Người Mới Đến

Lượt đọc: 1751 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
con dâu hàng gốm sứ

“Sao lại có đĩa Iga trắng ở đây? Chỗ này để Bizen 14 đen mà. Suốt ngày nhầm. Định bắt mình nhắc mãi một chuyện đến bao giờ? Bó tay!”

Bà Suzue vừa càu nhàu vừa sắp xếp lại bát đĩa bày trên kệ. Naoya giả điếc, dựng tờ báo lên che mặt, mới đi làm về đã phải nghe cằn nhằn, khó chịu quá đi mất.

Giờ có khách tới thì tốt, anh nghĩ. Nhưng không một ai trong số những người đi bộ trên đường kia có vẻ sẽ dừng chân lại cả. Thời tiết nóng bức thế này, thường thì người ta sẽ muốn ghé vào cửa hàng có máy lạnh để ngó nghiêng hơn. Nhà họ thì mở cửa toang hoang, bên trong có mỗi cái quạt điện cũ mèm đang chạy sau lưng Naoya.

“Ít ra cũng lắp điều hòa đi ạ. Không thì ai muốn vào.” Hôm trước Maki đề xuất. Maki về làm dâu từ mùa thu năm ngoái. Đây là mùa hè đầu tiên của cô tại nhà Yanagisawa.

“Cửa toàn mở, lắp hay không cũng thế.” Bà Suzue đáp, mắt nhìn Naoya. Bà và con dâu hiếm khi nhìn mặt nhau ngay cả lúc đang đối thoại.

“Đóng cửa lại là xong. Cửa kính cơ mà, người đi đường vẫn nhìn vào được, cũng không lo khí lạnh thoát ra ngoài.” Maki nhìn Naoya.

Naoya lỡ gật đầu ậm ừ. Thấy thế, bà Suzue quyết không chịu thua, “Đóng cửa kính sẽ gây bất tiện cho khách muốn vào. Còn hàng bày bên ngoài nữa, tính sao? Mang hết vào trong rồi đóng sầm cửa lại chắc? Thiên hạ lại tưởng Yanagisawa không mở bán.”

“Cửa hàng nóng phát sốt thế này thì ai còn tâm trí xem xét, khách có vào cũng ra luôn thôi.”

“Vớ vẩn! Đâu phải ai cũng thích máy lạnh. Có người bảo nghe tiếng chuông gió nhà này là thấy mát mẻ ngay đấy.”

“Chỉ người già mới nói thế.”

“Với cửa hàng như nhà ta, người già quan trọng lắm.”

Chẳng ai nhường ai. Naoya mắc kẹt ở giữa, đứng về phe nào cũng dở. Anh chỉ biết rụt cổ, ậm ừ cho qua chuyện. Nhưng hai người kia đời nào buông tha anh dễ dàng như vậy. Cuối cùng họ ép anh phải tỏ rõ quan điểm.

“Làm sao đây.” Naoya gãi đầu, cười giả lả với cả hai. “Thôi, con sẽ suy nghĩ. Giờ ăn cơm đã.”

Mẹ chồng nàng dâu im lặng, bữa cơm âm thầm trôi đi trong bầu không khí nặng nề bức bối. Đây là cảnh thường xuyên diễn ra ở nhà Yanagisawa dạo này.

Bụng bảo dạ phải làm gì đó, nhưng Naoya chẳng nảy ra ý nào hay. Anh đành đem hỏi ý kiến đàn anh ở công ty.

“Vô phương cứu chữa thôi.” Đàn anh trả lời. “Riêng mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu, cậu đừng mong hóa giải được. Phức tạp lắm! Việc cậu cần làm là lắng nghe họ phàn nàn. Im lặng mà nghe, miễn ý kiến ý cò để khỏi thêm dầu vào lửa. Nghe xong thì giả bộ đồng tình và hứa sẽ lựa lúc nói lại với người kia. Mấu chốt là đừng có nói lại thật. Tất nhiên sớm muộn gì họ cũng bực tức hỏi cậu rốt cuộc mọi chuyện thế nào rồi. Khi ấy cậu buộc phải chịu đựng. Hãy hướng cơn giận của họ về phía cậu. Đó là cách duy nhất cậu có thể làm.”

“Nghe dã man quá!” Naoya than thở.

Thấy vậy, đàn anh đập vai Naoya, “Cậu có cô vợ trẻ đáng yêu thế cơ mà. Chút rắc rối này đã nhằm nhò gì.”

Xem ra người xung quanh bận ganh tị vì Naoya cưới được Maki, hơn là để tâm đến nỗi dằn vặt anh phải chịu đựng vì xích mích giữa mẹ và vợ.

Naoya gặp Maki tại một hộp đêm ở Roppongi. Tất nhiên Maki làm việc ở đó, còn Naoya đến cùng với bạn.

Đêm ấy, Maki mặc váy liền thân màu xanh da trời tôn lên làn da rám nắng. Tuy không đẹp theo kiểu truyền thống, nhưng Maki có đôi mắt thu hút khiến Naoya nhớ mãi. Maki giao tiếp rất khéo, lúc nào cũng tròn mắt lắng nghe ngay cả khi chủ đề chán òm. Cô luôn luôn vui tươi, nét mặt giàu biểu cảm, tiếng cười cũng giòn tan.

Tới lúc phải ra về, Naoya đã chết mê Maki. Thế là hôm sau, hôm sau nữa, anh dẫn xác đến hộp đêm một mình. Naoya ở cùng mẹ nên hầu như không tốn sinh hoạt phí. Nhờ vậy, dù lương chỉ tầm tầm bậc trung, anh vẫn dành dụm được kha khá tiền so với bạn bè cùng tuổi. Naoya tin rằng Maki xứng đáng để anh phung phí số tiền đó.

“Lương bèo bọt như cậu, nghĩ sao mà đi đổ tiền cho gái hộp đêm? Bỏ đi! Đằng nào cũng chẳng nên cơm cháo gì đâu. Nếu rảnh và thừa tiền thì kiếm mấy em tàu nhanh ấy.”

Anh bạn cùng Naoya đến hộp đêm hôm đầu cau mày nhắc nhở. Nhưng Naoya để ngoài tai. Đoán rằng người khác cũng sẽ nói y hệt, anh không tâm sự với ai nữa mà tiếp tục lén lút gặp Maki.

