Mitsui Mineko mỉm cười, tay cầm tách trà, trên mình là áo phông và quần jeans giản dị, mái tóc gợn sóng buộc hờ phía sau.
“Ơn giời.” Tamiko cảm thán. “Tớ cứ tưởng cậu chết rồi.”
Mineko chỉ cười không đáp.
Một âm thanh vang lên. Là tiếng chuông cửa. Tamiko quay nhìn về phía lối vào. Cánh cửa mở rộng. Ai đó đang bước ra ngoài.
Mineko, chị nghĩ. Ban nãy Mineko còn ở trước mặt mà giờ đã ra khỏi phòng. Tamiko sốt ruột muốn đuổi theo, nhưng không cử động được. Chị cố gượng dậy mà chân cứng đờ.
Tiếng chuông cửa lại vang lên. Phải cứu Mineko, Tamiko hoảng hốt. Không thể để cậu ấy đi như thế. Mau giữ cậu ấy lại.
Chợt nhận ra chân bị đè nặng trịch nên mới không cử động được, Tamiko liền nhìn xuống thì thấy có người nằm trên chân mình. Là Mineko. Mineko gục mặt xuống sàn, chầm chậm quay đầu. Chỉ chút xíu nữa thôi là thấy mặt...
☆ ☆ ☆
Tamiko giật bắn mình bừng tỉnh. Chị đang ngồi trước máy tính, trên màn hình là văn bản viết dở. Đoạn cuối lộn xộn toàn từ vô nghĩa.
Chị nhận ra mình vừa ngủ gục trên bàn, người đầm đìa mồ hôi, tim đập thình thịch.
Chuông cửa lại reo vang. Có lẽ lần này là chuông thật. Tamiko lảo đảo đứng dậy, với tay về phía hộp thoại nội bộ lắp trên tường.
“Ai đấy?” Chị hỏi.
Giọng đàn ông trả lời, “Tôi ở Phòng Cảnh sát Nihonbashi. Cho tôi xin ít phút được không?”
Tamiko mất vài giây để hiểu là có cảnh sát đến. Phải rồi, vụ án đó thuộc thẩm quyền của cảnh sát Nihonbashi.
"Chị Yoshioka? Chị Yoshioka Tamiko?" Chắc vì không thấy ai trả lời, viên cảnh sát liền tới tấp gọi tên.
“A, vâng. Mời vào.” Tamiko bấm nút mở khóa cửa tự động, gác ống nói về hộp thoại.
Chị quay lại bàn máy tính, ngồi phịch xuống ghế. Trên bàn đặt chiếc cốc sứ, trà sữa bên trong còn khoảng một phần ba. Tamiko ngủ quên trong lúc uống dở, chị đưa cốc lên môi, tất nhiên trà đã lạnh ngắt từ lâu.
Tamiko thở dài, hồi tưởng giấc mơ khi nãy. Nụ cười của Mineko vẫn thấp thoáng trong đầu chị. Mineko muốn nhắn nhủ điều gì ư? Không, đơn giản là chị tưởng tượng thôi. Dù thích chủ đề tâm linh, nhưng thâm tâm chị không tin vào ma quỷ.
Tamiko chống khuỷu tay lên bàn, ấn tay vào trán. Vì thiếu ngủ nên mấy ngày nay chị đau đầu âm ỉ. Từ hôm xảy ra án mạng, Tamiko không có lấy một đêm ngon giấc, chỉ toàn gà gật trên ghế hay sofa. Hễ định ngủ tử tế trên giường, những kí ức kinh hoàng sẽ ập đến khiến chị không chợp mắt nổi.
Chuông cửa reo vang lần nữa. Chắc cảnh sát kia đã lên tới nơi. Tamiko lê bước đến bên cửa, nhòm ra ngoài qua mắt thần.
Một người đàn ông đứng đó, sơ mi cộc tay khoác ngoài áo phông, tay phải xách túi giấy, trông chẳng hề giống cảnh sát. Nhưng Tamiko không nghi ngờ. Chị biết người này bởi họ từng gặp nhau. Tuy nhiên, Tamiko đã quên tên anh ta. Tấm danh thiếp anh đưa chị cũng đánh mất rồi.
Tamiko mở khóa, mở cửa.
Viên cảnh sát mỉm cười, cúi đầu, “Xin lỗi vì làm phiền giữa lúc chị bận rộn.”
Tamiko thắc mắc nhìn anh ta, “Gì nữa đây? Sau hôm đó, lại có thêm mấy điều tra viên đến hỏi tôi đủ thứ rồi.”
“Hôm đó” chính là hôm đầu tiên viên cảnh sát này hỏi chuyện Tamiko. Khi chị báo án, anh ta có mặt trước nhất.
Viên cảnh sát đưa tay lên tỏ ý xin lỗi, “Tôi hiểu chị rất khó chịu vì bị làm phiền hoài. Nhưng mỗi khi việc điều tra tiến triển, phát hiện thêm tình tiết mới, chúng tôi buộc phải xác nhận lại với những người liên quan. Mong chị hợp tác để vụ án sớm được sáng tỏ.”
Tamiko thở dài, “Tôi đâu có nói sẽ không hợp tác. Cậu muốn hỏi gì?” Tamiko chợt nhớ ra họ của viên cảnh sát này là Kaga. Lúc ấy, chính cách bắt chuyện nhẹ nhàng của anh ta đã giúp chị bình tĩnh lại.
“Tôi muốn hỏi khá nhiều nên đứng nói thế này thì hơi... A, phải rồi. Nghe bảo rất ngon nên tôi mua thử.” Kaga chìa túi giấy ra.
Hình như là bánh ngọt.
“Cho tôi à?”
“Vâng. Là... thạch hạnh nhân chanh dây thì phải. A, hay chị không thích đồ ngọt?”
“Không phải, nhưng…”
“Thế thì mời chị. Để tủ lạnh sẽ bảo quản được khá lâu đấy.”
“Thế à? Tôi xin nhận.” Tamiko đón lấy túi giấy, cảm nhận được hơi lạnh của chiếc hộp bên trong, có lẽ người ta cho đá khô vào.
Bánh ngọt thì chắc là ăn được, chị nghĩ. Sau hôm đó, chị chẳng ăn uống gì ra hồn, mà cũng không thấy thèm ăn.
“Bên kia đường có quán cà phê.” Kaga đề xuất. “Tôi đợi ở đó nhé. Không mất nhiều thời gian của chị đâu.”
Tamiko lắc đầu, mở rộng cửa, “Nếu chỉ nói chuyện thì vào nhà tôi cũng được.”
