“Ba bánh tart anh đào mứt sung, tổng cộng 1725 yên ạ.” Miyuki đưa hộp bánh cho khách qua tủ hàng.
Người phụ nữ khoảng ngoài ba mươi tuổi cầm sẵn 2000 yên đặt lên khay. Miyuki nhận lấy, sau đó trả khách tiền thừa cùng hóa đơn, “Cảm ơn quý khách.”
Đợi khách rời đi, Miyuki xem giờ trên điện thoại di động đặt cạnh quầy tính tiền. Còn khoảng mười lăm phút nữa là đến 7 giờ tối, thời gian đóng cửa của tiệm bánh ngọt Quattro.
Miyuki đang cúi xuống sắp xếp lại ít bánh còn thừa trong tủ thì cửa kính mở ra. Đoán là có khách vào, cô vội đứng dậy chào. Nhìn vị khách, cô khẽ mỉm cười. Đây là khách quen của tiệm.
Người phụ nữ cũng mỉm cười, vẻ mặt dịu dàng như mọi khi. Chị nheo mắt, âu yếm nhìn Miyuki. Lần trước chị nói mình đã trên bốn mươi, nhưng Miyuki thấy làn da và vóc dáng chị trẻ trung hơn nhiều so với tầm tuổi ấy.
“Xin chào. Tiệm vẫn mở chứ?”
“Vâng, tất nhiên ạ.”
“Thật ra hôm nay tôi không định mua vì nhà có bánh nướng đa hình hàng xóm cho rồi. Vậy mà lúc đến gần tiệm vẫn không nhịn được ghé vào.” Người phụ nữ nhìn tủ kính. Chắc vì để tóc ngắn nên mỗi động tác của chị đều thanh thoát, nhẹ nhàng. “Tôi không ghét bánh trái truyền thống, nhưng làm xong việc tôi thích ăn bánh kem Tây hơn. Vì mong chờ nó nên tôi mới cố gắng lao động.”
“Chị làm nghề gì?”
“Cô nghĩ là nghề gì?”
“Em không biết.”
Thấy Miyuki nghiêng đầu thắc mắc, người phụ nữ nháy mắt tinh nghịch, “Việc này có thể làm tại nhà. Là việc làm thêm.”
“Ồ.” Miyuki chỉ biết đáp như vậy. Cô chưa hình dung được là việc gì.
“Làm sao bây giờ? Tôi muốn ăn thạch. Tiệm mình có thạch hạnh nhân chanh dây mà nhỉ?” Người phụ nữ nhìn tủ hàng.
“A... Loại đó hôm nay bán hết rồi. Xin lỗi chị.”
“Đúng là dạo này nóng quá, ai cũng muốn ăn những món man mát. Xem nào, chọn gì đây.”
Đúng lúc đó, điện thoại trong túi xách đổ chuông. Người phụ nữ nhíu mày, lấy ra xem ai gọi, rồi bắt máy với vẻ khó hiểu.
“A lô? À, sao thế? Sao lại gọi bằng điện thoại công cộng?... Ôi, khổ thân. À, chờ tôi một chút.” Người phụ nữ một tay giữ máy, tay kia giơ lên tỏ ý xin lỗi Miyuki. “Tiếc quá. Chắc hôm nay tôi không mua nữa. Hẹn ngày mai nhé.”
“Vâng, cảm ơn chị.”
Người phụ nữ xin lỗi rồi ra khỏi tiệm. Miyuki đứng trông theo, thấy chị vừa đi vừa nghe điện thoại. Cô bỗng thở dài. Nakanishi Reiko bước ra từ quầy giải khát phía trong.
“Miyuki, hôm nay vất vả rồi. Còn lại để tôi dọn cho.”
“Không sao, em vẫn ổn. Chị cứ để em làm.”
“Đừng cố quá. Mệt rồi đúng không?”
“Đâu có. Dạo này em khỏe hơn rồi.”
“Thế thì tốt.” Reiko cười gượng, đoạn lại nghiêm mặt. “Chị khách lúc nãy không mua gì sao?”
“Bánh chị ấy định mua hết hàng ạ.”
“Vậy à? Hôm nay chị ấy tới muộn, chứ mọi hôm 6 giờ chiều là đến rồi. Miyuki, chỉ cần dọn xong tủ kính này là có thể về nhé.”
“Vâng ạ.”
Miyuki cúi xuống nhìn tủ hàng. Thấy vẫn còn bánh su kem, cô bất giác cười khẽ. Kenichi không thích đồ ngọt, nhưng bánh su kem là ngoại lệ. Ở Quattro, nhân viên có thể mang bánh ngọt thừa về nhà, song không được đem cho người ngoài gia đình. Vì nếu làm thế, người nhận sẽ không chịu bỏ tiền mua bánh.
Phải rồi, người phụ nữ ban nãy cũng thường ăn bánh su kem. Đúng như Reiko nói, chị hay đến vào khoảng 6 giờ chiều. Chọn xong bánh mình thích, chị sẽ vào quầy giải khát, uống hồng trà và thong thả ăn bánh. Khi rảnh tay, Miyuki thường nhìn về phía người phụ nữ. Không hiểu sao ánh mắt họ luôn chạm nhau. Vị khách sẽ đáp lại bằng nụ cười dịu dàng, đầy bao dung.
Miyuki không biết gì về người phụ nữ này. Lần đầu chị đến là khoảng hai tháng trước. Kể từ đó, cứ vài ba ngày chị lại ghé một lần. Hẳn là chị ấy thích bánh của Quattro lắm, Reiko từng nhận xét.
Không biết chị làm nghề gì nhỉ. Lần sau gặp nhau, mình phải hỏi mới được, Miyuki nghĩ.
☆ ☆ ☆
Kiyose Koki cúi xuống, siết chặt bu lông để cố định khung thép. Mồ hôi ròng ròng tuôn ra, chảy vào mắt cậu. Áo phông đã ướt sũng. Cậu dùng khăn vắt trên cổ lau mồ hôi rồi tiếp tục công việc. Phải mau lắp đặt xong sân khấu để còn bắt đầu tập luyện. Xung quanh cậu, các thành viên khác của đoàn kịch cũng tất bật hoàn thiện sân khấu và chỉnh sửa trang phục. Đây chỉ là đoàn kịch nhỏ nên các diễn viên phải tự chuẩn bị mọi khâu.
Koki đang với tay lấy bu lông khác trong hộp thì điện thoại ở túi quần sau đổ chuông. Cậu chép miệng, rút ra xem. Nhìn tên người gọi, Koki nhăn mặt định không bắt máy. Cậu ghét nói chuyện với người đó. Nhưng tính ra người ta cũng chẳng muốn nói chuyện với Koki đâu, gọi đến thế này hẳn là có chuyện quan trọng. Koki miễn cưỡng nhấn nút nhận điện.
“Tôi đây.” Cậu lạnh lùng lên tiếng.
“Bố đây.” Giọng nói quen thuộc của Naohiro vang lên.
“Tôi biết. Ông muốn gì? Tôi đang bận.”
“Có lẽ cảnh sát sẽ liên lạc với mày. Bố muốn báo vậy thôi.”
“Cảnh sát? Tôi chẳng làm gì cả.”