Không ngờ Maki cũng khuyên nhủ, “Anh đến uống suốt thì tiền nào cho đủ? Anh đi một mình nên đâu thể tính vào phí tiếp khách của công ty được.”

“Chuyện đó em khỏi lo. Nhìn thế này chứ anh có nhiều tiền tiết kiệm lắm.”

“Nhiều thì nhiều, đến đây mãi rồi cũng hết.”

“Nhưng không đến thì làm sao gặp được Maki.”

Với Naoya, đây đúng là phát ngôn táo bạo, và mang lại hiệu quả ngay lập tức. Vì Maki trả lời, “Mình hẹn hò vào cuối tuần là được.”

Thoạt tiên, Naoya tưởng Maki nói đùa, nhưng không, cô đã gửi tin nhắn hỏi anh khi nào họ gặp nhau.

Buổi hẹn hò đầu tiên của họ là ở khu vui chơi Tokyo Disneyland. Dưới ánh mặt trời, trông Maki ngây thơ và giàu năng lượng hơn lúc ở hộp đêm, song cô thú nhận đã khai man ít đi ba tuổi, thật ra năm nay cô 24 rồi. Naoya cho rằng không cần nói dối làm gì, nhưng Maki khẳng định ba tuổi chênh lệch đó khiến cả khách hàng lẫn phía hộp đêm đối xử nhiệt thành với cô hơn.

Tất nhiên Naoya chẳng quan tâm vấn đề tuổi tác. Hẹn hò với Maki là đủ khiến anh sung sướng ngất ngây rồi. Sau vài buổi hẹn, khao khát độc chiếm Maki dần trở nên mạnh mẽ trong Naoya. Không chỉ muốn Maki làm bạn gái mình, anh còn muốn cô nghỉ việc ở hộp đêm.

Có lần Naoya nói thẳng, “Anh muốn em nghỉ việc.”

Maki tỏ ra bối rối, “Em không làm được công việc nào khác. Đã quá muộn để bắt đầu làm việc văn phòng, mà có làm thì kiểu gì lương cũng thấp hơn bây giờ, khó lòng trả nổi tiền nhà.”

Hồi ấy Maki sống một mình ở Gotanda. Naoya từng đến căn hộ của cô vài lần, đúng là xa xỉ hơn chỗ ở của nhân viên văn phòng bình thường.

“Vậy thì...” Đắn đo giây lát, Naoya đã thổ lộ một điều vốn không định nói vào hôm ấy, đó là lời cầu hôn, để hai người có thể nên đôi nên lứa và về sống cùng nhau.

Maki lộ vẻ kinh ngạc, rồi cười ngại ngùng, cuối cùng rơi nước mắt ôm choàng lấy cổ Naoya. Bấy giờ họ đang ở sân thượng Odaiba 15 , tất nhiên xung quanh rất đông người, song Maki chẳng màng bận tâm.

Vài ngày sau, Naoya dẫn Maki đến gặp bà Suzue. Cuộc gặp gỡ khá suôn sẻ. Bà Suzue hơi ác cảm khi biết Maki làm ở hộp đêm, nhưng chưa đến mức phản đối cuộc hôn nhân. Naoya những tưởng mọi chuyện rồi sẽ ổn thỏa.

Maki không hề tỏ ra khó chịu khi phải sống chung với mẹ chồng và phụ giúp bán đồ gốm. Vốn biết mẹ Naoya một mình buôn bán từ trước nên khi nhận lời cầu hôn, cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần.

Ba tháng sau, họ tổ chức lễ cưới ở nhà hàng Tây. Đồng nghiệp của Naoya đến dự tiệc phải giật mình bởi độ ăn chơi của bạn bè phía cô dâu. Tất nhiên thôi, vì đa số bọn họ làm tiếp viên quán rượu mà.

Thoạt tiên mọi chuyện diễn ra nhịp nhàng. Maki hăng hái giúp việc cho cửa hàng.

Nhưng tình hình trở nên tồi tệ vì một lý do chẳng ai ngờ tới. Tất cả bắt đầu từ cái giẻ lau.

Một ngày cuối năm ngoái, Naoya đi làm về thì thấy bà Suzue ngồi cau có ở nhà ngoài. Khi anh hỏi Maki đâu, bà đáp cộc lốc, “Không biết.”

Đoán chừng có chuyện trục trặc, Naoya vào phòng và thấy Maki đang khóc, tay nắm chặt nùi giẻ lau. Naoya hỏi sao thế, cô bèn giăng nùi giẻ ra trước mặt anh, “Xem này!”

Vừa liếc qua, Naoya đã nghĩ “Gay to!”, vì nắm được ngay đầu đuôi câu chuyện.

Nùi giẻ khâu lại từ nhiều mảnh khăn cắt nhỏ. Naoya nhận ra nguyên bản khăn có hình Hello Kitty trên nền trắng. Maki yêu thích mèo Hello Kitty từ hồi tiểu học và chuyên sưu tầm những thứ liên quan. Khăn là một trong số đó. Không đời nào cô cắt nó tan tành thế này. Người khâu nùi giẻ chắc chắn là bà Suzue.

Naoya cầm nùi giẻ ra chỗ bà Suzue, hỏi tại sao bà làm vậy.

“Chẳng tại sao cả. Dọn dẹp cuối năm cần nhiều giẻ lau nên mẹ mới khâu.”

“Đấy không phải vấn đề. Vấn đề là sao mẹ không dùng cái khác mà cứ phải là cái này? Nhà mình thiếu gì khăn.”

“Con đấy, làm giẻ lau thì cái nào chẳng được? Miễn là khăn đã dùng. Cái khăn đó hợp quá còn gì.”

“Nhưng Maki rất quý nó. Mẹ đừng nên động vào chứ.”

“Mẹ đã bảo nó cứ dùng khăn mới đi. Nhà mình cũng được tặng khăn mới dịp cuối năm rồi, dùng đồ mới chả thích hơn à!”

“Vấn đề không phải ở mới hay cũ. Maki thích họa tiết này, họa tiết mèo Kitty này mới quan trọng.”

“Lắm chuyện. Tao chẳng quan tâm kít ti hay gì, chỉ là mèo hoạt hình thôi mà? Lớn tướng rồi, đừng làm ầm lên vì cái khăn mèo chứ!”