“Nhưng…”
“Thay đồ phiền lắm. Ra đường còn phải trang điểm nữa.” Tamiko đang mặc bộ đồ nhà bằng vải bông, vì làm việc tại gia nên chị thường ăn vận như thế. “Tôi qua cái tuổi bồn chồn vì ở một mình với đàn ông rồi. Mời vào. Xin lỗi, nhà cửa hơi bừa bộn.”
Kaga thoáng do dự, song vẫn nói “Tôi xin phép” và bước vào.
Căn hộ gồm phòng ngủ, phòng khách và khu vực bếp. Phòng khách có bàn trà, sofa, trong góc là bàn máy tính, nhưng không có bàn ăn. Bên kia cửa kéo là phòng ngủ khoảng 10 m, đứng ở ngoài không nhìn được hết.
Tamiko mời Kaga ngồi ở sofa rồi đi vào bếp. Chị rót trà lúa mạch trong tủ lạnh vào hai cốc thủy tinh rồi mang ra bàn.
“Cảm ơn.” Kaga gật đầu. “Chị đã bình tĩnh hơn chưa?” Anh nhấp một ngụm trà và hỏi, ánh mắt đưa qua đảo lại giữa Tamiko và máy tính.
“Tôi vẫn không thể tin vào sự thật này, đôi khi còn nghĩ đó chỉ là ác mộng. Nhưng rốt cuộc vẫn không trốn tránh được. Nhận ra rồi thì lại suy sụp, tự nhủ phải học cách chấp nhận... Cứ lặp đi lặp lại như vậy.” Tamiko cười nhạo sự yếu đuối của bản thân.
“Tang lễ hôm qua chị tới dự chứ?”
Tamiko khẽ gật đầu, “Tôi có đến viếng, dù đã không định đi, vì chẳng còn mặt mũi nào gặp gia đình Mineko, càng không biết nên xin lỗi cậu ấy ra sao. Di ảnh Mineko tôi cũng không dám nhìn.”
Kaga nhíu mày, “Chị đừng nghĩ thế. Tôi nói rồi, không phải lỗi tại chị, mà lỗi ở kẻ sát nhân, kẻ giết hại chị Mineko.”
“Nhưng…” Tamiko cúi gằm xuống, nỗi thổn thức dâng lên.
“Xin lỗi, hẳn là chị thấy phiền, song tôi muốn xác nhận lại.” Kaga rào đón. “Ban đầu chị định đến nhà chị Mineko vào 7 giờ tối. Tuy nhiên khoảng 6 rưỡi, chị đã gọi điện đổi giờ hẹn thành 8 giờ. Đúng chứ?”
Tamiko thở dài. Cảnh sát đúng là phiền thật. Chị đã cung cấp lời khai này không biết bao nhiêu lần rồi.
“Đúng. Tôi phải gặp người khác lúc 7 giờ tối nên đã hoãn giờ hẹn.”
Kaga mở sổ tay, “Người chị gặp là Tachibana Koji, người Anh gốc Nhật. Anh chị gặp nhau tại cửa hàng trang sức Cortesia ở Ginza rồi chia tay vào 7 rưỡi tối. Sau đó, chị đi thẳng đến căn hộ của chị Mineko và phát hiện ra thi thể. Tính đến chỗ này, có gì cần chỉnh sửa không?”
“Không, đúng như cậu nói.” Tamiko biết cảnh sát đang kiểm tra độ tin cậy trong lời khai của mình. Bởi vì Koji kể là điều tra viên ở Sở Cảnh sát Tokyo cũng đến tìm anh.
“Anh không tiết lộ chúng ta đã nói chuyện gì, nhưng họ có vẻ muốn biết.” Koji kể qua điện thoại với giọng thích thú. Song thấy Tamiko im lặng, anh vội xin lỗi bằng tiếng Nhật trôi chảy. “Xin lỗi. Anh vô ý quá, giờ đâu phải lúc nói chuyện vui vẻ như thế.” Koji vốn là người Nhật, nhưng vì công việc của bố mà chuyển đến Luân Đôn và nhập quốc tịch Anh.
“Những ai biết chị và chị Mineko hẹn gặp nhau hôm đó?” Kaga hỏi.
“Tôi chỉ kể với anh Koji.”
Kaga gật đầu rồi nhìn quanh phòng, ánh mắt dừng ở bàn máy tính, “Kia là điện thoại di động của chị à?”
“Phải.”
“Có thể cho tôi xem qua không?”
“Được.” Tamiko cầm điện thoại trên bàn máy tính đưa cho Kaga. “Cậu xem đi.”
“Cảm ơn.” Kaga nhận lấy, tay đã đeo găng trắng tự bao giờ.
Điện thoại có màu đỏ. Năm ngoái Tamiko trang trí thêm dây đeo hình cánh hoa anh đào. Chị đã dùng điện thoại này được hai năm nên đang tính thay cái mới.
Kaga cảm ơn rồi trả điện thoại.
“Này, cậu vừa...” Tamiko hỏi.
“Tôi biết hỏi thế này hơi lạ, nhưng gần đây quanh chị Mineko có ai làm mất di động không? Nam nữ đều được.”
“Làm mất di động? Không, tôi không nghĩ ra ai cả.”
“Vậy à?” Vẻ mặt Kaga trầm tư.
“Sao thế? Nếu ai đó làm mất điện thoại thì sao?” Tamiko hỏi thử.
Kaga im lặng, đăm chiêu nghĩ ngợi. Đây là bí mật điều tra không thể tiết lộ với người ngoài chăng, Tamiko đoán.
Nhưng Kaga đã lên tiếng, “Có người gọi điện thoại công cộng.”
“Hả?” Tamiko ngơ ngác.
“Có người gọi cho chị Mineko bằng điện thoại công cộng. Họ gọi vào khoảng 6 giờ 45 phút, trước thời điểm vụ án xảy ra một chút. Ban đầu chúng tôi không biết ai gọi. Nhưng gần đây tôi xác định được đó phải là người thân thiết với chị Mineko. Một nhân chứng tình cờ nghe đoạn hội thoại cho hay chị Mineko nói năng tự nhiên, không khách sáo. Từ nội dung trao đổi có thể đoán người kia làm mất hoặc để quên điện thoại.” Kaga giải thích một lèo rồi nhìn Tamiko chằm chặp. “Rốt cuộc là người nào? Chị có nghĩ ra ai không?”
