Fujiyama Masayo đang sắp xếp hóa đơn ở quầy tính tiền thì khách tới. Đồng hồ đã chi 6 giờ hơn. Bình thường tầm này hiếm khi còn người mua, nên Masayo mải bấm máy tính đến nỗi mất một lúc mới nhận ra khách đứng đó.
Masayo không biết vị khách này muốn mua đồ hay chỉ tò mò ngắm những món hàng bày trước tiệm. Nhưng đã là khách thì bà đều không bỏ qua. Bà đứng dậy, đi ra chỗ cửa có treo mành vải.
Khách hàng là một anh chàng trên dưới ba mươi lăm. Anh mặc áo phông, bên ngoài khoác thêm sơ mi cộc tay màu xanh kẻ ca rô. Thoạt nhìn, Masayo tưởng anh mặc kimono đơn.
Vị khách đang ngắm những con quay có dây. Chúng có ba cỡ lớn, vừa, nhỏ, tất cả đều được trang trí bằng những vòng tròn đồng tâm màu trắng, đỏ và xanh lá cây. Anh ta cầm loại nhỏ nhất lên.
“Hoài niệm quá phải không?” Masayo bắt chuyện. “Chắc hồi nhỏ cậu cũng từng chơi nhi?”
“Tôi vừa nhớ lại hồi đó đấy.” Vị khách ngẩng lên, mỉm cười để lộ hàm răng trắng muốt. Anh có làn da rám nắng và khuôn mặt sắc nét. “Quả là Ningyocho. Vẫn còn nơi bán những món thế này.”
“Nếu cậu thích đồ chơi ngày xưa, tiệm tôi có nhiều loại lắm.” Masayo chỉ vào giá bên cạnh. “Trống lúc lắc hay thang ảo thuật chẳng hạn. Toàn bộ đều là hàng thủ công. Hơn nữa chúng tôi chỉ sử dụng nguyên liệu trong nước.”
“Vì đây là đồ chơi truyền thống của Nhật sao?”
“Đúng thế. Mà cũng là do chúng tôi không muốn bán sản phẩm không rõ nguồn gốc nguyên vật liệu. Trẻ nhỏ hay ngậm đồ chơi vào miệng, phải ưu tiên lựa chọn và sử dụng những sản phẩm an toàn cho chúng, không chỉ nguyên liệu mà cả màu nhuộm.”
“Ra vậy. Tiệm mình kì công thật.” Sau khi lướt mắt qua những món đồ chơi khác, vị khách lại nhìn xuống con quay trên tay. Xem chừng anh thực sự thích nó.
“Con quay đó sản xuất ở tỉnh Gunma. Tôi nhập hàng thô về rồi tự trang trí đấy.”
“Dây cũng là hàng Gunma à?”
“Không, dây tôi lấy từ nơi khác. Là loại dây làm bằng nguyên liệu tự nhiên.”
Vị khách gật đầu, đưa con quay cho Masayo, “Tôi lấy cái này.”
“Cảm ơn quý khách.” Nhận con quay và tiền, Masayo quay vào tiệm. Bắt chuyện với khách quả là quyết định đúng đắn. Theo bà, ai thích đồ chơi thủ công truyền thống thì đều là người dễ gần.
Masayo mở Nhà Đèn Ma ở Ningyocho được hai mươi tư năm rồi, tiệm này thuộc chuỗi kinh doanh của gia đình bà ở Nihonbashi. Trong khi gia đình buôn vải truyền thống thì Masayo chọn đồ chơi dân gian để khởi nghiệp, bắt nguồn từ sở thích và thú vui sưu tầm đồ chơi từ hồi trẻ. Bà đến tận nơi sản xuất để chọn hàng về buôn, ngoài ra còn sáng tạo sản phẩm của riêng mình. Nhiều món trong số đó làm bằng vải lấy từ nguồn cung gia đình.
Bọc con quay xong, Masayo nhặt tiền thừa ra khỏi máy tính tiền. Khi bà ngẩng lên, vị khách đã đến bên cạnh, đưa mắt ngắm những chiếc túi vải bày trên kệ.
“Tất cả đều may bằng vải mới do tôi chọn đấy.” Masayo nói. “Tôi không ghép vải thừa lại để may đâu. Gì chứ vải cũ thì tôi tuyệt đối không dùng.”
Vị khách mỉm cười, “Bà chú trọng nguyên liệu thật đấy.”
“Tất nhiên. Toàn là thứ người ta chạm vào mà.” Masayo đưa con quay và tiền thừa cho anh.
Vị khách cất tiền đi rồi nhìn quanh tiệm, “Nhà mình mở đến mấy giờ?”
“Giờ đóng cửa hả? Cũng tùy ngày, thường là 7 giờ hơn.”
“Khi nào tiệm đông khách ạ?”
Masayo cười khổ, “Ngày nghỉ thì nhiều khách hơn bình thường đôi chút, nhưng chưa đến mức đông. Tôi làm vì đam mê thôi.”
Vị khách gật đầu, nhìn xuống con quay bọc trong giấy, “Con quay này bán chạy không ạ?”
“Không, thi thoảng mới có khách mua. Đa phần là người có tuổi mua làm quà cho con cháu. Bây giờ trò chơi điện tử rất phổ biến, song mọi người vẫn nói đồ chơi kiểu xưa mang lại cảm giác ấm cúng.”
“Tôi cũng thấy thế. Gần đây có ai mua con quay này không?”
“Con quay à? Để xem...” Masayo bắt đầu thắc mắc, sao cậu ta lại hỏi thế, sao lại quan tâm xem người khác có mua con quay hay không?
Thấy bà tỏ vẻ nghi ngờ, vị khách cười ngượng, “Xin lỗi. Chắc câu hỏi của tôi khiến bà băn khoăn. Thật ra tôi là...”
Anh rút chiếc ví nâu sẫm ở túi quần, mở ra cho Masayo xem. Trong đó có thẻ ngành và phù hiệu.
“A, cảnh sát...”
“Tôi làm ở Phòng Cảnh sát Nihonbashi. Vì muốn trò chuyện thoải mái nên tôi đã không nói rõ ngay.”
Vị khách tự giới thiệu mình tên là Kaga. Đã biết anh là cảnh sát, Masayo quan sát kỹ càng hơn và nhận thấy đằng sau vẻ mặt ôn hòa kia là nét sắc sảo không chê vào đâu được.