“Không phải mày. Là Mineko.”
Nghe cái tên ấy, Koki nhất thời ngơ ngác. Gần đây không ai nhắc đến mẹ, và chính cậu cũng thế. “Mẹ làm sao à?”
Naohiro không trả lời.
“Ông già?” Cậu gọi.
“Họ bảo mẹ mày chết rồi.”
"Hả?”
“Sáng nay cảnh sát đến chỗ bố, thông báo là Mineko được phát hiện đã chết vào tối qua.”
Koki hít một hơi thật sâu, không thốt nên lời. Khuôn mặt Mineko như lóe lên trước mắt. Trong kí ức cậu, mẹ vẫn luôn tươi cười, trẻ trung và tràn đầy sức sống.
“A lô?” Naohiro đánh tiếng.
“Thế là sao?” Koki hỏi. “Sao mẹ lại... Mẹ gặp tai nạn ư?”
“Chắc là không phải. Cảnh sát nghĩ là mẹ mày bị sát hại.”
Tim Koki đập mạnh. Máu trong người sôi sục, toàn thân nóng bừng lên.
“Kẻ nào sát hại?” Cậu hỏi.
“Chưa biết. Cuộc điều tra chỉ mới bắt đầu, thế nên cảnh sát mới đến gặp bố.”
“Mẹ bị giết ở đâu? Mẹ đã ở đâu?”
“Trong căn hộ của mẹ mày.”
“Tức là ở đâu?”
“Nihonbashi.”
“Nihonbashi?”
“Cụ thể là Kodenmacho. Cảnh sát bảo mẹ mày thuê căn hộ đơn ở đó.”
Chẳng phải gần chỗ mình sao, Koki nghĩ. Cậu trọ ở Asakusabashi, cách Kodenmacho chỉ hơn một cây số. Sao mẹ lại ở đó? Câu hỏi ấy lớn dần trong tim. Cậu sốc đến mức chưa thể tin rằng mẹ bị sát hại.
“Mày có biết gì không?”
“Biết gì là biết gì?”
“Có biết vì sao mẹ mày bị như thế không.”
“Dĩ nhiên là không. Tôi đâu liên lạc gì với mẹ.”
Ở đầu dây bên kia, Naohiro thở dài, “Cũng phải.”
“Giờ ông muốn tôi làm gì?”
“Chẳng làm gì cả. Bố đoán cảnh sát sẽ tìm mày nên báo trước thôi. Họ đã hỏi địa chỉ liên lạc của mày.”
“Tôi hiểu rồi.”
“Thôi, chuyện là vậy.”
“Ông già.”
“Gì?”
“Đám tang tính sao?”
Naohiro im lặng giây lát rồi mới trả lời, “Đó đâu phải trách nhiệm của bố.”
“Vậy à? Quả nhiên...”
“Bố không can thiệp. Nhưng nếu bên kia liên hệ, bố sẽ hỗ trợ mọi khâu có thể.”
Nghe chừng ý Naohiro là sẵn sàng hỗ trợ chi phí tang lễ nếu nhà ngoại yêu cầu. Koki rất muốn bảo đó là chuyện tất nhiên ông phải làm.
Sau khi tắt máy, Koki vẫn đứng sững, đầu óc rối loạn, không biết tiếp theo nên làm gì.
“Koki, sao vậy?”
Tiếng gọi kéo Koki về với hiện thực. Shinozuka, trưởng đoàn kịch, đi đến chỗ cậu.
“Mẹ cháu... bị giết rồi.”
Shinozuka giật nảy, “Gì cơ?”
“Mẹ cháu bị giết... tại nhà.” Koki nói rồi ngồi bệt xuống.
Khoảng một tiếng sau, cảnh sát liên lạc với Koki, giữa lúc cậu vẫn lặng lẽ làm việc. Đồng nghiệp khuyên Koki cứ về đi, nhưng cậu khăng khăng ở lại. Cậu tự nhủ không thể chậm trễ công việc vì lý do cá nhân. Vả lại về sớm cũng chẳng giải quyết được gì. Ít ra để cơ thể hoạt động sẽ giúp đầu óc khỏi suy nghĩ linh tinh.
Người gọi cho cậu là điều tra viên hình sự tên Uesugi ở Sở Cảnh sát Tokyo. Uesugi muốn gặp mặt càng sớm càng tốt nên đã hẹn Koki ở quán ăn gần chỗ cậu tập kịch. Đến nơi, cậu thấy hai người đàn ông mặc com lê đang đợi mình. Họ đều thuộc Phòng 1 23 Sở Cảnh sát Tokyo, người lớn tuổi hơn chính là Uesugi.
Sau khi nói lời chia buồn, Uesugi hỏi Koki lần cuối gặp Mineko là khi nào.
“Khoảng cuối năm kia.” Cậu trả lời.
“Năm kia? Hai mẹ con không gặp nhau lâu như thế rồi cơ à?” Uesugi tròn mắt.
“Bố tôi không nói gì về tôi hả?”
“Bố cậu bảo cậu đã bỏ học đại học và ra khỏi nhà.”
“Chuyện đó xảy ra cuối năm kia. Từ đó tôi không gặp mẹ nữa.”
“Sao không gọi về cho mẹ?” Uesugi nghi ngờ nhìn cậu.
Sao cứ gặp người ít tuổi hơn là mấy lão già lại ăn nói cộc lốc thế nhỉ! Nghĩ vậy, Koki quắc mắt nhìn viên cảnh sát, “Vì tôi đã tự ý bỏ nhà đi.”
“Mẹ cậu cũng không gọi cho cậu sao?”
“Sau khi chuyển ra ngoài, tôi đổi cả điện thoại lẫn số điện thoại. Tôi không cho bố mẹ biết số mới.”
“Bố cậu biết mà.”
“Ông ta thuê người điều tra chỗ tôi ở. Hình như họ phải dò khắp các đoàn kịch nhỏ mới tìm ra tôi. Khoảng nửa năm trước, một gã lạ mặt tự nhiên đến bảo tôi liên lạc với bố vì có chuyện quan trọng. Thế nên tôi đã gọi cho ông ta.”
“Chuyện quan trọng gì?”
Koki thở dài nhìn viên cảnh sát, “Bố mẹ ly hôn. Tôi hơi bất ngờ, nhưng gần đây không hiếm cặp ly hôn ở tuổi trung niên. Họ thích làm gì thì làm, tôi chẳng có tư cách để ý kiến. Chắc họ nghĩ không báo cho con trai thì không hay lắm.”
“Bố cậu có nói tại sao ly hôn không?”
Koki nghiêng đầu, “Không. Bố tôi bỏ bê gia đình, mẹ thì phát điên vì phải ru rú ở nhà suốt ngày. Tôi nghĩ chia tay sẽ tốt cho cả hai.”
“Hừm. Mẹ cậu ghét nhốt mình trong nhà... nhỉ?” Viên cảnh sát gật gù đầy ẩn ý.
Koki nhìn ông chằm chằm, “Sao anh lại hỏi chuyện đó? Việc mẹ ly hôn với bố có liên quan đến vụ án sao?”