Có vẻ bà Suzue không ý thức được mình sai, cũng không muốn hạ mình xin lỗi. Nếu Maki nhanh chóng cho qua thì đã chẳng nên chuyện, nhưng tính cô vốn đanh đá nên đời nào dễ dàng nhượng bộ. Cô tuyên bố với chồng rằng sẽ không nói chuyện với bà Suzue cho đến khi bà chịu xin lỗi. Nghe Naoya truyền đạt lại, bà Suzue vẫn chẳng chịu xuống nước. Bà tỏ vẻ thách thức con dâu thích làm gì thì làm. Cứ thế, cuộc sống vợ chồng son vốn đang sóng yên bể lặng bỗng chốc bước vào thời kì bão tố.

☆ ☆ ☆

Maki xách túi từ siêu thị về nhà. Cô mặc áo phông và quần bò rách gối. Tất nhiên rách là do thiết kế, nhưng bà Suzue đâu rành về thời trang, khoảng nửa tháng trước, hai mẹ con đã cãi nhau vì bà chê cái quần luộm thuộm.

“Nóng quá.” Maki bước vào, quạt tay trước mặt. “Em vừa ra khỏi siêu thị là mồ hôi nhễ nhại luôn.”

“Khổ thân.” Naoya quay quạt về phía cô.

“Chẳng thấy cơn gió nào.” Để quạt thổi vào vùng gáy đẫm mồ hôi, Maki châm chọc. “Bảo sao cái chuông gió đáng tự hào cứ im thin thít, anh nhỉ?”

“À… Ừm.” Cần gì phải nói thế, Naoya thầm oán trách. Tất nhiên là Maki cố ý châm chọc cho bà Suzue nghe.

“Thôi, mẹ đi kiểm tra hóa đơn đây.” Bà Suzue bảo. “Mất bao nhiêu thời gian sắp xếp lại hàng hóa. Tối nay còn phải đi họp mặt với khu phố, bận kinh khủng. Vậy mà có người cứ thích bày việc cho người khác dọn.”

Maki nhướng mày. Chẳng buồn liếc cô, bà Suzue cởi dép rồi đi thẳng vào nhà trong.

“Sắp xếp lại gì cơ?” Maki thắc mắc.

“Mẹ bảo em bày đĩa sai chỗ, đĩa Iga trắng lại để chung với đĩa Bizen đen.”

Maki nhăn mặt như nuốt phải ruồi, cô tặc lưỡi, “Trắng với chả đen, ai thèm để ý. Em đã mất công bày biện sao cho đẹp đấy.”

“Chà, mỗi người một sở thích mà.”

“Nhưng anh đã bảo cứ làm theo cách em muốn!”

“Ừ, đúng vậy, cơ mà hôm nay nể mặt mẹ anh chút đi.” Naoya chắp tay van nài.

Maki bĩu môi nhìn anh, “Phải rồi, vụ điều hòa anh tính sao? Không đặt hàng nhanh thì vào giữa hè mất.”

Lại chuyện ấy à, Naoya hốt hoảng, “Ừm... Anh đang nghĩ.”

“Nóng thế này còn nghĩ gì? Hay anh tính nghe lời mę?”

“Không phải.”

Naoya bối rối, đang chưa biết lấp liếm ra sao cho qua chuyện thì một giọng đàn ông vang lên, “Xin chào.” Có ai đó vừa bước vào.

May thật, Naoya thầm nghĩ.

“Vâng, xin chào quý khách.”

Người đàn ông mặc áo phông đen và khoác sơ mi xanh da trời bên ngoài, tuổi chắc hơn ba mươi. Hiếm khi có khách nam đến đây một mình.

“Đây là nhà Yanagisawa?” Nhìn Naoya và Maki, anh ta hỏi.

“Phải.” Naoya trả lời.

“Vậy cô Yanagisawa Maki...?”

“Là tôi.”

Người đàn ông liền mỉm cười. “Mong hai người giúp đỡ. Tôi là...” Anh rút tấm danh thiếp ra khỏi túi quần.

Maki tròn mắt khi xem danh thiếp, “Cảnh sát sao?”

“Hả?” Naoya thốt lên.

Maki đưa danh thiếp cho chồng. Theo đó, người đàn ông này tên là Kaga Kyoichiro, điều tra viên hình sự của Phòng Cảnh sát Nihonbashi.

“Cậu biết người phụ nữ tên Mitsui Mineko không?” Kaga hỏi.

“Mitsui Mineko? Không, tôi không biết.” Naoya liếc Maki.

Suy nghĩ giây lát, Maki ngập ngừng hỏi, “Có phải nhà ở Kodenmacho...”

“Đúng, đúng rồi.” Kaga gật đầu lia lịa. “Cô biết người này à?”

“Thỉnh thoảng chị ấy đến đây mua hàng. Chị ấy gặp chuyện gì sao?”

Vẻ mặt trở nên nghiêm túc, Kaga nhìn hai người lần nữa và trả lời, “Chị ấy mất rồi. Mất hai ngày trước.”

“Hả?” Maki buột miệng kêu lên, rồi lẩm bẩm. “Tại sao?”

“Chúng tôi nghĩ đây là vụ giết người. Chị ấy bị siết cổ.”

“Giết người...” Naoya nhìn Maki, kinh ngạc há hốc mồm.

“Cô bảo thỉnh thoảng chị ấy đến, cụ thể là sao? Tuần nào cũng đến ư?” Kaga hỏi.

Maki lắc đầu, “Không, độ một tháng một lần.”

“Lần cuối là khi nào?”

“Hừm, khi nào nhỉ.” Maki nhìn tập lịch nhỏ dựng cạnh máy tính tiền. “Tầm một tuần trước thì phải.”

“Cô nhớ lúc ấy chị Mineko trông thế nào chứ?”

“Tôi nhớ, nhìn chị ấy vẫn giống bình thường.”

“Hai người có nói chuyện không?”

“Có, nhưng dăm ba câu thôi.”

“Về chuyện gì? Nếu không phiền, cô cho tôi biết được chứ?”

“Chuyện gì à... Hôm ấy chị Mineko đến mua đũa, bảo là để tặng ai đấy. Nhưng loại muốn mua hết hàng nên chị ấy về tay không.”

“Cô biết chị ấy mua tặng ai không?”

“Tôi đâu dám hỏi kỹ thế...”

