Bí Mật Quân Cờ

Lượt đọc: 1323 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
III

Người phụ nữ mà Trần Vinh phải gặp tên thật là Lê Thị Mận. Cô sinh ra ở Hà Nội. Ông nội cô là một người đánh cá gốc Thanh Hoá, khá phát đạt. Sau đó ông chuyển cả gia đình ra Hà Nội theo người anh làm việc cho Tây. Bố cô lớn lên được đi học và làm một viên chức nhỏ dưới thời thực dân Pháp ở Thủ đô. Mẹ cô buôn bán ở chợ Đồng Xuân. Gia đình rất khá giả. Cô có anh trai lớn đã hy sinh trong chiến trường Nam Lào. Một người anh khác về quê, theo nghề đi thuyền đánh cá. Anh ta có thuyền đánh cá khá lớn và thường xuyên ra khơi xa. Anh này có những mối quan hệ thân thiết với những doanh nhân nghề cá và những nhà chế biến hải sản giàu có trong nước. Những mối quan hệ này, Mận thường ít được biết. Có nhiều lần anh Mận về Hà Nội vội vàng, có khi không gặp được cô. Nhưng một người bạn của anh ta thường xuyên liên

lạc với cô, cho cô biết về sự thành đạt của anh trai cô.

Mận sinh ra và lớn lên trong điều kiện sống khá sung túc. Được đi học rất chu đáo. Sau khi tốt nghiệp phổ thông, Mận trúng tuyển vào trường văn công quân đội. Mận học giỏi, có giọng hát hay và hình thể đẹp, nên rất được chú ý. Trong lớp, cô là sinh viên xuất sắc cả về học tập và sự chăm chỉ. Học xong cô xung phong về

đoàn văn công quân khu và tham gia biểu diễn ở nhiều vùng, nhiều nơi đóng quân của các đơn vị quân đội.

Đi biểu diễn, cô được mọi người khen ngợi và hâm mộ. Mận nổi tiếng từ ấy. Nhất là khi anh em trong đoàn thấy Mận vừa xinh, vừa hát hay, mỗi khi cô ngân nga những bài quan họ, đều làm say lòng người, nên họ đề nghị đặt cho cô cái biệt danh là Ngân Hoa. Cô rất lấy làm hãnh diện. Cùng lúc ấy, trưởng đoàn đã được điều lên Bộ để vào Nam. Ngân Hoa cũng được điều đi học một lớp huấn luyện quân sự đặc biệt chuẩn bị đi chiến trường. Sau đó cô được điều về đoàn văn công hỏa tuyến.

Đấy là những nét sơ lược về cô văn công nổi tiếng này. Nhưng phía sau đó, ít ai biết được rằng, Ngân Hoa chính là một điệp viên của một mạng lưới tình báo nước ngoài. Những năm còn là học sinh trường nghệ thuật, Ngân Hoa đã được sự chú ý bởi một viên tình báo Mỹ. Tên điệp viên này có ý định đưa cô vào tổ chức của hắn. Hắn đã vạch ra một kế hoạch khá chu đáo. Với ý đồ tìm kiếm một người chuyên săn tin từ hệ thống con cháu các vị tướng để biết những bí mật quân sự, hắn đã cân nhắc kỹ lưỡng nhiều cách tuyển chọn nhân viên. Cuối cùng hắn đã nghĩ tới một kế

hoạch chu đáo không gì hơn được, là dùng kế mỹ nhân. Và thế là, một kế hoạch đặt bẫy cô sinh viên trường nghệ thuật Lê Thị Mận, đã được sắp đặt sẵn. Cô sẽ là một con bài trong kế hoạch này.