“Con quay của tiệm tôi có vấn đề gì sao?” Bà lo âu hỏi.
“Không không.” Kaga xua tay, “Không có vấn đề gì cả. Tôi chỉ tìm hiểu xem gần đây ai mua con quay thôi.
“Rốt cuộc cậu đang điều tra cái gì vậy?”
“E là tôi phải giữ bí mật, nhưng không liên quan tới tiệm nhà mình đâu.”
“Nghe mà bồn chồn quá! Thế là liên quan tới khách nhà tôi phải không?”
“Chúng tôi vẫn chưa rõ, bà đừng nên hỏi thì hơn. Nếu biết, có khi bà sẽ cư xử thiếu tự nhiên khi vị khách đó quay lại.”
“Ừm, có thể nhỉ!”
“Bà còn nhớ ai mua con quay chứ?” Kaga hỏi lại.
“Cậu chờ chút.” Masayo tra sổ và tập hóa đơn xếp dở ban nãy, cứ xem là biết tiệm đã bán thứ gì khi nào. Ban nãy bà nói thi thoảng mới có người mua con quay, thật ra vẫn là nói quá. Chính bà cũng không nhớ gần đây có bán chiếc nào.
“A...” Masaya thốt lên khi nhìn vào một hóa đơn.
“Bà thấy rồi ạ?”
“Ừm. Tôi bán một cái vào ngày 12 tháng Sáu, cùng cỡ với cái cậu vừa mua.”
“Trước đó thì sao?”
“Trước đó... Phải hơn một tháng trước.”
“Bà có ấn tượng gì về khách mua ngày 12 không?”
“Hôm đó tôi nghỉ, con bé làm thêm trong tiệm.”
“Thế ạ? Khi nào cô ấy lại đến?”
“Ngày mai.”
“Vậy mai tôi đến hỏi chuyện cô ấy được không?”
“Được chứ. Tôi sẽ báo trước cho con bé là cậu muốn hỏi về khách mua quay nhé?”
“Vâng. Thế thôi, tôi xin phép.” Kaga, cảnh sát hình sự khu vực Nihonbashi rời đi với con quay trên tay.
☆ ☆ ☆
“Chắc là liên quan đến vụ án đang nổi dạo này, vụ giết người ở Kodenmacho ấy cô.” Sugawara Misaki vừa đeo tạp đề vừa nói.
“Kodenmacho có vụ giết người á?” Masayo kinh ngạc. Lần đầu bà nghe chuyện này.
“Vâng, cô không biết ạ? Nhà Naho cũng có cảnh sát đến hỏi đấy.”
“Naho bên tiệm bánh gạo hả?”
“Vâng.”
Tiệm bánh gạo Ngọt Cay ở cùng một phố với tiệm Nhà Đèn Ma. Kamikawa Naho là con gái duy nhất của nhà đó. Vì xấp xỉ tuổi nhau nên Naho và Misaki chơi khá thân.
“Sao cảnh sát lại tới tiệm bánh gạo?”
“Cháu chịu, Naho không kể chi tiết.” Misaki nghiêng đầu đáp.
“Hơi ghê nhỉ. Lỡ con quay tiệm mình liên quan đến vụ giết người thì biết phải làm sao? Như là bằng chứng quan trọng chẳng hạn.”
“Ổn mà cô? Có khi tiệm còn nổi tiếng”
“Tiếng tăm kiểu ấy thì tôi xin kiếu.”
“Cũng phải. A, nhưng mà...” Misaki nhìn lịch trên quầy tính tiền. “Cháu bán con quay vào ngày 12, còn án mạng Kodenmacho xảy ra trước đó. Nó không thể là bằng chứng được.”
"A, thế à?”
“Vâng. Chắc không có gì to tát đâu cô.” Misaki chốt lại bằng giọng nhẹ nhàng.
Kaga đến vào đầu giờ chiều, khoác chiếc sơ mi khác với hôm qua. Masayo ngồi ở quầy tính tiền, lắng nghe anh và Misaki trao đổi.
“Khách mua con quay vào khoảng mấy giờ ngày 12?” Kaga bắt đầu hỏi.
“Tôi đoán là 6 giờ hơn vì lúc ấy trời đã sẩm tối.”
“Cô có nhớ vị khách trông thế nào không?”
“Là một ông trung niên, không cao lắm. Ông mặc vest như vừa đi làm về.” Nhờ có Masayo báo trước, Misaki trả lời trôi chảy.
“Nếu xem ảnh cô có nhận ra mặt không?”
“Không đâu.” Misaki xua tay. “Tôi ít khi để ý mặt khách, toàn nhìn tay hoặc lưng họ thôi.”
Không ổn rồi, Masayo nghĩ. Không kín đáo quan sát biểu cảm của khách thì làm sao biết họ muốn mua gì.
“Cô có ấn tượng gì về ông trung niên ấy không? Chi tiết vụn vặt cũng được.”
Misaki nghiêng đầu nghĩ ngợi, “Tôi không có ấn tượng gì cả...”
“Quay gồm ba cỡ lớn, vừa, nhỏ. Ông ta không buồn cân nhắc mà chọn luôn cỡ nhỏ nhất hả?”
“Hừm.” Misaki chậm chạp trả lời. “Bấy giờ tôi bận tiếp khách khác nên không rõ lắm, nhưng hình như ông ta đứng nhìn con quay khá lâu.”
“Ra vậy.” Kaga gật đầu rồi quay sang hỏi Masayo. “Từ sau ngày 12 bà chưa bán thêm con quay nào nhỉ?”
“Trừ cái cậu mua hôm qua.”
“Vâng. Vậy tôi lấy hết số quay đang bày ở tiệm. Tất nhiên tôi sẽ trả tiền.”
“Hả? Toàn bộ sao?”
“Toàn bộ. Không cần bọc lại đâu. Bao nhiêu tiền ạ?” Kaga rút ví.
“Cậu cảnh sát..” Masayo lấy hết can đảm hỏi. “Con quay của tiệm chúng tôi liên quan đến vụ án ở Kodenmacho ư? Nó có phải bằng chứng gì không?”
Kaga mở to mắt, tay vẫn cầm ví, rõ ràng là giật mình vì câu hỏi bất ngờ. Rồi anh cười gượng, nhìn Masayo và Misaki, “Khu phố cổ có khác, mọi chuyện lan truyền nhanh ghê.”
“Quả là thế à?”