“Không.” Viên cảnh sát xua tay. “Chúng tôi vẫn chưa biết gì. Còn về nơi mẹ cậu ở thì.”
“Hôm nay tôi mới biết. Không ngờ mẹ ở gần như vậy.”
“Liệu có phải chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên? Chúng tôi điều tra được mẹ cậu chuyển đến Kodenmacho mới chừng hai tháng. Tại biết chỗ cậu trọ nên chọn ở đấy chăng?”
“Không đời nào. Còn lâu bố mới cho mẹ biết địa chỉ của tôi.”
“Phải. Bố cậu cũng bảo không cho mẹ cậu biết.”
“Đúng là trùng hợp rồi còn gì?”
“Hừm...” Uesugi tỏ vẻ hoài nghi.
Hai cảnh sát tiếp tục hỏi về bạn bè, sở thích... của Mineko. Koki nói hết những gì mình biết, nhưng dường như không giúp ích mấy cho việc điều tra. Hai cảnh sát tỏ ra ngán ngẩm trong lúc nghe cậu trả lời.
Khi Koki hỏi về vụ án, họ lại chẳng chịu tiết lộ, chỉ đáp vẫn chưa khẳng định được gì. Nhưng qua giọng điệu họ, Koki tin đây không đơn giản là vụ cướp của giết người.
“Câu hỏi cuối cùng.” Uesugi giơ ngón trỏ lên. “Có thể cho biết cậu đã ở đâu từ 6 đến 8 giờ tối qua không?”
Koki cảm thấy khóe mắt mình nhướng lên, “Anh đang hỏi chứng cứ ngoại phạm của tôi à?”
“Đây là câu hỏi phải đặt ra cho tất cả những người liên quan tới vụ án. Nếu không muốn, cậu có thể không trả lời.”
Koki cắn môi rồi đáp, “Tôi ở phòng tập. Anh cứ việc hỏi bất cứ thành viên nào trong đoàn kịch.”
“Vậy à? Thế thì tốt.” Viên cảnh sát thờ ơ trả lời.
Koki về nhà lúc hơn 8 giờ tối. Bình thường cậu hay ở lại phòng tập để dàn dựng sân khấu. Nhưng tối nay Shinozuka nửa khuyên nửa ra lệnh buộc cậu phải về nhà.
Cửa sổ căn hộ sáng đèn, chắc Ami đã về. Khi Koki mở cửa, cô quay ra với vẻ mặt rạng rỡ, “Ơ, anh về sớm thế.” Hình như cô đang xem ti vi.
Nhưng Koki kể về mẹ xong, vẻ mặt Ami u ám hẳn đi. Cô nhíu mày, “Phải rồi, hôm nay ông chủ cũng nói thế.”
“Nói gì?”
“Tối qua có rất nhiều xe cảnh sát chạy đến. Kodenmacho gần chỗ em làm mà. Không ngờ lại xảy ra chuyện ấy. Tại sao chứ...?” Cô buồn bã chớp mắt.
“Anh không biết. Cảnh sát chỉ nói là mẹ bị giết.”
“Anh định thế nào? Ko này, anh phải đi dự đám tang chứ?”
“Nếu được gọi, anh sẽ đi. Chẳng biết có ai liên lạc không đây.”
Koki không biết và cũng không muốn biết mẹ sống thế nào sau khi ly hôn. Cậu đã bỏ nhà đi để được sống theo cách mình thích nên Mineko cũng có quyền làm thế. Chưa kể, cậu bận rộn với cuộc sống riêng tới mức chẳng còn thời gian quan tâm đến ai khác.
Koki ngả lưng xuống nệm, nhưng mãi mà không ngủ được. Dường như Ami cũng vậy. Cô trở mình liên tục bên cạnh cậu. Koki mở mắt. Khi mắt quen với bóng tối, cậu mơ hồ nhìn thấy mấy vết bẩn trên trần nhà.
Koki gặp Aoyama Ami trong một lần đi xem nhạc kịch. Hôm đó hai người ngồi cạnh nhau. Cô hơn cậu một tuổi, quê ở Fukushima, lên Tokyo để học thiết kế. Hiện tại Ami vừa học trường đào tạo nghề vừa làm thêm để trang trải sinh hoạt phí.
Căn hộ này vốn do Ami thuê. Về sau Koki chuyển đến ở cùng.
Koki bắt đầu đam mê kịch nghệ từ năm nhất đại học. Tình cờ xem một vở do đoàn kịch hiện tại dàn dựng ở một sân khấu nhỏ, cậu đã quyết định đây chính là con đường mình sẽ theo đuổi. Kể từ đó, cậu không đến trường nữa mà sinh hoạt ở đoàn. Shinozuka cũng nhận xét “Bên trong cậu ẩn chứa một điều gì đó”.
Sau thời gian dài trăn trở, cuối cùng Koki quyết tâm nghỉ học. Tất nhiên Naohiro phản đối kịch liệt. Mineko cũng không ủng hộ cậu.
Cuối cùng, Naohiro tuyên bố, “Mày muốn nghỉ học thì cứ việc, nhưng đừng mong bố sẽ giúp đỡ, tự đi mà lo lấy thân.”
“Tất nhiên rồi.” Koki buông thõng một câu và đứng dậy, đi thẳng về phòng thu dọn hành lý.
“Khi nào mọi chuyện ổn định, nhớ gọi cho mẹ nhé.” Lúc Koki ra khỏi nhà, Mineko đuổi theo khẽ dặn.
Song Koki lắc đầu, “Con không gọi đâu. Con sẽ đổi điện thoại mới.”
“Nhưng…”
“Mineko!” Tiếng hét từ trong nhà vọng ra. “Mặc xác nó.”
Mineko lộ vẻ bối rối đau khổ. Koki rời mắt khỏi mẹ, cất bước trên con đường đêm.
Bây giờ Mineko bị giết. Mẹ không còn trên đời này nữa. Dù biết đây là sự thật, Koki vẫn không sao tin được, cảm giác y như kịch bản phim truyền hình.
☆ ☆ ☆
Sáng sau, Koki rời khỏi nhà, cùng Ami tới chỗ làm thêm. Cô làm cho một quán giải khát ở Horidomecho, ngay cạnh Kodenmacho.
Mọi khi Ami tự đạp xe đi làm, nhưng hôm nay Koki đèo cô đi. Hồi Koki còn làm thêm ở quán cơm hộp dưới tầng hầm ga Tokyo, họ cũng thường đi chung xe đạp. Hiện tại Koki tạm nghỉ để tập trung chuẩn bị cho ngày công diễn sắp đến.
Hai người ra khỏi đường Edo rồi đi về hướng Tây Nam, thẳng một mạch đến Kodenmacho. Chưa đầy mười phút đã tới ngã tư Kodenmacho. Koki xuống xe ở đây, Ami thay cậu giữ tay lái.
“Tối nay em đi học.” Ami nói trước khi nhấn bàn đạp, vậy là hôm nay cô sẽ về muộn.
“Anh biết rồi.” Koki gật đầu đáp.
Ami đạp xe vào phố Ningyocho. Có rất nhiều ngân hàng ở đây, vì hội sở Ngân hàng Nhà nước cũng ở chỗ này. Mỗi ngân hàng đều có ít nhất một chi nhánh ở một khu vực.