“Món chị ấy định mua giờ vẫn hết hàng sao?”

“Tôi đã đặt thêm ngay sau đó, nhưng hàng vẫn chưa về. Nếu muốn, anh có thể xem trên catalog.”

Mắt Kaga sáng lên, “Cho tôi xem đi.”

“Vâng.” Maki với lấy cuốn catalog nhét cạnh máy tính tiền, mở một trang rồi đưa cho Kaga. “Là cái này.”

Naoya đứng cạnh cũng nhìn ké. Đó là bộ đũa phu thê. Đôi của nam sơn đen, của nữ sơn màu đỏ son. Cả hai đều có hoa văn anh đào khảm bằng xà cừ tự nhiên.

“Đẹp thật.” Kaga khen.

“Bộ này rất được yêu thích, đặc biệt bán chạy vào mùa cưới.”

Nhìn Maki đối đáp trôi chảy, Naoya thầm nghĩ cô đã khá quen với việc bán hàng. Nhưng Suzue mà nghe thấy thể nào cũng mỉa mai, “Hứ, chưa được một năm mà múa môi gớm.”

Kaga cảm ơn rồi trả cuốn catalog cho Maki.

“Anh cảnh sát này...” Naoya không nhịn được phải xen vào. “Việc chị ấy đến tiệm chúng tôi có liên quan với vụ án ư?”

“À, không. Tôi đang tìm hiểu các quán xá mà chị Mineko ghé đến gần đây thôi.” Kaga xua tay, vẻ mặt tươi cười trở lại. “Cô còn nhớ chuyện gì khác không?”

Maki nghiêng đầu suy nghĩ rồi đáp “Không”.

Sao anh ta phải hỏi kỹ thế, Naoya thầm lấy làm lạ.

“Mặt sau danh thiếp có số di động của tôi. Nếu cô nhớ ra chuyện gì, xin hãy gọi theo số đó. Dù là chuyện nhỏ cũng được.” Kaga chăm chú nhìn Maki.

“Vâng.”

“Cảm ơn cô cậu. Xin lỗi vì đã làm phiền giữa giờ làm việc.” Kaga nhìn đôi vợ chồng lần nữa và ra khỏi cửa hàng.

Naoya lôi báo ra đọc về vụ án mạng. Nạn nhân là một phụ nữ tên Mitsui Mineko. Anh chỉ trông tiệm vào thứ Bảy, Chủ nhật nên chưa gặp người này bao giờ.

☆ ☆ ☆

“Chị ấy đẹp lắm, không nhìn ra là đã 45 tuổi. Em cứ tưởng mới ngoài ba mươi. Nghe tin chị ấy bị giết mà rùng hết cả mình.” Trong bữa ăn, Maki buồn bã nói. “Chị ấy tốt lắm, có lần còn mang kem cho em.”

Bà Suzue đi dự buổi họp mặt của khu phố nên chỉ có hai vợ chồng ăn tối với nhau. Lâu rồi Naoya mới được tận hưởng cảm giác yên bình này. Đến bia dường như cũng ngon hơn mọi ngày.

“Mà sao cảnh sát lại vào nhà mình nhi?” Naoya băn khoăn.

“Anh quên à? Anh ta bảo đang tìm hiểu các quán xá chị Mineko ghé đến gần đây còn gì.”

“Anh nhớ. Vấn đề là sao anh ta biết tuần trước Mineko đến đây? Hay chị ấy từng kể với ai? Báo viết là sống một mình.”

“Chắc cảnh sát tìm thấy biên lai mua hàng.”

“Biên lai nào? Tuần trước chị ấy có mua đâu?”

Maki đăm chiêu suy nghĩ, song chỉ lát sau đã nhún vai buông xuôi, “Em chịu. Mà thôi, sao chẳng được. Đằng nào cũng không liên quan đến nhà mình.”

“Biết thế, nhưng...” Naoya ăn miếng củ cải muối nhạt, uống cạn bia. Chợt anh nhớ ra một chuyện. “Cảnh sát biết em tên là Maki nhỉ?”

“Hở?”

“Đúng hơn là, anh ta hỏi cô Yanagisawa Maki là ai.”

“Vậy à...”

“Phải. Em không thấy lạ ư? Nếu anh ta chỉ tìm hiểu quán xá chung chung thì làm sao biết được tên riêng của em. Lạ quá còn gì.

“Anh hỏi em, em biết hỏi ai...” Maki bắt đầu thu dọn bát đĩa đã ăn hết.

“Tại sao cảnh sát biết tên em? Hay nhà chị Mineko có thứ gì viết tên Maki?”

“Anh hỏi nhiều thế. Em biết đâu.”

Naoya khoanh tay trầm ngâm, đúng lúc một giọng nói vang lên...

“Về rồi đây.” Bà Suzue đánh tiếng.

Naoya im bặt, không đả động đến vụ giết người nữa. Nhìn sang, anh thấy Maki đã đến chỗ bồn rửa và bắt đầu rửa bát.

“Nghe mấy ông già nói chuyện mệt thật.” Bà Suzue vừa bước vào vừa xoa bóp bả vai. “Họ cứ bàn về trang chủ gì đó, nhưng mẹ chẳng hiểu gì sất. Mà xem chừng mấy ông ấy cũng chả hiểu lắm.”

“Chắc mẹ mệt rồi. Mẹ ăn tối chưa?”

“Mẹ ăn nhẹ rồi, có lẽ sẽ làm thêm bát cơm chan trà.” Dứt lời, bà ngồi vào bàn ăn, và cau mày khi liếc thấy đĩa củ cải muối. “Gì đây?”

“Maki muối đấy ạ. Ngon lắm.”

“Thôi đi. Nó biết răng mẹ yếu, phải tránh đồ cứng, mà còn cố tình làm món này.”

“Mẹ...” Naoya cau có ra mặt, song bà Suzue vẫn thản nhiên pha trà.

Maki từ trong bếp đi ra, lẳng lặng mang đĩa củ cải muối cất vào tủ lạnh rồi ra khỏi phòng, vẫn không hé nửa lời. Nghe tiếng chân Maki leo thình thịch lên cầu thang, Naoya thở dài.

Bà Suzue cầm tờ báo để cạnh đấy, “Trời, báo hôm kia sao lại vứt đây? Con bé đó nghĩ việc dọn dẹp không xứng để nó làm ư?”