Vẻ mặt Kaga nghiêm túc trở lại. Anh im lặng giây lát rồi chậm rãi lắc đầu, “Không, con quay của tiệm không hề liên quan đến vụ án. Không liên quan, điểm này rất quan trọng.”
Masayo nhíu mày, “Là sao?”
“Một ngày kia tôi sẽ giải thích. Xin hãy chờ đến khi đó... Cho tôi biên lai với nhé?” Nói đoạn, Kaga rút ra tờ 10.000 yên.
☆ ☆ ☆
Kishida Reiko đang xem thực đơn pizza thì điện thoại di động bàn chợt rung. Cô nhìn màn hình, miệng méo xệch. Bố chồng gọi. Thật lòng Reiko không muốn bắt máy, vì thừa biết ông gọi làm gì.
“Vâng, con Reiko nghe.”
“Ừm, bố đây. Katsuya bảo cảnh sát đến nhà con.”
“Vâng. Hôm kia ạ.”
“Hừm... Bố đang ở gần nhà con. Giờ bố vào được không?”
“Dạ? Bây giờ sao? Cũng được ạ, nhưng Katsuya chưa về đâu. Anh ấy bảo tối nay về muộn.” Reiko cố ý nói bằng giọng thờ ơ. Để bố chồng nhận ra cô khó chịu cũng chẳng sao, nếu vì thế mà ông không đến thì càng tốt.
Song phản ứng không như Reiko mong đợi.
“Vậy à? Không sao. Bố chỉ cần nói chuyện với con thôi, vì con gặp cảnh sát mà.”
“Vâng, nhưng…”
“Bố muốn nghe chi tiết tình hình. Chừng mười phút nữa bố có mặt. Xin lỗi vì đến đột ngột thế này nhé.” Dứt lời, ông tắt máy.
Thấy có lỗi thì đừng đến nữa, Reiko lườm điện thoại. Giá không bắt máy thì tốt quá. Ông bố chồng sống một mình kia lúc nào cũng kiếm cớ để đến nhà cô. Chẳng biết đây là lần thứ mấy trong tháng rồi.
Reiko nhìn quanh phòng khách. Người dễ tính nhất cũng không dám khen là gọn gàng. Trên sàn rải rác đồ chơi của Shota và tạp chí phụ nữ, sofa thì chất đầy quần áo thay ra.
Phiền chết mất, Reiko nghĩ bụng rồi đứng dậy. Nhân lúc dọn dẹp, cô giấu luôn thực đơn pizza. Nếu biết tối nay cô lại không nấu cơm, bố chồng sẽ càu nhàu cho coi.
Reiko đang thu dọn thì Shota, vốn ngủ ở phòng bên cạnh, thức dậy và bước vào, “Mẹ làm gì thế?”
“Ông nội sắp sang nên mẹ dọn dẹp một chút.”
“Ơ, ông nội sắp sang sao?” Mắt cậu con trai năm tuổi sáng bừng.
“Chắc ông về ngay như mọi khi thôi, ông bận lắm.” Đây cũng là mong muốn của Reiko.
Vài phút sau, chuông cửa reo vang.
Kishida Yosaku, bố chồng của Reiko, xuất hiện cùng ít bánh su kem làm quà. Đây là món khoái khẩu của Shota.
“Bố xin lỗi vì đến đúng giờ cơm tối. Con chưa nấu à?” Yosaku ngồi xuống sofa và nhìn về phía bếp.
“Con mới về, giờ đang chuẩn bị đây.” Reiko đưa Yosaku cốc trà lúa mạch. Thấy con trai toan mở cặp của ông, cô nhắc. “Shota, đừng nghịch.”
“Thế à? Xin lỗi nhé, đến đúng lúc con bận thế này.” Yosaku kéo cặp lại gần và nhấp một ngụm trà. “Vậy bố sẽ không rề rà. Cảnh sát hỏi gì đấy?”
“Họ hỏi linh tinh về việc bố đến đây chơi vào tối mùng 10 thôi.”
“Hỏi thế nào?”
“Hừm...” Reiko nhìn xuống bàn.
Hai cảnh sát đến nhà Reiko là Uesugi thuộc Sở Cảnh sát Tokyo và Kaga của Phòng Cảnh sát Nihonbashi. Đấy là lần đầu tiên Reiko gặp điều tra viên hình sự ngoài đời thực.
Uesugi là người hỏi chính. Ông giải thích, cảnh sát đang điều tra một vụ án nên muốn xác minh lời khai của những người liên quan. Đầu tiên, ông hỏi có phải Yosaku đến đây vào tối mùng 10 tháng Sáu không. Khi Reiko đáp “Phải”, ông liền hỏi thời gian chi tiết. Reiko trả lời đúng như thực tế, rằng Yosaku đến vào khoảng 8 giờ tối, ở lại tầm một tiếng rồi về.
“Sau đó họ hỏi bố con mình nói chuyện gì. Con bảo là thảo luận việc chuẩn bị cho ngày giỗ ba năm của mẹ.”
Quả có thế! Trưa hôm đó, Yosaku gọi cho Reiko, báo trước là tối sẽ ghé nhà cô để bàn về ngày giỗ. Reiko nhớ là mình đã nhẹ cả người khi ông nói ăn tối xong mới đến.
“Ngoài ra họ còn hỏi gì không?” Yosaku nhìn Reiko bằng ánh mắt thăm dò khiến cô khó chịu.
“Ngoài ra thì...”
Reiko đang mải nghĩ, Shota vốn chơi một mình nãy giờ bỗng lại gần.
“Ông ơi, ông quay cái này đi.” Cậu bé đưa con quay và dây cho ông nội, rồi nài nỉ.
“À, ừ, để lát nữa nhé.” Yosaku xoa đầu Shota.
“Phải rồi, họ hỏi về con quay nữa.”
“Hả?” Yosaku bối rối. “Con cho họ xem con quay sao?”
“Không ạ. Cảnh sát đến đúng lúc Shota cũng chơi ở đây. Thế là...”
Cảnh sát tên Kaga bèn bắt chuyện, “Bây giờ cô vẫn cho cậu bé chơi quay à, hiếm thấy thật. Cô mua ở đâu vậy?” Anh hỏi.
Reiko bảo không phải cô mua. Có người đã tặng nó cho bố chồng, và ông lại đem cho Shota. Kaga liền hỏi bố chồng cô mang đến khi nào.
“Con trả lời sao?” Yosaku hỏi.