Tamiko luống cuống vì câu hỏi đột ngột, “Không, tôi không nghĩ ra ai cả. Nếu tìm được người đó thì sao?”
Kaga nghiêng người tới trước, “Nhiều khả năng hắn chính là hung thủ.”
“Tại sao?”
“Hiện trường vụ án cho thấy chị Mineko đích thân mời hung thủ vào nhà. Khó có khả năng hung thủ đến mà không liên lạc trước. Chị Mineko đã hẹn với chị vào 7 giờ tối. Nếu thời gian hẹn giữ nguyên thì chắc chị ấy đã bảo hắn đừng đến hôm đó. Nhưng cuối cùng chị Mineko lại để hung thủ vào nhà, đây hằn là quyết định nảy ra sau khi chị lùi lịch hẹn một tiếng.” Kaga giải thích một lèo xong, nhìn Tamiko rồi cuống cuồng xua tay. “Chị đừng hiểu nhầm. Không phải tôi đổ lỗi cho chị.”
“Vâng, tôi hiểu việc hoãn giờ hẹn có liên quan chặt chẽ đến vụ án.” Nói thì nói vậy, nhưng Tamiko thấy mặt mình cứng đờ. “Mời cậu tiếp tục.”
Kaga hằng giọng, “Tóm lại, hung thủ liên lạc với chị Mineko sau chị. Kiểm tra lịch sử gọi đến trên máy chị Mineko, chúng tôi thấy sau cuộc gọi của chị chỉ có một cuộc gọi từ điện thoại công cộng.”
“Ra vậy.” Tamiko nắm được vấn đề. “Tôi hiểu rồi. Nhưng thực sự tôi không nghĩ ra ai.”
“Chị nghĩ kỹ hơn xem. Kẻ đó khá thân với chị Mineko. Biết đâu chị ấy từng nhắc đến tên với chị rồi.” Kaga nói chắc nịch.
Tamiko nhìn Kaga, “Sao cậu dám khẳng định như vậy? Thi thoảng tôi cũng ăn nói suồng sã với người không thân đấy.”
“Chúng tôi khẳng định không chỉ dựa trên cách nói chuyện của chị Mineko.” Kaga phản bác. “Như tôi đã kể, cuộc gọi từ điện thoại công cộng là vào 6 giờ 45 phút. Giả sử người gọi bảo là muốn đến nhà chị Mineko ngay lúc đó. Chị Mineko hẹn gặp chị lúc 8 giờ tối, đáng lẽ nên từ chối vì thời gian eo hẹp. Nhưng chị ấy không từ chối. Chị nghĩ là tại sao?”
“Tôi chịu.” Tamiko nghiêng đầu.
“Chỉ có một khả năng. Người gọi đang ở gần nhà chị Mineko. Chị hiểu tôi muốn nói gì rồi chứ?”
Chỉ bối rối một thoáng, Tamiko đã hiểu ra điều Kaga ám chỉ, “Kẻ đó biết nơi ở của Mineko. Phải không?”
“Chính xác.” Kaga hài lòng gật đầu. “Ngay cả chồng cũ và con trai còn không biết chị ấy sống ở đâu. Chính chị cũng không hiểu tại sao chị Mineko chọn Kodenmacho nhỉ?”
“Ừm, cậu ấy bảo nơi đó là nguồn cảm hứng”.”
“Như vậy, chị Mineko không có mối liên hệ đặc biệt nào với Kodenmacho. Khó mà tin là hung thủ tình cờ ở ngay gần đó. Nhiều khả năng là hắn biết từ đầu. Một kẻ biết địa chỉ căn hộ và đột ngột đến thăm như vậy, hẳn phải khá thân với chị Mineko.”
Lập luận của viên cảnh sát rất hợp lý. Tamiko cảm thấy cuộc điều tra đang có những tiến triển nhất định. “Tôi hiểu vấn đề rồi, cũng hiểu tại sao cậu đến tìm tôi. Nhưng tôi chưa nghĩ ra ngay điều gì. Cho tôi thêm chút ít thời gian nhé?”
“Tất nhiên, chị cứ thong thả nghĩ cho kĩ. Chị còn giữ danh thiếp tôi đưa chứ?” Thấy Tamiko lúng túng, Kaga liền lấy tấm danh thiếp khác đặt lên bàn. “Nếu chị nhớ ra chuyện gì, hãy liên lạc với tôi.” Dứt lời, anh đứng dậy.
Tamiko tiễn Kaga ra cửa. Viên cảnh sát đặt tay lên tay nắm, ngoái lại nhìn chị, “Như tôi đã nói, chị đừng đổ lỗi cho bản thân. Thật ra nhờ chị mà vụ án được phát hiện sớm, việc khái quát quá trình gây án cũng dễ dàng hơn.”
Tamiko hiểu Kaga nói rất thật lòng, nhưng làm sao chị gật đầu tán thành được. Chị nhìn đi chỗ khác, khẽ lắc đâu.
“Thôi, tôi xin phép.” Viên cảnh sát nói rồi rời đi.
☆ ☆ ☆
Mitsui Mineko là một trong số ít bạn bè từ thời đại học của Tamiko. Trước đây Tamiko có nhiều bạn hơn. Nhưng mỗi khi một trong số họ kết hôn hay sinh con, quan hệ bạn bè sẽ trở nên xa cách. Có thể bọn họ vẫn chơi với nhau, chỉ mình chị ra rìa vì còn độc thân.
Mineko thuộc nhóm kết hôn sớm, hơn nữa còn đã mang thai. Mineko mải chăm con nên dần dần mất liên lạc với Tamiko. Nhưng vì sinh nở khi còn trẻ, chị cũng sớm được giải phóng khỏi việc nuôi dưỡng. Khi đứa con duy nhất học gần hết tiểu học, Mineko bắt đầu gọi điện cho Tamiko nhiều hơn, than vãn về cuộc sống buồn tẻ nhàm chán. Có lần Tamiko an ủi rằng cậu còn sướng hơn khối người, Mineko bèn giận dỗi cãi, “Cậu làm sao hiểu được cảm xúc của tớ.” Chị thậm chí từng khóc trên điện thoại vì “mất động lực sống”. Dường như chồng chị bỏ bê gia đình, tình cảm vợ chồng cũng nguội lạnh.
Mineko rất ghen tị với Tamiko vì được đi làm, lại còn là ngành dịch thuật. Tamiko hiểu điều này. Nhớ hồi sinh viên, Mineko từng mơ ước trở thành dịch giả truyện dân gian cổ tích nước ngoài, Tamiko bèn khuyên Mineko cứ làm đi. Dịch thuật là công việc rảnh lúc nào làm lúc nấy, không bó buộc thời gian. Ngay cả bà nội trợ như Mineko cũng theo được.
