Trần Cung là con nuôi một vị cán bộ tập kết ra Bắc năm 1954.
Nhưng trong một trận oanh tạc của máy bay Mỹ đánh bom ở khu vực miền Trung năm 1971, ông đã hy sinh đột ngột. Ông chỉ còn có một người con nuôi này là thiếu tá Trần Cung, làm việc ở cơ
quan tham mưu quân khu Bốn.
Trần Cung lúc nhỏ có tên là Đạt, được tuyển chọn từ một nhóm trẻ giang hồ ở khu vực Cần Thơ đưa về Sài Gòn, đào tạo trong một lớp huấn luyện đặc biệt qua một thời gian ngắn. Từ một lớp có gần chục người, sau những đợt tuyển chọn, chỉ có ba tên đạt tiêu chuẩn. Kết thúc lớp huấn luyện, Cung được bố trí ra Bắc, trà trộn vào đội ngũ quân đội và leo dần lên theo con đường binh nghiệp. Cuộc cài cắm người ra Bắc của bọn tình báo này diễn ra khá đặc biệt. Theo nguồn tin bí mật của chúng, chúng đã biết được một vị cán bộ ở Cần Thơ tập kết ra Bắc đang là giáo viên cấp một ở một xã vùng ven biển tỉnh Quảng Bình. Đây là điểm đáng chú ý để bọn chúng cài người theo kế hoạch sau này.
Trước khi Trần Cung được cài ra Bắc, vừa học xong lớp huấn luyện, bọn chỉ huy đưa hắn về một vùng quê tỉnh Cần Thơ. Ở đó Cung nhận biết thật rõ ràng về nơi sinh quán của mình. Hắn bí mật tìm hiểu thân phận mình sẽ đóng vai nay mai với tên mới là Trần Cung, con một gia đình nông dân. Chỉ trong một thời gian ngắn, Cung đã hiểu rõ mọi ngõ ngách vùng này và hiểu được gia đình mà Cung sẽ là con. Sau đó bọn quan thày chúng mở một trận đánh vào vùng này, tìm diệt căn cứ du kích. Chúng đã giết nhiều người. Trong đó có cả gia đình hờ của Cung. Gia đình ông giáo tập kết ra Bắc cũng mất tích luôn. Rồi chúng bố trí để Cung
trốn được một cách hết sức khó khăn ra Bắc, tìm và nhận ông bác họ này, để được vào quân đội.
Vị giáo viên này đã có vợ ở quê. Đứa con trai mới được 8 tháng tuổi thì ông được lệnh tập kết, để lại gia đình còn trong vùng chính quyền Sài Gòn kiểm soát. Ra Bắc, ông được tập huấn rồi cử
Về làm giáo viên nông thôn. Ông không lấy vợ, sinh con ở miền Bắc nữa. Cuộc sống của ông có vẻ đơn điệu từ ấy. Ông ít nói, ít cười, suốt ngày cần mẫn với công việc. Nhưng ông rất khoẻ, thường cuốc đất trồng rau, chăn nuôi, trong khu tập thể nhà trường. Ông được rất nhiều người quý mến.
