Anh chàng ở Đoàn luật sư Hà Nội được Vân đề nghị đã bố trí gặp Liên, trao đổi công việc. Cuộc gặp của họ diễn ra tại nhà hàng Thủy Tạ bên Hồ Gươm.
Toàn bộ cuộc trao đổi hình thức đó đã được ghi lại. Với nghiệp vụ của mình, Vân được biết, hôm trước khi Liên ra Bờ Hồ chụp ảnh rùa nổi không được, tình cờ vào đền Ngọc Sơn thì nhận ra Đàm. Anh thấy Đàm cũng thăm đền Ngọc Sơn và trượt chân khi bước qua ngưỡng cửa vào đền. Khi đó ông ta được một người ngoại quốc giơ tay ra đỡ. Họ gật đầu cảm ơn và chia tay nhau. Vì cũng không quen Đàm lắm nên Liên không tiện hỏi, mới gọi điện thoại cho bạn ở Đoàn luật sư.
Thông tin này đã được Vân trao đổi ngay với Nguyễn Hùng. Hùng thở ra nhẹ
nhõm. Anh hiểu rằng, những thông tin này đã giúp anh hình dung được một điều gì đó rất hệ trọng về người luật sư này. Không phải ngẫu nhiên mà họ
lại có cuộc gặp chớp nhoáng đó. Nhất là, Đàm lại là một luật sư tốt nghiệp cao học tại Pháp, có vợ con ở Pari. Hơn nữa ông ta vẫn sống độc thân bao năm nay, không hề có chuyện trai gái. Đàm là một luật sư khá nổi tiếng, được nhiều người tôn trọng. Ông ta còn là một luật sư có tài, có một văn
phòng tư vấn luật được nhiều người tin tưởng. Anh chợt nghĩ tới gia thế của Đàm. Đây là điều cần phải tìm hiểu kỹ. Hùng dự định một cuộc điều tra cụ
thể và thật sự chu đáo về Đàm cùng những người bạn có quan hệ với anh ta. Hùng điện cho các cộng sự chuẩn bị giao ban Ban chuyên án.
***
Nguyễn Hùng cũng đã nhận được báo cáo của Dũng từ Sài Gòn gửi ra. Dũng đã có những phát hiện đặc biệt về mối quan hệ mới giữa ông Bình và gia đình ông Hiếu cùng đại tá Bảo. Đây là một cuộc giao dịch để đại gia đình tư
bản này đầu tư vào công trình cầu cảng mới ở Nhà Bè. Trong đó có sự móc nối của vị cán bộ cách mạng đã nghỉ hưu là ông Dương.
Khi nhận nhiệm vụ được giao một cách chính thức từ Ban chuyên án do Hùng phụ trách, theo quyết định của thiếu tướng Thành Cương, Dũng đã tập trung tìm hiểu mọi tình hình về gia đình giàu có này. Bắt đầu từ ông Dương, người có địa vị cao nhất trong gia đình.
Theo Dũng được biết thì ông Dương là một người có mối quen biết rất rộng.
Trong thời gian là cán bộ Ủy ban Quân quản Sài Gòn ngày mới giải phóng, ông đã có những lần ký giấy bảo lãnh cho gia đình ông Hiếu, người cháu con ông anh ruột trong cuộc cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh. Và ông đã giúp cho ông Hiếu có được một vị thế vững vàng trong quá trình kinh doanh, buôn bán sau đó. Nhưng Dũng còn tìm được một tài liệu trong hồ sơ
bí mật về ông Dương mà ít người quan tâm, có nói tới một mối quen biết của ông với một phụ nữ đã từng ở trong đơn vị tự vệ thành Hà Nội xưa.
Nhưng sau đó người này đã lấy chồng người Pháp. Tài liệu này còn cho biết, ông Dương về mặt danh chính ngôn thuận, thì không có gia đình riêng.
Song, ông Dương cũng có những mối tình ngắn ngủi và nhạt nhoà lúc tuổi trẻ.
Trên cơ sở tài liệu mập mờ này, sau khi xin phép lãnh đạo Cục An ninh miền, Dũng đã tập trung tìm hiểu về ông Dương một cách cặn kẽ hơn. Anh đã lục tìm lại những người cùng thời với ông Dương ở Sài Gòn và cả Hà Nội nữa. Bằng cách liên hệ qua điện thoại, hoặc gặp gỡ trực tiếp, lấy cớ xác minh cán bộ để Viện Huân chương lập hồ sơ khen thưởng. Từ đó, Dũng biết được rằng, người phụ nữ từng ở trong đơn vị tự vệ thành hiện đang còn sống và vẫn ở Hà Nội, có tên là Vũ Nhi Hồng, thường được gọi là Hồng Nhi.
Về bà Hồng Nhi, Dũng đề nghị đại tá Hùng cử người tìm hiểu và nếu có thể
được, anh sẽ xin phép bay ra Hà Nội để trực tiếp báo cáo tình hình.
Dũng cũng biết được rằng, trước khi ông Dương tham gia Đoàn Thanh niên Cách mạng, ông đã đổi tên Quý Dậu sang tên hiện nay. Lúc đó, ông bỏ nhà đi làm cách mạng, được lãnh đạo rất tin tưởng. Rồi năm 1954, ông đã được tập kết ra Bắc. Gia đình ông là một gia đình giàu có vào loại nhất nhì Sài Gòn ngày đó. Trong thời gian ở miền Bắc, ông được đi học trường chuyên nghiệp của cán bộ và con em miền Nam. Sau đó vào trường huấn luyện sĩ
quan của quân đội. Ở đây ông là sĩ quan xuất sắc, được cử sang Liên Xô du học. Trước khi về nước, ông Dương đã là người được tuyển chọn cùng một vài bạn nữa đi thực tập và tham quan các nước Đức, Tiệp và Bun-ga-ri. Về
nước, ông tham gia khá nhiều hoạt động phong trào và đã quen biết nhiều bạn bè trong các giới chính trị và quân sự. Ông cũng được cử đi vùng Quảng Ninh, Hải Phòng cùng với các chuyên gia Liên Xô giúp ta xây dựng các công trình thông tin đặc biệt của quân đội. Sau đó ông được điều về làm giáo viên một trường đào tạo văn hoá cho các chiến sĩ và cán bộ bị thương hoặc có chiến công từ mặt trận chuyển ra. Trường này ở vùng nông thôn ngoại thành Hà Nội. Trong thời gian gần ba năm công tác ở trường, ông tham gia công tác đoàn thể và các hiệp hội, nên có quen biết nhiều cán bộ phụ nữ. Vì có chân trong Ban chấp hành hội, đoàn thể, nên ông đã quen với bà Hồng Nhi, khi đó đã rút khỏi đội tự vệ thành phố, về làm cán bộ ngành giáo dục ở
nội thành. Ông cũng từng tham gia công tác trong những cơ quan của Đảng ở thành phố Hà Nội, rồi lên Ban nghiên cứu phân tích tình hình chiến sự của Trung ương.
Sau khoảng hơn chục năm công tác ở miền Bắc, ông Dương trở lại quân đội, tham gia đơn vị đặc biệt, tập luyện chuẩn bị trở lại chiến trường miền Nam.
Ông được phong quân hàm thượng tá. Khi cùng đoàn quân Nam tiến, đơn vị
ông Dương đã có những trận đánh lớn tiến vào giải phóng Sài Gòn. Khi Sài Gòn giải phóng, ông được cử là Ủy viên Ủy ban Quân quản thành phố. Ông đã có những hoạt động và công tác khá nổi trội, đặc biệt trong đợt cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh.
Những ngày ông Dương ở trong Ủy ban Quân quản thành phố, thiếu tướng Thành Cương lúc đó là trung tá công an, phụ trách công tác an ninh, ông Dương phụ trách công tác giáo dục đào tạo.
Về vụ việc này, Ban chuyên án đã tóm tắt tình hình và Hùng sẽ trực tiếp gặp Cục trưởng báo cáo lại để xin ý kiến về việc tìm hiểu ông Dương. Anh cử Vũ
Hải tìm hiểu về bà Hồng Nhi và Dũng được ra Hà Nội vài ngày để trực tiếp báo cáo với Ban chuyên án những kết quả điều tra của mình.
Khi Dũng ra tới Hà Nội thì Vũ Hải cũng đã có được vài thông tin về bà Hồng Nhi. Anh cho biết: Bà Hồng Nhi là một chiến sĩ trong đơn vị tự vệ thành. Sau ngày tiếp quản Thủ đô, bà công tác ở Hội phụ nữ thành phố, rồi công đoàn ngành giáo dục. Đến khi tiến hành cải cách ruộng đất, bố mẹ bà Hồng Nhi đã bị quy là địa chủ. Bà rất buồn và uất ức. Vài năm sau bà đã bỏ hẳn mọi hoạt động, về sống với các anh em. Sau đó bà kết hôn với một người Pháp.
Rồi xin sang Pháp cùng chồng. Nhưng ở đó được mấy năm, bà không có con, người chồng đã quan hệ với cô gái khác. Bà xin ly hôn, rồi trở về nước, sống một mình với đứa cháu con ông anh. Hiện nay bà đã ngoài bảy mươi tuổi, nhưng có vẻ bị lú lẫn và mắt bị loà.
Còn về ông Bình, theo điều tra của Dũng thì đây là một nhân vật đặc biệt
đáng quan tâm. Từ các nguồn tin tình báo, và qua các cuộc về nước của một vài Việt kiều yêu nước, Ban chuyên án đã biết được những khả năng kinh doanh và vốn liếng cực lớn của gia đình ông ta tại Mỹ. Thêm vào đó, tin tức của trung tá Miên cũng cho biết, nhà tư sản Hồng Sơn đã từng cùng ông Bình chung vốn đầu tư cho quân đội của chính quyền Nguyễn Văn Thiệu, trước ngày miền Nam được giải phóng, xây dựng khu phi quân sự ở vùng Biên Hoà thành một khu kinh tế đặc thù, như một thành phố vệ tinh của Sài Gòn. Đây là hai đại gia đã nổi tiếng từ lâu dưới thời Mỹ - Ngụy.
Nhưng có một nguồn tin tình báo quân sự cho biết, ông Bình hình như còn là một sĩ quan cao cấp trong quân đội của Nguyễn Văn Thiệu. Ông ta đã từng được Trần Kim Tuyến, người phụ trách ngành an ninh dưới thời Diệm Nhu, chọn tuyển vào đơn vị đặc biệt từ khi còn nhỏ. Sau đó, chính thể Ngô Đình Diệm bị đổ, thì không thấy ông Bình tham gia công tác chính quyền, mà chú tâm vào kinh doanh. Còn tại sao có thông tin Bình là một sĩ quan cao cấp trong quân đội của Nguyễn Văn Thiệu, thì những tài liệu mà Dũng tìm hiểu được cho biết, đã có một người từng là đặc vụ sau rút vào bí mật, cung cấp chi tiết này cho một cán bộ quân đội. Sau giải phóng người này đã biệt vô âm tín.
Bí mật lần theo dấu vết những cuộc gặp gỡ của Bình và gia đình ông Hiếu, nhóm trinh sát do Dũng phụ trách còn tìm ra một vài điều cần quan tâm khác. Trong đó có một cuộc gặp mặt tại khách sạn Hương Giang. Đại tá Bảo đã đưa đại tá Trường, người đang phụ trách đơn vị cảng mới Nhà Bè, tới khách sạn Hương Giang gặp Bình và Na Na để chuẩn bị ký kết đầu tư vào việc xây dựng cảng. Từ sự việc này, các anh đã tìm hiểu về những sĩ quan cao cấp trong quân đội phụ trách kinh tế. Các anh đã biết được rằng, đại tá Bảo là một chiến sĩ đặc công, đã từng tham gia nhiều trận đánh lớn, có chiến công rất oanh liệt trước ngày giải phóng. Ông đã tham gia các cuộc giải phóng vùng đảo Hoàng Sa của Việt Nam và căn cứ Hòn Xoài nổi tiếng.
Sau đó Bảo phụ trách đơn vị quân đội xây dựng một công trình lớn của Hải quân ngoài biển đảo. Rồi được chuyển về phụ trách đơn vị xây dựng cảng mới Nhà Bè. Nay là cán bộ cao cấp ở Bộ chỉ huy quân sự thành phố, chuẩn bị về hưu.
Về đại tá Nguyễn Bảo, nhóm trinh sát của Thành Dũng có một nghi vấn nhỏ: Vị đại tá này trong lý lịch không thấy ghi về xuất xứ của bố mẹ vợ. Chỉ có tên bố mẹ và vợ, con. Về bố mẹ vợ, ghi là thị dân. Song, qua xác minh thì gia đình này là nhà buôn ở khu vực Chợ Lớn, sau đó đã di tản đi Mỹ. Hiện nay không còn tài sản ở Sài Gòn. Điều này làm cho các anh thấy gợn lên một chút băn khoăn vì thấy chưa được rõ ràng và Dũng đã ghi chú lại.
Nhưng chưa hết, tìm hiểu về thân thế gia đình nhà vợ đại tá Bảo, nhóm của Dũng còn thấy một chi tiết đáng quan tâm nữa là, ông bố vợ Bảo là người Việt gốc Hoa. Em trai ông ta là một nhà giàu, theo đạo Thiên chúa, có người con trai là Ngô Duy Khiên đã di tản đi Anh từ năm 1979.
Sau khi gặp Dũng, nghe anh báo cáo tỷ mỉ mọi sự việc, Nguyễn Hùng đề
nghị Ban chuyên án khẩn trương phân tích, nắm bắt lại tình hình và anh đặc biệt lưu ý Vũ Hải và Thành Dũng tập trung tìm hiểu thật kỹ về thông tin ông Bình đã từng là một sĩ quan cao cấp của chính quyền Ngụy. Đặc biệt tin tức về thời kỳ Bình được đào tạo như một đặc vụ dưới thời Trần Kim Tuyến. Và nếu việc này là đúng, thì mọi cuộc tiếp xúc của Bình càng trở nên quan trọng, thậm chí nguy hiểm nữa. Anh đề nghị trung tá Miên cũng chú ý khai thác các nguồn tin tình báo từ nước ngoài về những thông tin này. Đồng thời cùng nhóm Vũ Hải khai thác về khía cạnh những người gốc Hoa bên họ nhà vợ đại tá Bảo. Điều này sẽ giúp làm sáng tỏ mối quan tâm của chúng ta về
những cuộc gặp gỡ của Bình và Bảo.