Bí Mật Quân Cờ

Lượt đọc: 1379 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
III

Cuộc họp Ban chuyên án đã nảy sinh khá nhiều vấn đề, mở ra những điểm nút đáng chú ý, có thể gỡ được những mối thắt khó khăn của chuyên án.

Trước mặt đại uý Vũ Hải là chiếc máy vi tính đang tải một đoạn băng ghi lại lễ đính hôn của Nguyễn Long và Na Na vài hôm trước. Cuốn băng do trinh sát cung cấp. Mọi người thấy rõ những hình ảnh, diện mạo của các nhân vật đang được quan tâm trong gia đình Na Na và những người đại diện gia đình Long từ Huế vào Sài Gòn. Đại diện nhà trai khá đông, hơn hai mươi người, trong đó có cả Hảo và Thái Hà. Còn nhà gái đông đủ cả đại gia đình cùng với một vài vị khách quý của họ.

Trong khi đó, thiếu tá Trực và trung uý Huệ Tĩnh đã có báo cáo tỉ

mỉ về các mối quan hệ của ông Bình và nhà tư sản Hồng Sơn cùng với những nhà đầu tư mà Hồng Sơn liên kết. Tại Anh quốc có gia đình Việt kiều Đỗ Thế Chuyền là một triệu phú. Anh này cùng với con trai ông Khiên từng kinh doanh địa ốc, có tài khoản lớn trong ngân hàng HSBC. Anh ta đầu tư một vài công trình nhà hàng, khách sạn trên những khu đất có sân gôn, được nhiều Việt kiều tham gia. Vừa qua, ông Khiên về nước và đã tới thăm gia đình ông Hiếu, có dự buổi lễ ăn hỏi của Na Na. Nhưng có một chi tiết khá lý thú, trong buổi lễ đính hôn ấy, ông Khiên có một cuộc tiếp xúc ngắn, nhưng kín đáo với ông Bảo.

Huệ Tĩnh còn cho biết một tin mới phát hiện về Na Na. Đó là sự

VIệc diễn ra trước khi có lễ đính hôn, Trong những ngày Na Na ra Hà Nội để chuẩn bị cho việc đón tiếp nhà trai vào Sài Gòn làm lễ

ăn hỏi, hôm Chủ Nhật cô ta đã đi Sóc Sơn, gặp vợ của một vị sĩ

quan quân đội, từng công tác ở Ban tham mưu quân khu Bốn.

VIên sĩ quan này đã nghỉ hưu, hiện giờ đang điều trị bệnh tại nhà.

Đấy là thượng tá Trần Cung, con nuôi một nhà giáo miền Nam đã mất trong chiến tranh do một trận đánh bom của Mỹ ở Quảng Bình. Ông này sống cùng với người vợ cũng là sĩ quan quân đội, nhưng là một ca sĩ trong đoàn văn công quân khu, cũng đã nghỉ

hưu. Bà ta vẫn còn có nhiều nét trẻ trung, xinh đẹp, vẫn là một người rất duyên dáng và quý phái. Họ chỉ có một đứa con gái sắp xây dựng gia đình. Cuộc tiếp xúc này diễn ra gần đền Sóc, gần nơi ở của hai vợ chồng người này.

Theo những báo cáo cụ thể đó, Ban chuyên án đã xác định được người Việt kiều có tên là Khiên, có mối quan hệ về bên ngoại của đại tá Bảo và có quan hệ thân thiết với ông Kiên, cháu gọi ông Hiếu bằng cậu, đã di tản sang Anh năm 1979. Thêm nữa, nhóm Việt kiều ở Anh lại có quan hệ chặt chẽ với ông Hồng Sơn ở Mỹ.

Mà Hồng Sơn là người có quan hệ khăng khít với ông Bình. Do đó không loại trừ những mối quan hệ này của những người Việt tại Anh với gia đình ông Bình.

***

Ông Khiên trong lần về nước đầu tiên này sau mấy chục năm xa cách, không khỏi ngỡ ngàng, kinh ngạc. Mọi sự ở Thành phố Hồ

Chí Minh đã đổi thay rất nhiều. Xưa nay, nghe các thông tin từ

hải ngoại, ông cứ nghĩ, mọi thứ ở Thành phố Hồ Chí Minh sẽ bê bối, lộn xộn lắm. Thậm chí ông còn mường tượng ra những cảnh tệ nạn mất nhân quyền ghê lắm. Song, bây giờ, nhìn Sài Gòn thay đổi quá lớn, với những công trình xây dựng mới, những nhà chọc trời, những khu chưng cư hiện đại, ông mới thấy ngỡ ngàng.