“Không, con lấy ra để tìm hiểu đôi chút thông tin thôi. Mẹ này, mẹ biết vụ án ở Kodenmacho không?”

“Vụ án ở Kodenmacho?” Bà Suzue ngơ ngác.

Naoya kể cho bà nghe hồi chiều cảnh sát đến đây, song giấu nhẹm việc anh ta nhắc tên Maki. Không hiểu sao anh thấy đừng nói ra thì hơn.

“Nhắc mới nhớ, chủ tiệm Kisamiya cũng bảo có cảnh sát đến tìm.”

"Kisamiya?”

Kisamiya là tiệm dao kéo mở từ thời Edo. Toàn bộ sản phẩm ở đó như kéo, dao, nhíp... đều là hàng thủ công do thợ độc quyền làm. Ngoài bán hàng, họ còn nhận mài dao kéo.

“Cô ấy đến Kisamiya ngay trước khi bị giết. Ông chủ bảo cô ấy mua gì ta... À phải rồi, mua kéo làm bếp.

“Kéo làm bếp à? Thì sao?”

“Ông chủ kể cảnh sát hỏi kỹ ơi là kĩ. Nào là bình thường cô ấy có hay ghé chỗ họ không? Có biết cô ấy mua kéo về làm gì không?”

“Ồ. Ông chủ trả lời sao?”

“Ông ấy bảo đây là lần đầu gặp cô khách này. Còn mua làm gì thì người bán biết đâu được.”

“Đúng là hỏi han kì cục.”

“Cũng không hẳn. Ông chủ tiệm bảo, kéo làm bếp giá rẻ bán nhan nhản khắp nơi. Cất công đến tận đấy mua đồ thủ công thì phải là người kén chọn lắm, nhưng trông cô khách không có vẻ như thế.”

“Hừm.”

Naoya băn khoăn mãi, mua kéo làm bếp thì sao? Có liên quan gì đến việc giết người đâu. Nhưng chắc phải có nguyên do thì cảnh sát mới điều tra.

“Cô ấy 45 tuổi phải không nhỉ?” Bà Suzue nhấp trà, cảm thán. “Khổ thân, còn trẻ vậy mà... Con người chẳng biết khi nào sẽ gặp chuyện gì, vui được ngày nào thì vui.”

“Mẹ vẫn đang sống vui đấy thôi.” Naoya nói. “Tuần sau mẹ đi du lịch cùng hội bạn trong câu lạc bộ nhạc cổ truyền 16 phải không. Đi Ise nhỉ?”

“Đi thăm Thần cung Ise và bán đảo Shima. Mẹ mong chờ Shima hơn. Nghe nói bào ngư ở đó ngon tuyệt.”

“Thích thật.”

Thấy bà Suzue có vẻ muốn bàn luận về chuyến du lịch hơn là vụ giết người, Naoya liền đứng dậy. Nếu nói chuyện với bà lâu quá, lát nữa Maki lại mỉa mai anh cho coi.

☆ ☆ ☆

Naoya làm việc cho một công ty xây dựng lớn. Công việc chính của anh là dịch vụ hậu mãi cho khách mua. Hôm nay Naoya đến một căn ở Toyocho để kiểm tra bảo trì theo định kì ba tháng. Xong việc anh về công ty, tiện đường ghé qua nhà. Anh đậu xe ở phố Ningyocho và ngó vào cửa hàng. Bà Suzue đang gọi điện thoại, còn Maki thì đi đâu không biết.

“Anh có tập quảng cáo không, gửi tôi xem với. Có những loại nào... Tôm Ise? Ồ, nghe lạ đấy. Còn gì nữa không?... Thịt bò Matsusaka? Là sao?... Chà, vậy có thể mua ngay nhỉ. À ra thế, tôi hiểu rồi. Cảm ơn nhé.”

Bà Suzue quay lưng ra ngoài nên không biết con trai bước vào, đến khi cúp điện thoại bà mới giật nảy người, “Gì vậy trời. Sao giờ này con lại ở nhà?”

“Con đi ngang qua nên tiện đường tạt vào xem sao. Mẹ đang bàn chuyện du lịch à?”

“Ừ, cứ coi là thế đi.”

“Ừm, còn...”

“Tìm con bé đó hả, nó đi làm tóc rồi. Không biết lần này lại nhuộm màu gì đây.” Bà Suzue bĩu môi.

Naoya luôn thắc mắc mẹ với vợ giao tiếp kiểu gì khi anh vắng nhà. Làm sao bà Suzue biết Maki đi đâu dù họ không nói chuyện với nhau.

“A, chào quý khách.” Bà Suzue cười tươi rói ra phía sau con trai.

Naoya quay lại thì thấy viên cảnh sát hôm qua bước vào. Tay anh ta cầm túi giấy nhỏ.

“Cảm ơn cậu về hôm qua nhé!”

“Anh Kaga à?”

“Vâng. Cậu nhớ tên tôi sao?”

Bà Suzue ngước nhìn Naoya với vẻ dò hỏi. Anh liền giới thiệu, “Đây là anh cảnh sát hôm qua con kể đấy.”

“Ồ, nghe bảo cậu sang cả bên Kisamiya?” Bà Suzue nhìn Kaga.

“Người ta đồn đến thế rồi cơ ạ? Vậy tôi cũng dễ nói chuyện hơn. Bác nghe chuyện nạn nhân đến mua kéo làm bếp chưa?”

“Tôi đã nghe. Có vấn đề gì sao?”

Kaga mỉm cười để lộ hàm răng trắng. Dừng lại giây lát, anh hỏi, “Nhà mình có kéo làm bếp không ạ?”

“Hả?” Naoya và bà Suzue cùng thốt lên.

“Nhà tôi có.” Bà Suzue đáp.

“Xin lỗi, bác cho tôi xem qua được chứ?”

“Tất nhiên, nhưng cậu xem làm gì?”

Kaga ngượng ngùng gãi đầu, “Cảnh sát khu vực như tôi toàn phải làm những việc không biết có ích gì hay không. Hiện tại chúng tôi đang điều tra kéo làm bếp. Vì thế, tôi phải nhờ tất cả những người có vẻ liên quan tới vụ việc, dù chỉ một chút, cho xem kéo của họ. Rất xin lỗi vì làm phiền bác thế này.”

