Cứ 4 giờ chiều mỗi ngày là Shuhei có nhiệm vụ vẩy nước ngoài cửa quán. Cậu phải mặc áo choàng trắng, dùng gáo múc nước trong xô và tưới ra. Ban đầu Shuhei nghĩ dùng ống phun sẽ tiện hơn bởi ngay cạnh đó có vòi nước. Nhưng khi đề xuất với bà chủ Yoriko, bà liền cau mày chê cậu ngốc.
“Có phải rửa xe đâu. Tạt nước là để chống bụi. Nếu lối vào quán ướt sũng, khách sẽ khó chịu đấy.” Yoriko nói thêm. “Khách đến ăn ở Ningyocho rất trọng khung cảnh. Họ thích nhìn cậu phụ việc xách xô vẩy nước. Chứ một tên choai choai mặc quần bò cầm vòi xịt thì còn gì là thi vị?”
Sau 6 giờ khách mới đến, làm sao thấy được cảnh cậu vẩy nước... Shuhei vừa ý kiến thì lại bị đánh bốp vào trán.
“Đừng cãi nữa. Lý sự không có ý nghĩa gì với người làm nghề ăn uống như chúng ta.”
Quá đáng, Shuhei nghĩ, song không tranh luận thêm. Yoriko hơi độc đoán thật, nhưng vẫn đáng kính trọng ở tư cách nhà kinh doanh.
Shuhei vẩy hết nước đúng lúc một người đàn ông bước ra khỏi tiệm. Đây là Taiji, chồng của Yoriko, chủ quán ăn Matsuya này. Taiji diện áo hoa đi biển, quần vải trắng, đeo kính râm, cổ còn đeo dây chuyền vàng. Chắc ông muốn tỏ ra sành điệu, nhưng Shuhei không tiêu hóa nổi, trông y như đầu gấu trong phim băng đĩa ngày xưa.
“Ê, cậu mua cho tôi chưa?” Taiji hỏi, mắt lấm lét nhìn xung quanh.
“Cháu mua rồi.”
“Để đâu?”
“Cháu cất rồi.”
“Tốt, mang ra đây cho tôi.”
Shuhei đặt xô xuống, đi vào con hẻm bên hông quán, lấy một túi bóng trắng từ giỏ xe đạp đậu ở đó rồi quay lại chỗ Taiji. Taiji vừa nhìn đồng hồ đeo tay vừa nhấp nhổm không yên, mắt cứ liếc vào quán, chắc sợ Yoriko đi ra bắt gặp.
“Đây ạ.” Shuhei chìa túi ra.
“Thank you, thank you. May quá.” Taiji nhòm vào túi, gật đầu hài lòng. “Mua đúng như tôi dặn chứ?”
“Vâng. Bảy cái nhân đậu đỏ và ba cái không nhân đúng không ạ.”
“Đúng. Tốt lắm, tốt lắm, cầm luôn tiền thừa nhé.”
Hầy! Shuhei hơi cúi đầu. Tiền thừa vỏn vẹn 50 yên 7 .
“Nhớ lời tôi dặn chứ, đừng có bép xép với ai. Hiểu chưa?” Taiji đặt ngón trỏ lên môi.
“Cháu hiểu.”
“Tuyệt đối không được hé răng đấy. Dám nói ra là biết tay tôi.”
“Cháu hiểu rồi mà.” Shuhei gật đầu, bụng nghĩ ông chủ thật lằng nhằng.
“Ờ. Tốt, sau này cũng nhờ cậu đấy.”
Taiji cầm túi bóng đi ra đường. Nhìn theo ông, Shuhei khẽ thở dài.
Từ 6 giờ chiều, khách tấp nập kéo đến. Shuhei làm bồi bàn, phải mang thức ăn từ bếp ra cho khách. Dù đã được giảng về từng món ăn, cách ăn cũng như nguyên liệu, đôi khi cậu vẫn không trả lời được câu hỏi của khách và buộc phải quay vào để hỏi đầu bếp hoặc chủ quán. Gần như lần nào cậu cũng ăn mắng vì mới được chỉ xong đã quên.
Nếu khách quen đến, Yoriko sẽ đích thân đi chào hỏi. Bà luôn mặc kimono. Shuhei không rành lắm, nhưng hình như mặc kimono cũng có quy tắc ứng với từng mùa. Yoriko cực kì tuân thủ quy tắc ấy. Tối nay, bà diện bộ kimono màu tím bằng vải mỏng tanh. Shuhei mê mẩn nhìn Yoriko tiếp chuyện khách. Trông bà tươi tắn, xinh đẹp và trẻ trung hơn hẳn bình thường. Không thể tin bà đã xấp xỉ tuổi mẹ Shuhei.
Nhưng Yoriko chỉ tươi cười với khách. Hễ rời khỏi bàn của họ, ánh mắt bà nghiêm lại ngay.
“Cốc của khách ngồi cạnh cửa sổ cạn sạch rồi kìa. Đầu óc cậu để đâu vậy?”
“A, cháu xin lỗi.”
Mỗi lần Yoriko đanh giọng nhắc nhở, Shuhei lại được phen chạy đôn chạy đáo.
Từ 10 giờ tối, khách lục tục ra về. Mỗi khi tiễn khách và nghe họ khen “Ngon lắm, cảm ơn nhé”, Shuhei lại cực kì mãn nguyện dù không tự tay nấu. Cậu chỉ đơn thuần là cảm nhận được niềm vui phục vụ.
Tiếp theo là dọn dẹp. Shuhei được phân công rửa bát đĩa và lau dọn bếp. Cậu mới đến làm từ mùa xuân vừa rồi nên còn chưa được học cả cách cầm dao. Katsuya vào trước Shuhei hai năm mà năm nay mới mon men phụ giúp trong bếp. Do vậy, Shuhei hiểu mình sẽ phải tiếp tục công việc hiện tại một thời gian nữa.
Shuhei mới 17 tuổi. Cho đến năm ngoái cậu vẫn học cấp ba, song đã bỏ ngang bởi không thể hòa nhập với cuộc sống ở trường. Nói thế cho dễ nghe, chứ thật ra cậu chán nản vì học dốt hơn chúng bạn. Shuhei vốn chẳng muốn học tiếp, nhưng bố mẹ bảo ít nhất phải hoàn thành chương trình cấp ba nên cậu đành nghe theo. Cuối cùng, cậu vẫn không chịu nổi mà bỏ học.
Từ lâu Shuhei đã nghĩ mình khó mà đi theo lộ trình học hết phổ thông, lên đại học rồi đi làm. Bởi cậu không tưởng tượng được mình sẽ làm gì. Vấn đề nan giải ấy đeo bám cậu đến tận cấp ba. Khi bố mẹ hỏi nghỉ học rồi tính sao, Shuhei liền đáp muốn trở thành đầu bếp. Lý do rất đơn giản. Cạnh nhà Shuhei có tiệm sushi. Cậu thấy đầu bếp ở đó trông rất ngầu.