Ông lập kế hoạch đi tham quan thành phố và các nơi mà ông đã có nhiều kỷ niệm.

Ông Khiên đã tới thăm gia đình ông Hiếu, người đã có quan hệ từ

trước khi ông di tản. Hơn nữa, ông còn phải chuyển quà của Kiên tới ông Hiếu. Thật may, Khiên đã được mời dự lễ ăn hỏi của Nguyễn Long và Na Na ngay hôm đó. Và Khiên cũng đã gặp được ông Bảo, người anh rể họ của mình. Hai người trao đổi về ý định đầu tư về trong nước của những người ở Anh quốc. Đồng thời Khiên chuyển cho Bảo món quà của người bạn mà Bảo đã cho ông địa chỉ. Đó là Vũ Thủy.

Song, Khiên không ngờ được, chính ông đã là người chuyển giao

một tài liệu bí mật của Vũ Thủy cho Bảo. Thủy chính là một điệp viên của Bảo từ trước khi đi ra nước ngoài. Điều này Khiên đã không hề biết. Ông Khiên cũng không thể ngờ rằng, Thủy từng là một tên đặc vụ dưới chính thể Việt Nam Cộng Hoà, đã từng có nhiều tội ác với những chiến sĩ giải phóng hoạt động tại Sài Gòn.

Khi Sài Gòn thất thủ, hắn đã nhanh chân chạy sang Anh quốc.

Khiên càng không ngờ, Vũ Thủy lại chính là một kẻ liên lạc đặc biệt của Nguyễn Bảo với tên trùm mật vụ CIA khi trước. Bảo là người anh rể họ của Khiên. Hắn lấy người em con chú con bác với Khiên, là người Việt gốc Hoa. Nhưng hắn đã giấu kín bộ mặt thật làm điệp viên của hắn, cũng như không khai trong lý lịch vợ là con gia đình người Việt gốc Hoa.

Với Khiên, tất cả những chuyện này ông ta đều không biết. Kể cả

khi ông ta có dính líu tới những người buôn bán ở Chợ Lớn khi họ

chống đối chính quyền cách mạng. Lúc đó ông cũng không hề biết sự thực về Bảo. Cho mãi tới sau này, khi ông được các chiến sĩ an ninh trong nước đưa ra những căn cứ về tội lỗi của Bảo và Thủy, ông Khiên mới vỡ lẽ. Còn lúc này, ông chỉ nghĩ tới những việc cần làm khi được về thăm đất nước sau mấy chục năm xa lánh.

Những sự tiếp xúc này của Khiên đã được các chiến sĩ an ninh chú ý. Trước đó, khi Hùng lục tìm tài liệu lưu trữ ghi chép về Kiên và Khiên thấy có ghi chép: Khiên là người có quan hệ với những nhà tư sản ở Chợ Lớn dính líu đến vụ chống chính quyền Cách mạng sau giải phóng. Anh đã điện cho Duy Thành. Vì thế, Thành lập tức chú ý tìm hiểu về Khiên ngay. Anh đã biết được mối quan hệ của Khiên với Thủy và Chuyền, một triệu phú Việt kiều mới nổi. Khi Khiên về nước thì những thông tin của Thành về những Việt kiều này đã được gửi về cho Hùng.

Theo những tin tức bí mật mà Duy Thành gửi về, anh đã nêu khá tường tận những vấn đề mà Ban chuyên án đang quan tâm. Anh đã báo cáo khá đầy đủ phong trào người Việt tại Anh suốt những năm gần đây.

Những người Việt ở Anh nhiều năm trước đã thành lập một Hội Việt kiều yêu nước, sau này là Hội Người Việt tại Anh. Ban đầu là do những người đồng hương ở Hải Phòng di tản sang Anh thành lập. Sau đó đã được đông đảo người Việt ở Anh, ra đi từ Hà Nội và các tỉnh khác tham gia. Có cả những người đã sang Anh từ rất nhiều năm trước. Phong trào hướng về cội nguồn, góp sức cho Tổ

quốc cũng dần dần được phát triển. Được sự quan tâm của Bộ

Ngoại giao hai nước, Hội Hữu nghị Anh - Việt cũng đã được thành lập. Đây là bước phát triển rất có ý nghĩa trong mối quan hệ giữa hai nước, tạo điều kiện cho Hội Người Việt ở Anh và những người Việt sống lưu vong càng có điều kiện phát triển. Tiếp đến là Hội sinh viên Việt Nam tại Anh cũng được thành lập, liên kết phong trào sinh viên Việt Nam trong một tổ chức thống nhất và có định hướng phát triển và gắn kết với Hội Người Việt và người Việt ở hải ngoại.

