Buổi chiều ở Thành phố Hồ Chí Minh thật nhộn nhịp. Khi ánh nắng mặt trời đã tắt dần, thì mặt sông Sài Gòn cũng chuyển sang màu xanh sẫm. Lúc này, tất cả các ngọn đèn đường đều bật sáng. Phố
xá đông nghịt xe cộ, đèn pha chiếu thành từng vệt dài trên đường. Tiếng xe, tiếng máy ồn ào, náo nhiệt, không ngớt. Cũng lúc đó, ở nhà hàng Mỹ Thành, bên bờ sông Sài Gòn, gần bến cảng Nhà Rồng, những ngọn đèn màu cũng bật lên sớm hơn, toả ánh sáng lung linh, soi bóng xuống mặt sông gợn sóng lăn tăn. Ở
phòng ăn đặc biệt, nổi trên mặt nước phía ngoài bờ sông của nhà hàng, hôm nay được chuẩn bị khá chu đáo. Căn phòng lắp kính màu được bài trí rất thịnh soạn, thường dành cho những vị khách đặc biệt đã được đặt trước. Hôm nay, nơi này dành cho ông chủ
tiếp khách. Những bàn ăn, ghế ngồi được lau chùi sạch bóng và kê lại gọn gàng. Mọi sự đã được chuẩn bị rất chu đáo, chỉ chờ các vị khách mà thôi.
Chiếc xe ô tô Land Cruiser, chở ông Dương, ông Bình và ông Hiếu, còn chiếc xe Ford chở Na Na và Thuỳ Liên cùng đi, đều đã đến cửa nhà hàng. Na Na và Liên vào trước, lên phòng khách kiểm tra lại một lần nữa sự chuẩn bị cho bữa tiệc. Ông Dương
cùng hai người cháu đi một vòng quanh nhà hàng theo đường hành lang có dãy lan can dựng nổi phía bờ sông, cạnh khu phòng khách đặc biệt. Họ nấn ná chờ khách.
Khoảng mười phút sau, một chiếc xe 4 chỗ nhãn hiệu Toyota chở
VIên đại tá ở Bộ chỉ huy quân sự thành phố cũng đến. Người vừa xuống xe trông rất khoẻ khoắn, dáng mập mạp, bước đi ung dung nhưng chắc nịch. Đó là đại tá Nguyễn Bảo, đang ở Bộ chỉ huy quân sự thành phố. Ông ta không mặc quân phục mà mặc bộ sơ
VIn dân sự, rất lịch lãm. Nhìn ông ta rất bệ vệ, có thể hiểu ngay rằng, ông là một người lãnh đạo quan trọng.
Ông ta đang định xoay người bước đi, thì vừa lúc đó, một chiếc xe FIAT màu đen cũng chợt đến. Bước xuống xe là một ông già khoảng 70 tuổi, tay cầm chiếc gậy được chạm khắc rất đẹp. Đó là vị sĩ quan cao cấp, từng là Phó chỉ huy quân sự thành phố, đã về
hưu, là khách mời của ông Dương. Vừa nhìn thấy vị khách mới đến, ông Bảo quay sang bắt tay và chào hỏi vui vẻ. Chính vị
khách này mà ông Dương mời được ông Bảo đến dự buổi tiệc hôm nay. Hai người cùng sánh vai vào nhà hàng theo sự tiếp dẫn của một cô tiếp viên trẻ trung, xinh đẹp.
Khi họ vào tới đại sảnh thì cũng là lúc ba ông chủ bước tới đón chào. Trước đó, khi đi thăm nhà hàng, ông Bình luôn chú ý quan sát một cách kín đáo ra cửa để chờ đón viên đại tá Bảo. Khi đại tá Bảo xuống xe, ông Bình ngờ ngợ mãi mới nhận ra. Mấy chục năm rồi ông Bình không liên lạc được với người này, không nhận được một báo cáo nào của anh ta, kể từ khi anh ta đeo lon thiếu tá, chỉ
huy một trung đoàn quân giải phóng trước trận tấn công vào Sài Gòn. Rồi từ sau đó ông đã đi di tản, càng không nhận được tin tức của anh ta nữa. Gần đây, cấp trên của ông thông báo, đã có tín hiệu của A2, mật danh của anh ta, vừa nối được liên lạc, ông liền lập kế hoạch tiếp cận Bảo. Tuy nhiên, cấp trên cũng đã có những nguồn thông tin riêng để thẩm tra lại viên tình báo này. Và ông Bình được lệnh, nếu ráp nối được liên lạc thì sẽ chuyển giao vị trí lãnh đạo nhóm cho anh ta, để làm việc khác.
Nhìn Bảo, ông Bình chợt nhận ra rằng, anh ta đã khác trước quá nhiều. Ngày còn là cậu học viên của lớp huấn luyện đặc biệt, anh ta mới mười sáu tuổi, người nhỏ nhắn, nhưng cứng rắn, nhanh nhẹn. Vậy mà bây giờ, Bảo khá béo tốt, da mặt hồng hào tuy có đen hơn tí chút. Anh ta bước đi ung dung, thư thái, nhưng vẫn ẩn
chứa sự cẩn trọng, vững chãi. Quả là Bảo đã thay đổi rất nhiều, khó có thể nhận ra ngay được. Ngày đó Bảo học rất thông minh.