Nhưng Mineko nói đâu đơn giản như thế. Chồng chị ắt sẽ phản đối vợ làm việc, dù chỉ là làm thêm tại nhà.
Vấn đề giữa vợ chồng nhà người khác thì Tamiko không xen vào được. Việc duy nhất chị có thể làm là nghe Mineko tâm sự, than thở. Về sau thì mọi chuyện thay đổi. Khi đứa con trai duy nhất bỏ nhà đi, Mineko bắt đầu nghĩ đến ly hôn. Chị chỉ trăn trở một điều là ly hôn xong làm sao trang trải cuộc sống.
“Hay cậu phụ giúp tớ nhé?” Tamiko cố nói thật nhẹ nhàng, đúng lúc trợ lý ăn ý xin nghỉ và chị đang tìm người thay thế.
Tamiko đưa Mineko một ít tài liệu để dịch thử. Dù thiếu tự tin, Mineko vẫn hoàn thành khá tốt. Hỏi ra mới biết, chị thường xuyên tự trau dồi kiến thức.
Tin rằng có thể tự nuôi thân, Mineko hạ quyết tâm, nhanh chóng đề nghị ly hôn. Bất ngờ thay, Kiyose Naohiro đồng ý luôn. Tuy nhiên, số tiền phân chia Mineko nhận được khá ít so với tài sản của chồng. Khi Tamiko hỏi sao không đòi thêm, Mineko chỉ cười đáp, “Tự do quan trọng hơn tiền bạc.”
Tamiko giao việc dịch thuật cho Mineko ngay khi bạn mình ra ở riêng. Chị định sẽ hỗ trợ Mineko cho đến khi bạn có thể tự đứng trên đôi chân của mình, và cũng rất vui vì có thể hợp tác với bạn.
Sau khi ly hôn, Mineko sống trong căn hộ của người quen ở Kamata. Cách đây hai tháng, chị bất ngờ chuyển tới Kodenmacho, Nihonbashi. Đến giờ Tamiko vẫn không biết tại sao Mineko lại chọn chỗ ấy. Mineko bảo đó là “nguồn cảm hứng”, song Tamiko nghĩ phải có nguyên nhân sâu xa khác, và chắc chắn không phải chuyện xấu, bởi Mineko tỏ ra hạnh phúc khi nói về nơi ở mới. Nhất định khu phố này có điều khiến chị háo hức. Nghĩ rằng sớm muộn gì bạn cũng tâm sự với mình, Tamiko không gặng hỏi thêm.
Mọi chuyện hết sức êm đẹp cho đến khi có bước ngoặt xảy ra làm lung lay tình bạn giữa hai người. Nguyên nhân là từ phía Tamiko.
Tamiko gặp Tachibana Koji lần đầu chừng một năm về trước. Hôm đó, chị cùng bạn bè làm trong ngành xuất bản đi ngắm hoa anh đào đêm ở kênh Chidorigafuchi. Koji là do một biên tập viên dẫn đến. Anh kém Tamiko ba tuổi, còn độc thân, làm nghề dựng phim, hiện đang kí hợp đồng với một công ty. Anh đến Nhật được hai năm rồi.
Hai người bắt quen và mau chóng trở nên thân thiết. Họ nhiều lần hẹn hò và bày tỏ tình cảm với nhau, nhưng đều không nhắc nhỏm chuyện kết hôn hay sống chung. Họ thích cuộc sống hiện tại, chăm chỉ làm việc của mình và gặp gỡ khi muốn nghỉ ngơi thư giãn.
Tuy nhiên gần đây Koji đã bày tỏ một chuyện không ngờ. Anh định chuyển đến Luân Đôn làm việc nên muốn đưa Tamiko đi cùng.
Tamiko bối rối, hoang mang, kinh ngạc trước lời cầu hôn đột ngột. Đủ mọi cảm xúc đan xen lẫn lộn, và cuối cùng lắng lại vẫn là niềm vui và hạnh phúc. Tamiko không có người thân cần chăm sóc, cũng chẳng có hợp đồng dài hạn ràng buộc nên đi cùng Koji lúc nào cũng được. Chị chỉ lo cho mỗi Mineko.
Tamiko từng hứa sẽ hỗ trợ đến khi Mineko tự đứng vững với tư cách dịch giả. Lời hứa đã tiếp thêm động lực cho Mineko bắt đầu cuộc đời mới. Giờ mà bỏ rơi bạn thì áy náy quá, nhưng Tamiko không định vì thế mà từ chối Koji. Anh đã trở thành một phần quan trọng trong cuộc đời chị. Đắn đo hồi lâu, chị quyết định nói thật với Mineko, tin rằng bạn sẽ hiểu cho mình.
Hóa ra chị đã quá lạc quan. Nghe xong, Mineko căng thẳng ra mặt, và bất bình trách, “Chính vì cậu bảo sẽ giúp đỡ nên tớ mới quyết tâm ly hôn, vậy mà...”
Tamiko rất thông cảm với bạn. Nếu rơi vào hoàn cảnh này, chính chị cũng sẽ bất bình, à không, bất an thì đúng hơn.
Hôm đó, hai người chia tay không mấy vui vẻ. Phải đến ba tuần sau, họ mới hẹn gặp nhau lần nữa. Chính là vào cái ngày định mệnh ấy, mùng 10 tháng Sáu.
Tamiko định đến nhà Mineko lúc 7 giờ tối, song phải hoãn lại. Bởi Koji đột nhiên gọi điện bảo muốn gặp chị ngay lập tức, điểm hẹn là Ginza.
Tamiko tới nơi, Koji liền đưa chị đến thẳng cửa hàng trang sức, dẫn chị vào ghế sâu trong cửa hàng, chìa ra chiếc nhẫn kim cương lấp lánh đến chói mắt.
“Nếu em thích, anh sẽ mua nó.” Koji thủ thi. Tamiko bật khóc như cô gái lần đầu biết yêu. Nếu không có ai nhìn, chắc chị đã ôm chầm lấy cổ anh.
Rời cửa hàng, Tamiko gửi chiếc nhẫn cho Koji rồi bắt taxi đến Kodenmacho. Đây là lần thứ hai chị ghé thăm căn hộ của Mineko. Ngồi trong xe, chị tự nhủ phải giấu bạn về chiếc nhẫn.
