Dù phòng có máy lạnh, nách vẫn rịn mồ hôi. Đây là trạng thái thường gặp mỗi khi Yoneoka Akifumi dồn hết sự tập trung vào đầu ngón tay. Vì thế cậu luôn để sẵn áo phông dự phòng ở cửa hiệu. Cậu di chuyển cây nhíp, định bụng khi nào xong việc sẽ thay áo.
Đặt được con ốc nhỏ cỡ một milimet vào đúng lỗ, cậu thở phào nhẹ nhõm. Đúng lúc này cửa mở ra. Khách đến khéo thật, cậu nghĩ. Nếu đang tỷ mẩn làm việc mà có khách vào, cậu sẽ mất tập trung và đánh rơi linh kiện.
Khách hàng là một người đàn ông mặc áo phông, bên ngoài khoác sơ mi cộc tay, ôm cặp đựng tài liệu nhỏ, trông lớn hơn Akifumi vài tuổi, khoảng trên dưới ba mươi lăm, cơ thể rắn chắc, khuôn mặt không chút mỡ thừa. Đôi mắt anh ta sắc bén, hằn là rất đáng sợ khi nổi giận, nhưng lúc này chắc không có gì đáng lo, vì anh ta đang mỉm cười.
“Xin chào quý khách.” Akifumi nói.
Người đàn ông vẫy tay cười hòa nhã, đoạn cho tay vào túi quần sau, rút tấm danh thiếp đưa cho Akifumi, “Xin lỗi, tôi không đến để mua đồng hồ.”
Nhìn tấm danh thiếp, Akifumi bất giác căng thẳng. Người này tên là Kaga, điều tra viên hình sự của Phòng Cảnh sát Nihonbashi.
“Có chuyện gì à?” Akifumi hỏi.
“Phải, có một chút.” Viên cảnh sát đáp, xem chừng không muốn nói rõ hơn. “Ở đây có người tên là Terada Genichi nhỉ?”
“Vâng, chú ấy là chủ cửa hiệu này.” Hiệu này là hiệu đồng hồ Terada.
“Tôi cũng đoán thế. Chủ cửa hiệu đang ở đây chứ?”
“Chú ấy ở bên trong. Tôi gọi ra nhé?”
“Vâng, nhờ cậu.” Kaga cười, để lộ hàm răng trắng muốt.
Phía sau cửa hiệu có một xưởng nhỏ. Qua xưởng sẽ tới phòng khách nhà Terada. Genichi hiện ở trong xưởng, khoanh tay nhăn mặt nhìn chiếc đồng hồ quả lắc đang tháo dở.
“Chú ơi!” Akifumi đánh tiếng.
“Bánh răng.”
“Hở?”
“Bánh răng gãy răng. Gãy những hai cái.” Genichi chỉ vào phần đó.
Akifumi ngó vào và gật đầu. Giữa tổ hợp cơ chế phức tạp, đúng là có một bánh răng đã hỏng. “Cái này đơn giản mà.”
Genichi trợn mắt nhìn Akifumi, “Tại sao?”
“Vì bánh răng này không quá nhỏ, chỉ cần hàn lại là xong. Để cháu làm cũng được.”
“Cậu đần à?” Genichi trầm giọng quát. “Tôi không hỏi cách sửa cái răng gãy. Vấn đề là vì sao nó gãy.”
“Tất nhiên là vì dùng lâu rồi nên yếu đi.”
“Biết thế mà cậu còn bảo không khó? Gãy những hai răng đấy. Dù hàn lại cũng chưa chắc các răng khác không gãy. Hay cậu nghĩ gãy đến đâu ta hàn đến đấy?”
“Vậy... phải thay bánh răng mới ạ?”
“Ít nhất cũng phải làm thế chứ.” Genichi lại tập trung nhìn đồng hồ.
Akifumi đã hiểu tại sao mặt Genichi khó đăm đăm như vậy. Đây là đồng hồ cổ nên không thể tìm linh kiện thay thế, tức là ông sẽ phải tự làm bánh răng mới.
Akifumi vẫn nhớ, khách hàng mang đồng hồ này đến đã bóng gió nhắc nhở rằng không muốn chi quá nhiều tiền. Nếu làm bánh răng thủ công, chi phí sẽ rất cao. Hơn nữa, nghe cách Genichi nói, Akifumi đoán ông muốn thay cả những bánh răng khác.
“Lại đau đầu với khách hàng rồi.” Ông chán nản.
“A, cháu suýt quên. Có cảnh sát đến ạ. Anh ta cần gặp chú.” Akifumi đưa ông xem tấm danh thiếp của Kaga.
“Cảnh sát? Có việc gì?”
“Cháu không biết.” Akifumi nghiêng đầu bối rối.
“Lẽ nào thằng đầu gấu đó lại gây chuyện.” Genichi chậm chạp đứng dậy.
Akifumi theo Genichi quay ra hàng. Kaga đang quan sát đồng hồ để bàn trên bàn làm việc. Đó là chiếc đồng hồ Akifumi sửa dở.
“Tôi là Terada Genichi đây.” Genichi nói.
“Xin lỗi vì làm phiền bác lúc bận rộn thế này. Thật ra tôi có chút chuyện muốn hỏi.”
“Chuyện gì?”
“Bác biết người phụ nữ tên Mitsui Mineko chứ?”
“Mitsui Mineko? Hừm, khách hàng chăng?” Genichi gãi khóe mắt.
Akifumi nhớ là mình chưa gặp vị khách nào có tên đó.
Kaga lắc đầu, “Tôi nghĩ là bác biết đấy. Người này này.” Kaga lấy một tấm ảnh từ cặp tài liệu ra.
Genichi đeo kính lão rồi cầm ảnh. “Xem nào, đúng là tôi từng thấy người này. Ủa, gặp ở đâu nhỉ!” Ông lẩm bẩm.
“Bác đã đi đâu vào khoảng 6 giờ chiều mùng 10 tháng Sáu?” Kaga hỏi.
“Mùng 10 tháng Sáu?” Genichi nhìn tờ lịch trên tường. “Hôm kia hả?”
“Chú à!” Akifumi đứng cạnh nói xen vào. “Tầm 6 giờ chắc chú đang dắt Donkichi đi dạo.”
“Hả? A, ừ nhỉ. Đúng rồi, đi dạo. Tôi đã dắt chó đi dạo. Lúc nào tôi cũng ra khỏi nhà tầm 5 rưỡi chiều.”
Kaga mỉm cười, ánh mặt ôn hòa, "Trên đường bác có gặp ai không?”
“Gặp ai à?" Dứt lời, Genichi há hốc miệng, nhìn xuống bức ảnh. “Đúng rồi. Tôi gặp cô ấy.”