Xem chừng bằng lòng với lời giải thích khiêm tốn của Kaga, bà Suzue bảo “Đợi chút nhé” rồi đi vào nhà trong.

“Chắc anh vất vả lắm.” Naoya bắt chuyện.

“Thực sự.” Kaga thoáng cười khổ.

Bà Suzue quay lại, tay cầm chiếc kéo làm bếp mà Naoya hay thấy.

“Chỉ là cái kéo cực kì bình thường. Không giống loại bán bên Kisamiya đâu.” Bà Suzue nói và đưa kéo cho Kaga.

“Trông mới nhỉ. Bác mua gần đây sao?”

“Khoảng hai năm trước rồi. Đúng là nhìn cũng chưa cũ lắm.”

Kaga cảm ơn và trả kéo cho bà Suzue, “Vợ cậu đâu?”

“Cô ấy ra ngoài.” Naoya trả lời. “Hình như đến hiệu làm tóc.”

“Vậy à? A, phải rồi. Nhà mình thích ăn bánh gạo không?” Kaga lấy gói bánh trong túi giấy ra, đưa cho bà Suzue. “Nếu không chê thì xin bác nhận cho. Thú thật là tôi đã mua từ hai hôm trước.”

“Bánh bên phố Amazake Yokocho hả? Ngày xưa tôi cũng hay mua ở đó, hiềm nỗi dạo này răng lợi...” Nói đoạn, bà nhìn Naoya. “Nhưng chắc hai đứa nó sẽ ăn nên tôi xin nhận. Cảm ơn cậu.”

“Bác nhớ chăm sóc răng cẩn thận nhé. Thôi, làm phiền cả nhà rồi, tôi về đây.” Kaga rời đi.

Naoya vội đuổi theo, “Xin lỗi, anh cho tôi vài phút được không? Tôi muốn hỏi chút chuyện.”

Kaga hơi bối rối, nhưng vẫn nhoẻn cười, “Hỏi tôi á?”

“Vâng. Có chuyện tôi thắc mắc từ qua đến giờ.”

“Ồ.” Kaga xoa cằm, “Vậy ta kiếm cái gì man mát uống đi.”

Hai người vào quán cà phê tự phục vụ. Họ chọn một bàn trên tầng hai trông xuống đường phố và ngồi đối diện nhau.

Naoya hỏi thắng tại sao Kaga lại biết tên Maki. Kaga đập bàn, vẻ mặt như muốn nói “Thôi xong”, nhưng vẫn giữ thái độ vui vẻ, “Phải rồi, tôi lỡ nhắc tên vợ cậu. Khi đó tôi nghĩ cô ấy không liên quan nên hơi sơ suất. Mà... phát hiện ra điểm này, chứng tỏ cậu cũng nhạy bén đấy chứ.”

“Liên quan? Ý anh là sao?” Naoya chồm người lên. “Maki liên quan thế nào? Việc anh đòi xem kéo làm bếp cũng rất kì lạ. Rốt cuộc có chuyện gì, đừng úp mở nữa.” Naoya kích động nói một mạch.

Kaga đưa tay ra hiệu cho anh bình tĩnh lại, “Không nghiêm trọng đâu. Được rồi, tôi giải thích ngay đây. Mọi chuyện bắt đầu từ chiếc kéo làm bếp ở nhà nạn nhân.”

“Lại là kéo làm bếp?”

“Đó là kéo mới mua, còn để nguyên giấy bọc của tiệm Kisamiya. Vấn đề là kéo làm bếp nhà nạn nhân vẫn dùng tốt, tại sao phải mua cái mới? Để tặng ai chăng? Chắc là không, vì trên kéo gắn phiếu ghi giá. Bình thường muốn tặng người khác thì phải bỏ nó đi chứ.”

“Quả vậy.” Naoya gật gù.

“Đồng thời, chúng tôi tìm thấy bức thư khá thú vị trong hòm thư điện tử trên máy tính của nạn nhân. Chị ấy gửi nó ngay trước khi gặp nạn.” Kaga lấy sổ tay ra. “Nội dung thư thế này. “Tôi mua rồi, hết 6300 yên 17 . Lần tới tôi sẽ mang đến cửa hàng.’ Ban đầu tôi không nghĩ bức thư nói về kéo làm bếp đâu. Ai mà nghĩ kéo lại đắt thế. Về sau đến Kisamiya, tôi mới biết kéo làm bếp của họ có giá 6300 yên. Tôi bèn xem lại tên người nhận thư. Đó là...”

"Yanagisawa Maki...”

“Đúng.” Kaga gật đầu. “Ở nhà nạn nhân có biên lai ghi tên cửa hàng Yanagisawa, nên tôi đoán Yanagisawa Maki là vợ hoặc con gái chủ hàng. Thật ra vợ cậu chưa nhận được thư đâu. Có thể điện thoại của cô ấy đặt chế độ từ chối nhận thư gửi từ máy tính. Chắc đây là lần đầu tiên nạn nhân gửi thư điện tử cho cô ấy. Xem ra hai người mới thân nhau chưa lâu.”

“Nghĩa là Maki nhờ người phụ nữ tên Mineko kia mua kéo?”

“Tôi nghĩ thế nên hôm qua mới ghé nhà cậu, nhưng vợ cậu không hề nhắc nhỏm đến việc mua kéo. Thành ra tôi mới bảo cô ấy có thể có liên quan thôi.”

“Sao hôm qua anh không hỏi cô ấy luôn?”

Kaga cười đầy ẩn ý, đưa cốc cà phê đá lên miệng, “Cảnh sát không thích để lộ kế hoạch của mình. Nếu nghi ngờ đối phương che giấu, chúng tôi chọn cách theo dõi tình hình trước. Biết đâu họ gặp chuyện khó nói, như hoàn cảnh gia đình chẳng hạn.”

Nhắc tới chuyện gia đình, Naoya chợt lóe lên một suy nghĩ, “A...”

“Sao vậy?”

“Không, không có gì.” Naoya hút trà đá.

“Có điểm này tôi cứ thắc mắc, sao vợ cậu phải nhờ chị Mineko. Tiệm Kisamiya ngay gần đấy, vợ cậu muốn mua lúc nào chẳng được. Ngoài ra còn một điểm nữa, tại sao cô ấy cần kéo làm bếp? Ban nãy xem thử, tôi thấy kéo nhà cậu vẫn dùng tốt. Tôi đã hi vọng được nghe lời giải thích thỏa đáng của vợ cậu, nhưng có thể đó là điều cô ấy không muốn để chồng nghe được.”