Đặc biệt về võ nghệ rất giỏi. Khi huấn luyện, anh ta tên là Trần Xuân Báo. Vào quân giải phóng, anh ta mới lấy tên Nguyễn Bảo.
Từ đó, với tài năng đặc biệt của mình, anh ta đã lập nhiều công trạng cho cả hai phía. Một mặt là sĩ quan quân giải phóng, anh ta tiến dần lên vị trí chỉ huy, từ cấp trung đội lên đại đội rồi tiểu đoàn, trung đoàn, và cuối cùng là một đơn vị đặc công xuất sắc.
Còn bộ mặt thật của Bảo là một điệp viên chìm, đã nắm bắt nhiều thông tin quan trọng của các đơn vị quân giải phóng mỗi khi di chuyển và chuẩn bị chiến đấu. Bảo còn tìm ra một mật mã của đơn vị đặc công trong trận đánh tàu chiến của Mỹ. Trận đó quân giải phóng không thắng, nhưng đơn vị của anh ta cũng đã được tuyên dương vì kịp thời ra tiếp viện, cứu nguy đồng đội. Sau lần đó, bí mật về mật mã được thay đổi và bảo mật hơn. Tuy nhiên, đơn vị tác chiến không tìm được tên gián điệp. Song, cũng từ đó, Bảo hoạt động kín đáo hơn nhiều. Rồi đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, Bảo biệt tăm tin tức. Không ai nhận được liên lạc của anh ta. Mãi gần đây Bảo mới có tín hiệu liên lạc. Nhưng cấp trên đề nghị ông Bình không trực tiếp phụ trách anh ta nữa, mà do một viên sĩ quan cao cấp của CIA trực tiếp chỉ huy Bảo.
Hôm nay, sau mấy chục năm mới gặp lại Bảo, ông Bình thấy anh ta rất chững chạc, có phong thái của một nhà chỉ huy quân sự
cao cấp. Với góc nhìn của một trùm tình báo, ông Bình cũng có phần khâm phục anh ta. Bảo đã rất khôn khéo để giấu được bộ
mặt thật trong hoàn cảnh của mình, lại còn tiến khá nhanh trong hàng ngũ quân giải phóng. Không phải một điệp viên nào cũng làm được như vậy. Bảo quả là rất xuất sắc trong nghiệp vụ tình báo. Nghĩ vậy, ông Bình cảm thấy có phần yên tâm khi phải chuyển giao một phần mạng lưới điệp viên của ông cho anh ta.
Vừa suy nghĩ, ông Bình vừa cùng ông Dương và ông Hiếu ra đón khách. Ra đến sảnh chính, ông Dương bước lên trước, giơ tay ra bắt tay vị sĩ quan già. Hai người chào nhau rất lịch sự. Rồi ông bắt tay Nguyễn Bảo. Mọi người lần lượt bắt tay nhau và chào hỏi, trước khi hai vị cán bộ già giới thiệu từng người một. Khi ông Bình giơ tay ra bắt tay Bảo thì, ông chợt nhận thấy như có một luồng điện truyền khắp cơ thể và Bảo dường như cũng cảm nhận được một điều đặc biệt gần như vậy. Đó là những tín hiệu thông báo là họ đã nhận ra nhau. Tuy nhiên, đây mới chỉ là một tín hiệu rất căn bản, nhưng đó là một tín hiệu đặc biệt, chỉ thực hiện khi nào
không có điều kiện nêu mật khẩu, hoặc các ám hiệu khác để liên lạc.
Trong trường hợp này, Bình và Bảo đều phải dùng đến tín hiệu này trước tiên. Đó là tín hiệu đặc biệt trong một cái bắt tay.
Song, tín hiệu nhận nhau này cũng có quy định khá khắt khe.
Điều này phải được cấp trên đưa ra trước. Nếu đối phương nhận ra hoặc đã hiểu, thì sẽ có sự đáp lại đúng quy định. Khi tín hiệu được đưa ra, không phải bất cứ ai cũng nhận biết được. Điều này phải trải qua một cuộc tập luyện đặc biệt kiên trì, thuần thục và chính xác. Chỉ những điệp viên xuất sắc đã được tuyển lựa trong lớp huấn luyện đặc biệt của Bình trước đây, mới có được tín hiệu liên lạc ấy. Do đó, tín hiệu này như là một thông báo chính thức, họ đã nhận được nhau.
