Điều mà ông Bình ngạc nhiên về chú Dương một lần nữa đã xảy ra trong một dịp vui bất ngờ. Hôm đó là ngày chuẩn bị làm lễ
cưới của Na Na. Sau buổi lễ đính hôn khoảng một tuần, gần đến ngày cưới, toàn thể gia đình ông Hiếu được mời về dự một bữa tiệc vui vẻ để bàn về việc đưa dâu. Ban tổ chức lễ cưới, đứng chủ
trì là ông Hiếu. Ông Bình làm trưởng đoàn họ nhà gái đi đưa dâu.
Còn ông Dương vẫn là người có lời nói quan trọng nhất.
Theo dự kiến, nhà trai sẽ vào đón dâu theo đường hàng không, sẽ
bay thẳng từ Thành phố Hồ Chí Minh ra Huế. Cô dâu và chú rể
sau khi dự tiệc cưới ở nhà gái sẽ được đưa ra sân bay bằng một đoàn xe sang trọng. Mọi sự chuẩn bị xe cộ đưa đón, trang hoàng dành riêng cho lễ cưới trên máy bay đã được bố trí và chuẩn bị
đầy đủ. Nhà trai và đôi uyên ương đã lo toan chu đáo và chuẩn bị
xong xuôi. Chỉ riêng vấn đề những người đưa dâu của nhà gái đi máy bay từ Sài Gòn ra Huế, đã được ấn định khoảng 20 người, nhưng cụ thể là những ai thì vẫn chưa được thống nhất. Trong buổi liên hoan này ông Hiếu đưa ra vấn đề và đề nghị mọi người góp ý.
Có người đề nghị gia đình Na Na nên đi hết, kể từ cụ Dương, ông Bình, ông Hiếu và những người thân thiết khác.
Ông Dương bèn nêu ý kiến: Ông và ông Hiếu không được đi. Một phần vì ông già rồi. Phần nữa là theo phong tục, tập quán của ông cha ta thì bố đẻ không đưa con gái về nhà chồng.
Ông Bình cho rằng, không cần phải câu nệ như thế. Vì ngày nay nam nữ bình đẳng, người phụ nữ càng cần được đề cao, nhất là vào dịp lễ Vu Quy, cần phải văn minh, hiện đại hơn.
Song, ông Dương kiên quyết bảo vệ ý kiến này. Thế là cả gia đình đều phải nghe theo ý kiến ông Dương.
Điều này làm cho ông Bình càng thấy con người ông Dương luôn giữ được nguyên tắc truyền thống dân tộc. Chẳng thế mà ông kiên quyết gìn giữ nền nếp gia phong và truyền thống gia đình từ
thời cụ tổ. Chẳng thế mà ông hết lòng bảo vệ Hiếu và những thành viên của gia đình tư sản chuyên nghề buôn bán này với một phương châm mà ông luôn tôn trọng: “Phi thương bất phú”.
Từ đó ông Bình càng thấy kính nể ông Dương hơn.
***
Chiều tối hôm đó, theo kế hoạch đã hẹn trước, Hùng, Diệu Linh và Thái Hà tới thăm nhà Na Na. Khi chiếc Mercedes chở ba người vừa đỗ xịch trước ngôi biệt thự của ông Hiếu, người giúp việc đã bấm nút mở cổng. Na Na cùng Hảo và mấy người nhà ông Hiếu bước ra cửa đón họ.
Hùng nhìn thấy trong số đó có một người già mặc bộ đồ trắng, tay cầm gậy trúc, anh đoán là ông Dương. Ngay cạnh đó là một người quắc thước trạc 70 tuổi, mặc xơ-vin và một ông người nhỏ
nhắn nhưng mắt rất sáng, mặc bộ bà ba mới toanh. Hùng đoán chắc là ông Bình và ông Hiếu. Ngoài ra còn mấy người nữa cũng đang đứng dậy đi ra.
Hùng cùng Diệu Linh và Thái Hà xuống xe, bước vào trong sân.
Trong lúc đó chiếc Toyota được hướng dẫn chạy tới chỗ ga-ra thì đỗ lại. Người dẫn đường đón cậu lái xe vào trong sân. Phía ngoài, Na Na vừa cười vừa nhanh nhẹn bước tới chỗ Diệu Linh trước. Cô vui vẻ chào Diệu Linh bằng một giọng rất thân mật:
– Em rất mừng và trân trọng cảm ơn chị cùng hai anh đã tới thăm nhà em. Xin chị thứ lỗi, vì chưa được giới thiệu, nhưng em đã biết về chị trước rồi. Chị Linh thông cảm cho em nhé.
Na Na nói với vẻ rất tự nhiên và chân thành như đã quen thân, khiến không khí xa lạ, khách sáo được khỏa lấp. Diệu Linh cũng tươi cười tiến lại phía Na Na và hai người nắm tay nhau. Diệu Linh nói lời cảm ơn sự thịnh tình ấy của Na Na. Vào lúc đó Thái Hà cùng với Hùng cũng ngỏ lời chào thân mật với mọi người trong gia đình Na Na. Không khí vui vẻ hẳn lên.
Sau đó Na Na quay về phía người nhà, trịnh trọng giới thiệu Diệu Linh, Hùng và Thái Hà. Rồi cô quay sang giới thiệu mọi người trong gia đình, từ ông Dương đến bố cô rồi ông Bình và những người khác. Mọi người vui vẻ chào hỏi nhau rồi cùng vào phòng khách.
Buổi tối hôm ấy, câu chuyện xã giao của vợ chồng Hùng, hai người bạn Hà, Hảo và gia đình Na Na diễn ra rất vui vẻ. Thái Hà kể sơ qua cuộc hành trình từ Hà Nội vào, chưa kịp thay đồ đã phải đi dự cuộc họp quan trọng của ngành Dầu khí ngay, rồi lại về
cơ quan giao ban, nghe báo cáo và xử lý công việc như thế nào.
Tất cả những điều đó khiến anh chưa thấy vất vả như thế bao giờ.
Anh đùa:
– Tôi cứ nghĩ là mình được tiếng là nhàn, vậy mà, như thế này thì nhàn chỉ là hư ảo. Làm báo vất vả vậy, chắc không cho con theo ngành của bố mất.
Nói rồi anh nhìn Hảo ngụ ý như trêu đùa. Mọi người cười phá lên, khiến Hảo cũng đỏ mặt. Trong lúc ấy thì Hùng chuyển lời thăm hỏi của thủ trưởng Cương tới ông Dương và xin được gặp ông để
chuyển quà của Thiếu tướng. Ông Dương như hiểu ý Hùng, đã gật đầu đồng ý. Hai người hẹn sẽ gặp gỡ nhau sau mấy tiếng nữa.
Suốt buổi tối đó ông Bình tỏ ra rất điềm đạm và giữ ý. Tuy không khách sáo nhưng rất lịch sự, đúng mực. Trong ông đã có sẵn những đối sách với đám người này. Ông hiểu rằng, về mặt nào đó thì một người dưới chế độ cũ đã ra đi khỏi Tổ quốc mấy mươi năm, dù giờ đây đã được hoà bình, có chính sách hoà hợp dân tộc, nhưng dẫu sao, ông nghĩ, mọi người vẫn có sự kỳ thị, ghen ghét. Hơn nữa, ở ông lại là người đang mang một nhiệm vụ bí mật lớn, một người bên kia chiến tuyến với những con người này, ông càng không thể thân mật được. Dù cho ông có làm mặt nạ đi nữa cũng không được tỏ ra thái quá. Nghĩ thế, ông Bình tỏ ra bình thản, xử sự rất đúng mực.
Ngược lại, ông Hiếu thì lại rất hồ hởi. Ông được biết Thái Hà và Hảo là bạn thân với Na Na và Long, con rể ông nay mai, lại là bạn của Hùng. Cả hai vợ chồng họ đều đến vì con mình, nên ông rất vui. Ông nhiệt tình tiếp đãi khách và nhắc đi nhắc lại lời mời tới dự lễ Vu Quy của con gái ông.
Còn Hùng, tuy trong buổi chuyện trò ngắn ngủi đó, anh cũng đã có được những nét cơ bản về ông Dương, ông Bình và ông Hiếu cùng gia đình Na Na. Nhưng anh rất giữ ý, chỉ nói chuyện vui vẻ
không hề biểu lộ một chút xã giao khách sáo nào. Hà và Hảo thì khác. Vì hai người đã quen với những người trong gia đình Na Na nên nói chuyện khá tự nhiên. Riêng Diệu Linh, cô là người ít nói
chuyện hơn cả, vì đây là lần đầu mới biết về gia đình Na Na và cả
Hảo nữa.
Mọi người nói chuyện với nhau hơn nửa tiếng đồng hồ, rồi Hùng cùng các bạn xin phép ra về. Lúc ra ngoài, anh nói với ông Dương,
– Hai tiếng nữa cháu sẽ tới thăm nhà bác nhé.
Ông Dương gật đầu:
– Hoàn toàn nhất trí.