"Cũng đúng.”

"Cậu nghĩ ra chuyện gì không?”

Thấy Kaga nhìn mình châu châm, Naya thở dài, “Tôi vừa nghĩ tới một chuyện. Khổ nỗi kể ra thì phải phơi bày chuyện xấu trong nhà. Không kể thì lại bị nghi ngờ…”

"Cậu cứ nói những gì có thể nói là được.”

“Thôi được, tôi sẽ nói. Kể ra thì ngại quá, nhưng nhà tôi đang có chút xích mích.”

Kaga ra chiều tò mò, Naoya bắt đầu bộc bạch về mẫu thuần giữa Maki và bà Suzue, thật lòng anh cũng muốn tâm sự chuyện này với ai đó,

“Ra là vấn đề mẹ chồng nàng dâu. Cậu nghĩ nó liên quan gì đến cái kéo?”

“Có lẽ anh không biết, phụ nữ thực sự rất rắc rối. Dù cùng đứng bếp, nhưng mẹ và vợ tôi không muốn dùng chung đồ dù chỉ là con dao. Thế nên nhiều dụng cụ nấu ăn trong bếp nhà tôi có tới hai cái, một của vợ và một của mẹ”

“Ồ, ra vậy.” Kaga gật đầu tỏ ý đã hiểu. “Do đó, vợ cậu muốn mua kéo làm bếp mới để dùng riêng.”

“Tôi nghĩ thế. Chắc vì không muốn mẹ và tôi phát hiện, Maki mới nhờ người mua giúp. Cả tiệm Kisamiya đều biết Maki nên cô ấy sợ họ kể với mẹ tôi.”

“Vậy sao. Tôi hiểu rồi. Cảm ơn cậu đã cho biết. Họ không ưa nhau đến thế cơ à?”

“Kinh khủng lắm.” Miệng Naoya méo xệch. “Tuần sau mẹ tôi đi du lịch. Tôi đang mong chờ khoảng thời gian yên bình ngắn ngủi đó đây.”

“Du lịch? Bác đi đâu vậy?”

“Ise-Shima. Mẹ hào hứng lắm, còn khoe sẽ ăn bào ngư. Maki nghe vậy lại hờn dỗi vì không được đi đâu.”

“Bào ngư à...” Kaga lẩm bẩm rồi nhìn xa xăm.

☆ ☆ ☆

Vào buổi tối hai ngày sau đó, Naoya đi làm về lại thấy mẹ và vợ cãi nhau.

Không phải là cãi nhau tay đôi. Bà Suzue ngồi xem ti vi ở bàn ăn trong phòng khách, mặt mày nhăn nhó. Maki thì khóc trong phòng riêng của hai vợ chồng.

“Sao thế?” Naoya hỏi vợ.

“Em không làm gì sai cả. Em muốn dọn phòng thôi.” Maki nức nở trả lời. “Ai ngờ em vừa chạm vào phong thư, mẹ đã nổi khùng lên.”

Maki kể, khi lấy hộp kim chỉ, cô thấy bên trong có phong thư gửi bà Yanagisawa Suzue, mới nhìn thử đã bị bà mắng vì tội tự tiện xem thư người khác.

“Em chưa mở ra xem bên trong chứ?”

“Tất nhiên. Ai lại làm vậy.”

Bó tay, Naoya vừa nghĩ vừa xuống cầu thang. Bà Suzue vẫn đang cau có.

“Mẹ kì quá, Maki mới chạm vào phong thư thôi, sao phải giận thế?”

Bà liền lườm anh, “Nói nghe đơn giản ghê. Dù là người một nhà thì vẫn phải tôn trọng quyền riêng tư của nhau.”

“Cô ấy có mở ra xem đâu.”

“Vấn đề không nằm ở đó. Ý mẹ là nó đừng tự tiện động vào.”

“Maki không có ý xấu. Cô ấy bảo vì phong thư nằm trong đống đồ khâu vá nên tò mò nhìn thử.”

“Thế nên mẹ mới khó chịu đấy. Bình thường nó có khâu vá gì đâu.”

“Maki định đơm lại cúc áo sơ mi cho con.”

“Hừ, khâu vá dở ẹc mà cũng học đòi.”

“Cô ấy đã luyện tập và tiến bộ rồi. Nói chung là mẹ không đúng, ai lại để thư vào hộp kim chỉ.” Naoya liếc thấy phong thư xám trên bàn. “Phong thư đó đây ạ?”

Thấy Naoya với lấy xem thử, bà Suzue vội giật lại, “Mẹ con với nhau cũng không được xem. Mẹ bảo rồi, phải tôn trọng riêng tư cá nhân.”

“Mẹ không muốn để người khác thấy thì giấu kỹ vào chứ.”

“Anh đừng nhét chữ vào mồm người khác. Đã bảo ý mẹ không phải vậy. Tóm lại mẹ không làm gì sai cả.” Bà Suzue đứng dậy, đi vào phòng ngủ rồi kéo cửa đánh rầm.

Naoya thở dài. Đói bụng mà chẳng dám nhờ ai làm bữa tối. Anh vò đầu nghĩ, hay là ăn tạm cơm chan trà 18 .

Ngày mai bà Suzue sẽ đi du lịch. Hôm nay Naoya về sớm hơn mọi khi một chút. Ra khỏi ga Ningyocho, Naoya nghe phía sau có tiếng gọi mình, ngoái lại thì thấy Kaga bước tới.

“May quá. Tôi đang định đến nhà cậu.”

“Còn chuyện gì sao?”

“Không to tát mấy, nhưng tôi nghĩ cậu nên biết. Đi với tôi một lúc được không?”

“Bây giờ ư?”

“Ở ngay đằng kia thôi, không mất nhiều thời gian đâu.” Nói đoạn, Kaga cất bước mà chẳng buồn đợi Naoya trả lời.

Kaga dẫn Naoya đến tiệm Kisamiya. Cửa kính đã đóng nhưng bên trong vẫn sáng đèn. Sau quầy là chủ tiệm với mái tóc bạc trắng.