Chính sách hoà giải và hoà hợp dân tộc của Nhà nước ta đã làm dấy lên phong trào yêu nước của người Việt từ khắp năm châu hướng về Tổ quốc.

Hội Người Việt tại Anh đã vận động Việt kiều và các nhà hảo tâm, lại được hội Phật giáo giúp đỡ, được chính quyền thành phố ủng hộ, đã thành lập một nơi thờ Phật có tên là Linh Sơn Tự ở Beulah Hill, Luân Đôn. Đây cũng là một điểm hội tụ những bà con có tín ngưỡng Phật giáo đến chiêm bái tâm linh và có hoạt động yêu nước hướng về Tổ quốc.

Chính ở Linh Sơn Tự, trong một buổi lễ Phật Đản, Thành đã gặp nhiều thành viên trong Hội Người Việt và nhiều người Việt sang Anh từ lâu đã có sự phát triển kinh tế đáng kể. Thành đã quen biết với ông Chuyền, ông Đức, ông Kiên qua những cuộc tiếp xúc tâm linh ấy.

Đi sâu tìm hiểu các mối quan hệ của ông Khiên, Thành đã biết con ông Khiên cùng cộng tác với Chuyền. Khiên cũng có mối quan hệ với Vũ Thủy, một họa sĩ tự do, đã di tản trong những ngày diễn ra chiến dịch Hồ Chí Minh. Và anh đã tìm hiểu khá tường tận về nhà triệu phú Đỗ Thế Chuyền như trên ta đã biết.

Thành cho rằng, Khiên và Kiên đã di tản từ 1979 vì một sự cả tin về lời tuyên truyền “Nạn kiều người Hoa”, chứ không phải là một kẻ chống đối chính quyền như có tài liệu đã ghi chép. Con trai ông Khiên cũng đã làm ăn phát đạt nhờ cộng tác với đại gia Chuyền.

Thành được biết, ông nội Chuyền sang Anh từ những năm 1954, khi Cách mạng tháng Tám thành công. Lúc đó ông ta chưa hiểu gì về Việt Minh. Nhưng đến đời bố Chuyền, người đã sống ở Anh suốt mấy chục năm, từ khi còn nhỏ đến nay đã hơn 70 tuổi, lại

luôn có xu hướng quan tâm đến cố hương. Bây giờ, khi trào lưu

“Tìm về cội nguồn”, “Hướng về Tổ quốc” đang lên, ông càng muốn tỏ rõ tấm lòng tha thiết với Tổ quốc. Rõ ràng bố Chuyền là một người yêu nước, cũng đã từng giúp sức cho Sứ quán Việt Nam từ thời còn chính phủ Việt Nam Cộng Hoà, rồi cả bây giờ

nữa. Ông đã động viên Chuyền góp sức với quê hương cố quốc.

Chuyền là một nhà kinh doanh trẻ, có tài, lại được sự giúp đỡ của bố mẹ vợ là nhà giàu người Anh, nên đã nhanh chóng phát triển.

Còn ông Khiên đã tham gia vào công ty của Chuyền cùng cả ông Kiên nữa, đã được khoảng chục năm lại đây, nên vốn buôn bán cũng khá.

Như vậy, việc có ý muốn đầu tư về nước của những người Việt này xuất phát từ ý đồ tốt và rất đáng hoan nghênh. Đặc biệt, một số Việt kiều người Hải Phòng và Sài Gòn, đã mạnh dạn gửi về

nước những đồng tiền kinh doanh bằng năng lực của mình, đầu tư

xây dựng những khu nhà ở hiện đại để giúp đỡ người nghèo trong nước, được chính quyền các thành phố này cấp giấy chứng nhận và tặng bằng khen.