“Con trả lời là ngày 12.” Reiko nói. “Rằng bố mang đến vào ngày 12. Không được ạ?”
“À không, không sao. Họ còn hỏi gì về con quay không?”
“Dạ không. Hai cảnh sát đến rồi đi luôn. Họ nói chuyện rất lịch sự.”
“Vậy à.” Yosaku thở dài, bắt đầu cuộn dây quanh con quay.
“Bố này, cảnh sát đang điều tra vụ gì vậy? Liên quan đến bố ạ?”
“Không có gì nghiêm trọng đâu. Công ty khách hàng của bố xảy ra vụ phi pháp nhỏ. Cảnh sát điều tra chuyện đó. Họ nghi bố là kẻ đồng lõa.”
“Ôi, bố vất vả quá.”
Yosaku đang điều hành một văn phòng kế toán thuế. Khách hàng của ông phần lớn là doanh nghiệp vừa và nhỏ. Chắc dạo này kinh tế khó khăn nên họ hay vướng vào rắc rối, Reiko nghĩ bụng.
Yosaku bổ quay cho Shota xem. Con quay xoay tròn trên nền nhà, xoay rất chậm, chưa gì đã dừng lại. Tuy nhiên, Shota vẫn cực kì vui sướng.
“Lụt nghề rồi. Ngày xưa ông bổ quay giỏi hơn nhiều.” Yosaku nhặt con quay lên.
☆ ☆ ☆
Hơn 10 giờ đêm, Katsuya mới về đến nhà. Mặt anh hơi đỏ, chắc là do uống rượu. Anh nới lỏng cà vạt, đi thẳng vào bếp uống nước.
“Gì vậy trời, tối nay lại pizza à?” Katsuya chép miệng. Hẳn anh đã thấy chiếc hộp rỗng.
“Có sao đâu. Chính anh cũng ra ngoài ăn một bữa thịnh soạn đấy.”
“Anh buộc phải đi chứ ham hố gì. Ý anh là vấn đề dinh dưỡng, em cho con ăn linh tinh hoài không tốt đâu.”
“ Hoài gì, mọi hôm em nấu ăn đàng hoàng nhé.”
“Ý em là đồ ăn đông lạnh và mấy món chế biến sẵn...” Katsuya vừa nói vừa mở tủ lạnh, rồi bất thần im bặt. “Hôm nay có ai tới à?”
Chắc anh vừa thấy hộp su kem.
“Bố anh đến.”
“Bố anh á? Lại đến à? Làm gì?” Katsuya cởi vài cúc áo trên cùng rồi ngồi phịch xuống sofa.
“Bố hỏi chuyện cảnh sát tới tìm hôm trước. Anh kể cho bố mà.”
“À, vậy hả? Thế bố bảo sao?”
Reiko kể lại cuộc nói chuyện với Yosaku. Nghe xong, Katsuya nhíu mày.
“Chuyện phi pháp ở công ty khách hàng à? Hừm, bố cũng vất vả thật.” Katsuya cầm lấy con quay và dây trên bàn. Shota đã ngủ.
“Văn phòng của bố ổn chứ? Chắc không vì thế mà phá sản theo đâu nhỉ?”
“Ừ, không. Anh nghĩ sẽ ổn thôi.” Katsuya quấn dây quanh con quay rồi bổ mạnh xuống sàn. Nó không quay mà lăn vào tường.
“Ơ kìa, đừng làm xước tường chứ.”
“Lạ thật. Ngày xưa anh giỏi trò này lắm.” Katsuya ra chiều khó hiểu và đứng lên đi nhặt con quay.
“Phải rồi, hôm nay tổ chức tín dụng gọi đến.”
Katsuya giật mình khựng lại, “Họ nói sao?”
“Về chuyện thanh toán tiền. Em cho họ số di động của anh rồi, chắc mai họ gọi đấy. Này, đừng bảo em anh lại nữa nhé?”
“Lại cái gì?”
“Thanh toán trễ ấy. Thế thì căng lắm.”
“Đừng lo.”
“Thật không? Em chẳng biết gì đâu.”
“Em nói thế là sao? Đâu phải mỗi anh tiêu tiền. Em cũng dùng thẻ tín dụng gia đình mua đồ mình thích mà.”
“Thẻ của em hạn mức thấp. Mua một, hai lần là hết mức.”
“Nhưng vẫn là tiêu tiền.” Katsuya đặt con quay xuống bàn, cầm áo khoác rồi ra khỏi phòng.
Reiko thở dài, bật ti vi lên. Chiếc ti vi màn hình tinh thể lỏng 60 inch này cô vừa mua năm nay. Ngoài việc mua sắm, cô khoái nhất là xem các đĩa DVD yêu thích của mình trên màn hình to.
Katsuya bảo đừng lo, nhưng Reiko nghi anh chưa trả được nợ tín dụng. Hồi trước từng xảy ra chuyện tương tự, và bố chồng cô đã phải giải cứu.
Reiko và Katsuya cưới nhau cách đây sáu năm. Họ là bạn học cấp ba và hẹn hò suốt năm năm, nhưng Katsuya rất thờ ơ với chuyện kết hôn. Anh bảo vừa đi làm nên cần thời gian để thích ứng với cuộc sống của người trưởng thành đã, sau đó mới tính đến chuyện lập gia đình. Nhưng Reiko biết thật ra anh muốn chơi bời thêm chút nữa. Cô sợ cứ để mãi như thế, anh sẽ bỏ chạy mất, trong khi cô còn chẳng thèm kiếm việc làm vì chắc mẩm Katsuya sẽ cưới mình.
Reiko bắt đầu nghĩ cách buộc Katsuya phải kết hôn. Chính ra dễ ợt, chỉ cần cô mang bầu là được. Katsuya để Reiko lo việc tránh thai. Nếu cô bảo “Hôm nay là ngày an toàn”, anh sẽ chẳng mảy may nghi ngờ. Và cô có thai đúng như kế hoạch. Ban đầu, Katsuya không vui lắm, sau thấy bố mẹ hai bên đều mừng rỡ, anh quyết định thuận theo.
Reiko khá hài lòng với cuộc sống hôn nhân. Mẹ cô còn trẻ nên hay đỡ đần con gái, nhờ thế Reiko không thấy áp lực khi nuôi con. Vì sống gần bố mẹ, cô có thể gửi Shota ở chỗ họ khi muốn đi chơi với bạn bè thời đại học.