Bố nhờ người quen xin cho Shuhei vào làm ở quán Matsuya này. Bố mẹ cũng hiểu được lựa chọn của cậu, bây giờ kinh tế ế ẩm, con đường học đại học rồi đi làm chưa chắc đã bằng phẳng.
Dọn dẹp xong, Shuhei định ra khỏi bếp thì Taiji bước vào với bộ đồ giống ban chiều. Hẳn là ông đã nhởn nhơ bên ngoài suốt từ đó đến giờ.
“Hôm nay thế nào?” Taiji vớ lấy một cốc thủy tinh vừa rửa, mở chai rượu 1,8 lít gần đó.
“Bình thường ạ. À, có ông Okabe đến.”
“Hừm. Cái quân ngon dở chẳng phân biệt được mà còn khoe sành ăn ấy hả!” Taiji rót rượu ra cốc, nhấp một ngụm. Mặt ông đỏ lừ, chắc vừa đi nhậu về.
Taiji nốc cạn rượu và buông cốc xuống. “Ngon tuyệt, chào nhé.” Ông nói rồi đi mất.
Giời ạ, tự dưng bày thêm việc. Shuhei bĩu môi nghĩ, với lấy chiếc cốc Taiji vừa uống.
☆ ☆ ☆
Ban ngày, Matsuya cung cấp đồ ăn trưa với giá phải chăng. Quanh đây tập trung nhiều công ty nên dân văn phòng rủng rỉnh tiền thường hay sang ăn.
Shuhei đang bưng đồ ăn ra cho khách thì đàn anh Katsuya gọi, “Bà chủ bảo cậu đến phòng Cây bách.”
“Phòng Cây bách? Hừm...” Chuyện gì thế nhi, Shuhei tự hỏi. Phòng đó vốn không sử dụng vào giờ ăn trưa.
Đến nơi, cậu thấy Yoriko ngồi đối diện ba người đàn ông. Hai trong số đó vận com lê, người còn lại thì giản dị hơn với áo phông bên trong và sơ mi ca rô cộc tay khoác ngoài.
“Shuhei, đây là cảnh sát bên điều tra hình sự. Họ có chuyện muốn hỏi cậu.” Yoriko giải thích.
“Xin lỗi vì làm phiền cậu giữa lúc bận rộn.” Người mặc sơ mi nói, rồi nhìn Yoriko. “Bà chủ cho chúng tôi mượn cậu ấy một lát nhé.”
“Vâng, các anh cứ tự nhiên.” Yoriko cố tươi cười, song mắt bà ánh lên tia bất an. Tất nhiên Shuhei bối rối chẳng kém. Cậu đâu làm gì để cảnh sát phải “hỏi thăm”.
Ba người đàn ông rời khỏi phòng, đi về phía cửa chính. Shuhei bước theo sau. Họ ra ngoài, đi thẳng tới Ningyocho mới dừng lại. Ningyocho là con phố một chiều rộng rãi với nhiều làn xe. Hai lề phố san sát đủ loại hàng quán lớn nhỏ.
“Nóng quá. Cậu uống một lon không?” Viên cảnh sát mặc sơ mi mở túi bóng đang cầm, chìa ra trước mặt Shuhei. Trong túi là vài lon cà phê.
“Dạ, thôi ạ.”
“Nào, đừng ngại. Cậu không uống thì làm sao chúng tôi uống nổi.”
"Thế à..." .” Shuhei nhìn vào túi, lấy một lon.
Sau đó, ba viên cảnh sát cũng tự lấy cà phê cho mình.
“Matsuya có bán bia tươi không?” Cảnh sát mặc sơ mi hỏi.
Shuhei lắc đầu, “Có bia chai thôi ạ. Trong đó có bia ở Hida.”
“Ồ. Chắc ngon lắm đây. Kìa, uống đi, đừng khách sáo.”
“Vâng.” Shuhei trả lời rồi bật nắp lon. Mới tháng Sáu mà trời đã nóng như giữa hè. Cà phê mát lạnh thấm vào từng ngóc ngách cơ thể cậu.
Trong hai cảnh sát mặc com lê, người thấp hơn và có vẻ lớn tuổi hơn uống một ngụm cà phê rồi gợi chuyện, “Nghe bảo cậu đã mua bánh nướng đa hình 8 .”
Shuhei suýt sặc. Cậu chớp mắt ngó lại viên cảnh sát, "Dạ?”
“Ba ngày trước, cậu mua bánh nướng đa hình ở tiệm cuối đường, đúng không?” Viên cảnh sát nhìn thẳng vào mắt Shuhei, nhắc lại.
Tim Shuhei đập thình thịch. Cảnh sát hỏi kiểu này thì không tài nào nói dối được, cậu gật đầu, “Phải, cháu có mua.”
“Cậu mua lúc mấy giờ?”
“Gần 4 giờ ạ.”
“Tốt. Cậu mua mấy cái?”
“Mười cái. Bảy cái nhân đậu đỏ và ba cái không nhân.”
“Bao bì sẵn à?”
“Không ạ. Họ cho vào hộp nhựa trong.”
“Cậu mua làm quà cho ai à?”
“Không.” Shuhei lắc đầu. Lời hứa với Taiji lướt qua tâm trí, cậu liếm môi. “Cháu mua để ăn.”
“Những mười cái?” Viên cảnh sát thấp hơn tròn mắt.
“Buổi trưa cháu ăn một ít, buổi tối ăn nốt.”
Viên cảnh sát mặc com lê dáng cao hơn cười khan, “Thanh niên có khác.”
“Cậu ăn hết rồi hả?” Người thấp hơn hỏi.
“Vâng.”
“Hộp nhựa cậu để đâu?”
“Cháu vứt rồi.”
“Ở đâu?”
“Ở..” Shuhei cuống lên, không biết trả lời ra sao cho phải. “Cháu quên rồi. Hình như... thùng rác nào ấy.”
“Nghe nói cậu trọ luôn ở chỗ làm. Thùng rác trong phòng cậu chăng?”
“Chắc vậy... À không, có thể là thùng rác khác.”
“Cậu cố nhớ lại đi. Tìm thấy thì tốt quá.”
“Tìm... hộp nhựa ấy ạ?”
“Phải.” Viên cảnh sát nhìn thẳng vào mắt Shuhei.
Shuhei cụp mắt. Khổ thật! Giá có thể nói toẹt ra là bánh mua cho Taiji, mọi chuyện đơn giản hơn nhiều. Nhưng nếu làm thế, Taiji sẽ tế sống cậu mất. Không khéo cậu bị đuổi việc như chơi.