Riêng về Vũ Thủy, một họa sĩ đã di tản vào những ngày Sài Gòn đang thất thủ. Anh ta hoạt động khá tự do. Đã có nhiều tranh và ảnh đăng trên các trang mạng. Thành được một người Việt di tản cùng lúc đó, cho biết, Thủy từng là một sĩ quan trong đội biệt kích đặc biệt của tổ chức đặc vụ ngành an ninh Việt Nam Cộng hoà.

Từ khi Thủy sang Anh, hầu như thường đi nhiều nơi và có nhiều hoạt động về nghệ thuật. Anh ta có quan hệ với người nước ngoài và nói tiếng Anh khá giỏi. Chỉ có một lần có người đã thấy anh ta cùng đi du lịch với những người Việt từ Mỹ sang Anh, không biết có phải là phiên dịch không? Vũ Thủy quê gốc ở Đồng Nai. Thành vẫn còn đang băn khoăn chưa hiểu rõ về Thủy. Anh đề nghị Hùng tìm hiểu thêm ở trong nước về Vũ Thủy.

Duy Thành cũng cho biết, anh đã có thông tin về ông Đức và nhà sử học người Anh, là những nhân vật có liên quan tới Nguyễn. Có một điều đặc biệt mà Thành vừa phát hiện là nhà giáo Duy Đức rất thân với ông giáo sư nọ. Họ dạy ngôn ngữ cho nhau và Đức còn dạy cả tiếng Việt cho một vài người Anh là người thân của giáo sư nữa. Song, Duy Đức là một người khá nổi trong giới người Việt khi ở Tiệp. Đã có người gọi anh ta là “Anh hùng lao động”, vì anh rất chăm chỉ, chịu khó kiếm tiền. Anh ta từng đi bộ giao

hàng, từng buôn đầu chợ bán cuối chợ, mua đầu phố bán cuối phố, dù chỉ kiếm được rất ít. Thậm chí dầm mưa, dãi nắng để

mưu sinh. Vào chợ người Việt để buôn bán lẻ.

Ông Đức sang Anh được là nhờ đưa con sang học ở Anh rồi lấy chồng tại Anh. Ông sang Anh bằng hộ chiếu có thời hạn. Như

Thành biết thì Đức chưa có hoạt động gì đáng nghi vấn, nhất là chưa làm gì ảnh hưởng đến Hội Người Việt tại đây.

Còn ông giáo sư người Anh thì đã được chính quyền Anh tôn vinh là một nhà khoa học có tiếng ở Luân Đôn. Ông cũng là người có quan điểm thân Việt Nam, có những hành động giúp đỡ, ủng hộ

VIệt Nam trong Hội Hữu nghị Anh - Việt. Chưa biết ông có quan hệ gì khác ngoài sự quý mến Đức, cũng như mến tài Nguyễn mà đã mời anh ta về nhà mình nhân kỷ niệm ngày sinh.

Như vậy, theo Thành thì mối quan hệ của Nguyễn ở Anh như thế, chưa phát hiện có điều gì đáng nghi vấn. Hùng càng thấy vấn đề

khó khăn hơn. Anh trao đổi với Miên, và Trực về những thông tin mới này. Hùng đề nghị Miên cử người tiếp tục khẩn trương điều tra về Nguyễn. Còn Vũ Thuỷ, Hùng cho rằng, nếu hắn đã là một đặc vụ, lại có mối quen biết với Bảo, điều đó càng có thể có liên lạc với nhau. Và như thế, vai trò của Khiên chắc hẳn có liên quan.

Anh thông báo cho Thành Dũng bố trí trinh sát theo sát Khiên và Bảo cùng những người có liên quan tới gia đình Nguyễn Hiếu.

***

Hùng đã gặp thiếu tướng Thành Cương để xin ý kiến ông về việc tìm hiểu vị cán bộ đã về hưu với quân hàm Thiếu tướng Nguyễn Hồng Dương. Ông Dương có liên quan tới những vấn đề trong chuyên án mà các anh đang điều tra. Thiếu tướng trầm ngâm suy nghĩ và nhìn Hùng rất lâu rồi mới nói:

– Hùng ạ, về vị Ủy viên Ủy ban Quân quản Thành phố Hồ Chí Minh sau ngày giải phóng này, từ trước tới nay chúng ta luôn luôn tôn trọng ông. Hơn nữa đây là nhân vật được Trung ương cử vào công tác chính quyền ngay từ sau khi tiếp quản Sài Gòn. Ông đã có nhiều công lao đóng góp cho cách mạng. Tuy nhiên, Hùng hãy chờ chút để bác trao đổi với đồng chí lãnh đạo đã. Sau đó sẽ

thông báo cho cháu ngay. Còn các phương án hoạt động của Ban chuyên án, cháu cứ triển khai khẩn trương.

Hùng lặng lẽ nhìn thiếu tướng Thành Cương. Ông xưa nay luôn là người điềm tĩnh trước mọi sự việc. Anh lặng im nghe ông nói tiếp:

– Bác cũng vừa nhận được tin của Duy Thành cho biết, Thành đã có báo cáo, đề cập vài nét đến ông Việt kiều Ngô Duy Khiên và hoạ sỹ Vũ Thuỷ. Bên Cục Tình báo đã có thông tin. Chắc Hùng cũng nhận được?

Hùng liền báo cáo, anh đã nhận được thư của Duy Thành, rồi chăm chú nhìn thiếu tướng. Chưa khi nào anh bắt gặp cử chỉ hay ánh mắt biểu lộ sự lo lắng hoặc băn khoăn của ông trước một sự

VIệc, hay một thông tin, tình huống khó khăn nào. Hôm nay là lần đầu anh thấy người thủ trưởng đáng kính của mình có một chút trầm ngâm suy nghĩ khi Hùng nhắc tới vị cựu cán bộ thành phố

mà ông đã biết. Anh biết, ông đã từng là người cùng công tác với vị này mấy năm ở chính quyền thành phố. Khi đó ông vẫn còn rất trẻ. Với Thiếu tướng, mỗi khi có việc gì không quyết định được, ông thường hẹn với cấp dưới chậm lại một chút thời gian. Hôm nay cũng vậy, Hùng biết ông sẽ trao đổi với cấp trên ngay sau khi Hùng ra về. Và chắc chắn anh sẽ có được một kết quả thỏa đáng với những thông tin bổ ích. Hùng nhìn ông rất trìu mến. Anh mang theo trong tâm tưởng mình một hình ảnh về người lãnh đạo đầy trách nhiệm và tình cảm trước lúc ra về.

***

Còn lại một mình sau lúc Hùng xin phép ra về, thiếu tướng Thành Cương ngồi lặng đi một lúc. Những hình ảnh và những kỷ niệm về

những tháng ngày cùng công tác với ông Dương ở Ủy ban Quân quản thành phố lại hiện lên trong ông.

Lúc đó ông Dương là một cán bộ rất mẫu mực. Một người được các cán bộ thành phố kính nể. Ông có dáng người cao to, nước da trắng va khuôn mặt vuông vức. Dáng đi rất thư thái mà lại nhanh nhẹn, ăn mặc gọn gàng, chững chạc. Đó là dáng vóc của một quân nhân kỳ cựu, khiến ông Dương càng nổi bật trong cơ quan.

Nhìn ông, ai cũng có cảm giác ông là một cán bộ có chức vụ cao và rất nghiêm túc, với tinh thần trách nhiệm đặc biệt. Từ một sĩ

quan cao cấp trong quân đội, ông được cử sang làm cán bộ dân sự phụ trách công tác văn hoá và giáo dục, rồi lại được đặc cử

Vào Ban chuyên trách Cải tạo công thương nghiệp tư bản tư

doanh khi Phó Thủ tướng Chính phủ, lúc đó là Hội đồng Bộ

trưởng, làm Trưởng ban. Ông Dương cũng được đặc cách phong quân hàm Thiếu tướng khi chuẩn bị về hưu.

Ông Dương lúc ở Ủy ban Quân quản thành phố là một nhân vật nổi tiếng về trí tuệ và sự mẫn tiệp trong cách hành xử của mình, được mọi người rất tin phục. Thiếu tướng Thành Cương lúc đó là trung tá công an, phụ trách công tác an ninh của thành phố. Năm sau ông được điều ra Hà Nội để nhận công tác mới. Rồi sau vài năm nữa lại được điều vào Thành phố Hồ Chí Minh phụ trách Phân cục an ninh miền. Trong những năm làm việc ở chính quyền thành phố, ông biết về ông Dương không nhiều, song ông rất tôn trọng ông Dương về phẩm chất, phong cách và đức độ của người chiến sĩ quân đội ấy. Lúc đó tướng Cương đã được biết ông Dương là người do Trung ương Cục miền Nam quản lý và là một nhân vật đặc biệt được hoạt động với thẩm quyền khá quan trọng trong chính quyền thành phố.

