Người Mới Đến

Lượt đọc: 1756 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
chủ công ty vệ sinh

Kiyose Koki đang ngồi trên ghế bành, miệng ngậm tẩu, tập tài liệu dày cộp để mở nơi đầu gối. Tiếng gõ cửa chợt vang lên.

“Marsh à? Vào đi.” Koki cố nói bằng giọng trầm tĩnh.

Cửa mở, Yamada Ikuo đội tóc giả màu trắng bước vào, “Ông Wike, tôi đã hoàn thành tập 5 bộ hồi kí.” Anh cất giọng trầm trầm bẩm sinh, và chìa cuốn sách đang cầm ra.

“Cuối cùng cũng xong rồi à? Marsh, đây chính là bản ghi chép toàn bộ các vụ giết người ở biệt thự Ma Vương. Ông nhớ những ngày tháng phấn khích vì trí tuệ và sự căng thẳng chứ? Chỉ tiếc là từ đó, tên sát nhân với lòng tự hào của một nghệ sĩ...”

“Stop!” Ai đó hét lên. Là Shinozuka, trưởng đoàn kịch.

Koki bất giác nhăn mặt. Nếu hài lòng, ông đã chẳng cắt ngang lời thoại như vậy.

“Sao thế Koki, cứ đều đều một giọng mãi? Đây là lời thoại pha trộn tự tôn, hoài niệm quá khứ và cả nỗi buồn của nhân vật chính cơ mà? Phải nhập tâm hơn.” Shinozuka cau mặt.

“Xin lỗi. Cháu sẽ làm lại.”

“Không, giải lao thôi. Tôi có điều cần cân nhắc. Mọi người, giải lao mười phút.” Shinozuka nói với nhân viên xung quanh.

Bầu không khí căng thẳng ở sàn tập chật hẹp bỗng chốc dịu đi. Koki cũng rời thế giới kịch trở về thực tại.

Shinozuka bảo nghỉ mười phút, nhưng hết mười phút họ vẫn chưa thể tập lại, bởi vì trưởng đoàn kịch đang nói chuyện với diễn viên chính trong văn phòng. Không, thông báo thì đúng hơn. Shinozuka yêu cầu Koki bỏ vai vì quá thiếu tập trung.

Koki cúi đầu xin lỗi, cậu biết Shinozuka nhận xét đúng, “Từ nay cháu sẽ chú ý. Cháu sẽ cố gắng hơn.”

“Ngẩng lên đi. Không cần xin lỗi. Tôi hiểu tâm trạng của cậu. Mẹ bị giết, hung thủ vẫn nhởn nhơ, tập trung làm sao nổi.”

Koki ngẩng lên, nhìn thẳng vào Shinozuka, “Không, cháu muốn giữ vai. Cháu sẽ tìm cách để tập trung.”

Shinozuka cau mày phẩy tay, “Không được đâu. Nếu cứ cố gắng là tập trung được thì đã chẳng ai phải khổ. Tôi hiểu cậu đang nỗ lực hết mình và đánh giá cao tài năng của cậu. Nhưng trong tình trạng hiện tại, cậu không thể diễn kịch. Đây là quyết định của tôi với tư cách trưởng đoàn.”

Koki lại cúi đầu, nhưng không phải để xin lỗi. Cậu đã nản lòng thoái chí, “Thực sự không được sao ạ?”

“Lần này thì không.” Shinozuka nhẹ nhàng bảo. “Tương lai hẳn có lúc cần cậu. Bây giờ thì thôi. Khi nào cậu vượt qua tình trạng hiện tại, tập trung được mà không phải cố, tôi sẽ để cậu diễn kịch của tôi. Tất nhiên là vai chính.”

Koki nghiến chặt răng, nhìn Shinozuka lần nữa.

Ông đáp lại bằng cái gật đầu đầy khích lệ, “Hãy quay lại khi nào thu xếp xong chuyện của mẹ.”

“Cháu hiểu rồi.” Koki trả lời dứt khoát.

☆ ☆ ☆

Tòa nhà cậu định đến cách ga Hamamatsucho chưa đầy một phút đi bộ. Nhìn tấm biển “Văn phòng Tư vấn Pháp lý Takamachi”, Koki tự hỏi không biết tốn bao nhiêu tiền thuê văn phòng. Trong hình dung của cậu, luật sư ai cũng giàu.

Văn phòng nằm ở tầng ba. Bên trong cửa kính là cô lễ tân trẻ. Koki rụt rè đi vào và xưng tên.

“Tôi có hẹn với luật sư Takamachi từ 4 giờ chiều. À, không phải để tư vấn luật, tôi có vài chuyện muốn hỏi...”

“Vâng. Xin anh chờ giây lát.”

Cô lễ tân nhấc điện thoại, thông báo Koki đã đến. Sau đó, cô cúp máy rồi bảo cậu đi vào trong, chờ ở phòng số 3. Phòng này rộng chừng 5 m, chỉ có bàn họp và ghế gấp. Koki ngồi quay lưng ra cửa, lòng hơi bồn chồn.

Sau khi mất vai diễn, Koki tự hỏi tiếp theo nên làm gì. Cái chết của Mineko khiến cậu suy sụp. Không chỉ vì vụ án chưa sáng tỏ, mà còn vì cảm giác tội lỗi đè nặng lên vai. Cậu chưa từng làm được gì cho mẹ hồi mẹ còn sống.

Từ dạo bỏ nhà đi, cậu dành hết tâm trí cho diễn xuất nên chẳng mấy khi nghĩ về bố mẹ. Biết tin hai người ly hôn, cậu cũng mặc kệ. Người trưởng thành có khả năng tự quyết định cuộc sống của mình. Nếu bố mẹ muốn chia tay và bước trên con đường riêng, cứ tự nhiên. Dù là con, cậu cũng không có quyền can thiệp. Vả lại, cậu vốn chẳng quan tâm.

Song Mineko thì khác. Vì phải tự lập sau khi ly hôn, bà hẳn đã suy nghĩ nghiêm túc về công việc và tương lai của mình, nhưng bà không quên đứa con trai duy nhất. Bà chuyển đến Kodenmacho xa lạ chỉ vì nó gần tiệm bánh ngọt người yêu con trai làm việc. Biết cô mang thai, bà muốn ở gần để có thể dõi theo bảo vệ cô. Bà không kể chuyện này với ai, cũng không giới thiệu mình với người yêu con trai. Có lẽ bà ngại Koki khó chịu. Cũng có thể bà sợ Naohiro phá đám.

“Từ khi chuyển đến Kodenmacho, mỗi ngày với chị Mineko hẳn đều là một ngày vui. Chị ấy đã đắm chìm trong niềm hân hoan được lặng thầm dõi theo ai đó.” Kaga, người cho cậu biết sự thật đã nói thế. Bấy giờ cậu hoang mang, nhưng giờ thì thấm thía.

Sau khi đến tiệm bánh ngọt gặp cô nhân viên mang thai, cả Koki và Ami đều rơi nước mắt. Dù chưa gặp Mineko bao giờ, Ami vẫn khóc nức nở. Cô còn bảo giá như không nhầm lẫn, giá như cô thực sự là cô nhân viên đó thì tốt biết bao.

Koki quặn thắt cả lòng mỗi khi nghĩ đến Mineko. Khoảnh khắc hiểu được tình mẫu tử cũng là lúc cậu nhận ra bản thân ngu ngốc thế nào khi luôn quay lưng lại với nó. Nếu cậu chịu khó liên lạc với mẹ, biết đâu mẹ đã không bị giết. Mỗi khi nghĩ thế, Koki lại cảm thấy mình phải chịu một phần trách nhiệm.