Trong thời gian học tại trường Văn hoá nghệ thuật, Ngân Hoa thường xuyên tiếp xúc với một người bạn trai của anh cô. Người này giúp cô những mánh khoé làm giàu và cách sống khôn khéocủa một kẻ biết cạnh tranh. Thay mặt anh trai, người bạn này đã cung cấp cho cô đầy đủ mọi yêu cầu của cuộc sống. Người bạn trai này nguyên là một thanh niên Quảng Bình, tên là Hạnh, làm nghề cá, nhưng đã xung phong vào bộ đội. Trong thời gian đi đánh cá hắn đã quen biết anh của Mận và có lần cùng anh về Hà Nội gặp Mận. Nhưng đến khi vào quân đội, hắn lại thuộc đơn vị

của Trần Cung, tên điệp viên mà ta vừa nhắc tới. Trong một lần nghỉ phép, Hạnh về Hà Nội để đến thăm Mận. Chính lần đó, tên điệp viên cũng bí mật đi Hà Nội và với nghiệp vụ của mình, Cung đã tìm hiểu và biết rõ về Mận. Một cô gái xuất thân từ gia đình làm việc cho Pháp ngày trước. Một cô gái có nhan sắc xinh đẹp,

thông minh, hát hay, khéo léo. Hắn đã đem lòng yêu mến và nung nấu ý định thu phục và chiếm lĩnh cô gái này. Hắn bắt đầu lập kế hoạch đặt bẫy cô từ ấy. Cung đã lợi dụng Hạnh để theo dõi và chú ý chăm sóc Mận. Tên này đã vô tình trở thành một người tốt với Mận và được sếp của đơn vị chú ý nâng đỡ. Vô tình, hắn trở thành một kẻ giúp việc cho Cung mà không biết.

Nhưng đến khi Mận được cử đi biểu diễn văn nghệ ở vùng chiến sự, thì lúc đó Trần Cung mới xuất hiện và tìm cách làm quen với cô. Hắn đã dùng tài năng và sự hấp dẫn của một trang nam nhi điển trai trong vai viên sĩ quan trẻ để quyến rũ Mận. Và cô đã mắc vào lưới tình, và cả lưới điệp viên của hắn.

***

Mận rất biết ơn anh trai và người bạn của anh ta, nhưng cô đã có chuẩn bị con đường đi riêng của mình. Khi ra trường cô xung phong đi phục vụ ở các vùng có chiến sự ác liệt. Thậm chí cô còn viết đơn xung phong vào chiến trường miền Nam để có chiến công. Nhưng rồi cô được điều về đoàn văn công quân đội. Lúc đầu cô đi phục vụ ở các đơn vị xa vùng chiến sự, như một sự thử

thách. Và trong những lần đi biểu diễn như thế, Mận đã có dịp làm quen với một sĩ quan quân đội, người đã dần dần làm thay đổi cuộc đời cô.

Đó chính là một điệp viên nhà nghề của Mỹ, cũng là “sếp” của mình. Cuộc đời Mận đã biến chuyển từ đó. Chính cô cũng không biết trong thời gian đó, cô đã có những cuộc tiếp xúc với nhiều người nổi tiếng trong giới quân sự nhờ quen biết viên sĩ quan mà cô đã đem lòng yêu thương. Rồi sau đó, Ngân Hoa trở thành vợ

của viên thiếu tá Trần Cung này.

***

Chuyện xảy ra từ khi cô được điều vào chiến trường, tham gia đoàn văn công hoả tuyến. Hôm ấy cô đang đi bộ dọc bìa rừng, bỗng nhiên từ phía trước, một chiếc xe con dừng lại. Một người mở cửa xe và nói:

– Ngân Hoa, Đoàn trưởng mời cô về đơn vị ngay.

Ngân Hoa hơi ngạc nhiên, nhưng cô cũng miễn cưỡng lên xe. Khi về tới đoàn, Ngân Hoa không thể tin nổi, ở đó có một đoàn cán bộ quân đội toàn những sĩ quan cao cấp. Trong đó có một vị

mang quân hàm cấp tướng và nhiều sĩ quan cấp tá. Trong đoàn có một viên sĩ quan trẻ, mang quân hàm thiếu tá mà vừa gặp, cô đã thấy xao xuyến, vấn vương. Đoàn trưởng giới thiệu vắn tắt những người tới dự cuộc viếng thăm đột xuất này và cô nhớ như

in vào lòng tên người sĩ quan trẻlà Trần Cung ấy. Rồi Đoàn trưởng giới thiệu Ngân Hoa biểu diễn một tiết mục văn nghệ chào mừng

buổi gặp gỡ thân mật.