“Bác nhớ ra rồi sao?”
“Ừ. Thỉnh thoảng tôi gặp trên đường đi dạo. Nhắc mới nhớ, hình như cô ấy cũng từng nói tên là Mitsui.”
“Tên đầy đủ của chị ấy là Mitsui Mineko. Viết thế này này.” Kaga đưa hai người xem tờ giấy nhớ có ghi tên Mitsui Mineko bằng bút bi. “Vậy là bác đã gặp chị Mineko nhì.”
“Phải. Nhưng chúng tôi chào hỏi dăm ba câu thôi." Genichi trả ảnh cho Kaga.
“Hai người gặp nhau ở đâu?”
“Ở..” Nói đến đây, Genichi bỗng im bặt rồi nghi ngờ nhìn viên cảnh sát. “Này, rốt cuộc cậu đang điều tra gì thế? Tôi gặp cô ấy thì sao?”
“Không, tôi muốn xác nhận lại thôi. Bác có thể cho biết đã gặp chị Mineko ở đâu không?”
“Dĩ nhiên, chẳng có gì phải giấu. Tôi gặp cô ấy ở công viên.”
“Công viên? Công viên nào?”
“Công viên Hamacho. Đó là tuyến đường dắt chó đi dạo đấy. Công viên Hamacho cách nhà hát Meijiza một quãng...”
Genichi định giải thích thì Kaga cười gượng cắt ngang, “Vâng. Tôi biết chỗ đó. Lúc ấy chị Mineko đi một mình ạ?”
“Phải. Thật ra lần nào gặp cũng thấy cô ấy đi một mình.”
“Hai người đã nói chuyện gì?” Kaga lấy sổ tay trong túi ra.
“Chuyện gì á? Tôi bảo rồi, chúng tôi chỉ chào nhau thôi, không nói gì to tát.”
“Bác biết chị Mineko định đi đâu chứ? Chị ấy có nói không?”
“Không.” Genichi khoanh tay lại, nghiêng đầu suy nghĩ. “Tôi không . Trông cô ấy như đang đi dạo thôi.”
“Lúc đó chị ấy ăn mặc thế nào? Có mang theo đồ đạc không?”
“Tôi quên cô ấy mặc gì rồi, nhưng hình như không mang đồ linh kinh... Tôi không chắc lắm.” Genichi cau mày.
Akifumi đứng cạnh suýt phì cười. Còn lâu Genichi mới nhớ trang phục của phụ nữ. Có lần vợ ông mặc vest đi họp lớp mà ông cứ đinh ninh bà đi siêu thị mua đồ, dù chính ông tiễn bà ra khỏi cửa.
“Lúc đó trông chị Mineko thế nào?” Không hề tỏ ra thất vọng, Kaga hỏi tiếp.
“Trông thế nào...”
“Bác có nhận thấy điều gì đáng chú ý không? Gì cũng được.”
“Không có gì đặc biệt. À, hình như là sung sướng.”
“Sung sướng?” Lần đầu tiên Kaga lộ vẻ hồ nghi.
“Chà, nói vậy nghe hơi kì. Vui vẻ thì đúng hơn. Ý tôi là trông cô ấy như đang tận hưởng buổi đi dạo.”
“Ra vậy.” Kaga gật gù, cất cuốn sổ vào túi. “Xin lỗi vì đã làm phiền mọi người trong lúc làm việc.”
“Xong rồi sao?”
“Vâng. À..” Kaga nhìn đồng hồ trên bàn làm việc. “Đồng hồ này lạ nhi. Có đến ba mặt số.”
“Cái đó hả. Nó khá hiếm đấy.”
Đồng hồ có hình lăng trụ tam giác, ba mặt đều gắn mặt số.
“Ba mặt cùng chỉ một giờ sao?” Kaga hỏi.
“Phải. Các kim trên ba mặt chuyển động cùng nhau.”
“Cùng nhau?”
“Nếu sai thì ba mặt cùng sai. Lúc ngừng chạy cũng vậy.
“Ồ, hay nhỉ.” Kaga nhìn chiếc đồng hồ lần cuối rồi cúi chào Genichi và Akifumi. “Cảm ơn hai người đã hợp tác.” Dứt lời, anh rời khỏi cửa hiệu.
“Gì vậy trời. Đúng là một cảnh sát kì lạ.” Genichi tròn mắt cảm thán.
☆ ☆ ☆
Viên cảnh sát vừa đi thì Shimako về. Một tay bà xách túi đựng hàng, tay kia xách túi bóng. Bà vốn cao to mập mạp, khi xách đồ trông càng vạm vỡ hơn. Akifumi hay lén gọi ông bà chủ là cặp đôi khổng lồ.
“Tôi mua bánh giầy ngọt đây, chuẩn bị nghỉ tay uống trà nhé.” Nói đoạn, Shimako đi vào trong.
Vài phút sau, bà gọi Akifumi xuống xưởng. Trên bàn nhỏ cạnh bàn làm việc bày sẵn bánh giầy và ba cốc trà lúa mạch. 3 giờ chiều hằng ngày, cửa hiệu sẽ nghỉ giải lao và uống trà. Thói quen này hình thành từ hồi Akifumi mới vào làm.
“Phải rồi, nghe bảo trên báo đưa tin bên Kodenmacho xảy ra án mạng đấy.” Shimako gật gù khi biết tin cảnh sát tìm đến.
“Hả? Nghe bảo? Chứ không phải bà tự đọc à?” Genichi hỏi.
“Không, tôi nghe mấy bà ở siêu thị bàn tán.”
“Hừ. Cũng phải.”
“Ý ông là sao? Tôi vẫn đọc báo đấy nhé.”
Phớt lờ cặp vợ chồng đang mặt nặng mày nhẹ, Akifumi nhìn lướt mấy tờ báo gần đây và tìm thấy bài báo ngay. Ở Kodenmacho có án mạng. Nạn nhân là một phụ nữ 45 tuổi sống độc thân. Akifumi ú ớ thốt lên khi đọc tên nạn nhân: Mitsui Mineko. Cậu đưa báo cho Genichi xem. Ông nhíu mày trề môi, “Trời, cô ấy gặp phải chuyện như thế sao. Khủng khiếp quá!”
“Cô ấy là người thế nào?” Shimako hỏi.
“Tôi không rõ. Chỉ là hay gặp nhau trên đường nên chào hỏi vài câu.”
“45 tuổi và sống độc thân? Lạ thật, sao đến tuổi này còn chưa kết hôn?”
“Không, cô ấy bảo là đã có con.”
“À! Tức là chồng cô ấy mất rồi?”
“Chịu. Tôi bảo là không rõ mà.”
