Bí Mật Quân Cờ

Lượt đọc: 1352 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
IV

Ông Hiếu có dáng người khá nho nhã. Bước đi nhẹ nhàng. Khuôn mặt tròn, mắt sáng, lông mày dài, mũi dài, miệng rộng, nước da trắng, giọng nói thanh. Khi Hiếu còn nhỏ, một người bạn học với

ông nội, gặp Hiếu, đã buột miệng nói: Đứa bé này sau giàu có tiếng, làm ra nhiều chuyện lạ. Hiếu là con nhà gia thế, được học hành tử tế. Khi nhỏ thường theo anh họ là ông Bình học nghề

kinh doanh và theo các lớp học võ nghệ, được huấn luyện như

một người lính đặc nhiệm thực thụ.

Đến năm Hiếu mười lăm tuổi, mẹ ông mất. Rồi vài năm sau bố

ông cũng mất. Gia sản của ông cha để lại do ông thừa kế. Khi ấy ông làm ăn, kinh doanh không mấy phát đạt. Giữa năm sau thì miền Nam hoàn toàn giải phóng. Lúc ấy ông còn rất trẻ, kinh doanh rất chật vật. Và, cũng lúc đó thì anh họ ông là ông Bình, đưa cả nhà di tản đi Mỹ, tài sản để lại cũng giao cho ông quản lý.

Ông hết sức lo lắng, hoang mang, lúng túng, chưa biết làm ăn, sinh sống ra sao. Thì thật may mắn, ông nhận được tin có người chú đang là cán bộ chính quyền cách mạng tìm gặp. Ông còn đang bỡ ngỡ, ngơ ngác, ngạc nhiên, thì ông Dương đến tận nhà gặp gỡ. Thì ra, đó là ông chú đi làm cách mạng từ khi ông chưa sinh ra. Ông chỉ được nghe cha ông kể lại rằng, cả nhà ông như

muốn quên đi người chú của Hiếu có tên là Dậu, phản lại gia đình, trốn theo cách mạng. Nay, ông Dương là một sĩ quan trong Ủy ban Quân quản Sài Gòn, đã trở về và nói cho Hiếu biết gia thế

của mình, chính là chú Dậu của Hiếu. Rồi chú cháu nhận nhau.

Sau đó, vì ông Dương không có vợ, con, nên đã nhận Hiếu làm con nuôi. Thế là trong đợt cải tạo tư sản sau đó, chú ông đã ra sức giúp cho ông vượt qua những khó khăn với chính quyền cách mạng.

Một thời gian sau, một người cháu, gọi ông là ông cậu, vì có vợ là người Việt gốc Hoa, nên đã cùng vợ con di tản sang Anh, lại cũng gửi lại tài sản cho ông Hiếu quản lý. Lại một lần nữa ông Dương phải đứng ra bảo lãnh cho gia đình Hiếu. Từ đó, trên cơ sở tài sản và cơ nghiệp lớn này, được người chú giúp đỡ, ông Hiếu đã nhanh chóng đi vào con đường làm ăn buôn bán theo nghiệp ông cha.

Chưa đầy mười năm sau, ông đã trở nên giàu có, khá nổi tiếng.

Cơ nghiệp kinh doanh được mở mang và duy trì rất vững vàng như bây giờ.

Ông Hiếu lấy vợ khi hai mươi lăm tuổi, vợ ông là con một nhà buôn lớn ở chợ Bến Thành. Ông chỉ có một cô con gái rất xinh đẹp, và giỏi giang nghề nghiệp. Đó chính là Na Na, giám đốc Công ty TNHH Sông Hồng, đang quản lý nhiều nhà hàng, khách sạn ở nhiều tỉnh thành trên cả nước.

Trong thời kỳ ông Hiếu theo học lớp võ nghệ, đào tạo những người có tài năng làm đặc nhiệm, mà ông Bình đưa dẫn, Hiếu đã là một học sinh xuất sắc, được đề nghị chọn lựa vào đơn vị chính quy. Nhưng Hiếu không muốn thế. Vì được ông Bình ủng hộ, nên Hiếu đã xin rút ra khỏi cuộc huấn luyện, chỉ là một chàng thanh niên có bản lĩnh để chiến đấu trong kinh doanh lúc ấy mà thôi.

Rồi khi biết anh Bình còn là một nhân vật quan trọng trong chính trường, lúc đó Hiếu mới thật sự kinh ngạc và thấy đáng sợ nữa.

Khi Hiếu hiểu rõ vai trò của anh họ trong những tổ chức đặc biệt này thì cũng là lúc cuộc chiến tranh đã đến giai đoạn bi đát đối với chính quyền của ông Thiệu ở Sài Gòn. Cũng may, Hiếu chưa có thời gian nào làm việc trong tổ chức bí mật của Bình, thì chiến tranh đã kết thúc. Lúc đó Bình di tản, Hiếu cũng muốn cùng anh ra đi, nhưng Bình đã có chuẩn bị trước, bố trí cả nhà di tản, bỏ lại Hiếu với lý do chờ đợi chuyến đi sau. Nhưng thực chất, đó là một âm mưu của Bình, muốn để Hiếu ở lại, có thể cần tới sau này.