Thình lình, Shuhei nảy ra một ý, cậu ngẩng lên, “Sáng nay cháu đổ rác rồi.”
Các cảnh sát không khỏi bối rối thất vọng.
“Sáng nay? Đổ chung với nhiều rác khác?” Cảnh sát thấp hơn hỏi.
“Vâng. Hôm nay là ngày đổ rác không cháy.”
Đó là sự thật. Đổ rác cũng là nhiệm vụ của Shuhei. Ban nãy cậu hoảng quá nên quên béng.
Hai cảnh sát mặc com lê lúng túng nhìn nhau. Riêng cảnh sát mặc sơ mi vẫn ung dung ngắm đường phố. Nhận ra Shuhei nhìn mình, anh mỉm cười bảo, “Uống cà phê đi.”
“À, vâng.” Cổ họng khô khốc, Shuhei uống sạch chỗ cà phê còn lại.
“Được rồi. Xin lỗi vì làm phiền lúc cậu đang bận nhé.” Cảnh sát thấp hơn nói.
“Cảm ơn cậu đã hợp tác điều tra.” Cảnh sát mặc sơ mi chìa túi bóng về phía Shuhei. “Để tôi vứt cho.”
“A, cảm ơn anh.” Shuhei thả lon rỗng vào túi.
Sau khi tạm biệt các cảnh sát, Shuhei quay về quán. Yoriko đã chờ sẵn ở cửa.
“Sao rồi? Họ hỏi gì đấy?” Bà thắc mắc với vẻ nghi ngờ.
Shuhei không biết nói dối thế nào cho hợp lý.
Thấy cậu lắp bắp, Yoriko hỏi, “Hỏi về bánh nướng đa hình chứ gì?”
Shuhei kinh ngạc gật đầu. Chắc cảnh sát đã giải thích với bà.
“Họ hỏi ba hôm trước cậu mua bánh nướng đa hình làm gì, đúng không?”
“Dạ, đúng.”
“Cậu trả lời sao?”
Shuhei lặp lại những lời đã khai với cảnh sát. Thì cũng đâu còn cách nào khác. Những tưởng Yoriko sẽ khiển trách vì tội đi mua quà vặt trong giờ làm, nhưng không, bà chỉ hỏi, “Ngoài ra còn câu nào không?”
“Không ạ.”
“Ờ. Được rồi. Thôi, làm việc tiếp đi.”
“Vâng. Ừm... Thật ra có việc gì thế ạ? Sao cảnh sát lại hỏi cháu chuyện ấy...”
Yoriko thoáng do dự, rồi đáp, “Vào chiều tối ba hôm trước có người bị giết ở một căn hộ bên Kodenmacho. Họ đang điều tra.”
“Kodenmacho? Thì liên quan..”
“Trong căn hộ đó có mấy cái bánh nướng đa hình. Cảnh sát đang tìm những người đã mua bánh.”
“Ồ...” Shuhei bỗng thấy mồm miệng khô khốc, người cũng nóng lên, song cậu không dám để lộ vẻ hoảng loạn của mình.“Nhưng sao họ biết cháu đã mua...” Cậu lẩm bẩm, giọng khàn đi.
“Chịu, họ không cho biết chi tiết. Mà cậu không dính dáng thật chứ?”
Shuhei vội lắc đầu, “Cháu không hề hay biết về vụ đó.”
“Thế thì lo cái gì? Thôi, đừng lề mề nữa, quay lại làm việc đi. Khách sẽ phiền đấy.” Giọng Yoriko trở nên nghiêm khắc.
“Cháu xin lỗi.” Shuhei rụt cổ nói rồi đi vào bếp.
Ăn trưa xong, được nghỉ một lúc, Shuhei lén tìm báo đọc và thấy bài viết về án mạng trên số báo chiều hôm kia. Theo đó, nạn nhân là một phụ nữ 45 tuổi sống một mình ở Kodenmacho, bị siết cổ đến chết tại nhà riêng. Thông qua đánh giá hiện trường, cảnh sát nhận định hung thủ là người quen của nạn nhân. Ngoài ra, họ cho rằng khả năng cao là hung thủ ra tay trong khoảng thời gian từ cuối giờ chiều đến đầu giờ tối.
Bài báo không nhắc đến bánh nướng đa hình. Xem ra đây là thông tin điều tra chưa được công bố chính thức, Shuhei nghĩ. Nhớ lại khuôn mặt mấy cảnh sát, nách cậu rịn mồ hôi.
Người ta đồn Taiji bồ bịch lăng nhăng. Shuhei từng nghe đồng nghiệp vào làm trước xì xào sau lưng ông chủ, rằng ông bao nuôi nhân tình ở Kodenmacho. Hắn là có người từng bắt gặp Taiji lảng vảng gần đó.
Hôm trước chẳng phải lần đầu Taiji nhờ Shuhei mua bánh nướng đa hình. Chuyện này đã diễn ra vài bận. Hẽ nhận bánh nướng là Taiji ra ngoài ngay. Ông không đến ga tàu mà đi về phía ngược lại. Đi theo hướng đó chừng mười phút sẽ đến Kodenmacho.
Shuhei mường tượng, phải chăng Taiji mang bánh nướng đến tặng nhân tình.
Thế rồi ở đó có án mạng.
Nếu chỉ là trùng hợp đơn thuần thì đã đành, đằng này có quá nhiều điểm khớp nhau. Hơn nữa, một ngày bao nhiêu người mua bánh, sao cảnh sát lại tìm đến cậu.
Lẽ nào người bị giết là nhân tình của Taiji? Vậy hung thủ là... Càng tưởng tượng, Shuhei càng sợ. Song cậu chẳng biết tâm sự cùng ai. Với Yoriko thì miễn bàn, với đồng nghiệp cũng không dám kể. Shuhei muốn hỏi thẳng Taiji, nhưng lại thôi. Kiểu gì cũng ăn mắng vì dám nghi ngờ ông chủ.
Shuhei cuống đến mức không thể tập trung vào công việc. Tối đó, vì mắc một đống lỗi ngớ ngẩn, cậu liên tục bị các anh chị làm cùng và bà chủ la mắng.
☆ ☆ ☆
Tối hôm sau, viên cảnh sát mặc sơ mi lại xuất hiện ở Matsuya, nhưng không mặc sơ mi nữa mà bận áo khoác tối màu và đến để dùng bữa. Sau khi dẫn anh ta tới bàn, Shuhei xem danh sách khách đặt trước và biết được họ của viên cảnh sát là Kaga.
“Trông mặt cậu như vừa thấy ma vậy.” Kaga vui vẻ cười nói khi Shuhei mang khăn ướt tới. “Hay cậu nghĩ một tay cảnh sát lương bèo như tôi không được đến đây?”
“Đâu có.” Shuhei cúi đầu lảng tránh.
“Vậy cho tôi bia Hida trước nhé.”