Tamiko đến chung cư lúc gần 8 giờ tối, đi thang máy lên tầng bốn và bấm chuông cửa. Không có tiếng trả lời. Chị bấm chuông lần nữa, kết quả vẫn thế. Thấy lạ, Tamiko bèn vặn thử tay nắm thì thấy cửa không khóa. Chị đẩy cửa ra, đập ngay vào mắt là cảnh Mineko nằm trên sàn. Tamiko lập tức nghĩ đến bệnh đột quỵ, bởi ông của chị từng đột quỵ trong nhà tắm.
Tuy nhiên, khi cúi xuống kiểm tra sắc mặt Mineko, chị lại trông thấy vết lằn ở cổ bạn, cũng như nhận ra mắt Mineko mở trừng trừng.
Tamiko run rẩy bấm điện thoại báo cảnh sát, chị không nhớ mình trình bày thế nào nữa. Cúp máy xong, chị ra hành lang chờ. Chắc là cảnh sát dặn làm như vậy.
Chẳng mấy chốc cảnh sát đã đến, họ bảo Tamiko xuống xe ngồi. Tamiko những tưởng sẽ bị đưa đi đâu đó, song không phải. Một cảnh sát vào xe theo và đưa ra các câu hỏi. Ban đầu Tamiko không trả lời nổi câu nào hoàn chỉnh. Cảnh sát nọ liền kiên nhẫn chờ chị bình tĩnh, anh ta chính là Kaga.
Trớ trêu thay, khi bình tĩnh lại, cũng là lúc Tamiko nhận ra mình phạm phải sai lầm nghiêm trọng nhường nào. Nếu chị không dời lịch hẹn, Mineko đã chẳng bị giết.
Tamiko nhớ lại cảnh lúc tối, khi Koji trao nhẫn cho mình ở cửa hàng trang sức. Chị sung sướng đắm chìm trong hạnh phúc riêng mình, đâu còn nghĩ đến ai khác. Đúng lúc đó Mineko bị tên sát nhân siết cổ, nếm trải nỗi đau đớn kinh hoàng.
Buồn thương, hối hận và ăn năn cuồn cuộn trong lồng ngực Tamiko. Những cảm xúc ấy tích tụ, bành trướng, nhăm nhe trào ra. Tamiko mở to miệng, thốt lên trước vẻ sững sờ của Kaga.
“Là lỗi của tôi. Nếu tôi không đổi giờ hẹn thì... Tôi, tôi chỉ biết nghĩ cho mình. Nếu tôi không ích kỉ... Tại tôi, tôi đã khiến Mineko... phải chết. Tất cả là lỗi của tôi.”
☆ ☆ ☆
Buổi tối, Koji gọi điện rủ Tamiko đi ăn.
“Xin lỗi. Em chưa muốn ra ngoài.”
“Vậy anh sang chỗ em. Tiện đường mua gì đó. Em muốn ăn gì?”
Tamiko lắc đầu, “Thôi anh ạ. Em chưa trang điểm, nhà cửa cũng bừa bộn.”
“Có sao đâu. Anh chỉ lo cho em thôi. Em có ăn uống đàng hoàng không đấy?”
“Em ăn rồi, anh đừng lo. Giờ em chỉ muốn ở một mình.”
Nhận ra giọng Tamiko có phần gắt gỏng, Koji im lặng.
“Em xin lỗi.” Chị áy náy, “Em cũng muốn gặp anh, muốn được làm nũng với anh. Nếu ở cùng anh, có lẽ em sẽ quên đi chuyện khủng khiếp kia.”
“Thế thì.”
“Nhưng không được. Vì Mineko còn khổ sở hơn nhiều. Em không được phép trốn chạy đến chỗ anh. Ở cùng anh, cảm thấy hạnh phúc dù chỉ đôi chút và tạm thời quên đi Mineko ư? Nếu làm thế, em chính là kẻ hèn nhát.”
Koji lại im lặng. Chắc anh đang cố lý giải cảm xúc của người yêu.
Tamiko đã nói rất thật lòng, nhưng đấy chưa phải là toàn bộ những điều chị muốn nói. Tamiko luôn đinh ninh hôm đó mà mình không gặp Koji, Mineko đã không bị giết. Lòng chị nặng trĩu mặc cảm tội lỗi. Mang tâm trạng này đi gặp Koji, mối quan hệ của họ có thể chẳng còn như xưa, chưa biết chừng những kỉ niệm vui vẻ với anh cũng sẽ biến thành nhức nhối.
Song Tamiko không thể thú thật phiền não. Bởi Koji sẽ tự trách mình. Hôm đó chính anh đã khiến Tamiko thay đổi giờ hẹn.
“Anh có thể làm gì cho em không?”
“Cảm ơn anh. Chỉ cần anh nghĩ cho em như thế là đủ rồi.”
Koji thở dài, “Anh căm thù kẻ sát nhân. Căm thù từ tận đáy lòng. Sát hại bạn em tất nhiên là trọng tội, nhưng điều anh không thể tha thứ là hắn làm em tổn thương đến thế. Anh chỉ muốn giết chết hắn.”
Tamiko ấn tay còn lại lên thái dương, “Em xin anh đừng nhắc đến chữ giết .”
“A, anh xin lỗi...”
“Nỗi khổ của em thì có đáng gì. Em chỉ muốn biết tại sao lại xảy ra chuyện như vậy. Mineko tốt bụng như thế cơ mà... Cảnh sát hỏi rất nhiều nhưng em chẳng trả lời được câu nào hữu ích. Em vô dụng quá.”
“Không trả lời được là chuyện bình thường. Em đừng tự giày vò.”
“Em vẫn cho rằng mình là bạn thân của cậu ấy đấy.”
“Anh cũng có biết tường tận về bạn thân của mình đâu. Ai chẳng thế.”
Lần này đến lượt Tamiko im lặng. Chị hiểu ý Koji. Nhưng cách nói thẳng thừng của anh chỉ khiến chị day dứt hơn.
“Hôm nay lại có cảnh sát tìm anh.” Koji kể. “Không phải cảnh sát lần trước. Người này tên là Kaga.”
“Em biết cậu ta. Gặp vài lần rồi.”
“Cậu ta kì thật, mang trứng cuộn đến tặng anh.”
“Trứng cuộn?”
“Cậu ta bảo là đặc sản của phố Ningyocho. Cậu ta đưa trứng xong, rồi hỏi anh hay ăn bằng dao dĩa à. Vớ vẩn! Anh bèn đáp, tôi dùng đũa còn giỏi hơn mọi người ấy.”
