Sau cuộc gặp gỡ bất ngờ đó, ông Đường và ông Thảo đã tổ chức một cuộc liên hoan gặp mặt ông già Chương vào một ngày Chủ
Nhật tiếp đó. Cuộc hội ngộ thật vui vẻ và thân thiết. Những kỷ
niệm xưa cũ được đưa ra kể lại. Mọi người đều mừng rỡ vì từ nay gia đình lại có một người thân, em con chú con bác với cụ
Thường. Con cháu tưởng ông đã mất tích, hay đã thất lạc đi đâu đó mãi, nay đã trở về. Từ đó, ông Đường cũng thường xuyên đến thăm ông Chương ở Hà Đông. Tình cảm chú cháu rất thân tình.
Mấy tháng sau, trong một lần tình cờ quét dọn nhà cửa, sắp xếp lại bàn thờ, lau rửa đồ thờ cúng, chuẩn bị cho ngày Tết, ông Đường đã phát hiện ra một điều bất ngờ. Năm nào đến trước ngày ông Táo lên trời ông cũng làm thế. Năm nay ông có ý định mời ông Chương về nhà mình ăn Tết, nên ông càng chuẩn bị kỹ
lưỡng. Ông định sẽ cùng ông Chương đón Giao thừa. Rồi sáng mồng Một Tết sẽ cùng cả nhà về nhà ông Thảo cúng gia tiên.
Trong khi bà vợ đi vắng, con trai đi làm, ông ở nhà một mình hì hụi làm việc. Ông cũng muốn sửa sang một chút cho khác hẳn mọi năm, nên ông bỏ hết đồ thờ xuống rồi nhấc chiếc mặt bàn thờ ra khỏi giá đỡ đã được cụ thợ mộc, bố ông Đàm đóng rất chắc, treo cẩn thận trên tường hậu gian giữa. Lúc ông nhấc chiếc mặt bàn thờ ra khỏi kệ, không may, bàn thờ có hơi nặng, nên ông đã phải bước vội xuống khỏi ghế. Chiếc bàn thờ lệch sang một bên rồi rơi kịch xuống nền nhà. Ông Đường cuống lên, sợ làm hỏng đồ thờ thì xúi quẩy lắm. Ông không mê tín, nhưng về tâm linh, người ta vẫn kiêng kỵ điều đó. Ông vội nhấc chiếc bàn thờ
lên xem có bị nứt vỡ không. Thật may, chiếc bàn không vỡ.
Nhưng nhìn kỹ, ông thấy một thanh gỗ lắp vào mặt bàn làm thành cái gờ như là cái nẹp của bàn cờ, bị tụt một đầu ra khỏi mặt tấm gỗ. Ông đem ra bàn định tìm búa đóng lại. Bỗng ông phát hiện ra hai lớp mặt bàn ghép vào trong cái nẹp ấy. Sợ mình lắp không gọn, ông liền kéo hẳn chiếc nẹp gỗ ra. Thật đúng là hai lớp gỗ mỏng chồng khít lên nhau, rồi bên ngoài mới có một chiếc nẹp gỗ được khơi thành rãnh để ghép vào. Làm như thế mặt bàn có gờ, thành rất đẹp. Ông chợt thấy kính nể cụ thợ mộc, bố Đàm.
Ông nghĩ, hèn chi ông Đàm trân trọng cái bàn thờ này đến vậy.
Thì ra là ông ấy muốn giữ lại cái kỷ vật thể hiện tài năng nghề
nghiệp thợ mộc của bố mình.
Nghĩ vậy rồi ông Đường định đóng lại. Song, loay hoay thế nào, chưa đóng lại được, thì ông lại làm cho cái nẹp bên cạnh cũng bị
tách ra. Ông chợt nghĩ, thôi cứ tháo ra lau sạch sẽ rồi ghép lại sau cũng được. Ông liền dùng tay kéo cái mặt bàn ra khỏi hai thanh gỗ nẹp cạnh bên. Mặt bàn ghép rất chuẩn xác và trơn tru, nên cũng dễ tháo. Trong lúc tháo, Đường nghĩ, cụ Kiều làm mặt bàn cầu kỳ thế này mới đẹp, chắc chắn mà lại không cong vênh.