Lúc ông Bình đưa ra tín hiệu trong cái bắt tay ấy, thì Bảo quả thật hơi ngỡ ngàng, nhưng anh ta đã trấn tĩnh được và nhanh chóng cảm nhận tín hiệu ngay. Bảo không ngờ mình lại gặp lại “sếp” cũ
lúc này. Anh ta mất tin tức của ông ta mấy chục năm rồi. Thậm chí Bảo đã từng nghĩ, ông ta có thể đã chết rồi. Không ai cho anh ta biết về ông, kể cả cấp trên hiện nay của Bảo. Đến cuộc gặp hôm nay, Bảo chỉ nghĩ là do ông đại tá Viện, người chiến sĩ già đã về hưu, mời ông tới gặp ông Dương, một cán bộ kỳ cựu trong quân giải phóng, có người cháu muốn giao dịch để đầu tư vào một cuộc làm ăn trong quân đội. Do đó, đến cuộc gặp này với tư
cách người đã làm kinh tế của quân đội, anh ta sẽ nghiên cứu và xem xét tiếp nhận sau. Bảo không ngờ, người khách mà anh ta mới gặp, lại là Bình, chỉ huy cũ của mình. Lúc nhìn thấy ông Bình, một ông già, hơi gầy, tóc bạc, lại đeo kính, và vì mới nhìn thoáng qua một chút, nên Bảo chưa nhận ra ngay. Nhưng, khi họ bắt tay nhau, anh ta chợt rùng mình vì cái tín hiệu tưởng như đã chết rồi ấy, vừa trở lại. Cái tín hiệu mà có lúc anh ta đã cho rằng chỉ còn có ở Bảo và ở vài người có thể đã chết ấy, bỗng nhiên, hôm nay lại sống dậy, kết nối với anh ta. Làm sao điều đó không làm Bảo rợn người?! Chỉ trong một tích tắc như thế, cũng đủ để trí óc thông minh tuyệt vời của Bảo, của một tên điệp viên nhà nghề
như anh ta nhận ra “sếp” của mình. Bảo đã hiểu rằng, “sếp” đã ra tín hiệu cần gặp. Bảo lập tức đáp lại thông tin của ông Bình, cũng bằng một tín hiệu thông qua cái bắt tay này. Vậy là hai người đã nhận ra nhau.
Bảo biết rằng, từ bây giờ anh ta lại có chiến hữu ở bên, có bậc
đàn anh, có thể còn là điều kiện chống lưng thêm cho mình. Dù thế nào, Bảo cũng phải gặp và nhận chỉ thị mới từ người này. Và, anh ta cũng hiểu rằng, cấp trên sẽ cho mình biết những gì anh ta cần biết và những gì anh ta phải làm.
Nói thì lâu vậy, nhưng ý nghĩ thì quá nhanh. Sự việc diễn ra qua cái bắt tay để liên lạc được với nhau giữa hai tên gián điệp cáo già, chỉ xảy ra mấy giây trong một cái bắt tay ấy. Người ngoài làm sao biết được. Người không phải cùng hội, cùng thuyền, dù có khoẻ mạnh, có võ thuật, có nhạy cảm thế nào, cũng không nhận ra nổi cái cách ra dấu tín hiệu như vậy của hai điệp viên kỳ
cựu trên đây. Và, thêm nữa, điều này chỉ có ở năm nhân vật trong đợt huấn luyện đặc biệt ngày ấy mà thôi. Theo quy định của Bình và một người Mỹ là sĩ quan cao cấp của CIA, thì tín hiệu này đã được nghiên cứu khá tỉ mỉ. Đề phòng phải dùng mặt nạ, hay khi bị tổn thương hình thể, người trong nhóm không còn biết nhau, hoặc không nhận được ra nhau bằng cách khác, thì tín hiệu này như là một bằng chứng đáng tin cậy. Do đó, cái bắt tay với tín hiệu này chỉ có đối với Bình, Bảo, một tên khác đã mất liên lạc hoàn toàn và tên đã ốm gần chết ở miền Bắc. Còn viên sĩ quan CIA Mỹ, Jon Uyliam, thì chỉ khi nào thật cấp bách hoặc bất đắc dĩ, mới dùng đến mà thôi.
Theo tín hiệu khi Bình ra dấu, là lúc ông ta vừa nắm hờ bàn tay Bảo, ngón út sẽ đặt ngay vào một huyệt đạo đã được quy định, được tập dượt thuần thục, chính xác, không sai một ly. Cái nhấn của ngón út ấy đến, trước tiên làm rung động nhẹ đối phương.
Khi nhận ra ám hiệu, đối phương sẽ nâng cổ tay và chuyền một chút nội lực vào ngón cái, chạm nhẹ vào huyệt quy định. Tất cả
điều đó diễn ra thật nhanh, chuẩn xác, đúng thời điểm. Nếu không phải người có đào tạo căn bản, không thể phát hiện ra.
Điều này tưởng chừng như chỉ có trong tiểu thuyết trinh thám vậy.
Sau cái bắt tay có một không hai mấy chục năm mới có một lần ấy, ông Bình cũng như Bảo vẫn tỏ ra thản nhiên như lần đầu mới gặp nhau. Phía chủ nhà thì ông Dương giới thiệu. Phía khách thì ông Viện giới thiệu. Họ bắt đầu làm quen trước khi về phòng tiệc.
Lúc ấy Na Na đã bố trí cho các lái xe ăn ở một nơi kín đáo khác xong xuôi, và cùng Liên ra đón mọi người vào bàn tiệc.