Shinozuka nói đúng, với tình trạng này Koki không thể tập trung diễn kịch. Việc cậu cần làm bây giờ là tìm hiểu về Mineko. Cậu biết rất ít về mẹ nên không đoán ra lý do bà bị giết. Chẳng mong tìm được chân tướng vụ án, nhưng ít nhất cậu muốn biết trước khi chết, mẹ nghĩ gì và sống thế nào.

Song Koki không biết bắt đầu từ đâu. Cảnh sát đã phong tỏa căn hộ ở Kodenmacho. Dù là con trai Mineko, cậu cũng không thể tùy ý xem xét những món đồ phần nào tái hiện cuộc sống của mẹ như máy tính hay di động.

Suy nghĩ hồi lâu, Koki nhớ ra Kaga từng kể, Mineko thuê luật sư khi ly hôn và đến giờ hai bên vẫn giữ liên lạc qua thư điện tử. Không chừng luật sư đó nắm được đôi điều về cuộc sống gần đây của mẹ. Làm sao để liên lạc với luật sư? Koki chỉ nghĩ ra một cách. Dù miễn cưỡng, cậu vẫn quyết định gọi cho Naohiro để hỏi cách liên lạc với người đó.

“Hỏi làm gì? Luật sư liên quan gì đến mày?” Naohiro gay gắt lục vấn.

“Ông đừng quan tâm. Cứ cho tôi biết là được.”

“Đừng mơ. Đâu phải mày không hiểu tình hình hiện tại? Nếu mày xen ngang rồi cản trở việc điều tra thì rắc rối lắm.”

“Không đâu, tôi muốn biết thêm về mẹ thôi.”

“Đó là xen ngang đấy. Cảnh sát đang tích cực điều tra, sớm muộn sẽ tìm ra chân tướng. Mày cứ việc chờ là được. Kẻ nghiệp dư như mày đừng chõ mũi vào.”

“Ông không hiểu à? Tôi đâu có nói sẽ điều tra vụ án. Tôi chỉ muốn tìm hiểu thêm về mẹ.”

“Tìm hiểu gì?”

“Gì cũng được. Tại tôi chẳng biết gì về mẹ. Ông cũng thế thôi. Ông có biết mẹ nghĩ gì trước khi bị giết không? Có biết tại sao mẹ thuê nhà ở đó... ở Kodenmacho Nihonbashi không? Không chứ gì?”

Im lặng giây lát, Naohiro hỏi, “Mày biết à?”

“Biết. Một lý do mà ông chẳng tưởng tượng nổi. Nhưng yên tâm, nó không liên quan đến ông. Dù biết, ông cũng chỉ nghĩ mẹ ngốc thôi. Nên tôi không nói. Ông chẳng cần biết đâu. Tôi thì khác, tôi muốn hiểu hơn về mẹ. Tôi sẽ không gây rắc rối cho ông, tôi hứa.” Koki nói một mạch.

Naohiro lại im lặng, sau một khoảng lặng lâu hơn hẳn khi nãy, cuối cùng ông thở dài nặng nhọc, “Thôi được, chờ chút.”

Naohiro cho Koki địa chỉ liên lạc và tên đầy đủ của luật sư, là Takamachi Shizuko.

“Giờ nói thì hơi muộn.” Naohiro mở lời rồi tiếp tục, “Nhưng bố mẹ ly hôn với sự đồng thuận từ hai phía. Người đề xuất là Mineko. Mẹ mày bảo muốn bắt đầu cuộc sống mới. Bố nghĩ như thế là ích kỉ, song vẫn tán thành. Tuy mướn cả luật sư nhưng bố mẹ không hề tranh chấp trong việc phân chia tài sản.”

“Kể với tôi làm gì? Nếu là sự thật thì luật sư sẽ nói y hệt.”

“Vì mỗi người có cách nhìn nhận khác nhau. Có lẽ luật sư sẽ nhận mình đã giải quyết êm đẹp mọi rắc rối, nhưng thực tế chẳng có rắc rối nào cả. Bố muốn nói thế thôi.”

“Chuyện phân chia tài sản với tôi chỉ là vô nghĩa. Tôi không quan tâm.”

Đã có thông tin liên lạc của luật sư, Koki chẳng cần đến Naohiro nữa. Cậu thẳng thừng ngắt máy.

☆ ☆ ☆

Takamachi Shizuko chừng bốn mươi tuổi, thân hình đầy đặn, khuôn mặt tròn dễ mến. Hẳn người phụ nữ nào đang lo lắng đều thấy an tâm hơn khi gặp một luật sư thế này, Koki nghĩ.

Cậu đứng dậy chào và cảm ơn Shizuko đã dành thời gian. Chị gật đầu mời cậu ngồi.

“Thật lòng chia buồn. Chắc cậu sốc lắm.”

“Vâng.” Koki trả lời.

“Tôi cũng rất bất ngờ. Có lẽ cậu biết rồi, gần đây tôi và mẹ cậu thi thoảng thư từ qua lại, nhưng tôi không nhận ra chị ấy đang gặp nguy hiểm. Ngược lại, dường như chị ấy rất hạnh phúc vì có được tự do.”

“Chị không nghĩ ra điều gì liên quan đến vụ án sao?”

Im lặng một lát, Shizuko gật đầu, “Phải. Tôi không nghĩ ra điều gì liên quan trực tiếp đến án mạng.”

Koki chú ý đến sắc thái kì lạ trong câu nói đó, “Chị và mẹ tôi quen nhau từ khi nào?”

“Tất nhiên là từ khi mẹ cậu quyết định ly hôn. Chị ấy biết về văn phòng của tôi thông qua người quen và đã đến trao đổi. Trước đó chúng tôi không quen không biết.”

“Sau khi mẹ tôi hoàn tất việc ly hôn, hai người vẫn giữ liên lạc. Đơn giản là do thấy thân nhau sao?”

Nghe xong câu này, nữ luật sư với vẻ ngoài thân thiện bỗng nhíu mày, cẩn thận lựa lời, “Có thể coi là thế. Chị Mineko gửi thư kể về tình hình gần đây và tôi trả lời khi có thời gian... Thế thôi. Phụ nữ ly hôn thường có nhiều điều lo lắng nên tôi cũng cố gắng trao đổi hết mức có thể. Kiểu như dịch vụ hậu mãi ấy. Tất nhiên nếu cần tư vấn liên quan đến pháp luật, tôi sẽ không làm miễn phí.”

“Ban nãy chị bảo không nghĩ ra điều gì liên quan trực tiếp đến án mạng. Tức là chị có nghĩ ra điều gì đấy liên quan không trực tiếp ư?”

Shizuko cười nhạt, “Tôi và mẹ cậu đều là phụ nữ trưởng thành. Chúng tôi không gửi thư chỉ để kể những chuyện vặt vãnh.”

“Hai người bàn về vấn đề gì?”

Shizuko vẫn cười, lắc đầu, “Tôi không thể tiết lộ, kể cả với con trai chị ấy. Là luật sư, tôi có nghĩa vụ bảo vệ quyền riêng tư của thân chủ. Dù đã qua đời, mẹ cậu vẫn là thân chủ của tôi. Đó là sự thật không thể thay đổi.”

Luật sư nói bằng giọng nhẹ nhàng, nhưng từng câu từng chữ đều thể hiện sức mạnh ý chí và lòng tự hào nghề nghiệp khiến Koki phải bối rối. Đây hẳn là thế mạnh của chị ấy khi đứng biện hộ trước tòa, cậu nghĩ.

Tuy nhiên, sau đó Shizuko lại nheo mắt, mỉm cười, “Như tôi nói lúc đầu, mẹ cậu có vẻ rất hạnh phúc. Tôi cảm nhận được qua những bức thư chị gửi. Chắc chị ấy trăn trở rất nhiều về tương lai của mình, nhưng theo tôi chuyện đó không liên quan đến vụ án.”