Sau đó, viên thiếu tá như nhìn thấu ý nghĩ của Hoa, đã chủ động đến gặp gỡ, tìm hiểu và chuyện trò với Ngân Hoa. Chỉ trong vòng vài ngày, hai người trở nên thân mật hơn.

Trần Cung không bỏ lỡ bất cứ cơ hội nào để tấn công Ngân Hoa.

Anh ta đã thổ lộ mối tình thầm kín và say đắm của mình, như

một chàng sĩ quan si tình. Và Ngân Hoa đã không thể từ chối. Cô đã từng ao ước có một người chồng như Trần Cung. Một chàng sĩ

quan chững chạc, tuấn tú, oai phong mà đầy tình cảm lại ga-lăng. Cô đã không thể biết rằng, tình yêu chớp nhoáng đó đã làm họ đã đến với nhau rất nhanh, rất mãnh liệt.

Thế rồi Trần Cung xin đơn vị vài ngày nghỉ phép, đưa Ngân Hoa đi thăm vùng quê Thanh Hoá mà anh ta chưa biết. Hai người được nghỉ phép vài ngày. Họ hẹn nhau cùng đi biển. Trần Cung và Ngân Hoa đã có một kỳ đi biển đầy kỷ niệm.

Buổi sáng hôm đó, khi họ ra đi, cơn mưa bỗng ập đến rất nhanh.

Mưa trút dài không ngớt. Nhưng họ vẫn ra đi. Hoa nghĩ, cứ đi, ra đi để có được những kỷ niệm êm đềm, có những chiều trên bãi biển, có những ngày gần gũi thương yêu. Và họ đã đi tắm biển ở

Sầm Sơn.

Ngân Hoa nhớ như in cái mát lạnh của con nước thủy triều đang lan dài trên bãi cát. Nhớ như in vị mặn chát của nước biển Sầm Sơn. Cái nắng chói chang lúc ban chiều sớm nhường cho cảnh hoàng hôn êm đềm và sự mát lạnh của thủy triều lên. Đôi tình nhân đang ở bên nhau trong vòng ôm của nước.

Họ lắng nghe tiếng vi vu của rặng phi lao bên bờ cát trắng. Lặng nghe tiếng ì ầm của sóng xô vào bờ không ngớt. Cái âm thanh thầm thì của biển như lời ru nhè nhẹ của một bà mẹ suốt năm tháng cuộc đời không ngơi nghỉ đưa nôi. Một thứ âm thanh hiền dịu, như nhắc nhủ suốt muôn đời không dứt. Cái âm thanh ấy trải dài theo không gian và xuyên suốt thời gian đến vô cùng. Hoa như được thả mình trong mơ ước. Tiếng thông reo trong gió vi vu như hoà vào bản nhạc đầy hấp dẫn của biển khơi.

Hai người hết ngồi trên bờ cát trắng phau của bãi tắm lại lao mình xuống nước. Tình yêu đã làm cho Ngân Hoa ngất ngây. Cô đắm say với tình cảm mạnh mẽ của Cung. Nơi biển cả hôm nay như càng chứng kiến cho mối tình của họ.

Đối với những đôi trai gái đang yêu nhau hồn nhiên và đầy sức trẻ thì cảnh đẹp nơi đây như đi vào trong thơ, đi vào trong giấc mơ, như trong cảnh thần tiên. Biển mênh mông và náo nhiệt như

càng chứng kiến những niềm vui, niềm hạnh phúc của những lứa đôi trai gái đang yêu, đang hạnh phúc.

Cái dịu dàng man mác của biển đã thấm đẫm vào từng lớp da thịt của hai người. Giữa biển xanh mênh mông, một mối tình đầy lãng mạn đang trào dâng. Cung và Hoa ôm nhau trong lòng nước ấy, trong lớp sóng vỗ bờ, trong tiếng reo vi vút của rừng cây, trong tiếng ì ầm của sóng và trong sự im ắng của trời mây. Cái cảm giác tuyệt vời của tình yêu, hạnh phúc trong nước triều dâng như

nghẹn thở trong tim Hoa.