Kaga nói mà không nhìn thực đơn đồ uống. Anh vẫn nhớ cuộc trò chuyện hôm qua.
Buổi tối, về cơ bản Matsuya chỉ cung cấp suất ăn nhiều món, dọn ra theo trình tự cố định. Đầu tiên, Shuhei mang đồ nhắm và bia địa phương lên, tiếp đến là món khai vị. Kaga bảo cậu cho xem thực đơn đồ uống.
“Bà chủ đề xuất suất rượu sake nhỉ! Vậy cho tôi suất này.”
“Vâng ạ.”
“Này!” Shuhei định rời đi thì Kaga gọi lại. “Cậu thích đồ ngọt sao?”
“Không.” Vừa dứt lời, Shuhei vội gật đầu lia lịa, hôm qua vừa khai đã một mình chén hết đống bánh nướng mà. “Vâng, khá... thích ạ.”
“Hừm. Nhưng cậu lấy loại không đường.”
“Không đường?”
“Cà phê ấy.” Kaga uống hết bia. “Cậu chọn lon không đường.”
Shuhei sững người. Đúng là hôm qua cậu chọn loại không đường, theo thói quen. “Cà phê thì... tôi thích không đường hơn.”
“Ồ, vậy sao?” Kaga đặt cốc thủy tinh rỗng lên bàn. “Được rồi, mang rượu ra cho tôi nhé.”
“Vâng ạ.” Shuhei rời đi.
Tay này làm sao thế, huyên thuyên cái gì không biết, ai thèm quan tâm đến lon cà phê chứ... Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng người cậu đã đổ mồ hôi lạnh. Chắc chắn cảnh sát đến đây không chỉ để ăn tối. Anh ta muốn dò hỏi thêm, vì không tin Shuhei một mình chén hết đống bánh nướng.
Không nhờ ai thay được, Shuhei đành cắn răng phục vụ viên cảnh sát. “Đây là rượu Rokushu, đặc sản của tỉnh Akita.” Shuhei rót rượu từ bình 180 ml vào chén nhỏ để trước mặt Kaga. “Người ta gọi nó là rượu gạo nguyên chất có ga. Nó sủi bọt vì được lên men hai lần.”
Kaga nhấp thử một ngụm, và lập tức khen ngon, “Như sâm banh vậy. Cách ủ giống nhau chăng?”
“Tôi... nghĩ vậy. Họ cho men vào rượu gạo nguyên chất rồi để lên men lần nữa.”
“Với sâm banh, ngoài men người ta còn cho thêm ít đường. Rượu này thì sao?”
“... Anh đợi chút nhé.”
“Thôi, không cần vội. Chỉ tôi sau cũng được. Nào, cậu có biết vụ án ở Kodenmacho không?”
Kaga tự nhiên đi thẳng vào vấn đề khiến Shuhei bất giác trợn tròn mắt.
Thấy vậy, Kaga cười hài lòng, “Xem ra cậu biết rồi?”
“Thế thì sao?”
“Chắc bà chủ đã kể cậu nghe, có bánh nướng đa hình sót lại ở hiện trường. Khả năng là nạn nhân bị giết trong lúc ăn bánh. Chúng tôi tìm thấy bánh nướng chưa tiêu hóa trong dạ dày nạn nhân và vài chiếc trong hộp nhựa để trên bàn. Hiện chưa biết là ai mua.”
“Không phải nạn nhân mua ư?”
“Không. Trước khi xảy ra án mạng, có một nhân viên bảo hiểm đến nhà nạn nhân. Nạn nhân mời anh ta ăn cùng, bảo là đồ được tặng. Tức là người khác mua.”
“Ồ..” Shuhei không biết đáp lại thế nào.
“Trên hộp nhựa dán giấy in tên cửa tiệm nên chúng tôi biết ngay bánh mua ở đâu. Tất nhiên chỉ thế thì chưa đủ, vì một ngày có hàng chục người mua. May là bánh nướng của nạn nhân đặc biệt ở chỗ, loại có nhân để lẫn với không nhân. Bánh đóng bao bì sẵn thì có kiểu ấy, còn loại cho vào hộp nhựa thì không. Song nếu khách yêu cầu, tiệm vẫn đáp ứng. Tôi đã hỏi tiệm bánh xem có ai đặt như vậy vào ngày xảy ra vụ án không. Nhân viên bảo có vài khách, tiếc là không nhớ chính xác từng người, tuy nhiên họ nhớ có cậu phụ việc ở Matsuya.” Kaga chỉ vào ngực Shuhei. “Nghe nói cậu hay mua ở đó?”
“À.” Shuhei ậm ừ đáp. Cuối cùng cậu cũng hiểu tại sao viên cảnh sát này tìm đến mình. Quả thật cậu đã mua cho Taiji vài lần.
Khi Shuhei đang đứng đờ ra thì đàn anh Katsuya đi qua ngó vào. Chắc thấy cậu mãi chưa quay lại nên cậu ta đến xem thử.
“Xin lỗi, nói chuyện sau nhé.” Shuhei cáo lỗi và rời đi.
“Cậu làm gì thế?” Katsuya nghi ngờ hỏi.
“Khách bắt chuyện với em ạ...”
“Cậu phải ứng xử khéo vào. Đừng tốn quá nhiều thời gian cho một vị khách.”
“Em xin lỗi.” Shuhei đi vào bếp, tự nhủ tôi cũng muốn như thế lắm chứ.
Sau đó, cậu bưng đồ ăn và rượu tới bàn Kaga mấy lần, song viên cảnh sát không hỏi gì nữa, chỉ chuyên tâm thưởng thức bữa tối. Nhưng như thế càng khiến Shuhei lo hơn. Rốt cuộc viên cảnh sát toan tính điều gì, tối nay đến đây với mục đích gì? Đời nào anh ta đến chỉ để ăn tối.
“Món này làm từ cải xanh. Chúng tôi trộn rau với nước dùng tạo hỗn hợp sệt rồi cô đặc lại, rắc bột trứng cá đối muối khô lên trên.”
Shuhei đặt đĩa trước mặt viên cảnh sát, tranh thủ nhìn sắc mặt anh ta. Song Kaga chỉ bảo món này lạ thật và nhanh chóng cầm đũa. Shuhei bèn quay lưng đi.
Đúng lúc ấy, Kaga nói, “Trên đó có ba dấu vân tay.”
Shuhei giật mình quay phắt lại. Kaga vừa nhìn cậu vừa gắp đồ ăn nếm thử, “Hay thật, làm thành súp sệt mà vẫn đậm vị rau. Dù đó là lẽ tất nhiên.”
“Dấu vân tay... gì ạ?”