“Thế cậu ta hỏi gì về vụ án?”
“Đầu tiên cậu ta hỏi anh gặp Mineko bao giờ chưa. Anh trả lời là ba chúng ta đã đi ăn cùng nhau chừng hai Tần. Nghe thế, cậu ta hỏi anh có nhớ lúc ấy nói chuyện gì không. Anh trả lời là không nhớ rõ, chắc đại loại chỉ là anh và em quen nhau thế nào thôi. Cậu ta bèn bảo anh kể luôn đi.”
“Kể chuyện chúng mình quen nhau thế nào ư? Để làm gì?”
“Chịu. Anh hỏi thử nhưng cậu ta cứ lảng đi. Nói chung là một tay kì lạ. À, sau đó cậu ta hỏi anh có điện thoại di động không. Anh bảo tất nhiên là có. Cậu ta liền yêu cầu anh cho xem.”
Tamiko giật mình, sực nhớ đến chuyện Kaga kể ban trưa.
“Anh cho cậu ta xem à?”
“Ừ. Cậu ta còn hỏi anh dùng di động này từ khi nào. Hỏi gì kì quá.”
“Công nhận.” Tamiko trả lời, nhưng chị thừa hiểu mục đích của Kaga. Anh ta nghi ngờ kẻ liên lạc với Mineko bằng điện thoại công cộng chính là hung thủ, và muốn kiểm tra xem Koji có làm mất điện thoại không. Nói cách khác, Kaga coi Koji là kẻ tình nghi.
Thật ngu ngốc, Tamiko nghĩ. Chị đã ở cùng Koji đến ngay trước khi phát hiện thi thể Mineko, tức là anh có chứng cứ ngoại phạm hoàn hảo. Cảnh sát hẳn phải hiểu điều này chứ. Trừ khi...
Kaga không tin Tamiko. Hay anh ta cho rằng Koji đi trước Tamiko đến Kodenmacho và giết chết Mineko?
Đúng là Tamiko đã kể cho Kaga nghe tình cảnh lúng túng của mình với Mineko vì kế hoạch đi Luân Đôn. Nhưng đấy đâu phải là lý do để giết người. Hay Kaga cho rằng Koji còn động cơ nào khác?
Thoạt tiên Tamiko rất có thiện cảm với Kaga. Chị thấy anh ta chu đáo, đáng tin cậy. Vì thế chị sẵn lòng trò chuyện cởi mở ngay từ lần đầu gặp mặt. Thế mà Kaga chưa chắc đã thẳng thắn với chị. Biết đâu anh ta chỉ giả vờ thân thiện, ngoài mặt ra vẻ lắng nghe, trong lòng lại thầm soi mói xem chị có đang diễn kịch không.
“A lô, Tamiko, em vẫn nghe chứ?” Koji gọi.
“A, vâng, em đây. Cậu ta còn hỏi gì nữa?”
“Không. Cậu ta vụt đến vụt đi. Chẳng hiểu sao anh thấy hơi kinh.”
“Anh đừng lo. Chắc cậu ta muốn kiểm tra cái gì đấy thôi.”
“Anh cũng nghĩ vậy.” Koji nhẹ nhàng nói.
“Xin lỗi, em hơi mệt. Em muốn đi nghỉ.”
“A, phải rồi. Xin lỗi, anh gọi lâu quá. Em nghỉ ngơi đi nhé.”
“Cảm ơn, chúc anh ngủ ngon.”
“Chúc em ngủ ngon.” Koji đáp.
Tamiko cúp máy, đặt điện thoại xuống và ngã ập ra giường, bần thần nghĩ ngợi về những ngày sắp tới. Liệu nỗi đau có nguôi ngoai để chị được vui vẻ bên Koji như trước? Cứ cho là có, thì chị nên đối mặt thế nào với cái chết của Mineko? Người bạn quá cố đã nghĩ gì về chị? Liệu có nên dứt khoát với bản thân rằng đau khổ chỉ vô ích, cứ lãng quên hết đi?
Tamiko nhắm mắt, cố đi vào giấc ngủ, nhưng tiếc là không thể, chị chỉ thấy đầu nặng trĩu.
“Cậu quyết định rồi sao?” Giọng Mineko chợt vang lên, Tamiko tưởng như nhìn thấy bạn đang cau mày. Rất hiếm khi Mineko tỏ thái độ như vậy, lần gần nhất là lúc Tamiko kể rằng định theo Koji đến Luân Đôn.
“Ừ, tớ muốn đi.” Tamiko ngại ngần nói.
“Công việc thì sao? Biên dịch thì sao?”
“Tớ... Tớ định làm nốt đống tài liệu đang nhận rồi nghỉ luôn. Dù sao thì cũng chẳng ai thuê nữa sau khi tớ chuyển tới Luân Đôn.”
Thấy Mineko bối rối đảo mắt, Tamiko vội bổ sung, “Tất nhiên tớ không bỏ mặc cậu đâu. Tớ sẽ giới thiệu các văn phòng dịch thuật với cậu, nhờ mối quen ở nhà xuất bản hỗ trợ cậu. Đừng lo.”
Mineko ngoảnh mặt đi, “Tại Tamiko bảo sẽ giúp, tớ mới quyết định ly hôn. Vậy mà…”
Tamiko không biết trả lời thế nào. “Xin lỗi.” Chị nói, “Tớ cũng không lường được chuyện này.”
Mineko đưa tay đỡ trán. “Khổ thật! Biết thế đã lấy nhiều tiền hơn.” Chị lẩm bẩm như độc thoại, chắc muốn ám chỉ vấn đề phân chia tài sản sau ly hôn.
“Yên tâm, giỏi như cậu lo gì thiếu việc. Thu nhập thừa sức để cậu sống thoải mái độc lập.”
Mineko lạnh lùng nhìn bạn, “Nghe hay quá, thực tế thì đâu có dễ dàng như vậy.”
“Tớ nói thật lòng mà.”
“Đủ rồi. Tớ không trách cậu. Được người yêu cầu hôn thì lời hứa với bạn quan trọng gì nữa, lẽ thường thôi.”
“Đâu phải. Tớ áy náy lắm, thật đấy.”
“Nếu áy náy thì...” Mineko ngừng lại, lắc đầu. “Thôi... Đúng là nhờ người chẳng bằng tự mình làm lấy.”
“Mineko...”
Mineko để tiền nước của mình lên bàn, đứng dậy và ra khỏi quán cà phê mà không thèm liếc lại.
