Bí Mật Quân Cờ

Lượt đọc: 1391 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
III

Buổi gặp gỡ của Hùng với vị cựu cán bộ thành phố tại nhà ông, đã diễn ra thật sự đầm ấm. Hùng biết rõ rằng, ở nhà ông Dương, chắc chắn thế nào cũng có những phương tiện theo dõi hoặc nghe trộm. Anh nghĩ, đó không phải là việc của ông Dương, mà có thể là của nhiều kẻ bí mật khác.

Anh cũng hiểu rằng, đây không phải là ý nghĩ nghề nghiệp của mình khi anh biết ông Dương là một nhà nghề trong ngành an ninh quân đội. Anh chỉ nghĩ, một người như ông Dương thì nhiều tên điệp viên nhà nghề của nước ngoài chắc cũng sẽ quan tâm.

Thậm chí ngay cả những người như ông Bình, nếu, lại là nếu, như ông Bình đã từng là một đặc vụ dưới thời Ngô Đình Diệm thì chắc hẳn sẽ là đặc vụ dưới thời Nguyễn Văn Thiệu. Vậy thì không có lẽ gì ông ta không theo dõi, giám sát hay tìm cách khai thác ông Dương, một người chú có địa vị và trọng trách ở bên kia chiến tuyến của mình.

Do nghĩ vậy mà Hùng cũng đã chủ động hơn trong cuộc gặp gỡ

này. Song anh biết, đây là một cuộc gặp mặt hết sức quan trọng. Hơn nữa lại là lần đầu tiên anh tiếp xúc với một vị cán bộ

bề trên, lại được hẹn công khai ở ngay nơi ở của Na Na, một gia đình có nhiều vấn đề đáng nghi vấn, nên anh càng thận trọng.

Song, anh vẫn phải tỏ ra hết sức tự nhiên, có khi phải như mất cảnh giác mới được. Anh nghĩ cuộc gặp này như một vở kịch.

Anh diễn vở kịch này, bề ngoài phải thật trong sáng, thậm chí phải dùng cách hư hư thực thực. Nhưng bên trong thì phải hết sức rõ ràng và bí mật. Điều này có vẻ hơi quá nếu nói là có nguy hiểm, nếu ông Dương có điều gì đó khác biệt với những điều mà anh đã biết thì sao?

Theo thói quen nghề nghiệp, Hùng không dám tin vào tất cả,

không thể không có sự nghi ngờ. Dù gì, đây cũng giống như một thử thách nghề nghiệp đối với anh. Anh thấy có chút hồi hộp.

Trong chuyến đi vào Sài Gòn, ngồi trên máy bay, Hùng đã nghĩ

rất nhiều phương cách tiếp cận ông Dương. Nào là việc anh đặt ra những tình huống khó xử như trên. Nào việc anh đã từng nghĩ, hay là xin ý kiến cấp trên là người liên lạc với ông. Hoặc làm như một cán bộ trẻ hâm mộ ông mà đến v.v... Song, tất cả

các cách đó đều không ổn. Rõ ràng, anh cũng có thể được gọi là người trong cuộc, đã biết ông Dương là một chiến sĩ an ninh quân đội, một thiếu tướng về hưu, một nhà cách mạng có tầm cỡ. Nhưng bên ngoài, ông còn là một cán bộ kỳ cựu của chính quyền thành phố về hưu. Hơn nữa, anh lại là cán bộ dưới quyền một sếp từng cùng công tác với ông, đã ở ngành an ninh, bây giờ đến thăm ông, thăm riêng ông. Đó chính là cái cớ chính đáng. Còn công việc là để có thể được kết hợp với ông khám phá chuyên án mà các anh đang thực hiện.

Bề ngoài thì đấy là cuộc thăm hỏi bình thường vì sự quen biết.

Nhưng nếu một cặp mắt bí mật nào đó nhìn sâu vào bên trong thì hắn sẽ có điều nghi vấn, muốn biết nội dung của cuộc gặp.

Do vậy, Hùng đã suy nghĩ, cân nhắc mọi tình huống rồi quyết định đến thăm ông tại nhà riêng một cách thật bình thường.