Nghe thế, Koki lại muốn khóc trong lòng. Cậu biết thư của mẹ tràn đầy hạnh phúc là vì bà sung sướng khi sắp có đứa cháu đầu tiên. Tuy nhiên, đúng như Shizuko nói, phụ nữ trưởng thành sẽ không gửi thư để tán gẫu. Rốt cuộc Mineko đã nhờ tư vấn chuyện gì?

Koji hiểu, không thể khai thác thông tin từ nguồn này. Phải làm sao đây?

Cậu sực nhớ ra một người. Anh ta hẳn sẽ cho cậu biết

“Cậu sao vậy?” Shizuko hỏi.

“Không, tôi không sao. Xin lỗi vì đã làm phiền giữa lúc chị bận rộn.” Dứt lời, Koki đứng lên.

☆ ☆ ☆

Điện thoại nội bộ trên bàn reo inh ỏi.

Naohiro đang xem tài liệu lập tức nhấc máy, “Tôi đây.”

“Ông Kishida Yosaku đến ạ.” Từ ống nghe vang ra giọng Yuri khàn khàn, nhưng Naohiro thích chất giọng này, chất giọng có thể xoa dịu tâm hồn ông.

“Mời cậu ta vào.” Naohiro trả lời rồi cúp máy.

Ngay sau đó cửa mở ra, Kishida Yosaku bước vào, người gầy gò đến nỗi trông như cây mắc áo treo bộ vest.

“Có kết quả ước tính chưa?” Naohiro vừa hỏi vừa tiến ra sofa tiếp khách.

“Có rồi. Nhìn kết quả là thấy không ổn chút nào.” Yosaku ngồi xuống đối diện với Naohiro, lấy tập tài liệu trong cặp đặt lên bàn.

“Vấn đề nằm ở chi phí nhân công ư?”

“Phải. Hiện tại có bảy mươi người gồm cả làm thêm và bán thời gian, nhưng tôi muốn giảm xuống thành năm mươi. Như thế may ra còn có chút hi vọng.”

“Sa thải hai mươi người ư? Không ổn. Công việc sẽ đình trệ mất.”

“Vậy ít nhất là mười người.”

“Hừm...” Naohiro đang ậm ừ thì cửa mở.

“Xin lỗi,” Yuri nói rồi bước vào, tay bê khay đựng tách trà. Dáng dong dỏng cao, chân dài, váy ngắn trên đầu gối. Yuri đặt trà xuống trước mặt Naohiro và Yosaku. Ngón tay cô cũng dài, ngón út trái đeo chiếc nhẫn màu bạc làm thủ công. Đó là quà của Naohiro. Cả sợi dây chuyền đính viên kim cương nhỏ của cô cũng là do ông tặng.

Xong nhiệm vụ, Yuri cúi chào rồi đi ra. Naohiro và Yosaku im lặng trong suốt khoảng thời gian này.

“Phải cắt giảm mười người thật ư? Mạnh tay quá!” Naohiro lẩm bẩm.

“Bây giờ có công ty còn hủy bỏ quyết định tuyển dụng ngay trước lễ gia nhập. Hết cách rồi, phải sa thải mười nhân viên làm thêm và bán thời gian. Nhân tiện tôi muốn bỏ thêm một người, thành mười một người. Công ty này đâu cần nhân viên pha trà.” Nói rồi, Yosaku mở nắp và uống một ngụm trà.

“Lại là chuyện đó à?” Miệng Naohiro méo xệch.

“Giám đốc, anh thành lập công ty này bao nhiêu năm rồi?”

“Hai mươi sáu năm thì phải.”

“Hai mươi bảy năm. Khi mở công ty vệ sinh, anh mới khoảng ba mươi tuổi. Thú thật tôi không nghĩ sẽ kéo dài đến tận bây giờ. Hồi ấy tôi vừa mở văn phòng kế toán thuế, khách hàng cũng ít nên mới nhận làm cho anh. Tôi chỉ định kiếm chút tiền tiêu vặt thôi.”

“Cậu vẫn thường bảo chẳng mơ kiếm chác được gì ở chỗ tôi nhỉ.” Naohiro kéo tách trà về phía mình.

Yosaku là đàn em khóa dưới Naohiro hồi đại học. Khi Naohiro thành lập công ty riêng, ông đã nhờ Yosaku giúp đỡ. Sau đó, Yosaku dần dần trở thành người quản lý tất cả các vấn đề tài chính cho Naohiro. Hai mươi bảy năm trôi qua nhanh như chớp mắt.

“Tôi công nhận tài kinh doanh của anh. Hồi xưa tôi không nghĩ ngành này lại phát triển đến vậy. Thế nên trước giờ tôi chưa từng có ý kiến về các quyết định của anh. Riêng cô gái đó, tôi buộc phải nói.”

“Cậu nói bao nhiêu lần rồi đấy.”

“Nốt lần này nữa thôi. Nếu khó đuổi việc vì trót tuyển dụng rồi, ít nhất anh hãy chuyển cô ta sang bộ phận khác. Làm thư kí giám đốc thì lộ liễu quá.”

“Lộ liễu gì?”

Yosaku hớp một ngụm trà, “Hôm qua cảnh sát đến văn phòng tôi. Họ hỏi đủ thứ, nhưng tóm lại là muốn biết về cô ta. Nào là cô ta có quan hệ gì với giám đốc Kiyose Naohiro, hay hai người quen biết nhau từ bao giờ. Tôi sốt hết cả ruột vì không biết trả lời thế nào cho phải.”

“Sao phải sốt ruột. Cứ trả lời như cậu biết là được.”

“Trả lời rằng cô ta từng làm tiếp viên ở hộp đêm anh thường đến à?”

“Không được chắc?”

“Tất nhiên là không. Tôi chỉ đáp không rõ chi tiết.”

“Hừm. Thế cũng được.”

“Giám đốc, tôi không có ý chỉ trích anh. Nhưng tốt nhất anh đừng để người đàn bà của mình ở nơi làm việc. Nếu muốn ở cạnh nhau thì kết hôn là được. Anh đang độc thân, chẳng ai có quyền phê bình anh.”

Naohiro nhìn khuôn mặt xương xẩu của Yosaku, “Tái hôn ngay khi vợ cũ vừa bị giết? Cậu nghĩ người ta sẽ đàm tiếu thế nào?”

“Thì đừng kết hôn, để cô ta sống chung với anh thôi.”

“Lại càng tệ. Này, chuyện riêng của tôi cậu cứ kệ đi. Tôi không muốn bị quản lý đến cả đời tư.”

“Không phải quản lý, tôi chỉ khuyên...”

“Tài liệu này.” Naohiro cầm tập tài liệu trên bàn. “Để tôi xem kỹ lại. Khi nào đưa ra quyết định, tôi sẽ liên lạc với cậu.”

Yosaku thở dài, lắc đầu đứng dậy, “Để nhân viên bắt gặp thì hay ho lắm đấy! Tự dưng tuyển một cô gái trẻ như thế, kiểu gì người ta chẳng đàm tiếu.”

“Kệ cho đàm tiếu. Nhân viên nói xấu giám đốc đâu phải chuyện hiếm.”

“Tôi chỉ sợ mọi chuyện đi quá xa.”

Yosaku vừa đi, cửa liền mở ra mà không có tiếng gõ. Yuri bước vào với vẻ mặt nghiêm nghị.

“Nghe thấy à?” Naohiro hỏi.

“Ở ngoài nghe rõ mà. Hình như gây rắc rối cho giám đốc nhiều quá rồi.”

