Trong chuyến đi này, Bình sẽ còn phải gặp lại một người khác nữa, một người mà ông ta rất tin tưởng, rất coi trọng. Người này tuy còn trẻ, kém ông tới gần hai mươi tuổi, nhưng đó là một nhân vật rất quan trọng đối với ông. Ông nhớ lại những ngày ông nhận nhiệm vụ tổ chức các đơn vị đặc biệt để huấn luyện thành những đặc vụ và tình báo cho CIA và chính quyền ông Nguyễn Văn Thiệu, ông đã có rất nhiều cánh tay giúp việc đắc lực.
Nhưng ông nhớ nhất là một đợt huấn luyện đặc biệt vào cuối những năm sáu mươi sau Tết Mậu Thân. Khi chiến tranh bước vào giai đoạn quyết liệt.
Lúc đó ông tổ chức một đơn vị đặc nhiệm gồm những đứa trẻ con và bọn thanh niên choai choai mới lớn, một lũ anh chị nhất trong giới giang hồ và vài quân nhân trẻ ưu tú trong quân đội ngụy. Đơn vị này được huấn luyện và đào tạo hết sức chu đáo dưới sự chỉ huy của Bình và các chuyên gia Mỹ.
Bọn chúng sẽ có nhiệm vụ đặc biệt, được đưa ra miền Bắc Việt Nam và thâm nhập lực lượng quân Giải phóng. Ông Bình vừa có danh nghĩa nhà tài trợ, vừa là chỉ huy trực tiếp của nhóm điệp viên này. Ông Bình lúc đó về
chức vụ bí mật trong quân đội đã được phong là một chuẩn tướng. Ông là một vị tướng trẻ, đã được rèn luyện bí mật ngay từ nhỏ, hoạt động trong một đơn vị tình báo đặc biệt dưới thời ông Diệm, ông Nhu. Do vậy ông Bình đã trưởng thành nhanh chóng và trở thành nhân vật đặc biệt trong thời Nguyễn Văn Thiệu. Ông được phong hàm Chuẩn tướng, nhưng vẫn nằm trong vòng bí mật.
Đội đặc nhiệm này được ông tổ chức và đứng đằng sau các chuyên gia huấn luyện, gồm chưa đầy mười người. Sau đợt huấn luyện, thử thách và lựa chọn, số đặc vụ này được đưa đi dần dần, chỉ còn có ba người đạt tiêu chuẩn xuất sắc nhất ở lại đào tạo tiếp. Trong đó, một người sẽ phải tìm mọi cách, đóng mọi vai trò để ra Bắc, tham gia bằng được vào hàng ngũ cán bộ
miền Bắc XHCN. Một người ở lại chiến trường. Anh ta phải làm thế nào cũng được, đóng vai trò gì cũng được, thâm nhập vào Mặt trận Giải phóng và quân đội Việt cộng. Người này sau đó khá xuất sắc và có những chiến công rất táo bạo. Ông Bình luôn tin tưởng vào anh ta. Còn một người sẽ
nhận sự chỉ huy trực tiếp của CIA, làm một trợ lý cho tên trùm tình báo Mỹ.
Song, trải qua những năm cuối chiến tranh, anh ta không liên lạc được với ông Bình nữa. Có thể anh ta đã hy sinh hay bị bắt, đến nay mọi nguồn tin đều không phát hiện được.
Từ sau ngày Sài Gòn giải phóng, để giữ vị trí của mình trong chính giới Ngụy và giữ bí mật của các tổ chức gián điệp của mình, Bình đã di tản. Do đó đã mất liên lạc với mọi người, càng không liên lạc được với tên gián điệp trong quân Giải phóng.
Tên gián điệp ở miền Bắc đã thành công khi thâm nhập hàng ngũ quân đội Việt Nam. Tên này đã tổ chức được một lưới điệp viên nhỏ, nắm bắt được nhiều thông tin quan trọng. Hắn hoạt động khá táo bạo, nhưng cũng rất an toàn. Tuy mạng lưới điệp viên của hắn không lớn, nhưng cũng có kẻ xuất sắc, giỏi giấu mình để sống chìm.
Không may, tên trùm ở phía Bắc đã bị bệnh từ sau chiến tranh. Hầu như
hắn chỉ còn giúp cho cấp dưới duy trì liên lạc mới nối lại được. Một tên nữ
gián điệp thay hắn liên lạc với đồng đội.
Tên gián điệp xuất sắc nằm trong hàng ngũ quân Giải phóng, sau chiến tranh, đã leo lên cấp bậc đại tá, được phụ trách một đơn vị rất có tiếng tăm. Hắn ta sẽ là người thay thế Bình để chỉ huy toàn bộ mạng lưới điệp viên của tổ chức này ở Việt Nam. Nhưng trước hết, Bình phải ráp nối được liên lạc với những điệp viên của mình đã, và phải làm sao liên lạc được với tên sĩ quan cao cấp ấy, trước khi ông ta quay về Mỹ.
Công việc của Bình lần này quả là gian khó, rất nguy hiểm. Song, ông ta có vẻ tự tin và rất bình thản. Ông ta đã nghĩ đến một người có thể giúp ông gặp được viên sĩ quan này. Người có thể giúp được ông ta không ai khác chính là ông chú họ, Nguyễn Hồng Dương. Nghĩ thế, ông Bình có phần thấy nhẹ nhõm hẳn. Và ông nhắm mắt như muốn ngủ, để giữ lại sức lực cho chuyến đi dài ngày này.
***
Chiếc BOEING đã bay vào không phận Thành phố Hồ Chí Minh. Hoa tiêu thông báo tốc độ và thời gian hạ cánh của chuyến bay. Chiếc máy bay chao nghiêng, lượn một vòng chào thành phố, rồi hạ càng, đáp xuống đường băng Tân Sơn Nhất. Chuyến bay đã kết thúc an toàn. Ông Bình thở phào, cùng con gái và đoàn người xuống khỏi máy bay. Lúc ấy ông Hiếu đã chờ
sẵn ở phòng đợi để đón tiếp cha con vị khách quý.