Bí Mật Quân Cờ

Lượt đọc: 1414 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
II

Nguyễn đánh xe từ gara trong tầng trệt ngôi nhà khá rộng rãi và hiện đại của hắn, theo đường Lạc Long Quân, vòng sang phố

Võng Thị ven Hồ Tây, rẽ xuống đường Thanh Niên. Trên xe, hắn đã luôn quan sát phía sau và xung quanh. Không có đuôi. Khi lái xe qua chỗ đảo Cẩu Nhi, góc hồ Trúc Bạch, cuối đường Thanh Niên, Nguyễn đi chậm lại rồi rẽ vào con đường vòng quanh Hồ

Trúc Bạch. Hắn đã thấy một chiếc xe đang đậu ở một góc khuất, chỗ tiếp giáp với một phố nhỏ xiên ngang. Xe hắn đến gần nhà hàng “Cà phê Ngôi Sao” nổi tiếng, hắn dừng lại, xuống xe.

Nguyễn kín đáo quan sát xem có bị bám theo không. Không có.

Nguyễn ung dung bước vào nhà hàng gọi một tách cà phê nóng.

Ngồi uống cà phê, Nguyễn vừa quan sát, vừa chờ đợi. Hắn đợi cho đến khi chiếc xe mà hắn đã nhìn thấy ban nãy, đúng giờ, sẽ

chạy qua trước cửa quán. Khi ấy hắn mới ung dung đứng lên, trả

tiền, rồi bước ra xe. Hắn biết như thế là tín hiệu liên lạc đầu kia

đã an toàn. Nguyễn vào xe, nổ máy và đi tiếp, qua cái chỗ có chiếc xe ban nãy vừa đỗ. Hắn quẹo tay lái vào con đường xiên ngang ấy. Con đường này đi thẳng tới chợ Đặng Dung. Nguyễn đỗ

xe trước cửa hàng quần áo Thời trang Đặng Mỹ Dung. Ở đó trưng bày hàng loạt loại quần áo đắt tiền, nhãn hiệu khá nổi tiếng, được mang từ nước ngoài về. Đặc biệt là hàng châu Âu. Đây là cửa hàng nổi tiếng nhất của khu vực này.

Nguyễn xuống xe. Hắn đi thẳng vào trong cửa hàng và hỏi mua một bộ đồ thể thao màu xanh đậm của hãng Adidas. Người bán hàng nhìn Nguyễn, rồi quay sang nhìn quầy hàng. Có vẻ như

không có hàng màu xanh. Cô ta liền hỏi vọng vào phía sau rằng, có còn bộ thể thao Adidas màu xanh đậm không. Từ phía sau quầy hàng, một người phụ nữ trạc bốn mươi tuổi, ăn mặc rất điệu đà, tha thướt trong bộ áo váy màu tím nhạt bước ra. Nguyễn ngước nhìn người đó một cách chậm rãi ra chiều như chiêm ngưỡng bộ váy mới của cô ta. Đó là người chủ nhà hàng. Cô ta đã nhìn thấy Nguyễn và nhận ra người quen, liền chào hỏi rất thân tình và hồ hởi.

– Xin chào Tiến sĩ, nhà khoa học. Anh đi đâu lâu lắm không thấy lại chỗ chúng em? Dạo này nhiều hàng đẹp lắm, toàn đồ từ Anh và Ý về thôi. Chúng em cứ chờ anh đến mãi mà không thấy.

Nghe người chủ nói vậy, Nguyễn thong thả trả lời:

– Chào người đẹp. Bà chủ càng đẹp hơn trong bộ váy tuyệt vời này đấy. Còn tôi thì vẫn thế mà. Với lại dạo này đang chuẩn bị

hội thảo. Vậy hôm nay đến, muốn mua một bộ đồ thể thao màu xanh đậm. Không biết bà chủ có không?

– Đúng là ông anh sành điệu quá. Hãng Adidas màu xanh quả

thực chỗ em hiện giờ không có. Nhưng có đồ của hãng Nike, anh có dùng được không?