Tay Cung lướt trên làn da mát mịn của Hoa. Hai người như muốn lẫn vào nhau. Da thịt cọ xát nhau, gợi lên cảm xúc mãnh liệt.

Trong thẳm sâu con người Hoa là ý nghĩ về một sự gửi trao tất cả, là tình yêu mà cô đã dâng hiến cho Cung. Vậy là từ nay cô đã là người của Cung. Dù thế nào, cô cũng không thể nào dứt ra nổi.

Số phận như đã an bài. Cô đã và sẽ mãi mãi là người của Cung.

Hoa hiểu, vậy là hôm nay cô đã dâng hiến, dâng hiến tất cả cho Cung trong sự chứng kiến của đất trời, biển cả và những vị thần theo tín ngưỡng của người dân vùng biển. Chao. Sự sung sướng đến ngất ngây của hạnh phúc, của tình yêu mãnh liệt, đã nuốt mất cuộc đời cô.

Hoa chợt nghĩ, ôi “Tình yêu”, tình yêu là một cái gì rất mới, rất trẻ, rất đẹp và say đắm, đầy thi vị. Con người như lớn hẳn lên, như mới hẳn ra. Tình yêu là lẽ sống, là dòng nước tưới tốt cây trồng, vun đắp cho hạnh phúc cuộc đời, như dòng nước biển đầy thêm, dạt dào không cạn. Tình yêu là sự tuyệt đỉnh của niềm say mê, làm cho người ta thêm yêu cuộc sống, muốn lao vào làm việc với một nghị lực tuyệt vời của tuổi trẻ tươi đẹp và hồn nhiên. Tình yêu là cuộc sống hằng ngày, ta mãi mãi yêu thương. Yêu cho tới tuổi bạc đầu để trẻ mãi không già. Ý nghĩ đó như một lời nguyền trong Hoa.

Từ đó, cô thường xuyên được tiếp xúc với nhóm cán bộ cao cấp trong đơn vị của Cung. Ngân Hoa được viên thiếu tá đưa đến gặp vị tướng, Trưởng đoàn cán bộ quân khu ấy để ra mắt, giới thiệu người yêu và xin ý kiến ông về ý định kết hôn của họ. Anh ta được cấp trên đồng ý và gợi ý để hai người được nghỉ phép về xin ý kiến gia đình, chọn ngày tổ chức.

Buổi đó Ngân Hoa cũng được giới thiệu biểu dĩễn những tiết mục văn nghệ xuất sắc của mình phục vụ Đoàn cán bộ quân khu ở đó.

Tài năng nghệ thuật của cô đã được vị tướng Trưởng đoàn quý mến và quan tâm giúp đỡ.

Từ những cuộc tiếp xúc đặc biệt ấy, Ngân Hoa đã làm quen được với nhiều người trong đoàn sĩ quan cao cấp trên. Và, cô cũng được nhiều cán bộ, sĩ quan trong đơn vị nể trọng hơn.

Từ những ngày ấy, chính nhờ quen biết vị tướng nọ, ông đã giúp

cô gặp gỡ nhiều viên chức cấp cao trong quân đội. Vì thế, Ngân Hoa dần dần trở nên nổi tiếng và tỏa sáng tài năng ca hát của mình. Ngân Hoa trở thành một người quan trọng trong giới văn công quân đội. Và cô là một nhân vật rất được quan tâm.

Rồi tiếp đó, cô được chọn đi học lớp huấn luyện quân sự đặc biệt.

Một thời gian sau đó, Trần Cung đã cùng Ngân Hoa tổ chức lễ

cưới. Lễ cưới của họ tuy đơn giản, mộc mạc nhưng đầm ấm ở đơn vị của Trần Cung. Sau này cô mới nhận ra là người mình yêu, người yêu mình là một nhân vật như thế nào. Cô ngỡ ngàng, kinh ngạc. Nhưng rồi tình yêu, sự chung thủy và nỗi sợ hãi cũng như

sự thần phục đã đưa cô thành một người hoàn toàn trung thành với Cung, trung thành với con đường mà cô đã bước vào.

« Lùi
Tiến »