“Đừng lo.”

“Hừm... Thật ra hôm qua trên đường về cảnh sát gọi lại. Anh ta tên là Kaga.”

Naohiro tặc lưỡi, nhíu mày, “Biết cậu ta rồi. Cảnh sát khu vực. Từng chạm mặt hôm đến căn hộ của Mineko. Cậu ta hỏi gì?”

“Chẳng rõ ràng lắm. Toàn chuyện đâu đâu không liên quan đến vụ án.”

“Ví như?”

“Trông cô cao thế, liệu có chơi môn thể thao nào không?’ Rồi ‘Cô thích loại phụ kiện gì?”

“Phụ kiện?”

“Anh ta nhìn chiếc nhẫn này, bảo là hiếm thấy.” Yuri chìa tay trái ra. “Còn đòi xem nữa.”

“Có cho xem không?”

“Thì... không nghĩ ra lý do để từ chối.”

Naohiro gật đầu, thở dài, “Cũng phải.”

“Giờ nên làm gì?”

“Không cần làm gì hết.” Naohiro nói. “Đừng lo. Viên cảnh sát đó không làm gì được chúng ta đâu.”

☆ ☆ ☆

Họ hẹn nhau tại quán cà phê kiểu Nhật cổ kính với tường gạch nung và cửa sổ khung gỗ. Phía trên mái hiện màu đỏ có tấm biển hiệu nổi bật với dòng chữ “Thành lập vào Đại Chính năm thứ 8 24 ”. Trong quán là những bộ bàn gỗ vuông cùng ghế nhỏ bày biện gọn gàng.

Khách ngồi hết gần một phần ba quán, lác đác vài nhân viên văn phòng, còn phần lớn là các cụ già đang trò chuyện vui vẻ. Chắc họ đều sống quanh đây. Nghe nói hiện giờ quán cà phê ở đâu cũng kinh doanh ế ẩm. Quán này duy trì được chắc là nhờ dân trong vùng, Koki nghĩ bung.

“Cậu có để ý biển hiệu ghi chữ ‘Kissako không? Ghép từ kissa (uống trà) với ko (rời đi).” Tay cầm cốc cà phê, Kaga hỏi. Hôm nay anh cũng ăn vận giản dị với áo phông và sơ mi trắng khoác ngoài.

“Tôi cứ thắc mắc mãi. Nó có nghĩa là gì?”

Nghe Koki hỏi, Kaga hài lòng đáp, “Đây là một Thiền ngữ, tức thuật ngữ Thiền tông, nghĩa là ‘Mời dùng trà.”

“Ồ, vậy sao?”

“Ban đầu nó có sắc thái hơi khác. Ngày xưa người ta hay nói ‘Kissako’ với ngụ ý quở trách, kiểu ‘Uống trà xong thì biến đi”. Không hiểu nó được dùng theo nghĩa tiếp đãi từ bao giờ.”

“Ồ. Anh Kaga đúng là dân bản địa, gì cũng biết.”

Kaga xua tay, cười gượng, “Một khách quen ở đây giải thích cho tôi biết đấy, chứ tôi vừa chuyển công tác về, tính ra là người mới đến thôi. Khu phố này thú vị lắm. Dạo quanh đôi chút đã phát hiện ra đủ thứ hay ho, ví dụ món nổi tiếng nhất của quán gà nướng lại là trứng cuộn. Cho nên tôi nghĩ, dù đích đến là đền Suitengu, nhưng trong lúc tản bộ qua khu phố mẹ cậu cũng đã thấy vui thích rồi.”

Từ một chuyện tưởng chừng không liên quan, Kaga đã khéo léo đi vào vấn đề chính. Đây hằn là nghệ thuật nói chuyện của cảnh sát, Koki thầm thán phục.

“Cậu muốn hỏi tôi chuyện gì?” Kaga lên tiếng. Hôm nay Koki là người hẹn gặp.

Koki uống một ngụm cà phê đá, rồi nói muốn biết nội dung trao đổi qua mail giữa Mineko và luật sư Shizuko. Koki cũng chẳng giấu là cậu đã đến tận nơi hỏi, nhưng Shizuko quyết giữ bí mật.

Kaga chăm chú nhìn cốc cà phê, im lặng lắng nghe. Đợi Koki nói xong, anh ngẩng lên chớp chớp mắt, “Chết thật! Trông tôi giống kẻ thích đi bép xép bí mật điều tra như thế à? Tôi đúng là tay cảnh sát thất bại.”

“Không, ý tôi không phải vậy. Tôi nóng lòng muốn tìm hiểu về cuộc sống gần đây của mẹ, nhưng chẳng nghĩ ra cách nào khác... Xin lỗi anh.” Koki nắm chặt tay trên đầu gối, lòng bàn tay đổ mồ hôi.

Đặt cốc cà phê lên bàn, Kaga cười ôn hòa, “Tôi đùa thôi. Đừng áy náy như thế. Tôi không thể tùy tiện tiết lộ bí mật điều tra, nhưng đôi khi sẽ chia sẻ bí mật vì mục đích điều tra.”

“Hả?” Koki ngạc nhiên nhìn viên cảnh sát.

Kaga nghiêng người tới trước, chống hai khuỷu tay lên bàn, “Trước khi chia sẻ, tôi có điều muốn hỏi. Cậu nghĩ tại sao bố mẹ cậu ly hôn. Mong cậu trả lời thành thật.”

Câu hỏi bất ngờ khiến Koki hơi lúng túng, “Tại sao ly hôn ư? Mấy cảnh sát khác cũng hỏi tôi rồi. Tôi nghĩ là do bất đồng tính cách.”

“Cậu cho rằng ly hôn là việc khó tránh khỏi?”

“Biết tin hai người ly hôn, tôi không hề bất ngờ. Bố bảo tại mẹ ích kỉ. Nhưng bố suốt ngày bỏ bê gia đình, việc mẹ hết yêu ông ta cũng là lẽ tất nhiên.”

“Ra vậy.”

“Chuyện đó liên quan gì sao?”

Kaga không trả lời mà hỏi tiếp, “Cậu biết số tiền phân chia tài sản mẹ cậu nhận được là bao nhiêu không?”

Koki khẽ ngả người ra sau, “Tôi không biết.”

“Vậy à?” Kaga trầm tư.

“Xin hỏi.”

“Chị Mitsui Mineko, mẹ cậu...” Kaga tiếp tục. “Hình như gần đây đang cần một khoản tiền lớn. Tất nhiên mẹ cậu đã nhận tiền phân chia tài sản, nhưng về sau lại thấy như thế là không đủ nữa. Tôi nghĩ có hai lý do. Một là chị ấy lo việc biên dịch gặp khó khăn. Bởi người bạn giao việc đột nhiên quyết định ra nước ngoài. Lý do thứ hai chắc cậu cũng đoán được. Mẹ cậu tưởng mình sắp có cháu đầu lòng. Tất nhiên chị ấy muốn hỗ trợ hai cô cậu.”

Nghe Kaga phân tích, một tia sáng lóe lên trong đầu Koki, “Mẹ tôi thảo luận chuyện tiền bạc với luật sư Shizuko chăng?”

Kaga lại với lấy cốc cà phê, “Chuyện đó tôi không dám chắc. Nhưng xem chừng chị Mineko muốn thương lượng lại với bên kia, tức ông Kiyose Naohiro, về số tiền được phân chia.”