Khi tháo rời ra thì quả là hai lớp. Ông bỗng giật mình vì bị bất ngờ
trước tài nghệ của cụ thợ, chẳng khác gì một nhà điêu khắc. Hai mặt bàn ghép lại với nhau. Mặt dưới của tấm gỗ ghép phía trên được trạm trổ khá tinh vi một bức tranh thủy mặc với những nét điêu khắc rất tỷ mỉ. Nhiều điểm trên bức tranh được trau chuốt như vẽ hoa và viết chữ nho. Mặt trên của tấm gỗ ghép phía dưới khắc một chiếc bàn cờ với những chỗ đánh dấu các con cờ, như
đang đánh cờ thế, nhưng có vẻ chưa khắc xong.
Những hình ảnh này, trên kia chúng ta đã được biết khi ông Đàm phát hiện ra bí mật này. Nhưng với ông Đường thì đây như một kỳ công, một tác phẩm tài năng của một người thợ mộc đã đạt đến bực nghệ nhân khắc gỗ. Ông không hiểu rõ ý đồ người làm ra những bức tranh và hình này, nhưng ông cho rằng, đây là một thú vui của cụ thợ tài giỏi ngày xưa. Ông liền dùng giẻ sạch lau chùi hai tấm gỗ và chuẩn bị cất lại, thì ông chợt nhận ra những ký hiệu trên bức tranh giống như những quân cờ trên bàn cờ. Ở đó ông còn thấy khắc những ngôi sao ba cánh, bốn cánh, năm cánh và cả sáu cánh nữa. Ông cho rằng đó là một ý tưởng của người chơi cờ muốn đặt bàn cờ vào trong một khung cảnh sông núi và non nước hữu tình. Điều này quả thật nên thơ. Đó như là hứng cảm của một nghệ sĩ. Nghĩ thế, ông càng thấy khâm phục cụ
Kiều.
Trong lúc đang chăm chú làm việc ấy, thì bất chợt thế nào, ông chú Chương lại đến. Ông Đường vội cất tạm chiếc bàn cờ vào phía đầu giường rồi ra đón ông Chương.
Khi ông Chương vào trong nhà, liền giở mấy túi nylon đựng đồ để
trong chiếc va ly kéo tay ra, và nói:
– Biết cháu năm nay chuẩn bị Tết, mong thằng cháu Tuấn về, chú có chút quà đem ra để cúng các cụ. Vì chưa ra được chỗ cháu Thảo, nên muốn nhờ cháu đưa giúp.
Nói rồi ông đưa một túi nylon cho ông Đường. Ông Đường nhẹ
nhàng nhận lấy, rồi đặt túi ấy xuống bàn. Ông Chương lại cầm một túi nữa đưa cho ông Đường, nói tiếp:
– Còn đây là chút quà lễ Tết gia tiên nhà ta và các cụ nhà cụ thợ
mộc, chú đem đến, nhờ cháu thắp hương và làm lễ đón Tết ở
đây.
Ông Đường nhìn ông Chương, rồi nói:
– Cụ thật chu đáo quá. Nhà cháu cũng có chuẩn bị, làm sao mà cụ cứ phải lo nghĩ như vậy. Thật không biết nói với cụ thế nào.
Chỉ biết cảm ơn cụ. Nhưng cháu cũng xin thưa với cụ, điều này cháu định vào thăm cụ rồi mới nói thì mới phải lẽ. Nhưng hôm nay cụ ra chơi, lại có quà, có lễ Tết, nên cháu xin mạn phép nói luôn. Tết năm nay là lần đầu tiên sau mấy mươi năm mới được gặp cụ, gia đình cháu xin mời cụ ra đây ăn Tết từ chiều Tất niên, đón Giao thừa, để sáng mồng Một cả nhà ta về nhà ông Thảo làm lễ Tết Năm mới. Xin cụ đừng từ chối đâu đấy.