Khi ông Dương bảo lãnh cho cháu là nhà tư sản Nguyễn Hiếu, cũng có rất nhiều thông tin và ý kiến phản ánh với cơ quan an ninh. Ông Cương phải báo cáo những ý kiến này lên lãnh đạo Tổng cục. Lúc đó đồng chí Bộ trưởng đang vào công tác tại Thành phố Hồ Chí Minh đã hẹn gặp và thông báo cho ông biết: Ông Dương được một đồng chí Ủy viên Trung ương Đảng đề cử, và đó là một người cán bộ có trách nhiệm đặc biệt trong quân đội. Bộ

trưởng đề nghị ông có kế hoạch giúp đỡ ông Dương và tìm cách lý giải việc bảo lãnh của ông ta với gia đình tư sản, đơn giản hoá mối quan hệ huyết thống trong gia đình, nơi xuất thân của ông Dương. Lúc đó ông Cương mới hiểu, ông Dương là một nhà tình báo chiến lược trong quân đội. Và ông coi đây là một điều bí mật.

Cho đến nay, thiếu tướng Thành Cương vẫn không hề nhắc tới chuyện này. Bây giờ, khi các cộng sự của ông trong chuyên án đặc biệt đề cập tới ông Dương, Thiếu tướng không khỏi suy nghĩ.

Ông cần trao đổi với người có trách nhiệm về ông Dương.

Thiếu tướng nhấc điện thoại nội bộ đề nghị nối máy với đồng chí lãnh đạo Bộ phụ trách an ninh. Đầu dây bên kia là tiếng nói của Thượng tướng, Thứ trưởng Bộ Công an.

***

Sau đó, Hùng đã nhận được chỉ thị của tướng Cương, vẫn tiếp tục tiến hành phương án hoạt động bình thường như không hề có gì khác lạ. Song với ông Dương thì vấn đề làm hồ sơ xin khen thưởng là cần thiết. Nhưng Hùng sẽ là người trực tiếp chỉ đạo việc này. Hùng cũng được Thiếu tướng cho biết, cấp trên đề nghị mọi bí mật về ông Dương chỉ có Hùng mới được biết và mọi chi tiết điều tra Hùng sẽ trực tiếp báo cáo với Thiếu tướng, để đảm bảo

tuyệt đối bí mật quá trình điều tra về gia đình này.

Hùng thông báo cho Ban chuyên án kế hoạch hành động và cung cấp một tin quan trọng cho các đồng nghiệp. Đó là vụ việc tên gián điệp nước ngoài đội lốt nhà ngoại giao Pháp đã có một cuộc gặp gỡ với một nhân vật người Việt đáng nghi vấn. Hùng đề nghị

thiếu tá Trực, trực tiếp theo dõi và tìm hiểu về nhân vật này. Đó là luật sư Đàm và những người mà ông ta giao tiếp, kết bạn, trong đó có ông Đường. Anh đề nghị các cộng sự thường xuyên báo cáo tình hình phát hiện của các trinh sát với anh. Riêng về

điều băn khoăn của Dũng về mối quan hệ của đại tá Bảo với những người bên nhà vợ, Hùng nhấn mạnh nhiệm vụ của Dũng tiếp tục điều tra khẩn trương nhưng hết sức kín đáo để có ý kiến chính xác.

Hùng cũng đề nghị Huệ Tĩnh tiếp tục nắm vững những mối quan hệ của Na Na ở Hà Nội, đặc biệt quan tâm tới người phụ nữ xinh đẹp nọ. Anh sẽ có kế hoạch cùng với Thái Hà gặp gỡ Nguyễn Long và Na Na vào ngày mai.

***

Cuộc gặp gỡ của Na Na với một phụ nữ ở Sóc Sơn diễn ra vào ngày Chủ Nhật. Hôm đó Na Na đánh xe đi lễ đền Sóc và vào thăm khu trang trại của cô. Nhưng đó chỉ là cái cớ. Khoảng một giờ

chiều, Na Na ra vườn hoa và cây cảnh trong khu vực gần nhà nghỉ. Cô lững thững đi bộ như người vãn cảnh. Từ phía xa, một phụ nữ ăn mặc rất quý phái, dáng đi uyển chuyển, đang đến. Khi đến gần chỗ Na Na đứng, người phụ nữ này nghiêng mình như

tránh né một cây hoa trên đường đi và nói nhỏ: “Đất tốt, cỏ

nhiều, hoa hiếm lắm”. Rồi như có ý trân trọng những cành hoa ấy, bà ta đưa tay phải ra vén một nhành hoa cúc vàng tươi rói.