“Mẹ vô lý thế!” Koki bất giác cau có. “Bố tôi có lỗi, nhưng mẹ mới là người yêu cầu ly hôn, chuyện tiền bạc cũng thỏa thuận xong…”

“Bình tĩnh nào.” Kaga nhẹ nhàng lên tiếng. “Như tôi vừa nói, gần đây mẹ cậu gặp nhiều chuyện ngoài dự tính. Chắc chị ấy cũng hết cách rồi. Hơn nữa, chị Mineko biết không thể tự dưng đòi thương lượng lại, nhưng nếu đưa ra lý do chính đáng thì vẫn có khả năng.”

“Lý do chính đáng?”

“Mẹ cậu phát hiện ra lý do mới khiến cuộc hôn nhân không thể tiếp tục. Và lý do nằm ở phía người kia nên chị ấy tin là có thể đòi tiền bồi thường.”

Cách nói quanh co của Kaga khiến Koki bối rối. Nhưng thầm nhẩm lại vài lần, cậu đã hiểu ra điều anh ta ám chỉ.

“Ý anh là bố tôi ngoại tình?” Koki cao giọng.

Kaga vội liếc quanh một lượt, rồi mới nhìn lại Koki, “Xem ra cậu cũng không hề ngờ tới chuyện này.”

Koki lắc đầu, “Tất nhiên là không. Đã lâu tôi chưa gặp bố. Nếu có chuyện ngoại tình thật thì tôi cũng mù tịt.”

“Trước đây thì sao? Bố cậu có mối quan hệ ngoài luồng nào không? Bố mẹ cậu đã bao giờ cãi nhau vì nguyên nhân đó chưa?”

“Theo tôi biết thì chưa. Bố tôi không bao giờ chơi bời bên ngoài. Ông bỏ bê gia đình chỉ vì quá tập trung cho công việc. Nói ông ngoại tình thì hơi khó tin.”

Kaga gật đầu, ngập ngừng rút điện thoại trong túi quần. Anh bấm điện thoại rồi xoay ra cho Koki xem, “Tôi đã hành động trái nguyên tắc, nên xin cậu giữ bí mật.”

Trên màn hình là một cô gái trẻ mặc vest. Xem chừng cô ấy không biết Kaga đang chụp mình.

“Anh chụp trộm à?” Koki hỏi.

“Thế nên tôi mới bảo trái nguyên tắc.” Kaga cười gian. “Cậu đã gặp cô gái này bao giờ chưa?”

“Cô ấy đẹp thật, nhưng tôi chưa gặp bao giờ.”

“Nhìn kỹ lại đi. Cậu chắc chắn là chưa hề gặp chứ?”

Koki cẩn thận quan sát lần nữa. Có vẻ đã thấy ở đâu đấy, nhưng cũng có thể chỉ do cậu tưởng tượng. Koki giải thích với Kaga.

“Vậy sao!” Kaga cất điện thoại vào túi quần.

“Cô ấy là...?” Koki ngập ngừng.

Kaga lưỡng lự giây lát rồi nói, “Cô gái này đang ở bên Kiyose Naohiro. À, cậu đừng hiểu nhầm. Chúng tôi chưa xác định được họ có quan hệ tình cảm hay không.”

“Nhưng anh đã sinh nghi chứ gì? Anh nghĩ cô ấy là bồ của bố tôi.”

“Gọi là bồ cũng không đúng. Naohiro đang độc thân. Nếu đã ly hôn, ông ấy được phép tự do hẹn hò với bất kì ai, vợ cũ không có quyền đòi tiền bồi thường.”

Nghe Kaga nhấn mạnh “nếu đã ly hôn”, Koki hiểu ra điều anh ta ám chỉ, “Ra vậy. Nếu bố cặp kè với cô gái đó trước khi ly hôn, mẹ có thể yêu cầu bồi thường.”

“Cậu nhạy bén đấy.” Kaga cười khen.

“Chụp trộm tức là, anh nghĩ cô gái này liên quan đến vụ án...” Nói đoạn, Kaga chợt nghĩ tới một khả năng. “Ví dụ, bố có người thứ ba trước khi ly hôn... Mẹ phát hiện ra nên bố giết mẹ.”

Kaga nhìn Koki chằm chằm, “Ngoài trực giác nhạy bén, cậu còn có năng lực suy luận đáng gờm.”

“Anh đừng giễu tôi! Thế nào, tôi nói đúng không?”

Kaga lấy lại vẻ nghiêm túc và uống nốt cà phê trong cốc, “Cảnh sát sẽ hình dung tất cả các khả năng. Cũng có người điều tra theo hướng cậu vừa suy luận.”

“Anh thì sao? Anh có nghi ngờ bố tôi không?”

“Tôi hả? Chà, nói sao ta? Thật ra tôi nghĩ gì đâu quan trọng, cảnh sát khu vực như tôi chỉ làm chân hỗ trợ các điều tra viên trên sở thôi.” Kaga nhìn đồng hồ đeo tay. “Muộn rồi. Xin lỗi cậu. Tôi muốn trò chuyện thêm, nhưng lại vướng chút việc bận.” Anh cầm hóa đơn đứng dậy.

“Cứ để tôi...”

“Cậu đang học việc mà. Phải tiết kiệm mới được.” Kaga đi về phía quầy.

☆ ☆ ☆

Thấy Naohiro bước ra từ sảnh chính tòa nhà, Koki rụt cổ lại, song Naohiro chẳng nhìn đến quán ăn nhanh bên kia đường nơi cậu đang ngồi. Bình thường ông hay cuốc bộ đến ga rồi về nhà bằng tàu điện. Nhưng hôm nay ông vẫy taxi đi đâu đó.

Lát sau, một cô gái trẻ mặc áo cánh màu trắng bước ra từ sảnh tòa nhà. Đây mới là người Koki chờ nãy giờ. Cậu kích động đứng bật dậy, cẳng chân đập mạnh vào chân bàn.

Ra khỏi quán, Koki vội đuổi theo cô gái. Hình như là đi về phía nhà ga. May mà cô đi một mình, cậu nghĩ.

Trong công ty của Naohiro, có một nhân viên Koki biết từ hồi bé. Tối qua, cậu gọi điện cho ông ta để thăm dò tình hình gần đây của Naohiro. Có lẽ chưa hiểu Koki muốn gì nên ông ta trả lời rất thận trọng. Cuối cùng cậu sốt ruột hỏi thằng, “Bố cháu có bồ thật à?”

Ông ta ấp úng, “Không, không phải, toàn đồn nhảm thôi. Cô ấy vừa trẻ vừa đẹp nên mọi người hay đùa. Cháu đừng tin là thật.”

Ông ta cố lảng tránh, nhưng Koki vẫn quyết hỏi cho ra nhẽ. Cậu yêu cầu ông ta kể chi tiết mọi chuyện, còn thật giả thế nào cứ để cậu tự suy xét.

“Đừng bảo ai là tôi kể đấy.” Người quen bắt cậu hứa rồi mới tiết lộ, cô gái đó tên là Miyamoto Yuri, vào làm thư kí cho Naohiro từ tháng Tư năm nay.

Koki tin chắc Miyamoto Yuri là cô gái trong tấm ảnh Kaga cho cậu xem. Và bây giờ, cô gái dong dỏng cao ấy đang thẳng lưng thoăn thoắt bước đi. Sải chân cô dài đến nỗi cậu phải chạy chầm chậm mới theo kịp. Đến sát lưng cô, Koki cố thở đều trở lại rồi đánh tiếng, “Chị Miyamoto Yuri!”

Cô gái dừng chân quay lại, tay vẫn nắm chặt dây đeo túi xách. Mắt cô mở to khi thấy Koki.

Koki cúi đầu chào. “Xin lỗi vì đột ngột gọi chị lại. Tôi là Koki, con trai ông Kiyose Naohiro.”

Cô gái chớp chớp mắt, “Vâng…”

“Tôi muốn nói chuyện với chị, mười phút thôi. Chị có thể cho tôi chút thời gian không?”