“Cô ấy làm nghề gì?”
“Hỏi lắm quá. Tôi không biết. Bà muốn tôi nhắc lại bao nhiêu lần?”
“Ai thèm hỏi ông, tôi đang tự hỏi cô ấy có việc làm không mà.”
“Đừng độc thoại mấy câu dễ gây hiểu nhầm như thế.”
“Tội nghiệp. 45 tuổi là gần bằng tôi còn gì.” Shimako đọc bài báo và khẽ lắc đầu.
“Bà hơn năm mươi đấy. Bằng gì mà bằng?”
“Làm tròn là bằng hết. Không biết con cô ấy mấy tuổi rồi? Chắc nhỏ hơn Kanae một chút.”
Nghe đến tên Kanae, Akifumi vội ngấu nghiến ăn bánh.
Quả nhiên, Genichi gắt gỏng, “Thế thì sao?”
“Chẳng sao cả. Tôi thắc mắc con cô ấy mấy tuổi thôi.”
“Thế thì liên quan gì đến con bé ấy? Đừng nhắc đến cái đứa đã bỏ nhà đi.”
“Nhắc tên thôi mà!”
“Im đi. Tôi không muốn nghe.”
Đúng như Akifumi đoán, bầu không khí trong phòng lúc này ngập mùi thuốc súng. Nhân lúc chưa bị vạ lây, cậu nhồi bánh đầy mồm rồi uống cạn cốc trà.
☆ ☆ ☆
Lần thứ hai Kaga đến là hơn 7 giờ tối hôm sau. Lúc ấy Genichi vừa dắt Donkichi đi dạo về. Còn Akifumi đã đóng cửa hiệu và chuẩn bị tan làm.
“Bác nói gặp chị Mineko ở công viên Hamacho. Bác chắc chứ?” Kaga tỏ ra nghiêm nghị hơn hôm qua.
“Chắc chắn.” Genichi trả lời.
“Mong bác nhớ kỹ lại cho. Ai cũng có lúc nhầm. Bác hãy nhớ lại một lần nữa. Có đúng là ở công viên Hamacho không?”
“Cậu lắm chuyện thật. Tôi không nhớ nhầm.”
“Thật ư?” Kaga tỏ vẻ hoài nghi.
“Mà sao cậu biết hôm đó tôi gặp cô Mineko? Tôi rất tò mò đấy.”
“A, tôi chưa nói sao? Chúng tôi tìm thấy thư nháp trên máy tính của chị ấy. Thư viết là đã gặp ông chủ hiệu đồng hồ ở Kobunacho.”
“Hừm, thư điện tử à.”
“Bác bảo lúc đó chị ấy đi một mình nhỉ? Bác chắc chứ? Xin hãy suy nghĩ thật kĩ.”
“Cô ấy đi một mình. Cũng có thể cô ấy đi cùng ai đó mà tôi không nhìn thấy.”
“Tôi hiểu rồi. Và địa điểm là công viên Hamacho?” Kaga nhìn Genichi bằng ánh mắt sắc sảo.
“Ừ, công viên Hamacho.” Genichi lườm anh.
“Bác về lúc mấy giờ?”
“Tầm 7 giờ.”
“Tôi hiểu rồi, cảm ơn bác.” Dứt lời, Kaga rời đi.
“Tay cảnh sát này kì quặc thật.” Genichi bước vào nhà, miệng lẩm bẩm.
☆ ☆ ☆
Nghe tiếng cửa mở, Akifumi ngẩng lên. Cậu giật mình vì lại thấy Kaga. Anh ta đã đến ba ngày liền. Khác với hai lần trước, hôm nay Kaga mặc áo khoác tối màu.
“Lại là anh à?”
“Xin lỗi, tại có chuyện tôi nghĩ mãi không hiểu.”
“Nếu anh tìm chủ hiệu thì tối chú ấy mới về.” Akifumi nói. Genichi bảo ông đi đám giỗ người quen nên sẽ về muộn.
“Vậy sao? Tiếc thật.” Kaga chẳng có vẻ gì là quá thất vọng. Anh nhìn Akifumi. “Gần 5 rưỡi chiều rồi. Chẳng phải sắp đến giờ dắt chó đi dạo sao? Hay hôm nay bác gái dắt đi?”
“Cô Shimako đang ra ngoài mua đồ nên tôi sẽ dắt.”
“Cậu ư? Vậy cửa hiệu tính sao?”
“Tôi đóng cửa rồi đi. Chiều tối thường ít khách nên tôi hay đóng lúc 6 giờ để tập trung sửa chữa. Hôm nay cô chú cho phép tôi đóng từ 5 rưỡi.”
“Ra vậy. Tôi có việc muốn nhờ. Cậu cho tôi đi dạo cùng được không?”
“Dắt chó đi dạo ấy hả? Tất nhiên là được, nhưng tôi chỉ đi theo tuyến đường mọi khi thôi.”
“Tôi muốn biết về tuyến đường đó. Nhờ cậu giúp cho.” Kaga lịch sự cúi đầu.
“Hầy.” Akifumi mơ hồ gật đầu.
5 rưỡi chiều, Akifumi hạ cửa cuốn xuống và dẫn Donkichi ra theo lối cửa phụ. Cậu đi vòng lên phía trước, đến chỗ Kaga đang đợi. Viên cảnh sát cười tít mắt nhìn con chó.
“Chó Shiba à? Mấy tuổi rồi?”
“Xem nào, tôi nghĩ là tám.”
Donkichi ngước nhìn Kaga rồi quay phắt đi như không thèm quan tâm. Genichi hay chê con chó khó gần, nhưng chính ông là người chiều nó nhất nhà.
Donkichi đi trước, Akifumi cầm dây xích theo sau. Donkichi nhớ đường hơn cả cậu.
“Cái tên Donkichi thú vị thật. Bác Genichi đặt sao?” Kaga đi bên cạnh.
“Không, con gái chú đặt. Ban đầu em ấy mới là người đòi nuôi chó.”
“Ồ, họ có con gái ư?”
Akifumi nghĩ, mình lại nhiều chuyện rồi. Nhưng đây là cảnh sát. Mấy vấn đề này, anh ta muốn là điều tra được ngay nên giấu cũng vô ích. “Em ấy mới kết hôn và chuyển ra ngoài, hiện đang sống ở Ryogoku.”
“Ồ, vậy ra cô ta là người đặt tên?”
“Em ấy đặt là Donkey. Nhưng chú Genichi chê cái tên Tây quá và tự ý đổi thành Donkichi. Thế là gọi mãi thành quen. Cơ mà tôi thấy Donkichi cũng hợp hơn Donkey.”