Sau khi Ami đi khuất, Koki nhìn quanh rồi bước vào một cửa hàng tiện lợi gần đấy. Cửa hàng vắng khách, cậu nhân viên trẻ tóc nhuộm nâu đang xếp bánh mì và cơm nằm trên kệ.
“Xin lỗi.” Koki cất tiếng. “Tối hôm kia có vụ án xảy ra gần đây, cậu biết địa điểm cụ thể không?”
Cậu ta lạnh lùng lắc đầu, “Xin lỗi. Tôi không làm ca đó.”
“A... Vậy sao? Cảm ơn cậu.”
Koki cúi đầu cảm ơn rồi rời đi. Cậu quên mất ở những cửa hàng thế này người ta thường làm theo ca, nhân viên ca sáng khác với ca tối.
Koki hỏi thử vài cửa hàng lân cận, tiếc rằng chẳng ai hay biết về vụ án hai ngày trước. Ngược lại, khi nhận ra cậu không mua hàng, họ còn tỏ vẻ khó chịu như muốn bảo cậu đừng quấy rầy mình làm việc.
Song cuối cùng, Koki cũng thu được thông tin hữu ích ở một cửa hàng văn phòng phẩm.
“Là vụ người phụ nữ bị giết nhỉ. Ngay chung cư kia kìa.” Ông chủ hói đầu chỉ tay ra xa. “Khoảng 9 giờ tối hôm đó, cảnh sát đến hỏi tôi có thấy ai khả nghi không. Tôi bảo khi ấy đóng cửa rồi nên không biết.”
“Bác biết căn hộ nào xảy ra án mạng chứ?”
“Tôi không biết chi tiết. Cậu liên quan gì đến vụ đó à?”
“Cháu quen nạn nhân...”
“Chà. Tôi xin thành thật chia buồn.” Ông chủ nghiêm trang nói.
Rời cửa hàng văn phòng phẩm, Koki đến chung cư chủ tiệm chỉ. Tòa nhà dài hẹp, sơn màu kem và còn khá mới. Koki tự hỏi tại sao mẹ lại chọn ở đây. Nhà ngoại ở Yokohama, Koki đinh ninh mẹ sẽ trở về đấy sau khi ly hôn. Cậu không sao ngờ được mẹ lại ở một mình.
Nhưng với tính cách của Mineko, chuyện này hoàn toàn có thể xảy ra. Từ xưa bà đã luôn muốn thoát khỏi đống việc nhà và được tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Mineko tốt nghiệp đại học khoa Văn học Anh. Hồi trẻ bà mơ ước trở thành dịch giả. Koki biết mẹ còn định đi Anh du học sau khi tốt nghiệp.
Kế hoạch sụp đổ khi bà phát hiện mình có thai. Tất nhiên bà biết bố đứa trẻ là ai: Kiyose Naohiro. Ông thành lập công ty khi mới bước qua tuổi ba mươi và gặt hái được nhiều thành công.
Biết Mineko có thai, Naohiro quyết định cưới bà. Mineko chấp nhận lời cầu hôn. Gia đình hai bên không ai phản đối. Ngày nay người ta gọi là cưới chạy bầu, nhưng từ thời đó đám cưới kiểu này đã quá phổ biến.
Tuy nhiên, Mineko không hạnh phúc với cuộc hôn nhân. Ít nhất thì Koki nghĩ vậy.
Hồi cấp hai, Koki tình cờ nghe Mineko nói chuyện điện thoại với người bạn thời đại học.
“Tớ rất muốn được một lần ra xã hội. Cậu hiểu không? Tớ mới 37 tuổi. Cứ nghĩ phải sống mãi thế này mà nản quá. Cậu được đi làm, sướng thật đấy. Nếu hồi ấy không có thai thì đã chẳng ra nông nỗi này. Tớ sẽ không kết hôn với anh ta đâu. Cái thai thực sự là sai lầm. Khổ nỗi lúc đó không phá được. Nuôi con cũng mang lại một số kinh nghiệm, cơ mà như thế chưa đủ. Tớ sinh ra đâu chỉ để làm mẹ. Dành cả đời chăm chồng chăm con, cuộc sống còn ý nghĩa gì nữa.”
Cái thai thực sự là sai lầm. Câu nói tựa mũi dằm đâm vào tim Koki.
Từ lâu Koki đã nhận thấy Naohiro không phải là người cha biết trân trọng gia đình. Nhưng mẹ thì cậu chưa một lần nghi ngờ. Mẹ nấu cho Koki những bữa ăn ngon, chăm sóc cậu chu đáo, đôi lúc mắng mỏ đều vì muốn tốt cho cậu. Koki luôn nghĩ thế.
Ai ngờ bà chỉ cố diễn tròn vai người mẹ mà lòng thì ngấm ngầm bất mãn với con. Đây không phải chuyện ngày một ngày hai. Nó đã bắt đầu từ khi bà mang thai, từ khi Koki tiếp nhận sinh mệnh này.
Sau ngày đó, Koki tự nhủ phải tránh làm phiền mẹ hết sức có thể. Cậu ghét việc mẹ coi mình là lý do khiến cuộc đời bà trở nên vô nghĩa.
Bây giờ suy nghĩ của Koki đã thay đổi ít nhiều. Cậu không còn tin Mineko không yêu cậu, đứa con trai duy nhất của bà. Phải chăng những lời bà nói trên điện thoại ngày xưa là do cảm giác mệt mỏi nhất thời mà ai cũng gặp phải? Song chắc chắn bà muốn làm lại từ đầu. Có lẽ vì thế sau khi ly hôn, bà chọn sống một mình ở thành phố chứ không về quê.
Nhưng tại sao lại là chỗ này? Koki thắc mắc nhìn chung cư. Cậu không biết rõ về cuộc sống của mẹ. Nghĩ thế nào cậu cũng chẳng tìm ra lý do khiến bà chọn Nihonbashi.
Koki vẫn đang đứng tần ngần ở đấy thì trông thấy ba người đàn ông ra khỏi chung cư. Cậu kinh ngạc nhận ra một trong số họ là Naohiro.
Thấy con trai, Naohiro dừng lại.
“Mày làm gì ở đây?” Ông gay gắt hỏi.
“Thế ông thì làm gì?”
“Bố hỗ trợ cảnh sát, vừa lên căn hộ của Mineko.”
“Con trai anh sao?” Người đàn ông mặc com lê hỏi. Chắc ông ta là cảnh sát. “Sao cậu biết nơi này?”
“Cháu hỏi thăm quanh đây. Hôm qua cảnh sát cũng đến chỗ cháu, nhưng không cho biết địa chỉ cụ thể.”
“Ra vậy.” Viên cảnh sát gật đầu, nhìn Naohiro. “Có cần cho con trai anh xem nhà chị Mineko không?”
“Không. Gần hai năm nay nó không nói chuyện với mẹ rồi.”
“Thế thì thôi vậy. Giờ anh đi cùng chúng tôi nhé, anh Naohiro?”
“Vâng.”