Tamiko dõi nhìn bạn mãi, đó là lần cuối chị nhìn thấy Mineko còn sống. Chị day dứt, ân hận vì đã để mọi thứ dở dang. Đáng lẽ chị nên chạy theo Mineko để thảo luận đến khi đôi bên hiểu nhau. Mineko rất thông minh. Nếu cảm nhận được thiện chí của Tamiko, Mineko ắt sẽ thông cảm.
Vậy mà Tamiko lại để mặc tình hình ì trệ đến gần hai tuần sau đó. Chắc Mineko rất thất vọng vì thái độ vô trách nhiệm của chị. Cuối cùng khi họ cũng quyết định gặp nhau, chị lại gọi điện vào phút chót để lùi lịch hẹn một tiếng. Mineko chỉ trả lời “8 giờ à, tớ biết rồi”, nhưng trong lòng hắn là giận lắm.
Và một tiếng lùi hẹn đó đã lấy đi mạng sống của Mineko.
“Tớ xin lỗi...” Tamiko thì thầm. Từ khi vụ án xảy ra, chị thầm lặp đi lặp lại câu này không biết bao lần, và chắc là còn nhiều lần nữa trong tương lai.
Nhưng Mineko sẽ chẳng bao giờ nghe thấy lời xin lỗi muộn màng ấy.
☆ ☆ ☆
Cửa kính vừa mở, hơi nóng hầm hập đã ùa vào, mồ hôi lập tức túa ra. Dù vậy, Tamiko vẫn không bỏ dép. Chị chưa muốn ra đường, nhưng cũng mệt mỏi khi cả ngày nhốt mình trong căn phòng âm u bật máy lạnh. Chị muốn tiếp xúc với không khí bên ngoài, dù lẫn lộn cả mùi khí thải.
Lần cuối chị ra ban công là khi nào? Tamiko thuê căn hộ này vì từ đây có thể nhìn xuống công viên nhỏ. Nhưng dọn vào ở xong, chị chỉ ra ban công được vài lần, đồ giặt thì cho vào máy sấy hoặc phơi trong phòng tắm.
Đang định tì khuỷu tay lên tay lan can, Tamiko chợt khựng lại vì thấy cáu bẩn toàn vết dầu và bụi bặm.
Chị quay vào lấy giẻ lau, đúng lúc có âm báo của điện thoại di động. Koji gửi tin nhắn: Anh sắp lên kế hoạch về nước, em định thế nào? Anh chờ tin em.
Tamiko gấp điện thoại và thở dài. Koji hẳn rất sốt ruột. Nếu chưa xác định được ngày về, anh không thể lập kế hoạch công việc. Tin nhắn của Koji có vẻ nhẹ nhàng, nhưng Tamiko biết thật ra anh gấp rút lắm rồi, chẳng qua tốt tính nên không nỡ gây áp lực cho chị.
Tamiko lấy giẻ lau và trở ra ban công. Vừa lau lan can, chị vừa nghĩ đến Koji. Đâu thể ỷ lại mãi vào lòng tốt của anh. Người chết rồi không sống lại được, phải mau chóng bứt mình ra khỏi chuyện Mineko. Nhưng cứ thế này bỏ đi Luân Đôn có ổn không? Chị sẽ không hối hận chứ?
Lan can đầy vết bẩn giờ đã sáng bóng như ban đầu. Tamiko thở phào, vô thức nhìn xuống đường phố phía dưới. Một dáng người quen thuộc đang đi lại phía này. Là Kaga, xách theo túi bóng màu trắng.
Tamiko đang nhìn chằm chằm thì Kaga bất giác ngẩng lên. Chắc không phải anh ta cảm nhận được ánh mắt mình đâu nhỉ? Chẳng qua căn này ở tầng ba nên vô tình lọt vào tầm mắt anh ta thôi. Kaga mỉm cười. Tamiko khẽ gật đầu.
Đúng lúc đấy, chị nghĩ, đang muốn hỏi xem anh ta đến chỗ Koji làm gì.
Khoảng hai phút sau, Kaga đứng trước cửa căn hộ của Tamiko.
“Hôm nay không phải đồ ngọt mà là bánh gạo.” Kaga chìa túi bóng ra.
Tamiko cười nhạt, “Lần nào đi lấy thông tin cậu cũng mang theo quà ư?”
“Hả? À, không đâu... Chị ghét bánh gạo sao?”
“Không, tôi thích. Chỉ là tôi thấy ngại vì nhận quà của cậu suốt.” Tamiko đón lấy chiếc túi. “Mời cậu vào. Xin lỗi, nhà tôi vẫn bừa bộn như mọi khi.”
Nhưng Kaga đứng im. Anh khoanh tay, vẻ mặt đăm chiêu.
“Sao thế?”
“Hôm nay chị có thể ra ngoài không?” Kaga nói. “Tôi muốn dẫn chị đến một nơi. Không, đúng hơn là tôi muốn cho chị xem cái này.”
Tamiko chần chừ, “Nơi nào?”
“Một nơi chị cũng biết. Phố Ningyocho, cách chung cư của chị Mineko chưa đầy mười phút đi bộ.”
“Tại sao phải đến đấy?”
“Cứ đi rồi chị sẽ hiểu. Tôi chờ ở dưới nhé. Không cần vội đâu, cứ thong thả chuẩn bị.” Dứt lời, Kaga quay gót, đi về phía thang máy mà không để Tamiko kịp trả lời.
Rốt cuộc Kaga định đưa mình đi đâu, cho mình xem cái gì... Tamiko vừa trang điểm vừa lo lắng nghĩ ngợi. Đã lâu rồi chị chưa trang điểm thế này.
Sửa soạn xong, Tamiko đi xuống. Kaga vẫy tay gọi taxi.
“Sao, chị thấy ngon không? Bánh ngọt tôi mang đến hôm trước ấy.” Kaga hỏi ngay khi xe vừa lăn bánh.
“Ngon lắm. Tôi không thích đồ ngọt quá, bánh đấy ngọt vừa đủ. Cậu khéo chọn thật.” Tamiko không khen xã giao, chị thực sự thấy ngon.
“Tôi có biết chọn đâu. Chị thích là tốt rồi.”
“Cậu mang trứng cuộn đến chỗ anh ấy à?”
“A, anh Koji kể chị nghe rồi ư? Ây da, tôi không biết nên tặng gì cho người lớn lên ở nước ngoài. Cuối cùng đành chọn món đó. Anh ấy không bực chứ?”
“Không hề. Anh ấy chỉ bảo cậu là một cảnh sát kì lạ.”