Donkichi vừa đi vừa ngửi đường, thi thoảng nhớ ra lại tè một bãi. Chắc là tại trời nóng quá, lưỡi nó thè lè suốt.
Qua trường tiểu học Nihonbashi, bọn họ rẽ trái. Đi một đoạn ngắn là thấy quán gà nổi tiếng nằm bên trái đường. Cứ tiếp tục thẳng tiến, họ sẽ băng ngang qua phố Ningyocho, vào phố Amazake Yokocho và đến công viên Hamacho. Đây là lộ trình quen thuộc của ông Genichi.
Nhưng sau khi băng qua phố Ningyocho, Donkichi chợt dừng lại ngó nghiêng tựa hồ bối rối.
“Ủa, sao thế?” Akifumi lẩm bẩm.
“Nhầm đường à?”
“Không, chắc chắn là đường này.
Akifumi kéo dây dắt Donkichi vào phố Amazake Yokocho. Donkichi ngoan ngoãn bước theo, sau đó lại “xung phong” đi trước.
Đi thêm chút nữa, họ thấy một công viên dài hẹp kiêm dải phân cách đường. Đó là công viên Hamacho Ryokudo. Ở lối vào đặt pho tượng tăng binh Benkei trong vở kịch Kanjincho . Donkichi hếch chân định tè vào tượng, Akifumi vội cầm dây xích kéo đi.
“Cái đồng hồ lăng trụ tam giác thú vị nhỉ.” Kaga chợt nói. “Ba mặt đều giống nhau, kể cả khi chạy sai hay chết máy. Có ba mặt số tức là có ba bộ máy đúng không? Làm cách nào mà cả ba hoạt động y hệt?”
“Ha ha ha.” Akifumi bật cười. “Lạ lắm đúng không? Ban đầu tôi cũng không biết, lúc tháo ra xem mới thấy kinh ngạc. Người xưa tài thật, sức sáng tạo quá phong phú.”
“Cậu chỉ cho tôi cơ chế hoạt động của nó đi?”
“Chà...” Akifumi trả lời lấp lửng.
Phía trước là nhà hát Meijiza. Đi thêm chút nữa sẽ đến công viên Hamacho.
“Hiệu đồng hồ Terada mở từ khi nào?” Kaga đổi chủ đề.
“Bố của chủ hiệu mở đấy, bấy giờ cửa hiệu tọa lạc gần Kayabacho. Nhưng sau khi nó cháy rụi do hỏa hoạn, nhà họ đã chuyển về Kobunacho như bây giờ.”
“Thì ra là cửa hiệu lâu đời.”
Akifumi cười khổ, “Chủ hiệu ghét cách gọi ấy lắm, vì ở Nihonbashi không thiếu cửa hiệu có tuổi đời hàng mấy trăm năm. Hơn nữa hiệu chúng tôi không làm ra sản phẩm nổi tiếng như họ mà toàn nhập hàng về bán. Doanh thu chủ yếu cũng đến từ việc sửa chữa đồng hồ do khách mang tới.”
“Ừ, tôi nghe đồn hiệu này chuyên về kỹ thuật. Đặc biệt trong lĩnh vực sửa đồng hồ cũ thì chính là thiên hạ đệ nhất, phải không?”
“Chủ hiệu rất lành nghề, thứ gì cũng sửa được. Chú ấy trông đô con thế thôi chứ ngón tay linh hoạt bất ngờ đấy. E là tôi chẳng bao giờ theo kịp chú.”
“Tại sao cậu lại vào làm ở đó?”
“Cũng chẳng có lý do gì đặc biệt, chỉ là từ nhỏ tôi đã thích đồng hồ. Không phải đồng hồ thạch anh hay đồng hồ sóng vô tuyến đâu, mà là đồng hồ cơ học hoạt động bằng lò xo hoặc con lắc. Tôi vẫn nhớ ấn tượng sâu sắc của mình vào lần đầu chiêm ngưỡng cấu tạo phức tạp bên trong đồng hồ. Vì thế tôi muốn theo đuổi công việc này.”
“Tuyệt thật.” Kaga gật gù. “Chắc hai bác Terada cũng tạm yên tâm vì có người kế nghiệp.”
“Tôi còn kém lắm. Phải cố gắng nhiều, nhất là giữa thời buổi thợ sửa đồng hồ cơ đang ít dần. Mặt khác, ngày càng hiếm người dùng đồng hồ cơ, không biết tương lai sẽ ra sao.”
“Đừng lo. Đồ tốt sẽ không bao giờ lỗi thời.” Kaga khẳng định.
Hai người đi ngang qua nhà hát Meijiza rồi tiến vào công viên Hamacho.
Băng qua khoảng sân có mặt nền trang trí hoa văn, họ lại gần bãi cỏ. Ở đó, vài người dắt chó đang tụ tập nói chuyện. Nhìn qua toàn giống chó quý.
“Cứ xế chiều, những người dắt chó đi dạo lại tụ tập ở đây.” Akifumi nói nhỏ.
“Có vẻ thế. Nghe nói chỗ này là nơi gặp gỡ giao lưu của những người yêu chó.” Kaga trả lời. Xem ra anh đã tìm hiểu từ trước.
Một bà lão tóc bạc cất tiếng chào. Bà dẫn theo chó săn vịt. Akifumi cũng chào lại. Bầu không khí ở đây quả thật rất thoải mái. Sau đó bà nhìn sang Kaga. Đôi mắt bà mở to sau cặp kính lão như muốn nói “A, là cậu à!”.
“Hôm qua cảm ơn bà.” Kaga cúi đầu nói.
“Sau đó cậu có tìm được ai không?”
“Không ạ. Cháu đang đau đầu đây.”
“Vậy sao? Làm cảnh sát cũng vất vả thật.”
Đợi bà lão rời đi, Akifumi hỏi Kaga, “Anh không tìm thấy ai?”
“Người này.” Kaga lấy ra một tấm ảnh. Đó là ảnh của Mitsui Mineko mà anh cho Akifumi và Genichi xem hôm trước. “Đúng hơn là tôi không tìm được ai nhìn thấy chị ấy.”
“Hả? Là sao?”
“Hôm kia, bác Genichi bảo đã gặp chị Mineko ở công viên này vào khoảng 6 giờ chiều mùng 10 tháng Sáu. Cậu nhớ chứ?”
“Vâng.”
“Chiều tối qua, tôi đã hỏi thử những người yêu chó ở đây xem còn ai thấy chị ấy không. Không một ai cả. Tuy nhiên mọi người đều nhớ Terada Genichi có dẫn Donkichi đến đây. Xem chừng Donkichi khá nổi tiếng ở khu vực này.”
“Hẳn là vì cái tên lạ.”