Cô gái bối rối đảo mắt. Tự nhiên có người lạ xông ra hỏi han, ai mà chẳng lo lắng. Koki chờ cô bình tĩnh lại.

Nhưng cậu không phải chờ lâu...

“Được.” Cô gái đáp, mắt nhìn thẳng vào mắt cậu.

☆ ☆ ☆

“Ông Naohiro!”

Vừa đi vào phố Amazake Yokocho, Naohiro chợt nghe ai gọi từ phía sau. Ông ngoái lại và thấy Kaga đến gần.

“Trùng hợp thật. À, chắc không phải trùng hợp đâu nhỉ!”

Kaga gãi đầu cười gượng, “Cả ban chuyên án đều biết gần đây ông hay tới Nihonbashi.”

“Các cậu giám sát tôi hả?”

“Ông đừng lo. Trong quá trình điều tra, chúng tôi buộc phải theo dõi hành tung của những người có liên quan.”

Naohiro trề môi, nhún vai, “Thế cậu tìm tôi có việc gì?”

“Tôi có vài chuyện muốn hỏi. Đầu tiên là, tại sao ông hay tới Nihonbashi.”

“Tôi buộc phải trả lời à?”

“Có lý do thầm kín nào khiến ông không thể trả lời ư?” Kaga cười hỏi.

Naohiro thở dài, “Vừa đi vừa nói được không?”

“Tôi cũng muốn thế. Khu phố này rất đáng để đi dạo.”

Hai người sóng bước cạnh nhau. Trời đã sẩm tối, cái nóng cũng dịu đi đôi chút. Đâu đó có tiếng chuông gió leng keng.

Khi đi ngang qua cửa hàng bán đàn shamisen, Naohiro dừng chân trước tủ trưng bày, “Con trai tôi bảo Mineko chuyển đến Kodenmacho vì một lý do đặc biệt. Tôi muốn biết là gì nên mới hay tới thế này, bụng bảo dạ cứ dạo quanh khu phố thì sẽ tìm ra nguyên nhân. Nhưng con trai tôi cho rằng nguyên nhân thế nào cũng không liên quan gì đến tôi cả.”

Kaga không trả lời. Kính tủ trưng bày phản chiếu vẻ mặt bi thương của Naohiro. Một lát sau, Kaga lại lên tiếng, “Tại sao ông lại đồng ý ly hôn với chị Mineko?”

Naohiro lảo đảo, “Nhất định phải nói về chuyện đó ư?”

“Không liên quan đến cô Miyamoto Yuri. Không phải vì cô ấy mà ông mới ly hôn, đúng chứ?”

“Cậu muốn nói gì?”

“Đến giờ ông mới nhận ra là ông yêu vợ mình, chị Mineko, đến nhường nào. Vì thế, ông muốn thông qua khu phố này để tìm hiểu thêm về cuộc sống của chị ấy. Tôi nói không sai chứ?”

Naohiro chậm rãi lắc đầu, “Tình cảm tôi dành cho Mineko chưa từng thay đổi, không phải giờ mới nhận ra. Vả lại tôi tin ly hôn là chuyện nên làm, là lựa chọn tốt cho cả hai. Để củng cố niềm tin đó, tôi muốn biết Mineko đã tìm thấy gì sau lựa chọn ấy.”

Suy nghĩ hồi lâu, Kaga lấy di động ra khỏi túi, “Tối nay ông có bận gì không?”

“Tối nay? Không, tôi không bận.”

“Vậy ông đi uống với tôi nhé. Tôi có vài điều muốn nói về chị Mineko.”

☆ ☆ ☆

Koki và Miyamoto Yuri bước vào một quán cà phê tự phục vụ. Họ chọn bàn trong cùng để tránh người khác nghe thấy.

“Tôi xin hỏi thẳng. Chị và bố tôi có quan hệ gì?” Koki hạ thấp giọng, nhưng vẫn nói sao cho cô gái nghe được.

“Tôi là thư kí của ông ấy.” Yuri đáp, mắt chăm chú nhìn cốc cà phê latte.

“Không phải chuyện đó.” Koki nhổm lên. “Tôi muốn hỏi hai người có hẹn hò không.”

Yuri ngẩng lên, “Đó là chuyện riêng tư. Tôi không có nghĩa vụ phải trả lời, đúng chứ?”

Phản ứng của cô khiến Koki ngạc nhiên. Cậu đã đánh giá thấp cô rồi, thấy Yuri ngoan ngoãn đi theo mình, Koki đã tưởng cô sẽ dễ dàng thú thật mọi chuyện.

“Tôi là con trai ông ấy. Tôi có quyền biết các mối quan hệ nam nữ của ông.”

“Đã vậy, cậu hỏi thằng bố cậu là được.”

“Tôi nghĩ ông ấy không nói thật nên mới hỏi chị.”

“Thế thì tôi càng không thể nói. Giám đốc hẳn phải có những cân nhắc riêng, tôi sẽ nghe theo ông ấy.”

Koki bắt đầu rung chân trái dưới bàn, đây là tật xấu của cậu mỗi khi sốt ruột. Trái lại, Yuri vẫn thờ ơ nhấm nháp cà phê, vẻ mặt bình thản như chẳng quan tâm Koki nghĩ gì.

Chị ta đẹp thật, dù bực mình, cậu vẫn thoáng nghĩ. Yuri có phong thái điềm đạm của phụ nữ trưởng thành, nhưng nhìn kỹ thì còn khá trẻ, chắc chỉ hơn Koki chưa đến mười tuổi.

“Cảnh sát nghi ngờ bố tôi giết mẹ tôi. Nếu chị là nhân tình của bố và hai người bắt đầu trước khi ông ly hôn, mẹ tôi được quyền đòi tiền bồi thường. Vì không muốn chi trả, ông đã giết bà.”

Yuri tròn mắt, “Đời nào có chuyện đó. Cậu không tin bố mình sao?”

“Cảnh sát nghĩ thế, không phải tôi.”

Yuri lắc đầu, “Quan trọng là ở cậu. Nếu thực sự tin bố mình, cậu sẽ không dao động dù người ta nói gì.”

Chị ta đang răn đe mình sao? Koki tức giận nghiên chặt răng. “Vậy tôi xin nói thẳng, tôi không tin ông ta lắm.”

Ánh mắt Yuri trở nên nghiêm khắc, “Đùa nhau à?”

Mặt Koki giãn ra, “Ăn nói cộc lốc thế!”

“Ăn nói thế nào chẳng được. Cậu thực sự, không tin ông ấy ư?”

“Tôi không tin. Đúng hơn là không thể tin. Rõ là vậy mà. Ông bỏ mặc gia đình. Khi mẹ tôi đề nghị ly hôn, ông cũng không buồn xem xét bản thân. Ly hôn xong lại để một phụ nữ trẻ như chị bên cạnh. Bảo tôi làm sao tin nổi. Thậm chí tang lễ của mẹ, ông còn không thèm tới.”

Yuri nhìn lên trời rồi lẩm bẩm gì đó.

“Chị sao vậy?” Koki hỏi.

Yuri không trả lời, vẫn tiếp tục lẩm bẩm. Koki nghe được loáng thoáng đôi câu, “Không được rồi, đành chịu vậy.”

Koki toan gọi, thì Yuri đã thôi nhìn trời để chuyển sang nhìn cậu, ánh mắt lóe lên kiên định.

“Koki, tôi có chuyện cần nói với cậu.”

"Hả?”

“Thật ra đây không phải trách nhiệm của tôi. Nhưng tôi không chịu được nữa, đành cho cậu biết sự thật.”

