Bí Mật Quân Cờ

Lượt đọc: 1393 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
IV

Sau buổi lễ thành hôn của Nguyễn Long và Na Na, Thái Hà và Hùng được Hảo mời về thăm gia đình cô. Khi đi từ Sài Gòn ra Huế, Hùng đã có dịp nói chuyện với bố của Hảo. Ông là một nhà giáo có khuynh hướng hoài cổ. Vốn là con nhà gia thế, dòng dõi vua Tự Đức, được dạy dỗ chu đáo, nên vốn tiếng Hán và cả tếng Anh của ông rất thành thạo. Ông kể cho Hùng nghe về ông nội của ông, cụ của anh em Nguyễn Long và Thanh Hảo. Đó là một vị

quan lớn trong triều. Cụ giữ nền nếp gia phong rất nghiêm. Sau này các con cụ là ông nội của Long và bố đẻ ra ông, gặp buổi loạn lạc dưới thời Pháp thuộc, nên không được hưởng những đặc ân như trước. Gia cảnh có chiều đi xuống. Trước khi cụ về trí sĩ đã mua khu trang viên ở vùng thượng lưu sông Hương làm nơi ẩn

cư, nghỉ ngơi an dưỡng tuổi già. Ông nội Long sinh được một mình bố Long rồi mất. Bố Long cũng lại mất sớm khi Long còn đi học ở Anh quốc. Nên ông bố Hảo phải nối nghiệp cha ông, giữ gìn gia sản của cụ cố từ xưa để lại. Song, ông cũng không theo được trí nghiệp của cụ, chỉ đèn sách chút ít, nên cũng chỉ là một nhà giáo nghèo. Đến nay, ông về nghỉ và giữ lại được khu trang viên của ông nội để lại.

Nơi ông đang ở hiện nay là một vùng đồi núi ven sông Hương, cách thành phố Huế hơn ba mươi ki lô mét. Ở đó có một khu vườn lớn gần bốn hecta. Một khu nhà ngói thấp thoáng trong những lùm cây cổ thụ. Đến gần thì thấy không phải chỉ có một dãy nhà mà là mấy ngôi nhà. Một ngôi nhà ngói năm gian ở giữa và những dãy nhà ngang ở hai bên. Phía trước là chiếc sân gạch, xây tường bao quanh khá rộng và xung quanh là vườn cây, ao cá.

Có một khu nhà ngói chạy dài bên một vườn hoa phía Đông khu nhà khá rộng, có lối đi ra phía vườn cây cổ thụ. Đó là nơi ông từng dạy học.

Các anh được mời vào gian giữa của ngôi nhà chính. Ở đó có một bộ tràng kỷ kê ngay giữa nhà, phía sau là một khám thờ đặt trong một gian nhà nhỏ, lui hẳn về phía sau. Trên bàn thờ có bộ

đỉnh đồng, cây nến, đôi hạc và ba chiếc bát hương bằng sứ cổ, đã được đốt lên những nén hương thơm. Phía trên khám thờ là một bức cuốn thư sơn son thiếp vàng đề ba chữ Hán “Đức Lưu Quang”

rất đẹp. Sau những bát hương ấy là các khung ảnh thờ cụ Thượng và các bậc gia tiên.

Trên bộ tràng kỷ khảm xà cừ để sẵn bình nước và bộ ấm chén sứ

có hoa văn thời Nguyễn.

Ông giáo mời khách ngồi và gọi đứa cháu gái, con người anh cả

của Hảo, đặt ấm nước nóng để ông pha trà tiếp khách. Hảo cũng mời các anh ngồi nói chuyện với bố cô, rồi xin phép nhanh chóng đi chuẩn bị mấy món trái cây mời khách.

Ông giáo liền kể cho các anh nghe về nơi này. Ngày ông nội ông về trí sĩ, lúc đó ở đây, ngay cạnh khu trang viên này đã có một người bạn đồng triều với cụ, làm quan Tả Thị lang bộ Lại cũng về

trí sĩ. Vị ấy đã tậu một trang trại lớn hơn, có cả triền đồi núi non, thung lũng và một dòng suối nhỏ chảy quanh một vạt rừng cây lớn. Sau này ông nội ông được cụ giới thiệu, cũng mua được khu trang viên ở bên cạnh đây. Các cụ đã cùng nhau vun đắp cho khu vực này thành một vùng trù phú, non nước hữu tình, làm chỗ

đàm đạo thơ văn lúc tuổi già. May mà ngày nay ông còn giữ

được.

Trong lúc chờ đợi, vui chuyện, ông liền dẫn hai người ra thăm vườn hoa và chỉ cho các anh toàn bộ khu trang trại của nhà ông và nhà quan Tả Thị lang ở bên cạnh.

Khi nhìn ngắm cảnh sắc nơi này, một vùng đồi núi thoai thoải, trập trùng, có những vạt rừng xanh um sen với những cây cổ thụ

là những bãi cỏ mướt xanh. Một khe suối chảy quanh co bên một thung lũng nhỏ. Cảnh sắc thiên nhiên thật đẹp, thật nên thơ.

Hùng liền hỏi tên cụ quan ấy, thì bố Hảo trả lời:

– Đó là cụ quan Tả Thị lang Bộ Lại, Vũ Xuân Tấn. Cụ chỉ có hai người con. Một người con gái lấy chồng sớm ở Hà Nội, là một người thợ mộc, đã được thừa hưởng mảnh đất gốc gác ở làng cũ

của cụ. Còn người con trai cùng các cụ vào Huế sinh sống khi cụ

làm quan trong triều, dưới thời Hoàng đế Bảo Đại. Người con trai được học hành đỗ đạt, được bổ làm quan huyện ở Tuy Hoà. Nay gia đình ông con trai này đang ở Mỹ. Khu trang viên này được anh cháu trai từ Mỹ trở về nhờ người trông coi. Anh ấy tên là Vũ

Đán. Người trông coi trang viên có họ bên mẹ vợ của anh ta.