“Tôi đang nói chuyện với họ thì bác Genichi và Donkichi xuất hiện, tôi bèn lánh đi, và đến hiệu đồng hồ.”
“Bảo sao anh xuất hiện vào giờ đó.” Và cũng vỡ lẽ nguyên nhân nào khiến Kaga cứ hỏi đi hỏi lại Genichi là có nhớ nhầm không.
“Vấn đề khiến tôi đau đầu là tại sao không ai gặp chị Mineko, ngoài bác Genichi?”
“Chị Mineko cũng dắt chó đi dạo sao?”
“Chị ấy không nuôi chó.”
“Chắc là mỗi chú Genichi tình cờ gặp thôi, vì có thể chị ấy không lại gần chỗ tụ tập của những người nuôi chó.”
“Thế thì lại xuất hiện nghi vấn khác.” Kaga lấy trong túi tờ giấy gấp gọn. Anh mở ra, đưa cho Akifumi xem.
Dòng chữ trên giấy nhìn giống bản in từ máy tính.
Vừa về đến nhà. Hôm nay vẫn đến sân cũ. Đang xoa đầu chó con thì gặp ông chủ hiệu đồng hồ ở Kobunacho. Cả hai cười bảo, “Trùng hợp ghê, lại gặp nhau rồi.”
“Trong này có ghi ‘xoa đầu chó con’ đúng không? Tôi không nghĩ là chó hoang đâu, suy ra chị Mineko đã gặp ai đó dắt chó con trước khi gặp bác Genichi.”
“Ra vậy.” Akifumi nhìn sang nhóm người nuôi chó. “Có thể người dắt chó con đến đây vào mùng 10, nhưng hôm qua và hôm nay thì không.”
“Tôi cũng nghĩ thế, song đến giờ vẫn chưa tìm thấy đối tượng phù hợp. Nhóm người nuôi chó cũng không biết một ai như thế. Bà lão ban nãy bảo là bà biết hết lũ chó đến chơi công viên, kể cả khi không thân với chủ của chúng đi chăng nữa.”
Cũng đúng, Akifumi nghĩ. Dù thi thoảng mới dắt Donkichi đi dạo, nhưng lần nào cậu cũng cảm nhận được những ánh mắt săm soi mình.
“Làm cảnh sát vất vả thật, phải điều tra cả những chi tiết nhỏ nhặt như thế.”
“Làm nghề gì mà không vất vả. Thật ra, đôi khi tôi thấy việc điều tra khá thú vị.”
"Thế à?”
“Ví dụ...” Kaga dừng một lúc như muốn nhấn mạnh. “Điều tra tại sao lại có wasabi trong bánh nướng đa hình?”
“Wasabi?”
“Tối nay tôi sẽ đến một quán ăn truyền thống để tìm lời giải đáp cho bí ẩn này. Vì thế tôi mới mặc áo khoác đàng hoàng.”
“À, thế à.” Akifumi phụ họa dù chẳng hiểu gì.
Đi hết một vòng quanh công viên, hai người quyết định quay về.
“Thằng đầu gấu là ai?” Kaga chợt hỏi.
“Hở?”
“Hôm đầu tôi đến cửa hiệu, bác Genichi đã nói lúc ở nhà sau rằng ‘Lẽ nào thằng đầu gấu đó lại gây chuyện. Phải không?”
“À.” Akifumi nhớ rồi, Genichi có nói thế khi biết cảnh sát tìm đến. “Anh nghe thấy à?”
“Chỉ câu ấy thôi, vì bác Genichi tự dưng lớn tiếng. Thằng đầu gấu là ai?”
Akifumi định nói dối, nhưng cuối cùng lại thôi, tự nhủ đánh lừa cảnh sát chỉ tổ rước phiền phức vào người.
“Là bạn đời của con gái chủ hiệu.”
"À, con rể bác Genichi hả?”
“Chú ấy sẽ tức phát điên nếu nghe thấy anh gọi thế đấy.” Akifumi cười khổ. “Tại cậu ta nên con gái chú ấy mới bỏ nhà đi mà.”
“Bỏ nhà đi?”
“Đừng bảo với ai là tôi kể nhé.”
“Ừm, tất nhiên rồi.” Mắt Kaga ánh lên hiếu kì.
☆ ☆ ☆
Kanae là con gái duy nhất của ông bà Terada, tốt nghiệp cấp ba vào mùa xuân vừa rồi. Sau lễ tốt nghiệp, cô không quay về nhà. Thay vào đó, cô gửi tin nhắn cho bà Shimako: Xin lỗi, con sẽ sống với người con yêu .
Genichi điên tiết chạy đến nhà Sawamura gần đấy. Ông biết người Kanae yêu chính là Hideyuki, con trai cả nhà họ. Hideyuki hơn Kanae hai tuổi. Cô cậu học cùng cấp một, cấp hai. Khi Kanae vào cấp ba, hai người đi chơi với nhau thường xuyên hơn và cuối cùng trở nên gắn bó.
Genichi chẳng ưa gì Hideyuki. Chủ yếu là vì cậu bỏ dở đại học rồi lại không công ăn việc làm ổn định, chưa kể hồi cấp ba còn chạy xe máy gây tai nạn. Đến giờ Genichi vẫn tin chắc cậu từng tham gia băng đảng mô tô.
“Mày yêu ai cũng được, trừ thằng đó.” Genichi cảnh cáo Kanae.
Con gái thời nay mấy ai nghe theo cha mẹ cấm cản. Kanae vẫn lén lút gặp Hideyuki. Cuối cùng, họ ước hẹn sống chung sau khi Kanae tốt nghiệp cấp ba.
Genichi quát tháo ầm ĩ bên nhà Sawamura. Song chủ nhà là Seizo chẳng chịu kém cạnh. Ông lạnh lùng đáp trả, “Có gì sai khi hai người yêu nhau muốn ở bên nhau.” Genichi giận dữ tung cú đấm, kết cục lại lãnh trọn đòn đá móc mạnh mẽ đẹp mắt của Seizo-tam-đẳng-Nhu-đạo.
Khi về nhà sơ cứu vết thương, Genichi nhận được tin nhắn của Kanae: Bố đừng làm chuyện mất mặt nữa. Genichi nổi giận quật mạnh điện thoại di động xuống sàn. Tiếp đó, ông quay sang gào lên với Shimako và Akifumi, “Tôi từ mặt nó. Đứa như nó không phải con gái nhà này. Cấm hai người nhắc tên nó. Cấm tiệt! Hiểu chưa?”
☆ ☆ ☆
Kaga thích thú nghe Akifumi kể. Đến đoạn Genichi bị đánh ngã, anh còn bật cười thành tiếng.
“Vậy đó, bây giờ nhắc đến Kanae là điều cấm kị.”