Kaga không trả lời ngay mà làm bộ đưa rượu lên môi. “Chúng tôi tìm thấy ba bộ dấu vân tay trên hộp nhựa đựng bánh nướng. Một là của nạn nhân, một của nhân viên tiệm bánh nướng. Vậy còn bộ thứ ba? Chúng tôi cho là của kẻ mang bánh nướng đến nhà nạn nhân. Dựa vào tình hình, có khả năng cao đây chính là hung thủ.”
Shuhei choáng váng khi nghe đến hai chữ “hung thủ”. Cậu cảm thấy mặt mình cứng đờ, song không tài nào che giấu nổi nỗi sợ.
“Đó... Đó không phải bánh tôi mua.” Giọng cậu run lên.
“Ừm, cậu đã một mình ăn hết, nhỉ?”
Shuhei gật đầu lia lịa.
“Cậu đang tuổi ăn tuổi lớn, giữa giờ làm thèm ăn vặt cũng là chuyện thường. Nhưng bà chủ bảo tầm đó cậu phải tạt nước ngoài cửa quán. Bánh nướng mua về cậu cất đâu? Áo choàng của cậu làm gì có túi? Nếu người trong quán phát hiện chẳng phải nguy to sao.”
“Tôi... để vào giỏ xe đạp...”
“Xe đạp?”
“Tôi dựng xe đạp ở con hẻm cạnh quán rồi cất tạm bánh trong giỏ. Tạt nước xong tôi mới mang vào tiệm.”
Kaga im lặng nhìn khoảng không như đang tưởng tượng ra cảnh đó. Lát sau, anh ngẩng lên, nhoẻn miệng cười, “Ra vậy. Lén ăn quà vặt cũng lắm công phu!”
“Thế đã được chưa?”
“Được rồi. Mà hình như tôi đâu có giữ cậu lại.” Dứt lời, Kaga giơ tay cầm đũa lên. “Trước khi cậu đi, tôi sẽ cho cậu biết tin tốt cuối cùng. Dấu vân tay thứ ba trên hộp nhựa không phải của cậu.”
Shuhei tròn mắt, “Không phải của tôi? Nhưng làm sao...
“Có nhiều cách lắm.” Kaga cười toe toét.
Shuhei sực nhớ ra, và nhíu mày, “Lon cà phê đó...” Bảo sao họ nhiệt tình mời mọc, hóa ra không chỉ muốn biết cậu sẽ chọn loại không đường hay có đường.
“Chơi bẩn.” Shuhei bất giác lâm bầm.
“Chúng tôi là cảnh sát mà.” Kaga uống cạn rượu trong chén.
Kể từ đó cho đến khi Shuhei mang món tráng miệng cuối cùng lên, Kaga không nói gì nữa. Shuhei cũng cố tránh nhìn vào mắt anh ta.
Kaga về rồi, Shuhei dọn bát đũa mang vào bếp.
Yoriko chợt gọi cậu lại, “Lúc nãy cảnh sát Nihonbashi hỏi thăm cậu à?”
“Anh ta là cảnh sát Nihonbashi sao?”
“Nghe bảo mới được điều về. Cậu ta hỏi gì thế?”
Dù bối rối, Shuhei vẫn quyết định kể hết. Miễn sao giấu chuyện đưa bánh nướng cho Taiji là được.
“Hừm, thật hả trời! Chỉ vì thế mà cậu ta đến đây ăn ư?”
“Cháu phải làm sao?”
“Lo gì. Không có dấu vân tay của cậu thì yên tâm rồi. Xin lỗi vì đã giữ cậu lại. Thôi, dọn dẹp tiếp đi.” Yoriko quay lưng đi.
Shuhei đang rửa bát trong bếp như mọi khi thì Taiji chầm chậm bước vào. Nhìn mặt Taiji, cậu đoán hôm nay ông chưa uống rượu.
“Shuhei, bát đũa cứ để đó, đi với tôi một lát.”
“Ơ, đi đâu ạ?”
“Hỏi làm gì. Đi thì biết. Chuẩn bị đi. Mau lên.”
“Cháu chưa dọn xong…”
“Ông chủ bảo thì phải răm rắp nghe theo. Có nhanh lên không? Tôi chờ ngoài quán nhé.”
“Dạ... vâng.” Shuhei vội vã lau tay, ra khỏi bếp.
Lần đầu tiên Taiji rủ cậu đi cùng. Bước ra ngoài, cậu không khỏi lo lắng. Ông chủ định dẫn mình đi đâu?
“Trời, cậu không có bộ cánh nào tử tế hơn à?” Taiji nhăn mặt nhìn bộ đồ Shuhei đang mặc.
“Xin lỗi, cháu toàn quần áo kiểu này thôi.” Shuhei đang mặc áo phông và quần bò. “Hay cháu thay bộ khác?”
“Thôi, thế cũng được. Đi nào!”
Taiji đi ra đường, bắt taxi. Nghe ông bảo tài xế chở đến Ginza 9 , Shuhei giật mình, căng cứng người.
“Gì đấy, Ginza thôi mà, sao phải xoắn.” Taiji nhăn nhở. “Muốn thành đầu bếp xịn, ít ra phải biết về thế giới người lớn chứ.”
“Vâng…”
“Đừng lo. Tôi không bắt cậu trả tiền đâu.” Taiji ngoác miệng cười.
Taxi dừng trên con phố chật kín ô tô. Vỉa hè toàn những người đàn ông giống nhân viên văn phòng cùng các phụ nữ mà Shuhei đoán là tiếp viên hộp đêm quán bar. Dù đã thấy cảnh tương tự ở Ningyocho, song ở đây đông đúc và náo nhiệt hơn nhiều.
“Ê, đừng đứng đực ra đấy nữa, lại đây.” Taiji giục.
Shuhei vội đi theo. Hai người vào quán rượu trên tầng sáu một tòa nhà. Quán rộng rãi và đông khách. Ánh đèn lấp lánh khắp nơi. Những cô gái đang tiếp chuyện khách thì rực rỡ và lộng lẫy. Shuhei tưởng như lạc vào thế giới khác.
Anh chàng bận đồ đen đưa Taiji và Shuhei đến bàn. Một cô gái mặc váy lập tức tiến lại. Cô có khuôn mặt nhỏ nhắn cùng mái tóc buộc cao. Taiji giới thiệu Shuhei với cô. Cô tự giới thiệu mình là Asami.
“17 tuổi? Chà, định trở thành đầu bếp sao, ngầu quá. Ấy quên, cậu chưa đủ tuổi uống rượu nhỉ!” Asami dừng tay khi đang pha rượu cho Shuhei.
“Cho nó bia cũng được. Đầu bếp tập sự mà không biết uống thì quê lắm.”
Người Shuhei cứng đờ. Cậu không biết nên cư xử thế nào ở nơi này, cũng chẳng nghĩ ra chuyện gì để nói.