– Hãng Nike cũng được đấy. Thôi tạm bỏ thói quen một lần vậy.

Vậy bà chủ mang ra đây đi.

Lúc ấy người chủ quán mới nói vẻ điệu đà.

– Tiến sĩ lại gọi em là bà chủ rồi. Em đâu đã già. Gọi tên cho thân mật đi.

Người phụ nữ vừa nói, vừa bước vào trong. Nhưng còn quay lại:

– Anh chờ em chút nhá.

Tất cả những lời đối đáp đó đều là một thứ quy ước trong tín hiệu liên lạc của hai người. Mặc dù Nguyễn và cô chủ cửa hàng đã quen biết nhau, song họ vẫn giữ một thái độ thân tình và đúng

mực của những kẻ hoạt động bí mật. Song, đối với cơ sở này, Nguyễn luôn luôn biết cách thận trọng. Hắn chỉ có một chút sơ hở

thôi là đường dây sẽ bị đứt ngay. Do đó, đối với Nguyễn, hắn luôn đúng hẹn và giữ đúng mọi quy định về an toàn, bảo mật đối với nơi này, một địa điểm hết sức quan trọng của hắn.

Sau khoảng vài ba phút, người phụ nữ đó mang ra một túi hàng nhỏ được đóng gói bằng nylon rất đẹp, có tem nhãn dán đúng cách. Cô ta đặt nó lên bàn trước mặt Nguyễn. Nguyễn cầm lên xem số và nhìn lướt qua nhãn hàng, màu sắc bộ quần áo, rồi nói:

– Vậy tính tiền thôi.

Cô nhân viên cửa hàng nhận được cái liếc mắt của bà chủ, vội nói giá hàng, rồi cầm lấy tiền của Nguyễn đến ngăn kéo tìm tiền trả

lại. Cô ta rút tờ hoá đơn được viết sẵn trên máy, gửi lại Nguyễn.

Lúc đó cô chủ liền lấy một chiếc túi bằng bìa cứng có tên hiệu của nhà hàng để cho Nguyễn đựng đồ. Trong lúc cô ta mở rộng mép túi để Nguyễn bỏ bộ quần áo thể thao vào đó, thì tay Nguyễn đã chuyển vào tay cô một vật nhỏ. Nguyễn cầm lấy túi hàng và nhìn cô chủ quán rất trìu mến.

– Anh có việc phải đi ngay. Cám ơn Dung nhé. Lần sau anh lại đến.

Cô chủ cũng tươi cười liếc mắt đưa tình như làm duyên và nói lời cảm ơn, mời lần sau lại đến.

Đó là lần liên lạc quan trọng của Nguyễn với cơ sở của hắn.

Nhưng hắn không ngờ. Từ lúc hắn ra khỏi nhà, thì hệ thống tín hiệu vệ tinh, được gắn trên xe của hắn, đã hiện rất rõ trên bản đồ

theo dõi giao thông của các chiến sĩ an ninh. Họ đã biết được địa điểm và cách liên lạc của Nguyễn từ lần hắn đến liên lạc trước.

Các anh cũng đã có kế hoạch chủ động cho những cuộc liên lạc tiếp theo của Nguyễn rồi.

Ngay từ lúc Nguyễn vào hàng “Cà phê Ngôi Sao”, xe của các chiến sĩ an ninh đã tiếp cận và họ cũng đã có mặt ở gần nhà hàng thời trang từ trước. Mọi đường đi nước bước của Nguyễn đều được các anh liên lạc với nhau để giám sát chặt chẽ.

Khi Nguyễn ra đến chỗ để xe thì có một người chào Nguyễn từ xa.

Nguyễn liền dừng lại, quay sang nhìn người lạ. Người này ăn mặc khá lịch sự, chải chuốt, dáng người chắc nịch, tiến đến gần Nguyễn. Phía bên này đường có vài người đang đi bộ. Phía sau là một cảnh sát vừa bước vào cửa hàng “Thời trang Đặng Mỹ Dung”.

