Bí Mật Quân Cờ

Lượt đọc: 1418 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
III

Sân bay Nội Bài buổi chiều nay đẹp lạ lùng. Ánh ráng chiều cuối Thu vàng ruộm, chiếu trên những mái nhà cao tầng, làm lấp lánh những ô cửa kính thẫm màu, nổi bật trên khu bến cảng hàng không Hà Nội. Những đường băng trải dài tít tắp như những dải lụa trắng vắt qua những cánh đồng xanh vùng ngoại thành. Cảnh sắc thật nên thơ. Tháp Không lưu, nơi điều khiển các chuyến bay, nổi bật trên phi trường. Những chiếc máy bay đỗ trên sân bay lấp lánh ánh sáng mặt trời, phản chiếu lên những khung cửa sổ nhà chờ và khu tiếp vận hàng không, càng làm cho sân bay thêm nhộn nhịp.

Ông Đàm và ông Đường ngồi trên chiếc taxi do cháu của ông Đường lái, vừa đỗ xịch trước cửa phòng chờ. Hai người nhìn nhau không nói. Họ sắp phải xa nhau. Cậu lái xe từ từ quay lại, nói với ông Đường:

– Hai bác xuống chỗ này. Đây là cửa chính nhà chờ. Cháu sẽ đỗ

xe dưới bãi chờ bác ạ.

Ông Đường nói cảm ơn và đồng ý. Cậu ta liền xuống mở cửa xe, đón hai người xuống xe.

Ông Đàm kéo chiếc va ly xách tay cùng ông Đường bước vào cửa phòng chờ. Vừa lúc đó từ phía trước, một người quen nhận ra ông Đường liền gọi. Hai người đứng lại chờ. Khi người mới tới đến nơi, thì ông Đường à lên một tiếng và bắt tay nhau chào hỏi. Ông Đường quay qua giới thiệu ông Đàm rồi giới thiệu người bạn. Ông này cùng đi một chuyến bay với ông Đàm. Họ cùng đứng lại, hỏi han nhau vài câu xã giao.

Đúng lúc đó, từ đằng sau đi lại chỗ họ là một bà lão. Tay trái bà chống một chiếc gậy trúc. Toàn thân bà là một màu nâu đậm như

kiểu người nhà chùa. Bộ quần áo nâu sồng và chiếc mũ rộng

vành bằng vải màu nâu. Chân bà đi đôi giày vải cũng màu nâu nốt. Ông Đàm hơi ngờ ngợ. Nghĩ rằng đây là một nhà sư đi khất thực. Nhưng chắc không phải. Vì ông thấy bà lão không cầm bất cứ thứ gì trên tay ngoài chiếc gậy trúc. Bà già đưa tay kia lên vẫy vẫy ông Đàm, như một người quen biết. Không. Không phải người quen mà là một người cần gặp. Thêm nữa, bà ta còn đeo một chiếc kính màu nâu nhưng trông có vẻ còn rõ đường chứ không phải người lòa. Đàm đứng nhìn lại bà già. Không ngờ bà lão nói lên một câu tiếng Pháp rất rõ và bằng giọng điệu rất chuẩn nữa:

– Kính ông luật sư Đàm, xin ông cho phép được gặp ông vài phút.

Ông Đàm bị bất ngờ, nhưng cũng trấn tĩnh hỏi lại:

– Thưa, tôi?

– Vâng, thưa ông.

Trong lúc đó người phụ nữ ấy cũng đã bước lên thêm mấy bước.

Bà ta nói tiếp, vẫn bằng thứ tiếng Pháp rất sõi ấy:

– Sông Sen mùa này có nắng, du khách vẫn chờ lên tháp Eiffel.

Đó là một câu mật khẩu để liên lạc của tổ chức tình báo Pháp mà Đàm đã thuộc và hiểu hết nghĩa bóng của nó từ lâu lắm rồi. Ông ta được biết, sẽ có những mối liên lạc đột xuất khi cần thiết, cấp trên sẽ cử người liên lạc đến gặp Đàm. Đây là người đó chăng?

Đàm nghĩ. Nếu mình không trả lời, hẳn sẽ đánh động đường dây.

Mà trả lời, thì nhất định phải gặp. Mà bây giờ, đã sắp đến giờ ra sân bay, lại ở chỗ này, liệu có ổn không?

Nghĩ vậy, nhưng Đàm hiểu, dẫu sao vẫn phải liên lạc. Lần trước liên lạc ở đền Ngọc Sơn có vẻ hơi gò bó, có chút không bình thường, dễ bị tình nghi là phải. Lần này có vẻ công khai, tự nhiên, có khi lại là an toàn. Hơn nữa, ông vẫn có thể có quyền nói tiếng Pháp, tiếng Anh hoặc tiếng Ý bất cứ ở đâu, kể cả với người nước ngoài. Vì ông là một luật sư, khi một bà lão biết tiếng Pháp cần nhờ cậy, ông càng phải gặp. Tự biện hộ cho cuộc liên lạc như thế

Và Đàm trả lời bà ta cũng bằng tiếng Pháp:

– Vị lữ khách tha hương. Thưa bà, không lẽ chúng ta đã gặp nhau?

Bà già nói:

– Xin ông luật sư cho phép.

Nghe vậy ông Đàm liền nói nhỏ với Đường, ông gặp người quen cũ một chút. Rồi Đàm bước lại gần hơn chỗ bà lão. Bà ta lại nói tiếp:

– Con ngựa gỗ vẫn đỗ bến sông xưa.

Lại một câu mật khẩu nữa. Lần này thì đúng là phải liên lạc rồi.

Đàm nói:

– Chúng ta cùng lên thuyền về bến.