Phớt lờ Koki, các cảnh sát đi thẳng. Rõ ràng họ chẳng hứng thú với người không có thông tin hữu ích cho việc phá án. Naohiro đi cùng họ, được vài bước ông dừng chân, quay lại bảo, “Lảng vảng quanh đây chỉ tổ làm vướng chân cảnh sát điều tra. Mau về tập kịch đi.”
Koki lườm bố, “Không khiến ông lo.”
Naohiro không trả lời mà đuổi theo mấy viên cảnh sát. Koki hừ một tiếng.
Đúng lúc đó...
“Xin lỗi.” Có người bắt chuyện với cậu từ phía sau.
Koki quay lại thì thấy một người đàn ông mặc áo phông đen, bên ngoài khoác sơ mi màu xanh da trời vừa đi ra khỏi chung cư, khuôn mặt rám nắng với các đường nét rõ ràng.
“Ban nãy đứng kia, tôi tình cờ nghe được... Cậu là con trai chị Mineko sao?”
“Phải. Anh là...?”
Anh ta giới thiệu mình là Kaga và rút thẻ cảnh sát từ túi quần sau ra đưa cậu xem. Kaga là điều tra viên hình sự của Phòng Cảnh sát Nihonbashi.
“Cậu đến đây vì muốn xem hiện trường vụ án à?”
“Vâng. Nơi này cũng gần chỗ tôi ở.”
“Gần sao? Xin lỗi, cụ thể là ở đâu?”
"Asakusabashi.”
“Ồ, đúng là gần thật. Cậu đi bộ đến đây à?”
“Không, bạn gái sống cùng tôi làm ở gần đây. Chúng tôi đi chung xe đạp.”
“Ra vậy.” Kaga đăm chiêu một lúc rồi nhìn Koki. “Cậu vào xem hiện trường vụ án không?”
Koki chớp mắt ngạc nhiên, “Được ư?”
“Ừ, hôm nay tôi nhận nhiệm vụ bảo quản hiện trường.” Dứt lời, Kaga lấy chìa khóa trong túi ra.
☆ ☆ ☆
Căn hộ của Mineko nằm trên tầng bốn, rộng khoảng 20 m. Bên trong có giường đơn, bàn máy tính, giá sách, sofa, bàn ăn. Phòng ốc gọn gàng nhưng chật hẹp. Mineko vốn quen với biệt thự rộng lớn, nay lại có thể sống ở nơi tù túng thế này. Koki nghĩ mà không khỏi khâm phục.
“Mẹ tôi bị giết như thế nào?” Cậu vẫn đứng ở chỗ để giày cạnh lối vào.
“Người phát hiện thi thể là bạn của chị Mineko. Hôm đó họ hẹn ăn tối. Người bạn đến đây và nhấn chuông, song không ai trả lời. Người bạn mở cửa thì phát hiện mẹ cậu nằm sấp trên sàn. Ban đầu người bạn tưởng mẹ cậu đột quỵ. Nhưng khi thấy vết hằn trên cổ, chị ấy báo cảnh sát ngay.” Kaga trình bày sơ qua về vụ án. Anh nói trôi chảy mà không nhìn đến bản ghi chép. Koki rất bất ngờ khi anh chẳng buồn giấu giếm như hai cảnh sát hôm qua.
“Người bạn này là ai?” Koki lẩm bẩm.
“Bạn từ thời sinh viên. Hiện đang làm biên dịch. Từ khi ly hôn, mẹ cậu đã phụ giúp người bạn này trong công việc.”
“Vậy sao...” Sau khi ly hôn, cuộc sống của mẹ không hề cô quạnh, bế tắc. Mẹ đang theo đuổi ước mơ bấy lâu nay. Nghĩ vậy, Koki cảm thấy được an ủi phần nào.
Đây là nơi mẹ tiến những bước đầu tiên trên con đường trở thành dịch giả. Nhìn quanh phòng lần nữa, Koki chợt chú ý đến một điểm. Góc phòng có giá để tạp chí. Trên đó xuất hiện một ấn phẩm xem chừng không liên quan đến mẹ.
Đó là tạp chí nuôi dạy trẻ. Koki từng thấy trong quảng cáo trên ti vi.
“Cậu sao vậy?” Kaga hỏi.
“Tôi đang nghĩ tại sao cuốn tạp chí kia lại ở đây, lạ quá.” Koki chỉ vào giá đựng tạp chí.
Kaga đeo găng tay, cầm cuốn tạp chí, “Đúng là lạ thật.”
“Chắc mẹ tôi không mang thai chứ!”
“Hiện tại thì chưa có thông tin nào như thế.” Kaga cất tạp chí vào giá, nghiêm túc trả lời. “Phải rồi, chị Mineko chuyển đến đây được khoảng hai tháng. Trước đó chị ấy thuê nhà của người quen ở phía Kamata.”
"Thế à?”
“Người bạn phát hiện án mạng kể rằng mẹ cậu đột nhiên muốn chuyển đến Kodenmacho. Khi người bạn hỏi lý do, mẹ cậu đáp rằng nơi này là nguồn cảm hứng”.”
“Nguồn cảm hứng à...”
“Cậu hiểu ý mẹ cậu không? Tại sao chị Mineko chọn nơi này?”
“Hừm.” Koki nghiêng đầu. “Tôi cũng bất ngờ lắm. Ai mà ngờ mẹ ở gần tôi như vậy.”
“Cậu ở Asakusabashi nhỉ! Cậu nghĩ đây có phải là nguyên nhân không?”
“Hôm qua cảnh sát cũng hỏi y hệt, nhưng tôi nghĩ là không.” Koki bác bỏ ngay. “Làm sao mẹ biết tôi sống ở Asakusabashi được. Trùng hợp ngẫu nhiên thôi.”
“Thế à?”
“Việc mẹ tôi chuyển đến đây có liên quan đến vụ án sao?”
“Giờ tôi chưa dám khẳng định. Nhưng thật kì lạ khi tất cả bạn bè người thân đều không biết tại sao chị Mineko chọn nơi này.”
“Anh có đến hỏi thăm nhà ngoại tôi ở Yokohama không?”
“Đồng nghiệp tôi có đi, nhưng không thu được thông tin gì hữu ích.”
Nghe vậy, Koki chỉ biết nghiêng đầu im lặng.
“Được chưa nhỉ?” Kaga hỏi. Chắc ý anh là Koki đã xem xong hiện trường chưa.
“Được rồi.”
Koki ra khỏi phòng. Kaga đi ra theo và khóa cửa lại.
Xin lỗi, anh cảnh sát.”
Đôi mắt sâu của Kaga nhìn về phía Koki, “Sao cậu?”
“Mẹ tôi không phải người hay đi gây thù chuốc oán. Có lẽ gia đình nạn nhân ai cũng nói thế, nhưng trường hợp của mẹ tôi thì thực sự là vậy.”
Kaga mỉm cười, song ánh mắt sắc bén đến mức Koki phải giật mình, “Cơ mà cậu đâu biết gì về mẹ mình trong suốt hai năm nay. Đúng không?”
“Đúng, nhưng...” Koki ấp úng.
Ánh mắt Kaga chợt dịu lại, “Tôi sẽ tham khảo điều cậu vừa nói. Tiếc rằng đôi khi người ta không hề gây thù chuốc oán mà vẫn bị sát hại. Dù sao đi nữa, chúng tôi cũng quyết bắt bằng được thủ phạm. Tôi hứa với cậu.”