“Dạo quanh phố Ningyocho sẽ gặp đủ kiểu hàng quán khác nhau. Toàn những nơi khiến ta muốn mua quà tặng ai đó. Cơ mà cảnh sát tặng trứng cuộn chắc sẽ khiến người nhận khó chịu. Từ nay tôi phải chú ý hơn mới được.” Kaga cười, để lộ hàm răng trắng muốt.
Vừa rẽ vào một khúc cua ở ngã tư Suitengumae, Kaga bảo dừng xe. Hàng quán lớn bé san sát nhau trên con phố một chiều rộng rãi. Hai người lên vỉa hè đi bộ.
Cuối cùng Kaga dừng chân trước một hàng gốm sứ, biển hiệu đề: Yanagisawa.
“Xin chào,” anh đánh tiếng và bước vào.
“Vâng.” Một cô gái ngoài hai mươi tuổi ở bên trong đi ra, tóc cô nhuộm nâu, tai đeo khuyên, mặc quần jeans rách gối. “A, lại là anh Kaga à.” Cô thu lại nụ cười niềm nở.
“Xin lỗi vì tôi không phải khách nhé.”
“Không sao, hôm nay anh đến có việc gì?”
Xem chừng Kaga thường xuyên đến đây. Trông cô gái kia đón tiếp lạnh nhạt như vậy, hẳn là anh toàn đến để dò hỏi.
“Thứ cô cho tôi xem hôm trước vẫn còn chứ?” Kaga nói.
“Ừm. Anh bảo giữ cho anh mà.”
“Cô lấy ra giúp tôi được không?”
“Được thôi.”
Đợi cô gái đi vào trong, Kaga quay sang Tamiko, “Thật ra có một thứ tôi muốn chị xem. Vài ngày trước khi bị giết, chị Mineko đã đến hàng này chọn đũa. Tôi đoán chị ấy định mua làm quà tặng. Chị nghĩ giúp tôi xem tặng ai.”
“Đũa à? Làm sao mà tôi...”
Cô gái quay lại với chiếc hộp thon dài trên tay. “Cái này phải không?” Cô hỏi và đưa cho Kaga.
Kaga mở hộp rồi gật đầu, chìa ra trước mặt Tamiko, “Chị xem.”
Tamiko nhìn vào bên trong. Hộp đựng hai đôi đũa, đôi to màu đen, còn đôi nhỏ hơn màu đỏ son. Hình như là bộ đũa phu thê.
“Chỉ thế này thôi thì tôi chịu.” Tamiko nói.
“Chị cầm lên nhìn kỹ xem sao. Có hoa văn đấy.”
Nghe vậy, Tamiko cầm đũa đen lên. Đúng là trên đĩa có hoa văn nho nhỏ. Nhìn thấy nó, Tamiko sửng sốt.
“Chị nghĩ sao?” Kaga hỏi. “Họa tiết hoa anh đào khảm bằng xà cừ tự nhiên nên mới có màu bạc đẹp như vậy.”
“Mineko chọn thứ này sao..”
“Chị Mineko đến đúng lúc đũa hết hàng.” Kaga quay sang cô gái. “Nhờ cô kể lại chuyện đó.”
Cô gái gật đầu rồi tiến lên một bước, “Chị Mineko từng đến hỏi mua loại đũa này, đúng hôm chúng tôi hết hàng, chị ấy đành về tay không. Tôi liền đặt thêm bộ mới, hàng mới về hôm kia...”
Chưa nghe hết, Tamiko đã thấy hơi ấm dâng lên trong người, má nóng bừng, nước mắt trào ra.
“Chị Mineko định tặng ai, xem chừng chị nhận ra rồi nhỉ.” Kaga nói.
Tamiko mím môi gật đầu, “Tôi... Là tôi. Có lẽ cậu ấy định tặng... tôi và anh ấy.”
“Hoa anh đào có ý nghĩa đặc biệt với chị và anh Koji, phải không? Hai người quen nhau khi đến kênh Chidorigafuchi ngắm anh đào ban đêm.”
“Đúng. Anh ấy rất xúc động vì lần đầu tiên nhìn thấy nhiều anh đào đến vậy. Thế nên hoa anh đào trở thành biểu tượng hạnh phúc của chúng tôi.”
“Do đó móc treo điện thoại của chị mới có hình cánh hoa anh đào nhỉ. Anh Koji cũng treo một chiếc.”
Tamiko tròn mắt, “Vì thế, cậu bảo anh ấy cho xem di động...”
Kaga gật đầu, “Nhìn móc treo điện thoại của chị, tôi đã đoán người chị Mineko muốn tặng đũa chính là chị. Nhưng bấy giờ chưa có bằng chứng cụ thể, nếu cho chị xem bộ đũa rồi hóa ra tôi lại đoán sai, thì chỉ khiến chị tổn thương thêm thôi. Thế nên tôi mới đến chỗ anh Koji để tìm hiểu thêm.”
“Tôi cứ tưởng cậu nghi ngờ anh ấy.”
“Bị cảnh sát đeo bám thì ai chẳng nghĩ vậy. Cho tôi gửi lời xin lỗi đến anh ấy nhé.”
Tamiko lại nhìn đôi đũa chằm chằm. Mineko đã tha thứ cho chị. Mineko muốn tặng chị và Koji bộ đũa này để hai người có thể tận hưởng kỉ niệm về hoa anh đào dù đã chuyển tới Luân Đôn.
“Món tôi mang cho chị hôm trước, thạch hạnh nhân chanh dây, là món chị Mineko định mua vào tối xảy ra án mạng.” Kaga nói. “Có lẽ chị ấy muốn ăn cùng chị vào buổi hẹn. Tiếc là bấy giờ nó cũng hết hàng.”
“Thạch...”
“Khi nghe tiệm bánh kể chuyện, tôi đoán ra ngay là chị Mineko muốn làm lành với chị. Vì vậy tôi càng chắc chắn người chị ấy muốn tặng đũa là ai.”
Tamiko đưa mu bàn tay chùi nước mắt, rồi nhìn viên cảnh sát, “Cậu Kaga, chẳng phải cậu đang điều tra vụ án sao?”
“Tất nhiên, tôi vẫn điều tra. Nhưng công việc của cảnh sát không chỉ có thế. Những người chịu tổn thương tinh thần vì vụ án cũng là nạn nhân. Tìm cách an ủi họ là một phần trách nhiệm của tôi.”
Tamiko cúi gằm, nước mắt rơi xuống bàn tay nắm chặt đũa.
Trên cao, chuông gió khua leng keng.