Điều cô thích nhất là không phải lo chuyện tiền bạc. Reiko không biết mức lương của Katsuya, cũng chẳng rõ anh có bao nhiêu tiền tiết kiệm. Cô cứ thoải mái mua thứ mình thích, ăn thứ mình muốn, miễn là trong phạm vi chấp nhận được.
Reiko nhận thấy họ sống xa hoa hơn nhiều cặp vợ chồng trẻ khác. Nhưng Katsuya chưa bao giờ nhắc cô phải tiết kiệm. Vì thế cô tự coi là mọi chuyện vẫn ổn.
Vả chăng hết tiền cũng chẳng sao, Reiko nghĩ. Dù gì vẫn còn Yosaku chống lưng. Nếu lần này Katsuya không trả được nợ tín dụng, chắc hẳn Yosaku sẽ lại giải cứu.
☆ ☆ ☆
Nghe tiếng chào, Masayo ngẩng lên, và trông thấy Kaga đứng ở cửa.
“A, cậu cảnh sát. Nay cậu đến có chuyện gì?” Masayo tháo cặp kính lão.
“Không. Tôi ghé qua để cảm ơn bà đã hợp tác điều tra thôi.” Kaga tiến đến quầy tính tiền, chìa ra một hộp trắng đựng trong túi bóng trắng. “Đây là thạch hạnh nhân trái cây. Mong bà sẽ thích.”
“Ôi dào, cậu cứ bày vẽ.” Masayo nhận chiếc túi.
Kaga đến vào ba ngày trước. Trong ba ngày qua việc điều tra có tiến triển gì chăng? Masayo hỏi thăm.
Kaga khẽ gật đầu, “May nhờ có bà, chúng tôi đã tìm ra manh mối phá án. Vụ việc sắp giải quyết xong rồi.”
“Thế thì tốt quá.” Nói xong, Masayo nghi ngờ nhìn Kaga.
“Sao ạ?” Anh hỏi.
“Cậu vừa bảo nhờ có tôi nhỉ? Vậy là con quay tiệm này liên quan đến vụ án hả?”
“Không, tôi không có ý đó.” Kaga bối rối đưa tay lên đầu.
“Rốt cuộc có chuyện gì? Cậu nói rõ ra xem nào. Sau khi cậu đến, tôi đã tìm hiểu về vụ án Kodenmacho. Báo viết là nạn nhân bị siết cổ tới chết. Tôi chợt hiểu ra tại sao cậu muốn tìm người mua con quay ở đây.”
“Bà nghĩ là tại sao?” Kaga nghiêm túc hỏi.
“Sợi dây. Vấn đề không nằm ở con quay mà là sợi dây, đúng không? Vì có thể dùng dây để siết cổ.” Masayo chỉ vào ngực Kaga.
Thật ra đây không phải suy luận của Masayo. Đọc xong bài báo, cô bé làm thêm Misaki liền nghĩ đến khả năng này.
Kaga tỏ ra kinh ngạc và lùi lại một bước, “Tôi thua rồi. Sao bà biết?”
“Động não chút là ra. Quả nhiên sợi dây của con quay tiệm tôi là hung khí giết người...”
“Không, không phải.” Kaga vội xua tay. “Tiệm mình bán con quay vào ngày 12, đúng chưa? Vụ án xảy ra hôm mùng 10 kia mà. Giả thuyết của bà không hợp lý.”
"À à...”
Misaki cũng nói thế. Dù cảnh sát để mắt đến, con quay của Nhà Đèn Ma vẫn không thể nào là hung khí.
“Hơn nữa, chúng tôi đã sử dụng phương pháp khoa học để xác định chủng loại của dây gây án. Nó khác hẳn loại dây đi kèm con quay ở đây. Cùng là dây, nhưng thật ra có nhiều loại...” Nói đoạn, Kaga nhìn Masayo và xấu hổ cười. “Tôi múa rìu qua mắt thợ rồi.”
“Cậu nói đúng. Dây truyền thống bao gồm dây bện, dây dệt, dây xoắn, dây đan, còn cả... ừm...” Masayo vừa bấm ngón tay vừa lẩm bẩm.
“Loại đi kèm với con quay của tiệm là dây bện nhỉ?”
“Đúng. Dây được bện từ nhiều sợi nhỏ. Thật ra là bện bằng máy, nhưng thợ thủ công lựa nguyên liệu cẩn thận lắm. Họ còn chọn loại dây hợp với con quay cơ. Không phải dây nào cũng được đâu.”
“Tôi cũng nghĩ vậy.” Kaga gật đầu. “Thứ dùng làm hung khí không phải dây bện.”
“Thật ư? Tôi vẫn chưa rõ. Nếu không phải thì sao cậu còn tìm hiểu con quay của tiệm chúng tôi? Hay khi đó cậu chưa biết hung thủ dùng loại dây nào?”
“Không, khi đó tôi biết rồi.”
“Thế thì càng lạ. Rốt cuộc là tại sao...” Masayo nhìn Kaga chằm chằm.
Kaga mỉm cười và nhìn quanh tiệm, “Thật ra tôi vừa được điều tới địa bàn mình. Tôi là người mới đến, vẫn đang tìm hiểu về khu phố này.”
“Ồ..” Masayo bối rối.
“Bởi muốn nắm bắt địa bàn càng nhanh càng tốt, tôi thường dạo quanh, quan sát các nơi. Nhờ vậy, tôi biết khu phố ta còn bảo tồn rất nhiều nét văn hóa thời Edo. À, gọi là văn hóa Nhật Bản có lẽ chính xác hơn. Tôi đoán vì thế bà mới chọn nơi đây để mở tiệm.”
“Cậu nói đúng. Tôi ưng không khí cổ xưa của nó.
“Không phải ngày Tết mà vẫn bày bán con quay, thì chắc chỉ có ở khu phố ta. Tuy nhiên ngoài Nhà Đèn Ma, ở khu phố ta còn một tiệm bán con quay khác. Là tiệm đồ chơi bên phố Ningyocho.”
“À, tôi biết. Đúng là họ có bán con quay.”
“Nhưng mẫu quay không giống, dây đi kèm cũng không giống luôn. Đó là dây xoắn.”
“Dây xoắn... À...” Masayo mường tượng ra loại dây tết bằng nhiều sợi vặn giống dây thừng, bất thần giật mình. “Lẽ nào... dây xoắn chính là hung khí?”