Không rõ Kaga lấy đâu ra tự tin như vậy, song lời hứa đã khiến Koki vững lòng.
“Nhờ cả vào anh.” Cậu cúi đầu đáp.
☆ ☆ ☆
Năm ngày trôi qua từ khi vụ án xảy ra, Koki không rõ việc điều tra tiến triển đến đâu. Cả cảnh sát lẫn Naohiro đều im hơi lặng tiếng. Người duy nhất liên lạc là anh ruột của Mineko. Tối qua, bác gọi cho Koki để thông báo tổ chức tang lễ vì cảnh sát đã trả thi thể về, và cho biết mình cũng mù tịt về tiến độ điều tra.
“Các bác chẳng biết nó sống thế nào. Nó bảo muốn bắt đầu cuộc đời mới nên bác nghĩ đừng can thiệp vào thì hơn.” Bác nói như biện minh cho việc bỏ mặc em gái một thân một mình sau khi ly hôn.
Trong ngày hôm đó, Kaga đến chỗ Koki tập luyện đúng giờ giải lao.
Họ ngồi xuống băng ghế dài cũ kỹ ngoài hành lang.
“Diễn viên giỏi thật. Như cậu ấy, mẹ gặp chuyện mà vẫn tập luyện được như thường.” Kaga ra chiều thán phục.
“Tôi đâu biết làm gì khác. Ngày mai tôi đến nhà ông bà ngoại ở Yokohama để canh linh cữu và giúp tổ chức tang lễ.” Koki chăm chú nhìn viên cảnh sát. “Việc điều tra thế nào rồi? Có thêm thông tin nào không?”
“Cũng kha khá. Ví như đã làm rõ lịch trình hoạt động của chị Mineko vào ngày xảy ra án mạng.” Kaga nói bằng giọng điềm đạm. “Nhưng vẫn có điểm kì lạ.”
“Điểm gì?”
“Ngay trước khi bị sát hại, mẹ cậu đang viết thư trên máy tính. Thư còn dở dang. Nội dung có đoạn thế này.” Mở sổ tay, Kaga đọc. “Hôm nay vẫn đến sân cũ. Đang xoa đầu chó con thì gặp ông chủ hiệu đồng hồ ở Kobunacho. Cả hai cười bảo, 'Trùng hợp ghê, lại gặp nhau rồi.'”
“Thế thì sao?”
“Sau khi tìm hiểu, tôi có một phát hiện thú vị. Chó con chị Mineko xoa đầu không phải chó thật mà là tượng đồng.”
“Tượng đồng?”
“Cậu biết đền Suitengu chứ? Đền cầu nguyện việc mang thai và sinh nở bình an.”
“Tôi có nghe qua.
“Ở đó có tượng chó mẹ và chó con. Người ta tin rằng xoa đầu chó con sẽ gặp phúc lành. Đọc thư, tôi đoán chị Mineko thường xuyên đến đền Suitengu.”
“Mẹ tôi đến đền làm gì...”
“Ở căn hộ của chị Mineko có tạp chí nuôi dạy trẻ, cậu nhớ chứ? Biết đâu người quen nào đấy đang mang thai. Hơn nữa hai người hẳn phải rất thân thiết nên mẹ cậu mới đến đền thờ mỗi ngày. Tuy nhiên tôi điều tra mãi không tìm được người quen nào phù hợp. Tôi hỏi thăm thì bố cậu cũng không biết.”
“Tôi chịu thôi.” Koki trả lời. “Tôi bảo rồi, hai năm nay tôi không gặp, cũng không trò chuyện với mẹ.”
“Cũng phải.” Kaga gật đầu tiếc nuối.
“Hỏi người mà mẹ định gửi thư chẳng phải tốt hơn sao?”
“Tất nhiên tôi hỏi rồi. Người đó là luật sư mà chị Mineko tham vấn khi ly hôn. Luật sư biết chị Mineko có thói quen đi dạo hằng ngày, nhưng không biết chị đến đền Suitengu. Không hiểu sao mẹ cậu luôn cố ý viết chung chung là ‘sân cũ. Vì vậy, luật sư cũng không biết mẹ cậu có người quen nào đang mang thai không.”
“Hừm... Lạ thật.” Rốt cuộc Mineko nghĩ gì và sinh sống thế nào... Một lần nữa, Koki ân hận vì đã vô tâm với chính mẹ ruột mình.
“Tôi sẽ điều tra thêm. Xin lỗi vì làm phiền cậu lúc bận rộn thế này.” Kaga đứng lên.
☆ ☆ ☆
Hôm sau, Koki đến nhà ông bà ngoại ở Yokohama để giúp đỡ việc canh linh ban đêm.
Nhìn qua quan tài, ngoại hình Mineko vẫn nguyên vẹn dù từng được đưa đi giám định pháp y, cổ quấn khăn trắng để che đi vết hằn còn in lại.
Koki không khỏi xấu hổ khi đối mặt với họ hàng người thân bên ngoại. Cậu nghĩ bản thân cũng phải chịu trách nhiệm vì đã bỏ mặc mẹ khi bà bắt đầu sống một mình.
Nhưng không ai chê trách Koki, thậm chí còn an ủi, chia buồn với cậu, và xem chừng đều chẳng ưa Naohiro. Không ai nghĩ ra điều gì liên quan đến vụ án. Họ đều mù mờ về cuộc sống của Mineko dạo gần đây.
Koki kể rằng Mineko quen ai đó đang mang thai, song tất cả đều mù tịt. Cậu nhận ở lại nhà tang lễ qua đêm để canh linh mẹ, giữ cho lửa nhang luôn cháy, dù thật ra bây giờ dùng nhang vòng, để cả đêm cũng không lo tắt.
Sau khi mọi người ra về, Koki một mình vào nhà tang lễ. Ngồi trên ghế xếp, cậu ngước trông di ảnh của mẹ trên bàn thờ. Mineko mỉm cười nhìn về phía cậu. Hình như đây là ảnh chụp khi đi du lịch cùng bạn.
Có gì đó đột nhiên dâng trào trong Koki, khóe mắt bỗng cay sè. Lạ thật, ngay cả khi nhìn di hài mẹ, cậu cũng không có nhận thức đặc biệt nào. Giờ đây đối diện với di ảnh, cậu mới thấm thía được sự thật là mẹ đã ra đi mãi mãi.
Đúng lúc này, điện thoại trong túi reo lên. Koki cố thở đều trở lại rồi lấy ra xem. Là Ami gọi.
“Anh đang định gọi cho em.” Koki cho biết đêm nay sẽ ở lại đây.
“Vậy à. Đừng gắng sức quá nhé.”
“Yên tâm. Chỗ em không có chuyện gì chứ?”
“Có đấy. Hôm nay một cảnh sát đến quán. Anh ta tên Kaga.”
Koki bất giác siết chặt điện thoại, “Quán Trà Đen?” Đó là quán giải khát nơi Ami làm thêm.
“Đúng. Anh ta hỏi em một chuyện rất lạ.”
“Chuyện gì?”
