Bí Mật Quân Cờ

Lượt đọc: 1345 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Sáu
I

Chiếc máy bay BOEING 707 đang bay trên bầu trời Thái Bình Dương từ New York về Thành phố Hồ Chí Minh, với tốc độ hơn một ngàn km/h, ở độ cao gần mười km. Ngồi trong máy bay, ông Bình không khỏi bồi hồi khi nghĩ tới cuộc du lịch về thăm Tổ quốc lần này. Đây là lần thứ hai ông về Việt Nam kể từ mấy chục năm nay.

Một người già đã gần vào cái tuổi 70, vậy mà vẫn còn có những chuyến chu du đầy vất vả như thế này, quả thật không đơn giản.

Là một nhà tư sản, từng kế thừa cơ nghiệp của cha ông để lại

suốt bao nhiêu năm nay, ông Bình hầu như không lúc nào được yên tĩnh. Tuy nhiên, hiện nay, người con cả của ông đã kế

nghiệp, quản lý một công ty kinh doanh ô tô lớn tại Mỹ, có cả các cháu ông và những người thân tham gia giúp sức. Song, một ông chủ kỳ cựu như ông cũng không ngồi yên được. Hãng săm lốp ô tô Bắc Hà của các cụ nhà ông để lại từ trước những năm năm mươi của thế kỷ trước đến nay, đã có tới gần trăm năm. Vậy mà vẫn duy trì được, lại kinh doanh tại Mỹ và các nước khác, thì đó quả là một kỳ công. Ông cụ thân sinh ra cha ông là người đã để

lại nhiều kinh nghiệm nhất cho đại gia đình này. Rồi đến đời ông, sau khi cha mẹ sang Mỹ từ những năm 60, thì đến năm Sài Gòn giải phóng ông cũng di tản luôn cả nhà sang Mỹ. Cho đến nay đã qua mấy chục năm rồi, gánh nặng đặt lên vai ông thật là lớn. May mà có kinh nghiệm của cha, được các con em và nhiều người chung sức, ông đã đẩy cơ nghiệp này lên một bước mới. Bây giờ, con trai đã có người thừa kế là cháu ông. Con gái cùng với người chồng Mỹ có cả một ngân hàng lớn, có quyền đầu tư kinh doanh ở

bất cứ đâu, bất cứ nơi nào họ muốn.

Vậy mà ông, gần vào tuổi “xưa nay hiếm”, vẫn phải lặn lội lo lắng. Ông phải lặn lội tìm kiếm những điều mà cuộc đời ông phải chấp nhận. Lặn lội tìm đường về nước, về quê hương xứ sở.

Nhưng tìm về không phải như người ta nói là được chết ở nơi mình sinh ra, nơi quê cha đất tổ, nơi chôn rau cắt rốn. Tìm về

cũng không phải là để kinh doanh trở lại, để có được hào quang như thời ông cha xưa kia. Mà, buồn thay cho ông, tìm về là để

ráp nối lại những mối duyên nợ, những mối quan hệ đã bị ràng buộc mấy chục năm nay. Ráp nối được điều này thì ông sẽ lại phải chuyển giao cho người khác, một người trẻ tuổi hơn. Và, người đó phải thay ông gánh chịu chức nặng này. Mà, với tuổi bẩy mươi, nhìn lại cái gánh nặng đặc biệt này, ông mới thấy nó đau đớn và tội nghiệp làm sao.

Thì ra, khi về già, người ta mới biết thế nào là mỏi mệt, thế nào là vô nghĩa. Vậy nhưng, “đã đâm lao thì phải theo lao”. Vả lại,

“Đã mang cái nghiệp vào thân, thì đừng trách lẫn trời gần trời xa”. Hơn nữa, đến bây giờ, nếu ông nằm xuống thì thôi, chứ còn sống ngày nào, còn hơi thở ngày nào, thì cứ vẫn phải đeo đuổi cái công việc khó khăn, nặng nhọc và nguy hiểm ấy. Và, cũng có như

thế, ông mới giữ được sự yên bình cho ông, cho con cháu, cho cơ

nghiệp và cho cả sự làm ăn đang lên của gia đình ông. Cái công việc ấy là gì vậy? Ông Bình tưởng như ai đó đang hỏi mình. Ông đành ngước mắt lên mà nhìn. Không dám trả lời. Bí Mật.

Chính đó là công việc của ông và cũng là nhiệm vụ suốt đời ông.

Công việc bí mật, nhiệm vụ bí mật. Bí mật để tìm kiếm thông tin tình báo. Bí mật để chống phá Cách mạng, chống phá chính quyền Việt Nam. Bí mật để phục dựng những thế lực mới, để

công kênh những nhà tư bản, những đại gia như ông. Bí mật để

trả thù cho những điều mình bị mất, bị tước đoạt. Tất cả những bí mật đó là điều khắc cốt ghi xương trong đời ông. Và, chính ông đã là một trong những ông trùm của những tổ chức tình báo, những nhóm bí mật trong nước, phục vụ cho nhà nước tư bản của những người như ông trước đây, phục vụ cho chính quyền thân Mỹ ngày xưa, và ngày nay là những người đang được CIA chăm bẵm, nuôi dưỡng. Ông chính là một tên trùm gián điệp như vậy, bên ngoài cái nghề dẫn dắt con cháu kinh doanh làm giàu ấy.