“Sự thật gì…”

“Im lặng mà nghe này.” Yuri uống cạn cốc cà phê như để lấy thêm dũng khí.

☆ ☆ ☆

Kaga dẫn Naohiro đến quán Matsuya. Nhìn biển hiệu bên ngoài ghi là quán ăn truyền thống, Naohiro cứ nghĩ nơi đây chú trọng kiểu cách. Nhưng cuối cùng phục vụ lại dẫn hai người đến phòng lớn với bàn ăn kiểu Tây chứ không phải phòng riêng.

Tuy nhiên, sự chú ý của Naohiro với quán ăn chỉ dừng lại ở đó, vì câu chuyện Kaga kể đã mau chóng thu hút ông. Anh tiết lộ nguyên nhân khiến Mineko chuyển đến Kodenmacho, từ việc tìm ra nơi ở của con trai, đến việc phát hiện bạn gái cậu mang bầu nên muốn sống gần hai người mà chẳng hề hay biết đó chỉ là hiểu nhầm do nhiều tình tiết trùng hợp... Koki nói đúng, nguyên nhân không liên quan đến Naohiro. Nếu Mineko không bị giết, Naohiro hẳn đã bật cười vì hành động ngớ ngẩn của chị. Nhưng giờ thì khác, ông lắng nghe mà trái tim thắt lại.

“Ông nghĩ sao?” Kể xong, Kaga với tay lấy cốc bia. Hình như bia Hida là một trong những món nổi tiếng ở đây. Naohiro gọi một cốc y hệt. Và cũng như Kaga, ông chưa uống ngụm nào.

“Không thể tin được là câu chuyện như thế...” Naohiro thật lòng cảm thán.

“Theo luật sư Takamichi Shizuko, khi ly hôn, chị Mineko đã nghi ông ngoại tình. Chị ấy tin rằng điều tra cẩn thận thì sẽ tìm ra chứng cứ. Song vì mong sớm lấy lại tự do, chị ấy chọn cách kết thúc trong êm đẹp. Giờ tự nhiên muốn đòi tiền bồi thường, ắt phải có nguyên nhân.”

“Nguyên nhân là con trai sắp có con á hả...? Tôi hiểu rồi.” Naohiro nhấp một ngụm bia. “Nhưng tôi không ngoại tình.”

“Nghe nói mọi người trong công ty ông đang bàn ra tán vào về cô Yuri. Chắc là lời đồn lọt đến tai chị Mineko, và chị ấy cho rằng đã tìm ra cơ sở để đòi bồi thường.”

Naohiro khẽ lắc đầu, “Thật ngớ ngẩn...”

“Có thể với ông là ngớ ngẩn. Nhưng người ngoài nhìn vào, thấy ông vừa ly hôn đã có gái trẻ bên cạnh, ai mà chẳng nghĩ hai người có quan hệ từ trước. Mà thực tế đúng như vậy, phải không? Vấn đề là quan hệ kiểu gì. Giữa đàn ông và phụ nữ, người ta thường chỉ nghĩ đến một khả năng... Ít ai nghĩ đến quan hệ huyết thống.”

Naohiro giật mình nhìn Kaga. Như không biết mình vừa phát ngôn gây sốc, anh cảnh sát hình sự khu vực Nihonbashi vẫn bình thản thưởng thức món khai vị.

Naohiro thở dài thườn thượt, “Quả nhiên... Nghe Yuri kể về cậu, tôi cũng đoán không chừng cậu đã nhận ra. Cậu hỏi nó chuyện chiếc nhẫn đúng không?”

Kaga gật đầu, “Chiếc nhẫn cô Yuri đeo ở ngón út tay trái là đồ thủ công. Tôi không có ý chê, nhưng rõ ràng nó là sản phẩm nghiệp dư. Nhìn chiếc nhẫn không ăn nhập với phong cách tổng thể của cô ấy, tôi đoán đó là món quà của ai đấy rất quan trọng. Hồi xưa tôi từng thấy một chiếc tương tự, do người ta dùng giũa mài rỗng đồng xu 50 yên để làm ra.”

Naohiro đưa ngón tay gãi gãi phía trên lông mày, cười gượng, “Thua rồi.”

“Hơn hai mươi năm trước, nhẫn kiểu này rất thịnh hành. Các chàng trai túng tiền thường tự giũa để tặng người yêu. Ngày nay không ai làm như thế nữa. Mà nếu có thì đeo ngón áp út chứ sao lại đeo ngón út.”

“Nhẫn là tôi giũa để tặng mẹ con bé.”

“Tôi cũng đoán vậy. Chắc dáng người bà ấy nhỏ nhắn, tay và ngón tay cũng thon mảnh. Thế nên ngón áp út mới vừa.”

“Bấy giờ tôi vừa đôi mươi, nghèo rớt mùng tơi.” Naohiro uống cạn cốc bia.

☆ ☆ ☆

Thời đó, quán karaoke chưa phổ biến như bây giờ, người ta thường đi hát ở quán bar. Tốt nghiệp đại học xong, chưa tìm được việc, Naohiro xin vào làm thêm ở một nơi như thế. Lương rẻ mạt kinh khủng, song ỷ mình còn sức dài vai rộng, Naohiro không thèm tiết kiệm tiền.

Trong quán có một phụ nữ đã ly hôn, tên Tokiko, hơn Naohiro năm tuổi. Tokiko không phải chủ quán, nhưng phụ trách toàn bộ việc kinh doanh. Gọi nôm na là quản lý.

Có lần Naohiro đưa Tokiko say khướt về nhà, hai người đã ngủ với nhau. Naohiro say đắm Tokiko và tin rằng cô cũng vậy. Vào đêm sinh nhật Tokiko, sau khi quán đóng cửa, Naohiro tặng cô chiếc nhẫn giũa từ đồng 50 yên và ngỏ lời cầu hôn.

Tokiko xúc động trào nước mắt, rối rít cảm ơn Naohiro. Cô còn hứa sẽ trân trọng chiếc nhẫn suốt đời, nhưng lại không nhận lời cầu hôn ngay.

“Mai em về nhà bố mẹ ba ngày. Sau đó em sẽ trả lời anh. Em cũng muốn tặng anh một món quà, Naohiro.” Tokiko mỉm cười dù mắt sưng lên vì khóc.

Tokiko nghỉ liền ba ngày tiếp theo, ngày thứ tư vẫn không thấy bóng dáng cô đâu. Người pha chế làm thay Tokiko cho Naohiro biết, cô xin nghỉ hẳn rồi.

Naohiro vội đến nhà Tokiko, và thẫn thờ khi thấy phòng ốc trống trơn. Vài ngày sau, Naohiro nhận được thư Tokiko. Thư không ghi địa chỉ gửi, viết rằng, Tokiko vô cùng hạnh phúc khi được Naohiro cầu hôn, nhưng xin phép từ chối vì không muốn kìm chân một thanh niên có tương lai tươi sáng phía trước. Cô cũng quở trách Naohiro, rằng bố mẹ đã cất công nuôi ăn nuôi học, phải trả ơn họ bằng cách tìm ra con đường đúng đắn để theo đuổi chứ.

Sự kiện này như gáo nước lạnh tạt thẳng vào Naohiro. Cậu nhận ra trước nay mình đã dựa dẫm vào bố mẹ và người xung quanh nhiều quá. Lá thư tràn ngập tình yêu, nhưng cũng chứa đựng nỗi quan tâm và lo lắng cho sự non dại của cậu.

Từ ấy, Naohiro thay đổi hẳn. Cậu nghỉ việc ở quán bar rồi đầu quân cho công ty cung cấp dịch vụ tiện ích 25 . Cậu chọn công ty này để thể hiện quyết tâm làm bất cứ công việc nào.