“Mẹ... Mẹ anh đến tiệm bao giờ chưa.”
“Mẹ anh?” Koki nghi ngờ nhắc lại. “Anh ta nghĩ gì vậy! Làm sao có chuyện đó được? Mẹ không biết anh sống ở đâu, càng không biết anh ở chung với em.”
“Anh ta cứ hỏi tới hỏi lui. Thậm chí còn cho em xem ảnh mẹ anh rồi hỏi cả ông chủ nữa.”
“Ông chủ bảo gì?”
“Ông chủ bảo chưa từng gặp ai như thế. Cuối cùng anh ta cũng chịu thua quay về. Này, anh nghĩ sao?”
“Anh đâu biết. Lần tới mà gặp anh sẽ hỏi thử. Còn chuyện gì khác không?”
“Hết rồi.”
“Ngày mai tang lễ xong xuôi anh về.” Koki cúp máy, nghiêng đầu trầm ngâm, mắt đăm đăm nhìn di ảnh trên bàn thờ.
Không hiểu sao, nụ cười của Mineko bỗng nhuốm màu bí ẩn.
☆ ☆ ☆
Nhờ có cậu của Koki chủ trì, tang lễ diễn ra suôn sẻ. Số người tham dự gần đúng như ước lượng, và kết thúc trong thời gian dự tính.
Sau khi di quan, Koki cùng mọi người đến khu hỏa táng. Bất ngờ thay, ở đó có một người đang chờ cậu. Chắc để mọi người khỏi chú ý, anh ta thắt cà vạt đen.
“Xin lỗi vì tự ý đến vào lúc này, nhưng tôi có chuyện muốn cho cậu biết càng sớm càng tốt.” Anh cúi đầu.
Việc hỏa táng sẽ mất một khoảng thời gian, Kaga hẳn là muốn tận dụng khoảng thời gian này. Koki đoán là chuyện quan trọng lắm.
Hai người rời khỏi tòa nhà, đi ra khoảnh vườn được chăm sóc kỹ lưỡng gần đó, cùng ngồi xuống băng ghế dài.
“Chúng tôi đã biết lý do khiến chị Mineko chuyển đến Kodenmacho.” Kaga mở lời. “Người không còn nữa nên khó lòng xác nhận, nhưng tôi nghĩ không sai đâu.”
“Lý do gì?”
“Cậu biết Fujiwara Machiko chứ? Viết thế này này.” Kaga mở sổ tay đưa Koki xem cách viết.
Hình như tôi từng nghe loáng thoáng…”
“Chị Machiko là bạn chị Mineko từ thời đại học. Chị ấy nói đã vài lần đến nhà cậu, hồi bố mẹ cậu chưa ly hôn.”
“À!” Koki gật đầu, “Tôi biết. Phải, thi thoảng cô ấy có ghé chơi. Nhắc mới nhớ, hình như mẹ tôi gọi cô ấy là Matchi.”
“Đúng rồi đấy.” Kaga gật đầu. “Có lẽ bình thường mẹ cậu hay gửi tin nhắn điện thoại, số người trao đổi qua thư điện tử không nhiều, chúng tôi đã liên hệ với tất cả bọn họ. Duy có một người khá khó liên lạc, chính là Machiko. Chị ấy đã chuyển tới Seattle vì công việc của chồng rồi. Cuối cùng thì sáng nay tôi cũng gọi được cho Machiko. Tất nhiên chị ấy không biết gì về vụ án, càng không đoán được ai là hung thủ. Nhưng chị ấy biết vì sao mẹ cậu chuyển đến Kodenmacho.”
“Vì sao?”
“Vì cậu.”
“Vì tôi?”
“Machiko đi Seattle vào tháng Ba năm nay. Trước đó không lâu, trong một lần đi bộ ở khu Nihonbashi, chị ấy tình cờ trông thấy người quen, chính là cậu đấy.” Kaga chăm chú nhìn Koki. “Bấy giờ cậu đang đạp xe đèo một cô gái trẻ. Giữa chừng cậu thả cô gái xuống rồi phóng đi. Vì không thể bắt kịp cậu, Machiko đành bám theo cô gái, thấy cô đi vào một quán giải khát chưa mở cửa. Machiko liền báo ngay cho Mineko, vì biết bạn mình vẫn đang tìm con trai. Không lâu sau Mineko chuyển đến Kodenmacho. Tôi nghĩ khá hợp lý khi cho rằng mẹ cậu làm vậy là vì cậu.”
Nghe Kaga kể, Koki vô cùng bối rối. Cậu không biết mẹ đã cất công tìm mình. Nghĩ lại thì cũng hợp lý thôi. Kể từ khi chia tay chồng, Mineko chỉ còn Koki là người thân duy nhất.
“Tại sao mẹ không liên lạc với tôi? Biết chỗ Ami làm thêm rồi, cứ hỏi cô ấy là được mà.”
“Tôi nghĩ ban đầu chị Mineko cũng định thế, nhưng lại đổi ý sau khi gặp bạn gái cậu.”
“Tức là sao?”
“Sau khi sang Mỹ, Machiko vẫn liên lạc với Mineko qua thư điện tử. Nhờ đó, Machiko biết Mineko chuyển đến Kodenmacho, và cứ tưởng hai mẹ con sẽ sớm gặp nhau. Nhưng không, trong bức thư tiếp theo, mẹ cậu bảo trước mắt muốn âm thầm dõi theo con trai. Machiko đoán có ẩn tình nên không tiện hỏi thêm.”
Koki đưa tay vén tóc mái., “Tại sao vậy nhỉ?”
“Machiko cho hay, Mineko hay lui tới chỗ làm thêm của Aoyama Ami dù chưa để lộ thân phận. Mẹ cậu còn lo đến đó nhiều quá sẽ làm Ami khó chịu.”
“Thế nên anh mới đến Trà Đen nhỉ. Tối qua Ami kể với tôi rồi. Nhưng lạ thật. Ami bảo chưa từng gặp mẹ tôi ở Trà Đen.”
“Phải. Thế những bức thư gửi Machiko là sao? Lẽ nào mẹ cậu nói dối?”
“Sao lại nói dối chuyện ấy...” Koki cau mày khó hiểu.
“Thật ra chị Mineko không nói dối. Chắc chắn chị ấy đã ghé thăm quán giải khát mà bạn gái cậu làm việc.”
“Nhưng Ami khẳng định mẹ tôi không…”
“Nói thế này sẽ đúng hơn...” Kaga tiếp tục, “Chị Mineko tới nơi mà chị tưởng bạn gái cậu đang làm việc.”
Koki vẫn ngơ ngác. Thấy vậy, Kaga lấy ra một mảnh giấy trong túi áo khoác. Đó là sơ đồ khu vực ngã tư Kodenmacho.
“Gì đây?”
“Sau khi bắt gặp hai người, Machiko đã cho Mineko biết vị trí quán giải khát bạn gái cậu làm việc. Chị ấy mô tả thế này. “Từ ngã tư Kodenmacho, đi về hướng Ningyocho, đến ngã tư có ngân hàng Sankyo ở góc trái. Rẽ trái ở đây sẽ thấy một quán giải khát ngay cạnh ngân hàng. Hình như đó là nơi bạn gái Koki làm việc’. Cậu thấy thế nào?”