“Ra thế. Sao mọi người vẫn biết Kanae ở Ryogoku?”
“Nhà Sawamura kể với cô Shimako.”
“Thế thì có thể đến dẫn Kanae về mà.”
“Đúng. Nhưng chú Genichi tức điên, quyết không đi. Chú bảo muốn được tha thứ thì Kanae phải về đây dập đầu tạ lỗi, và tất nhiên phải chia tay với cậu kia.”
“Ồ. Xem ra bác ấy khá cố chấp.”
“Khá gì, phải là cực kì cố chấp. Chú Genichi không bao giờ chịu thỏa hiệp. Có khi cũng vì thế mà chú mới đạt đến trình độ siêu đẳng trong nghề nghiệp của mình.”
Akifumi sóng bước với Kaga, tay giữ dây dắt Donkichi. Họ trở về theo tuyến đường ban nãy. Khi chờ đèn đỏ ở ngã tư phố Ningyocho, Kaga nhìn mãi sang trái, dáng vẻ đăm chiêu.
Gần đến cửa hiệu, hai người đi ngang qua chiếc taxi chờ đèn đỏ ở ngã tư. Băng ghế sau có một bà khách.
“A!” Akifumi thốt lên khi bắt gặp góc mặt trông nghiêng của bà. “Cô Shimako!”
“Hở?” Kaga cũng quay lại nhìn taxi.
Taxi vụt qua và dừng lại trước hiệu đồng hồ Terada cách đó vài chục mét. Khi Akifumi với Kaga về tới nơi, Shimako mới xuống xe, chắc là mất thời gian để thanh toán.
“Cô ạ!” Akifumi lên tiếng.
“A, Aki! Dẫn Donkichi đi dạo về đấy à?” Shimako ngờ vực nhìn sang Kaga và khẽ gật đầu chào.
“Đây là anh cảnh sát lúc trước cháu kể.” Akifumi nói. “Anh ấy muốn biết tuyến đường dắt chó đi dạo nên tụi cháu cùng đi.”
“Ồ, thế à?” Shimako không nói ra lời, nhưng vẻ mặt bà tỏ rõ thắc mắc, biết tuyến đường thì có ích gì.
“Bác đi mua sắm ở Ginza ư?” Kaga nhìn logo trung tâm thương mại in trên túi giấy Shimako đang cầm.
“Ừm. Tôi đi đặt quà cho Lễ Vu lan.”
“Bác đi một mình sao?”
“Phải, có chuyện gì à?”
“Không có gì. Lúc nào bác cũng bắt taxi từ Ginza về ư?”
“Không. Tôi thường đi tàu điện ngầm, hôm nay hơi mệt nên mới đi taxi.” Shimako nhìn Akifumi. “Đừng kể với ông ấy nhé. Ông ấy mà biết lại trách tôi tiêu hoang.”
“Cháu hiểu mà.” Akifumi đáp.
“Tôi xin phép thôi.” Kaga liếc đồng hồ đeo tay. “Đã 6 rưỡi rồi. Xin lỗi vì cứ làm phiền cậu mãi. Nhưng nhờ đó tôi biết thêm nhiều thông tin hữu ích. Cảm ơn cậu.” Kaga cúi chào Akifumi.
Đợi Kaga đi khuất, Shimako hỏi Akifumi, “Cậu kể chuyện gì mà cậu ta thấy hữu ích?”
“Chịu, cháu có nói gì quan trọng đâu.” Akifumi nghiêng đầu tư lự. Cậu vòng ra sau cửa hiệu và cho Donkichi vào chuồng. Khi quay vào nhà bằng cửa phụ, cậu thấy Shimako đang nghe điện thoại.
“Hả, vậy sao? Mất mặt quá, cái ông này... Thế à? Không ai giận ông ấy? May quá... Tôi thật lòng xin lỗi... Ừ, cảm ơn đã báo cho tôi... Vâng, tạm biệt.”
Cúp điện thoại, bà chán nản nói với Akifumi, “Ông ấy lại nổi khùng lên.”
“Nổi khùng? Chú nhà mình ạ? Ở đám giỗ?”
Miệng Shimako méo xệch, “Hình như có người nói động nói chạm, nào là Nếu hai đứa yêu nhau, sao cứ ngăn trở chúng nó, nào là 'Cấm con gái yêu đương chỉ vì ghét cậu trai, quá độc đoán’. Đại loại thế.”
“Nghe thế thì nổi cáu là phải.”
“Ông ấy hắt bia vào người ta, thành ra đôi bên gây lộn. Già đầu rồi mà còn làm trò gì không biết.” Shimako thở dài.
“Thật tình.” Akifumi cười gượng và lập tức sửa soạn ra về. Cứ lần chần mãi thì chạm mặt Genichi mất, phải rút lui trước khi tai bay vạ gió.
☆ ☆ ☆
Sáng hôm sau Akifumi đến làm, tâm trạng Genichi quả nhiên rất tệ.
“Cái này sửa đến đâu rồi? Hẹn khách hôm nay trả cơ mà?” Cầm chiếc đồng hồ đeo tay trong hộp ghi chữ “Chưa sửa” lên, Genichi gay gắt hỏi.
“Linh kiện của nó chưa về ạ. Cháu đã báo khách chờ đến tuần sau.”
“Thế hả? Sao không cho tôi biết?”
Thật ra Akifumi đã báo với Genichi, nhưng lúc này có thanh minh cũng vô ích. Cậu đành cúi đầu xin lỗi.
“Thật là, hết đứa này đến đứa khác...” Genichi chép miệng, đi vào nhà trong. Rầm một tiếng. “Đau quá! Chết tiệt, sao lại để đồ ở đây? Va phải đầu gối rồi!”
Chú để chứ ai, Akifumi suýt nữa buột miệng.
Mãi đến lúc sắp đóng cửa, tâm trạng Genichi mới cải thiện đôi chút.
“Thôi, tôi dẫn Donkichi đi dạo đây. Còn lại nhờ cậu đấy, Aki.” Genichi từ bên trong bước ra, vươn vai nói.
“Vâng. Chú đi cẩn thận.”
Genichi đi được chừng mười phút, có người mở cửa bước vào. Akifumi đưa mắt nhìn và cau mày. Lại là Kaga, trên người là chiếc áo khoác tối màu hôm qua.
“Anh còn gì muốn hỏi sao?”
Kaga xua tay, “Không phải. Hôm nay tôi đến vì có chuyện muốn nói.”
“Thế ạ? Chú Genichi dắt chó đi dạo mất rồi.”
“Tôi biết. Tôi tận mắt thấy bác trai ra ngoài mà. Bác gái có nhà không?”