Cuối cùng quyết tâm ấy đã phát huy tác dụng. kỹ năng chuyên môn tích lũy được ở đây trở thành nền tảng để Naohiro thành lập công ty vệ sinh sau này.

☆ ☆ ☆

“Khoảng hai năm trước, tôi gặp Yuri trong một hộp đêm ở Ginza. Con bé như bản sao của Tokiko vậy, tôi ngạc nhiên lắm. Nhưng đáng ngạc nhiên hơn là Yuri đeo chiếc nhẫn ấy.”

“Đeo lúc gặp ông ấy hả?” Kaga hỏi.

Naohiro gật đầu, “Tôi hỏi thăm về chiếc nhẫn, và đã sốc khi biết đó là kỉ vật của mẹ Yuri. Mẹ con bé mất vì ung thư tuyến tụy cách đây ba năm.”

Bấy giờ Naohiro phải cố kìm nén để không bật ra câu hỏi “Mẹ cô tên gì?”, bởi ông muốn bình tĩnh suy nghĩ cho thấu đáo đã.

Kể từ đó ông thường xuyên lui tới chỗ làm của Yuri. Lần nào ông cũng chỉ đích danh cô ngồi cùng để hỏi hạn thêm nhiều chuyện riêng tư. Yuri toàn trả lời kiểu nửa đùa nửa thật, nhưng riêng chuyện cô lớn lên trong gia đình mẹ đơn thân thì Naohiro tin.

Cuối cùng ông cũng nắm được thông tin mang tính quyết định: ngày sinh của Yuri. Nếu thông tin này là đúng thì ngày thụ thai chính là ngày Naohiro và Tokiko ngủ với nhau.

Một đêm nọ, Naohiro hạ quyết tâm trao đổi với Yuri.

“Tôi không có ý xấu. Tôi chỉ muốn hỏi một điều quan trọng liên quan đến mẹ cô. Mẹ cô tên là Tokiko, đúng không?”

Yuri tròn mắt ngạc nhiên, “Sao anh biết?”

Khoảnh khắc đó, Naohiro đã chắc chắn về suy đoán của mình. Ông choáng váng, tự hỏi có chuyện trùng hợp đến vậy sao.

Đợi hộp đêm đóng cửa, Naohiro dẫn Yuri đến một quán quen có phòng bao riêng. Khi chỉ còn hai người với nhau, Naohiro chống tay xuống chiếu rồi cúi đầu trước Yuri, thú nhận mình chính là cha cô. Naohiro kể lại ngọn ngành, giải thích rằng mình không hề hay biết Tokiko mang thai.

“Tôi xin lỗi vì để hai mẹ con chịu ấm ức bấy lâu. Rõ ràng họ đã phải vất vả mưu sinh. Tuy không biết gì, tôi vẫn phải chịu trách nhiệm. Nếu hồi đó tôi chín chắn hơn, có lẽ Tokiko đã chấp nhận lời cầu hôn rồi.” Naohiro cầm chén rượu lên. Phục vụ lần lượt dọn đồ ăn ra, đồ uống cũng đổi thành rượu Nhật. Hình như là rượu Toyama.

“Cô Yuri phản ứng thế nào?” Kaga hỏi.

“Tất nhiên là sốc. Con bé không tin ngay. Lẽ tất nhiên thôi. Được cái trước đó Yuri cũng nhận ra tôi không phải là một lão khọm mê nó. Hôm ấy chúng tôi chia tay mà không nói gì nhiều, nhưng hôm sau Yuri liên lạc, bảo muốn trao đổi thêm.”

“Mối quan hệ tiến triển tốt nhỉ!” Kaga bình luận.

“Tôi đã có gia đình, nên không thể ở cạnh Yuri ngay. Tôi định trước hết cứ âm thầm giúp đỡ con bé.”

“Đó là lúc vợ ông đề nghị ly hôn sao?”

Naohiro cười nhạt, “Thật trớ trêu. Thất bại với Tokiko đã dạy tôi rằng, để khiến phụ nữ hạnh phúc, ta phải làm việc chăm chỉ. Nhưng Mineko lại dạy tôi rằng, chăm chỉ thôi là chưa đủ. Tôi đúng là kẻ vô dụng.”

“Bù lại, ông có thể giữ con gái bên cạnh.”

“Tôi muốn làm gì đó ra dáng bố con bé, không thể để nó lăn lộn ở Ginza mãi. Dù biết nếu cho nó chức thư kí, mọi người sẽ đồn đoán lung tung, nhưng chẳng sao. Tôi định đợi lúc thích hợp rồi công khai sự thật. Koki phải là người đầu tiên biết chuyện. Vậy mà án mạng xảy ra khiến dự tính đảo lộn hết. Koki càng ngày càng ghét tôi, tôi không sao kể với nó được.”

Naohiro uống cạn chén rượu. Ông luôn ước được đi uống rượu cùng con trai, lắng nghe thằng bé kể khổ và đưa ra lời khuyên của người cha. Nhưng thực tế thì cứ mở miệng ra là họ xung khắc, không cảm nhận được chút kết nối cha con nào.

Kaga bỗng đặt đũa xuống, ngồi thẳng lưng dậy, “Ông được gì sau khi ly hôn chị Mineko?”

Naohiro nhăn mặt, “Cậu nói khó nghe quá.”

“Tôi không có ý mỉa mai. Chị Mineko hiểu nhầm bạn gái của con trai đang mang thai nên chuyển tới sống gần họ. Còn ông vừa độc thân đã để cô Yuri bên cạnh. Suy cho cùng, điều hai người tìm kiếm sau ly hôn chính là gia đình. Cả hai đều khao khát nó. Mối quan hệ gia đình thực sự rất bền chặt. Ông và cậu Koki cũng là gia đình. Ông đừng quên điều đó.”

Naohiro nhìn Kaga. Viên cảnh sát cầm đũa lên, bẽn lẽn cười, “Xin lỗi, tôi lại nhiều chuyện rồi.”

“Không đâu.” Naohiro lẩm bẩm. Đúng lúc này, điện thoại trong túi áo khoác có âm báo tin nhắn đến. “Đợi tôi một chút,” ông lấy điện thoại ra xem.

Là tin nhắn của Yuri, tiêu đề viết “Chuyện gấp”. Naohiro vội mở ra đọc: Đang ở cùng em trai. Đến được thì cho con biết. Yuri.

Naohiro ồ một tiếng và sững người, nhìn chằm chằm vào màn hình.

Kaga liền hỏi, “Ông sao thế?”

Naohiro lặng lẽ chìa tin nhắn ra. Kaga nhíu mày, rồi lập tức nhoẻn cười, “Xem chừng gia đình mới của ông bắt đầu rồi. Ông đi đi. Tôi sẽ giải thích với chủ quán.”

“Cảm ơn cậu.” Naohiro đứng lên, nhưng chưa đi vội. “Cậu Kaga, chỉ nhìn chiếc nhẫn mà cậu nhận ra Yuri là con gái tôi sao?”

Được thế thì siêu quá, viên cảnh sát nghĩ thầm rồi cười tinh quái. “Không đâu, linh cảm nảy ra khi tôi nhìn thấy mặt cô ấy.”

“Cậu đùa à!”

“Vì Yuri rất giống Koki.”

"A...”

“Koki cũng bảo trông mặt Yuri quen quen.”

Naohiro nhìn Kaga chằm chằm rồi lắc đầu.

“Cho tôi hỏi nốt câu này. Cậu Kaga, cấp bậc của cậu là gì?”

“Quyền thanh tra.”

“Người ta nên thăng cậu lên thanh tra.” Dứt lời, ông đi ra cửa.

« Lùi
Tiến »