Nghe ai đó gọi, Asami rời đi. Taiji liền ra hiệu cho Shuhei, “Lại đây.”
Khi Shuhei đến ngồi cạnh, Taiji thì thầm vào tai cậu, “Asami là người đàn bà của tôi. Tôi toàn đưa bánh cậu mua cho cô ấy.”
“A...” Shuhei kinh ngạc nhìn Taiji.
“Tôi nghe Yoriko kể rồi, điều tra viên ở Nihonbashi hỏi cậu đủ thứ về bánh nướng đúng không? Đừng lo, tôi không liên quan đến vụ giết người.”
“Cháu có lo đâu...”
“Thôi đừng điêu. Cậu nghi ngờ người phụ nữ bị sát hại là bồ tôi chứ gì?” Taiji giơ ngón út lên 10 . “Mà công nhận trùng hợp đến lạ, Asami sống ngay trong khu chung cư xảy ra án mạng”
“Hả? Thật sao?”
“Ờ, rợn cả người. Nhưng yên tâm, tôi không hề dính líu.”
Shuhei gật đầu, cậu tin Taiji nói thật. “Tại sao anh cảnh sát kia cứ tìm cháu nhi?”
“Chịu luôn. Cảnh sát bám riết có tha ai đâu, kể cả người vô tội.”
Asami đã quay lại, “Hai người thì thầm gì đấy?”
“Chuyện của đàn ông thôi. Asami này, con rơi của anh khỏe chứ?”
Nghe thế, Shuhei há hốc mồm.
Liếc thấy vẻ mặt cậu, Asami khúc khích cười, “Vâng, khỏe lắm. Nó đòi gặp bố suốt đấy.”
“Ồ, vậy sao. Em bảo con là bố cũng nhớ nó nhé.”
Shuhei không hiểu lắm trò đùa của người lớn. Cậu cầm cốc bia để trước mặt, uống một ngụm. Dù đã từng uống bia, nhưng cậu thấy bia ở Ginza này đẳng hơn. Chắc đây là khẩu vị của người trưởng thành, cậu nghĩ.
☆ ☆ ☆
Buông mình xuống chỗ ngồi quen thuộc ở góc ngoài cùng bên phải quầy, Yoriko thở phào, tiếng thở phản ánh tâm trạng nhẹ nhõm vì một tuần đã trôi qua yên ổn, pha lẫn cảm giác thoải mái khi trút bỏ bộ kimono.
Cậu phục vụ bước đến. Yoriko mỉm cười nói “Như mọi khi”, cậu ta tỏ vẻ đã hiểu và rời đi. Cứ tối thứ Bảy, Yoriko lại một mình đến quán bar nằm dưới tầng hầm khách sạn này. Ở Ningyocho không thiếu quán bar cổ kính và phong cách, nhưng bà không muốn đụng mặt người quen vào tối cuối tuần.
“Của chị đây ạ.” Phục vụ đặt một ly Gin Bitter 11 nhỏ trước mặt Yoriko. Bà không thích cocktail ngọt.
Vừa cầm ly, Yoriko chợt cảm thấy ai đó đến ngay cạnh.
“Rượu mạnh sao? Không hổ danh bà chủ quán ăn lâu đời.”
Yoriko lập tức nghĩ đến một người. Dù mới nghe có vài lần, nhưng bà rất ấn tượng với chất giọng âm vang này. Yoriko quay lại nhìn, quả nhiên là anh ta, hôm nay anh ta mặc áo khoác đen.
“Tôi xin phép ngồi cùng chút nhé.” Kaga cười nói.
“Cứ tự nhiên.” Yoriko mỉm cười đáp.
“Cho tôi bia Guinness 12 .” Anh bảo phục vụ.
“Cậu tan ca rồi hay sao mà đi uống rượu thế này.” Yoriko nói.
“Tất nhiên. Tôi giải được bí ẩn nhỏ liên quan đến vụ án nên muốn làm một cốc ăn mừng”
“Ồ, một mình sao? Đồng nghiệp cậu đâu?”
Nghe vậy, Kaga khẽ đung đưa người, “Không to tát đến mức cần tổ chức linh đình. Tôi vừa tìm ra con chó vẫn lùng tìm bấy lâu thôi.”
“Chó? Chó liên quan gì đến giết người?”
“Không biết. Tôi chỉ dám khẳng định nó không phải kẻ giết người.” Kaga nghiêm túc đáp.
Yoriko chăm chú quan sát anh, “Trưởng phòng bên cậu thỉnh thoảng vẫn đến Matsuya đấy. Hôm trước tôi thấy ông ấy đi cùng ai đó.”
“Vậy sao. Trưởng phòng cũ của tôi cũng vậy. Chắc trưởng phòng nào cũng thích nhậu nhẹt. Hỏi về quán xá nổi tiếng trong vùng, có khi họ còn biết nhiều hơn internet.”
Yoriko cười khúc khích, “Trưởng phòng kể có một điều tra viên khá thú vị mới ở chỗ khác chuyển về. Tôi hỏi thú vị thế nào thì ông ấy bảo, thông minh nhưng lập dị, đã thế còn cứng đầu. Tôi ngờ là ông ấy nói cậu.”
“Chà, ai biết.”
Phục vụ mang bia Guinness lên. Kaga giơ cốc ra làm bộ cụng ly. “Hôm nay chị vất vả rồi.” Dứt lời, anh nâng cốc uống.
“Cậu cũng vậy.” Yoriko cầm ly của mình.
Kaga thở mạnh, “Chị mặc kimono hay đồ Âu đều đẹp. Và lúc nào chị cũng đóng tròn vai một quý bà trưởng thành.”
“Cậu cứ trêu tôi.”
“Tôi có trêu đâu. Là châm chọc mới đúng. "”
Nghe vậy, Yoriko đặt ly xuống, “Ý cậu là...?”
“Ý tôi là chị vẫn hơi giống con nít, vẫn còn chút tính khí trẻ con, thích bày trò nghịch tinh.”
“Cậu Kaga.” Yoriko xoay người về phía viên cảnh sát. “Muốn nói gì thì xin nói nhanh cho. Tôi là dân Edo gốc nên không thích vòng vo lắm đâu.”
“Xin lỗi. Vậy ta đi thẳng vào câu chuyện nhé, tất nhiên tôi đang muốn nhắc tới án mạng ở Kodenmacho.”
“Cậu ám chỉ tôi dính líu đến vụ án?”
“Nào nào, cứ để tôi giải thích theo trình tự. Như hôm trước đã nói, chúng tôi tìm thấy bánh nướng đa hình sót lại ở hiện trường, không biết do ai mua. Ba dấu vân tay trên hộp nhựa đựng bánh là của nạn nhân, nhân viên tiệm bánh nướng và một chưa xác định được là của ai.”
“Shuhei kể với tôi rồi. Không phải của cậu ta, đúng chứ”
“Đúng.”