“Có đấy. Tôi gọi cô nhé.”
“Được, cảm ơn cậu.” Kaga mỉm cười.
Shimako đang chuẩn bị bữa tối. Thấy Akifumi gọi, bà bước ra với vẻ mặt thắc mắc.
“Chân thành xin lỗi vì làm phiền hết lần này đến lần khác. Nhưng bác và cậu đừng lo, đây sẽ là lần cuối cùng” Kaga cười nói.
“Rốt cuộc có chuyện gì?” Shimako hỏi.
Kaga quay sang Akifumi, “Cậu kể cho hai bác chuyện hôm qua chúng ta nói ở công viên chưa?”
“Chưa. Hôm nay tâm trạng chú Genichi tệ lắm.”
“Vậy à? Tốt lắm! Tôi nghĩ đừng để bác trai biết thì hơn.”
“Chuyện hôm qua là chuyện gì?” Shimako nhìn Kaga và Akifumi.
Kaga kể lại những gì anh đã nói với Akifumi ở công viên Hamacho cho Shimako nghe. Bà nghiêng đầu,“Đúng là kì lạ. Cậu nghĩ chồng tôi nói dối à?”
“Có vẻ vậy.” Kaga nhìn Akifumi rồi tiếp tục. “Bác trai bảo hôm ấy đi dạo từ 5 rưỡi chiều và về lúc 7 giờ tối. Nghĩa là đi hết khoảng một tiếng rưỡi.”
“Ồ.” Akifumi giật mình. Lúc Genichi nói thế, cậu cũng có mặt, song không hề nghĩ ngợi gì. Giờ Kaga nhắc lại, cậu mới phát hiện điểm bất hợp lý.
“Hôm qua tôi đã cùng cậu đi theo tuyến đường đó. Đi thong thả cũng chỉ mất độ một tiếng. Tất nhiên có người nhanh người chậm, nhưng không thể chênh lệch tận ba mươi phút. Tôi cực kì chú ý đến điểm này.”
“Tức là tuyến đường chú Genichi đi khác với hôm qua?”
“Suy luận rất hợp lý. Có thể bác trai đã ghé vào đâu đấy trên đường đi và gặp chị Mineko. Nhưng vì không muốn người ngoài biết đâu đấy là đâu, bác mới nói dối là gặp chị ấy ở công viên Hamacho. Tôi nghĩ vậy.”
“Ông ấy đi đâu được nhỉ?” Shimako nhìn Akifumi.
“Cháu chịu.” Akifumi nghiêng đầu đáp.
“Thật ra tôi biết bác trai đi đâu và đoán được lý do bác không muốn nói ra. Tất nhiên chuyện này chẳng liên quan đến vụ án nên tôi nghĩ cứ im lặng là hơn. Vấn đề là tôi cần xác nhận sự việc để báo cáo với cấp trên. Vì thế, dù áy náy tôi vẫn phải đến đây. Tôi đã nghĩ hay là hỏi thẳng bác trai. Nhưng với tính cách ấy thì e rằng còn lâu bác mới chịu nói thật. Tôi cũng không muốn đợi sẵn ở chỗ bác thường ghé vào rồi chất vấn. Hơn nữa, có niềm vui bí mật cũng là điều hạnh phúc. Tôi không định phá hủy cảm giác hạnh phúc này.”
Akifumi và Shimako nhìn nhau khó hiểu. Vòng vo một hồi, rốt cuộc viên cảnh sát có ý gì?
“Cậu đừng dài dòng nữa, nói thẳng đi. Chồng tôi ghé vào đâu?”
“Trước đó tôi muốn hỏi một câu. Là về con gái bác. Cô ấy đã kết hôn và sống ở Ryogoku đúng không?”
“Con gái tôi thì liên quan gì?” Shimako lo lắng ra mặt.
Akifumi cũng bối rối nhìn Kaga. Sao anh ta lại nhắc đến Kanae?
“Cô ấy đang mang thai nhỉ?”
Nghe vậy, Akifumi giật mình kêu lên, nhưng câu trả lời của Shimako còn khiến cậu kinh ngạc hơn.
“Sao cậu biết?”
Kaga cười tươi, “Quả như tôi nghĩ.”
“Là thật ạ?” Akifumi hỏi Shimako.
“Đừng nói với ông ấy đấy.”
“Bác thường đến chỗ Kanae không?”
“Thỉnh thoảng thôi. Tôi vốn không phản đối hai đứa yêu nhau. Thằng bé Hide tuy chỉ là nhân viên hợp đồng, nhưng cũng đầu quân cho công ty tốt. Chuyện chẳng có gì cả, vậy mà lão già cứng đầu...” Chợt nhớ ra Kaga đứng đó, Shimako vội che miệng. “Xin lỗi. Để cậu nghe phải mấy lời chướng tai rồi.”
“Không sao, không sao.” Kaga xua tay, “Hôm qua bác gặp cô ấy nhỉ. Hai người đi mua sắm đúng không?”
Shimako tròn mắt, “Sao cậu biết?”
“Hôm qua sau khi tạm biệt bác và cậu, tôi đến Ginza hỏi quầy bán đồ trẻ em trong trung tâm thương mại. Đúng như tôi đoán, một nhân viên miêu tả hai vị khách nữ đến trước đó, nghe khá giống hai mẹ con bác. Nhờ vậy, tôi biết con gái bác đang mang thai.”
“Tôi có nói là đi cùng con gái sao?”
“Không, tôi nhận ra khi thấy bác ngồi taxi.”
"Taxi?”
“Bác ngồi ở ghế sau bên phải đúng không? Thông thường nếu đi một mình, người ta sẽ ngồi bên trái cho tiện lên xuống xe 20 . Bác ngồi ở ghế phải tức là ai đó đã ngồi bên trái. Sau khi đưa người ta về, bác mới quay lại đây. Nhưng bác lại giấu biệt về người ta. Tôi từng nghe Akifumi kể chuyện gia đình bác nên đoán ngay ra đấy là ai.”
Akifumi ngưỡng mộ nhìn Kaga. Cảnh sát có khác, thông minh thật, cậu nghĩ.
“Ra vậy. Nhưng sao cậu biết chúng tôi đến quầy bán đồ trẻ em?”
“Biết chứ. Tôi nghi con gái bác mang thai từ trước rồi cơ.”
“Hả?” Akifumi lại thốt lên. “Tôi mới kể về Kanae mà. Sao anh đã biết em ấy mang thai?”
“Tôi đoán thôi, không chắc trăm phần trăm.”
Akifumi khoanh tay lại, trầm trồ, “Tôi vẫn chưa hiểu. Tôi làm ở đây mà còn không biết Kanae mang thai. Sao anh lại nghĩ vậy, anh cảnh sát? Anh có thiên lý nhãn à?”