“Cũng không có gì... Tả đúng rồi mà.” Koki mường tượng lại quang cảnh. Không sai.
“Đúng là không sai vào thời điểm đó.”
“Nghĩa là sao?”
“Machiko trông thấy hai cô cậu vào đầu tháng Ba. Khoảng hai tuần sau, Mineko đến Kodenmacho lần đầu. Chị ấy đi từ ngã tư Kodenmacho về phía Ningyocho đúng như chỉ dẫn, nhưng có một nhầm lẫn tai hại ở đây. Ngân hàng Sankyo mà Machiko chỉ nằm ở ngã tư Horidomecho, tuy nhiên, trước đó hai ngã tư là ngã tư Odenmacho cũng có ngân hàng tên na ná, là Sankyo Daito, do hai ngân hàng Sankyo và Daito sáp nhập. Việc sáp nhập xảy ra ngay sau khi Machiko bắt gặp hai người. Cậu hiểu chưa? Vào thời điểm đó, ngân hàng ở ngã tư Odenmacho là ngân hàng Daito. Nhưng khi Mineko đến nơi, nó đã đổi tên thành ngân hàng Sankyo Daito. Nhầm cũng dễ hiểu thôi. Mineko bèn rẽ trái luôn ở ngã tư Odenmacho.”
“Nhưng mẹ phải nhận ra chứ? Có quán giải khát nào cạnh ngân hàng đó hả...” Thấy vẻ mặt khó xử của Kaga, Koki giật mình. “Chẳng lẽ...”
“Chính xác.” Kaga giải thích. “Bên cạnh ngân hàng ở Odenmacho cũng có một tiệm. Đúng hơn là tiệm bánh chứ không phải quán giải khát, trong tiệm có quầy phục vụ trà và cà phê. Chị Mineko tưởng nhầm cũng không có gì lạ.”
“Đó là tiệm mẹ tôi hay ghé vào?”
“Tôi đến hỏi tận nơi rồi. Tên tiệm là Quattro. Khi tôi đưa ảnh chị Mineko cho nhân viên trong tiệm xem, cô ấy xác nhận mẹ cậu là khách quen. Nói khác đi, chị Mineko đã tưởng nhầm cô ấy là bạn gái cậu.”
Koki tặc lưỡi, lắc đầu, “Hơn hai tháng nay mẹ làm gì vậy trời! Cứ hỏi thẳng người ta là biết ngay...”
“Thì mẹ cậu bảo muốn quan sát hai người một thời gian mà. Hẳn là khi thấy cô nhân viên đó, chị ấy nghĩ chưa nên làm gì gây xáo trộn, muốn để mọi chuyện ổn thỏa rồi mới lộ diện.”
“Tại sao phải thế?”
“Cậu cứ gặp cô nhân viên ở Quattro là hiểu. Từ khi chuyển đến Kodenmacho, mỗi ngày với chị Mineko hẳn đều là một ngày vui. Chị ấy đã đắm chìm trong niềm hân hoan được lặng thầm dõi theo ai đó.”
Thế là sao? Koki hoang mang tột độ.
Kaga lặp lại, “Cậu cứ đến tận nơi khắc hiểu.”
☆ ☆ ☆
Kenichi đến Quattro trước giờ đóng cửa mười lăm phút, vẫn đóng bộ vest.
“Anh vừa đi gặp khách quen ở gần đây. Sếp cho về luôn, không phải ghé qua công ty nữa. Anh định về chung với em.”
“Thế à? Anh ngồi kia uống cà phê đợi em nhé.” Miyuki nói.
“Ừ.” Kenichi đáp rồi đi vào quầy giải khát. Reiko hỏi cậu dùng gì, tất nhiên chị cũng biết Kenichi.
Kenichi luôn chăm sóc Miyuki chu đáo, mà gần đây còn dịu dàng hơn trước, anh đặc biệt quan tâm đến sức khỏe của cô.
Miyuki đặt tay lên bụng. Cô đang mang thai tháng thứ sáu, bụng đã lộ hẳn rồi.
Cô nhìn điện thoại di động cạnh quầy thu ngân. Điện thoại treo móc hình chú chó nhỏ, nghe bảo là bùa cầu sinh nở bình an. Chị khách quen có đôi mắt dịu hiền đã tặng nó cho cô, “Tôi mua ở đền Suitengu. Chúc cô sinh được em bé khỏe mạnh.”
Miyuki không hiểu tại sao người phụ nữ ấy đặc biệt ân cần với cô. Và chắc chẳng bao giờ còn hiểu được, bởi vì chị không còn trên đời nữa, viên cảnh sát đến đây hôm qua cho cô biết thế.
Anh ta chìa ra một tấm ảnh, hỏi cô có quen người phụ nữ này không. Miyuki rất kinh ngạc. Trong ảnh chính là gương mặt tươi cười quen thuộc, cố nhiên là cô nhận ra. Nghe Miyuki trả lời, viên cảnh sát bỗng dưng buồn thiu. Anh hỏi thêm vài câu như hai người nói với nhau những gì, lần cuối chị ấy đến là khi nào.
Lòng bồn chồn không yên, Miyuki hỏi, “Sao thế? Chị ấy gặp chuyện gì ư?”
Viên cảnh sát do dự, song vẫn miễn cưỡng trả lời. Ngờ đâu đáp án chính là điều Miyuki sợ nhất. Người phụ nữ có đôi mắt dịu dàng ấy chết rồi, đã vậy còn là bị sát hại.
Đến tên người ta Miyuki cũng không biết, nhưng nỗi đau cứ lan dần trong lồng ngực. Nước mắt cô trào ra, lăn dài trên má. Miyuki tận tình trả lời các câu hỏi của cảnh sát. Tuy không nắm được thông tin hữu ích, song cô vẫn cố hồi tưởng mọi điều có thể.
“Nếu cần tôi sẽ quay lại.” Viên cảnh sát nói rồi rời đi. Từ đầu đến cuối từ anh luôn toát ra vẻ thương xót. Miyuki không hiểu điều gì khiến anh thương xót đến thế.
☆ ☆ ☆
Có người đứng bên ngoài. Rồi cửa kính mở ra, một đôi nam nữ bước vào, trông họ rất trẻ, chỉ tầm trên dưới hai mươi.
“Hoan nghênh quý khách.” Miyuki nói theo phản xạ.
Đôi nam nữ có phần thiếu tự nhiên, cô gái hơi cúi đầu, còn chàng trai nhìn thẳng vào Miyuki.
Tuy lấy làm lạ vì không ai buồn ngó đến tủ bày hàng, Miyuki vẫn mỉm cười với họ. Và thình lình, cô giật mình, đôi mắt của chàng trai này rất quen. Không đúng, chắc chắn đây là lần đầu cô gặp cậu ta, nhưng cô từng thấy đôi mắt này ở đâu rồi.
Miyuki bất giác ngó sang quầy thu ngân. Cô nhìn dây treo điện thoại hồi lâu, sau đó lại quay ra nhìn chàng trai.
Phải rồi, mắt cậu ta giống hệt mắt người phụ nữ ấy, cô nghĩ.