộm.
Những năm tháng thời chiến tranh, chuyện làm tình như thế bị
coi là vụng trộm và là điều ngăn cấm. Hắn nói, hai người muốn hắn không tố cáo thì phải làm theo yêu cầu của hắn.
Một ý nghĩ táo bạo vụt đến với Vinh. Anh gật đầu và quay lại phía Hoa. Cùng lúc, Vinh bật lên đá vào sườn hắn. Nhanh như cắt, hắn né tránh và vẫn dí sát súng vào ngực Vinh. Đúng lúc đó Ngân Hoa cũng rút súng. Vinh thật sự kinh ngạc khi thấy cách rút súng nhanh và chuẩn xác của Hoa, thật không giống như hành động của một cô gái văn công. Nhưng điều khiến Vinh còn ngạc nhiên hơn nữa, chính lại là mũi súng của Hoa. Cô không chĩa về phía kẻ
kia mà khẩu súng lại xoay tròn trong tay Hoa. Khi ánh mắt Vinh nhìn lên, Hoa bỗng mỉm cười và nhỏ nhẹ tiến lại bên Vinh. Cô khẽ
kéo anh vào mình và nói:
– Bây giờ chúng ta đã là người một nhà rồi.
Vinh còn đang ngơ ngác thì gã lạ mặt nói:
– Các người nên ngồi lại và chúng ta vào chuyện thôi.
Trần Vinh chợt hiểu. Anh đã bị bẫy. Nhưng cái bẫy này sẽ đưa anh tới đâu? Anh còn đang thắc mắc thì ngay sau đó, Vinh được biết, Ngân Hoa là một thành viên của một tổ chức bí mật. Lúc đầu anh nghĩ là mình đang bị một tổ chức đặc biệt nào đó thử
thách để chuẩn bị cho chiến trường. Song, anh đã hiểu ra rằng, tổ chức này chính là của bọn phản động. Vì tình thế bắt buộc nên chúng đã liều lĩnh tìm kiếm người cộng sự. Và, chính anh là mục tiêu thu nạp nhân viên của chúng.
Rồi từ đó, sau khi được Ngân Hoa kể lại mọi chuyện, Vinh đã hiểu ra rằng, bằng những biện pháp nghiệp vụ liều lĩnh và táo bạo, bọn chúng đã khống chế và buộc Vinh phải hoạt động cho chúng.
Chúng đưa ra những điều kiện đe doạ về chính trị, về tư tưởng và uy tín, cũng như những hình thức kỷ luật quân đội đối với anh, nếu Vinh không làm cho chúng hoặc anh phản bội chúng. Vinh cũng hiểu được rằng, anh đã mắc phải tội lỗi, mắc phải bẫy của kẻ thù. Những sự thật về hoạt động của Vinh, và những thông tin bí mật trong công tác của anh đã bị nhóm điệp báo này nắm được. Đây sẽ là bằng chứng chống lại anh, nếu đơn vị của anh biết được. Chúng sẽ tố cáo anh, đưa những sai phạm của Vinh ra làm điều kiện trói buộc Vinh. Chúng còn đưa ra những hình thức tàn nhẫn để đe doạ anh, bắt buộc Vinh không thể không làm việc với chúng. Những âm mưu khống chế liều lĩnh và sử dụng điệp viên kiểu như vậy của tổ chức bí mật này đã đặt Vinh vào tình thế
khó xử, không còn cách nào từ chối hay rút ra được nữa.
Cũng từ đó, Vinh trở thành một quân cờ trong tay tên trùm. Anh có nhiệm vụ nắm những thông tin mật qua công tác thông tin vô tuyến điện ở Bộ Quốc phòng, và nắm bắt tình hình quân sự tại chiến trường. Những mối quan hệ bè bạn và quen biết của Vinh lúc này càng trở nên mật thiết. Qua đó Vinh sẽ mở rộng quan hệ
để che mắt cơ quan như những tấm bình phong. Còn Ngân Hoa từ
nay sẽ là “sếp” của Vinh. Họ chỉ liên lạc với nhau khi nào có nhiệm vụ yêu cầu.
Vậy là từ nay Vinh trở thành một nhân vật quan trọng trong mạng lưới điệp ngầm này. Sau đó một thời gian, Vinh mới biết rằng, kẻ lạ mặt đó chính là tên chỉ huy Trần Cung, là người mà Lê Ngân Hoa đã gửi cả tình yêu, thể xác và cuộc đời cho hắn. Vinh biết, thế là cuộc đời anh đã bước sang một nẻo khác, đáng buồn, đáng giận, đáng thương và đầy nguy hiểm
Đã nhiều năm rồi, nhiệm vụ của Vinh cũng không nhiều và không khó khăn lắm. Song Vinh đã phải sống rất vất vả vì trăn trở. Cái trăn trở, lo lắng, mệt mỏi của một kẻ sống chìm, hai mặt. Ngày tháng nối tiếp nhau, là một sĩ quan chuyên nghiệp, Vinh phải căng mình hoàn thành những nhiệm vụ của cơ quan và đem hết sức lực để hoạt động tình báo trong môi trường chiến tranh ác liệt. Sống trong vỏ bọc người sĩ quan thông tin, nhưng Vinh là một điệp báo viên đặc biệt trong nhóm bí mật này. Anh đã phải cung cấp toàn bộ công trình nghiên cứu và công tác của anh trong Bộ Quốc phòng cho bọn phản động. Điều đó luôn làm anh trăn trở. Rồi vài năm sau đó, khi Sài Gòn giải phóng, Vinh tưởng mình đã có thể quên đi nhiệm vụ bất đắc dĩ này. Nhưng đâu có được. Mới vài năm trước, chính Vinh lại bị bất ngờ khi gặp lại Ngân Hoa. Từ ấy anh lại phải đương đầu với số phận hẩm hưu của mình. Lại quan hệ, nắm bắt tin tức, lại theo dõi tình hình và các đối tượng cần quan tâm. Lại bí mật liên lạc hay báo cáo những tin tức tình báo phản lại bạn bè, đồng nghiệp và Tổ quốc mình. Vinh vẫn luôn phải suy tư trăn trở. Anh giấu kín những ý nghĩ nảy sinh phản kháng vì bị lợi dụng của mình, để tỏ ra bình thản trong cách sống.
Những kỷ niệm khó phai ấy vụt trôi qua trong óc Vinh khi anh ta ngồi nghĩ về lần gặp gỡ phải có sau đây. Điều đó làm Trần Vinh thấy lo lắng. Trong khi đang ăn, Vinh luôn nghĩ tới những điều sắp xảy ra. Anh cứ nhẩn nha với bát phở để chờ đợi thời gian trôi qua, để nấn ná trước cuộc gặp mặt với con người này.
Người phụ nữ lúc nãy vòng qua đường, lướt nhẹ về phía quán cà phê, rồi chậm rãi bước vào quán.