“Làm gì có! Thật ra... chính Donkichi đã chỉ cho tôi.”
“Con chó á?”
“Hôm qua trên đường đi dạo, có một lần Donkichi bối rối không biết nên đi hướng nào. Cậu nhớ chứ?”
“A, đúng rồi. Ở đâu nhỉ...”
"Ở ngã tư phố Ningyocho. Khi cậu kéo xích, nó mới đi theo vào phố Amazake Yokocho hướng đến công viên Hamacho. Tại sao trước đó nó lại bối rối?”
“Tôi không biết.”
“Tôi bèn nghĩ, có khi nào gần đây bác Genichi hay rẽ trái hoặc phải ở ngã tư này. Rẽ trái là quay về nhà. Rẽ phải thì sao? Chúng ta sẽ đến đâu?”
“A.” Shimako lên tiếng. “Đền Suitengu 21 .”
“Chính xác.” Kaga gật đầu. “Trong thư điện tử của chị Mineko có đoạn viết, đang xoa đầu chó con ở sân cũ thì gặp ông chủ hiệu đồng hồ ở Kobunacho. Thấy chữ ‘sân’, tôi cứ tưởng là công viên. Về sau mới sực nghĩ có lẽ là sân đền sân chùa. Đền Suitengu thì quả đúng là có chó con.”
Kaga lấy di động ra, nhanh tay bấm rồi xoay màn hình cho Akifumi và Shimako xem. Nhìn thấy tấm ảnh, Akifumi há hốc miệng. Trong ảnh là tượng đồng hai con chó. Chó lớn nằm, còn chó con chơi đùa bên cạnh.
“Tượng này tên là Cún con yêu quý 22 . Quanh tượng có các hình bán cầu tượng trưng cho 12 con giáp. Nếu xoa lên con giáp của mình thì sẽ gặp may mắn. Nhiều người cũng chạm vào đầu chó con vì lý do tương tự. Người ta xoa nhiều đến nỗi đầu nó bóng loáng lên.”
“Tôi biết. Tôi cũng từng xoa.” Shimako khẽ cười.
“Tôi nghĩ phải chăng chị Mineko xoa đầu tượng chó con. Nếu vậy thì xuất hiện một nghi vấn. Tại sao bác trai lại đến đó? Đền Suitengu vốn là nơi cầu nguyện việc mang thai và sinh nở bình an. Vì thế, đáp án chỉ có một.”
“Ra vậy. Suy luận hay thật.” Shimako khẽ lắc đầu, trầm trồ thán phục. Đoạn bà kinh ngạc nhìn Kaga như chợt nhận ra điều gì. “Ủa, ông ấy biết Kanae mang thai.”
“Bác trai biết rồi. Chắc bác lo cho con gái nên bí mật tìm hiểu xem con sống thế nào. Kết quả là phát hiện cô ấy có thai.”
“Hẳn là chịu tha thứ cho hai đứa nó rồi. Sao không nói thẳng ra mà phải lén lút đi đền cầu an!” Shimako nhíu mày.
“Chú sẽ không làm thế đâu.” Akifumi nhận xét.
Nghe vậy, Shimako cười khổ, “Cũng phải. Còn lâu mới làm thế.”
“Cháu nghĩ chú đang đợi hai vợ chồng ẵm con về chào hỏi, rồi thừa dịp chấm dứt mâu thuẫn. Kiểu như vì thương đứa nhỏ nên mới chấp nhận cuộc hôn nhân chẳng hạn.”
“Cậu nói có lý. Ông ấy lúc nào cũng ra vẻ.”
“Tôi biết mình không có quyền can thiệp vào chuyện gia đình bác. Nhưng nếu được, mong bác và cậu coi như chưa nghe chuyện hôm nay.” Kaga tiếp tục, “Tôi nói lúc đầu rồi đấy, tôi không muốn phá hoại bí mật giản dị này của bác trai.”
Nghe vậy, Shimako chăm chú nhìn Kaga, “Cậu cảnh sát tốt bụng ghê.”
“Đâu có.” Kaga cười ngại ngùng.
“Được, tôi sẽ giả bộ chưa nghe thấy gì. Aki cũng vậy nhé?”
“Tất nhiên ạ.” Akifumi đáp.
Kaga nhìn đồng hồ đeo tay, “Chuyện cần nói cũng nói cả rồi, tôi xin phép về trước kẻo bác trai quay lại. Cảm ơn bác và cậu đã giúp đỡ.”
“Cảm ơn cậu nhiều.”
Shimako nói vậy rồi cúi đầu, Akifumi cũng làm theo.
Sau khi Kaga rời đi, Shimako thở dài đánh thượt, “Cảnh sát cũng có người này người nọ nhỉ.”
“Vâng.” Akifumi đồng ý.
“Thôi, tôi đi nấu bữa tối đây.”
Shimako lướt qua Akifumi, đi về phía cánh cửa dẫn ra nhà sau. Thoáng thấy mắt bà ngấn lệ, Akifumi chợt nghe lồng ngực nóng ran. Lát sau, bên trong có tiếng cằn nhằn.
“Gì đây, chưa nấu xong bữa tối à? Bà làm cái quái gì thế?” Genichi đã về, giọng điệu cho thấy ông không nhận ra vợ vừa khóc.
“Nếu đói, ông ăn tạm bánh mì đằng kia đi. Tôi cũng có lúc bận chứ.” Shimako đáp trả.
“Bận? Bà bận nấu cháo điện thoại thì có. Tôi đói sắp chết đây này. Nấu nhanh giùm cái.”
“Biết rồi. Ông im đi.”
Akifumi mỉm cười, quay lại bàn làm việc. Cậu đặt chiếc đồng hồ hình lăng trụ tam giác trước mặt. Sửa chút nữa là xong. Nghĩ lại thì viên cảnh sát nọ từng hỏi về cơ chế hoạt động của nó...
Thật ra, cơ chế để ba mặt đồng hồ hoạt động cùng lúc rất đơn giản. Bình thường động cơ hay nằm sau mặt số. Riêng với đồng hồ này, động cơ lại nằm dưới đế. Trục chuyển động nhờ lò xo dựng theo phương thẳng đứng ở chính giữa lăng trụ. Từ đó, chuyển động của trục thông qua các bánh răng truyền đến ba mặt số.
Akifumi định khi nào gặp lại sẽ giải thích cho viên cảnh sát nghe. Cậu chợt nghĩ, cấu tạo của đồng hồ này cũng giống gia đình Terada. Ba người giống như ba mặt đồng hồ, quay về các hướng riêng biệt, nhưng thật ra luôn kết nối với nhau bằng cùng một trục.