Lúc đó Hảo đã chuẩn bị xong mấy món trái cây và trà nước, cô liền mời bố và các anh vào nhà. Nghe câu chuyện của bố cô kể về

trang trại nhà bên, cô cũng vui chuyện nói thêm:

– Em được các bác bên đó nói là quê cũ của cụ ở làng Linh Quang, Hà Nội thì phải. Nhưng họ cũng chẳng khi nào đến thăm nhau. Xa nhau từ lâu lắm rồi còn gì.

Câu chuyện tự nhiên lại xoay quanh những điều tốt đẹp của mấy ông quan triều Nguyễn ngày trước. Điều đó có thể hiểu rằng những người trong gia đình ông giáo này rất tôn trọng vốn cổ và nếp nhà rất gia giáo.

Đối với Hùng, qua câu chuyện này anh phát hiện được một điều rất quan trọng. Đó là tên của vị quan Tả Thị lang Vũ Xuân Tấn.

Theo thông tin về gia cảnh của Vương Thế Đàm mà Vân đã cho anh biết, thì ông nội Đàm lấy vợ là con quan Tả Thị lang triều Nguyễn, tên là Vũ Xuân Tấn. Khi cụ làm quan trong triều đã đưa cả nhà đi theo vào Huế. Ông nội Đàm là một thợ mộc giỏi đã ở lại làng và được thừa hưởng gia sản của cụ. Thì ra là khu nhà ở của Đàm ở làng Linh Quang hiện nay mà Hùng đã biết. Bố Đàm cũng nối nghiệp cha và đi làm ăn ở vùng cao. Lúc đó Đàm còn rất nhỏ.

Sau khi uống nước, Hùng và Hà xin phép được đi thăm vườn cây và cánh rừng cổ thụ. Ông giáo đã đồng ý để Hảo cùng hai người lên xe ra thăm khu rừng trước.

Nơi đây là một rừng cây lớn mọc sum suê trên một sườn đồi thoai thoải hướng xuống một thung lũng xanh rì. Một dòng suối nhỏ

chảy quanh co dẫn ra phía sông Hương. Quả thực, đây là một khu thiên nhiên thanh bình, sơn thủy hữu tình, cảnh sắc thật êm đềm, thơ mộng. Tiếng chim hót ríu ran, không khí trong lành mát dịu.

Thái Hà đã chụp những bức ảnh kỷ niệm về khu trang viên thơ

mộng này. Với anh, đây là một tư liệu quý để có thể giới thiệu về

những khu trang viên phong thủy tuyệt vời, một cảnh đẹp còn sót lại của các vị quan triều Nguyễn ngày xưa. Đây cũng như là những cảnh nhà vườn nổi tiếng ở vùng kinh thành Huế xưa.

Còn Hùng thì coi đây như một điều phát hiện mới về gia thế bên ngoại của luật sư Đàm, giúp cho anh và Ban chuyên án có manh mối tìm hiểu về thực chất con người của luật sư Đàm.

Tuy nhiên ý đồ mà Hùng và Thái Hà đặt ra là muốn dẫn dụ những kẻ tình nghi lộ diện khi quan sát các cuộc họp bí mật, hay tìm kiếm tin tức do các anh làm như vô tình sơ hở, để lộ, thì hình như

chưa có biểu hiện gì. Đuôi con cáo vẫn chưa xuất hiện. Tuy nhiên mới có một chút mong manh. Tý chút mong manh đó lại rơi vào trường hợp người bạn làm báo của Bảo. Điều này tuy có gợi ra một chút manh mối, nhưng chưa phải là một chứng cớ đáng nghi vấn. Có thể đó chỉ là chuyện bình thường của cánh nhà báo.

Song, dẫu sao cũng là một chút ánh sáng le lói. Vấn đề là những hoạt động nào, những sự việc gì, biểu hiện bất chợt thế nào của những người trong gia đình Na Na thì vẫn chưa phát hiện được.

Anh đành chờ đợi và hy vọng các chiến hữu của mình tìm ra một điều gì đó giải toả được điều băn khoăn nghi vấn của mình.

Còn Thái Hà, qua đợt đi này, anh càng hiểu thêm về Hảo và anh tự nhủ, anh sẽ cùng với cô, xin ý kiến gia đình để chuẩn bị cho ngày cưới.

Chiều hôm ấy, Thái Hà nói với Hùng về kế hoạch của anh và Hảo định ngỏ lời xin phép của mình với gia đình Hảo để hai gia đình gặp gỡ nhau bàn định việc cưới xin. Thái Hà được Hùng nhiệt tình khích lệ. Và ngay hôm đó, hai người đã có cuộc nói chuyện rất thân tình với ông bố Hảo. Ông giáo già đã biết chuyện của Hảo và Thái Hà, không phải chỉ do Hảo nói, mà ông còn được Long nêu ý

kiến với ông từ trước. Do đó ông rất vui và bình tĩnh hỏi ý kiến của cả Hà và Hảo, rồi cho phép hai người về thưa chuyện với những người thân của Hà. Chuyện của Hà và Hảo càng trở nên dễ

dàng và thuận lợi hơn.

Hà cho biết, Hà và Hảo đã bàn định, nếu không có gì thay đổi thì hơn một tháng nữa hai người sẽ tổ chức. Hùng rất mừng và chúc phúc cho các bạn.

« Lùi
Tiến »