“Thế mà cậu còn thăm dò quán chúng tôi, khó hiểu thật. Có rất nhiều khách đến mua bánh, và Shuhei không phải người duy nhất mua cả bánh có nhân lẫn không nhân. Cậu nên điều tra những người khác đi chứ?”
“Tôi sẽ trình bày lý do ngay đây. Chị nói đúng, Shuhei không phải người duy nhất mua cả bánh có nhân lẫn không nhân. Dấu vân tay cũng chẳng phải của cậu ta. Thế nên Sở Cảnh sát Tokyo không để tâm đến Shuhei đâu. Vả lại, họ chưa từng đặt trọng tâm điều tra vào người mua bánh nướng.”
“Hả?” Yoriko há hốc miệng.
“Trong nhà nạn nhân có dấu vết xóa dấu vân tay.” Kaga vui vẻ nói rồi uống ngụm bia.
“Nghĩa là...?”
“Hung thủ lau hết những chỗ mà hẳn nhớ là đã chạm vào. Vì thế nếu là người mang bánh nướng đến, hắn sẽ không bỏ sót hộp nhựa đựng bánh. Nhưng trên hộp không hề có dấu vết xóa vân tay.”
“À, ra vậy.” Yoriko gật gù rồi nhìn khuôn mặt rám nắng của Kaga. “Đã thế, tại sao cậu còn để ý mấy cái bánh nướng? Không liên quan đến vụ án thì ai mua chẳng như nhau?”
“Trong quá trình điều tra, cảnh sát không thể bỏ qua bất kì chi tiết nào. Chúng tôi phải tự đặt câu hỏi tại sao lại như vậy và làm rõ từng điểm một. Nguyên tắc này sẽ dẫn chúng tôi đến sự thật, kể cả khi các chi tiết không liên quan trực tiếp với nhau.”
Ly của Yoriko đã cạn. Bà gọi phục vụ lấy thêm một ly tương tự, “Shuhei bảo một mình cậu ta ăn hết chỗ bánh nướng. Dám trốn việc đi mua quà vặt, thật chẳng ra làm Sao.”
"Oan cho Shuhei đấy! Cậu có ăn bánh đâu.” Kaga nói chắc nịch.
“Cậu dựa vào đâu mà khẳng định như vậy? Thật không hiểu nổi.”
“Tôi cũng đoán chị không hiểu. Rằng… tại sao bánh Shuhei mua lại ở nhà nạn nhân. Vô lý quá phải không?”
Yoriko thoáng hoảng hốt bởi Kaga đoán trúng phóc điều bà nghĩ, nhưng bà nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, “Ban nãy tôi bảo rồi, cậu muốn nói gì thì cứ nói thẳng ra.”
Kaga nhìn sâu vào mắt Yoriko, chậm rãi gật đầu, “Được. Tôi đi từ kết luận trước nhé. Bánh ở hiện trường án mạng là do Shuhei mua. Tại sao tôi khẳng định như thế? Bởi một trong những chiếc bánh có điểm đặc biệt. Hằn chị phải biết là điểm gì chứ.”
Yoriko nuốt nước bọt, lảng tránh ánh mắt Kaga.
Kaga cười khùng khục, “Đội giám định nghĩ mãi vẫn không hiểu tại sao lại thế. Khi nghe kể, tôi cũng ngạc nhiên lắm. Trên đời có cả bánh nướng đa hình nhân wasabi 13 sao.”
Phục vụ đặt ly Gin Bitter trước mặt Yoriko. Bà cầm lên rồi quay sang cười với Kaga, “Nghe thú vị đấy! Tôi không xen vào đâu, cậu cứ từ từ giải thích.”
“Được.” Kaga đặt cốc lên quầy. “Cho tôi cốc nữa.”
Yoriko lấy thuốc lá và bật lửa trong túi xách ra. Bà chỉ hút thuốc trong quán bar này. Từ khi mở quán ăn, bà không hút trước mặt người khác nữa.
“Một trong các bánh nướng ở hiện trường có nhân wasabi. Nghe giống hình phạt trò chơi trong một chương trình giải trí nhỉ? Đã thế còn có vết cứng lại của bột nhão dùng để bít vết rạch sau khi rạch ra và cho wasabi vào. Khỏi nói cũng biết, tiệm bánh đâu có bán thứ bánh ấy. Cố nhiên là có kẻ động tay. Là nạn nhân, hay người tặng bánh cho cô ấy? Hay ai khác nữa? Một thông tin khoa học đã giúp ích trong việc giải đáp bí ẩn này. Theo phân tích của đội giám định, bánh chứa wasabi cũ hơn các bánh khác. Cụ thể là nó khô, cứng hơn một chút. Đội giám định cho rằng nó được nướng từ một ngày trước. Nói cách khác, thủ phạm... ý tôi là thủ phạm cho wasabi vào bánh ấy, không cho vào bánh mới mua, mà chuẩn bị sẵn bánh có wasabi rồi đánh tráo. Suy ra có người mua bánh hai ngày liên tiếp. Tôi đã đến tiệm bánh hỏi xem trong số khách mua cả bánh có nhân lẫn không nhân vào ngày xảy ra án mạng, có ai cũng mua hôm trước nữa không. Chỗ bán bảo là không. Tuy nhiên, họ cho tôi biết một điều thú vị.”
Phục vụ mang cốc bia Guinness thứ hai lên. Kaga nhấp một ngụm cho nhuận giọng, quệt bọt trên môi bằng mu bàn tay rồi nhìn Yoriko, “Rằng cậu phụ việc ở Matsuya đến mua bánh hôm án mạng, còn hôm trước là bà chủ mua. Bà chủ quán ăn lâu đời có khác, ở Ningyocho không ai không biết.”
Yoriko dúi điếu thuốc đã hút gần hết vào gạt tàn. Đúng là một cảnh sát thông minh, bà nghĩ. Dù không biết tại sao Kaga lại lãng phí tài năng ở Phòng Cảnh sát Nihonbashi, nhưng bà tin chắc anh từng đạt không ít thành tích.
Bà quyết định đầu hàng, giờ có giấu cũng vô ích, “Ra vậy. Người cậu nhắm đến không phải Shuhei, mà là tôi.”
“Tôi cũng cần hỏi chuyện Shuhei mà. Tôi đoán cậu ta mua bánh cho chồng chị, bởi vì, nói hơi vô duyên, nhưng trong giờ làm thì chỉ mình anh ta rảnh rỗi thôi. Tuy nhiên có vài chuyện vẫn phải hỏi Shuhei mới biết được, như thời điểm bánh nướng bị đánh tráo.”
“Thế cậu biết chưa?”
