Những chuyện xa xôi mà ông Bình đành bằng lòng, trong đó có việc chấp nhận mối quan hệ với người em họ này. Ông phải gặp Hiếu để công khai nắm bắt tình hình Thành phố Hồ Chí Minh lâu nay. Ông gặp ông Hiếu về bề ngoài là người nhà, người quản lý cơ nghiệp mà ông giao phó lại. Và với Hiếu, ông còn tình máu mủ, ông còn trách nhiệm trưởng tộc, phải làm lễ thắp hương thờ
cụ tổ của gia đình. Cụ Thượng thư của triều đình nhà Nguyễn xưa. Hơn nữa, ông còn có một bậc cha chú vẫn còn sống, sống có
phần cô độc, nhưng vẫn ung dung tự tại, mà ông phải gặp. Đó là vị cựu cán bộ chính quyền cách mạng đã gần 80 tuổi nọ.
Như ông Bình biết, thì ông chú này hồi nhỏ có tên là Quý Dậu.
Ông ta rất nghịch ngợm, thông minh, lanh lẹn. Vì là con một gia đình rất có thế lực, nên ông được ăn học khá chu đáo. Nhưng, trong trào lưu văn hoá lúc đó, ông không đi du học nước ngoài mà lại ở trong nước học theo Nho giáo. Song, không hiểu sao ông ta lại có máu khám phá, có đầu óc cách tân, nên đã theo xu hướng cải cách. Và rồi, dần dà trong trào lưu cách mạng chung của cả nước lúc đó, ông đã tham gia phong trào thanh niên cứu quốc. Tuy xuất thân trong một gia đình giàu có, nhưng ông vẫn chung sống cùng lớp thanh niên nghèo trong trường học. Ông tham gia những cuộc mít tinh, những buổi diễu hành của sinh viên thời đó. Và, ông đứng vào hàng ngũ những người cách mạng từ lúc nào không rõ. Mọi người trong gia đình ai cũng ngạc nhiên, thậm chí còn né tránh, không muốn quan hệ với ông. Nhất là lúc đó ông của Bình và bố của Dậu rất khắt khe, không muốn ông Dậu lăn lộn với nhóm thanh niên cải cách. Nhưng không được.
Ông Dậu vẫn trốn nhà đi làm cách mạng.
Thế rồi đến những năm Pháp rút khỏi Đông Dương thì ông Dậu được tập kết ra Bắc, tiếp tục được đào tạo trên miền Bắc XHCN
Về lý tưởng Cộng sản, về cách mạng Việt Nam, về xây dựng CNXH và giành lại độc lập, thống nhất đất nước. Sau khi học trường cán bộ miền Nam rồi được đưa sang Liên Xô học đại học, trở về nước, ông được phân công công tác ở nhiều ngành, nhiều cơ quan. Có lúc ông Dậu còn được điều về một vùng quê ở ngoại thành Hà Nội làm một nhà giáo dạy học. Về những điều này, mãi đến mười năm trước khi ông Bình về nước lần đầu mới được biết.
Nhưng những nét cơ bản đó trong lý lịch của chú, ông Bình chỉ
được nghe lại từ mọi người trong nhà. Còn dịp đó, khi Bình về
nước thì người chú đã được đi chữa bệnh ở nước ngoài. Đến ngày ông Bình quay sang Mỹ thì ông chú mới về. Hai người gặp nhau vội vã, ngắn ngủi trước lúc ông ra sân bay.
Ông Bình cũng còn được biết: Trong những năm xa quê hương miền Nam, xa nhà, ông chú đã sống với vai trò một cán bộ tập kết rất gương mẫu. Nhưng ông cũng tham gia nhiều phong trào của cán bộ miền Nam như các hiệp hội, đoàn thể. Đến lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ vào giai đoạn quyết liệt thì ông được điều về một đơn vị quân đội để tăng cường cho chiến trường. Khi giải
phóng Sài Gòn, ông có mặt trong đoàn quân tiên phong tiếp quản thành phố. Sau đó ông là một Ủy viên trong Ủy ban Quân quản Thành phố Hồ Chí Minh, phụ trách giáo dục, đào tạo. Khi công cuộc cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh mở ra, ông đã có chân trong ban cải tạo của thành phố.
Song, có một điều đặc biệt mà ít ai biết về ông. Đó là, năm Dậu mười sáu tuổi, lúc vào học tại trường trung học Phú Nhuận thì Dậu đổi tên là Dương. Nguyễn Hồng Dương. Không mấy người biết sự việc này. Chỉ có một ít người trong nhà hiểu rõ. Ông Bình lúc đó cũng còn bé, nên sau mới được biết sự việc này. Và rồi, với tên mới này, ông đã giấu được lớp thanh niên thời ấy. Họ không để ý đến gia thế của ông nữa. Do đó, khi ông tham gia phong trào cách mạng, cũng không mấy người quan tâm đến xuất xứ
của Dương từ trong một gia đình đại tư sản. Từ đó Dương đã ly khai hẳn cuộc sống con nhà giàu.
Sau này khi làm trong Ủy ban Quân quản Sài Gòn, Dương mới tìm kiếm những người thân và họ hàng giàu có của mình. Và, ông ta nhận đứa cháu, con ông anh mình là Hiếu, lúc đó còn ở tuổi thanh niên, bố mẹ mới mất, làm con nuôi và nhận bảo lãnh cho gia đình Hiếu. Từ đó chú cháu, gia đình ông Hiếu lại đi vào con đường kinh doanh và từ làm ăn nhỏ để rồi đi lên. Lúc ấy ông Hiếu được quyền thừa kế gia sản của ông cha, quản lý sản nghiệp của các bác, các anh di tản để lại, nhờ có sự bảo lãnh chú Dương mà Hiếu đã vượt qua những khó khắn rắc rối đối với chính quyền mới.
Ông Bình còn nhớ rất rõ, những năm 60 khi ông bà và bố mẹ ông chuyển sang kinh doanh ở Mỹ, thì ông ở lại Sài Gòn cùng với một phần gia sản để kinh doanh. Mấy năm sau ông mới có vợ rồi có con cái. Khi chúng lớn lên, ông gửi sang Mỹ, để nhờ ông bà cho ăn học. Còn ông rảnh tay kinh doanh và dấn thân vào sự nghiệp chính trị. Khi đó ông Hiếu còn nhỏ, thường đến chơi với ông, và hai anh em rất thân nhau. Chính Hiếu lúc đó cũng đã được ông Bình hướng dẫn, huấn luyện về nghiệp vụ kinh doanh và làm điệp báo viên của giới tư bản tài phiệt của chế độ Cộng hoà. Ông Bình lúc này đã là một quan chức có nhiệm vụ bí mật, rất quan trọng trong chính quyền Sài Gòn. Ông có gia sản kếch sù, nhưng vẫn che giấu được thân phận mình. Khi miền Nam giải phóng, ông đã cùng cả nhà di tản, để lại một ít gia sản nhờ Hiếu trông giữ.
Song, một phần tài sản này đã bị sung công. May nhờ có ông Dương mà Hiếu mới không bị liên lụy và còn có điều kiện làm ăn
phát đạt.
Lúc đó ông Bình chưa biết ông Dương đã trở về miền Nam, trong đoàn quân giải phóng. Sau này, khi nhận được tin tức, ông mới biết điều đó, và ông đã nhận ra chú Dậu của mình. Người chú hơn ông gần chục tuổi. Rồi, một điều bất ngờ khác đã đến với ông, mãi sau ông mới phát hiện ra, và ông còn ngạc nhiên hơn nữa.
Cũng từ đó, Hiếu đã buôn bán cùng vợ, con, nhanh chóng giàu lên trông thấy. Chỉ sau gần mười năm, ông Hiếu đã trở thành một nhà buôn giàu có, nổi tiếng như bây giờ. Thế rồi, ông ta mở công ty, nhà hàng, khách sạn và giao cho con gái là Na Na phụ trách.
Công ty này đã phát triển nhanh chóng như ngày nay.