Nghe ông Đường nói thế, ông Chương lặng im một lát, rồi mới nói:
– Điều này thật bất ngờ quá. Thế thì quá vui đối với thân già như
tôi. Song, chẳng lẽ đêm Giao thừa mà lại không ở nhà mình sao được. Cháu thử nghĩ coi. Thông cảm cho chú nhé.
Nghe ông Chương nói vậy, ông Đường có vẻ ngại ngùng. Song ông lại nói:
– Cụ ạ, mấy chục năm cụ không có gia đình ở ngoài này cùng ăn Tết. Năm nay cụ cứ sắm lễ, nhưng cụ thắp hương rồi vào đây đón Giao thừa và ăn Tết mồng Một. Mùng Hai chúng cháu xin vào chúc Tết tại nhà cụ. Như thế cụ nghĩ có được không?
Ông Chương trầm ngâm một lát rồi nói:
– Thôi thì thế này vậy. Trưa Ba mươi, chú ra nhà cháu. Tối, chú về cúng Giao thừa, rồi sáng Mồng Một chú đến thẳng nhà ông Thảo cùng cả nhà đón Năm mới. Như thế tiện và thuận hơn Đường ạ.
Ông Đường nghe vậy thấy cũng đúng, đành chấp nhận và thống nhất như vậy. Sau đó ông mời ông Chương ngồi uống nước.
Từ lúc nãy mải nói chuyện, ông Đường quên mất là mình đang còn công việc dở dang. Còn ông Chương thì đã quan sát thấy ông Đường đang dỡ bàn thờ ra để lau rửa, ông vừa uống nước vừa bảo ông Đường cứ tiếp tục làm việc của mình.
Ông Đường liền xin phép ông Chương lau bàn thờ và đồ thờ. Cầm đến chiếc bàn thờ, ông bèn tiện miệng khen cụ thợ mộc tài ba như một nghệ nhân, nghệ sĩ. Nghe vậy ông Chương bèn hỏi:
– Ông bảo sao cơ, cụ thợ cả Kiều tài ba mà như nghệ sĩ ư?
– Vâng, thưa cụ. Cụ cả mộc làm cái bàn thờ này hết sức kỳ công.
Cụ ghép hai lớp gỗ tốt mà mỏng, bằng loại gỗ vàng tâm rất đẹp, nên mặt bàn thờ rất chắc chắn và đẹp mắt. Trên đó cụ còn trạm trổ cả tranh sơn thủy và bàn cờ tướng nữa. Cụ thấy có kỳ công
không?
Nói rồi ông cầm hai tấm mặt bàn định ghép lại để lắp vào khung nẹp. Ông Chương liền giơ tay đón lấy mượn xem. Ông Đường bèn lật hai mặt bàn có hoa văn, đặt lên giường cho ông Chương xem.
Ông Chương thoáng giật mình kinh hãi. Song ông đã trấn tĩnh được ngay. Làm như chú ý ngắm nghía và đánh giá tài nghệ của cụ thợ, nhưng trong thâm tâm ông đã nhận ra tấm bản đồ cất giữ
kho báu bí mật của nhóm điệp viên trên bức tranh. Mặt khác ông cũng nhận ra sự sắp xếp các quân cờ của cụ Kiều, đó là những ký hiệu của những tên điệp viên dưới trướng của cụ, trong đó có ông, một ngôi sao đen năm cánh. Ở trên bức tranh còn ký hiệu của vị quân vương và một cung cấm. Có thể khu cung cấm sẽ là kho báu. Ngôi vị và cung điện, những điều đó chính là mơ ước của cụ Kiều và nhóm hoạt động chính trị này, mà ông là một nhân vật quan trọng. Theo sắp xếp này, ông được để ở ngôi thứ
hai. Còn tên mang mật danh quân Tượng lại là quân sư. Chương cảm thấy cụ Kiều đã có những kế hoạch thật sự tinh vi, táo bạo, với một ý đồ đã được sắp đặt sẵn, đến nỗi nghiền ngẫm đã chín muồi mới khắc thành những tấm sơ đồ ấy. Mật mã của những bí mật này được cất giữ ở nơi khác, mà ông Chương đã được cụ Kiều giao cho một nửa, phòng khi cần thiết sẽ có người thay cụ lãnh đạo nhóm này. Tuy nhiên, mật hiệu liên lạc và mật khẩu của từng người, thì cụ chưa kịp trao cho ông.