Kaga phớt lờ câu hỏi của Masayo. Anh chỉ cười và nhún vai, “Dây quay nên dùng để bổ quay, không được đem ra giết người. Thôi, tôi phải đi đây.”
Dứt lời, anh quay gót, sải bước ra ngoài.
☆ ☆ ☆
Về đến nhà, Reiko đặt mấy túi giấy đang xách xuống sofa. Chưa vội thay đồ, cô rút hộp màu xanh dương đựng trong một túi ra, mở nắp hộp, gỡ lớp giấy bọc màu trắng. Bên trong là túi xách mẫu mới. Cô cầm túi đi vào phòng tắm. Tuy đã ngắm không biết bao nhiêu lần qua gương ở cửa hàng, cô vẫn muốn nhìn bản thân đeo chiếc túi này thêm lần nữa.
Đứng trước gương trong phòng tắm, Reiko liên tục thay đổi dáng đứng và cách cầm túi. Trong đầu cô chỉ nghĩ làm sao để mình trông thật xinh đẹp, khiến người ta phải ghen tị.
Thấy Katsuya không cần nhắn gì về vụ thẻ tín dụng, đoán anh đã thanh toán xong, Reiko quyết định đi mua sắm sau một thời gian đứt đoạn. Cô mua túi xách, váy liền thân và mỹ phẩm. Biết mình chi tiền hơi quá tay, nhưng cô không lo lắm vì chọn cách trả góp.
Hài lòng với túi xách rồi, Reiko quay lại phòng khách. Cô đang định thử váy thì chuông cửa reo vang.
Chắc là giao hàng, cô nghĩ. Vừa qua 6 giờ chiều. Hôm nay bố mẹ cô dẫn Shota đến vườn bách thú. 7 giờ Reiko sẽ phải đi đón con.
Cô nhấc ống nghe nội bộ, “Vâng?”
“Xin lỗi vì đến mà không báo trước. Tôi là Kaga. Hôm nọ chúng ta gặp nhau rồi.”
“Ai cơ?”
“Hôm đó tôi đến cùng anh cảnh sát tên Uesugi.”
“À vâng.” Cuối cùng cô cũng nhớ ra.
“Xin lỗi, cô cho tôi ít phút được không? Tôi có chuyện muốn hỏi.”
“Ngay bây giờ?”
“Vâng. Tôi hỏi một chút thôi. Không có gì quan trọng đâu, năm phút là đủ.”
Reiko thở dài. Người ta là cảnh sát, không từ chối được. Cô cũng muốn biết Yosaku vướng vào vụ việc thế nào.
“Thôi được. Anh lên đi.” Cô nói rồi mở khóa tự động.
Reiko đang giấu đống đồ vừa mua thì chuông cửa lại reo vang. Cô ra mở và thấy Kaga cầm túi bóng trắng đứng đó.
“Đây là bánh nướng đa hình. Một nửa có nhân đậu đỏ, một nửa thì không. Tiệm này khá nổi tiếng, cả nhà ăn thử nhé.”
“Vậy sao? Tôi xin nhận.” Bố mẹ rất thích đồ ngọt, biếu ông bà bánh này là vừa khéo, Reiko thầm tính.
Sau khi dẫn Kaga vào phòng khách, Reiko xuống bếp, lấy trà ô long đóng chai trong tủ lạnh, rót ra hai cốc thủy tinh.
“Con trai cô đâu?” Kaga hỏi.
“Thằng bé đi vườn bách thú với bố mẹ tôi.”
“Ồ, thích nhỉ.”
Reiko đặt cốc lên khay rồi mang ra phòng khách. Kaga đang đứng, con quay xoay tít bên chân anh.
“Chà, siêu thật.” Reiko reo lên. “Anh chơi quay giỏi quá.”
Kaga quay lại cười, “Đâu có.”
“Nhìn kìa, xoay đẹp thế còn gì. Cả chồng lẫn bố chồng tôi đều chịu đấy. Chồng tôi ném nó còn không quay mà lăn đùng ra cơ...”
Khi đặt khay lên bàn, cô nhìn thấy sợi dây màu trắng. Đó là sợi dây dùng để bổ quay. Sao nó lại ở đây? Anh ta chơi quay mà không dùng dây ư?
Kaga cúi xuống nhặt con quay đang xoay tít lên. “Cô vừa ra ngoài à?” Anh trở lại sofa và đặt con quay lên bàn, tay không cầm sợi dây nào.
“Tôi đi gặp bạn. Mới về nên chưa kịp thay đồ.”
“Thế à? Sau đó cô đi mua sắm nhỉ?”
“Gì?”
“Ban nãy tôi thấy cô xách rất nhiều túi.” Kaga ngồi xuống sofa, cầm cốc trà. “Tôi xin phép uống trước.”
Xem ra viên cảnh sát không tình cờ ghé qua đây, anh ta đã chờ sẵn ngoài chung cư. Vậy câu “Không có gì quan trọng” là nói dối ư? Reiko bỗng dưng căng thẳng.
“Cô mua sắm ở đâu?”
"Ginza.”
“Cô có hay mua đồ ở Nihonbashi không?”
“Thỉnh thoảng. Như bách hóa Mitsukoshi chẳng hạn.”
“Đi taxi từ đây đến đó mất bao lâu?”
“Nihonbashi ấy hả? Chắc khoảng... mười lăm phút.”
“Vậy à? Sống ở đây tiện thật.” Kaga uống ngụm trà ô long.
Chung cư này tọa lạc ở Kiba, quận Koto. Tuy hơi xa nhà ga, nhưng nếu đi taxi thì gần cả Ginza lẫn Nihonbashi. Reiko chọn thuê ở đây là vì ưu điểm ấy.
“Xin hỏi, hôm nay anh đến có chuyện gì?”
Kaga đặt cốc xuống rồi ngồi thẳng lên, “Chuyện tối mùng 10 tháng Sáu. Cô kể chi tiết lần nữa được không?”
“Tôi đã kể chi tiết nhất có thể...”
“Ông Kishida Yosaku đến để bàn bạc về ngày giỗ ba năm của vợ. Đó là việc khẩn cấp sao?”
“Chà...” Reiko nghiêng đầu nghĩ ngợi. “Tôi không chắc. Còn hai tháng nữa mới đến ngày giỗ. Chồng tôi vẫn thong thả, nhưng bố anh ấy lại khá bận tâm.”
Với Reiko, ngày giỗ ba năm của mẹ chồng chỉ là chuyện người dưng.
“Họ bàn bạc xong rồi à?”
“Không hẳn, gọi là bắt đầu chuẩn bị từ giờ thì đúng hơn.”
“Chỉ vậy thôi? Thế mà cần phải đến tận nơi bàn bạc à?”
“Đúng đấy.” Reiko lẩm bẩm rồi nhíu mày nhìn Kaga. “Sao anh lại hỏi chuyện đó? Cuộc bàn bạc có vấn đề gì ư?”
“Không, không phải.”
“Rốt cuộc anh đang điều tra gì thế? Nói rõ ràng đi! Bố chồng tôi liên quan ra sao? Nếu anh cứ giấu giếm, tôi cũng im lặng. Tôi không có nghĩa vụ phải trả lời anh.” Reiko cao giọng. Nếu cãi tay đôi, cô tin mình sẽ thắng.
Kaga nhăn mặt, rồi gật mạnh đầu, “Cũng đúng. Ít nhất phải cho cô biết chúng tôi điều tra vụ gì.”
“Công ty nào đó làm ăn phi pháp sao?”
“Không. Là án mạng.”
“Hả?” Reiko trợn tròn mắt. Đáp án nằm ngoài sức tưởng tượng của cô.
“Một vụ giết người xảy ra vào tối mùng 10 tháng Sáu, vẫn chưa bắt được hung thủ. Cảnh sát đang điều tra chứng cứ ngoại phạm của những người liên quan, trong đó có ông Kishida Yosaku. Ông ấy khai tối mùng 10 đến đây nên tôi muốn kiểm tra lại.”
Reiko lúc này mới nhận ra mình đã bất giác nín thở, cô vội thở phù phù, nhưng tim vẫn loạn nhịp, “Thật ư? Bố chồng tôi không hề nhắc nhỏm...”
“Chắc ông ấy sợ cả nhà lo lắng. Nếu biết ông dính tới vụ giết người, hẳn mọi người đều sợ hãi.”
“Đúng vậy. Tim tôi đập thình thịch đây.” Reiko ngẩng lên. “Tuy nhiên tôi xin khẳng định, tối mùng 10 tháng Sáu bố chồng đã đến nhà tôi. Ông đến vào khoảng 8 giờ, về lúc 9 giờ hơn. Sau đó tôi không rõ.”
Kaga mỉm cười, “Sau đó ông đến một quán bar ở Shinbashi và uống đến khuya. Chúng tôi đã xác thực lời khai này.”
“May quá. Vậy bố tôi có chứng cứ ngoại phạm rồi nhỉ?” Nói đến đây, một nỗi lo lắng lóe lên làm mặt Reiko tối sầm đi. “Nhưng trên phim, những lúc thế này không ai tin lời khai của người nhà hả?”
Kaga cười khổ, “Không phải không tin, mà là độ tin cậy thấp hơn, bởi vì có khả năng bao che cho nhau.”
Reiko đã hiểu tại sao cảnh sát hỏi mãi về hôm mùng 10 tháng Sáu. Họ nghi ngờ có thể cô khai man. Cảnh sát chỉ việc hỏi thật nhiều, thật chi tiết. Nếu cả nhà phím nhau nói dối thì sớm muộn gì cũng lòi đuôi.
“Tin tôi đi, anh Kaga. Tối hôm đó bố chồng tôi đã đến đây. Thật đấy. Tôi không nói dối.” Reiko khẳng định. Hàng xóm sẽ nghĩ gì nếu biết bố chồng cô là nghi phạm giết người. Shota cũng bị bắt nạt mất.
“Giá cô có cách gì chứng minh thì tốt hơn.” Kaga đáp.
“Chứng minh hả.” Reiko cố nhớ lại tối mùng 10 tháng Sáu. Phải có gì chứng minh Yosaku đã tới đây chứ nhỉ!
“Ông Yosaku mang cái này đến vào ngày 12 hả?” Kaga cầm con quay lên, trên đó có vẽ những vòng tròn đồng tâm màu xanh lá và màu vàng. “Tại sao mùng 10 ông ấy không mang đến luôn.”
Thắc mắc của anh ta rất có lý. Không khéo con quay này lại thành bằng chứng bác bỏ việc Yosaku đến đây vào mùng 10 thì khổ. Reiko cuống lên.
“Không, bố chồng tôi mang nó đến hôm mùng 10.”
“Thật ư? Sao hôm trước cô bảo là 12.”
Reiko lắc đầu, “Mùng 10 ông ấy cũng mang đến, nhưng quên sợi dây.”
“Sợi dây?”
“Thế nên ban đầu bố chồng tôi không đả động tới con quay đâu. Tự dưng Shota... con trai tôi, lại mở cặp của ông và nhìn thấy nó. Khi tôi hỏi tại sao ông lại có món đồ cổ này, ông bảo người quen cho.”
“Ông mang làm quà cho cháu, nhưng quên sợi dây hả?”
“Vâng. Ông giải thích là để quên trong ngăn kéo bàn làm việc ở văn phòng. Thành ra mùng 10 ông cầm quay về và hứa sẽ sớm mang trở lại cùng sợi dây.”
“Và ngày 12 ông mang con quay cùng sợi dây đến?”
“Đúng. Con trai tôi thích con quay lắm. Nó đòi mãi nên ông mới vội mang đến.”
“Ra thế.” Kaga gật đầu. “Tôi hiểu rồi.”
“Anh Kaga, anh phải tin tôi. Tối mùng 10 bố chồng đã ở cùng chúng tôi.”
Reiko nhìn Kaga bằng ánh mắt khẩn khoản. Cô không biết tại sao cảnh sát nghi ngờ Yosaku. Nhưng ông có chứng cứ ngoại phạm, cô phải nhấn mạnh điều đó.
Kaga nhoẻn cười, “Tôi tin cô nói thật. Lời cô kể rất có sức thuyết phục. Nhờ vậy mà mọi chi tiết đã ăn khớp với nhau.”
“Thật sao?” Dù thở phào nhẹ nhõm, Reiko vẫn hơi lo. Cô không hiểu mình nói gì “có sức thuyết phục” và cái gì “ăn khớp với nhau”.
“Thôi, tôi xin phép.” Dứt lời, Kaga đứng lên.
“À, phải rồi.” Xỏ giày xong ở cửa, anh thọc tay vào túi. “Đưa cho cháu nhé! Dùng cái này mới hợp.”
Anh chìa ra một sợi dây, nó mảnh hơn sợi của Yosaku một chút và xoắn vào nhau như vặn thừng.
“Quay cần dây phù hợp. Dùng dây này, con quay nhà cô sẽ dễ xoay hơn.”
Kaga mở cửa, nhưng mới bước một bước, anh đã ngoái lại, “Còn một điều tôi quên nói, là địa điểm và thời gian xảy ra án mạng. Địa điểm là Kodenmacho thuộc Nihonbashi, thời gian là khoảng 7 đến 8 giờ tối.”
“7 đến 8 giờ tối ở Nihonbashi?” Reiko lẩm nhẩm rồi giật mình, vì nhận ra chứng minh được Yosaku ghé qua đây vào 8 giờ tối hôm đó cũng vô ích.
Rốt cuộc anh ta đến để kiểm tra cái gì? Reiko toan hỏi thì cửa đã đóng lại cùng lời chào của Kaga.
☆ ☆ ☆
Trời đổ mưa phùn, những hạt nước li ti giăng mắc khắp người. Có lẽ mùa mưa sắp đến.
Kagawa Toru bước ra ngoài, kéo mái che ra xa hơn. Sau đó, ông dịch những món hàng bày trên vỉa hè vào trong một chút. Đây đều là đồ chơi gỗ truyền thống, nào khối xếp hình, tung hứng bóng, miếng rút gỗ hình búp bê Daruma.
Tiệm ở gần đền Suitengu nên thường có các cặp vợ chồng vừa sinh con đi ngang qua. Toru chú ý bày hàng sao cho họ phải để mắt đến. Đồng thời, ông không trưng các món đồ chơi hợp nhãn học sinh cấp một cấp hai ra ngoài, kẻo bị nẫng như chơi. Trước đây, ông từng bày thú nhồi bông nhỏ hình các nhân vật đang thịnh hành trước cửa. Kết cục, lũ trẻ cuỗm sạch những con thú nhồi bông của nhân vật được yêu thích nhất, còn ông chỉ biết bó tay.
Đang nhìn bầu trời u ám, Toru chợt thấy có người đến gần. Đó là một người đàn ông mặc sơ mi trắng. Đây không phải lần đầu ông gặp anh ta. Người này tên là Kaga, cảnh sát vừa thuyên chuyển về khu vực Nihonbashi.
“Mưa nhỉ!” Kaga lấy tay che đầu.
“Tới mùa buôn bán ế ẩm rồi, nhưng cũng có thể coi là bước gần hơn đến mùa buôn bán cao điểm.”
Cũng như nhiều nơi khác, ngày nay trên phố Ningyocho khá vắng bóng trẻ con. Song vào kì nghỉ hè, chúng sẽ từ đâu đổ về và xúm xít trước cửa tiệm. Phải chuẩn bị nhập pháo hoa cho đợt cao điểm đó mới được, Toru nghĩ. Mở tiệm đồ chơi đã hai mươi năm, ông biết rõ thứ gì bán chạy vào mùa nào.
Kaga ngắm nghía các món đồ chơi bằng gỗ. Trước mắt anh là con quay trang trí những vòng tròn đồng tâm màu vàng và xanh lá.
“Phải rồi, chuyện con quay hôm trước cậu xử lý xong chưa?” Toru hỏi.
Kaga mỉm cười gật đầu, “Sắp xong. Đúng như bác nói, tiệm Nhà Đèn Ma cũng có con quay.”
“Thấy chưa? Tiệm đó bán toàn đồ tốt nên thi thoảng tôi vẫn sang xem.”
Lần trước, viên cảnh sát tên Kaga này hỏi Toru về con quay. Đầu tiên, anh hỏi gần đây tiệm có bán con quay nào không.
“Không bán được con nào, nhưng có bị trộm.” Toru trả lời.
Kaga quan tâm thấy rõ. Anh hỏi vụ trộm xảy ra từ bao giờ.
Toru đáp là mùng 10 tháng Sáu. Ông kiểm kê hàng hóa hằng ngày, nên lập tức phát hiện ra là đã mất một con quay bày ngoài tiệm.
Kaga hỏi mua một con quay giống thế rồi tháo sợi dây quấn sẵn ra. Xem xét kỹ sợi dây, anh lẩm bẩm “Là dây xoắn”, làm Toru rất ngạc nhiên, vì ít ai biết cách gọi đó.
Kaga lại hỏi ông có biết tiệm nào khác cũng bán con quay không. Toru chỉ nghĩ ra một nơi, là Nhà Đèn Ma.
Hôm nay, nghe cách nói của Kaga, hẳn là anh đã sang đấy rồi.
“Ông chủ không thắc mắc gì nhỉ!” Kaga nhận xét.
“Thắc mắc gì?”
“Mục đích điều tra chẳng hạn. Tôi đi thu thập manh mối, gặp ai họ cũng thắc mắc cả, ví như ‘Rốt cuộc là có chuyện gì hay ‘Cậu đang tìm tòi cái gì.”
“Ha ha ha!” Toru bật cười. “Dân ngoại đạo như tôi biết mấy chuyện ấy làm chi? Cảnh sát vào cuộc tức là có chuyện không hay rồi. Tọc mạch chi tổ khiến tâm trạng chán nản hơn mà thôi.”
“Giá ai cũng như ông chủ thì tốt biết mấy.” Kaga nói. Hẳn là anh rất vất vả khi đi thu thập manh mối.
Toru cầm lấy con quay, “Mở tiệm đồ chơi là buôn bán giấc mơ, nên cần giữ tâm trạng vui vẻ lạc quan. Tôi không muốn tiếp nhận bất cứ thông tin tiêu cực nào. Nhưng có một chuyện mong cậu cho biết. Con quay bị mất trộm của tiệm tôi liên quan thế nào với vụ án? À, không cần phải đi vào chi tiết. Tôi chỉ muốn biết nó có giúp ích được cho ai không thôi.”
Trầm ngâm suy nghĩ giây lát, Kaga khẽ lắc đầu, “Đây là bí mật điều tra, tôi xin phép không trả lời.”
“Vậy à? Tôi hiểu. Thôi quên đi. Cậu cố gắng làm việc nhé.”
“Vậy tôi xin phép.”
Dứt lời, viên cảnh sát cất bước, băng mình vào làn mưa bay.