Trong một lần họp ở trên huyện, ông được các đồng chí công an và quân đội mời tới gặp mặt. Họ hỏi thăm ông về tình hình công việc của ông hiện nay có được tốt không, có vui vẻ và còn khó khăn gì không? Ông cũng hơi ngạc nhiên về việc này. Ông đã đoán già đoán non, có thể mình sẽ được huy động ra mặt trận, hoặc được cử đi Nam tăng cường cho chiến trường chăng? Và ông đã có chút hy vọng sẽ được trở về thăm quê hương sông nước Cần Thơ của ông. Rồi các đồng chí đó hỏi thăm về quê hương ông. Đã lâu lắm rồi ông không nhận được tin tức gì cả. Ông trả lời các chiến sĩ như vậy. Nhưng rồi họ cũng không để ông phải suy nghĩ, hay lo lắng lâu. Họ thông báo cho ông một tin buồn về vùng quê của ông. Nơi ấy vừa bị bọn Mỹ ngụy mở đợt tấn công xuống vùng căn cứ du kích, đánh vào làng ông. Nhiều gia đình không kịp sơ tán, nên đã mất nhà, mất con, mất cả người thân nữa. Có nhiều đứa trẻ mồ côi, bơ vơ, thậm chí chạy tứ tán. Nhà ông cũng bị tan tác cả, không biết có ai còn, ai mất. Những cán bộ của ta trong đó cho biết thông tin rất rời rạc, hiện vẫn chưa có tin tức con trai và gia đình ông. Tuy nhiên có một người cháu họ của ông đã mất hết gia đình, tìm đường trốn đi. Với lòng căm thù bọn Mỹ
– Ngụy, cậu ta đã vượt sông Bến Hải ra Bắc, chỉ biết nhớ có tên người chú họ là ông. Do đó, các cơ quan, đơn vị cử cán bộ công an, quân đội, đi xác minh và tìm hiểu về gia đình ông và cậu bé này.
Ông giáo nghe như thế muốn chết lặng đi. Nhưng ông kiềm chế
được và chỉ còn biết nuốt nước mắt vào trong. Ông ngồi lặng lẽ
một lúc lâu, không nói, không hỏi. Mọi người đưa nước cho ông và chờ đợi. Ông chỉ còn nhớ, ông có mấy người họ hàng ở quê, làm gì. Có người, khi ông đi chưa có vợ con. Có người có con thì còn bé. Nếu là con người em họ thì đó là chú em ở cách nhà ông
vài trăm mét, giáp với cái ao của nhà ông. Chú ấy có con sau ông vài tháng. Tên nó là Cung. Họ Trần, tên Cung. Con ông tên là Vòng. Trần Văn Vòng. Vì anh em họ đã sống gần nhau từ nhỏ nên con ông là Vòng, thì chú em họ đặt tên con là Cung để hai nhà thêm gần gũi. Khi ông ra Bắc, thì chú ấy vẫn ở nhà làm ruộng. Vợ
chú ấy yếu hơn, nên thường làm việc nhà. Còn vợ ông thì ra đồng làm ruộng. Ông được đi học, nên được đưa ra miền Bắc đào tạo, nâng cao tinh thần để sau về phục vụ quê hương. Nay ông không được biết mọi chi tiết của vùng quê như thế nào, khác trước ra sao. Còn cậu bé đó, nếu đúng thì nay đã gần 18 tuổi. Nhưng ông cũng không biết có đúng vậy không.
Nghe ông nói, các cán bộ chiến sĩ công an và quân đội ghi nhận và hứa sẽ tìm hiểu kỹ để giúp đỡ ông. Sau đó một thời gian ngắn, thì Trần Cung được đưa về nhận chú. Ông và cậu ôn lại những chuyện quê hương và người thân. Ông đã tin chắc, đây là con chú em họ và nhận cậu làm con nuôi. Rồi ông bảo đảm xin cho cậu vào quân đội để trả thù cho cha mẹ và làng xóm. Từ đó Cung là một chiến sĩ dũng cảm trong quân đội. Anh ta đã xung phong ra chiến trường, nhưng đơn vị lại cử đi học lớp huấn luyện cấp tốc và điều về công tác trong bộ phận tham mưu của một đơn vị vùng Vĩnh Linh. Ở đó Cung đã rất dũng cảm trong chiến đấu và hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ. Đặc biệt, Cung đã xả thân cứu những em bé trong vùng tuyến lửa dưới bom đạn Mỹ, nên được các cán bộ chiến sĩ rất kính nể. Cung đã tiến nhanh vượt cấp so với thời gian quân ngũ của mình. Và anh ta đã được điều động tham gia nhiều đơn vị trong vùng tuyến lửa. Mới đó mà Cung đã được phong lên quân hàm Đại uý. Và giờ đây, Cung đã là Thượng úy trong Ban tham mưu của quân đoàn, nơi Ngân Hoa đang phục vụ. Và hai người đã gắn kết cuộc đời với nhau như thế.