Người lạ vừa giơ tay ra định bắt tay Nguyễn sau lời chào thân mật. Nguyễn hơi ngờ ngợ, hình như đã gặp người này ở đâu đó.

Nhưng anh ta không nhớ ra.

Người lạ mặt liền nói nhỏ vào tai Nguyễn một tiếng. Lập tức Nguyễn bị bất ngờ, chưa kịp phản ứng. Người đó chính là Trung tá Miên. Anh liền mở cửa xe mời Nguyễn lên xe. Mọi sự chỉ diễn ra trong vòng mấy phút. Chiếc xe của Nguyễn đã chạy theo sự

hướng dẫn của Miên.

Nguyễn đã bị bắt bất ngờ như thế với một mật lệnh mà các trinh sát đã khám phá được ngay sau đó. Chu kỳ chuyển giao tin tức tình báo mà Nguyễn thực hiện đã quá sơ hở. Bây giờ nghĩ lại thì đã muộn. Hắn chỉ còn biết im lặng.

***

Cũng trong lúc Nguyễn từ trong cửa hàng đi ra, một người phụ nữ

đang xem hàng liền bước tới quầy và gọi:

– Chị Dung.

Dung chưa kịp bước vào trong, giật mình quay ra. Cũng lúc đó đồng chí cảnh sát khu vực xuất hiện. Người khách không phải ai khác chính là Huệ Tĩnh, đã tới sát bên Dung và nói nhỏ:

– Chị cho chúng tôi xem vật trên tay chị.

Dung chưa kịp phản ứng đã bị Huệ Tĩnh nắm chặt lên cánh tay Dung, vật đó rơi ra ngay và cô ta không nói được câu nào, đành im lặng.

Trong cái vật mà Dung nhận được từ Nguyễn chính là bản mật mã báo cáo của Nguyễn với Cục Tình báo Hoa Nam về những bí mật quân sự và kinh tế quốc gia, đặc biệt là những tài liệu bí mật trong hồ sơ lưu trữ mà hắn vừa phát hiện... Hắn cũng báo cáo đã tìm được manh mối tên điệp viên cũ của Pháp ở Hà Nội, hắn đang có kế hoạch tiếp cận...

Với Nguyễn, mọi sự đã rõ ràng.

***

Buổi tối ở khu chung cư mới bao giờ cũng nhộn nhịp. Mọi người ra vào đông đúc. Những dịch vụ bảo đảm cho cuộc sống khu đô thị mới luôn được chu đáo. Thường thì phải đến tám giờ tối các gia đình mới gần như ở yên trong căn hộ của mình. Không khí vội vã, hối hả sau một ngày làm việc trở về nhà mới bớt hẳn. Mọi người bắt đầu tắm rửa, nghỉ ngơi, ăn tối. Sau đó thì mỗi người một việc. Người xem tivi, người lên mạng Internet...

Nhà ông Đường cũng vậy. Ông đã ăn cơm xong, đang uống nước và ngồi xem thời sự trên TV. Bà Đường còn hí húi với bếp núc. Cháu Hải vào phòng riêng với máy vi tính.

Vân và Huệ Tĩnh đến nhà Đường vào buổi tối hôm đó. Làm như chỉ đến thăm

ông với một tình cảm thân thiết, Vân không gọi điện báo cho Đường biết trước. Anh gõ cửa. Nghe tiếng gõ cửa, ông Đường hơi bất ngờ. Sao lại có ai tới vào giờ này? Và sao không bấm chuông nhỉ? Chắc người lạ, không phải ở

Hà Nội rồi. Ông từ từ đứng dậy ra cửa. Ông hỏi vọng ra:

– Ai đấy?

Tiếng người ở bên ngoài nói vừa đủ nghe:

– Tôi đây. Vân đây.

Ông Đường nhận ra người quen, liền mở cửa. Vân xuất hiện ở bên ngoài cùng với Huệ Tĩnh. Hôm nay Vân mặc đồ xơ-vin trông anh khá bảnh trai.

Huệ Tĩnh mặc bộ quần bò, áo phông trông cô rất trẻ trung và xinh đẹp, vừa gọn gàng, vừa hấp dẫn. Ông Đường hồ hởi chào đón Vân. Rồi nói:

– Sao lại không bấm chuông? Tôi cứ nghĩ người ở quê lên.

Vân cười:

– Thì là người thân ở quê cũng được chứ bác.

Hai người bước vào trong phòng khách. Ông Đường liền mời mọi người ngồi và gọi bà Đường ra có khách đến thăm. Bà Đường liền bỏ mọi việc lại, rửa tay rồi bước ra chào hai người. Trông thấy cô gái lạ, trẻ trung, xinh xắn, bà khen luôn:

– Sao hôm nay anh Vân đến chơi đột ngột vậy? Lại còn có cả cô gái xinh xắn thế này nữa. Quý hoá quá. Ông Đường phải mời hai vị là khách quý đặc biệt đấy nhé.

Nghe bà Đường nói chân thành và vui vẻ vậy, Vân liền cảm ơn rồi giới thiệu Huệ Tĩnh với hai người. Sau đó anh quay sang giới thiệu ông bà Đường. Lúc đó bà Đường mới mời hai người ngồi chơi chút, bà đi lấy nước nóng để pha trà. Ông Đường lôi ở dưới ngăn tủ ra chai rượu thuốc định mời Vân, nhưng anh xua xua tay:

– Xin để khi khác. Hôm nay uống trà thôi.

Ông Đường không ép nữa mà quay sang pha trà.

Lúc đó trong lòng Đường mới nghĩ, vì sao Vân đến nhà ông vào giờ này? Vì sao bây giờ Vân mới đến? Có phải sau vụ Nguyễn, mà ông đã có vài lời về

Vân mà Nguyễn đã bảo Vân đến? Vậy ra Nguyễn là an ninh “chìm” thật sao?

Nếu Nguyễn là an ninh đã biết chuyện, sao không đến cùng Vân? Chuyện này là gì đây? Thôi, hẵng cứ kệ xem sao. Ông Đường nghĩ vậy, vừa cầm phích nước bà Đường đem ra, tráng lại các ấm chén, vừa nói:

– Vậy mời hai người uống trà nhé. Thế bà Én dạo này ra sao? Tôi nhận quyết định về hưu nên mù tịt thông tin quá.

Vân thong thả trả lời:

– Bà trưởng phòng của bác đang bận tối mắt viết báo cáo tổng kết, chuẩn bị

làm cả báo cáo khoa học gì đó cho cuộc hội thảo về bảo tồn bảo tàng sắp tới mà.

Nói rồi anh quay sang nhìn bà Đường.

– Vậy chứ chị Đường dạo này có vẻ mập ra đấy. Có phải vì phấn khởi có nhà mới không? Thật hạnh phúc đấy nhé.

Bà Đường xua tay nói:

– Không đúng, không đúng. Vui thì có đấy nhưng cũng bận bịu lắm anh ạ.

Mọi người đều cười vui và ông Đường đã rót xong tuần trà đầu mời khách.

Bà Đường không dám uống trà buổi tối. Chỉ có Vân và ông Đường uống được. Huệ Tĩnh cầm chiếc quai chén trà nóng bằng tay phải, còn tay trái xoa xoa dưới đáy chén. Cô nói:

– Cháu cầm lên cho vui thôi chứ cháu cũng không uống được trà buổi tối.

Nghe thế, bà Đường nhanh nhảu:

– Vậy để tôi đi pha mời cô cốc nước mát.

Huệ Tĩnh khéo léo từ chối. Song bà Đường vẫn đứng lên đi pha nước. Huệ

Tĩnh cũng đứng lên theo và cùng vào bếp nói chuyện với bà Đường.

Còn lại hai người, Vân nói chỉ đủ để ông Đường nghe:

– Bác Đường có biết Tiến sĩ Nguyễn không?

Ông Đường giật mình khi nghe câu hỏi của Vân. Ông ta bỗng nhiên nghĩ, trả

lời sao đây. Thôi cứ nói thật vậy:

– Có, tôi biết anh Nguyễn. Sao thế?