Như vậy là đã đúng mật khẩu. Bà già thấy Đàm như có vẻ “cá đã cắn câu”, liền đưa ra một chiếc chìa khoá bằng vàng rất nhỏ, có dây đeo cũng bằng vàng, đó là vật tín mà Đàm cũng có một chiếc giống y như thế. Mỗi cái chìa khoá này có một nửa chữ Pháp:

“Maria”. Chiếc của bà già có chữ “MA”. Chiếc của Đàm có chữ

“RIA”. Hai cái ghép với nhau hoàn toàn khớp. Cũng có một vạch mờ khó phát hiện và không làm giả được. Nhận đúng người liên lạc, Đàm liền hỏi nhỏ. Họ đều nói với nhau bằng tiếng Pháp:

– Có lệnh khẩn?

– Ngài đã bị lộ. Lập tức chuyển giao tài liệu và cơ sở cho cấp trên.

Bắt đầu ngừng hoạt động. Liên lạc tại Sài Gòn.

Câu nói của bà ta làm Đàm ngơ ngác. Đàm nhìn xoáy vào người đang gặp. Hắn có cảm giác đã gặp bà ở đâu đó. Lúc này, như

hiểu ý Đàm, bà lão liền bỏ mũ. Tay phải cầm mũ, tay trái bà ta nâng chiếc gậy trúc lên cao một chút. Dáng điệu như chào. Đàm bỗng nhìn thấy ngôi sao đen 4 cánh, biểu tượng của “M4”, một trong nhóm năm điệp viên của cha mình. Mà người này lại là kẻ

nắm được khá nhiều bí mật của cha mình. Đàm thấy như rợn trong người. Ông ta liền nhìn lại. Đúng là bà Hồng Nhi rồi. Bà ta đã bị điên, bị loà và loạng quạng lắm rồi mà. Không phải. Đây là một bà Hồng Nhi khác. Khoẻ mạnh, cứng cáp và nói tiếng Pháp rất sành điệu. Không phải.

Nhưng đúng là bà Hồng Nhi rồi. Người này lại là mật vụ đích thực của Pháp mà Đàm đang phải gặp. Vậy là sao đây? Nhưng không lẽ bà Hồng Nhi đã là điệp viên cấp trên của Đàm đến liên lạc với mình? Hay là chính bà ta đã liên lạc được với tình báo Pháp từ

trước cả Đàm? Bây giờ lúc cần thiết mới xuất hiện. Và, nếu vậy thì đây mới chính là... Đây mới chính là một quân cờ bí mật - “Bí mật quân cờ” thực sự.

Để mình không bị lầm, Đàm thử lại một lần nữa. Đàm nói:

– Con ngựa gỗ có bến đỗ mới?

Bà Hồng Nhi nói ngay:

– Chiếc xe đen rời khỏi gara.

Vừa nói bà Hồng Nhi vừa đưa ra chiếc huy hiệu bằng vàng có hình ngôi sao 4 cánh màu đen. Đàm liền hiểu rõ vấn đề. Vậy là người phụ nữ này quả là một nhà tình báo vĩ đại, rất đáng kính nể. Từ

nay chính Đàm sẽ phải trực tiếp liên lạc với người này. Bà Hồng Nhi quả thật là một nhân vật ờ bí ẩn. Đàm nghĩ vậy và kéo va ly lên.

Đúng lúc đó, bà Hồng Nhi nói nhỏ chỉ đủ để Đàm nghe và hiểu: Chúng ta đang ở cùng một chiếc thuyền lớn.

Câu ấy có nghĩa là Bà Hồng Nhi đã là người của tình báo Pháp và

cũng là người của ông Kiều. Đàm đã hiểu điều đó. Vừa lúc ấy, mấy người đi cùng đã đến. Mọi người chào nhau rồi đi vào nhà chờ. Lúc đó bà Hồng Nhi cũng chào Đàm rồi quay ra.

***

VIệc bà Hồng Nhi xuất hiện liên lạc với Đàm, cho đến phút trót, trước khi ông Đường và ông Đàm ra sân bay, Hùng mới biết. Theo dự định, anh đã chuẩn bị phương án cử trinh sát bám theo Đàm.

Khi ấy Thiếu tướng đã gọi điện cho anh nói rằng ông Dương sẽ có một món quà tặng cho anh ở sân bay Nội Bài. Đó là, sẽ có một nhân vật đặc biệt đến liên lạc với Đàm ngay gần cửa vào phòng chờ ở sân bay. Người đó là một điệp viên của Pháp. Nhưng lại là một tình báo viên kỳ cựu của Việt Nam và Hùng sẽ được biết ngay sau đó. Ông đề nghị Hùng bảo vệ an toàn và không để bất cứ ai quấy rầy cuộc gặp bất ngờ này.

Và bây giờ thì anh mới hiểu rõ vai trò quan trọng như thế nào của bà Hồng Nhi trong cuộc cờ này. Bà quả là một quân cờ bí mật, mà cho đến phút trót mọi người mới hiểu được. Thì ra bà chỉ giả

Vờ “điên” để che mắt những kẻ đang tìm kiếm bí mật của bà. Anh thầm cảm ơn Thiếu tướng và những nhà lãnh đạo ngành an ninh của ta thật là tài tình, vĩ đại.

Chuyên án của anh vậy là cơ bản đã được giải quyết. Có chăng chỉ còn nhân vật Chương với kho báu mà thôi. Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.

Vừa lúc đó người đi cùng Đường và Đàm ban nãy đã lên máy bay và thông báo, máy bay chuẩn bị cất cánh. Ông Đường đã quay ra xe để về nội thành.

Hùng cùng Vân và Huệ Tĩnh lên xe. Anh cũng nhìn thấy Tiến đã đón bà Hồng Nhi trở về Hà Nội.

Vương Hải Yến (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »