Người Mới Đến

Lượt đọc: 1758 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9
anh cảnh sát khu vực

Khi nhìn thấy hiện trường, Uesugi Hiroshi biết ngay vụ này sẽ khó nhằn. Chẳng vì lý do nào cụ thể. Nếu buộc phải nói thì có lẽ là tại ông cảm nhận được may mắn đã đứng về phía hung thủ.

Khoảng 8 giờ tối mùng 10 tháng Sáu, một phụ nữ đến thăm nhà bạn ở Kodenmacho, thì phát hiện bạn đã chết.

Thời gian tử vong ước tính chưa quá hai tiếng. Người phát hiện kể là định đến lúc 7 giờ tối, sớm hơn thực tế một tiếng. Tiếc nỗi đổi lịch vào phút chót, bằng không chị đã kịp thời có mặt ở hiện trường gây án hoặc ít nhất là bắt gặp hung thủ. Thế nên Uesugi mới cảm thấy hung thủ may mắn.

Cấp trên chỉ định lập ban chuyên án ở Phòng Cảnh sát Nihonbashi, đơn vị phụ trách địa bàn xảy ra án mạng. Tại đây, Uesugi đã gặp viên cảnh sát đầu tiên có mặt tại hiện trường. Cậu ta tên là Kaga, vừa từ Phòng Cảnh sát Nerima chuyển về.

Uesugi nghe nhắc cái tên này vài lần rồi. Người ta đồn rằng, bằng khả năng suy luận sắc sảo, Kaga đã phá giải rất nhiều án mạng hóc búa. Còn có tin đồn cậu ta từng vô địch Nhật Bản môn kiếm đạo.

Quả thật, thân hình rắn chắc vẫn phảng phất bóng dáng một nhà vô địch thể thao, nhưng bộ dạng thì quá ư đủng đỉnh, chẳng có chút khí chất điều tra viên tài ba nào. Chưa kể trang phục sơ mi cộc tay ngoài áo phông, Uesugi cảm thấy cực kì luộm thuộm.

Chào hỏi xong, ông có ý kiến ngay, “Cậu toàn ăn mặc kiểu này hả?”

“Không phải toàn , nhưng cơ bản là tôi mặc kiểu này. Tại gần đây trời nóng quá.” Kaga vui vẻ đáp.

Đúng là khó ưa, Uesugi nghĩ. Ông thất vọng vì ấn tượng quá khác với lời đồn. Kaga ở Nerima là một điều tra viên có bộ óc sắc như dao cạo và đôi mắt tinh như chó săn cơ mà. Rốt cuộc cậu ta đánh rơi những ưu điểm đó ở đâu rồi? Hay lời đồn chỉ toàn phóng đại? Mà nghĩ cho kĩ, nếu xuất chúng thật, cậu ta đã lên Sở Cảnh sát Tokyo từ đời nảo đời nào rồi.

Lai lịch nạn nhân mau chóng được làm rõ. Chị ta tên Mitsui Mineko, ly hôn khoảng nửa năm trước. Hiện sống một mình và làm biên dịch. Người bạn phát hiện thi thể cũng làm biên dịch.

Sau hôm án mạng, theo lệnh của tổ trưởng, Uesugi cùng cảnh sát cấp dưới đến gặp Kiyose Naohiro, chồng cũ của nạn nhân.

Khi biết Mineko đã chết, Naohiro dường như không tin được ngay. Ông ngồi lặng đi, trả lời các câu hỏi một cách máy móc. Lát sau, vẻ đau đớn mới hằn rõ.

Trong khoảng nghỉ giữa các câu hỏi, Naohiro đột nhiên lẩm bẩm, “Thật ư? Cô ấy mà lại gặp chuyện như thế... Tại sao.”

Xem ra, cuối cùng Naohiro cũng chấp nhận hiện thực.

Nhìn chung phản ứng của ông rất chân thật, không hề giống đang diễn. Ông còn tích cực hợp tác, song không cung cấp được thông tin nào có ích cho cuộc điều tra. Lẽ tất nhiên thôi, nửa năm rồi ông chưa gặp vợ cũ mà. Naohiro khai rằng, vào khoảng thời gian xảy ra án mạng, ông đang ăn tối với khách hàng ở Ginza. Lời khai này mau chóng được chứng thực.

Tiếp theo, nhóm Uesugi đến gặp Kiyose Koki, con trai Mitsui Mineko. Cậu là diễn viên của một đoàn kịch nhỏ. Cũng như bố, Koki không biết tại sao mẹ bị giết. Đã vậy, gần hai năm nay cậu chẳng thèm liên lạc với Mineko. Cậu tỏ ra thờ ơ về việc bố mẹ ly hôn. Đến lý do ly hôn cậu cũng chẳng rõ.

“Gần đây không hiếm cặp ly hôn ở tuổi trung niên. Họ thích làm gì thì làm, tôi chẳng có tư cách để ý kiến.” Cậu ta trâng tráo nói.

Con cái cũng chỉ đến thế mà thôi, Uesugi thầm củng cố lại nhận định. Lũ trẻ tưởng mình tự lớn được mà quên béng bố mẹ đã lao lưng nhường nào vì chúng. Koki bỏ dở đại học để theo đuổi nghiệp diễn, nhưng lại không hiểu chính nhờ gia đình đùm bọc, cậu mới có thể rảnh rỗi vô tư đắm chìm vào kịch nghệ.

Thằng này còn non dại lắm, Uesugi thầm đánh giá Koki. Vẫn cần có bố mẹ giám sát để khỏi lầm đường lạc lối. Tuổi tác chẳng nói lên điều gì, con cái thực sự trưởng thành hay chưa phải là do bố mẹ nhận định. Điều này rất quan trọng với cuộc đời đứa con, cũng là điều chỉ bố mẹ làm được.

Sau khi điều tra về Koki, Uesugi biết cậu đang sống chung với cô hầu bàn tên Aoyama Ami. Căn hộ của họ vốn là do cô thuê, cậu chỉ việc vác xác đến ở.

Quả nhiên là thế, Uesugi cười nhạo. Nó đâu có tự lập, chỉ đơn giản là đổi người bảo vệ chở che. Mình mà là ông bố thì sẽ lôi cổ nó về ngay dù phải dùng đến vũ lực.

Nhóm Uesugi không thu được manh mối hữu ích nào từ bố con Naohiro, các điều tra viên khác cũng chẳng may mắn hơn. Theo lời khai của nhân chứng duy nhất họ tìm được, thì có một nhân viên tiếp thị bảo hiểm rời nhà nạn nhân vào khoảng 5 rưỡi chiều mùng 10. Phát hiện điểm mâu thuẫn trong lời khai của nhân viên tiếp thị, họ cho rằng đó có thể là mấu chốt vụ án. Song chẳng bao lâu sau, chứng cứ ngoại phạm của người này đã được xác minh. Xác minh kiểu gì, Uesugi không rõ lắm.

Ban chuyên án phải họp hằng ngày, nhưng đến việc lập danh sách nghi phạm cũng khó khăn. Mineko có khá ít bạn. Người quen biết nạn nhân đều khẳng định chị không gây thù chuốc oán với ai bao giờ. Cảnh sát cũng chưa tìm ra kẻ nào có thể trục lợi từ cái chết của chị. Xem xét hiện trường, rõ ràng hung thủ không có ý đồ trộm cướp hay hiếp dâm.

Tiến triển duy nhất là đã làm rõ được một số bí ẩn mà ban đầu tưởng chừng khó lý giải. Chẳng hạn như tại sao một trong các bánh nướng ở hiện trường chứa wasabi, hay tại sao nạn nhân mua kéo làm bếp mới dù kéo trong nhà còn dùng tốt. Khi họp giao ban, cấp trên chỉ thông báo “Đã xác định những chi tiết này không liên quan đến vụ án”, nên Uesugi không biết ai xác định, và xác định thế nào.

Vào ngày thứ sáu sau án mạng, cuối cùng họ cũng tìm được một nội dung đáng gọi là manh mối. Vài phút trước khi Mineko bị sát hại, ai đó đã dùng điện thoại công cộng gọi vào di động của chị. Cảnh sát đi xác minh địa điểm nhận cuộc gọi, thì thấy là một tiệm bánh ngọt cách nhà khoảng 200 mét. Nhân viên ở đó nghe được một phần đàm thoại. “A lô? À, sao thế? Sao lại gọi bằng điện thoại công cộng?... Ôi, khổ thân. À, chờ tôi một chút.”

Đại khái là thế. Điểm đáng chú ý là nạn nhân nói năng tự nhiên, không khách sáo. Từ đó suy ra người gọi là gia đình, họ hàng, bạn bè hoặc người nhỏ tuổi hơn Mineko.

Người gọi chưa chắc đã là hung thủ, nhưng khả năng cao có liên quan đến vụ án. Cảnh sát quyết định lọc lại danh sách bạn bè của Mitsui Mineko từ thời sinh viên và thời gian chị ở nhà làm nội trợ, khảo sát xem gần đây có bạn cũ nào liên lạc với chị không.

Uesugi cũng tham gia khảo sát, nhưng có một điều ông không hiểu nổi. Rốt cuộc ai đã phát hiện ra Mineko nhận điện thoại khi đang ở tiệm bánh ngọt? Cả cuộc họp không thấy đề cập. Ông lờ mờ nhận ra cuộc điều tra lần này có phần quái lạ.

Ban chuyên án rất phấn khích khi thu được lời khai của nhân viên tiệm bánh ngọt, song lại chẳng tìm được thông tin hữu ích nào từ họ hàng và bạn cũ của nạn nhân. Trong lúc đó, một tình tiết mới xuất hiện. Mineko đang tham vấn về việc phân chia tài sản với chính luật sư từng hỗ trợ chị ly hôn. Việc phân chia tài sản vốn dĩ xong xuôi rồi, nhưng Mineko bỗng muốn thương lượng lại với chồng cũ, chắc là do nhận ra phụ nữ sống một mình vất vả hơn chị tưởng.

Tuy vậy, không thể thương lượng lại mà không có lý do. Cảnh sát cho rằng lý do là Kiyose Naohiro đã ngoại tình trong thời gian hôn nhân, và Mineko định vin vào đây để kiện đòi bồi thường. Nói “cho rằng” là bởi nạn nhân mới bàn bạc với luật sư như một giả thuyết, chính vì chưa có gì chắc chắn, nên cô luật sư tên Takamachi Shizuko đã không chủ động đề cập tới chi tiết này với điều tra viên.

Cảnh sát lập tức điều tra Kiyose Naohiro và phát hiện ra một cô gái có vẻ là nhân tình của ông. Cô tên là Miyamoto Yuri. Vừa ly hôn, Naohiro đã tuyển cô làm thư kí riêng. Công ty cũng đồn ầm lên là hai người đang cặp kè.

Nếu chứng minh được mối quan hệ của họ bắt đầu trước khi ly hôn, Mineko sẽ nhận được tiền bồi thường.

Tức là, cảnh sát đã tìm thấy một người có thể thu lợi từ cái chết của nạn nhân.

Naohiro có chứng cứ ngoại phạm. Nhưng gần đây, việc thuê sát thủ giết người trên các trang web ngầm không còn hiếm. Uesugi được giao nhiệm vụ điều tra mối quan hệ giữa Naohiro và Yuri.

“Cậu đến hỏi người này giúp tôi.” Tổ trưởng hình sự đưa ông một mảnh giấy nhớ. Trên đó có viết họ tên, địa chi của Kishida Yosaku.

“Kishida... Hình như tôi từng nghe ở đâu rồi.”

“Ông ta là kế toán thuế, độc quyền xử lý các vấn đề về thuế cho công ty của Kiyose Naohiro. Họ quen biết nhau gần ba chục năm rồi. Khi hỏi nhân viên trong công ty về Yuri, ai nấy đều nhất trí rằng, muốn tìm hiểu đời tư của giám đốc, cứ hỏi Kishida Yosaku.”

“Phải rồi, trong lịch sử cuộc gọi đến trên điện thoại di động của nạn nhân có số máy bàn văn phòng Kishida nhỉ?”

“Đúng. Ông ta bảo nạn nhân gọi đến để hỏi về việc kê khai thuế.”

“Thật ư? Chỉ thế thôi sao?”

“Không biết. Cậu điều tra cả vụ đó giúp tôi.”

“Tôi hiểu rồi.” Uesugi cất tờ ghi chú vào túi áo trong.

“Tôi cho ai trẻ trẻ đi cùng cậu nhé?”

“Không cần đâu. Chuyện này tôi xử lý một mình được.” Uesugi cầm lấy áo khoác.

“Thanh tra Uesugi!” Vừa ra khỏi Phòng Cảnh sát Nihonbashi, Uesugi nghe đằng sau có người gọi mình. Ông ngoái lại thì thấy Kaga đuổi theo.

“Tôi đi cùng được không?”

“Cậu biết tôi sắp đi đâu chứ?”

“Đến văn phòng kế toán thuế Kishida Yosaku. Khi nãy tôi nghe anh thảo luận với cấp trên rồi.” Kaga thản nhiên trả lời.

“Sao cậu lại muốn đi? Hay cậu nghĩ làm vậy thì nên công cán gì?”

Kaga cười khoe hàm răng trắng, “Nếu nên công cán thật tôi sẽ nhường anh. Tôi quan tâm tới ông kế toán thuế vì lý do khác.”

“Lý do khác? Lý do gì?”

“Tôi kể với anh sau. Vậy tôi đi cùng được chưa?”

“Hừm, cậu thích thì cứ việc.”

Văn phòng Kishida nằm ở tầng hai của tòa nhà sáu tầng trên đường Yasukuni khu Ichigaya. Bên trong cửa ra vào lắp kính là bàn lễ tân, một phụ nữ trung niên ngồi cặm cụi bên bàn. Phía sau bàn lễ tân, có người đàn ông gầy gò đang bận rộn gõ máy tính xách tay, tuổi xấp xỉ sáu mươi.

Uesugi bước vào. Tự giới thiệu xong, ông nói muốn gặp Kishida Yosaku.

Người đàn ông ngồi phía trong liền đứng dậy, bối rối mời Uesugi và Kaga ngồi xuống sofa.

Uesugi xem danh thiếp Yosaku đưa, rồi hỏi ông có quan hệ thế nào với Naohiro. Yosaku ấp úng nói họ đã là bạn bè thân thiết rất lâu năm rồi.

“Còn gia đình anh Naohiro thì sao? Anh có thân với cô Mineko quá cố không?”

Yosaku lắc đầu, “Không, không thân lắm... Tôi hiếm khi đến nhà họ.”

“Mùng 2 tháng Sáu, cô Mineko có gọi cho anh. Vì việc gì?”

“Chắc chắn là tôi đã giải thích rồi.”

“Xin lỗi. Phiền anh kể chi tiết lần nữa.” Uesugi lấy sổ tay ra.

Yosaku khẽ thở dài, “Cô ấy hỏi nếu nhờ văn phòng tôi làm kê khai thuế thì chi phí khoảng bao nhiêu. Tôi bảo chưa biết mức thu nhập và chi tiêu của cô ấy nên chưa báo giá được, nhưng nếu để chỗ tôi làm, tôi sẽ lấy rẻ nhất có thể.”

“Ngoài ra hai người còn nói chuyện gì không?”

“Hết rồi. Chúng tôi chỉ trao đổi đến thế thôi.”

“Anh biết lý do vợ chồng họ ly hôn chứ?”

Trầm ngâm giây lát, Yosaku đáp, “Nghe bảo người đề xuất ly hôn là Mineko. Cụ thể thì tôi không rõ. Họ bàn bạc kỹ rồi mới quyết định, người ngoài như tôi không tiện xen vào.”

“Anh có nghĩ nguyên nhân nằm ở phía Naohiro? Ví như anh ta ngoại tình?”

Yosaku tròn mắt, lắc đầu quầy quậy, “Không thể nào. Giám đốc không giỏi tán gái hay đào hoa gì đâu.”

Uesugi quyết định đi thẳng vào vấn đề, “Gần đây anh ta tuyển một cô gái tên là Miyamoto Yuri làm thư kí nhỉ? Cô ta là người thế nào? Có phải được tuyển nhờ quan hệ không?”

“Không, chà, chuyện đó...” Yosaku luống cuống đáp. “Tôi chỉ là kế toán thuế, là người ngoài nên không biết nhiều về vấn đề nhân sự của công ty khách hàng. Nghe nói giám đốc quen cô Yuri từ trước, tôi chỉ biết đến thế thôi.”

“Quen? Quen kiểu gì?”

“Đã bảo tôi không biết mà.”

Yosaku xua tay, vẻ bực bội hiện rõ trên mặt. Chắc ông ta sợ lắm mồm thì về sau sẽ gặp phiền phức với Naohiro, Uesugi bỏ cuộc, gấp sổ tay lại. Xem chừng không moi được thêm tin tức gì từ người đàn ông này.

“Xin lỗi vì làm phiền anh giữa lúc bận rộn.”

Dứt lời, Uesugi định đứng dậy thì Kaga thình lình cất tiếng.

“Tôi hỏi ông một câu được không? Tối mùng 10 tháng Sáu ông ở đâu?”

Yosaku sững người, Uesugi cũng kinh ngạc. Xác nhận chứng cứ ngoại phạm của những người liên quan là thông lệ điều tra. Nhưng hiện tại không có lý do gì để nghi ngờ Yosaku, tự nhiên dồn hỏi có thể sẽ khiến người ta tự ái, sau này muốn tiếp xúc lấy thêm thông tin lại khó ra.

“Cậu nghi ngờ tôi sao?” Đúng như dự đoán, Yosaku bực bội chất vấn.

“Mong ông hiểu cho. Đây chỉ là thủ tục, gặp ai tôi cũng hỏi câu này.” Kaga nhoẻn cười.

Thấy Yosaku lo lắng nhìn sang mình, Uesugi mỉm cười, gật đầu khích lệ, “Anh thông cảm, bệnh nghề nghiệp ấy mà.”

“Thôi được.” Vẻ mặt Yosaku dịu đi, ông vào trong một lát rồi quay ra, cầm theo cuốn sổ tay.

“Tan làm hôm đó, tôi đến nhà con trai.” Yosaku nhìn sổ và nói.

“Nhà con trai? Ở đâu?” Kaga hỏi.

“Ở Kiba, quận Koto.”

“Ông rời văn phòng lúc mấy giờ?”

“Tâm sau 6 rưỡi chiều. Tôi không nhớ cụ thể.”

Yosaku cho biết thêm, từ văn phòng, ông đi tới tiệm sách, tầm 8 giờ mới ghé vào căn hộ của vợ chồng con trai, 9 giờ hơn rời khỏi đó đến quán bar quen ở Shinbashi, quá nửa đêm thì về nhà.

Sau khi yêu cầu Yosaku cung cấp địa chỉ của vợ chồng con trai và quán bar ở Shinbashi, Kaga chốt hạ, “Tôi hỏi xong rồi.”

“Cậu định làm gì?” Vừa ra khỏi tòa nhà, Uesugi đã trách Kaga. “Đấy là lúc hỏi chứng cứ ngoại phạm à? Cậu tự tiện hành động như thế thì rắc rối lắm.”

“Nhưng nhờ đó chúng ta mới biết Yosaku không có chứng cứ ngoại phạm từ 7 đến 8 giờ tối.”

“Rồi sao? Số người không có chứng cứ ngoại phạm lúc nào chả nhiều hơn. Với lại đâu có lý do để nghi ngờ Yosaku. Đúng chứ?”

Kaga dừng bước, nhìn đường Yasukuni nườm nượp ô tô qua lại, một lúc sau mới cất tiếng, mắt vẫn hướng ra đường.

“Anh gặp Kiyose Koki chưa? Cậu con một của nạn nhân ấy.”

“Gặp ngay sau hôm án mạng.” Uesugi trả lời. “Một thằng nhóc miệng còn hôi sữa, chưa hiểu sự đời.”

Kaga nhún vai, “Anh nghiêm khắc quá.”

“Hễ gặp mấy đứa trẻ ranh như thế tôi lại tức điên. Có làm được cái cóc khô gì đâu mà cứ tưởng mình lớn lao tháo vát lắm. Bố mẹ nó cũng có lỗi nữa, không nuôi dạy tử tế để con thành ra như vậy, đã thế còn chẳng dám nghiêm khắc vì sợ nó ghét bỏ. Nó càng được nước lấn tới.” Uesugi ồ ạt tuôn ra một tràng rồi mới thấy mình lỡ lời. Ông hằng giọng, “Thế thằng con vô tích sự đó làm sao?”

“Tôi hỏi cậu ấy về cách nói chuyện của nạn nhân, với ai thì chị ấy nói năng khách sáo trịnh trọng, với ai thì không.”

Uesugi sửng sốt. Có vẻ Kaga định tìm cho ra ai đã dùng điện thoại công cộng gọi vào di động của Mineko đây. Ông tò mò hỏi, “Rồi sao?”

“Cậu ấy bảo về cơ bản mẹ mình cũng giống mọi người. Nếu thân quen thì dù người ta lớn tuổi hơn, Mineko vẫn nói năng suồng sã thoải mái. Còn không thân thì chị ấy sẽ trịnh trọng lễ phép kể cả khi người ta kém tuổi.”

“Còn phải hỏi? Lẽ tất nhiên mà.”

“Tôi bèn bảo Koki thử liệt kê những người mà Mineko nói năng tự nhiên thoải mái. Tuy đã quên kha khá do gần hai năm không gặp mẹ, Koki vẫn cố hồi tưởng vài cái tên. Trong số đó...” Kaga ngưng lại tạo điểm nhấn, rồi tiếp tục. “Có tên của kế toán thuế Kishida Yosaku.”

“Hả?” Uesugi trợn tròn mắt. “Thật ư?”

“Trước đây Yosaku thường đến nhà Naohiro chơi. Koki nhớ là mẹ mình nói chuyện khá thoải mái với ông ta. Yosaku là đàn em của Naohiro nên tính ra cũng chẳng có gì lạ. Nhưng như tôi đã kể, suy cho cùng Mineko chi thoải mái với người thân quen.”

Uesugi bất giác thốt lên, “Ban nãy Yosaku bảo hiếm khi đến nhà Naohiro. Còn bảo không thân với nạn nhân.”

“Có mùi bất thường đúng không?” Kaga cười vui vẻ.

Uesugi cắn môi nhìn Kaga, “Tôi biết tại sao cậu hăm hở đi cùng tôi rồi. Cơ mà chỉ căn cứ vào cách nói năng thì chưa đủ điều kiện nghi ngờ Yosaku. Ông ta không có động cơ giết Mitsui Mineko.”

“Nhỡ đâu là do chúng ta chưa tìm ra.”

“Thôi đi. Nói như cậu thì nghi ngờ bao nhiêu người cho đủ.” Quay lưng về phía Kaga, Uesugi bước đi. Nhưng được vài bước, ông dừng lại và xoay người. “Nếu muốn lập công, tốt nhất hãy hợp tác với cảnh sát khác. Tôi làm theo chỉ thị của cấp trên thôi. Dù sao cũng sắp về hưu rồi.”

Kaga đáp lại bằng nụ cười đầy ẩn ý. Uesugi không rõ anh có để tâm đến lời ông nói không.

☆ ☆ ☆

Xe đầu kéo cỡ lớn rùng rùng chạy qua. Trên làn đường bên ngoài, xe hơi màu đỏ bắt đầu tăng tốc. Đằng sau là xe thể thao đa dụng đang đuổi sát nút.

Bỗng đâu một chiếc xe máy xuất hiện, vượt qua xe thể thao đa dụng, luồn lách giữa xe đầu kéo và xe hơi màu đỏ với tốc độ chóng mặt.

Uesugi siết chặt lon cà phê, nhìn theo cho đến khi xe máy khuất dạng rồi thở dài giơ lon lên uống một ngụm. Có lẽ là tại nhiệt độ cơ thể, Uesugi cảm thấy cà phê ấm hơn.

Ông đang đứng trên cầu Uneme ở khu Ginza, ngắm nhìn đường phố bên dưới. Cây cầu này không bắc ngang sông mà bắc ngang tuyến đường cao tốc thủ đô.

Uesugi vừa ghé thăm hộp đêm trước giờ mở cửa. Yuri từng làm ở đó nên ông đến thu thập thông tin nhằm làm rõ mối quan hệ giữa cô với Naohiro. Nếu hiện tại hai người yêu nhau thì họ bắt đầu từ khi nào?

Ông dò hỏi nhiều người. Tất cả đều đưa ra câu trả lời khiến ông thất vọng: Naohiro và Yuri chẳng có quan hệ gì đặc biệt.

“Nhìn là biết mà anh.” Một tiếp viên áo đen xem chừng dày dạn kinh nghiệm khẳng định. “Đúng là ông Naohiro thích Yuri, nhưng không phải kiểu thích giữa nam và nữ. Ông ấy chỉ đơn giản là muốn trò chuyện thôi. Nói sao nhỉ, cảm giác như bố với con gái ấy.”

Những người khác cũng nhận xét y hệt.

Đoán trật lất rồi, Uesugi nghĩ bụng. Thấy cô tiếp viên mình quen nghỉ việc ở hộp đêm, nhỡ đâu Naohiro muốn giúp đỡ nên mới tuyển về làm thì sao. Trong trường hợp đó, Mineko không thể đòi tiền bồi thường. Naohiro cũng không có động cơ giết vợ cũ.

Khi uống cạn lon cà phê âm ấm, Uesugi chợt nghe thấy giọng nói vang lên bên cạnh.

“Quả nhiên anh ở đây.” Kaga tiến đến.

“Sao cậu biết?” Uesugi hỏi.

“Tại đồng nghiệp của anh bảo, nếu anh đi điều tra ở Ginza, lúc về sẽ luôn ghé nơi này.”

Uesugi bóp bẹp lon cà phê rỗng, “Ra là có người thích buôn chuyện tào lao.”

Đã biết nơi này để đến tìm, thì chắc cũng biết lý do rồi. Uesugi không dám nhìn thẳng vào Kaga.

“Cậu tìm tôi làm gì?” Ông hỏi, mắt vẫn nhìn đi chỗ khác.

“Tôi có chuyện muốn hỏi ý anh. Anh đến nhà con trai Yosaku với tôi chứ?”

“Lại Yosaku? Cậu dai như đỉa ấy.”

“Không phải kê khai thuế đâu.”

“Gì?”

“Lý do khiến Mineko gọi đến văn phòng Kishida. Yosaku bảo là chị ấy hỏi về việc kê khai thuế, nhưng tôi không cho là thế.”

“Cậu cho là sao?”

“Tôi đoán Mineko gọi đến để hỏi về mối quan hệ giữa Naohiro và Yuri. Ví dụ, đó có phải là quan hệ nam nữ không, nếu phải thì bắt đầu từ khi nào. Có thể chị ấy cũng đề cập đến việc kê khai thuế, nhưng chỉ là cái cớ thôi.”

Uesugi im lặng một hồi. Giả thuyết này hợp lý. Cách nhanh nhất để tìm hiểu chuyện tình cảm của chồng cũ là hỏi bạn bè ông ta, nếu lại là bạn bè thân quen đến mức không phải nói năng khách sáo thì càng tốt.

“Sao hôm đi gặp Yosaku cậu không nói luôn?”

“Vì tôi nghĩ ông ta đang cố giấu chúng ta quan hệ tình cảm giữa Naohiro và Yuri. Tuy nhiên giờ tôi biết mình đã nhầm. Giữa họ chẳng có gì. Ít nhất là không phải tình yêu trai gái. Anh đi điều tra ở Ginza chắc đã nắm được rồi nhi?”

Uesugi tặc lưỡi lườm Kaga, “Làm sao cậu biết?”

“Tôi sẽ giải thích sau. Tiếp theo, nếu giữa Naohiro và Yuri không tồn tại quan hệ luyến ái thì Yosaku chẳng cần giấu giếm chúng ta. Tại sao không nói rõ Mineko hỏi gì khi gọi đến chứ? Nghĩ thế nào cũng thấy thiếu tự nhiên. Theo anh thì sao? Yosaku đáng để điều tra chứ?” Kaga quay sang nhìn Uesugi.

Uesugi hừ mũi, “Cậu thích điều tra thì đi mà đề xuất với sếp tôi. Anh ấy sẽ tìm cho cậu cộng sự thích hợp hơn, các người tha hồ lập công.”

“Nhưng anh phụ trách điều tra Yosaku mà? Từ đây đến nhà con trai ông ta chỉ mất mười lăm phút đi ô tô thôi.”

“Này, tôi...”

Uesugi chưa kịp thoái thác thì Kaga đã vẫy được taxi. Một tay anh giữ cửa mở, tay kia ra hiệu giục Uesugi lên xe.

Uesugi nhăn mặt, đi về phía taxi.

☆ ☆ ☆

Trên xe, Kaga giải thích sơ qua với Uesugi về vợ chồng con trai Yosaku. Con trai ông ta tên là Kishida Katsuya, đang làm cho công ty tư vấn xây dựng. Hai vợ chồng đều 29 tuổi và có một cậu con trai năm tuổi.

“Đã đào bới được nhiều như vậy thì cậu cứ tiếp tục một mình cũng được. Tôi chẳng khó chịu đâu.”

Kaga không đáp lại, anh chỉ về phía trước và thốt lên, “Ồ, thấy rồi. Là khu chung cư đó.” Rõ ràng là đã xem xét trước đường đi lối lại.

Katsuya chưa về. Cô vợ tên Reiko cho hay anh phải tiếp khách nên hầu như tối nào cũng về muộn.

Uesugi không đề cập tới vụ giết người, chỉ hỏi Yosaku có đến đây vào tối mùng 10 tháng Sáu không. Reiko đáp là có, tầm 8 giờ. Ban ngày ông đã gọi điện báo tối sẽ sang bàn về đám giỗ ba năm của vợ. Khi Uesugi hỏi thái độ Yosaku bấy giờ thế nào, Reiko hời hợt đáp, vẫn như mọi khi.

Không biết hỏi gì thêm, Uesugi nhìn quanh phòng. Đập vào mắt ông là ti vi màn hình tinh thể lỏng to tổ chảng. Trong tủ xếp đầy rượu hảo hạng, trên sofa lăn lóc chiếc túi xách có logo của thương hiệu nổi tiếng đến mức Uesugi cũng biết.

Cậu con trai năm tuổi đang chơi quay trên sàn. Kaga tỏ ra hứng thú và hỏi mẹ cậu bé mua con quay ở đâu. Reiko đáp con quay là do bố chồng cô, Yosaku, mang đến vào tối 12 tháng Sáu.

“Cô chắc là 12 chứ?”

“Vâng, có vấn đề gì sao?”

“Không.” Kaga đáp, song mắt ánh lên tia sắc sảo hiếm thấy.

“Chẳng thu hoạch được gì.” Vừa rời khỏi chung cư, Uesugi nói ngay. “Tôi nghĩ Yosaku tới đây vào 8 giờ tối thật. Nhưng như vậy chưa đủ để trở thành chứng cứ ngoại phạm. Sao ông ta lại cố ý đến vào hôm đó...”

“Chưa biết được. Mà anh để ý không? Lối sống của vợ chồng nhà này.” Kaga hỏi thử.

“Không hẳn là để ý, nhưng tôi thấy họ sống khá xa hoa dù nền kinh tế đang khó khăn. Cơ mà ở đâu chẳng có kẻ giàu người nghèo.”

“Đúng vậy. Cô ấy bảo chồng bận tiếp khách nên tối nào cũng về muộn. Song như tôi tìm hiểu, Katsuya làm ở bộ phận kế toán. Bình thường kế toán ít khi phải tiếp khách.”

Uesugi dừng chân, quay sang nhìn Kaga, “Cậu muốn nói gì?”

“Tôi chưa phát hiện được điều gì rõ ràng.” Dứt lời, Kaga giơ tay lên.

Taxi dừng trước mặt hai người.

☆ ☆ ☆

Hôm sau Uesugi phải đi thu thập thông tin cho vụ án khác. Chiều tối, ông vừa về đến văn phòng thì tổ trưởng gọi lại. Uesugi tới gần, tổ trưởng cẩn thận ngó quanh rồi lôi dưới gầm bàn ra một thứ. Uesugi đứng hình.

“Quả nhiên, cậu thấy nó quen à?” Tổ trưởng chăm chú nhìn ông.

Đó là con quay gỗ trang trí bằng những vòng tròn đồng tâm màu xanh lá và vàng. Là món đồ chơi của con trai Katsuya.

“Tại sao cái này lại...?” Uesugi hỏi nhỏ.

“Kaga tìm thấy nó tại một tiệm đồ chơi ở Ningyocho. Con quay còn có dây đi kèm, nhưng cậu ta bảo tôi chuyển cho đội giám định nhờ đối chiếu với vết dây thừng rồi.”

Vết dây thừng... Chính là dấu vết hằn trên cổ nạn nhân.

Trong vụ Mitsui Mineko, cảnh sát chưa xác định được hung khí. Tuy biết đó là dây xoắn đường kính từ ba đến bốn milimet, nhưng họ không tìm ra thứ gì phù hợp với dấu vết ấy.

“Cậu ta còn nhờ tôi đưa cậu cái này.” Tổ trưởng đưa Uesugi mảnh giấy nhớ.

Đọc xong, Uesugi càng kinh ngạc hơn. Trên giấy là dòng chữ viết vội.

Chiều muộn mùng 10 tháng Sáu, ai đó đã trộm một con quay giống thế này ở tiệm đồ chơi phố Ningyocho. Kaga.

Trộm đúng vào ngày xảy ra án mạng...

“Cậu ta bảo tôi hỏi cậu về con quay này. Rốt cuộc là thế nào?” Tổ trưởng sốt ruột chất vấn.

Nhưng Uesugi lờ đi, “Kết quả giám định ra sao?”

Cảm nhận được Uesugi không có tâm trạng trả lời câu hỏi, tổ trưởng cầm tập tài liệu đặt cạnh đó.

“Từ độ dày sợi dây đến độ rộng nút vặn, toàn bộ đều khớp với vết siết trên cổ nạn nhân.”

Uesugi hít một hơi thật sâu. Máu trong người ông như sôi lên.

“Này Uesugi, rốt cuộc...”

Tổ trưởng định hỏi thì Uesugi giơ tay cắt ngang.

“Kaga đâu?”

“Không biết. Cậu ta bảo muốn điều tra thêm về chuyện này rồi đi mất.”

“Tôi sẽ báo cáo sau khi nói chuyện với cậu ta. Sếp chờ thêm chút nữa.”

“Gì vậy trời?”

Mặc kệ tổ trưởng nhăn nhó, Uesugi vẫn cúi chào rồi rời đi. Xem đồng hồ thì đã 7 giờ hơn.

☆ ☆ ☆

Gần 8 giờ tối, Kaga quay lại văn phòng. Uesugi tóm lấy cánh tay anh lôi ra hành lang.

“Chuyện quái gì vậy? Cậu thích chơi trội thì cứ việc, nhưng đừng kéo tôi vào.”

Kaga nhẹ nhàng gỡ tay Uesugi, “Tôi là cảnh sát khu vực, hăng hái thế nào cũng không giải quyết được gì nếu chỉ có một mình. Mà này, anh biết chuyện sợi dây đi kèm con quay chưa?”

“Biết rồi. Sao cậu lại để mắt đến con quay?”

“Đơn giản là vì người ta thường chỉ tặng quay nhân dịp năm mới. Vậy mà cậu bé lại được cho quay vào mùa này. Quay cũng không phải thứ muốn là mua được. Cửa hàng thế nào mới bán? Tôi chỉ nghĩ ra một nơi.”

“Tiệm đồ chơi ở Ningyocho à? Cậu nhớ giỏi thật.”

Kaga gật đầu, “Bởi vì từ khi điều chuyển về đây, gần như ngày nào tôi cũng đi dạo quanh địa bàn. Tôi nhớ khá rõ vị trí quán xá và hàng hóa người ta bán ở đấy.”

“Hừm, cảnh sát mà cứ lượn lờ hoài sẽ khiến các hộ kinh doanh hoang mang.”

“Tôi cũng nghĩ thế nên mới ăn mặc không giống cảnh sát.” Nói rồi, Kaga khẽ kéo chiếc sơ mi ngắn tay khoác ngoài.

Uesugi chợt hiểu ra, ẩn trong bề ngoài luộm thuộm là sự tinh tế kiểu Kaga.

“Cậu bảo có người trộm quay?”

“Vào chiều muộn mùng 10 tháng Sáu, ngay trước khi xảy ra án mạng”

“Lấy luôn hung khí trên phố mua sắm gần hiện trường gây án? Có chuyện như thế sao?”

“Chà, ai biết. Trên đời nhiều loại người lắm.”

“Nhưng không thể quy kết hung thủ sử dụng dây đó chỉ vì nó khớp với dấu vết siết cổ.”

“Tôi biết. Chắc chắn Yosaku đã xử lý sợi dây đi kèm con quay.”

Chưa hiểu ý Kaga, Uesugi nhíu mày.

“Yosaku cho cháu nội con quay cùng sợi dây, nhưng lại không phải loại dây xoắn đi kèm con quay ấy, mà là dây bện. Tôi nghĩ ông ta lấy dây bện ở chỗ khác ghép với con quay ban đầu.”

“Nói cách khác, ông ta đã xử lý dây xoắn sau khi gây án?”

“Anh thấy hợp lý chứ?”

“Tức là.” Uesugi suy nghĩ. “Nếu biết Yosaku mua dây bện ở đâu, mọi chuyện sẽ thú vị hơn.”

“Tôi cũng nghĩ vậy nên đã đi tìm cửa tiệm đó.” Kaga nói.

“Cậu tìm ra chưa?”

“Có lẽ.” Kaga gật gù. “Độ hai, ba ngày nữa, tất cả sẽ sáng tỏ.”

☆ ☆ ☆

Vào mùa này, hơn 6 giờ chiều trời vẫn còn sáng, nhưng xe cộ chạy trên đường Yasukuni đều đã bật đèn.

Uesugi cùng vài điều tra viên khác đợi trong ô tô đậu ở lề đường, mắt nhìn chòng chọc vào cửa tòa nhà ngay cạnh đấy, tòa nhà có văn phòng Kishida. Cảnh sát đã xác định ông ta đang ở bên trong. Một đội khác thì giám sát cửa sau tòa nhà.

Họ vẫn chưa xin được trát bắt Yosaku. Hôm nay họ chỉ định đưa ông ta về thẩm vấn tự nguyện, nhưng Uesugi cho rằng sớm muộn gì cũng giải quyết được vụ này thôi.

Kaga tìm thấy các con quay lớn, vừa và nhỏ khác ở phố Ningyocho, bèn mua cả hộp mang về. Quay này không phải của tiệm đồ chơi bị mất trộm, mà là của tiệm hàng thủ công truyền thống. Dây đi kèm loại quay ở đấy đều là dây bện.

“Chỉ mua dây thì hơi khó. Tôi đoán Yosaku muốn mua con quay mới để lấy sợi dây đi kèm, nhưng lại không muốn mua ở tiệm mình ăn trộm. Vì thế tôi đã thử tìm xem còn tiệm nào bán quay gỗ.”

Quay ở tiệm này có ba loại, kích thước dây khác nhau. Kaga đoán hung thủ đã sờ vào một vài con để xem dây nào vừa với con quay ăn trộm.

Suy đoán của anh rất chính xác. Sau khi kiểm tra toàn bộ số quay trong hộp, họ tìm thấy dấu vân tay khớp với dấu vân tay thu được trên danh thiếp của Yosaku.

Câu hỏi cuối cùng là tại sao ông ta mang con quay ăn trộm cho cháu nội, để rồi phải xử lý cồng kềnh đến vậy. Kaga suy luận.

“Tối mùng 10, khi Yosaku ghé nhà con trai, hắn đã phát sinh tình tiết gì đấy liên quan tới con quay. Bằng không thì đời nào ông ta mất công thu xếp như thế.”

Cho nên hiện giờ Kaga đang ở nhà Katsuya để điều tra về tình tiết ấy. Anh tin rằng sẽ lấy được câu trả lời từ Reiko.

6 giờ 30 phút chiều, điện thoại di động của Uesugi đổ chuông. Là Kaga gọi.

“Uesugi nghe.

“Kaga đây. Tôi vừa rời căn hộ của Kishida Katsuya.”

“Hỏi được chưa?”

“Được rồi. Đúng như tôi nghĩ. Tối mùng 10, Yosaku để con quay ăn trộm trong cặp. Cháu trai ông ta lại lục ra.”

Kaga kể cho Uesugi chuyện tối hôm đó. Anh nói liến thoắng nhưng Uesugi vẫn hiểu được.

“Ra vậy. Ông ta trót hứa cho thằng bé con quay, thành ra đâm lao phải theo lao.”

“Tôi cũng bâng quơ với Reiko rằng sợi dây không phù hợp và chứng cứ ngoại phạm của Yosaku là vô nghĩa. Bây giờ hẳn cô ta đang gọi cho chồng hoặc bố chồng”

“Tôi hiểu rồi. Còn lại cứ để chúng tôi lo.”

Uesugi cúp máy.

Khoảng mười phút sau, Yosaku xuất hiện ở cửa tòa nhà, bộ dạng căng thẳng. Ánh nắng tàn dần làm nổi bật những khoảng tối trên mặt ông ta.

Uesugi ra dấu với các điều tra viên khác và xuống xe, đi thẳng đến trước mặt Yosaku.

Người đàn ông không phản ứng được ngay khi bị chặn đường. Ông ta ngước nhìn Uesugi với vẻ lơ mơ, tựa hồ đang mải nghĩ chuyện khác.

Khi nhận ra là Uesugi, Yosaku mở to mắt, song vẫn không nói tiếng nào.

“Anh Kishida Yosaku.” Uesugi lên tiếng. “Chúng tôi có chuyện muốn hỏi. Giờ anh có thể đi cùng chúng tôi không?”

Yosaku há hốc miệng, mắt trợn tròn, trông y như đầu lâu với đôi má hóp sâu.

Cuối cùng ông ta gục đầu khuỵu xuống, vẫn không thốt lời nào.

☆ ☆ ☆

Hai mươi bảy năm trước, một đàn anh từng chung đại học là Kiyose Naohiro liên lạc với tôi, cho biết mới thành lập công ty vệ sinh và muốn nhờ tôi giúp đỡ. Bấy giờ tôi vừa mở văn phòng kế toán thuế, đầu việc chưa nhiều nên nhận ngay không chút chần chừ. Lại thêm biết rõ tính cách và năng lực của Naohiro, tôi tin rằng ít nhất anh ấy sẽ không thất bại thảm hại.

Không ngờ việc kinh doanh của Naohiro thành công hơn tôi tưởng nhiều. Tôi không nghĩ lĩnh vực đó lại có nhu cầu lớn đến thế. Công ty anh ấy nhanh chóng phát triển.

Ngay sau khi kết hôn, Naohiro quyết định lập công ty con để đối phó với vấn đề thuế. Anh ấy cho vợ mình, Mitsui Mineko, làm giám đốc trên danh nghĩa. Tất nhiên Mineko phải được trả lương nên tôi đã mở một tài khoản ngân hàng. Tài khoản đứng tên Mineko nhưng người quản lý là tôi. Chúng tôi coi nó là quỹ dự phòng trường hợp khẩn cấp.

Từ bấy đến nay đã hơn hai mươi năm trôi qua. Tôi và vợ chồng Naohiro vẫn giữ mối quan hệ thân thiết. Nếu có gì thay đổi thì là từ phía họ. Hai vợ chồng ly hôn, như các anh đã biết. Tôi không rõ lý do cụ thể. Sau khi ly hôn, Naohiro thuê Miyamoto Yuri về làm thư kí. Yuri từng làm tiếp viên hộp đêm, nhưng tôi không nghĩ cô ta là nguyên nhân khiến gia đình Naohiro tan vỡ. Lý do tại sao tôi sẽ trình bày sau.

Họ ly hôn theo thỏa thuận chứ không ra tòa. Mineko thuê luật sư và yêu cầu phân chia tài sản công bằng. Trong cuộc đàm phán, cả hai công khai thông tin chi tiết các tài khoản ngân hàng đứng tên mình. Tất nhiên tôi cũng tham dự, nhưng chỉ lên tiếng lúc cần thiết.

Tôi nghĩ có lẽ Mineko đã nhận được số tiền hợp lý. Tài khoản của Naohiro không có khoản chi tiêu nào không giải thích được, Mineko đồng ý với phương án phân chia được đề xuất. Việc ly hôn coi như êm đẹp. Tôi cứ ngỡ mọi chuyện xong xuôi rồi.

Nhưng đầu tháng này, Mineko liên lạc với tôi. Cô ấy bảo có chuyện cần xác nhận nên muốn gặp mặt trực tiếp, còn dặn tôi giữ bí mật với Naohiro. Tôi không đoán ra cô ấy tìm tôi có chuyện gì.

Chúng tôi gặp nhau ở quán cà phê cạnh ga Tokyo. Trông Mineko trẻ trung hơn hẳn hồi chưa ly hôn, tôi an tâm rằng cô ấy đang sống tốt.

Tán gẫu vài câu, Mineko đi vào vấn đề chính, là Yuri. Cô ấy đã nghe đồn về cô thư kí mới và hỏi có phải là nhân tình của Naohiro không. Bởi thế ban nãy tôi mới nói Yuri không phải nguyên nhân khiến gia đình Naohiro tan vỡ. Vào thời điểm ly hôn, Mineko không hề biết đến sự tồn tại của Yuri.

Tôi trả lời là không rõ. Đấy là sự thật. Yuri vốn là tiếp viên mà Naohiro yêu thích. Rất có thể giữa hai người có gì đó, nhưng anh ấy giữ kín như bưng mọi chuyện về cô ta.

Mineko không bận tâm đến việc Yuri là nhân tình của Naohiro, mà chỉ muốn biết quan hệ giữa họ bắt đầu từ khi nào. Tôi lập tức đoán ra mục đích của Mineko, cô ấy định đòi tiền bồi thường nếu Naohiro ngoại tình trước khi ly hôn.

Tôi nhắc lại là mình không biết rõ về quan hệ giữa Naohiro và Yuri. Kể cả họ có bồ bịch với nhau, tôi cũng không biết họ bắt đầu từ khi nào. Nghe vậy, Mineko đề xuất kiểm tra lịch sử nộp, rút tiền trong tài khoản của Naohiro. Nếu là người yêu, Naohiro ắt sẽ chu cấp cho cô gái kia hoặc mua đủ thứ đắt đỏ làm quà.

Về chuyện nộp, rút tiền, tôi đã kiểm tra khi hai người họ thỏa thuận ly hôn. Nghe vậy, Mineko bèn đặt vấn đề, có thể Naohiro dùng tiền công ty, chỉ cần lập tài khoản cho cô gái kia, gán cái tên hợp lý rồi chuyển tiền vào là xong... Với giám đốc thì chuyện đó dễ ợt. Nhưng tôi lập tức bác bỏ. Nếu anh ấy làm vậy, tôi phải là người biết đầu tiên. Tôi thuyết phục Mineko, “Tôi đây dám cam đoan, mong cô tin cho.”

Nhưng Mineko không nghe, còn bảo nhỡ đâu tôi bao che Naohiro vì nể mặt bạn. Cô ấy đòi xem sổ sách công ty. Tôi đoán Mineko định thuê kế toán khác để đối chiếu.

Tôi bắt đầu có linh tính chẳng lành, rằng mọi sự sắp trở nên tồi tệ.

Và điều tôi sợ nhất đã xảy ra. Mineko nhắc đến công ty con thành lập hai mươi năm trước, yêu cầu kiểm tra trạng thái tài khoản. Tài khoản này đứng tên Mineko, nhưng thực chất là tiền vốn của công ty, vì thế chúng tôi không mang ra kiểm tra khi thảo luận việc phân chia tài sản.

Tôi cố giữ vẻ điềm tĩnh, kì thực nội tâm hoảng loạn vô cùng. Bởi ở công ty con có một bí mật tôi không dám để ai phát hiện.

Thật ra từ vài năm nay, tôi đã lén rút tiền từ tài khoản đứng tên giám đốc danh nghĩa, Mitsui Mineko. Không chỉ vậy, lợi dụng việc Naohiro để tôi quản lý toàn bộ sổ sách công ty con, tôi còn gửi số tiền lớn hơn tiền công kế toán thuế vào tài khoản văn phòng mình. Số tiền này rơi vào khoảng 30 triệu yên 26 .

Tôi dùng tiền biển thủ để trả nợ, món nợ khổng lồ phát sinh từ việc văn phòng làm ăn bết bát và bản thân lại còn nghiện cờ bạc. Tôi tự nhủ sẽ trả lại trước khi Naohiro nhận ra, nhưng không sao xoay xở nổi, và cứ lần khân đến tận hôm nay.

Khi từ giã, tôi hẹn Mineko tuần sau gặp lại cũng ở quán đó. Suốt một tuần này tôi lo sốt ruột sốt gan. Dù đã dặn Mineko đừng kể với ai, nhưng nếu tôi không giải quyết sớm, chắc chắn cô ấy sẽ hành động, không chừng còn thuê luật sư rồi trao đổi trực tiếp với Naohiro cũng nên. Tôi hiểu rõ Naohiro. Anh ấy trong sạch nên sẽ để Mineko tha hồ điều tra. Và tôi sẽ xong đời.

Ngày thấm thoắt trôi, tôi vẫn chưa biết phải làm sao. Khi gặp lại như đã hẹn, Mineko tỏ ra nôn nóng. Tôi có cảm giác nếu mình không tỏ rõ động thái, cô ấy sẵn sàng lao ngay đến chỗ Naohiro. Cuống quá, tôi hứa vài ngày nữa sẽ đưa báo cáo, mà thật ra chẳng biết báo cáo thế nào.

Đêm ấy tôi mất ngủ. Đầu óc chỉ miên man nghĩ cách đối phó với Mineko, không tập trung làm gì khác được. Thời gian trôi nhanh hơn hẳn bình thường.

Không rõ ý định đó manh nha tự bao giờ. Chỉ biết chiều muộn hôm sau, khi rời văn phòng, tôi đã hạ quyết tâm. Bằng chứng là tôi gọi điện đến nhà con trai, dặn rằng khoảng 8 giờ tối mình sẽ tới, nhằm tạo chứng cứ ngoại phạm. Đúng vậy. Ý định của tôi rất tà ác, đó là Mineko phải chết.

Tôi ôm cặp tài liệu nhỏ đi về phía Kodenmacho. Lần gặp trước tôi đã hỏi địa chỉ nhà cô ấy.

Đang ngồi tàu điện ngầm đến ga Ningyocho, tôi chợt nhận ra một vấn đề, là chưa chuẩn bị hung khí. Người khỏe có thể dùng tay không bóp cổ, nhưng tôi thì chịu. Tôi cũng không nghĩ sẽ tìm thấy dụng cụ phù hợp để hạ sát ở nhà cô ấy.

Xuống tàu, tôi đi loanh quanh Ningyocho tìm dao kéo. Đủ loại cửa hàng nối nhau san sát. Cuối cùng tôi dừng chân trước tiệm bán dao kéo tên là Kisamiya, một tiệm mở từ thời Edo. Trên kệ bày dao, kéo, nhíp... Tất cả đều là hàng thủ công. Hình thù đáng sợ của chúng làm tôi phát hoảng. Nhìn cái kéo cắt vải to đùng y chang hai con dao thái sashimi chồng lên nhau, tôi bất giác giật lùi.

Tôi bỏ ý định dùng đồ sắc nhọn. Giết người đâu có đơn giản như thái thịt cá. Nếu tôi không đâm chết ngay, e rằng cô ấy sẽ vùng chạy. Kể cả gây án thuận lợi, tôi vẫn có cơ bị máu bắn lên người. Xử lý hung khí cũng khó. Vả lại, nếu mua dao lộ liễu thế này, cảnh sát sẽ điều tra ra mất.

Không dùng dao thì dùng gì? Siết cổ hẳn là lựa chọn tốt nhất. Không lo Mineko kêu gào, cũng chẳng sợ máu bắn tung tóe. Tôi quyết định tìm dây. Đang đeo sẵn cà vạt nhưng tôi không muốn dùng, vì sợ sợi vải sót lại trên vết siết sẽ tạo ra manh mối phá án.

Dây thì chỗ nào cũng bán. Tuy nhiên khi vào cửa hàng tiện lợi mua cuộn dây nhựa, tôi lại do dự vì thấy máy quay an ninh. Nếu phát hiện hung khí là dây nhựa, cảnh sát ắt sẽ tìm nơi bán. Một vấn đề khác là chiều dài dây. Siết cổ cần nhiều lắm là vài chục phân, số còn thừa biết xử lý thế nào?

Tôi rời cửa hàng tiện lợi, tiếp tục lang thang kiếm nơi bán dây phù hợp hơn. Dọc đường, tôi gặp hàng vải có rất nhiều loại dây, nhưng đàn ông như tôi vào đây chỉ để mua dây thì kì lắm, không khéo sẽ để lại ấn tượng cho nhân viên bán hàng. Tôi còn dừng lại trước hàng bán cà vạt và thắt lưng, song mãi mà chưa quyết định được. Dù mua cái gì, ở đâu, tôi cũng có cảm giác nhân viên sẽ nhớ mặt mình.

Đúng lúc ấy, tôi nhìn thấy con quay. Nó nằm giữa đống đồ chơi bằng gỗ bày la liệt trước cửa tiệm mà tôi không để ý tên. Rất may đúng lúc xung quanh vắng người, trong tiệm cũng chẳng có ai thì phải. Tôi nhanh tay thó con quay cho vào túi áo vest rồi lỉnh đi. Đời tôi chưa bao giờ ăn trộm thứ gì, tim đập thình thịch mãi không thôi.

Đi chừng mười phút tôi mới dám dừng chân, tháo sợi dây và cất con quay vào cặp. Dây đủ bền để siết cổ người ta. Tôi cho dây vào túi rồi đến bốt điện thoại công cộng. Tôi không gọi bằng di động, tất nhiên là để tránh lưu lại số điện thoại riêng trong máy Mineko.

Mineko bắt máy ngay, thắc mắc tại sao tôi lại gọi bằng máy công cộng. Tôi bèn nói dối là di động hỏng. Hình như lúc đó Mineko đang ở bên ngoài, nhưng sắp về đến nhà.

Lấy lý do có chuyện muốn thông báo, tôi hỏi bây giờ mình đến luôn có được không. Mineko bảo có hẹn với bạn lúc 8 giờ, nếu tôi áng chừng xong trước lúc ấy thì được. Tôi bảo mình đã ở rất gần nhà cô ấy rồi, và đảm bảo không mất nhiều thời gian đâu.

Hơn 7 giờ tối, tôi kín đáo đi vào chung cư, lên căn hộ của Mineko rồi nhấn chuông cửa. Lúc này, tôi đã lấy sợi dây ra khỏi túi, giấu sẵn trong tay phải.

Mineko mời tôi vào mà không mảy may nghi ngờ. Trong nhà không có ai khác nữa. Mineko vừa quay lưng lại, tôi liền quàng dây qua cổ cô ấy, bắt tréo sau gáy và siết thật lực.

Dường như chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, thoạt tiên Mineko không phản kháng. Chừng mười giây sau, cô ấy mới bắt đầu vùng vẫy tay chân, giãy giụa dữ dội, lắc đầu quầy quậy, nhưng tuyệt nhiên không kêu tiếng nào, có lẽ vì không kêu nổi nữa.

Cuối cùng Mineko khuỵu xuống bất động. Tôi rút sợi dây, cố tránh nhìn cái xác. Sau đó tôi hé cửa quan sát hành lang, chắc chắn không có ai mới dám bước ra. Tôi còn dùng khăn lau sạch dấu vân tay trên tay nắm và chuông cửa.

Rời khỏi chung cư, tôi đi bộ tới đường Showa rồi bắt taxi đến chỗ vợ chồng con trai. Tôi tới nơi trước 8 giờ. Đáng lẽ phải bàn chuyện ngày giỗ ba năm của vợ, nhưng vì quá căng thẳng, tôi cố lắm cũng chỉ tán gẫu linh tinh.

Đứa cháu nội năm tuổi phát hiện con quay trong cặp tôi. Con dâu hỏi tại sao tôi lại mang thứ này theo người. Không ứng biến kịp, tôi đành bịa đại một cái cớ vụng về, rằng người quen cho, nhưng lại để quên sợi dây ở văn phòng. Thật ra dây đang nằm ngay trong túi quần, song tôi làm sao dám đem thứ vừa giết người ra cho cháu nội chơi. Tôi lấy lại con quay và hứa lần tới sẽ mang cả dây đến, bụng bảo dạ phải kiếm sợi dây phù hợp để thay vào.

Rời nhà con trai, tôi đến Shinbashi, uống chút rượu whisky ở quán bar quen nhằm tạo thêm chứng cứ ngoại phạm. Thật ra cũng vô ích thôi vì lúc đó thi thể đã được phát hiện rồi. Khổ nỗi tôi không biết nên cứ đinh ninh đến nơi đông đúc sẽ tốt hơn. Về nhà khi trời đã khuya, tôi mới đốt sợi dây.

Hôm sau, tin án mạng lan đến tận văn phòng, tôi không còn lòng dạ nào đi kiếm sợi dây cho con quay nữa, cả ngày chỉ thấp thỏm lo sợ cảnh sát sắp ập vào với trát båt.

Cảnh sát gọi cho tôi lần đầu hôm 12 tháng Sáu. Họ bảo thấy số văn phòng tôi trong lịch sử cuộc gọi trên điện thoại của Mineko và lịch sự hỏi chúng tôi đã nói gì.

Tôi đáp cô ấy muốn hỏi về việc kê khai thuế. Vì định sống bằng nghề biên dịch sau khi ly hôn, Mineko chắc chắn sẽ phải khai thuế. Cảnh sát có vẻ tin vào câu trả lời này.

Yên tâm vì không bị nghi ngờ, chiều muộn cùng ngày tôi ra ngoài tìm dây cho con quay. Nhưng biết mua ở đâu? Chắc phải sắm con quay mới để lấy sợi dây. Nghĩ vậy, tôi đành đến Ningyocho lần nữa vì chẳng nghĩ ra chỗ nào khác bán con quay kiểu truyền thống.

Không dám trở lại nơi mình đã trộm đồ, tôi cứ đi quanh phố mua sắm cho đến khi tìm được tiệm đồ thủ công truyền thống. Trước tiệm bày quay gỗ với ba cỡ lớn, vừa, nhỏ. Tôi cầm từng con lên xem, thầm so sánh kích cỡ với con quay đã trộm và quyết định lấy loại nhỏ nhất. Trên đường ra ga, tôi tháo sợi dây, bọc con quay trong giấy rồi vứt vào thùng rác ngoài cửa hàng tiện lợi. Sau đó, tôi đến nhà con trai, đưa cháu nội con quay hôm trước cùng sợi dây vừa mua. Tôi cứ đinh ninh đã che giấu thành công tội ác.

Nhưng cảnh sát chưa thực sự tin tôi nhỉ? Ngược lại, tôi cảm nhận được mối nghi ngờ ngày càng lớn của họ, và không khỏi bấn loạn khi cảnh sát tìm đến nhà Katsuya. Phải chăng tôi sắp tàn đời?

Khi biết viên cảnh sát tên Kaga đưa cho con dâu sợi dây đúng của con quay mà tôi cho cháu nội, tôi hiểu thế là hết.

Tôi hối hận vì đã hành động vô cùng đáng giận với Mineko. Lúc đó tôi mất trí đấy. Đáng lẽ tôi phải thú nhận hành vi biển thủ công quỹ và tìm cách chuộc tội. Nhưng không, tôi lại nhẫn tâm cướp đoạt mạng sống quý giá của người vô tội để bảo vệ danh lợi bản thân. Tôi xin chấp nhận mọi hình phạt của pháp luật.

☆ ☆ ☆

Lời khai của Yosaku không có mâu thuẫn nào đáng kể. Cảnh sát đã phục dựng hiện trường và môi trường xung quanh, từ đó kết luận lời khai của ông ta là phù hợp. Quả thật khi điều tra sổ sách công ty con của Naohiro, cảnh sát phát hiện ít nhất hơn 30 triệu yên thất thoát không rõ mục đích sử dụng. Ngoài ra, Yosaku còn rút gần 20 triệu yên từ tài khoản ngân hàng đứng tên giám đốc Mitsui Mineko. Naohiro không hề biết hành vi bòn rút này. Suốt gần ba mươi năm, ông luôn tin tưởng kế toán thuế kiêm chiến hữu của mình.

Đã có những lúc tưởng chừng bế tắc, nhưng cuối cùng án mạng ở Kodenmacho cũng sắp được giải quyết ổn thỏa, phó phòng Phòng 1 và tổ trưởng tổ hình sự phụ trách chuyên án đều lộ vẻ hài lòng.

Tuy nhiên, cảnh sát chưa thu thập đủ bằng chứng cần thiết. Vấn đề lớn nhất là chưa rõ số tiền biển thủ kia đi đâu về đâu. Yosaku khai là dùng tiền để trả “món nợ khổng lồ phát sinh từ việc văn phòng làm ăn bết bát và bản thân lại còn nghiện cờ bạc”. Nhưng theo kết quả điều tra sổ sách, văn phòng Kishida hoạt động không hề sa sút. Ngoài ra, không một ai trong số những người thân quen với Yosaku, ví dụ Naohiro, biết rằng ông ta nghiện cờ bạc.

Về điểm này, dù cảnh sát liên tục tra hỏi, câu trả lời của Yosaku vẫn trước sau như một, rằng ông ta cố tình làm giả sổ sách nên bộ mặt tài chính của văn phòng mới có vẻ sạch sẽ. Còn lúc đánh bạc, ông ta toàn chọn nơi người quen không lui tới thôi.

Ban chỉ huy chuyên án cho rằng như thế cũng được. Hung thủ đã tự thú, cảnh sát cũng có đủ điều kiện để khởi tố, không nhất thiết phải tra rõ mục đích sử dụng số tiền biển thủ.

Thoạt tiên Uesugi phụ trách thẩm vấn Yosaku, nhưng sau lại dần dần rút khỏi quá trình điều tra. Thành quả này không phải là nhờ công lao của ông, viên cảnh sát khu vực kia mới là người thực sự từng bước phá án. Tuy nhiên nói thẳng ra thì mất thể diện Phòng 1 quá, ông bèn quyết định tránh xa văn phòng ban chuyên án cho lành.

☆ ☆ ☆

Mùa mưa đã đến, trời cứ mưa liên miên. Uesugi đang cầm ô đi trên phố Amazake Yokocho thì điện thoại đổ chuông. Ông nhìn màn hình, là Kaga gọi.

Uesugi bấm nút nhận điện, “Cậu muốn gì?”

“Anh ở đâu đấy?”

“Bên ngoài. Tôi đang đi dạo.”

“Nếu anh ở gần Ningyocho, chúng ta gặp nhau một lát được không?”

“Rốt cuộc có chuyện gì?” Dứt lời, Uesugi mới nhận ra mình đã lỡ thừa nhận là đang ở Ningyocho.

“Gặp rồi nói. Tôi đợi anh ở ngã tư ga Ningyocho.” Ngắn gọn vài câu, Kaga cúp máy.

Uesugi tới nơi thì thấy Kaga vẫy tay rối rít. Sau đó, Kaga bắt taxi, bảo tài xế chở đến Asakusabashi.

“Cậu định dẫn tôi đi đâu?”

“Một lúc nữa anh sẽ biết.” Kaga nói đầy ẩn ý.

Chưa tới nơi, Uesugi đã đoán ra đích đến, vì là địa điểm ông từng ghé qua. Phòng tập của đoàn kịch Koki tham gia.

“Sao lại đến đây?”

“Chà, anh cứ vào đi đã.” Kaga giục.

Trong không gian chật hẹp, các thành viên đoàn kịch đang miệt mài tập luyện. Khi hai người bước vào, vài người ngoảnh ra nhìn. Kaga gật đầu chào, họ lập tức mất hứng, quay lại tập trung làm việc.

Kaga bày hai chiếc ghế xếp, ra hiệu cho Uesugi ngồi, bản thân cũng ngồi xuống theo.

Buổi tập vẫn tiếp tục. Nhìn thiết kế và đạo cụ sân khấu đã khá hoàn thiện, có thể thấy họ sắp công diễn chính thức rồi.

Tranh thủ lúc nghỉ giữa các màn, nhân viên hậu trường thay đổi bối cảnh sân khấu. Chắc vì thời gian có hạn, họ thao tác rất nhanh và hiệu quả. Uesugi nhận ra không chỉ diễn viên mới cần rèn luyện.

Bất chợt, ông dừng mắt ở một trong các nhân viên đang bận rộn sắp đặt đạo cụ. Đó là Koki, đầu quấn khăn, mình mặc áo ba lỗ, bờ vai trần lấm tấm mồ hôi.

“Cậu ta không đóng kịch à?”

Uesugi lẩm bẩm, Kaga liền đặt ngón trỏ lên môi.

Hình như vở kịch lấy bối cảnh Anh Quốc ngày xưa. Chỉ có vài nhân vật, trong đó vai chính là một ông già. Hóa ra ông ta từng là thám tử lừng danh, đang nhìn lại cuộc đời, hồi tưởng những vụ án trong quá khứ.