Ông Chương nhìn lại hai tấm hình khắc trên gỗ quý mà lòng bồi hồi xúc động, kèm theo một nỗi tiếc nuối cái quá khứ hào hùng mới chợt bắt đầu của sư phụ và đám đệ tử ấy. Ông thở dài thay cho lời tiếc nuối. Rồi ông nói:
– Thật đáng kính phục. Thế mới biết tay nghề của cụ còn cao gấp trăm lần người khác. Tiếc là cụ mất sớm quá. Cháu giữ được vật này cho ông Đàm thì cũng là một điều hết sức đáng quý và đáng trân trọng lắm.
Ông Đường ngước lên nhìn ông Chương rồi nói:
– Xin cảm ơn cụ đã chỉ giáo. Chúng cháu cũng nghĩ như thế. Có lẽ
Vậy mà ông Đàm trước khi đi, cứ căn dặn cháu giúp ông ấy đừng thay bàn thờ, đồ thờ và gìn giữ nhà cửa cho ông ấy. Tôi đã làm đúng được điều này.
Rồi hai người hàn huyên một lúc nữa. Trong khi ông Đường lắp bàn thờ, lau chùi đồ thờ thì ông Chương đi thăm quanh nhà và quan sát kỹ mọi địa điểm đặc biệt của nơi này. Ông cho rằng, đây không giống như cảnh trong bức tranh, mà đó lại chính là một
tấm bản đồ cất giữ kho báu của các ông. Ông sẽ suy nghĩ và chú ý xem xét lại việc này và những điều cần khám phá nữa sau phát hiện hôm nay. Có lẽ sẽ cần đến ông Đường để tìm hiểu kỹ về ông luật sư mới được. Để xem con cụ thợ có nối được chí của cha không đã. Nghĩ như thế, rồi ông Chương vào nhà và chuẩn bị ra về để có kế hoạch đón Tết.
***
Trong Hà Đông, ông Chương có một ngôi nhà khá đẹp ở phố
Quang Trung. Đây là một ngôi biệt thự cũ của một người buôn đồ
cổ từ đầu thế kỷ trước. Lúc ông Chương được sư phụ đưa về Hà Đông mới chỉ thuê của ông chủ đồ cổ tầng dưới để ở và mở cửa hàng vàng bạc. Sau đó làm ăn phát đạt, Chương đã mua lại ngôi biệt thự này khi ông chủ nhà chuyển vào Nam sinh sống. Từ đó Chương mở rộng thêm cửa hiệu và xưởng chế tác vàng bạc, đồng thời ông cũng kiêm luôn việc buôn đồ cổ. Ông mua luôn cả mảnh đất vườn của nhà bên cạnh để mở rộng cơ sở kinh doanh của mình. Khi Chương bỏ đi Nam thì ngôi biệt thự của Chương gửi lại cho một người làm quản lý của ông trông coi. Nhưng sau này, chính quyền đã dùng ngôi nhà này làm trụ sở của một cơ quan.
Sau lại phân cho mấy gia đình đến ở. Hai năm trước, khi có ý định ra Bắc, ông Chương đã thuê người tìm hiểu và môi giới mua lại ngôi biệt thự nhỏ của mình và mở lại cửa hàng kim hoàn. Việc này diễn ra khá xuôn xẻ, chỉ phải chịu mức giá đắt hơn nhiều so với thời điểm lúc ấy. Mọi thủ tục, giấy tờ đã được người môi giới buôn bán thực hiện. Bây giờ ông có ý định mua luôn cả ngôi nhà của người có khu vườn trước đây, nhưng chưa thực hiện được.