Tám giờ tối, anh lái xe đến nhà ông Dương. Ngôi nhà ba tầng xinh xắn nằm trên phố Nguyễn Thiện Thuật, ẩn dưới cây sà cừ

cổ thụ. Khi anh bấm chuông, ông Dương đã chờ sẵn, liền bấm nút cho cánh cổng mở rộng ra rồi giơ tay vẫy vẫy. Hùng lái xe vào bên lề đường rồi xuống xe, giơ tay chào ông rất nghiêm trang. Ông Dương tươi cười ra đón anh vào trong phòng khách.

Căn phòng xinh xắn, bày trí khá đơn sơ, mộc mạc, nhưng gọn gàng, sạch sẽ. Một bộ salon bằng gỗ mun đã cũ. Một bàn trà, đủ

để các thứ tiếp khách như phích nước, ấm chén. Một ấm đun nước bằng điện, cắm phích liên tục để bên cạnh. Trên tường treo mấy bức tranh phong cảnh. Có một bức ảnh cả gia đình ông từ

thời ông còn đi học, như ông giới thiệu khi thấy Hùng cứ nhìn ngắm. Bên cạnh phòng khách là một phòng ăn và nhà bếp, rồi khu nhà tắm, phòng vệ sinh và tiếp đó là cầu thang lên gác. Mọi cách sắp đặt rất hợp và đồng bộ với kiểu cách kiến trúc hiện đại.

Khi ông Dương ra hiệu và mời Hùng ngồi, anh liền trịnh trọng đưa một hộp quà nhỏ của thiếu tướng Thành Cương gửi biếu ông

và nói lời hỏi thăm và chúc sức khoẻ của Thiếu tướng tới ông Dương.

Ông Dương nhận quà và cũng nói lời cảm ơn và gửi lời thăm hỏi ông Cương. Rồi ông lại mời Hùng ngồi và ông ngồi xuống trước.

Ông tráng ấm chén rất cẩn thận, rồi đặt sẵn chè vào ấm, chờ

nước sôi lại để pha chế. Ông nói:

– Chúng mình uống trà nhé. Mình ở Bắc cũng đã quen với trà, nên không sợ mất ngủ. Còn Hùng thì sao nhỉ?

Nghe ông Dương nói một cách chân thành và tự nhiên như vậy, bao nhiêu ý nghĩ và các tình huống đặt ra trong anh về cuộc tiếp xúc này đều trở nên vô nghĩa. Anh cảm thấy tình cảm của ông Dương như một người trong gia đình. Hùng cười thân mật rồi đáp:

– Cháu xin hầu bác.

– Vậy thì cảm ơn. Ta vừa uống trà vừa nói chuyện.

Nhìn cách ông tra nước vào ấm rồi tráng trà, rồi rót nước, Hùng thấy rất gần gũi với cung cách của những ông đồ xưa. Anh khen:

– Bác pha trà khéo quá. Cháu cứ có cảm tưởng như các cụ đồ

ngày xưa, thời ông cháu pha trà vậy.

– Thì chính thế. Mình đã học từ các cụ ngày xưa mà. Bây giờ

thành thói quen rồi, đâm hư.

Nói rồi ông cười. Hùng cũng cười.

– Có lẽ chúng cháu chắc không giữ được cung cách pha trà lúc nào cũng như lúc nào, như bác được đâu. Bây giờ không còn được cái sự thanh thản ấy nữa đâu bác ạ.

– Dù thế nào thì tự mình cứ vẫn phải thanh thản mới được.

Câu nói của ông Dương làm Hùng nhận ra một điều hết sức cần thiết đối với anh. Thì ra, một chiến sĩ an ninh kỳ cựu thường xuyên sống trong một bối cảnh chung và riêng độc đáo của một đại gia đình tư sản như ông Dương, mà vẫn giữ được đức độ

bình tĩnh, tỉnh táo đến độ luôn giữ cho lòng mình thanh thản, thì quả thật không phải chuyện dễ. Quả thật là một cao thủ trong làng tình báo, trong đội ngũ những chiến sĩ an ninh đày dạn kinh nghiệm, xứng đáng là một người chiến sĩ đầy bản lĩnh.

Thấy Hùng có một thoáng ngạc nhiên, ông Dương bèn nói:

– Mình nay đã gần bát tuần, nói như các cụ ta ngày trước, cũng sắp được thượng thọ rồi, còn gì mà chẳng thanh thản.

Biết ý ông Dương nói câu này là muốn che đi cái tinh anh của người tình báo, Hùng cũng tiếp lời:

- Bác cứ nói vậy. Chứ cháu trông bác lại thấy mình mong ước được như vậy lắm.

Ông Dương mỉn cười. Rót nước đều ra hai cái chén, vừa mời Hùng, vừa cầm chén nước lên và nói:

– Mình vừa rót nước đều hai chén. Hùng có biết cách này gọi là gì không?

Hùng nghe ông Dương hỏi vậy, anh nghĩ, chắc cụ định nói gì ngoài vấn đề đàm đạo về trà đây. Chứ anh biết, về các cách pha trà rồi rót trà cũng có rất nhiều cách. Ở đây cách ông Dương vừa rót anh nghĩ ngay tới cái gọi là “Quan Công tuần hành”. Anh biết vài cách rót trà ra chén theo kiểu “Hàn Tín điểm binh”, tức là rót đầy ra chén này rồi mới rót sang chén khác. Hay rót theo kiểu gọi là “Quan Công tuần hành”, là rót đều một lượt ra nhiều chén rồi quay lại một vòng nữa. Những kiểu cách này thì anh cũng có biết đôi chút. Nhưng Hùng nghĩ, hẳn ông định nói điều gì đó ngoài kỹ thuật uống trà kia.

Và anh chợt hiểu, ông Dương rất biết cuộc nói chuyện hôm nay có thể không phải là Hùng kiếm tìm gì ở ông thì cũng có thể có nhiều kẻ muốn biết thực chất cuộc đàm đạo của hai người.

Nói thì chậm như vậy, nhưng ý nghĩ thì đến rất nhanh, hơn cả

tia chớp. Ý nghĩ của Hùng cũng đến nhanh như vậy. Anh nói:

– Cháu cũng muốn nghe bác nói lắm.

Ông Dương nhìn Hùng rồi giơ tay ra hiệu mời anh uống nước.

Ông Dương uống từng ngụm nhỏ. Hùng cũng nhấp ngụm nước trà ông vừa pha. Chè khá đậm. Hương thơm bay trên đầu mũi.

Nước vừa xanh vừa đậm, lại đọng lại trên lưỡi một dư vị chát ngon, thật sảng khoái.

Lúc ấy ông Dương mới nói nhỏ nhẹ, giọng Nam bộ rất chuẩn:

– Cách rót trà nóng kiểu “Quan Công tuần hành” thì phải có nhiều tướng tá, có khi nằm rải rác. Còn “Hàn Tín điểm binh” thì quân thường ở chung một chỗ. Nay có ít người thì điểm làm sao được. Phải đi tuần thôi.

Nói rồi ông cười to. Hùng cũng cười. Anh đã hiểu ngụ ý trong câu nói ấy của ông, Hai người đặt chén xuống. Lần này ông Dương rót chầm chậm vào chén của Hùng, rồi rót cho mình và ông lại cầm chén lên đặt giữa hai bàn tay, nhìn Hùng. Đây lại là cách rót trà bình dị nhất - “Hàn Tín điểm binh”.

Hùng đã hiểu được thâm ý của ông Dương. Ông ở nơi này, giữa

ba bề bốn bên đều có những con mắt ngóng nhìn, ông phải hết sức khéo léo mà lựa chiều để nắm được vấn đề và những sự kiện xảy ra. Qua cách nói của nhà tình báo quân sự này, Hùng hiểu, ông vẫn luôn giữ được ý chí nghề nghiệp của mình và như có ý nhắc nhở lớp trẻ như anh cần phải luôn cảnh giác và rút kinh nghiệm. Phải luôn luôn nhạy bén thích nghi với mọi hoàn cảnh.

Trong lúc Hùng đang suy nghĩ như vậy và muốn tìm hiểu thêm ở

ông về vấn đề chính, thì ông Dương đã nói:

– Hùng uống nước nữa đi, khi nào ra ngoài đó cho mình hỏi thăm ông Cương nhé. Nhớ ông ấy ghê lắm. Mới ngày nào đây thôi mà nay ông ấy đã là Tướng rồi.

Nói rồi ông lại từ tốn uống trà. Hùng nhìn ông và hiểu rằng anh không cần nói gì cả ngoài lời cảm ơn. Anh cũng chậm rãi uống hết chén trà thứ hai. Lần này anh càng cảm nhận được hương vị

đậm đà và thơm ngon của ấm trà ông Dương đã pha. Anh liền ngỏ lời khen trà ngon và cung cách ông pha rất tuyệt. Lúc đó ông Dương mới để chén trà xuống bàn và nói tiếp:

– Mình có cái này gửi tặng ông và ông Cương. Mong chúng ta có nhiều dịp gặp nhau.

– Cháu xin thay mặt thủ trưởng cháu cảm ơn bác. Cháu cũng mong bác chân cứng đá mềm, sống lâu muôn tuổi.

Trong khi đó thì ông Dương đã nâng một cái bình sứ nhỏ có hoa văn thời Nguyễn lên và đặt vào trong một cái hộp. Rồi ông đưa sang phía Hùng. Hùng giơ hai tay ra đỡ cái hộp. Ngay lúc đó trong lòng bàn tay anh đã có một vật được cuộn lại rất nhỏ, dài và mềm. Anh vội ngước nhìn ông và định nói. Ông Dương liền nói trước:

– Được rồi. Tôi đã biết về anh và cũng đã gặp anh đây rồi.

Chúng ta một già, một trẻ, đã uống với nhau chén trà “Quan Công tuần hành” rồi. Cũng như là người nhà, cứ coi nhau là người nhà đi. Nhớ cùng cô ấy và các bạn đến dự lễ cưới cháu gái tôi nhé. Con bé hay đáo để.

Ông Dương kết thúc câu chuyện rất gọn gàng. Và ông chậm chạp đứng dậy. Hùng hiểu, anh không cần phải nói gì thêm nữa.

Anh cũng đứng dậy và bắt tay chào ông. Sau đó ông Dương tiễn anh ra tận cổng.

***

Sau khi Hùng mở cái vật nhỏ bé ông Dương trao vào tay anh, Hùng càng ngỡ ngàng hơn nữa. Đó là hai bức thư ngắn. Một đề

gửi tên anh. Một đề tên tướng Thành Cương. Anh mở tờ giấy ghi tên mình. Thì ra, mọi chuyện anh cần biết, ông Dương đã chuẩn bị sẵn cả rồi. Ông cho Hùng biết địa chỉ người anh cần gặp để

hiểu mọi chuyện về ông và biết những vấn đề anh cần làm tiếp theo cho chuyên án của anh. Đồng thời, ông Dương cũng đề

nghị Hùng tiếp nhận những yêu cầu và đề nghị của ông.

Hùng liền điện thoại khẩn theo đường dây nóng nội bộ báo cáo vắn tắt với Thiếu tướng Cục trưởng. Ông Cương hẹn Hùng ra sẽ

cùng trao đổi kỹ.

Sau đó Hùng đã cùng với Dũng trao đổi những nét cơ bản để

Dũng tiếp tục tìm hiểu về đại tá Bảo và ông Khiên sau khi Hùng ra Bắc.

Hôm sau, vợ chồng Hùng, Thái Hà và Hảo đến dự lễ Vu Quy của Na Na. Họ nhà trai của Nguyễn Long do bố Hảo làm trưởng đoàn đã vào Sài Gòn. Sau đó mọi người cùng lên máy bay ra Huế, dự

lễ cưới ở nhà Long. Diệu Linh không ra Huế. Cô còn một tuần công tác nữa tại Sài Gòn. Hùng, Thái Hà ra Huế dự lễ cưới xong đã về thăm nhà Hảo rồi mới trở ra Bắc.

Trong buổi lễ Vu Quy ở nhà Na Na, Hùng đã biết ông Bảo, ông Viện và Khiên, cũng như những nguời có quan hệ với gia đình Na Na như chúng ta đã biết.

Mọi chuyện diễn ra tưởng như rất bình thường. Tuy nhiên, có một sự việc làm cho Hùng hết sức ngạc nhiên. Anh và Thái Hà đã khám phá ra một điều quan trọng đối với Ban chuyên án sau này.

« Lùi
Tiến »