“Tôi nghĩ là rồi.” Kaga gật đầu. “Shuhei hay cất bánh ở giỏ xe đạp bên hẻm trước khi đưa cho chồng chị. Nếu biết thói quen này thì tráo bánh dễ ợt, bởi cửa sau quán nằm ngay cạnh đó.” Nói đoạn, anh nhìn Yoriko bằng ánh mắt thăm dò. “Chị đã cho wasabi vào bánh, phải không?”
“Chắc giờ có chối cũng vô ích.”
“Nếu vậy, tôi buộc phải xin mẫu vân tay của chị để đối chiếu với dấu vân tay thứ ba trên hộp bánh.”
Yoriko thở dài, châm điếu thứ hai, “Tôi chịu thua, cậu Kaga. Tất cả đều đúng như cậu nói. Nhưng hành động của tôi không đến mức phạm tội chứ nhỉ?”
“Tất nhiên.” Kaga gật đầu. “Nó chỉ đơn thuần là trò nghịch tinh thôi. Chị muốn chơi khăm nhân tình của chồng à?”
Yoriko bật cười, làn khói trắng bay ra từ miệng bà, “Nếu đã điều tra nhiều đến thế, chắc cậu cũng biết con ả là ai rồi.”
“Muốn tìm nhân tình của chồng chị rất đơn giản, chỉ cần ghé hàng quán anh ta hay lui tới là xong. Trên đời thiếu gì người thích buôn chuyện. Cô ta tên Asami, nhỉ? Làm việc ở Ginza và sống cùng chung cư, cùng tầng nạn nhân.”
“Con ả mất nết. Nhưng lão ngốc nhà tôi lại dễ xiêu lòng trước cái hạng ấy. Nó có con rồi đúng không?”
“Đúng. Khoảng một tuổi.”
“Nó bảo là con của chồng tôi. Thói đời đám lăng nhăng mà gặp hậu quả thì hoảng lắm, đằng này lão ngốc nhà tôi lại mừng quýnh lên, hễ rảnh là tót đến nhà nó chơi với đứa nhỏ. Hình như còn trợ cấp nữa. Rộng rãi quá cơ!”
“Ý chị là...?”
Yoriko nhấp ly rồi nhún vai, “Nó nói dối. Không phải là con chồng tôi đâu. Gần đây tôi đã thuê thám tử điều tra. Mỗi khi đi làm, nó đều gửi con cho một gã ở Ueno. Gã này mới là bố đứa nhỏ.”
“Tại sao họ không sống cùng nhau?”
“Làm thế thì khó moi tiền chồng tôi á! Sớm muộn gì chả bại lộ, bòn rút được ngày nào phải cố ngày ấy.”
“Ra vậy.” Kaga gãi đầu. “Cho nên chị mới dùng bánh có nhân wasabi để cảnh cáo?”
Yoriko cười, “Thông minh như cậu mà vẫn đoán nhầm điểm này. Nhưng cậu nghĩ vậy cũng dễ hiểu thôi.”
“Không phải à?”
“Tôi định cho lão ngốc ăn cái bánh đó. Có bảy cái bánh nhân đậu đỏ và ba cái không nhân, cậu nhớ chứ? Chồng tôi ghét đậu đỏ nên mới nhờ Shuhei mua lẫn cả bánh không nhân để ăn.”
“Nên chị cho wasabi vào bánh không nhân...”
Yoriko gật đầu, gảy tàn thuốc, “Chắc chồng tôi biết thừa đấy không phải con mình, vì lão ấy có con được quái đâu.”
Kaga run tay, suýt đánh rơi cốc, “Hả? Thật ư?”
“Thật, hồi xưa chồng tôi từng đi viện khám mà. Lão không cho con ả kia biết, hẳn là tại không nỡ bỏ rơi người đàn bà đang dựa dẫm vào mình. Hơn nữa, xem chừng lão khá thích thú cái cảm giác có con riêng, dù chỉ là nói dối. Chồng tôi cố nhập vai ông chủ chơi bời trác táng, thực chất chỉ là lão nhát gan. Tôi đoán lão mới ngủ với con ả một hai lần là cùng.”
Kaga thở phù ra, “Chị có giận không?”
“Hầy, hơi giận thôi. Lão ấy tưởng qua mặt được vợ mình chắc. Tôi muốn chỉnh lão đôi chút nên mới cho wasabi vào... Cậu nói phải, đúng là trò trẻ con.”
“Vấn đề là đến giờ chồng chị vẫn chưa nhận ra mình bị vợ chỉnh. Anh ta không hề hay biết về chiếc bánh nhân wasabi, cũng không biết số bánh nướng mình cho nhân tình lại nằm chình ình ở hiện trường án mạng.”
“Ờ phải, sao bánh lại ở đấy nhỉ? Tôi nghĩ mãi không ra.”
Kaga cười gượng, đưa tay vuốt hàm râu mới mọc lởm chởm, “Thật ra tôi có hỏi cô Asami. Cô ta thừa nhận đã đưa bánh nướng cho nạn nhân. Tất nhiên không nói rõ nguồn gốc bánh, chỉ nói chung chung là khách quen cho.”
“Sao nó lại đưa bánh cho người khác?”
“Bởi vì...” Kaga cau mày khó xử. “Cô ta ghét bánh.”
“Hả?”
“Cô Asami bảo là ghét bánh trái truyền thống, bánh nướng có nhân hay không đều không ưa. Chẳng qua có lần cô ta hùa theo ý khách nói thích, rồi phát phiền lên được vì từ ấy anh ta suốt ngày mang bánh qua. Hôm đó, vì không chịu nổi nên chồng chị vừa rời đi, cô Asami lập tức đem cho chị bạn cùng tầng. Bánh nằm nguyên trong túi bóng suốt từ lúc mua. Do đó trên hộp nhựa không dính vân tay của cô Asami, chồng chị hay cậu Shuhei.”
“Ôi trời, bị lừa toàn tập sao!” Yoriko ấn tay vào thái dương. “Đã thế chỉ được đến đưa bánh chứ không được vào nhà? Chao ôi, nghĩ đến chuyện sống cùng lão ngốc vài chục năm nữa mà đau hết cả đầu. Tôi phải cấm Shuhei mua bánh nướng hộ lão mới được.”
“Nhắc mới nhớ, tôi làm khổ Shuhei rồi. Có lẽ tôi ép hỏi cậu ta hơi quá. Nhưng cậu chàng khá đấy, quyết không để lộ việc ông chủ nhờ mua bánh.”
“Đứa trẻ đó được việc lắm. Nấu nướng cứ học sẽ thạo, kín tiếng mới là tài sản thực sự của những người làm dịch vụ như chúng tôi.”
“Thế thì phải nâng cốc chúc mừng đầu bếp gánh vác Matsuya sau này rồi?”
“Nếu bấy giờ lão ngốc chưa làm quán nhà phá sản...”
Yoriko giơ tay gọi phục vụ.