Khi ông Chương về đến Hà Đông, rồi vào nhà, chuẩn bị tắm rửa, ăn tối, thì ông lại thấy đầu óc như quay cuồng vì những điều bất ngờ mới thấy hôm nay. Trong óc ông miên man với bao kỷ niệm, với bao âm mưu và những ý đồ lớn chưa thực hiện được. Điều băn khoăn nhất của ông vẫn là chưa biết rõ về Đàm, chưa hiểu Đàm như thế nào. Ông cũng đã có ý định trở lại Sài Gòn dăm bữa, nửa tháng, để tìm hiểu về Đàm, sau khi nghe ông Đường kể
chuyện giữ nhà cho Đàm đi Nam đã được 8, 9 năm rồi. Song, ông chưa kịp đi thì bây giờ đã phát hiện ra một phần bí mật của ông trùm Phó Kiều Mộc.
Bà giúp việc lật đật chạy lên mời ông xuống xơi cơm và thông báo các nhân viên cửa hàng đã xin nghỉ về chuẩn bị cho mai lễ ông
Táo. Ông Chương gật đầu tỏ ý đồng cảm và ông bảo bà ta cứ để
đồ ăn đó rồi ông xuống.
Sau đó, khi màn đêm đã buông phủ lên khắp phố phường, đèn đường đã bật sáng trưng, tiếng ồn cũng vợi hẳn và bụi bặm không còn nhìn rõ nữa, thì đó là lúc ông Chương ngồi vào bàn, xem lại những số liệu của cửa hàng vàng bạc ban ngày và kế
hoạch của tuần sau. Mọi việc như một chu kỳ diễn ra hằng ngày ấy đã xong xuôi, ông mới nghỉ ngơi và tập trung suy nghĩ về
những phát hiện ở nhà ông Đàm cùng với ông Đường hôm nay.
Ông càng nghĩ, càng thấy khâm phục sư phụ và tiếc cho một tài năng, một trí tuệ có mục đích lớn lao, đã bị mất quá sớm. Nếu không... Ông Chương nghĩ thầm. Nếu không, chắc đến bây giờ
các ông đã có những kết quả khác, những tiền đồ khác. Song, kế
hoạch thì vẫn là kế hoạch. Kho báu vẫn cứ là kho báu. Chỉ có thành quả thì đã tan ra mây khói. Chỉ còn lại chút le lói của niềm tin vào người kế nghiệp. Liệu Đàm có được di truyền của người cha, có được những tài năng và trí tuệ mà ông Chương và cha Đàm mong muốn.
Theo ông được biết thì, trong những năm ông đi theo sư phụ học nghề, lúc ấy ông Kiều mới có một người con. Ông ta đã đưa ông đi biệt nhiều năm. Rồi có lần cùng ông về Hà Nội để giúp ông mở
tiệm vàng ở Hà Đông, ông cũng đã đến thăm ông Kiều. Nhưng khi ấy người con trưởng của ông Kiều đã mất, chỉ còn có một đứa nhỏ. Sau đó thì Pháp thua, rút khỏi Việt Nam. Thủ đô được giải phóng. Ông Kiều cũng chết đột ngột năm đó. Thế là ông cao chạy xa bay vào Sài Gòn, mấy chục năm liền không một hơi tăm. Nay mới về Bắc, tìm đến quê nhà, tìm đến bạn bè thì mọi chuyện đã trở thành hư vô. Ông chỉ còn biết lặng lẽ kinh doanh và thăm hỏi tin tức dần dần. May mà gặp lại cháu chắt cụ Tín, được biết mối quan hệ của Đường với con trai “sếp” cũ, ông lại thấy có chút hứng khởi, có tia hy vọng, muốn tìm kiếm mối quan hệ xưa.
Nay sự việc đã đến thế này, ông Chương nghĩ, có lẽ ông phải đưa dẫn được Đường vào nhóm bí mật này. Và được như vậy thì Đường sẽ giúp ông tìm kiếm thông tin từ Đàm, theo dõi, tìm hiểu về Đàm và hướng tới tìm được kho báu và toàn bộ bí mật của ông Kiều nếu còn. Muốn vậy, ông phải lựa chiều thăm dò ý Đường và nếu có thể, sẽ tiết lộ cho Đường những bí ẩn về mối quan hệ của ông với ông Kiều. Điều này cần phải tiến hành một cách chu đáo và chắc chắn.