Làm như hiểu tâm trạng người kia, Na Na cũng nói: “Hoa hiếm mới là hoa chân quý”. Người phụ nữ nghe thế ngước lên nhìn Na Na, gật đầu rồi đi theo lối Na Na vừa đi qua. Họ gật đầu chào nhau. Đúng lúc đó, trong túi xách tay của Na Na đã có một vật nhỏ từ tay người kia bỏ vào. Còn Na Na vẫn đứng yên nhìn bà ta và tấm tắc khen: “Một bông hoa kiều diễm ở miền sơn cước”. Họ

đã nhận ra những ám hiệu và mật khẩu liên lạc với nhau. Na Na đã hoàn tất chuyến đi. Cô lững thững dạo một vòng trong vườn, rồi trở về nhà nghỉ chuẩn bị về thành phố. Vài hôm nữa Na Na sẽ

bay vào Thành phố Hồ Chí Minh để chuẩn bị lễ đính hôn. Cô đã

mời và bố trí sẵn vé máy bay cho Hảo và Thái Hà cùng vào dự.

Người vừa gặp gỡ Na Na, không ai khác, đó chính là Lê Ngân Hoa, tên nữ gián điệp, “sếp” của Trần Vinh. Cô ta và Trần Cung đã có một cô con gái. Họ sống với nhau rất hoà thuận, che mắt được các cơ quan an ninh và hợp thức hoá công việc bí mật của mình.

Trần Cung nghỉ hưu trước Ngân Hoa và hai người về Sóc Sơn mua nhà ở. Những hoạt động bí mật sau chiến tranh đã có một thời gian bị gián đoạn, nhưng tổ chức của Cung và Hoa vẫn giữ được an toàn. Cho tới những năm gần đây, khi trào lưu sử dụng mạng Internet bắt đầu phát triển, nhiều kênh thông tin quốc tế được đăng tải, Cung đã nhận được tín hiệu liên lạc và hắn liều lĩnh phát tín hiệu thông tin tiếp nối liên lạc. Và rồi, hắn đã liên lạc được với cơ quan tình báo của Mỹ. Sau đó, qua hộp thư chết và bằng những phương pháp liên lạc đặc biệt, hắn đã được tiếp xúc bí mật với “sếp”, một nhân vật quan trọng trong Sứ quán Mỹ ở Hà Nội.

Nhưng ngay từ đó, bệnh tình của hắn bắt đầu phát triển, hắn chỉ

ở nhà chữa bệnh và Ngân Hoa thay hắn tổ chức liên lạc và chỉ thị

cho cấp dưới. Vì thế Trần Vinh cũng nhận được lệnh tiếp tục trở

lại công việc. Mấy năm nay, Ngân Hoa gần như trở thành nhân vật chính của nhóm.

Mới đây, hắn nhận được tin sếp cũ của hắn là viên chuẩn tướng đặc nhiệm ngày xưa vẫn hoạt động rất kín đáo, đã nối lại được liên lạc với những điệp viên cũ và cử đặc vụ đến tìm gặp hắn. Đó chính là ông Bình. Bình đã đồng ý đề nghị của Na Na, cử cô trực tiếp đi gặp Trần Cung. Và Na Na cũng là người liên lạc của A2 -

“sếp Bảo” với nhóm điệp vụ ngoài Bắc này. Cung đã cử Ngân Hoa thay hắn gặp gỡ tên điệp viên do sếp cũ phái tới. Thế là Ngân Hoa và Na Na đã được biết nhau trong lần gặp mặt độc đáo này.

Trong túi Na Na là kế hoạch hoạt động của nhóm tình báo của Trần Cung và báo cáo về lý do để Lê Ngân Hoa đi gặp Na Na trong buổi liên lạc. Đồng thời hắn cũng đề nghị thay đổi phương thức liên lạc thường xuyên để đảm bảo tuyệt đối an toàn. Nhưng còn về phần mình, hắn đề nghị Ngân Hoa cho phép cấp dưới tìm hiểu về Na Na và đề nghị Trần Vinh báo cáo tin tức về nhân vật mới ở Sài Gòn ra, gặp gỡ một người ở Hà Nội. Đó chính là ông Đàm mà Trần Vinh quen biết.

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang