Bí Mật Quân Cờ

Lượt đọc: 1376 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Chín
I

Trong chuyến đi thăm ngoại thành cùng ông Đàm, ông Đường đã có điều kiện để quan sát và tìm hiểu thêm về những điều mà chú cháu ông đang nghi vấn.

Hôm đó, Đàm cùng ông Đường lên thăm đền Sóc và một ngôi chùa gần đó. Đền Sóc từ khi dựng tượng đồng Thánh Gióng lên trời, ông Đàm chưa biết, nên đề nghị đi Sóc Sơn. Ở đó họ đã thăm và lễ đền khoảng hai tiếng đồng hồ rồi trở về nhà nghỉ để

ăn trưa. Chính buổi trưa hôm đó, ông Đàm đã chụp những tấm ảnh trong cuộc dã ngoại ở ngoài vườn cây của khu du lịch này.

Đó là một việc bình thường. Song, trong hình ảnh chụp được, ông Đường nhận ra một khu biệt thự gần vườn hoa có một người phụ

nữ quý phái đang tưới hoa trong vườn. Lúc đầu Đường cho là một sự ngẫu nhiên. Nhưng sau đó thì ông đã hiểu được, đó là nhà riêng của vợ chồng một vị sĩ quan quân đội đã về hưu.

Một điều nữa mà ông Đường cũng nhận ra là, ông Đàm hình như

có phần để ý nhiều đến khung cảnh chung quanh khu nhà nghỉ và khu du lịch Sóc Sơn này. Điều ấy khiến Đường có nhận xét rõ rệt rằng, Đàm đang có ý tìm kiếm một địa danh hoặc một nhân vật nào đó ở nơi này. Ông ta cất kỹ những nghi vấn ấy trong lòng để

tìm hiểu sau, rồi cùng với Đàm vui vẻ suốt chuyến đi.

Còn ông Đàm, sau chuyến thăm đền Sóc, ông ta không sao ngủ

được. Thực ra, Đàm đi ngoại thành là có một mục đích khác nữa, tuy chưa đạt được kết quả rõ ràng, nhưng cũng đã xác minh được nguồn tin của người cộng sự trẻ của mình. Số là, trong các nhân viên văn phòng của Đàm, ông ta để ý nhất đến một chàng thanh niên đã tốt nghiệp trường Luật, về Sài Gòn làm ở nhiều văn phòng tư nhân, nhưng không hợp. Anh ta xin vào văn phòng của

Đàm vài năm trước. Không hiểu hợp với Đàm hay thế nào đó mà anh ta đã có những vụ việc đều thắng lợi một cách xuất sắc. Đàm bắt đầu chú ý và quý mến anh ta. Đàm đã dần dần nâng đỡ và huấn luyện anh ta trở thành một nhân viên giỏi, một luật sư có tài.

Nhưng Đàm không ngờ, người thanh niên này lại là con nuôi vị

cán bộ ngành Văn hoá của Thành phố Hồ Chí Minh. Ông này quen biết với ông chú Đàm trước đây. Người đã tìm và nhận họ hàng với Đàm mười năm trước. Mối quen biết dắt dây đó đã dẫn Đàm tới một mối quan hệ khá mật thiết với một vị sĩ quan quân đội đã ở trong Ủy ban Quân quản thành phố Sài Gòn trước đây, nay đã nghỉ hưu.

Ông chú họ của Đàm là một người buôn bán ở chợ Bến Thành đã nhiều năm, kể từ thời Mỹ - Ngụy. Khi ông nội Đàm bỏ vùng quê ra Hà Nội làm thợ, thì một người em ruột của ông cũng bỏ làng vào Sài Gòn buôn bán. Ông tên là Kim, bước đầu đi làm thuê cho một chủ sạp hàng ở chợ Bến Thành. Sau này, vì chăm chỉ và tháo vát, ông ta đã được ông chủ gả con gái cho nên vợ nên chồng và giúp cho cuộc sống của hai người ngày càng phát triển.

Những năm đó ông nội Đàm và ông Kim vẫn có thư từ liên lạc với nhau. Sau này ông chủ sạp hàng ở chợ Bến Thành mất đi, đã truyền cả gia sản cho con gái. Do vậy ông Kim đã có điều kiện buôn bán phát đạt. Ông ta đã sinh được một người con trai đặt tên là Minh. Đó chính là người chú sau này nhận ông Đàm là cháu và kêu gọi Đàm vào Sài Gòn làm ăn, sinh sống. Người này, nếu nói về tuổi tác thì ít hơn bố Đàm 14 tuổi. Khi bố Đàm đi làm ở

Vùng cao vẫn thường có liên lạc với ông Minh. Những rất ít khi họ

gặp nhau.

Trớ trêu thay, ông Minh lại là người lấy vợ muộn. Đã mấy lần sinh đẻ mà không nuôi được người con nào. Ông bà đã đi xem bói, rồi cúng lễ ở nhiều đền chùa, song cũng vẫn không có con. Trong khi nghề buôn bán vẫn phát đạt, tuy không phải là giàu có lớn, nhưng cũng mua tậu được nhà lầu, xe hơi. Sau ngày miền Nam giải phóng, ông Minh cũng đã hiến một số tài sản cho chính quyền cách mạng và đã từng là cơ sở của những người biệt động thành, nên được xác nhận là cơ sở cách mạng. Trong đợt Cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh, ông chỉ phải đi học lớp cải tạo ngắn rồi trở về kinh doanh như cũ. Trong thời kỳ đó, ông đã làm quen được với một vị trong Ủy ban Quân quản thành phố,

công tác ở Ban cải tạo tư bản thành phố. Đó chính là ông Dương, một cán bộ nay đã nghỉ hưu như chúng ta đã biết. Từ đó ông Minh buôn bán ngày càng phát đạt. Ở chợ Bến Thành, hễ nói đến ông Minh, chủ hãng buôn vải thì nhiều người biết tiếng. Ông còn là người thường bỏ ra khá nhiều tiền công đức và làm từ thiện.

Sau giải phóng, ông đã tìm cách liên lạc lại với gia đình ông thợ

mộc Vương Thế Kiều. Song phải tới mấy năm sau ông mới biết được tin tức về con ông Kiều là luật sư Đàm. Cũng từ đó, Đàm đã nhận được tin tức của ông. Lúc đó, chú cháu nhận được nhau, nhưng chưa được biết mặt. Mãi khi Đàm có dịp nghỉ phép đi Sài Gòn, họ mới thực sự biết nhau. Theo đề nghị của ông Vương Thế

Minh, Đàm đã nhận lời vào Nam sinh sống và làm việc. Lúc đó, thượng cấp của Đàm đã đồng ý đề nghị của Đàm, để Đàm đi Nam. Đồng thời trao cho Đàm nhiệm vụ: Làm sao móc nối được với một điệp viên cũ của Pháp và tìm kiếm một kẻ mà tình báo Pháp cho là gián điệp Mỹ đã có được khá nhiều bí mật về quân sự

của Việt Nam. Tên này đang làm việc dưới sự chỉ đạo của CIA do một viên sĩ quan cao cấp của chính quyền Nguyễn Văn Thiệu trước đây trực tiếp chỉ đạo.

Sau gần 10 năm, vừa mở văn phòng luật sư hoạt động rất tích cực, vừa sống chìm để tổ chức mạng lưới gián điệp, săn lùng bí mật quốc gia, Đàm còn phải tìm kiếm kẻ bí mật là tình báo của Mỹ cài lại. Được người chú giúp đỡ về tài chính, cùng với sự làm ăn phát triển của Văn phòng Luật sư Đàm, ông ta đã nhanh chóng xác định được vị trí và tiếng tăm của mình trong giới luật sư cả nước. Nhưng mười năm qua, nhiệm vụ tìm kiếm bí mật quốc gia, Đàm đã làm khá tốt, được đánh giá cao, nhưng việc tìm kiếm tông tích kẻ bí mật kia thì vẫn chưa ra. Cho tới khi chàng thanh niên, con nuôi vị cán bộ ngành văn hoá nói về một sĩ quan có mối quan hệ với cậu ta, có những đặc điểm mà Đàm đang tìm kiếm, thì Đàm mới thấy le lói chút hy vọng.

Nhưng theo nguồn tin này thì kẻ bí mật này lại ở miền Bắc chứ

không phải ở Sài Gòn như trung tâm cho biết. Người luật sư trẻ

của Đàm yêu con gái của vợ chồng vị sĩ quan đã về hưu kia đang ở Sóc Sơn. Cô này đã tốt nghiệp Đại học Ngoại giao, được nhận vào làm việc tại Thành phố Hồ Chí Minh. Khi Đàm được cậu ta cho biết, cha cô ta chính là một người từ miền Nam ra Bắc trong chiến tranh và công tác ở Bộ Tư lệnh quân khu 4. Đàm bắt đầu đặt người này vào diện nghi vấn để tìm kiếm.

Về người này, Đàm đã nghiên cứu, tìm tòi tài liệu và được cấp trên đồng ý để Đàm tiếp xúc. Vì thế lần này ông ta mới có cuộc thăm đền Sóc để tìm người. Ông ta đã chụp những bức ảnh ở

đây. Tuy nhiên, nghĩ tới những gì tìm kiếm ở đền Sóc hôm nay, Đàm thấy mình vẫn chưa nắm được một điều gì cụ thể, hoặc có được một chút tin tức mới nào của nhân vật mà Đàm quan tâm.

Trong khi đó, việc tìm kiếm “Xe-đen” vẫn chưa có phát hiện gì.

Đàm chợt thở dài, rồi ngồi vào bàn máy vi tính.

Những năm qua, để tìm kiếm kẻ giấu mặt, Đàm đã kết bạn với nhiều nhân vật ở Sài Gòn. Được ông chú giới thiệu, Đàm đã quen với ông Dương, một người mà Đàm hết sức chú ý. Trong cuộc tìm kiếm những quân bài cha Đàm để lại khi còn ở Hà Nội, Đàm đã tìm được tên nữ điệp viên có tên Hồng Nhi. Sau khi tìm hiểu, Đàm biết được rằng, bà ta cũng đã có thời kỳ quan hệ với một nhà giáo người miền Nam tập kết ra Bắc. Nhưng sau đó Hồng Nhi đã lấy chồng là người Pháp rồi cùng chồng sang Pháp. Khi biết Hồng Nhi đã trở thành một kẻ mù loà, thì Đàm không quan tâm nữa.

Vào Sài Gòn, quen biết với ông Dương, Đàm đã lặng lẽ quan sát và tìm hiểu, Đàm mới hiểu, chính ông Dương là người đã có thời kỳ quan hệ với Hồng Nhi. Từ đó Đàm càng để tâm chú ý tới ông Dương nhiều hơn, tìm hiểu kỹ về vị cán bộ già này. Theo gợi ý của cấp trên, thì vị sĩ quan này có một trọng trách đặc biệt đối với chính quyền cách mạng Thành phố Hồ Chí Minh. Nhất là thời kỳ Sài Gòn mới giải phóng. Đàm sẽ phải theo dõi và tìm ra những bí mật của người này. Tuy vậy, cho đến nay Đàm mới chỉ biết rằng, ông Dương xuất thân từ một gia đình tư sản giàu có từ

trước những năm 1945 và nay gia đình này vẫn giàu nổi tiếng ở

Thành phố Hồ Chí Minh. Trong gia đình này có rất nhiều người đã di tản ra nước ngoài và cũng đã trở thành những Việt kiều giàu có ở cả Châu Âu và Mỹ. Có một điều đặc biệt là, gần đây những Việt kiều đó lại có xu hướng quay về Tổ quốc đầu tư kinh doanh lớn.

Có thể nhờ ảnh hưởng của ông Dương mà gia đình này vẫn giữ

được truyền thống kinh doanh và phát triển kinh tế trong xã hội hiện tại như vậy.

Đàm cũng không hiểu vì sao ông Dương không hề có vợ con, mặc dù ông ta cũng có nhiều mối tình, nhiều mối quan hệ nam nữ

trong thời kỳ trai trẻ. Hơn nữa, ông ta đã trải qua nhiều giai đoạn lịch sử của dân tộc, sống qua hai cuộc chiến tranh, vậy mà đến già vẫn còn là người độc thân. Ông ta từng là một cán bộ có trọng

trách trong chính quyền, một sĩ quan cao cấp trong quân đội, mà cuộc sống có phần giản dị, bình thản, không hề có một biểu hiện gì đáng nghi ngờ trong suy nghĩ của Đàm. Phải chăng ông Dương là một mẫu người Cộng sản hoàn hảo, được đào tạo từ cái nôi XHCN của Liên Xô và miền Bắc, được rèn luyện, thử thách trong những năm chiến tranh chống Mỹ, nên ông đã trở thành biểu tượng của “Một người chân chính”? Đàm nghĩ vậy, nhưng trong lòng vẫn cứ có một thắc mắc: Vậy, khi quen biết với Hồng Nhi, liệu ông Dương có biết gì về bí mật của người đàn bà này không?

Liệu có điều gì ẩn giấu dưới mối tình này? Và liệu ông Dương và Hồng Nhi có phải thật sự là đôi tình nhân hay đó là một mối quan hệ khác? Những băn khoăn đó đã từng làm cho Đàm phải suy nghĩ rất nhiều để tìm ra câu trả lời. Và đó cũng là cái cớ để Đàm quan hệ với gia đình đại gia Nguyễn Hiếu nổi tiếng giàu có ở

Thành phố Hồ Chí Minh. Song, đến nay Đàm vẫn chưa có đáp án, chưa có câu trả lời.

Nghĩ tới chuyến đi Sóc Sơn, Đàm cũng chợt nhận ra hình như

Đường có điều gì như đang giấu Đàm. Thậm chí Đường còn có điều gì như muốn thắc mắc mà chưa có dịp trao đổi cùng Đàm.

Ông ta nghĩ, sẽ phải ngồi lại với Đường để thực hiện ý đồ lôi kéo Đường vào với mình, thực hiện những mưu đồ bí mật. Nghĩ vậy và Đàm liền sắp xếp kế hoạch gặp Đường thật chu đáo.

« Lùi
Tiến »