Ông Chương suy nghĩ như thế rồi trong lòng tự quyết định kế
hoạch hành động của mình.
***
Thế là sau cái Tết ấy, Đường đã dần dần hiểu được những bí mật tày đình của bố Đàm và ông chú Chương, cùng nhóm đặc vụ của ông Kiều. Đường hiểu được tầm quan trọng của chiếc bàn thờ nhà Đàm. Đó là một bí mật, một bảo bối, một tấm bản đồ để tìm thấy nơi cất giữ một kho báu và cả những bí mật lớn khác của cụ Kiều.
Vấn đề còn lại cần tìm hiểu là, ông Đàm có biết điều đó không, có hiểu sự bí ẩn trong đó không? Hay Đàm chỉ cho là một hiện vật còn lại, chứng tỏ tài nghệ và kỷ niệm nghề nghiệp của cụ thợ mộc tài ba mà thôi. Về việc này ông Đường được người chú ủy thác để
tìm ra con người thực của Đàm. Và, sẽ tìm cách liên lạc, nối lại mạng lưới hoạt động đặc biệt, nếu Đàm có những hoạt động bí mật, tiếp tục con đường của người cha để lại.
Vậy là từ đó ông Đường đã có một việc mới để làm, một việc đặc biệt để mà theo đuổi, để mà tìm kiếm. Điều đó khiến ông phải học hỏi để có thể hoạt động bí mật, làm việc kín đáo, khôn khéo và hết sức nhạy cảm. Ông cũng bắt đầu hướng cho người thanh niên, cháu ông vào con đường làm ăn mới, giúp việc cho ông.
Bước đầu gửi cậu ta vào làm bảo vệ cho cửa hàng vàng bạc của ông Chương. Được ông Chương đồng ý, anh ta trở thành một kẻ
tay chân của Đường. Ông Chương cùng ông Đường bắt đầu âm thầm thực hiện một âm mưu, một kế hoạch bí mật độc đáo và tinh vi của mình.
Thật may cho ông Đường, đúng vào thời điểm quan trọng ấy, thì ông lại được phân nhà. Đây chính là lúc ông có điều kiện để kiểm chứng về ông Đàm và tìm cách xác minh vai trò của Đàm, nhằm nối lại liên lạc cho ông chú. Do vậy trong thời gian qua, ông đã tìm hiểu và suy nghĩ về từng đường đi nước bước của ông Đàm.
Được ông chú cố vấn, ông Đường đã tự mình học hỏi, nghiên cứu và tập luyện những thủ thuật và phương pháp hoạt động tình báo bí mật. Ông thử đặt mình vào vai trò của Đàm mà suy nghĩ xem, nếu ra Hà Nội, ông Đàm sẽ phải làm gì, sẽ làm thế nào và gặp gỡ
những ai, ở đâu? Chính vì thế mà ông đã nghiên cứu về những nhân vật tình báo của Pháp trước đây và những người Pháp có quan hệ với Việt Nam hiện nay. Nhất là những nhân viên đại sứ
quán Pháp tại Hà Nội. Ông càng tin rằng, nếu ông Đàm có những hoạt động tình báo bí mật, nhất định sẽ có những cuộc liên lạc,
gặp gỡ, hay tìm kiếm bí mật. Do đó thế nào ông ta cũng sẽ có sơ
hở. Ông và người chú đã bố trí kế hoạch theo sát ông Đàm, nhằm tìm cách nắm lấy con bài này trong ván cờ đặc biệt của hai người.
Thế là cuộc đi thăm Bờ Hồ chớp nhoáng của ông Đường, quả thật không ai biết, không ai ngờ tới, đã có kết quả nhanh chóng và chuẩn xác. Đường, với tính cách kín đáo, chắc chắn, chỉn chu, đã làm như một thám tử lành nghề trong nhiệm vụ quan trọng của mình, nhưng ông ta lại không phải là một nhà chuyên nghiệp.