Ông ta làm như kế hoạch di tản bị lỡ. Khi đó Hiếu nhận ra rằng, anh ta đã bị lỡ thật. Hiếu không thể đi được nữa, một phần vì cuộc di tản do Mỹ tổ chức đã nhanh chóng chấm dứt. Những người đi trốn bằng các đường di tản khác đều không được an toàn. Hơn nữa, lúc đó Hiếu cũng đã quen biết với một cô gái con một nhà buôn ở Chợ Lớn, sau này là người vợ của Hiếu, cũng không đi được cùng cha mẹ. Do vậy, Hiếu đã quyết định ở lại Sài Gòn để làm ăn sinh sống.

Khi Hiếu nghĩ lại, ông càng thấy mình chịu ơn ông chú rất nhiều, và ông coi chú như cha mình. Không những thế, ông còn gắn bó mật thiết với chú trong những việc làm quan trọng nữa. Do đó, khi ông Bình báo tin sẽ về nước, ông đã thông báo cho ông chú, để những ngày tới mấy chú cháu được đoàn tụ. Thực ra trong thâm tâm, ông hiểu rất rõ rằng, dù ông không chính thức làm việc dưới sự chỉ huy của ông Bình, song, dù sao ông vẫn là người của ông trùm gián điệp này rồi. Ông có tự chối bỏ, hay lờ đi, thì sự thật vẫn là sự thật. Chính vì thế mà, lần trước, cách đây gần chục năm rồi, khi ông Bình về nước, cả nhà đã nghe ông Bình kể

Về quá khứ, về trách nhiệm và nghĩa vụ của những người kinh doanh trong đại gia đình tư sản này từ trước đến nay. Và qua đó, ông nói rõ mục đích của kinh doanh, của việc làm ăn kinh tế là sự

phát triển, cạnh tranh để phát triển. Và muốn vậy, không có cách nào khác là tìm kiếm thông tin của đối tác, không có cách tốt hơn

là nắm được điểm yếu của những kẻ cạnh tranh, nắm được yêu cầu của chính quyền, để đầu tư, để kinh doanh và vượt lên kẻ

khác. Nói thì có vẻ lý luận vậy thôi, chứ thực ra đó là công tác tình báo trong kinh doanh. Nhất là trong thời buổi bây giờ, khi kinh doanh đang là trào lưu lớn ở Việt Nam.

Trong lúc chuyện trò như thế, ông cứ nghĩ chú Dương sẽ phản đối kịch liệt. Vì chính ông là một người Cộng sản, một quan chức trong chính quyền cách mạng kia mà. Song, ông Dương đã không có ý kiến nào bác bỏ những điều này. Theo ông, làm ăn kinh tế

như gia đình này, ông đã biết từ nhỏ. Rồi ông đã bỏ nhà đi theo cách mạng. Rồi xây dựng XHCN trên miền Bắc, cũng làm kinh tế.

Học tập ở nước ngoài, họ cũng kinh doanh, cũng làm kinh tế. Rồi ông lại trở về giải phóng miền Nam, xây dựng lại cuộc sống mới, cũng lại tiến hành đổi mới kinh tế, làm ăn kinh tế nhiều thành phần. Và bây giờ, làm ăn kiểu tư bản, làm ăn theo tư bản, lại càng rộ lên. Có gì khác nhau mấy đâu. Tuy ông về hưu rồi, song ông vẫn quan tâm tới mọi vấn đề, nhất là vấn đề kinh doanh, làm ăn kinh tế, làm giàu. Với ông, đến giờ ông đã ngộ ra một điều rằng: Tất cả câu chuyện làm ăn, nghề nghiệp kinh doanh ấy của mọi thời đại đều rất giống nhau về mưu mô, nghề nghiệp và thủ

đoạn. Chỉ khác chăng là dưới chính thể nào, bằng kỹ thuật và công nghệ khác nhau thế nào mà thôi. Và, ông không hề phản đối cháu Bình. Thậm chí còn ủng hộ nữa.

Cách nói và cách nghĩ ấy của nhà cách mạng kỳ cựu này đã làm mọi người ngã ngửa ra vì kinh ngạc. Nhất là ông Bình. Từ kinh ngạc chuyển dần sang vị nể, rồi đâm ra kính trọng ông. Ông Hiếu nghĩ: Hèn chi, bố cứ giúp mình hết lần này đến lần khác, đưa thân mình ra bảo lãnh cho ông trong giai đoạn đáng sợ nhất.

Đúng là, “Một giọt máu đào hơn ao nước lã”, vẫn là người của đại gia tư sản này thôi. Và Hiếu càng tin là mình đúng khi cùng cộng tác chặt chẽ với ông trong sự nghiệp của mình.

Thế là, cũng chính vào dịp đó, Na Na, đứa con gái giỏi giang của ông Hiếu đã nhanh chóng lĩnh hội được kinh nghiệm và ý thức làm giàu, cạnh tranh và thủ đoạn của những nhà buôn lớn. Và cô đã được bác Bình hết sức ưu ái, chăm chút và hướng dẫn. Rồi ông mời Na Na sang Mỹ du lịch, thăm một số nước. Chính thời gian đó Na Na đã được đào tạo và huấn luyện nghiệp vụ tình báo để phục vụ cho sự nghiệp kinh doanh của đại gia đình ở Việt Nam và cả

trên thế giới. Và thực chất cô đã trở thành một điệp viên của ông

Bình như vậy. Về điều này, ông Hiếu gần như phải chấp nhận. Từ

đó, cả ông chú, người cha nuôi của ông Hiếu, đến ông Hiếu, rồi Na Na, đều coi như mọi chuyện bình thường, không ai phải tránh né hay tranh cãi, cũng không ai nói đến nữa. Mọi người cứ việc ai nấy làm. Còn tình cảm gia đình coi như là trên hết. Và, họ đã liên lạc và quan hệ với nhau thường xuyên hơn, thông tin với nhau bằng hệ thống thông tin hiện đại toàn cầu ngày nay, một cách tự

nhiên và bình thường như bao gia đình khác.

Gần mười năm đã qua, sau lần về nước ấy của ông Bình, mọi việc diễn ra hầu như rất bình thường. Nhưng thật ra bên trong gia đình này đã có nhiều thay đổi, nhiều sự kiện và chuyển động lớn.

Nhiều sự diễn biến đã xảy ra. Lần này ông Bình về nước cùng với con gái, ông Hiếu linh cảm thấy sẽ có nhiều sự kiện đặc biệt hơn nữa sẽ đến với gia đình ông, sẽ đến với ông. Song, với bản lĩnh của mình, ông Hiếu sẵn sàng đón đợi và chấp nhận hết thảy.

Ông Hiếu đón bố con ông Bình về thẳng nhà mình, một ngôi biệt thự khá đẹp trên đường Võ Thị Sáu. Đấy là ngôi biệt thự của gia đình ông khi xưa để lại. Khi Sài Gòn giải phóng, ông không dám ở. Nhưng rồi, nhờ có chú Dương, ông Hiếu đã được sử dụng tài sản cũ của ông cha để lại. Và ông đã sửa sang lại ngôi biệt thự

cho hiện đại và đẹp đẽ như bây giờ.

***

Chiếc xe ô tô Land Cruiser màu sữa còn mới toanh, được người lái xe khá trẻ đưa vào trong sân, rồi từ từ đỗ lại. Mọi người lần lượt xuống xe, bước vào trong nhà.

Khi ông Bình và ông Hiếu bước lên thềm nhà thì một ông già người tầm thước, da dẻ còn hồng hào, mặc bộ đồ màu trắng mềm mại, chống chiếc gậy ba toong, từ từ đi ra cửa, như chờ đón ông Bình. Đó là ông chú của họ, Nguyễn Hồng Dương. Ông Dương đã đến đây từ trước để gặp người cháu xa quê hương bấy lâu nay mới về. Một vài người trong nhà cũng ra theo, đứng lại bên cửa, đón khách. Họ bắt tay nhau và ông Bình ôm chặt ông Dương, nghẹn ngào:

– Chào chú.

Hai tiếng ấy ông Bình thốt ra từ đáy lòng. Đó là tâm trạng của một người xa quê quá nửa đời rồi, bây giờ mới có dịp gặp lại. Hai tiếng ấy, cũng làm cho ông Dương rất cảm động, nó giống như

ngày nào cháu Bình của ông còn bé, thường chào ông như thế.

Nó làm sống dậy trong ông nhiều kỷ niệm của thời thơ ấu. Họ ôm nhau khá lâu. Chi tiết đó cũng làm cho cô Liên ngỡ ngàng và cảm

động. Rồi ông Bình quay sang đứa con gái, nói với ông Dương:

– Cháu gái của ông đây.

Cô Liên ngước nhìn ông Dương và nói rất rành rọt:

– Con chào nội.

Ông Dương cười rất tươi:

– Thật không uổng cho ông được sống tới bây giờ. Nhìn thấy cháu con ở xa về mà lòng già ấm lại. Tốt rồi, ta vào nhà thôi.

Chiều hôm đó, Na Na cũng từ Hà Nội bay vào Sài Gòn xum họp gia đình.

« Lùi
Tiến »