Hai người xem đến cuối vở kịch. Dù chỉ xem từ nửa sau, Uesugi vẫn thấy thích thú. Kết thúc rồi mà ông còn xúc động.

“Không đến nỗi nào nhỉ.” Kaga nhận xét.

“Không đến nỗi,” Uesugi đáp. Thật ra ông thấy khá hay là đằng khác.

Koki không hề tham gia diễn xuất. Uesugi nghĩ, hay lần này cậu ta chỉ tập trung vào công tác hậu trường?

Đúng lúc đó, Koki chạy tới chỗ họ và gọi to, “Anh Kaga!” Cậu tháo khăn quấn đầu để lộ mái tóc bết mồ hôi, cúi mình thật thấp, “Chuyện lần này thực sự cảm ơn anh nhiều. Mẹ tôi hẳn cũng rất mừng”

“Không đâu, chúng tôi chỉ làm đúng phận sự thôi. Nhỉ?”

Thấy Kaga quay sang hỏi, Uesugi gật đầu.

“Có lẽ vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng cậu cố lên nhé.”

“Vâng. Cảm ơn anh.”

“Hôm nay cậu không diễn à?”

“Vâng. Tôi tạm ngừng diễn xuất một thời gian.” Koki dứt khoát đáp, mắt cậu ánh lên kiên định.

“Vì chuyện của mẹ cậu?” Uesugi hỏi.

“Ban đầu đúng là như thế. Tôi không thể tập trung nên bị cắt vai, nhưng giờ tôi lại thấy mừng, bởi nhận ra bản thân còn non lắm, cần trau dồi thêm. Khi tự tin rồi, tôi sẽ tiếp tục đứng trên sân khấu”

Dù nghĩ cậu đúng là kẻ ngạo mạn, nhưng Uesugi không hề khó chịu. Ông cảm nhận được quyết tâm lột xác hừng hực nơi cậu.

“Tôi phải làm việc tiếp đây. Tạm biệt nhé.”

Dứt lời, Koki rời đi.

“Chúng ta cũng đi thôi nhỉ.” Kaga nói.

“Cậu dẫn tôi đến đây chỉ để gặp cậu ấm này hả?”

Nghe vậy, Kaga chớp mắt ngạc nhiên.

“Anh thấy cậu ta giống cậu ấm ư?”

“À, không.” Uesugi xoa cằm. “Trông cậu ta hơi thay đổi rồi.”

“Đấy thấy không?”

“Ý cậu là sao?”

“Tôi sẽ giải thích sau. Cứ đi với tôi một lúc nữa, không mất nhiều thời gian đâu.”

☆ ☆ ☆

Sau đó Kaga đưa Uesugi đến tiệm bánh ngọt ở Kodenmacho. Hai người ngồi ở quầy giải khát phía trong tiệm. Món tủ của tiệm là bánh ngọt, nhưng Uesugi chỉ gọi cà phê đá giống Kaga.

“Đây có phải là..”

“Đúng. Nơi Mineko ghé qua ngay trước khi bị giết.” Kaga nhìn về phía quầy bánh. “Cô nhân viên kia đã cho chúng ta biết tình hình lúc chị ấy nhận điện.”

“Chính cậu phát hiện ra tiệm bánh này à? Bảo sao sếp tôi cứ im im. Làm thế quái nào mà cậu tìm được?”

“Tôi còn chuyện khác muốn kể với anh trước. Cứ để tôi trình bày tuần tự.” Kaga nhấp cà phê đá như thể lấy đà cho một câu chuyện dài.

Anh bắt đầu từ tiệm bánh gạo ở Ningyocho. Nhân viên tiếp thị bảo hiểm tới tiệm bánh gạo này đã từng bị coi là nghi phạm, nhưng anh ta không chịu cung cấp chứng cứ ngoại phạm cho cảnh sát, bởi vì...

Tiếp theo là quán ăn truyền thống, liên quan đến bánh nướng nhân wasabi ở nhà Mineko. Sau đó đến hàng gốm sứ mà Mineko thường lui tới, ông chủ hiệu đồng hồ chị hay gặp trên đường, rồi người bạn biên dịch...

Không một chuyện nào móc nối trực tiếp đến vụ án, nhưng nghe Kaga kể, Uesugi vẫn thầm thán phục. Viên cảnh sát khu vực này chú trọng cả những chi tiết nhỏ nhặt chẳng ai thèm để mắt. Anh luôn kiên trì điều tra cho đến khi tìm ra chân tướng, bất kể có dính dáng đến vụ án hay không.

Cuối cùng Kaga cũng đề cập đến tiệm bánh ngọt họ đang ngồi. Bất ngờ thay, tiệm này liên quan đến cậu Koki họ đi gặp ban nãy. Kaga giải thích vì sao Mineko lại hiểu nhầm cô nhân viên mang bầu là người yêu của con trai mình.

“Là cô gái đó.” Kaga đưa mắt về phía cô gái ở quầy bánh. Quả thật bụng cô hơi nhô lên.

“Tưởng con trai mình sắp làm cha, Mineko vui mừng chuyển nhà đến gần đây. Cậu con yêu quý quyết chí theo đuổi nghiệp diễn nên chưa có công việc ổn định. Muốn giúp đỡ cậu ta, cô ấy nảy ra ý tưởng đòi tiền bồi thường của chồng cũ... Đầu đuôi câu chuyện là thế ư?” Uesugi thở dài. “Bảo sao trông cậu ấm khác trước.”

“Đó không phải nguyên nhân duy nhất khiến cậu ấy thay đổi.”

Kaga kể sang chuyện khác. Nghe xong, Uesugi còn kinh ngạc hơn. Yuri mà ai cũng tưởng là nhân tình của Naohiro, thật ra lại là con gái ông.

“Họ vẫn chưa công khai nên mong anh giữ bí mật.”

Kaga đề nghị. Uesugi khẽ lắc đầu.

“Không ngờ đằng sau vụ án lại còn nhiều ẩn tình như thế. Vậy thì đúng là cậu ấm buộc phải nghiêm túc nỗ lực thôi. Cậu ta hẳn đã thấm thía công ơn sinh thành.”

“Chính thế đấy, anh Uesugi.” Kaga nghiêng người tới trước. “Làm cảnh sát, tôi luôn tâm niệm thế này. Khi xảy ra vụ án tàn bạo như giết người, chúng ta không chỉ bắt giữ hung thủ mà còn phải làm rõ căn nguyên tội ác, để tránh cho người khác phạm phải sai lầm tương tự. Chân tướng thực sự hẳn sẽ mang lại nhiều bài học quý giá. Như Koki chẳng hạn. Nhận được bài học của mình, cậu ấy đã dần dần thay đổi để hoàn thiện hơn. Ngoài cậu ấy, anh nghĩ còn ai khác phải thay đổi không?”

Đang dùng ống hút khuấy cà phê đá, Uesugi khựng lại, đưa mắt nhìn Kaga, “Cậu muốn nói gì?”

“Hẳn anh biết thừa Yosaku muốn che giấu điều gì. Tại sao anh không ép ông ta thú nhận?”

Uesugi nhìn xuống tay mình, “Tôi chưa hiểu ý cậu.”

“Anh thông cảm với Yosaku à? Anh thấy để như thế cũng được ư?”

“Tôi bảo rồi.” Uesugi lườm Kaga. “Muốn nói gì thì huỵch toẹt ra đi.”

“Được, tôi sẽ nói.” Kaga nghiêm mặt lại, mắt ánh lên tia sắc sảo mà Uesugi chưa thấy bao giờ. “Chỉ anh mới có thể khiến nghi phạm chịu khai thật. Xin hãy hỏi cho ra chân tướng.”

Tên này...

Quả nhiên cậu ta biết, Uesugi nghĩ. Đưa ra đề xuất như trên, rõ ràng là phải biết ba năm trước ông từng mắc sai lầm ngu ngốc nhường nào.

“Tôi chẳng muốn nổi bật nữa.” Uesugi nhẹ nhàng nói. “Tôi là kẻ tồi tệ, không xứng làm cảnh sát. Bấy giờ tôi đã xin nghỉ việc, nhưng nghe mọi người thuyết phục lại thôi. Giờ tôi hối hận lắm, giá như dứt khoát nghỉ luôn.”

“Sao anh không thử chia sẻ nỗi hối hận đó với ông ta?”

Uesugi cầm cốc cà phê đá, lắc nhẹ. Những viên đá kêu lanh canh.

“Nhảm nhí.” Ông lẩm bẩm.

☆ ☆ ☆

Yosaku còn gầy hơn cả lần gặp trước. Má hóp lại, hốc mắt cũng sâu hơn. Xương vai nhô lên qua lớp áo khoác. Trông y chang bộ xương khoác com lê.

Ông ta không nhìn Uesugi, mà hình như cũng chẳng nhìn gì, ánh mắt thẫn thờ vô định.

“Ở đơn vị quản lý địa bàn này, có một tên cảnh sát lắm chuyện.” Uesugi mở lời. “Cậu ta khăng khăng chỉ mình tôi nói chuyện được với anh, nên tôi đành quay lại đây. Song thú thật, tôi không biết liệu mình có thuyết phục nổi anh không. Tôi không đủ tự tin. Thôi thì, cứ nghe chuyện của tôi xem sao nhé, tôi chỉ làm được đến thế.”

Uesugi nhấp một ngụm trà.

“Năm nay tôi 55 tuổi, kết hôn được hai mươi mốt năm. Tôi vốn muốn có con ngay nhưng mãi không sinh được đứa nào. Đến năm thứ ba, cuối cùng vợ tôi cũng đậu thai. Năm tiếp theo, thằng bé ra đời, tôi đã nhảy cẫng lên sung sướng.”

Yosaku hơi nhíu mày, vẻ mặt thay đổi, cho thấy ông ta không hề bỏ ngoài tai câu chuyện của Uesugi.

“Gần trung niên mới có con nên tôi thương nó không để đâu cho hết, phải gọi là thương đến mức mù quáng. Dù đang theo dõi nghi phạm cũng lén đồng nghiệp gọi điện về nhà chỉ để nghe con bập bẹ. Đúng là cuồng con, tôi biết lắm, nhưng lúc ấy tôi chẳng hề xấu hổ, ngược lại còn thấy tự hào.”

Vẻ mặt Yosaku lại hơi thay đổi, đôi mắt vốn thất thần ngó xuống bàn đã bắt đầu có tiêu điểm, như thể đang cố tập trung để nhìn.

“Đúng là tôi rất thương con, riêng điểm này tôi dám khẳng định. Nhưng thương khác hẳn với trân trọng. Trân trọng con là phải đưa ra những lựa chọn tốt nhất để mang cho nó tương lai tươi sáng. Tôi không làm được như thế. Tôi chỉ sung sướng vì có người để dồn hết tình yêu thương.”

Uesugi hớp thêm ngụm trà.

“Con cái không thể bé bỏng đáng yêu mãi, đứa nào rồi cũng lớn lên, kéo theo đủ thứ rắc rối. Những lúc ấy, đa phần các ông bố đều lảng tránh vì ‘công việc bận rộn, một lý do cũ rích. Tôi cũng thế. Khi vợ đề cập đến con trai, tôi chỉ gắt lên cho qua chứ không hề nghiêm túc thảo luận với cô ấy. Hễ vợ trách tôi không quan tâm con, tôi lại bảo là tại đầu tắt mặt tối cả ngày. Dù không bận lắm, tôi vẫn viện cớ làm việc để đổ hết trách nhiệm nuôi dạy cho vợ. Khi vợ lo lắng vì con trai giao du với đám bạn xấu, tôi cũng chẳng bận tâm. Tôi hời hợt bảo đó là giai đoạn mà mọi thằng con trai sung sức đều phải trải qua. Hầy, thật ra sự lạc quan này chỉ là một hình thức tự lừa dối thôi.”

Yosaku liếc Uesugi, nhưng mắt vừa giao nhau, ông ta lại vội nhìn xuống.

“Chuyện xảy ra ba năm trước. Tôi đang trực ở sở thì có cuộc gọi đến. Người gọi là một cảnh sát khu vực mà tôi quen qua một vụ án. Anh ta vừa bắt được một cậu nhóc định đi xe máy mà không đội mũ bảo hiểm. Nghe cậu nhóc bảo bố là Uesugi ở Phòng 1 Sở Cảnh sát Tokyo, anh ta gọi đến để xác nhận. Hỏi chi tiết mới biết nó đúng là con mình, tôi sốc quá. Không đội mũ bảo hiểm đã tệ rồi, tệ hơn nữa là còn chưa có bằng lái. Khi anh ta hỏi nên làm sao, tôi bèn đáp, Thành thật xin lỗi, anh cho qua lần này được không?'”

Giọng Uesugi khàn đi. Ông với lấy cốc trà, nhưng tay khựng lại giữa chừng vì cốc đã trống trơn.

“Viên cảnh sát đồng ý, anh ta bảo vì không chứng kiến tận mắt cảnh thằng bé chạy xe máy nên sẽ chỉ nhắc nhở rồi thả về. Tôi thở phào nhẹ nhõm, bởi thằng bé vừa vào cấp ba, nhà trường mà biết chuyện thì đuổi học nó mất. Ngờ đâu quyết định ấy sẽ khiến tôi ân hận cả đời. Đáng lẽ tôi phải cứng rắn hơn, phải yêu cầu cảnh sát phạt nghiêm theo luật, như thế sẽ không…”

Giọng nghẹn lại, Uesugi hít thở sâu hai lần rồi tiếp tục.

“Tất nhiên tôi đã mắng thằng bé một trận, nhưng nó bỏ ngoài tai, có lẽ là tại tôi chỉ mắng lấy lệ. Một tuần sau, tôi nhận được tin dữ. Con trai tôi gặp tai nạn và qua đời trên tuyến đường cao tốc thủ đô. Nó chạy qua khúc cua hình chữ S với vận tốc khoảng 130 km/h, mất tay lái rồi đâm vào tường. Dù đội mũ bảo hiểm song nó không có gì bảo vệ cơ thể, và tất nhiên vẫn chưa có bằng lái. Xe máy là mượn của bạn, cũng là chiếc nó định chạy khi bị bắt tuần trước. Về sau tôi mới biết, con trai tôi đi khoe là bị cảnh sát tóm, vừa nói tên bố đã được tha, thế nên nó nghĩ từ giờ làm quá lên đôi chút cũng chẳng sao cả.”

Uesugi ngồi thẳng dậy, nhìn xuống Yosaku vẫn đang cong lưng gục mặt.

“Tôi cứ ngỡ mình đã hết lòng bảo vệ con trai khi nó mắc lỗi, nhưng thực chất chỉ đẩy nó sa lầy vào sai lầm. Tôi không xứng làm cha, cũng chẳng xứng làm cảnh sát. Cha mẹ phải uốn nắn con đi đúng đường dù có bị chúng oán giận, và cũng chỉ cha mẹ làm được điều đó. Yosaku, anh đã giết người, tất nhiên phải đền tội. Song nếu nói dối, mục đích đền tội ấy sẽ không đạt được, biết đâu còn dẫn đến nhiều sai lầm khác. Anh không nghĩ vậy sao?”

Yosaku phát run, càng lúc càng run dữ, tiếng nấc bật ra. Cuối cùng ông ngẩng mặt lên, hai mắt đỏ hoe.

“Hãy cho tôi biết sự thật.” Uesugi nói.

☆ ☆ ☆

Lâu lắm rồi bầu trời mới trong xanh như thế, nhưng cái giá phải trả cho tiết trời nắng đẹp chính là hơi nóng hầm hập bốc lên từ đường nhựa. Lưng đẫm mồ hôi, Uesugi bước vào quán cà phê.

Kaga ngồi ở chiếc bàn trông ra đường, đang hí hoáy viết lên khăn giấy. Thấy Uesugi đến, anh mỉm cười cất tiếng chào.

“Cậu làm gì vậy?” Uesugi buông mình xuống ghế đối diện, liếc thấy khăn giấy đầy nét gạch ngang dọc.

“Tôi đếm số người mặc và không mặc áo vest. Quả nhiên số người mặc áo vest đã giảm đi.” Kaga vo tròn khăn giấy.

Uesugi gọi phục vụ và chọn cà phê đá.

“Chúng tôi đã xác minh số tiền chiếm dụng của Kishida Katsuya. Đừng sốc nhé, 80 triệu yên.”

“Ồ, thế cơ à?” Kaga nói với vẻ mặt thờ ơ.

Yosaku bòn rút tiền của nhà Kiyose không phải để trả nợ cho mình mà là để hỗ trợ con trai. Katsuya biển thủ công quỹ. Thấy hành vi của mình sắp bại lộ vì kiểm toán, anh ta khóc lóc cầu xin bố giúp đỡ. Yosaku bất đắc dĩ phải ra tay.

“Đáng kinh ngạc là Katsuya không hề bận tâm bố xoay tiền kiểu gì. Cậu ta ngây thơ cho rằng văn phòng của bố làm ăn có lãi. Cô vợ cũng chẳng biết chồng biển thủ, hình như còn không tự nhận thức được là mình đang sống xa xỉ hơn người đời.”

Kaga vẫn im lặng, chăm chú nhìn con phố ngoài cửa kính. Thấy vậy, Uesugi cũng nhìn theo. Biển hiệu của tiệm bánh gạo bên kia đường lọt vào mắt ông.

Phục vụ mang cà phê đá lên. Uesugi cầm cốc tu ừng ực không cần ống hút, xong xuôi, ông nhìn Kaga.

“Tôi có chuyện muốn hỏi. Cậu để mắt đến con trai của Yosaku từ bao giờ?”

Kaga lắc đầu, “Tôi đâu có để ý đến cậu ta.”

“Thật ư? Chẳng phải vì đã sớm nhận ra cậu ta dính dáng đến vụ án, cậu mới chọn tôi sao?”

Kaga nghiêng đầu tỏ ý không hiểu.

“Với năng lực nhạy bén, cậu cộng tác cùng ai chả được, nhưng cậu lại chọn tôi. Vì sao? Vì biết chuyện con trai tôi, cậu liền nghĩ tôi là người có thể khiến Yosaku khai ra sự thật trong trường hợp ông ta bao che cho con trai. Không phải ư?”

Hẳn thế rồi! Uesugi tin chắc viên cảnh sát khu vực này đã tính sẵn đường đi nước bước.

Kaga nở nụ cười điềm đạm và khẽ lắc đầu, “Không phải. Anh đánh giá cao tôi quá.”

“Vậy tại sao cậu lại chọn tôi...”

“Có hai lý do.” Kaga giơ hai ngón tay. “Một là, anh phụ trách điều tra Yosaku, nếu ai khác phụ trách, tôi đã hợp tác với người ta. Hai là, tôi biết chuyện con trai anh, còn nghe nói anh định ra khỏi ngành vì biến cố ấy. Đó đúng là một nỗi đau, nhưng đau đến đâu thì đã làm cảnh sát hình sự, người ta vẫn sẽ vận dụng nó như một kinh nghiệm nghề nghiệp. Nghĩ vậy, tôi chọn anh.”

Kaga điềm tĩnh nhìn Uesugi. Người đồng nghiệp lớn tuổi lảng tránh ánh mắt anh, dùng ngón tay lau nước đọng lấm tấm trên cốc cà phê đá.

“Làm như hiểu tôi lắm vậy! Cậu biết được bao nhiêu về tôi chứ!”

“Nhưng tôi nói không sai, phải không?”

“Thế á!” Uesugi lẩm bẩm.

Tôi cũng biết đôi điều về cậu đấy, ông định đốp chát, lòng thầm nhớ lại vài chuyện đã nghe trước khi đến đây.

Kaga từng thuộc Phòng 1 Sở Cảnh sát Tokyo. Sau lần hầu tòa với tư cách nhân chứng cho bị cáo trong một phiên xét tội giết người, Kaga bị chuyển xuống làm cảnh sát khu vực vì gia đình nạn nhân khiếu nại anh đã để cảm xúc cá nhân cản trở quá trình phá án. Thực tế là nhờ có anh tham gia điều tra, vụ án khó nhằn mới giải quyết được.

Thôi, đừng nói thì hơn, Uesugi cân nhắc. Kaga này thuộc dạng chẳng biết ngoái nhìn và hối tiếc đâu mà.

“Sắp đến ngày khởi tố Yosaku. Tuy làm việc với nhau không lâu, nhưng cậu đã giúp tôi rất nhiều.” Uesugi đặt tiền cà phê lên bàn rồi đứng dậy.

“Hẹn gặp lại. Lần tới tôi sẽ giới thiệu khu phố cho anh.

“Hi vọng lúc ấy thời tiết mát mẻ hơn.” Uesugi nói và đi ra cửa.

Đúng lúc này, một cô gái trẻ từ ngoài đường bước vào, áo phông, quần jeans, tóc nhuộm nâu cắt mái lệch một bên. Cô tiến về phía Kaga.

“Anh lại trốn việc hả?”

“Đâu, tôi đang đi tuần.”

“Đùa à? Cứ như thế, anh sẽ mãi mãi chỉ là cảnh sát quèn thôi.”

“Ha ha ha!” Kaga bật cười. “Uống nước ép chuối không? Tôi mời.”

“Không. Giờ tôi phải nghĩ ý tưởng tạo kiểu tóc. Chào nhé!” Cô gái ra khỏi quán cà phê, băng qua đường rồi bước vào tiệm bánh gạo.

“Cô ấy là con gái tiệm bánh gạo.” Kaga giải thích. “Tương lai sẽ trở thành nhà tạo mẫu tóc.”

Uesugi quay lại chỗ Kaga.

“Tôi hỏi câu cuối được không? Kaga, rốt cuộc cậu là ai hả?”

Kaga cầm cây quạt xếp trên bàn mở ra, vừa phe phẩy vừa đáp.

“Chẳng là ai cả. Ở khu phố này, tôi chỉ là người mới đến.”

« Lùi
Tiến »