Nhân vật quan trọng như ông đây, đâu có phải ai cũng làm được, không phải ai cũng có tài kham nổi.

Ông Bình nhớ lại, ngày ông còn là một chàng trai trẻ. Khi đó ở

trong nước, ông là một nhà tư bản lớn, có vốn cổ phần không dưới mười công ty và các hãng kinh doanh lớn ở Sài Gòn và cả ở

Mỹ. Nhưng trong chính quyền Ngụy, thì ông là chủ một tổ chức đặc biệt về tình báo bí mật. Đó là một tập đoàn những kẻ cực kỳ

phản động, được chính quyền Sài Gòn lúc đó tổ chức và bảo trợ, có người Mỹ đầu tư, thông qua tập đoàn kinh tế của ông. Chưa hết, ông còn là chủ của những cơ ngơi đồ sộ mà người Mỹ và những nhà lãnh đạo chính quyền luôn luôn phải nhờ vả. Như vậy, vị thế của ông đâu có nhỏ. Và công việc cũng như nhiệm vụ của ông đâu có dễ dàng. Song, ông đã hoàn thành tốt mọi điều, từ

kinh doanh, quản lý, đến điều tra, khám phá và gây ra những vụ

xì-căng-đan, đặt để những điệp viên phục vụ chính trị, kinh tế và cơ nghiệp của chế độ do những người như cụ ông, cha ông và những kẻ như ông dựng lên, như ông đang phục vụ.

Nghĩ đến đấy ông Bình chợt điểm lại những đầu mối mà ông và các chiến hữu đã gieo cấy, đã xây dựng, đã ráp nối. Liệu có được vài tổ chức? Liệu có được mấy người? Ông chỉ thấy tin tưởng được vào vài người mà chính ông đã kỳ công đào tạo. Nhưng bao năm rồi, chỉ có thông tin liên lạc cách bức, liệu có đúng vậy không?

Liệu có như thế? Ông không dám chắc có thể tin vào điều đó, tin hoàn toàn vào họ. Nhưng, không thể nào không tin. Không thể

nào không có họ. Họ vẫn là tất cả những gì là vốn liếng nghề

nghiệp bí mật mà ông có. Họ vẫn là những con át chủ bài. Mặc dù

đó là những quân cờ, đó là những kẻ tay sai, và kể cả như ông nữa, cũng vậy thôi. Có khác chăng là ở cấp độ cao vợi, hay thấp tẹt mà thôi. Vẫn phải níu giữ và sử dụng những quân bài ấy. Ông hiểu rõ điều đó. Và mọi suy tính của ông trong đầu, một mái đầu tóc đã bạc nhiều, mọi suy nghĩ trong óc, một bộ óc nhà nghề lão luyện đã thành cáo già, ông Bình vạch ra những mưu toan và trù tính cho những cuộc gặp gỡ ở cố quốc lần này.

Mấy ngày trước ông đã điện cho người em con chú con bác ở

Thành phố Hồ Chí Minh. Ông sẽ cùng con gái về thăm Tổ quốc.

Người em này đang là một nhà kinh doanh nổi tiếng, rất vui mừng chờ đón ông.

Ông quay sang phía con gái nói nhỏ:

– Liệu chú Hiếu của con có nhận ra con không nhỉ? Khi đi, con mới lên năm, bây giờ đã sắp là bà ngoại rồi. Bố chưa nghĩ ra nét mặt và thái độ của chú thế nào? Nhưng chắc ông ấy vui lắm.

Thuỳ Liên, cô con gái ông, ngồi trên máy bay có phần tư lự.

Không biết cô nghĩ gì. Khi nghe bố hỏi, cô bất chợt quay lại, nói:

– Thì bố cứ chịu khó chờ tý chút. Đến đó hãy hay.

Câu nói thực tế ấy làm ông Bình trở lại nhanh nhẹn hơn:

– Bố cũng nghĩ vậy, nhưng xem ra ngồi lâu cũng khó chịu, mà không ngủ được.

Biết cha không còn khoẻ, muốn chuyện trò cho bớt suy tư, Liên liền đổi thái độ, ân cần với ông hơn. Cuộc về nước lần này chủ

yếu là vì ông. Ông muốn cho khuây khoả, muốn giảm stress vì nỗi nhớ quê hương. Cô đi cùng ông, còn là để chăm chút sức khoẻ cho ông nữa. Và cô hiểu, đó là tuổi già, mình phải chu đáo hơn mới được. Rồi Liên bắt đầu kể cho ông Bình nghe về cháu gái ông chuẩn bị lễ cưới ra sao. Cô muốn xoa dịu nỗi mệt nhọc cho cha. Ông Bình cũng chiều con, không nói chuyện nữa. Ông đành bằng lòng nghĩ tới những chuyện ở nơi xa xôi kia.

« Lùi
Tiến »