Hai hôm sau, ông Bình cũng ra sân bay. Lần ra đi này của ông Bình có nhiều người đi tiễn. Sân bay Tân Sơn Nhất mới sáng tinh mơ đã khá đông đúc, ồn ào, náo nhiệt. Nhưng đối với ông Bình, đây là một cuộc chia tay, không biết có phải là mãi mãi.
Ông không còn biết được là mình có đủ sức về lần nữa hay không. Chứ thật tình, ông ta cảm thấy mệt mỏi quá lắm rồi.
Những đòn cân não, những cuộc đấu trí với những kẻ nguy hiểm trong ngành an ninh Việt Nam chỉ là một phần. Ông ta còn phải đấu trí với cả những bạn bè đồng nghiệp như Bảo, như tên ở
miền Bắc, như những người buôn bán ở Sài Gòn và nhiều nơi
khác. Chưa hết, ông ta còn phải luôn luôn giữ mình, luôn luôn căng óc ra để đấu trí với cả những người thân trong đại gia đình tư sản này, như ông chú Dương, ông Hiếu, Na Na...
Biết làm sao được. Nghề của ông mà. Tự mình cứ phải lo lắng, nghĩ ra điều phải lo lắng. Vì thế bây giờ ông lại muốn bay đi, bay đi nhanh chóng khỏi cái nơi không hợp với ông này. Ông chỉ còn một nửa tiếng đồng hồ nữa là lên máy bay đi rồi. Ông cảm thấy có gì đó mong cho chuyến đi an toàn. An toàn trên đường bay và an toàn cả khi về nước Mỹ.
Thế nhưng, có lẽ ông sẽ chẳng bao giờ được an toàn. Bởi lẽ, vốn cái nghề này của ông có lúc nào được coi là an toàn đâu. Cuộc đời này đối với ông Bình, quả là một gánh nặng, gánh nặng hơn tất thảy những người như ông vậy.
Cho đến trước khi ông lên máy bay, người em con ông chú của ông, em Hiếu của ông, mới ghé tai ông nói nhỏ mấy câu. Ông Bình nghe xong tưởng ngất ngay. Nhưng lặng đi vài phút rồi ông tỉnh lại.
Ông đã hiểu tất cả. Và thế là bây giờ ông lên máy bay mà lòng trống rỗng. Vừa hận thù, vừa ngao ngán, thất vọng, vừa như
hẫng hụt một lần nữa, còn hẫng hụt hơn cả lần Sài Gòn thất thủ
mà ông phải đi di tản. Lần này ông mất hết. Mất tất cả. Chẳng còn gì. Ông mất cả lòng tin vào cái sự nghiệp mà ông đeo đuổi.
Mất cả lòng tin về những con người mà ông liên đới. Thậm chí mất cả lòng tin đối với những người thân như những người trong gia đình đại tư sản ở Sài Gòn này. Họ, những con người ở đây, người ta có một đức tin mãnh liệt lắm mà ông không có. Đó là đức tin về tình yêu Tổ quốc. Một Tổ quốc mà ở đó mọi người mong muốn một cuộc sống bình yên, một cuộc sống vì hạnh phúc của mọi người.
Ông Bình đã được ông Hiếu nói cho mấy câu ngắn gọn. Trong đó có một câu rằng: “Mọi việc của anh làm, chúng em đã biết hết.
Ông và em đã là người của Cách mạng, của Đất mẹ, của Tổ quốc chúng ta. Anh cứ yên tâm mà ra đi, giữ lấy tấm thân cho khoẻ, đừng buồn.”
Quả thật, ông cụ bạn của ông nội Hiếu ngày xưa nói đúng: “Sau này Hiếu sẽ làm ra nhiều chuyện lạ”. Đúng vậy.
HẾT.