Bí Mật Quân Cờ

Lượt đọc: 1353 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
V

Hôm sau, khi nhìn thấy ông Dương và bác Bình đang ngồi trên đi-văng cùng bố và người chị họ hàn huyên, Na Na sà xuống bên, hầu chuyện. Mọi người đều quay sang nhìn cô gái xinh đẹp như

một công chúa của đại gia đình này.

Ông Bình hỏi:

– Cháu có thể kể cho ông và bác nghe chuyện của cháu ngoài đó không? Bao giờ thì có thể làm lễ đính hôn đây?

Na Na nhìn ông bác, người đã có những chỉ thị rất chặt chẽ cho cô trong quan hệ với những đại gia đang lên như thế nào. Bây giờ

ông Bình còn là “sếp” của cô nữa. Lần này ông trở về, chắc chắn nhiệm vụ của cô sẽ càng nặng nề hơn. Nghĩ vậy rồi, cô nhẹ

nhàng nói:

– Thưa ông và bác, ngoài Bắc, trong thời gian này Hà Nội đang mở rộng nhiều lắm. Nhà cao tầng mọc lên như “nấm sau mưa”.

Nhưng nhiều khu đô thị không bán được. Nhất là những khu mượn cớ xây nhà ở cho người nghèo, vẫn ế ẩm lắm. Một người bạn cháu đang bị kẹt một lượng vốn lớn vào đó đấy bác ạ. Anh ấy cũng đang cố vượt lên. Nhưng xem ra, cũng khá vất vả. Được cái nhà hàng ăn uống của chúng cháu lại khá ổn. Ẩm thực luôn là số

một đấy ạ.

Na Na nói một hơi dài, như muốn lấp liếm chuyện riêng của mình với Long. Nhưng xảo thuật này không che được sự lọc lõi của ông bác. Ông Bình vừa cười vừa nói:

– Những chuyện ấy bác cũng có nghe. Nhưng chuyện bác và chị

Liên hơi tò mò muốn biết là chuyện chàng Long kia. Có cho bác kịp dự lễ Vu quy không đây?

Na Na bẽn lẽn:

– Bác hỏi bố cháu đi.

Nói rồi cô cười và xin phép ông và bác, rủ chị Liên ra công ty của

gia đình thăm quan. Ông Bình biết là cô cháu đã có chủ ý, đành nói với ông chú, bằng lòng để hai đứa ra ngoài. Ông Hiếu chỉ

cười. Chuyện riêng của Na Na, hai gia đình đã có cuộc gặp mặt, và ông đã có chuẩn bị rồi. Ông Bình cũng chỉ hỏi chơi vậy thôi.

Chứ ông cũng biết rồi. Ông Hiếu nhắc lại cho câu chuyện thêm vui. Rồi ông đứng lên, xin đi có chút việc.

***

Còn lại hai người, ông Bình bèn chuyển sang nói với ông chú về

những chuyện cần thiết đối với mình. Ông đã nhận được nguồn tin mật báo cho biết, vị đại tá phụ trách đơn vị đặc công đã chuyển về Sài Gòn, nhận công tác khác. Ông ướm hỏi ông chú về

những người bạn trong quân đội đã có những chiến công nổi bật, từng làm cho lính ngụy khiếp đảm. Rồi ông khéo léo nhắc tới chiến công của đơn vị đặc công nổi tiếng mà ông không nhớ tên vị chỉ huy. Ông Dương chẳng tỏ vẻ ngạc nhiên chút nào khi người cháu nhắc đến một số nhân vật trước kia trong quân ngụy di tản, rồi lại nhắc tới những quân nhân nổi tiếng của quân giải phóng làm quân ngụy khiếp sợ. Trong đó có chiến công của đơn vị đặc công. Như rất thông cảm với người con xa quê, ông Dương nhắc cho ông Bình nhớ lại, và trả lời những câu hỏi của ông Bình.

Nhưng một cách khôn khéo không để lộ ý nghĩ này ra ngoài, và làm như hiểu biết nhiều, ông Dương nói:

– Đâu có xa lạ gì. Đấy là đơn vị đặc biệt có nhiều chiến công hiển hách trong chiến dịch Hồ Chí Minh. Nhưng người đó là một vị đại tá, sau được thăng quân hàm cấp tướng và được truy phong là Anh hùng quân đội, vì đã hy sinh anh dũng trên chiến trường.

Đơn vị đã có nhiều nhà lãnh đạo khác thay thế. Hiện giờ là đại tá Bảo, khoảng trên 50 tuổi. Chắc nay mai sẽ lên hàm cấp tướng.

Anh này cũng là một sĩ quan có nhiều chiến công. Chắc cháu không biết đâu.

Ông Bình nghe xong, vội đáp:

– Thưa cụ. Đúng là nhiều thay đổi. Cháu cũng không biết thật.

Nhưng cháu nghe vị đại tá hiện nay còn giỏi cả việc làm kinh tế

nữa.

– Đúng thế. Hôm trước tôi nghe trong hội cán bộ hưu trí nói, anh ta đã tham gia mấy công trình ngầm trên biển thì phải.

Nói đến đấy, ông Dương nhìn Bình. Ông Bình cũng nhìn lại ông Dương và cười nói:

– Chính đó là điều cháu cần mà. Hay là cụ có cách nào cho cháu được gặp anh ta nhỉ?

Ông Dương nhìn Bình chăm chú như có ý hỏi. Nhưng ông không hỏi. Một lát sau ông nói:

– Nhưng tôi nghe nói, hình như anh ta vừa chuyển về Bộ chỉ huy quân sự thành phố sao đó. Muốn gặp anh ta phải không?

– Vâng - Ông Bình trả lời - Chắc cụ có cách chứ?

– Cách thì có đấy. Nhưng hơi phức tạp tý chút.

Bình ngẫm nghĩ một chút nhưng rất nhanh chóng vạch ra kế

hoạch chớp nhoáng, và ngỏ ý nhờ ông chú giúp cho.

– Chú đã giúp thì giúp cháu đến chót đi. Xin chú đừng lo ngại gì cả.

Ông Dương chậm rãi:

– Được rồi. Anh chuẩn bị cho tôi ít quà, đi thăm vài người đã.

Vậy là sau buổi chuyện trò nhẹ nhàng đó, ông Bình đã được ông Dương đưa đến nhà một người bạn từng làm ở Bộ chỉ huy quân sự thành phố, đã về hưu, nhưng rất rành về các mối quan hệ với các sĩ quan trong ngành. Từ ông này, ông đã gặp được vị đại tá vừa chuyển công tác về Thành phố Hồ Chí Minh. Cuộc hẹn gặp sẽ

diễn ra ở nhà hàng Mỹ Thành của gia đình ông Hiếu, vào một buổi tối cuối tuần sau đó.

« Lùi
Tiến »