Thấy Kaga mở cửa, chủ tiệm cười niềm nở, “Cậu cảnh sát hôm nào cũng chăm chỉ quá! Ô, Naoya đấy à?”

“Chào chú.” Naoya đáp. Tất nhiên hai người biết nhau từ hồi anh còn bé.

Kisamiya là tiệm nhỏ với quầy kính hình chữ L chiếm gần hết diện tích. Trong quầy bày bấm móng tay và dao nhỏ sắc nhọn, sáng lấp lánh như làm bằng kim loại quý.

Trên tường lắp tủ kính, dùng để trưng bày dao kéo truyền thống từ thời Edo chứ không phải sản phẩm để bán. Cửa tiệm cứ như bảo tàng dao kéo thu nhỏ vậy.

“Bác chủ tiệm cho tôi xem cái đó với.”

Ông chủ tủm tỉm cười, rút một cây kéo từ chiếc hộp sau lưng. Kéo dài chưa đầy mười phân, đầu lưỡi kéo cùn và được bo tròn.

“Đây là?” Naoya hỏi.

“Là mặt hàng vợ cậu muốn mua. Nó không phải kéo làm bếp, nhưng chị Mineko, người bị sát hại, đã nhầm thành kéo làm bếp và mua loại khác.”

“Hả? Là sao?” Naoya cau mày.

“Bác chủ tiệm, tên loại kéo này là gì?” Kaga hỏi.

Ông chủ khoanh tay trước ngực, “Nó không có tên chính thức, chúng tôi thường gọi là kéo cắt thức ăn.”

“Kéo cắt thức ăn?” Naoya nghiêng đầu thắc mắc.

“Tôi nghĩ vợ cậu nhờ chị Mineko mua kéo cắt thức ăn, nhưng chị ấy lại hiểu thành kéo làm bếp.”

“Có nhiều người nhầm lắm.” Chủ tiệm cười tươi. “Kéo này dùng làm gì ạ?” Naoya nhìn chủ tiệm.

“Người ta hay cất trong túi áo, khi ăn gặp món cứng dai thì lấy ra cắt, mực hay bạch tuộc chẳng hạn.”

“Cả bào ngư nữa.” Kaga bổ sung.

Nghe vậy, Naoya thốt lên, “A!”

Kaga mỉm cười gật đầu, “Đúng vậy. Mẹ cậu răng yếu, phải không? Nhưng bác rất mong chờ món bào ngư trong chuyến du lịch sắp tới. Vì thế vợ cậu muốn mua kéo cắt thức ăn làm quà cho mẹ.”

“Chuyện này, lẽ nào...”

“Hôm qua có một cô gái đến mua kéo cắt thức ăn. Tôi đã nhờ bác chủ tiệm khi nào có khách hàng như vậy thì nhắn tôi biết. Vì thế tôi vội chạy ngay đến đây, may là kịp hỏi chuyện cô ấy.” Kaga kể. “Đúng như tôi đoán, cô gái là bạn vợ cậu, được nhờ đến mua hộ kéo cắt thức ăn. Ngày mai mẹ cậu đi rồi nên chắc vợ cậu vội lo chuyện mua kéo lắm. Giờ thì chắc là cô ấy nhận được kéo rồi.”

“Maki... vì mẹ tôi mà...”

“Cậu Naoya, phụ nữ rất phức tạp. Nhiều khi bề ngoài tỏ ra ghét nhau, bên trong lại khác. Tất nhiên cũng có trường hợp ngược lại. Việc tôi thấy khó nhất khi làm cảnh sát là nhìn thấu tâm lý phụ nữ”

“Anh dẫn tôi đến đây để nói chuyện này sao?”

“Xin lỗi, tôi lo chuyện bao đồng rồi.”

“Không đâu.” Naoya vội lắc đầu. “Tôi rất vui. Biết được sự tình mà nhẹ cả người. Giờ tôi nên nói thế nào với Maki đây!”

“Theo tôi, cậu cứ vờ như không biết gì là được. Còn về bào ngư...” Kaga giơ ngón trỏ lên. “Có lẽ món mẹ cậu mong chờ là bít tết bào ngư nổi tiếng của nơi đó. Khác với bào ngư sống, món này rất mềm nên người răng yếu cũng ăn được.”

“Ồ, vậy sao?”

“Nhưng tốt nhất cậu nên giữ kín cả chuyện đó với vợ mình.” Nói rồi, Kaga đặt ngón tay lên môi.

Naoya về đến nhà thì cửa hàng đã nghỉ. Maki đang nếm thử món hầm trong bếp, còn bà Suzue sắp xếp hóa đơn trên bàn.

“Chào cả nhà.” Naoya lên tiếng.

“Về rồi à.”

Chỉ có bà Suzue trả lời, Maki chẳng buồn quay lại. Hai người lại cãi nhau chăng? Naoya đâm lo là cứ thế này, Maki muốn tặng mẹ anh kéo cắt thức ăn cũng khó.

Khi định lên tầng hai thay quần áo, anh trông thấy chiếc túi du lịch ở hành lang. Chắc là hành lý của bà Suzue. Biết đâu Maki đưa kéo cho mẹ rồi. Nghĩ vậy, Naoya lén mở túi ra xem. Bên trong có túi đựng quần áo để thay và bộ đồ dùng vệ sinh cá nhân, nhưng không có kéo cắt thức ăn. Xem ra Maki vẫn chưa đưa kéo.

Đang định đóng túi lại, Naoya phát hiện một phong thư cất ở túi ngầm bên trong. Đó là phong thư bà Suzue giấu hôm qua. Anh tò mò lấy ra xem thử. Trong bì thư là tập quảng cáo do cửa hàng đồ lưu niệm ở Ise-Shima gửi tới.

Đọc lướt qua, Naoya bất giác mỉm cười. Bởi anh thấy có trang ghi “Sản phẩm Hello Kitty phiên bản giới hạn của Ise-Shima”. Trong số các mặt hàng được đăng lên, có hình linh vật Hello Kitty của Ise-Shima 19 và dây đeo điện thoại hình bò Matsusaka kết hợp với Hello Kitty.

Anh cảnh sát đó nói đúng, Naoya nghĩ. Xem ra anh không cần lo làm sao Maki đưa được kéo cho bà Suzue nữa, bởi hai người phụ nữ vẫn hiểu ý nhau theo cách riêng của họ.

« Lùi
Tiến »