Ông hỏi để mà hỏi thôi, cho có vẻ ngây ngô chứ chắc là các anh đã biết rồi còn hỏi làm gì. Nghĩ thế nhưng Đường không nói.

Nhìn thoáng qua thái độ của Đường, Vân biết ông ta vừa lúng túng, vừa tìm cách trả lời để thăm dò. Vân nói luôn:

– Hắn đã bị bắt rồi. Mới chiều nay, khi hắn liên lạc với cơ sở gián điệp của hắn.

Ông Đường lại thêm một lần nữa bị bất ngờ. Té ra ông dự đoán về cuộc đến thăm này của Vân đã sai hết. Nguyễn là gián điệp thực. Quả là bọn ông đoán cũng có phần đúng. Ông liền hỏi lại Vân:

– Ra thế. Sao anh lại nói với tôi việc này?

Vân biết, đây là giờ phút quan trọng nhất đối với cuộc chuyện trò này. Nếu anh không tấn công, và không thắng được trong đòn đánh vào tâm lý này thì có lẽ vụ việc sẽ phải khác đi nhiều lắm. Mà anh không muốn như thế

chút nào. Anh nhìn qua chỗ bà Đường rồi nhìn thẳng vào ông Đường và nói:

– Bác Đường, Vân đến đây tối nay, không muốn bác gái và các cháu biết chuyện Vân nói. Chúng ta vào trong nhà một lát nhé.

Ông Đường nhìn Vân rồi ngập ngừng đứng lên. Ông cũng đành đồng ý và miễn cưỡng gật đầu. Hai người vào phòng trong. Bà Đường và Huệ Tĩnh vẫn ở trong bếp, nghĩ rằng ông Đường muốn dẫn bạn đi xem cái gì đó chăng, nên bà không hỏi.

Khi đã vào trong phòng, Đường và Vân ngồi xuống hai cái ghế bên cái bàn trang điểm nhỏ ở sát tường, bên giường ngủ.

Vân nhìn thẳng vào ông Đường và nói nghiêm túc:

– Bác biết không, Ban chuyên án đặc biệt của Cục phản gián đã điều tra ra sự thật về những bí mật của ông bố luật sư Đàm và cả ông Đàm nữa. Họ là gián điệp cho tình báo Pháp. Bố Đàm đã mất nhưng Đàm lại vẫn làm cho họ, cuộc liên lạc với tên gián điệp tại Toà Đại sứ Pháp đã bị công an theo dõi.

Thêm nữa, ông Chương là người của bố Đàm đã nghỉ mấy chục năm, bây giờ

lại muốn liên lạc lại với Đàm. Đó là một sai lầm lớn. Bọn tôi biết bác đã bị lôi kéo vào vòng nguy hiểm và dễ dàng làm điều tội lỗi, nên chúng tôi được lệnh đến với bác. Chúng tôi cũng biết cả cuộc nói chuyện của bác và tên Nguyễn hôm trước nữa. Bác hiểu được vấn đề rồi chứ.

Vân nói một mạch. Anh không muốn nói kiểu thăm dò, cũng không muốn giấu Đường. Anh nghĩ, đã biết người, thì tốt nhất chân thành với người. Chỉ

có thể với lòng chân thành mới có sức mạnh của tình người. Nghe Vân nói, nhìn thái độ của Vân, rồi nhìn xung quanh căn nhà mình, ông Đường như

đắm vào một suy nghĩ rất mông lung, sâu thẳm. Một lát rồi Đường nói:

– Anh Vân. Thật tình anh đã giúp tôi. Tôi phải cảm ơn anh đã tin tôi. Tôi cũng đã nghĩ khá kỹ rồi. Có điều không biết, hay chưa biết cách nào để gỡ

ra mối bòng bong này. Mà cũng chưa dám và nói thật, cũng chưa muốn đến gặp anh, vì còn có nhiều lo lắng lắm. Nay được anh nghĩ cho mà đến đây, tôi thật mừng vì cũng muốn các anh giúp đỡ quá. Thật tình cũng thấy buồn lắm.

Nghe Đường nói vậy, Vân liền an ủi.

– Bác yên tâm. Tất cả các anh em trong Ban chuyên án đều muốn tôi đến gặp bác là để được cùng bác cộng tác, giải quyết êm thấm và nhẹ nhàng vụ

này. Dẫu sao cũng không để họ có thêm tội lỗi nữa.

Đến lúc này thì ông Đường liền nói cho Vân biết ý định của ông là muốn tìm ra kho báu rồi sẽ tùy cơ ứng biến. Có thể dùng kho báu để chuộc lại những lỗi lầm của ông và ông Chương và xin giảm tội cho Đàm. Trong lúc suy nghĩ

thế, ông cũng luôn luôn hy vọng gặp Vân để nhờ Vân và chỉ có thể nhờ được Vân thôi, giúp ông gỡ ra khỏi vụ rắc rối này. Ông còn nói, đáng lẽ cuối đời được hưởng chút sung sướng, ai ngờ mắc vào cái vòng tai ương này. Dù ông luôn tâm niệm không phản bội Tổ quốc, phản bội dân tộc, phản bội chính quyền Nhà nước ta, nhưng cũng thấy khó xử. Nhất là cũng không muốn phản lại người bạn từ thời cắp sách đến trường. Mà người bạn ấy lại đối tốt với mình, tin tưởng mình. Song trớ trêu thay, đây lại là một tội lỗi quá lớn mà Đàm đã mắc vào đó quá sâu mất rồi.

Nói như thế, kể ra như thế, rồi ông Đường thở dài, ngồi thừ ra một lúc lâu.

Cuối cùng, Vân cũng nêu ra kế hoạch hành động và đề nghị ông cùng phối hợp cộng tác. Ông Đường đã đồng ý với phương án của Vân.

Hai người ra phòng khách, thì Huệ Tĩnh và bà Đường đang ngồi kể chuyện với nhau về việc học hành của đứa con trai lớn của bà ở Pháp. Nhìn thấy Vân và ông Đường ra, bà liền cầm ấm nước rót ra mời khách. Huệ Tĩnh nhìn thấy ánh mắt ra hiệu của Vân, cô biết ngay mọi việc đã hoàn thành, kế hoạch đã thành công.

Mọi người ngồi với nhau một lát rồi Vân và Huệ Tĩnh xin phép ra về.

Khi hai người trên đường trở về, Vân kể cho Huệ Tĩnh biết, ông Đường trong lòng thực sự cũng có ý định tốt, song chưa biết cách nào thực hiện. Nay gặp nhau, ông ta đã đồng ý cộng tác, mong được thanh thản. Huệ Tĩnh nghe Vân nói, cô thừa hiểu rằng anh chỉ nói đúng một phần. Còn thì anh đã thiên vị cho ông Đường rồi. Nhưng cô vẫn chúc mừng Vân và khen ngợi hai người sao khéo thế, đúng là một đôi tri kỷ. Vân nghe thế liền cười phá lên và Huệ

Tĩnh cũng cười theo.

Trong lúc vui vẻ ấy, Huệ tĩnh nói cho Vân biết cô đã đặt được máy ghi ở nhà

ông Đường như thế nào. Cô tin chắc, dù có tài giỏi như Đàm cũng không phát hiện ra được.

Vân còn lái xe vòng vèo một chút, như để cắt đuôi theo thói quen, rồi mới về nơi tập kết chỗ Hùng đang đợi.

Hùng hết sức vui mừng vì thành công của hai người. Nhất là Vân. Anh ngộ

ra một điều rằng, khi con người ta đã có lòng tin và hiểu rõ về một người nào đó, thì người ta sẽ có sự chân thành với họ và điều đó bao giờ cũng đem lại cho mình lòng tin tưởng của người khác. Và anh thấy nể phục người bạn của mình. Vân đã làm vợi đi nhiều khó khăn cho Ban chuyên án trong nhiệm vụ phức tạp này.

Anh thầm cảm ơn các cộng sự thân tín của mình.

Vương Hải Yến (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang